Thương Vụ Hôn Nhân (The Marriage Bargain)

Chương 8



8.1

Nick đứng trên bến tàu và theo dõi một dãy tàu thuyền nhấp nhô trong nước. Những làn sóng cáu kỉnh cứ dâng lên và đập vào bờ như một lời báo hiệu của mùa đông. Hoàng hôn màu da cam len lỏi qua bóng tối đầy đe dọa và tô màu rực rỡ vào cái vòm ánh sáng của chiếc cầu Beacon Newburgh. Anh cho tay vào trong chiếc áo khoác hiệu Armani của mình và hít vào không khí sạch sẽ, trong lành. Sự điềm tĩnh thấm qua cơ thể của anh khi anh nhìn chằm chằm vào ngọn núi mà anh rất yêu mến, và thêm một lần nữa, anh biết đây là nơi anh thuộc về.

Mười năm trước đây, vùng bờ sông này đã bị quấy phá với những kẻ buôn bán ma túy và những con nghiện. Đường bờ sông tuyệt đẹp đã ngập tràn trong rác, các tòa nhà tao nhã xây bằng gạch đứng trong hoang vắng, điều hiu với những chiếc cửa sổ bị vỡ như một lời gào thét kêu cứu. Cuối cùng, các nhà đầu tư cũng nhìn thấy tiềm năng của khu vực này và bắt đầu ném tiền vào một giấc mơ khôi phục.

Nick và chú của anh đã dành ra thời gian để theo dõi dự án một cách cẩn thận. Bằng cách nào đó, họ đã nghi ngờ rằng cơ hội đem lại lợi nhuận cuối cùng cũng sẽ đến với Dreamscape. Đầu tiên một người táo bạo đã mở một quán bar trong khu vực và nó bắt đầu thu hút một lượng đám đông với những người muốn có bia và một ít cánh gà chiên giòn trong khi xem những con mòng biển. Khi cảnh sát tấn công vào điểm mấu chốt của thành phố, các chiến dịch truy quyết bọn tội phạm cũng được mọc lên từ các tổ chức phi lợi nhuận. Năm năm qua đã chứng minh các chiến dịch ấy xứng đáng với sự chu đáo của các nhà đầu tư. Các nhà hàng và spa mà Nick muốn xây dựng sẽ thay đổi thung lũng Hudson mãi mãi. Và anh biết anh là người duy nhất thực sự có ý định xây dựng nó.

Tâm trí của anh lóe lên nhớ lại cuộc họp của mình với Hyoshi Komo. Nick cuối cùng đã chốt hạ được thỏa thuận. Chỉ còn một người duy nhất sót lại, người mà đang đứng ngán giữa con đường tới ước mơ của anh. Michael Conte.

Nick đã thề một cách nhẹ nhàng khi anh nhìn mặt trời bắt đầu lặn dần. Hyoshi sẽ đồng ý trao cho Nick bản hợp đồng chỉ khi Michael Conte ủng hộ anh. Nếu Nick không thể thuyết phục được Conte rằng anh chính là người dành cho việc này, thì Hyoshi sẽ chọn một kiến trúc sư khác và Dreamscape sẽ không có lấy một cơ hội.

Nick không thể để điều đó xảy ra.

Anh là một người đã đi rất nhiều nơi để tìm kiếm kiến thức về kiến trúc. Anh đã nhìn theo mái vòm vàng lấp lánh ở Florence và các tòa tháp cao tao nhã ở Paris. Anh đã từng nhìn thấy những hòn đảo hoang sơ đẹp đến kỳ lạ, dãy núi Thụy sĩ hùng vĩ và những khối đá nguyên sơ, như được tạc của Hẻm núi lớn.

Không có gì trong tầm nhìn hay tâm trí, hay cả trái tim anh có thể tiến gần được đến ngọn núi của anh.

Một nụ cười chế nhạo hiện trên đôi môi của anh khi cái ý nghĩ sướt mướt ủy mị kia bị giữ lại.

Anh nghiên cứu toàn bộ quang cảnh trong một lúc lâu, khi tâm trí anh sắp xếp lại các rắc rối của anh với vợ mình và bản hợp đồng với Conte, nhưng mọi thứ vẫn cứ trống rỗng. Điện thoại di động của anh reo lên làm gián đoạn những suy nghĩ trong anh.

Anh nhấn vào nút nghe mà không cần kiểm tra xem ai gọi. "Xin chào."

"Nicky?"

Anh nghẹn ngào một lời nguyền rủa. "Gabriella. Cô muốn gì?"

Cô dừng lại. "Em cần phải gặp anh. Có vài điều quan trọng cần thảo luận và không thể nói qua điện thoại."

"Tôi giờ đang ở phía cuối bờ sông. Tại sao cô không đến văn phòng tôi vào ngày mai?"

"Bến du thuyền?"

"Đúng, nhưng–"

"Em đang trên đường tới đó. Mười phút nữa em có mặt."

Điện thoại ngắt máy.

"Chó chết," anh lẩm bẩm. Anh nhanh chóng lướt qua các lựa chọn và nhắc nhở mình rằng anh có đủ mọi quyền để bỏ đi. Sau đó, cảm giác tội lỗi cắn rứt. Gabriella có thể vẫn còn bực bội vì anh đã kết thúc mối quan hệ của họ quá đột ngột. Có thể cô ấy cần hét lên với anh thêm nữa. Anh biết phụ nữ tin vào việc dứt khoát, và luôn có tính cạnh tranh. Cô có thể đã khiến mình trở nên điên cuồng rằng Alexa đã "giành được" anh.

Vì vậy, anh quyết định chờ đợi và lắng nghe những lời huyênh hoang của cô, sau đó xin lỗi và tiếp tục cuộc sống của chính anh. Mười lăm phút sau, Gabriella xuất hiện.

Anh nhìn cô trèo ra khỏi chiếc Mercedes bạc bỏ mui. Cô tiến lại với một sự tự tin lười biếng như mời gọi đàn ông được nhìn cho trọn vẹn. Anh ngưỡng mộ một cách trung lập cái áo hỏn đen làm lộ vùng bụng phẳng lì và vòng eo của cô. Cái quần jean ôm chặt vào hông được giữ thấp bằng một dây nịt đen mảnh. Đôi bốt đen gót thấp lạo xạo trên sỏi cho đến khi cô dừng lại ngay trước mặt anh. Đôi môi màu đỏ rượu vang của cô trễ ra trong một điệu bộ chuyên nghiệp.

"Nick." Đôi mắt cô rực cháy nhưng giọng cô lại lạnh lùng. "Thật vui được gặp lại anh."

Anh gật đầu. "Có chuyện gì vậy?"

"Em cần một vài lời khuyên. Em có một hợp đồng đề nghị từ hãng Mỹ phẩm Lace."

"Đó là một cơ hội rất lớn, Gabby. Xin chúc mừng. Vậy vấn đề là gì?"

Cô nghiêng tới. Mùi hương Chanel đắt tiền trôi dạt trong không khí. "Đó là một bản hợp đồng hai năm nhưng em cần phải chuyển đến California." Đôi mắt ngọc lục bảo của cô mở rộng với sự khao khát và ngây thơ đến tuyệt hảo.

"Nới đây là nhà của em. Và em ghét cái trò tâm lý Baywatch. Em đã luôn là một người New York rất cứng rắn. Giống như anh vậy."

Một tiếng chuông cảnh báo vang lên đâu đó trong não bộ anh. "Cô cần phải quyết định điều này cho chính bản thân mình. Chuyện giữa chúng ta đã kết thúc. Bây giờ tôi đã đã kết hôn."

"Chúng ta đã có một điều gì đó rất thực. Em nghĩ rằng anh đã hoảng sợ và nhảy ngay vào người phụ nữ đầu tiên mà anh có thể kiểm soát."

Anh lắc đầu với một sự bứt rứt buồn rầu. "Tôi xin lỗi, đó không phải là sự thật. Tôi phải đi đây."

"Hãy khoan!" Thời khắc đầu tiên cô còn đứng cách anh một vài inch, thời khắc tiếp theo cô đã dán chặt vào ngực anh với hai cánh tay móc vào quanh cổ anh và hông của cô áp chặt một cách có chủ ý dựa vào anh.

Chúa Giêsu ...

"Em nhớ điều này," cô thì thầm. "Anh biết là chúng ta ở bên nhau tuyệt vời như thế nào mà. Dù hôn nhân hay không có hôn nhân, em vẫn muốn anh. Và anh cũng muốn em."

"Gabriella–"

"Em sẽ chứng minh điều đó." Cô kéo đầu anh xuống để đáp ứng cô, và anh đã có một giây để quyết định xem anh nên làm cái chết tiệt gì. Đẩy cô đi và trung thành với từng chi tiết trong bản hợp đồng? Hay bắt lấy cơ hội này để kiểm tra xem sự ảnh hưởng của vợ anh lên anh như thế nào?

