Thượng Tiên Ngươi Thật Hư

Chương 1: A sơ



Khi A Sơ vừa mới tu thành tiên đã bị Mộ Khanh đưa ra khỏi Dao Trì.

“Tiên tôn…” A Sơ lui lại, khẩn trương nhìn nam tử tuấn mỹ trước mắt, theo bản năng dùng tay che bộ ngực trần trụi trắng nõn của mình lại, hai má phiếm hồng. Đây là lần đầu tiên sau khi tu thành tiên, A Sơ có cảm giác như vậy, có chút kỳ diệu lại xấu hổ.

Mộ Khanh nhìn chằm chằm A Sơ một hồi, ngón tay nhẹ nhàng phất qua ngũ quan của nàng, mái tóc ướt át của nàng “theo về Đông Lăng điện đi, sau này…ngươi gọi là A Sơ”

A Sơ không hiểu, kinh ngạc há hốc mồm, chưa kịp lên tiếng đã thấy Mộ Khánh bắt đầu cởi quần áo, trong lòng căng thẳng, lui từng bước, cuối cùng là rơi vào Dao Trì. Nàng tuy mới hóa thành hình người nhưng vẫn ở trong Dao Trì nghe Thất tiên nữ đọc tình thi, cũng hiểu được nam nữ có khác. Mộ Khanh liền lao xuống Dao Trì vớt nàng lên, thân mình bị hắn ôm vào ngực làm A Sơ khẩn trương đến phát run nhưng vẫn không quên liếc trộm xương quai xanh để lộ của hắn do quần áo đã cởi xuống một nửa, liếm liếm môi nói “lần đầu gặp mặt, Tiên tôn..Tiên tôn quá sốt ruột”

Mộ Khanh ngẩn người, đau đầu thở dài “A Sơ hiểu lầm”

Nghe vậy, A Sơ nhếch miệng, bên hông chợt cảm thấy căng thẳng, lại bị hắn ôm lên khỏi Dao Trì. Lên bờ, Mộ Khanh dùng pháp thuật hong khô áo bào ẩm ướt trên người, tiếp tục cởi bỏ ngoại bào đã cởi được một nửa, sau đó phủ lên người A Sơ, thở phào nhẹ nhõm.

Mộ Khanh mang A Sơ bước lên tường vân. Nàng từ trước giờ đều ở trong Dao Trì, không khỏi có chút sợ hãi, vì thế trốn trong lòng Mộ Khanh, nhìn những đám mây phiêu đãng cung quanh, lại nhìn Mộ Khanh. Hắn vỗ vỗ đầu nàng, không lên tiếng. A Sơ lại cúi đầu nhìn đám mây, nhịn không được đưa tay bắt lấy, cảm giác tay áo có chút ướt át. Đột nhiên mềm mại dưới chân trở nên cứng rắn, mây trắng chung quanh cũng dần tan biết, trước mắt nàng xuất hiện một tòa đại điện.

Vì không có giày nên Mộ Khanh ôm nàng đến trước cửa điện. Lúc này, từ trong đi ra một nam tử mặc bạch y màu bạc, tay áo rông thùng thình có thêu hoa văn, mái tóc dài được cố định bởi một chiếc trâm màu tím, hai tay chắp lại thi lễ nói “Mộ Khanh thượng tiên”

Hắn nhìn thiếu nữ trong lòng Mộ Khanh, nàng cũng liếc nhìn hắn một cái rồi vùi đầu trong lòng Mộ Khanh.

Mộ Khanh thân mình cứng đờ, thanh âm có chút run run “Thương Thuật, giúp ta nhìn xem thân thể nàng có khỏe hay không”

Nam tử tên Thương Thuật gật đầu ‘được, trước tiên để nàng nằm xuống đã”

Mộ Khanh vỗ vỗ lưng A Sơ, đặt nàng nằm lên tháp. A Sơ nằm xuống, dần dần trầm tĩnh lại, thấy mình đang ở trong một gian phòng bài trí hết sức thanh lịch, còn có mùi dược thoang thoảng, làm cho người ta tĩnh tâm hơn.

