Thượng Tiên Ngươi Thật Hư

Chương 25: Tình nhân



Ngọc Cẩm cũng không gạt nàng “Long vương thân thể mập mạp, Tam công chúa không cho hắn ăn đồ ngọt nên hắn muốn ta dùng một giỏ bánh ngọt đổi Nhân duyên sai”

Chuyện này không khó, Ngọc Cẩm là cao thủ làm món ngọt nhưng nếu Tây Hải Long Vương ăn xong, xảy ra bệnh gì, Tây Hải và Thượng đến nhất định sẽ giáng tội cho nàng, như vậy lớn chuyện rồi. Ngọc Cẩm nói tới đây lại thở dài “ta ngay từ đầu không muốn đáp ứng nhưng Nhân duyên sai này…Cho nên ta cần ba ngày, ta tìm người mập mạp thích hợp ăn mấy món ngọt ta làm trước”

Vì muốn kết duyên với Mộ Khanh, Ngọc Cẩm lại chấp nhận mạo hiểm. A Sơ cứ tưởng Ngọc Cẩm đối với Mộ Khanh chỉ là háo sắc, chỉ cần gặp được mục tiêu xuất sắc hơn thì sẽ thay đổi nhưng không ngờ nàng lại si tình như thế mà mấy vạn năm qua Mộ Khanh vẫn cứ dửng dưng, bọn họ ngay cả bằng hữu cũng không phải. Chỉ nghĩ vậy, A Sơ đã thấy đau lòng, nhất định mấy vạn năm qua trong lòng Ngọc Cẩm lại càng khó chịu hơn. Nếu tới cầu Nguyệt Lão cũng không nhất định được như ý, Nguyệt Lão sẽ không nghe ai sai khiến nhân duyên đều phải tính toán mấy ngàn lần mới có kết quả, không ai biết sẽ nối tơ hồng với ai. Cũng có thể tơ hồng của mình sẽ không nối được với ai, vì thế Ngọc Cẩm không đợi được nữa, muốn dùng sự trợ giúp để se duyên cho mình và Mộ Khanh

A Sơ rút châu sai trong tay áo mình ra nhìn, không nói nên lời, Ngọc Cẩm làm vậy, có thực sự là yêu không?

Đang lúc xuất thần đã nghe thanh âm tràn đầy hi vọng của Ngọc Cẩm “A Sơ ngốc, nhớ đem châu sai giao cho Mộ thượng tiên nha, hạnh phúc cả đời ta đều phụ thuộc vào ngươi”

Thì ra đã đến chỗ rẽ...

“Được” A Sơ đáp ứng, tay nắm chặt châu sai, trong lòng lại có chút mất mát.

A Sơ do dự hai ngày không ngủ được, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí đem châu sai đưa cho Mộ Khanh, đang lúc đi vào sân viện của Mộ Khanh thì nghe tiếng nữ nhân cười duyên cùng thanh âm nói chuyện của Mộ Khanh.

Không hiểu sao nàng lại thấy hoảng hốt, muốn xoay người rời đi lại trượt chân té ngã dưới chậu đỗ quyên trước cửa. Trong phòng liền im ắng, có tiếng bước chân đi ra cửa. Nàng ngơ ngác nhìn nơi đó, Mộ Khanh mở cửa, thấy vẻ mặt kinh hoảng của nàng cũng ngây ngẩn cả người.

“A Sơ?” Hắn ngạc nhiên nhìn nàng, sắc mặt cũng hòa hoãn lại, mỉm cười hỏi “sao ngươi lại tới đây, có muốn vào không?”

“Không, không cần!” Nàng cuống quít cự tuyệt, âm thầm giấu châu sai vào trong tay áo “ta muốn đi ra ngoài, đến nói với người một tiếng”

“Hả?” Mộ Khanh nhìn nàng, ánh mắt có chút nghi ngờ.

A Sơ xoay người bỏ chạy, có chút bối rối, hương hoa bên hành lang thổi vào mặt nàng, mang theo mùi bùn đất và hương hoa, nghe được tiếng cánh cửa đóng lại, cước bộ càng nhanh hơn, ngực lại cảm thấy đau.

Tim đập rất nhanh, cảm giác rất khó chịu.

Có lẽ là đã quen được Mộ Khanh chiếu cố bốn vạn năm qua, cho nên đột nhiên xuất hiện một nữ tử chia sẻ hắn, làm cho nàng có chút không quen.

Nàng đứng ngoài Đông Lăng điện, trong lòng tràn đầy mâu thuẫn, tay nắm chặt châu sai Ngọc Cẩm đưa. Nàng có chút do dự, nếu Mộ Khanh thực tình với nữ tử kia, vậy chẳng phải Ngọc Cẩm lần này chia rẻ uyên ương rồi sao?