Ý nghĩ về Alexa bị cuốn đi. Anh cứng vai và bắt đầu giật lùi lại, nhưng con quỷ cay độc bên trong nổi dậy và thì thầm lời cảnh báo của nó. Vợ của anh không phải là thực sự, chỉ là một hình ảnh lướt qua mà sẽ vụn vỡ thành những nỗi đau khổ và nhắc nhở anh rằng không có gì kéo dài cả. Gabriella sẽ làm cho anh quên đi. Và Gabriella sẽ làm cho anh nhớ lại. Gabriella sẽ buộc anh phải đối mặt với sự thật về cuộc hôn nhân của anh.

Sự thật rằng họ không phải là một cuộc hôn nhân thực sự.

Vì vậy, anh nắm lấy cơ hội và đón nhận đôi môi của cô, cướp bóc miệng cô như anh đã từng trong quá khứ. Hương vị của cô xâm chiếm vào miệng anh, và tay cô điên cuồng di chuyển chà xát trên lưng anh trong một lời mời để kéo cô ra xe và chiếm lấy cô ngay tại đó, và trong một khoảng thời gian rất nhỏ anh đã thoát khỏi tâm trạng bực bội thất vọng của mình và khao khát một ai đó khác.

Anh gần như bi buộc phải làm theo ý muốn của cô, nhưng sau đó một nhận thức khác choáng lấy anh.

Anh chỉ là hành động vô thức. Anh đã từng trải qua sự kính thích với người phụ nữ này. Và bây giờ, chỉ là một cảm giác phấn chấn nho nhỏ, cái mà nhạt nhòa hẳn so với những phản ứng làm rung chuyển cả trái đất mà Alexa đã gây ra với chỉ là một cái đụng chạm. Hương vị của Gabby không làm hài lòng anh, và ngực của cô không căng tràn trong tay anh, và hông của cô quá sắc cạnh, đâm cả vào hông của anh.

Và anh nhận ra cô không phải là Alexa, sẽ không bao giờ là Alexa, và anh chẳng muốn hòa giải với cô.

Nick đẩy cô ra.

Cô mất một lúc để chấp nhận sự từ chối của anh. Một cơn giận dữ tuyệt đối quét qua khuôn mặt của cô trước khi cô lấy lại bình tĩnh. Anh đã cố gắng để thốt ra một lời xin lỗi nhưng cô đã cắt lời anh. "Có chuyện gì vậy, Nick. Tất cả chuyện đó đâu có nói lên được điều gì." Cô thẳng lưng với một vẻ kiên quyết. Nick biết rằng mỗi hành động đều được tính toán để tạo nên các hiệu ứng ấn tượng nhất. Đó là một yếu tố khác nhau nữa giữa cô và Alexa. "Hãy để em nói cho anh biết lập luận của em. Anh cần phải kết hôn một cách nhanh chóng vì một vài lý do công việc và cô ta thì phù hợp với yêu cầu của anh."

Gabriella bật cười khi cô thấy cái nhìn ngạc nhiên hiện trên khuôn mặt của anh. "Cô ấy đang sử dụng anh đấy, Nick. Mặc cho những gì cô ta đã nói, anh sẽ không bao giờ thoát khỏi cuộc hôn nhân này mà không có một đứa trẻ hoặc phải bỏ ra một khoản tiền lớn đến chết tiệt. Cơn ác mộng tồi tệ nhất của anh rồi sẽ trở thành sự thật." Môi cô bĩu ra trong sự ghê tởm. "Chỉ cần ghi nhớ những lời em đã nói khi cô ta tỏ ra một chút bất ngờ, 'Ôi, em đoán là chúng ta đã có sai sót'."

Gabriella quay đi và đặt tay dừng lại trên tay nắm cửa. "Chúc anh may mắn. Em sẽ nhận công việc ở California, nhưng nếu anh cần em thì cứ gọi."

Cô trượt vào trong xe và lái đi. Xương sống anh ngứa ran với linh tính ớn lạnh. Anh cược trên tính mệnh mình rằng Alexa rất đáng tin, và sẽ không bao giờ cố gắng để bẫy anh để nhận được nhiều tiền hơn – Ai mà lại đi kết hôn với một tỷ phú và chỉ yêu cầu có 150 ngàn đô la? Gabriella chỉ đang tức giận vì cô ta đã không thể giữ được anh.

Nick nhăn mặt khi anh nghĩ về nụ hôn. Bản năng đầu tiên của anh là lờ đi toàn bộ các cảnh tượng đó. Tuy nhiên, anh nợ vợ anh sự trung thực. Anh muốn giải thích rằng anh và Gabriella đã gặp nhau bên bờ sông ở nơi công cộng, cô ta bắt đầu nụ hôn trước, và rồi cô ta sẽ chuyển đến California. Kết thúc câu chuyện. Anh cần phải bình tĩnh và hợp lý. Alexa không có lý do gì để ghen tuông cả. Cô có thể khó chịu một chút, nhưng một nụ hôn thì sẽ dễ dàng bỏ qua thôi.

Ít nhất thì nụ hôn đó đúng là như vậy.

Nhưng một số khác thì thật khó để mà quyên đi.

Với suy nghĩ đó, anh đi về phía chiếc xe và lái về nhà.

...

Alexa nhắm mắt lại và chiến đấu với cơn tuyệt vọng, mệt mỏi đến tận xương tủy.

Cô ngồi trong chiếc Volkswagon vàng cũ rích với cửa kính được kéo kín lên và âm nhạc của Prince đang nổ tung trên cái máy radio của cô. Bãi đậu xe của ngân hàng giờ đã trống rỗng khi năm phút biến thành một giờ đồng hồ và vẫn đang tiếp tục tích tắc. Cô nhìn chằm chằm ra ngoài kính chắn gió của mình và cố gắng chiến đấu chống lại vị đắng của thất bại cùng sự thất vọng đã ăn mòn nơi dạ dày cô như acid.

Không có khoản vay.

Một lần nữa.

Vâng, BookCrazy đang kinh doanh tốt và cô vừa mới thu được lợi nhuận. Nhưng ngân hàng lại không được vui mừng với cái ý tưởng rót tiền vào cơ sở kinh doanh của cô, khi mà giờ đây cô gần như đã khánh kiệt, không có tài sản thế chấp cũng như không có khoản tiết kiệm và không có một cái gì ủng hộ cô cả. Cô nghĩ về tập phim Sex & the City yêu thích của cô và tự hỏi cô đã có được bao nhiêu đôi giày. Sau đó, nhận ra cô thậm chí đã chẳng có bao nhiêu cho lắm.

Tất nhiên, Mr. Big của cô là một người chồng thực sự và chỉ với một thêm thắt nhỏ trên bản hợp đồng vay mượn thì cô sẽ thành công. Cô tự hỏi nếu cô đã không trở nên ngu ngốc và quá tự trọng để sử dụng mối quan hệ đó thì sao, và cô gần như đã bật cửa tuôn ra khỏi xe.

Chỉ gần như.

Cô để một tiếng rên dài, buồn rầu được thốt ra. Thỏa thuận là thỏa thuận, và cô đã vừa lấy phần tiền của mình rồi. Bây giờ cô lại quay trở về điểm xuất phát, bị mắc kẹt với một người chồng trong một năm, người mà không thích cô– nhưng đôi khi lại muốn có quan hệ tình dục cho đến khi tâm trí của anh được thông suốt.

Và cô thì vụn vỡ hoàn toàn.

Ồ, đúng thế, cô đã làm điều đúng đắn.

Nguyền rủa, cô bật động cơ và đẩy lá thư từ chối vào ngăn đựng găng tay. Điểm mấu chốt vẫn còn lại đó. Cô sẽ không sử dụng tiền của Nick để phát triển sự nghiệp của mình khi mà mối quan hệ của họ chỉ là tạm thời. Cô cần thiết phải tự mình đảm bảo khoản vay dựa trên khả năng chết tiệt của cô. Nếu cô sử dụng Nick, quán cà phê sẽ không bao giờ thực sự thuộc về cô. Không, cô muốn đợi thêm một năm nữa, thu được lợi nhuận nhiều hơn, rồi thử lại.

Không cần phải muốn tự tử và chán nản bởi vì một bước lùi nhỏ.

Cảm giác tội lỗi gặm nhắm dạ dày cô. Những lời nói dối đã được chất chồng một cách đầy ấn tượng rồi. Đầu tiên là cha mẹ cô. Sau đó là Nick. Làm sao cô giải thích được việc không có sự mở rộng nào khi Nick đã tự mình kiểm tra?

Và cha mẹ cô thì nghĩ rằng cô đang lăn trong tiền. Họ đang đặt vấn đề với Nick về việc khi nào anh bắt đầu công việc kiến trúc cho BookCrazy. Sau cùng thì, tại sao chồng cô không thể giúp đỡ cho vợ mình trong công việc kinh doanh của cô?

Một tháp các lá bài được xếp chồng lên lắc lư và đang đe dọa đổ xuống.