Thương Thuật và Mộ Khanh ngồi hai bên. Đôi mắt hẹp dài của Mộ Khanh chăm chú nhìn nàng, A Sơ nhìn lại hắn, ngượng ngùng cười một cái, lúc này mới cảm giác cổ tay đang bị nắm giữ, thì ra Thương Thuật đang xem mạch cho nàng.

A Sơ vô cùng thán phục năng lực dụ hoặc của Mộ Khanh. Thằng nhãi này đẹp thật, có đôi khi làm người ta muốn đui mù nha.

Trong lúc A Sơ đang nhìn mặt Mộ Khanh mà cảm khái, đột nhiên đầu bị người ta xoay sang bên kia, đập vào mắt là một gương mặt hết sức chuyên chú. Nam nhân tên Thương Thuật này bộ dáng cũng không tệ, trên người còn mang theo mùi thuốc dễ ngửi, hắn nhìn nàng chằm chằm, đột nhiên mấy ngón tay động đậy, đầu tiên là mí mắt của A Sơ bị hắn sờ qua, tiếp theo mắt, tai, mũi, miệng…toàn bộ đều bị ánh mắt và ngón tay của hắn chà đạp một lần.

Kiểu kiểm tra này thật không thích chút nào. A Sơ oán hận trừng mắt nhìn Thương Thuật, chỉ thấy hắn mỉm cười, giơ cái tay đáng ghét đè xuống bụng nàng. A Sơ theo bản năng cong hai chân lên, tính ngồi dậy nhưng Mộ Khanh ở bên cạnh đã ngăn nàng lại, khuôn mặt âm trầm, A Sơ không đấu lại hắn, đành phải ngoan ngoãn nằm im trên tháp. Tuy nhiên nàng vẫn không cam lòng, nhóm mông lên tính ngồi dậy, lại bị Mộ Khanh ra tay trước, đè hai tay hai chân nàng lại. A Sơ thấy Thương Thuật nhìn theo kinh ngạc rồi tươi cười hài lòng, trong lòng càng muốn nổi da gà, hai mắt đáng thương nhìn Mộ Khanh. Thế nhưng hắn chẳng thèm liếc mắt để ý tới nàng, ngược lại còn nháy mắt ra hiệu cho Thương Thuật.

Bụng cảm giác hơi ngứa, lại bị Thương Thuật xoa xoa cách một lớp áo choàng, hết sờ lại ấn, A Sơ ủy khuất tới mức quyết định xoay người, không thèm để ý tới hai nam nhân này nữa.

“Ngươi có cảm giác thế nào?” Thương Thuật ôn nhu hỏi, thấy A Sơ tức giận không thèm để ý liền nói tiếp “dù là người, là tiên hay là yêu, kiểm tra thân thể vẫn rất quan trọng. Sức khỏe là gốc rễ của sinh mệnh, mà ta là người kiểm tra sinh mệnh của ngươi, nếu ngươi không nói cho ta biết cảm giác hiện tại của ngươi, chẳng khác nào từ bỏ sinh mệnh của mình”

Hắn nói như vậy, A Sơ lại cho rằng đó là mưu kế ôn nhu của hắn nên không muốn trả lời nhưng ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng của ai đó làm nàng dù không muốn cũng phải nghiêm trang trả lời “ta cảm giác có người đang ấn bụng của ta”

Thương Thuật sửng sốt rồi bật cười thành tiếng, hồi lâu mới bìn tĩnh lại “thân thể của nàng coi như là khỏe mạnh. Vừa mới hóa thành hình người, làn da và tóc đều thập phần tốt, nếu muốn bảo trì dáng người thì đề nghị không nên ăn những món quá nhiều dầu mỡ, tuy nhiên thỉnh thoảng ăn một chút cũng tốt. Dù sao ngươi hiện vẫn chưa tới giai đoạn chỉ cần hấp thu tinh hoa nhật nguyệt là có thể duy trì sinh mệnh, đạm bạc quá ngược lại không tốt. Còn nữa, móng tay của ngươi…”