Đang lúc do dự, có người gọi nàng. Thương Thuật đang hạ mây xuống, cảm thấy kỳ lạ vì sao nàng đứng ngoài cửa. A Sơ lại không biết nói thế nào, hắn là bạn tốt của Mộ Khanh, nhất định sẽ hiểu rõ chuyện của hắn, nàng cũng không muốn nói nhiều. Thương Thuật nhìn nàng, đột nhiên nhìn thấy châu sai trên tay nàng, vui vẻ đoạt lấy

“Châu sai tinh xảo quá, ta thích” hắn vuốt ve hoa văn trên mặt

A Sơ lấy lại “cái này không thể cho ngươi, ngươi đừng mơ tưởng”

Thương Thuật lấy tốc độ sét đánh đoạt lấy châu sai rồi bỏ chạy “nhìn ngươi hôm nay nghẹn khuất như vậy chắc là Mộ Khanh chê châu sai này tục khí đã từ chối ngươi chứ gì, cho ta mang mấy ngày cũng không mất miếng nào mà”

Hắn vừa đi về hướng nam vừa quay đầu nói với A Sơ, không để ý đụng vào một đám mây, hai tiếng thét chói tai đòng thời vang lên, tiếp theo là hai bóng người rớt xuống

Nghe ra trong đó một thanh âm là của Ngọc Cẩm, A Sơ thầm kêu: không tốt rồi. Tiến lên nhìn thấy trên tóc Ngọc Cẩm cắm châu sai màu bạc, còn Thương Thuật trong tay lại cầm kim châu sai, miệng kêu đau không ngừng. Ngọc Cẩm thì hai mắt lung tròng, đá Thương Thuật một cái “ngươi đi đường kiểu gì vậy, đụng ta đau muốn chết, ta còn chưa la ngươi đã om sòm rồi”

Trong lúc nói chuyện, ngân sai trên tóc Ngọc Cẩm và kim sai trong tay Thương Thuật đồng thời phát hai luồng ánh sáng bạc và vàng. Ngọc Cầm cúi đầu, trừng mắt nìn chằm chằm châu sai trong tay Thương Thuật, sắc mặt u ám, há mồm ngất xỉu.

Thương Thuật thấy Ngọc Cẩm hôn mê, lập tức đem châu sai cắm lên tóc mình rồi cầm tay Ngọc Cẩm xem mạch.

A Sơ thì đơ như cây cơ, không biết nên làm thế nào. Vừa rồi hai châu sai phát sáng, nhất định là phát huy thần lực, cột nhân duyên của Thương Thuật và Ngọc Cẩm lại với nhau. Bởi vì có cơ hội kết duyên với Mộ Khanh nên hai ngày qua Ngọc Cẩm rất vui, bây giờ đột nhiên đổi thành Thương Thuật, mọi ước mơ, hi vọng đều tan biến. Ngọc Cẩm tỉnh lại không giết chết nàng mới là lạ.

Thương Thuật xem mạch xong lại kiểm tra Ngọc Cẩm một lần, xem có bị thương chỗ nào không, giọng điệu hối hận “chắc nàng té xuống kinh hãi quá độ, nghỉ ngơi một chút là được rồi”

“Ngươi xác định nàng là vì ngã xuống nên mới giật mình quá độ sao?” A Sơ hỏi

Đang tính gọi tiên tỳ đưa Ngọc Cẩm về Ngọc Cẩm điện thì Thương Thuật đã ôm lấy nàng, cẩn thận ôm nàng đi về phía Đông Lăng điện

Đông Lăng điện là nơi ở của quân sư Thiên giới, không phải ai cũng có thể ra vào. Mấy lần trước Thương Thuật tới đều có hẹn trước với Mộ Khanh, lần này lại thêm Ngọc Cẩm. A Sơ khó xử hỏi “có cần báo trước với Mộ Khanh một tiếng không?”

“Sợ cái gì, hắn muốn mắng thì mắng ta là được rồi. Hắn là quân sư, chẳng lẽ đối với một nữ tử té xỉu ngay trước cửa điện của hắn, hắn cũng bỏ mặc sinh tử của người ta sao?’ còn chưa nói xong, Thương Thuật đã ôm Ngọc Cẩm đi vào. Thủ vệ ngoài cửa nhận ra Thương Thuật, cũng biết nội tình nên vừa để hắn đi vào vừa cho người vào báo với Mộ Khanh. A Sơ chỉ có thể đứng ngay cửa, cảm thán uy lực của Nhân duyên sai, vừa rồi chính Thương Thuật nói Ngọc Cẩm chỉ cần nghỉ ngơi một lát là xong, bây giờ lại nói như nàng sắp chết tới nơi vậy

Nhưng A Sơ cũng cảm thấy Thương Thuật nói không sai. Mộ Khanh là quân sư, là thượng tiên, không thể thấy chết mà không cứu, nữ tiên té xỉu trước cổng nhà hắn, hắn không thể xem như không thấy. Vì thế nàng vội tiến lên chỉ đường cho Thương Thuật đưa Ngọc Cẩm vào phòng nàng, đặt Ngọc Cẩm xuống giường, Thương Thuật còn dặn dò khi nàng tỉnh lại, nhất định phải nói cho hắn biết.

A Sơ gật gật đầu, trịnh trọng đáp ứng. Hắn liếc mắt nhìn Ngọc Cẩm trên giường một cái rồi mới rời đi, nhìn theo bóng dáng của hắn, trong lòng A Sơ phát run

Ngọc Cẩm nằm nửa canh giờ, điều đầu tiên nàng làm là tìm hiểu chuyện châu sai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.