Cô lái xe về nhà trong tình trạng u ám và đỗ cạnh chiếc xe của Nick. Cô hy vọng anh đã làm bữa tối, sau đó nhận ra cô không thể ăn bất cứ thứ gì trừ món salad bởi vì cô đã phản bội chế độ ăn kiên của mình với bữa trưa thịt băm trộn pho mát bự chảng ngon tuyệt, béo ngậy và một phần khoai tây chiên lớn.

Tâm trạng của cô chuyển sang tối tăm hơn.

8.2

Khi cô bước vào, căn nhà gần như đã trải rộng thêm ra với hương thơm của tỏi, các loại rau củ và cà chua. Alexa ném ví của mình lên ghế, đá văng đôi giày khỏi chân cô, và kéo cái váy của cô lên để giựt cái tất quần của mình ra trước khi bước vào nhà bếp.

"Anh đang làm gì vậy?"

Anh quay đầu lại. "Làm bữa tối."

Cô đưa cho anh một vẻ mặt cau có. "Tôi chỉ muốn có một dĩa salad."

"Tôi vừa làm nó xong. Trong tủ lạnh ấy, đang làm lạnh. Ngày hôm nay của cô thế nào?"

Giọng điệu tử tế của anh chọc vào thần kinh cô. "Thật là đáng yêu."

"Nó tốt, hmmm?"

Cô lờ anh đi và rót cho mình một ly nước lớn. Nước lọc và rau diếp khô sẽ bổ sung nhau một cách thú vị. "Anh đã cho con cá ăn chưa vậy?"

Anh khuấy một nồi nước sốt đang sôi sùng sục, và mùi hương của nó làm dấy lên cả một hồ bơi nước bọt trong miệng cô. Làm thế quái nào anh lại học được cách nấu ăn giống hệt như một bà cô Ý, mà vượt xa khả năng của cô, nhưng toàn bộ điều này chỉ đang đem lại thêm bực mình mà thôi. Người chồng nào sau khi đi làm về lại đi nấu một bữa ăn tuyệt hảo hả trời? Anh thật chẳng bình thường tí nào.

Anh đổ nước sốt vào dĩa spaghetti. "Từ ngữ cô lựa chọn đã bị cọc cạch, không phải sao? Cá hoặc là danh từ số ít hoặc là số nhiều. Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của tôi khi tôi bước vào phòng làm việc và tìm thấy không phải một con cá trong cái bát cá nhỏ, mà là cả một bể cá."

Cô gần như đã đủ rộn ràng cần thiết để tranh cãi. "Otto đang cô đơn và anh đang tập cho loài vật bản tính tàn nhẫn đấy. Nó quá cô đơn. Nhưng bây giờ, nó đã có bạn bè và một nơi để bơi."

"Vâng, cả một đường hầm nhỏ xinh đẹp với đá và tảo để chơi trốn tìm với bạn bè của mình."

"Anh trở nên thật mỉa mai."

"Và cô thì đang cáu kỉnh."

Cô đập sầm ly nước xuống bàn. Chất lỏng chòng chành tràn khỏi vành ly. Với một cú xoay gót bướng bỉnh, cô bỏ rơi ly nước, đi thẳng đến tủ rượu, và đổ cho mình hai đốt ngón tay rượu Scotch. Chất lỏng chảy xuống đốt cháy cổ họng cô và làm dịu đi thần kinh của cô. Cô nhận thấy vai anh giật nhẹ nhưng khi cô nhìn lại anh với sự hoài nghi, anh dường như không có vẻ gì là cười nhạo cô.

"Tôi đã có một ngày tồi tệ."

"Muốn nói về nó chứ?"

"Không. Và tôi không ăn spaghetti đâu."

"Được rồi."

Anh để lại cô với sự im lặng trong khi cô uống một ngụm khác và bắt đầu bình tĩnh. Cô đang ngồi trong căn nhà bếp ấm cúng bao quanh bởi những âm thanh của cách nấu nướng cổ điển và không khí im lặng nặng nề. Tối nay anh mặc một chiếc tạp dề phủ ngoài cái quần jean bạc màu với áo phông. Thay vì làm mềm đi vẻ nam tính của anh, cái tạp dề màu đen đơn giản nhấn mạnh cái hông chắc nịch, bộ ngực rộng, và vòng mông tuyệt đẹp. Vẻ uyển chuyển và sự thoải mái của anh trong một không gian nội trợ đã khiến cô thở ra một chút khó khăn.

Anh xếp bàn, dọn thức ăn của anh và salad cho cô, rồi bắt đầu ăn. Sự tò mò của cô về ngày hôm nay của anh được gợi lên.

"Bản hợp đồng dự án bờ sông tiến triển thế nào rồi?"

Anh thành thạo xoắn mì spaghetti vào chiếc nĩa của mình và đẩy nó gọn gàng vào trong miệng. "Đã đi uống với Hyoshi và ông ấy cũng đã cho tôi phiếu bầu của mình."

Một cảm giác vui vẻ từ tận đáy lòng vượt ra khỏi tâm trạng bối rối của cô. "Nick, nó thật tuyệt vời. Giờ chỉ còn lại Michael thôi."

Anh cau mày. "Yeah. Conte có thể gây ra rắc rối đấy."

"Anh có thể nói chuyện với anh ấy tối thứ bảy này."

Anh cau mày dữ dội hơn. "Tôi thích không đến bữa tiệc hơn."

"Ồ. Được thôi, tôi sẽ đi một mình."

"Quên đi, tôi sẽ đi."

"Chúng ta sẽ có nhiều niềm vui. Nó sẽ cho anh một cơ hội khác để anh gặp anh ấy trong một không khí thoải mái." Cô bỏ lại món salad của mình trước mặt và nhìn chằm chằm thèm khát vào bát mì spaghetti. Có lẽ cô nên xoắn lấy một nĩa đầy thôi. Sau cùng thì cô cũng đã thử ít nước sốt rồi.

"Nếu Conte không đồng ý thỏa thuận này, thì mọi chuyện sẽ chấm dứt."

"Anh ấy sẽ không làm thế."

"Làm thế nào cô biết?"

"Bởi vì anh là người giỏi nhất cho việc đó."

Cô tập trung vào đĩa pasta của mình. Khi cô nhìn lên, một biểu hiện kì lạ quét qua khuôn mặt của anh. Anh dường như có vẻ hoài nghi. "Làm thế nào cô biết được?"

Alexa mỉm cười. "Tôi đã nhìn thấy những công việc anh làm. Tôi thường xuyên xem chúng khi chúng ta còn nhỏ, và anh cũng đã dựng lên nhiều thứ trong cái nhà để xe. Tôi đã luôn nghĩ rằng anh muốn trở thành một người thợ mộc, nhưng khi tôi nhìn thấy nhà hàng Mt. Vesuvius, thì tôi biết rằng anh đã tìm thấy giấc mơ đích thực của mình. Toàn bộ nơi đó đã thu hút tôi đấy, Nick. Từ các dòng nước nhỏ, đến những bông hoa, bụi tre và một cái nhà gỗ cũ giống nơi vùng núi Nhật Bản. Anh là một kiến trúc sư xuất sắc."

Anh trông tuyệt đối sững sờ trước lời nhận xét của cô. Chẳng phải anh đã biết cô luôn ngưỡng mộ tài năng của anh, ngay cả khi họ trêu chọc nhau một cách tàn nhẫn? Ngay cả sau những năm dài ở cách xa nhau? "Tại sao anh trông lại quá ngạc nhiên như vậy?"

Dường như anh đã đánh mất mọi từ ngữ. "Tôi không biết. Tôi không bao giờ có bên mình một người phụ nữ nào quan tâm đến sự nghiệp của tôi. Không ai thực sự hiểu nó cả."

"Đó là vì họ ngu ngốc. Tôi có thể ăn nốt chỗ pasta cuối cùng này được không hay là anh muốn ăn thêm?"

Đôi môi anh nhếch lên khi anh đưa cái bát cho cô. "Cứ tự nhiên." Cô đã chiến đấu chống lại một tiếng rên rỉ khi nước sốt cà chua cay cay nhảy múa trên đầu lưỡi của cô. "Alexa, có chuyện gì đang xảy ra với cái kế hoạch mở rộng cửa hàng sách của cô vậy?"

Sợi mì spaghetti liền mắc lại trong cổ họng cô và làm cô bị nghẹn. Anh đứng vụt dậy khỏi ghế và bắt đầu đập vào sau lưng cô, nhưng cô đẩy anh ra và uống vội vã đầy một miệng nước lọc. Một bài thơ đã bất chợt hiện lên trong sự chế giễu ớn lạnh lướt qua trước mặt cô. Ôi, một mạng lưới rối rắm phức tạp mà chúng tôi đang len lỏi qua, khi ngay từ đầu chúng tôi trước hết phải học cách lừa dối nhau ...

"Cô có sao không?"

"Tôi ổn. Chỉ cần nuốt xuống cái sợi mì ống kia." Cô liền thay đổi chủ đề. "Chúng ta phải qua nhà bố mẹ tôi vào ngày Lễ Tạ Ơn."