Thương Thuật còn chưa nói xong, A Sơ đã bị người khiêng lên vai. Nàng cảm thấy Thương Thuật này nói chuyện rất thú vị nên ra sức đá hai chân, tỏ vẻ muốn xuống dưới, mà Mộ Khanh đã nói lời từ biệt với Thương Thuật “một khi đã vậy, ta đi trước đây”

Thượng Thuật chỉ có thể nói ‘đi đường bình an”

Mộ Khanh lại mang A Sơ ngồi lên mây trắng, A Sơ vẫn còn nhớ những lời Thương Thuật vừa nói, thầm nghĩ sau này sẽ lén đến thỉnh giáo. Bay được một đoạn, mây trắng chậm rãi hạ xuống, ba chữ Đông Lăng điện cũng hiện ra trước mắt. Tòa cung điện này xa hoa, rộng lớn vô cùng, A Sơ nhìn Mộ Khanh ý muốn hỏi hắn, hắn liền kéo tay nàng chỉ “sau này ngươi sẽ sống ở đây”

Rời khỏi Dao Trì, A Sơ nghĩ mình sẽ rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, không ngờ lại được ở trong cung điện cho nên cực kỳ cao hứng. Lần này Mộ Khanh không có ôm nàng đi mà nắm tay nàng đi vào đại điện, lúc này nàng mới phát hiện bên trong Đông Lăng điện được quét dọn sạch sẽ đến mức không nhiễm một hạ bụi, bước đi còn có chút ấm áp.

Giống như mọi chuyện đã được an bài trước, Mộ Khanh mang nàng đến một gian phòng nhã nhặn, lịch sự, để nàng ngồi xuống, ôn nhu vuốt tóc nàng nói “A Sơ, ngươi hãy cố gắng tu luyện, ta sẽ giúp ngươi đứng vào hàng thượng tiên”

Mộ Khanh nói chuyện quả nhiên giữ lời.

Từ lúc mang A Sơ về Đông Lăng điện, hắn ra sức đốc thúc nàng tu luyện. Bốn vạn năm sau, A Sơ đã đứng vào hàng ngũ thượng tiên. Tuy nhiên lần tấn chức này có tới mười người mà chỉ có tám cung điện để phân phối, Thiên giớ không biết chọn lựa thế nào, để các vị thượng tiên tự dàn xếp, sau đó Thượng đế quyết định cho hai vị còn lại ở tạm trong điện lúc trước. A Sơ chính là một trong hai người. Thượng đế đã theo lý cho nàng ở lại Đông Lăng điện cho đến khi tiên điện xây xong, A Sơ nhất thời cảm thấy như rơi vào hầm băng, chỉ vì thái độ Mộ Khanh đối với nàng đã khác hẳn bốn vạn năm trước.

A Sơ nghiêng ngả, lảo đảo rời khỏi Linh Tiêu điện, may nhờ có Ngọc Cẩm tiên tử đỡ nàng, nếu không đã rời khỏi Cửu trùng thiên.

Ngọc Cẩm hỏi nàng: “A Sơ, ngươi rất cao hứng phải không ?”

A Sơ mí mắt co rút, gian nan gật đầu.

Bốn vạn năm nay, A Sơ sớm chiều ở chung trong Đông Lăng điện cùng Mộ Khanh làm các tiên tử ở thiên giới hâm một không thôi, trong đó có cả người đẹp số một số hai của Thiên giới là Ngọc Cẩm. Chỉ có mình nàng biết, Mộ Khanh ôn nhu, siêu phàm thoát tục trong mắt các tiên tử, là quân sư nghiêm trang của Thiên giới thật ra…kỳ thật là…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.