"Không, tôi ghét những ngày lễ. Cô đã không trả lời câu hỏi của tôi. Cô đã có tiền và tôi không thấy ấn tượng lắm với sự cần thiết phải bắt đầu xây dựng quán cà phê ngay lập tức của cô. Tôi đã có một số ý tưởng muốn thảo luận với cô."

Tim cô đập nhanh đến nỗi máu chạy rần rật trong đầu cô. Chuyện này có vẻ tệ. Rất, rất tệ. "Umm, Nick, tôi đã không trông đợi là anh sẽ giúp tôi với quán cà phê. Anh đã có đủ việc cần xử lý với cái dự án bờ sông và một hội đồng quản trị đang săn lùng ráo riết từng bước đi của anh rồi. Với lại, tôi đã có thuê một người."

"Là ai?"

Chết tiệt.

Cô vẫy tay trong không khí với một cử chỉ tùy tiện. "Quên tên anh ta rồi. Một khách hàng của tôi đã đề cử anh ta. Anh ta, ừm, đang lên bản thiết kế và chúng tôi sẽ bắt đầu sớm thôi. Có thể tôi cũng sẽ chờ cho đến mùa xuân."

Anh cau mày. "Không có lý do để phải chờ đợi cả. Tôi đã không tin tưởng anh chàng này rồi đấy. Hãy đưa cho tôi số điện thoại và tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với anh ta."

"Không."

"Tại sao không?"

"Bởi vì tôi không muốn anh liên quan." Những lời nói đó dường như đã đấm vào anh giống như một cú móc phải đầy bất ngờ. Anh nhăn mặt, rồi sau đó nhanh chóng phục hồi. Những lời nói dối làm cô day dứt, nhưng cô tự nhắc nhở mình phải bám vào thỏa thuận, mặc dù theo một số cách kỳ lạ nào đó cô biết cô đã làm tổn thương anh.

Nét mặt anh hiện lên sự từ bỏ. "Được rồi. Nếu đó là những gì cô thích."

Cô nói nhẹ nhàng. "Tôi chỉ muốn mối quan hệ giữa chúng ta tuân theo thỏa thuận. Bắt anh tham gia vào dự án xây dựng quán cà phê không phải là một ý kiến hay. Anh có đồng ý không?"

"Chắc chắn rồi. Bất cứ điều gì cô muốn."

Sự im lặng phủ xuống và đẩy họ vào sự vào lúng túng. Cô hắng giọng. "Trở lại vấn đề Lễ Tạ Ơn. Anh bắt buộc phải đi, không có sự lựa chọn nào khác đâu."

"Hãy nói với họ tôi phải làm việc."

"Anh sẽ đi. Nó rất quan trọng với gia đình tôi. Họ sẽ nảy sinh nghi ngờ nếu chúng ta không đến."

"Tôi ghét Lễ Tạ Ơn."

"Tôi đã nghe anh nói rồi nhưng tôi vẫn không quan tâm."

"Những ngày lễ gia đình không có trong bản hợp đồng."

"Đôi lúc chúng ta không thể thực hiện theo từng chữ trong bản hợp đồng được."

Đầu anh giật bắn lên khỏi cái đĩa thức ăn như thể cô đột nhiên đã thu hút toàn bộ sự chú ý của anh. "Có lẽ cô đúng. Chúng ta phải cho phép một số sự linh hoạt và có thể là một vài sai lầm kéo theo."

Cô gật đầu và kéo cãi nĩa ra khỏi miệng lần cuối cùng. "Chính xác. Vậy là, anh sẽ đến?"

"Chắc chắn."

8.3

Sự thay đổi hoàn toàn của anh đã khiến cô ngập ngừng, nhưng cô bỏ qua nó. Giờ cái bát trống rỗng đang giễu cợt cô. Chết tiệt, cô đã làm cái gì vậy?

"Thật vui khi cô đã đề cập đến bản hợp đồng," anh nói. "Có một vấn đề nhỏ phát sinh nhưng bây giờ nó đã được giải quyết."

Có thể cô sẽ tập thêm một vài bài tập trên máy chạy bộ. Nâng thêm một ít trọng lực. Thậm chí có thể cô sẽ quay trở lại lớp học yoga.

"Tôi không định nói bất cứ điều gì nhưng tôi muốn được trung thực. Cô thậm chí có thể sẽ không quan tâm."

Cô muốn gọi cho Maggie vào ngay ngày mai và rủ cậu ấy đi tập quyền anh. Môn này sẽ đốt cháy nhiều calo hơn và rất tốt để tự vệ.

"Gabriella đã hôn tôi."

Đầu cô giật bắn lên. "Anh nói gì cơ?"

Anh nhún vai. "Cô ấy gọi và muốn gặp tôi. Cô ấy nói là cô ấy sẽ chuyển đến California. Tôi không phải là người bắt đầu, vì vậy tôi đoán đó là ý tưởng cho nụ hôn chào tạm biệt của cô ấy. Câu chuyện kết thúc."

Đôi mắt cô hẹp lại. Thái độ bề ngoài hững hờ của anh dường như đang che đậy một sự thật nằm sâu bên trong. Nhưng cô cũng biết cách để tìm hiểu nó và làm rõ chuyện toàn bộ chuyện này.

"Một nụ hôn tạm biệt, hử? Vậy là, nó có vẻ không quá đe dọa nhỉ." Cô nhìn anh gần như ngồi sụp vào ghế trong sự nhẹ nhỏm. Cô giả vờ bận rộn với những mẩu còn sót lại trên dĩa xà lách của mình để làm giảm bớt áp lực. "Trên má hay là môi?"

"Trên môi. Nhưng rất nhanh chóng."

"Được rồi. Vậy là, không có lưỡi gì cả, phải không? "

Cái ghế kêu cót két bởi sự vặn vẹo rõ ràng của anh. Đồ khốn đó đã lừa dối. "Không hẳn."

"Anh chắc chứ?"

"Có thể là một chút. Nó xảy ra quá nhanh, tôi không nhớ."

Ngay cả khi họ còn là những đứa trẻ, anh cũng nói dối rất tệ. Anh luôn gặp rắc rối còn Maggie thì luôn thoát khỏi sự trừng phạt bởi vì cậu ấy đã làm rất tốt. Lỗ mũi của Nick gần như đã phồng lên và gào lên cho thế giới cái sự thật.

"Được rồi. Vấn đề chính là anh đã nói với tôi sự thật. Vậy chuyện đó đã xảy ra ở đâu?"

"Phía cuối con sông."

"Ngay sau khi cuộc họp của anh?"

"Ừm."

"Cô ấy đã gọi vào di động của anh."

"Tôi đã nói với cô ấy là không đến, nhưng cô ấy nói nó rất quan trọng vì vậy tôi đã chờ cô ấy. Tôi đã nói với cô ấy rằng tôi không muốn có thêm bất cứ điều gì với cô ấy nữa."

"Sau đó cô ấy hôn anh và anh đã đẩy cô ấy ra."

"Đúng thế."

"Hai cánh tay của cô ấy đã đặt ở đâu?"

Một mớ các biểu hiện lúng túng trên gương mặt anh. Anh dường như đã nghĩ thế là hết như thể lo sợ rằng đó là một câu hỏi gài anh. "Cô có ý gì?"

"Cánh tay của cô ấy. Vòng quanh cổ, thắt lưng, hay đặt ở đâu?"

"Vòng quanh cổ tôi."

"Còn cánh tay của anh đặt đâu?"

"Trước hay sau khi tôi đẩy cô ấy ra?"

Có thế chứ.

"Trước."

"Xung quanh eo cô ấy."

"Được rồi. Vậy là, nó có vẻ như đã kéo dài một lúc trước khi anh cuối cùng cũng đẩy cô ấy ra, và lưỡi đã được dính lấy nhau, thế cơ thể của cô ấy đã dính vào của anh trong bao lâu?"

Anh nhìn vào ly Scotch trống rỗng của cô với sự ham muốn rồi trả lời câu hỏi. "Không lâu lắm."

"Một phút? Hay một giây?"

"Một vài phút. Rồi sau đó tôi đẩy cô ấy ra."

"Vâng, anh đã nói thế rồi."

Cô đứng dậy khỏi bàn và bắt đầu dọn dẹp chén đĩa. Anh do dự như thể không chắc chắn phải làm những gì, nhưng vẫn tiếp tục ngồi. Một sự im lặng khó xử phủ xuống. Alexa hoàn thành nhiệm vụ mà không nói gì cả và để cho sự căng thẳng được đắp lên. Cô gần như đã nghe thấy tiếng gãy tanh tách khi anh sụp đổ.

"Cô không có lý do gì để mà buồn cả."

Cô xếp chồng những cái dĩa vào máy rửa chén, quay số, sau đó chuyển sự chú ý của mình trở lại vào cái tủ lạnh. Với những chuyển động gọn gàng, cô lấy ra kem lạnh, xi-rô sô-cô-la, kem đánh, và anh đào ra.

"Tại sao tôi phải buồn? Nụ hôn không có gì cả, ngay cả khi anh đã phá vỡ bản hợp đồng."

"Chúng ta vừa mới thảo luận rằng đôi khi không thể tuân thủ theo từng từ ngữ trong bản hợp đồng. Cô đang làm gì vậy?"

"Làm món tráng miệng. Vậy là, Gabriella đã làm gì khi anh đẩy cô ấy ra?"

Cô tiếp tục làm món kem nước quả hoàn hảo và để cho anh vặn vẹo trong sự khó chịu. "Cô ấy rất buồn bởi vì tôi đã từ chối cô ấy."

"Sao anh lại đẩy cô ấy ra, Nick?"

Anh trông rõ ràng không thoải mái. "Bởi vì chúng ta đã thực hiện một vài lời hứa. Ngay cả nếu chúng ta không ngủ với nhau, chúng ta cũng đã đồng ý rằng tôi sẽ không lừa dối."

"Rất hợp lý. Tôi ngạc nhiên khi anh lại có thể suy nghĩ một cách rõ ràng sau một nụ hôn như thế. Với tôi, thì tôi có thể hiểu được. Nhưng Gabriella dường như sẽ truyền nhiều đam mê đáp trả hơn."

Miệng anh trễ xuống. Cô đánh kem và rắc một vài anh đào lên trên, sau đó đứng lùi lại để thưởng thức tác phẩm của mình.

"Cô nghĩ tôi đáp lại nhiều sự đam mê hơn với Gabriella?"

Cô nâng một bên vai. "Một sự thật hiển nhiên là cái đêm tôi gặp cô ấy thì hai người đã từng xé nát tấm khăn trải giường cùng với nhau. Chúng ta không có vấn đề đó. Những lần duy nhất anh đã từng hôn tôi là khi anh đang tức giận hoặc buồn chán."

"Buồn chán?" Anh chà xát khuôn mặt với hai bàn tay của mình và cào ngón tay vào mái tóc. Một nụ cười giễu cợt thoát khỏi đôi môi của anh. "Tôi không thể tin điều này. Cô không biết được tôi cảm thấy như thế nào khi Gabriella hôn tôi đâu."

Một mảnh băng đâm xuyên qua trái tim của cô, chính xác như con dao mổ của bác sĩ phẫu thuật. Lúc này đã không còn máu chảy, chỉ là một sự chấp nhận đến tê tái cái người đàn ông cô đã kết hôn sẽ luôn luôn thèm khát một cô siêu mẫu, mà không phải là cô. Anh luôn đủ yếu đuối để nhận lấy một hương vị cuối cùng trước khi sự đạo đức chết tiệt của anh quay lại. Anh đã chung thủy trên phương diện luật pháp, nhưng tinh thần anh là đồ lừa đảo.

Cô là một người hay suy nghĩ và anh sẽ không bao giờ muốn cô một cách trọn vẹn như cô bạn gái cũ của anh. Ít nhất thì cũng không phải là về mặt thể xác.

Sự tức giận được kìm nén đã sôi sục và trào dâng, khi cô nhìn chằm chằm vào bát kem nước quả sô-cô-la hoàn hảo của mình. Nicholas Ryan là người tôn thờ chủ nghĩa logic và lý trí, anh đã suy nghĩ một cách cẩn thận từ đầu đến cuối các phản ứng của cô. Anh đã chọn sự trung thực bởi vì anh là một người ngay thẳng. Tất cả những sự tức giận của cô là vì sự bất lực của anh trong việc nhìn cô như một người phụ nữ, người có mọi quyền được tức giận khi cô ta phát hiện ra chồng mình hôn người yêu cũ. Anh đã mong đợi cô bình tĩnh, lễ độ, lịch sự tha thứ sự thiếu suy nghĩ của anh, và tiếp tục tiến lên ư.

Chết tiệt anh.

Với một chuyển động duyên dáng, cô nâng cái bát nặng đang nhỏ giọt lên, và đổ nó vào đầu anh.

Anh phát ra một tiếng kêu rồi nhảy dựng lên, xô cái ghế ra, nét mặt của anh giờ hoàn toàn hiện lên chữ không thể tin được trong khi kem sô cô la, xi-rô và kem đánh đang nhỏ giọt trên đầu anh, trượt dài xuống má, và chảy vào trong tai anh.

"Cái quái gì vậy?" Tiếng gầm của anh tràn đầy sự bối rối, tức giận và một cảm xúc chân thực mà đã khiến cho cô cảm thấy tốt lên ngay lập tức.

Với sự hài lòng, cô lau bàn tay dính nhớp nháp trên cái khăn lau dĩa rồi bước lùi lại. Cô thậm chí còn xoay xở một nụ cười đầy thỏa mãn. "Hãy giữ cho đầu óc sáng suốt và hợp lý như cái con người mà anh muốn trở thành ấy. Tôi đã mong đợi là anh đẩy Gabriella đi và tôn trọng bản hợp đồng, nhưng thay vào đó, anh đã cùng cô ta ở nơi công cộng, ngay tại bờ sông, với lưỡi của anh trong miệng của cô ta và tay anh thì lướt khắp cơ thể cô ta. Đây là sự đáp trả đầy sáng suốt và hợp lý của tôi vì sự phản bội của anh, đồ khốn ạ. Giờ hãy thưởng thức món tráng miệng của riêng anh đi."

Cô quay gót chân và đi lên cầu thang.

...

8.4

Một tuần sau đó, Nick nhìn vợ anh chỉ quanh quẩn ở trong phòng cô và thừa nhận rằng anh đã phạm sai lầm.

Khoảng thời gian chiết tiệt.

Nếu anh là loại đàn ông tầm thường, anh sẽ ước được quay trở lại lúc đó và hành động khác đi với Gabriella và nụ hôn kia. Anh sẽ đẩy cô ta ra, tự hào kể với vợ anh về hành động của mình, rồi tận hưởng một kết quả khác. Cũng bởi vì anh đã xem thường những khao khát yếu đuối đầy cám dỗ ấy, nên giờ chỉ còn một thứ đọng lại trong anh.

Sự đau khổ.

Alexa sải bước giữa các vị khách giống như một con công lấp lánh khoác trên mình bộ váy đỏ tươi, nổi bật giữa vẻ ngoài toàn màu đen sành điệu của đám đông ưu tú. Tóc của cô đã được quấn lên với một vài lọn tóc thả lỏng rơi tự do trên cổ và vai cô. Mặc dù thời tiết đang chuyển dần về mùa đông và tràn vào thung lũng với những cơn gió băng giá, cô vẫn coi nhẹ Mẹ Thiên Nhiên bằng cách mặc trên mình một chất liệu mềm mại, trơn mượt, với đường viền cổ được cắt thấp và hai đai dây mỏng để giữ lấy toàn bộ cái chất liệu ấy. Ít nhất thì cái chiều dài của bộ váy cũng rũ xuống tới sàn nhà và dấu đi đôi chân của cô. Nhưng khi cô bước đi, một tia sáng bạc lấp lánh tỏa sáng xung quanh mắt cá chân cô và trưng ra đôi giày cao gót có viền quai màu đỏ, điều mà sẽ không thể xảy ra nếu cô bước đi trên các vỉa hè đã bị đóng băng.

Cô gần như đã thách anh dám nói lên điều gì khi cô xuất hiện ở chân cầu thang, nhưng lần này thì anh đã biết giữ im lặng, nhận xét một cách lịch sự về việc cô đã trông đẹp như thế nào, rồi hộ tống cô ra xe. Toàn bộ khung cảnh trên đều đi kèm với một sự im lặng lạnh giá đã âm ỉ tích tụ trong cả tuần vừa qua.

Một cơn tức giận dâng lên trong anh. Cô là người duy nhất đã dám đổ một bát kem vào đầu anh. Cô đã xin lỗi chưa? Chưa. Cô chỉ đối xử với anh một cách thân ái trung lập, khiến cho anh biến thành một kẻ lẩn thẩn. Cô đã cố tình lẩn tránh anh, giam mình trong căn phòng của cô và quyết không nói một lời nào trong suốt bữa ăn tối.

Nick không muốn biết lý do tại sao việc cô giữ khoảng cách lại khiến anh muốn tóm lấy cô và buộc cho cô phải thể hiện một ít cảm xúc của mình đến như vậy. Anh cũng không muốn tìm ra lý do tại sao sự cô đơn lại đang ăn mòn ở bên trong anh, hoặc tại sao anh lại thấy nhớ những trận cờ, những lần cãi vã, hay chỉ là được quanh quẩn xung quanh cô vào buổi tối. Anh nhớ từng lần cô quấy rầy anh lúc anh đang làm việc chỉ để nhắc nhở về Otto hay cầu xin anh nhận nuôi một con chó từ trại nhà tạm của cô.

Nhưng bù lại, giờ anh đã có những gì anh muốn lúc ban đầu.

Một người vợ chỉ trên danh nghĩa. Một đối tác kinh doanh độc lập và tách biệt cuộc sống của riêng mình.

Anh ghét nó.

Kí ức về nụ hộn sau cùng của họ hiện lên trước mặt anh. Nhưng những lời nói của cô lại làm anh không thể hiểu nổi. Cô đã không nhận ra anh khao khát cô nhiều đến thế nào hay sao?

Anh nghĩ rằng cái đêm mà người cảnh sát đến cắt ngang đã chứng minh được niềm say mê của anh đối với cô. Nhưng trái lại, cô đã tung Gabriella ra như là bằng chứng anh sẽ không bao giờ có thể mong muốn cô với cái cách như vậy. Chúa giúp anh, anh không bao giờ muốn Gabriella như cái cách anh muốn vợ của mình. Không bao giờ mơ về Gabriella hoặc ao ước được chạm vào cô ta hay cười với cô ta. Không bao giờ muốn cãi nhau, muốn chơi những trò ngu ngốc, hay là chung sống với Gabriella.

Chuyện gì xảy ra với anh vậy?

Nick uống cạn ly rồi sải bước qua căn phòng.

Có lẽ đây là lúc để tìm hiểu.

...

"Cảnh báo chồng cô."

Alexa nhìn lên và thấy Nick đang len lỏi qua đám đông. Cô lờ anh đi rồi tập trung sự chú ý của mình về Michael, và sự thích thú đang lấp lánh trong đôi mắt của anh. Cô lúc lắc ngón tay về phía người bạn mới của mình. "Coi hành động của anh kìa."

"Tôi đã lại làm thế sao, cô bạn thân mến (Cara)?"

"Đây là lần thứ hai trong tối nay anh đã giữ tôi tránh xa chồng mình đấy."

Gót chân của họ lách cách trên sàn gỗ bóng loáng khi anh hướng cô quay trở lại vào việc thăm thú căn nhà. Căn nhà của anh được trang hoàng lộng lẫy trong cùng một tông đỏ rượu vang, với những chi tiết như gương mạ vàng, thảm trang trí, và các tác phẩm điêu khắc bằng đá cẩm thạch trơn láng như một sự phá cách giữa cái tao nhã vốn có của các căn phòng. Nhạc Opera được chơi trên một hệ thống âm thanh stereo trong trẻo xuyên suốt khắp các tầng. Dường như Michael đã trang trí căn nhà với một sự hàm thụ rất cơ bản mà Alexa đánh giá rất cao.

"Vậy là, tôi đang làm tốt công việc của mình phải không, thưa cô. Anh ta đã làm cho cô buồn đêm nay, tôi có thể khẳng định như vậy đấy."

Cô dừng lại và nhìn lên anh. Lần đầu tiên, cô đã cho phép những cảm xúc đau đớn từ lời thú nhận của Nick được thoát ra ngoài. Rất khó khăn để giả vờ như không có gì xảy ra tuần vừa rồi. "Chúng tôi đã cãi nhau."

"Cô có muốn kể với tôi về nó không?"

"Đàn ông thật tệ."

Anh gật đầu tán thành. "Đôi lúc, đúng là như vậy. Những lúc mà chúng tôi sống hết mình, chúng tôi luôn rất tuyệt vời. Nhưng hầu hết thì chúng tôi lại sợ mở lòng với người khác."

"Một vài người đàn ông không bao giờ mở lòng."

"Đúng vậy. Một số khác lại không bao giờ. Cô phải tiếp tục cố gắng."

Cô mỉm cười với anh. "Tôi sẽ đưa cho anh số điện thoại một người bạn thân của tôi là Maggie. Hứa với tôi là anh sẽ gọi cho cô ấy nhé."

Anh thở dài. "Nếu điều này làm cô cảm thấy tốt hơn, tôi sẽ gọi cho cô ấy và mời cô ấy đi ăn tối."

"Cảm ơn nhé (Grazie). Tôi không thể thôi cái ý nghĩ kỳ lạ mà tôi có về hai người được."

"**, giờ cô lại là người mai mối theo linh cảm nữa cơ đấy hả, cô bạn thân mến (Cara)."

Bữa tiệc càng về khuya, cô càng uống nhiều sâm banh hơn, nói chuyện mạnh dạn hơn cũng như khiêu vũ với nhiều đối tác hơn, nhưng cô luôn luôn cẩn thận giữ mình trên cái ranh giới giữa việc tận hưởng một khoảng thời gian vui vẻ với những quy tắc của bữa tiệc. Không lâu sau, Nick đã từ bỏ cố gắng để kéo cô vào một cuộc trò chuyện riêng tư. Anh chỉ đứng ở quầy bar, uống rượu Scotch, và nhìn cô chằm chằm. Cái nhìn của anh thiêu đốt cô từ phía bên kia căn phòng, ngay cả khi cô đã ẩn đằng sau những hàng rào người. Như thể anh đang tuyên bố rằng cô là của anh mà không cần nói một lời hoặc một sự động chạm nào cả. Ý nghĩ đó đã làm cô run rẩy đề phòng. Rồi sau đó, cô nhận ra mình đã thực sự tưởng tượng rằng Nick đã tiến đến kéo cô ra để mà quyến rũ cô. Giống như một cảnh trong cuốn tiểu thuyết lãng mạn của cô.

Chắc chắn là thế đấy. Bản thân anh là Quý ông Logic mà. Tốt hơn là cô nên đọc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và chờ đợi những người ngoài hành tinh tràn vào thế giới thì hơn. Khả năng đó còn có vẻ dễ dàng hơn nhiều.

...

Anh đã có đủ rồi.

Nick cảm thấy phát ốm và mệt mỏi phải xem những trò phô trương của cô xung quanh những gã đàn ông kia. Chắc chắn, cô chỉ có khiêu vũ với họ. Nhưng cô lại hiếm khi rời Conte ra, dễ dàng cười đùa và thoải mái với gã ta, tất cả điều đó đã làm cho Nick tức giận.

Cuộc hôn nhân của họ được cho là trông bền chặt đối với những người ngoài. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu các tin đồn được lan ra nói về cái gã bá tước người Ý và Alexa? Hợp đồng dự án bờ sông sẽ thậm chí còn khó khăn hơn, bởi vì một khi anh đạt được thỏa thuận, anh sẽ ước muốn được đấm vỡ khuôn mặt xinh trai của Quý ông Dịu dàng kia.

Ồ, vâng, anh chỉ đang trở nên hợp lý hơn thôi, chắc chắn là thế.

Khi Nick nốc cạn cái ly cuối cùng của mình và đặt xuống quầy bar, anh đã lưu ý thấy rượu đang đốt nóng máu của anh với một quyết tâm chưa từng có và gạt bỏ đi hết các rào cản sự thật.

Anh muốn làm tình với vợ của mình.

Anh muốn cô thực sự, chỉ trong một lúc thôi.

Và chết tiệt các hậu quả.

Anh gặt phăng cái con người lý lẽ ra, người mà đang gào lên bắt anh lùi lại, đợi cho đến sáng mai, và kết thúc những tháng ngày tiếp theo trong chừng mực.

Anh băng ngang qua căn phòng và đập nhẹ vào vai cô.

Cô quay người lại. Nick liền cố tình nắm chặt lấy tay cô. Sự ngạc nhiên thoáng hiện trên gương mặt của cô, rồi sau đó nhẹ nhàng rời đi.

"Anh đã sẵn sàng chưa?" Cô hỏi một cách lịch sự.

"Rồi. Tôi cho là tôi đã sẵn sàng cho rất nhiều thứ."

Cô cắn môi dưới của mình, và tự hỏi có thể rằng anh đã say. Anh lợi dụng ngay cái vấn đề nằm trong quyền kiểm soát của mình để tách Michael ra khỏi cô càng nhanh càng tốt.

"Michael, tôi tự hỏi anh có thể tử tế gọi giúp chúng tôi một chiếc taxi được không? Tôi không muốn gặp phải tại nạn xe cộ. Tôi sẽ cử một ai đó đến để lấy chiếc xe vào ngày mai."

Người bá tước gật đầu với vẻ lịch sự. "Tất nhiên. Tôi sẽ quay trở lại ngay."

Nick giữ bàn tay anh khóa chặt vào tay Alexa và dẫn cô đến phòng để áo khoác, quyết tâm không để cô ra khỏi tầm mắt của mình. Trong một vài giờ tới, cô sẽ ở một nơi duy nhất mà cô không thể gây ra được bất kỳ rắc rối nào.

Và nơi đó cũng sẽ không có bất kì rắc rối nào được xảy ra.

Đó là trong giường của anh.

Cô dường như đã không nhận thấy bất cứ điều gì thay đổi giữa họ. Nick nhìn trong lúc cô mặc vào cái áo khoác của mình và nói lời tạm biệt với những người bạn mới. Anh thật sự ngạc nhiên khi cô đã không nghi ngờ đêm nay là đêm tân hôn chính thức của cô. Cái bí mật đó đã khiến anh thậm chí còn nóng vội hơn để được ra khỏi nhà của Conte, nơi cuối cùng mà anh muốn quyến rũ cô. Anh điên cuồng chờ đợi. Anh nên phải biết rằng quan hệ tình dục là cách nhanh nhất để đảm bảo một mối quan hệ được lắng dịu.

Chiếc taxi đến và họ nhanh chóng trở về nhà. Cô tiếp tục im lặng bên cạnh anh, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe, và lờ anh đi.

Anh trả tiền taxi và theo cô vào bên trong. Cô treo cái áo khoác của mình gọn gàng trong tủ quần áo rồi đi thẳng lên cầu thang. "Chúc ngủ ngon."

Anh biết rằng sự tức giận là cách nhanh nhất để thu hút được sự quan tâm đầy đủ của cô lúc này. "Alexa?"

"Vâng?"

"Cô đã ngủ với anh ta chưa?"

Đầu cô quay phắt lại, nhắc anh nhớ về cô bé trong bộ phim The Exorcist. Miệng cô há hốc và một hơi thở hổn hển hắt ra trên đôi môi của cô. Một cảm giác hài lòng dữ dội chảy xuyên qua người anh với những phản ứng của cô, và anh kết nối chúng lại với nhau để kích lên và tạo lửa.

"Anh nói cái gì vậy?"

Anh cởi áo khoác của mình ra và ném nó lên cái lưng ghế. Anh lại đứng lại ngay trước mặt cô, tay đặt lên hông, và tập trung hết tất cả khả năng của mình để làm cho cô điên tiết lên. Bởi vì anh biết rằng thông qua sự giận dữ của cô, anh sẽ tìm thấy được sự thành thực– một người phụ nữ đầy đam mê mà cô đã giấu khỏi anh trong cái niềm tin vô lý rằng anh không hề muốn cô.

"Cô đã nghe tôi nói rồi đấy. Tôi tự hỏi liệu cô có thời gian để đi vào phòng ngủ hay là Conte chỉ chiếm lấy cô trên bức tường ngay trước khi món tráng miệng?"

Cô thở dốc và cuộn chặt tay thành nắm đấm. "Tôi không có quan hệ bất chính với người đàn ông khác, hay là hôn họ ở nơi công cộng bởi vì tôi thật sự tôn trọng cuộc hôn nhân này hơn là những gì anh đã làm. Và Michael cũng vậy."

Lời bảo vệ ngay tức thì của cô cho Conte đã khiến một cơn thịnh nộ cuộn chặn lại trong đáy dạ dày anh giống như một con rắn độc. "Cô đã để cho hắn sờ soạng mình ngay trước mặt những đối tác kinh doanh của tôi."

"Anh là đồ dở hơi! Anh ấy là một quý ông hoàn hảo. Hơn nữa, anh đã làm tất cả những thứ đó với cô ả Gabriella trong một bãi đậu xe công cộng đấy thôi!"

"Nó khác nhau. Tôi đã đẩy cô ta ra."

"Chắc chắn là thế, nhưng sau khi anh đã dính lưỡi mình vào trong miệng của cô ta. Tôi đã nói xong rồi."

Anh hẹp mắt lại. "Chưa được."

Cô chớp mắt và bước lùi trở lại. Sau đó, nhìn thẳng vào đôi mắt của anh và tuyên bố thẳng thừng. "Tôi đi ngủ đây. Anh có thể có quyền kiểm soát những ai tôi không được ngủ cùng, nhưng anh không có bất kỳ khả năng nào khống chế những tưởng tượng của tôi."

Giọng điệu lạnh lùng của cô mâu thuẫn với cảm xúc rộn ràng chứa trong những từ ngữ châm chọc đang dâng lên trong bầu không khí giữa họ.

Anh bùng nổ.

Nick đi thẳng về phía cô trong một sự vững chãi chậm chạp khiến cho lưng cô lùi lại với từng bước di chuyển tiến lên của anh. Lưng cô đâm sầm vào tường khi anh bắt được cô. Một cách chậm chạm, anh đặt cả hai lòng bàn tay chống lên bức tường ở hai bên đầu cô, chân anh giang ra kìm kẹp đôi chân cô, và dùng toàn bộ cơ thể của anh để khóa cô lại.

Anh cúi xuống và nói ngay trên đôi môi của cô. "Nếu em muốn tình dục nhiều đến như vậy, thì tất cả những gì em cần làm là yêu cầu."

Toàn bộ cơ thể cô cứng lại. "Tôi không thích thú với anh." Những nhịp đập hoang dã rộn ràng ở cổ cô hoàn toàn mâu thuẫn với những lời nói ra của cô.

"Nói lại xem."

"Hãy đi mà tưởng tượng điều đó với Gabriella ấy."

"Em muốn tôi. Tại sao em lại không chỉ thừa nhận điều đó?"

Cơn giận dữ dâng lên trong cô theo từng đợt sóng. "Tôi không muốn anh. Tôi chỉ muốn tiền của anh mà thôi."

Anh nhận ra mưu đồ của cô đã từng hiệu quả trước đây, nhưng với tối nay thì anh đã không còn quan tâm.

Anh thu hẹp khoảng cách gần lại thêm một inch nữa. Ngực cô ấn vào ngực anh, và núm vú của cô săn lại thành một núm nhỏ đâm ra trên cái chất liệu đỏ tươi, đang cầu xin để được giải thoát. Hơi thở của cô đứt quãng, mùi nước hoa cô dùng đang tràn ngập khắp các giác quan của anh. Anh trở nên cương cứng, và đôi mắt cô mở to khi cái chiều dài đầy đủ của anh rộn ràng ép vào chân cô trong nhu cầu.

"Tôi cho là em đang tự dối mình đấy, cưng à."

8.5

Một cơn sốc hiện lên trên khuôn mặt cô khi anh nhấc một tay ra khỏi tường, cẩu thả gỡ từng nút áo sơ mi của anh, rút cái cà vạt ra, rồi sau đó giữ lấy cằm của cô một cách chắc chắn.

"Chứng minh đi."

Anh đóng miệng mình lên cô, không cho cô một cơ hội để suy nghĩ hay lùi lại hay là đẩy anh đi. Anh xâm chiếm miệng cô, đẩy sâu lưỡi vào bên trong cái hang động mềm mại, trơn mượt, rồi sau đó khép đôi môi anh xung quanh làn da thịt ẩm ướt và mút vào chúng.

Cô nắm lấy vai của anh, và phát ra một tiếng rên nho nhỏ sâu trong cổ họng cô.

Rồi cô nổ tung.

...

Alexa nâng tay lên và lùa những ngón tay mình vào trong mái tóc anh để giữ lấy anh khi cô hôn trả lại, đáp ứng nhu cầu với nhu cầu. Hông cô nâng lên để tựa sát vào anh. Mùi vị và hương thơm của anh xâm chiếm cô giống như một loại thuốc phiện.

Làn da của cô bừng cháy khi tất cả các khao khát bị dồn nén được cô chôn sâu vỡ tung ra khỏi cơ thể của cô trong một dòng thác nóng bức. Cô đói khát thèm muốn hương vị anh, bàn tay anh, cởi phăng quần áo của cô ra và chiếm lấy cô ngay trên bức tường này, để cô được say sưa với những đáp trả hoang dại của anh, thứ mà quá đối nghịch với bản tính cứng nhắc đầy kiểm soát của anh.

Kiểm soát.

Một hồi chuông báo động vang lên trong đầu cô xé tan màn sương mù nhục dục. Anh đang bị say rượu. Và nếu họ bị gián đoạn giữa chừng, có lẽ anh sẽ lùi lại một cách bình tĩnh với lời giải thích hợp lý tại sao quan hệ tình dục không phải là một ý tưởng hay.

Cái sự thật rằng anh đã làm điều đó hai lần trước đây đang chạy dọc theo các sợi dây thần kinh của cô, cho đến khi cô kéo miệng mình khỏi miệng anh và giật mạnh tóc gáy của anh.

Đầu anh giật bắn lên. Anh chớp mắt như thể tỉnh dậy từ một giấc ngủ dài, và cô bắt được cái câu hỏi đang hiện diện trong đôi mắt của anh. Alexa buộc mình phải nói ra cái điều mà cô không hề muốn nói.

"Tôi không nghĩ rằng đây là một ý tưởng hay."

Rồi cô nín thở và chờ đợi cho anh bước lùi lại, chờ đợi cho màn sương mù tan đi trong tâm trí anh, chờ cho anh nói đồng ý. Nhưng cô đã nhận được cú sốc thứ hai trong đêm nay khi anh mỉm cười với cô– một nụ cười nguy hiểm đầy nam tính hứa hẹn những khoái lạc không thốt ra lời của tình dục nguyên sơ và đói khát.

"Anh không quan tâm."

Anh dễ dàng ném cô qua vai của mình như thể cô là một con con búp bê Trung Quốc thay vì một nữ chiến binh hung hăn. Với vẻ uyển chuyển nhẹ nhàng, anh leo lên cầu thang và tiến thẳng về hướng phong ngủ của cô. Ngực cô nảy lên tựa vào lưng anh và bụng của cô bị nghiền nát tỳ vào cạnh xương cứng cáp của bờ vai anh, nhưng cô không thể đào ra được bất kỳ một từ ngữ nào để nói với anh rằng đây là một hành vi vũ phu và đã không còn được chấp nhận.

Bởi vì Alexa yêu từng phút giây đó.

Anh ném cô lên giường và hoàn thành nốt phần thoát y đầy triêu ngươi của anh. Cởi khuy áo sơ mi của mình rồi ném nó lên trên sàn nhà. Trượt cái khóa thắt lưng ra khỏi móc gài và kéo cái khóa quần xuống. Đá văng cái quần của anh ra trong một chuyển động nhanh chóng. Tất cả những việc trên đều được thực hiện khi cô đang nằm dài ở trung tâm cái giường và nhìn chằm chằm vào anh như thể anh là vũ công thoát y (Chippendale) riêng của cô.

Không, anh thậm chí còn tuyệt hơn thế.

Tất cả các cơ bắp vạm vỡ săn chắc của anh được tô điểm bởi một lớp lông màu vàng. Hông gọn gàng, hai bắp đùi cứng cáp và cái vật khuấy động đang đứng dựng lên một cách đầy tự hào giữa hai chân của anh, được che giấu trong cái quần lót màu đen. Các ngón tay cô cuộn tròn vào trong lòng bàn tay khi những tưởng tượng tham gia cùng cô trên chiếc giường và chống lại cô.

"Tới lượt em." Giọng anh thô ráp giống như tờ giấy nhám lướt qua đôi tai cô, một bên thô ráp, bên còn lại thì êm ái. Anh đưa tay ra phía sau cô và trượt cái dây kéo xuống. Những cơ bắp của cô run lên khi bàn tay anh chạm vào hai cái đai vai mảnh trên bộ váy của cô rồi dừng lại đó. Hơi thở ngừng lại với từng giây gõ nhịp trôi qua, rồi toàn bộ trọng lượng nặng nề của lòng bàn tay anh ấn vào nụ hoa của cô. Trái tim cô đập quá lớn đến nỗi cô chắc rằng anh đã nghe thấy nó. Sự đề phòng đang vụn vỡ dần giữa họ cho đến khi cô chiến đấu chống lại một tiếng thét, rồi sau đó anh móc ngón tay trỏ của mình bên dưới cái dây quai và kéo nó xuống.

Ôi, Chúa tôi.

Không khí mát lạnh tràn lên làn da của cô, nhưng cái nhìn của anh cháy bỏng khi anh say sưa ngắm nhìn phần da thịt lộ ra đó. Núm vú của cô săn lại thành những đỉnh nhọn khi cái chất liệu lụa mềm mại lướt qua, rồi sau đó tiếp tục trượt xuống con đường của nó. Anh nhẹ nhàng gỡ tay cô thoát khỏi cái dây áo, sau đó kéo miếng vải di chuyển xuống thấp hơn nữa, làm lộ ra vùng bụng và hông của cô. Anh dừng lại và nghiên cứu mỗi inch sự trần truồng của cô với sự im lặng ngột ngạt đã khiến cô mất bình tĩnh, cho đến khi cô khao khát được thốt lên một điều gì đó, nhưng các từ ngữ đều đã chết trong cổ họng cô.

Hai tay anh dừng lại trên hông của cô, nắm lấy mảnh vải mềm mại ở cả hai bên và bắt đầu kéo nó xuống qua khỏi bắp đùi cô, qua bắp chân, rồi sau đó giật nó ra khỏi đôi giầy của cô và ném nó lên sàn nhà.

Hơi thở của cả hai đều đã tăng lên và hạ xuống cùng nhau trong một nhịp điệu đứt quãng, nặng nhọc. Một chất lỏng ấm nóng rộn ràng trào ra giữa hai đùi cô, được che đậy bởi một mảnh nhỏ của chiếc quần lót màu đỏ, cái mà cô đã mặc với chủ định không dành cho bất cứ ai, trừ cô ra. Nhưng bây giờ Nick đang tập trung toàn bộ sự chú ý của mình theo hướng đó, vẫn không nói gì, nghiên cứu cái vòm nhô lên ở bắp đùi cô, ngón tay cái của anh nhẹ nhàng lướt dọc theo cái đường viền quần lót trong khi cô hút vào trong hơi thở của mình và chờ đợi. Như thể anh đang có tất cả thời gian trên thế giới, anh bắt đầu chơi đùa với cái chun đàn hồi cứ như là đang thử nghiệm độ bền của nó. Toàn bộ sự chú ý của Alexa giờ chỉ còn vào năm ngón tay anh và sự tra tấn chậm chạp mà chúng đang ban phát. Anh thăm dò các nếp gấp ở đùi cô, rồi sau đó lần theo một đường vô hình chạy xuống trung tâm cơ thể của cô.

Anh nhìn tất cả mỗi phản ứng của cô trong im lặng, như thể cô là nô lệ tình yêu của anh và anh là một vị vua đã quen với những sự vâng lời.

Cô bùng nổ với một sự thất vọng tuyệt đối.

"Chiết tiệt thật, anh tiếp tục ngồi đó và nhìn em cả đêm hay là anh sẽ làm điều gì đó hả?"

Anh phát ra một tiếng cười thầm. Và vành môi dưới căn mọng của cô xoắn lại. Rồi anh kẹp một chân ôm xung quanh đôi chân cô và di chuyển lên trên cô trong một chuyển động nhanh chóng. Hông ép vào hông, đùi tựa vào đùi.

Mỗi cơ bắp của anh đều ép chặt vào cô. Mỗi inch bị kích thích của vật khuấy động của anh đều đã nằm gọn gàng giữa hai chân cô. Anh tháo cái ghim kẹp ra khỏi mái tóc cô và chải xuyên qua các sợi tóc để tạo thành các gợn sóng phủ khắp vai cô. Sau đó, anh hạ miệng mình xuống và cắn nhẹ ở dái tai, dùng đầu lưỡi của mình trêu chọc các đường nét tinh tế của tai cô, rồi sau đó thổi ra một luồng hơi thở ấm áp vào trong.

Cô giật nẩy mình.

Anh cười và thì thầm trên thái dương cô. "Anh đã có dự định làm một điều gì đó rồi. Anh đã nghĩ về việc ngắm nhìn em cho thật lâu, anh cho là anh muốn được thưởng thức em thật kĩ lưỡng. Nhưng có vẻ như em cũng khá nóng tính trên giường, vì vậy anh sẽ phải tiếp tục tiến lên thôi."

"Nick–"

"Không phải bây giờ, Alexa. Anh đang bận."

Anh bảo phủ lấy miệng cô và đẩy lưỡi mình vào sâu bên trong. Cô cong người lại như một cây cung khi một tiếng sét năng lượng bùng nổ xé toặc xuyên qua người. Các ngón tay cô níu vào giữ lấy anh và hôn anh trở lại, chìm đắm trong hương vị của rượu Scotch và nhiệt lượng của nam tính của anh. Anh tách đôi chân của cô ra và tra tấn cô với những hứa hẹn về bàn tay và vật khuấy động của anh, cho đến khi cô trở nên điên cuồng với nhu cầu, cho đến khi không còn có sự tự trọng hay là logic nào cả, mà chỉ còn lại khao khát đến đau đớn phải có anh trong cô.

Miệng anh di chuyển xuống ngực của cô, mút vào núm vú cô, và cắn nhẹ nó với răng anh. Những ngón tay của anh vuốt ve bụng và hông cô, rồi móc vào phía dưới đường ren để chơi đùa, một ngón tay dài của anh di chuyển xuống bên dưới để kiểm tra nhiệt lượng và độ ẩm ướt của thứ nước rịn ra khi cô gào thét muốn nhiều hơn, luôn luôn nhiều hơn.

Anh trượt cái quần lót của cô ra và đẩy một ngón tay vào sâu bên trong, rồi sau đó thêm một ngón tay khác, chà xát nhẹ nhàng lên nụ hoa nhỏ đang giấu mình giữa những lọn tóc xoăn, chỉ để trao cho cô một hương vị của nó cho đến khi ...

Cô thét lên và uốn cong hông khi cơn cực khoái chiếm lấy cô hoàn toàn. Cơ thể cô run lên với với niềm khoái lạc khi anh lột cái quần lót của mình và bao phủ anh với chiếc bao cao su. Anh trượt trở lại lên trên chiều dài mềm mại của cô, bện toàn bộ mười đầu ngón tay vào tay cô, và ấn chúng lún sâu vào những chiếc gối.

Alexa chớp mắt, choáng váng bởi độ sâu vô tận trong mắt anh, một khoảng sâu, màu nâu sẫm đang ẩn chứa hàng nghìn các điều sâu kín cũng như một ánh nhìn dịu dàng mà cô chưa bao giờ được thấy trước đây.

Anh ép vào cô, tìm kiếm lối vào. Cái chất lỏng ấm áp rịn ra để chào đón anh được dễ dàng, và cô nâng hông mình lên nhận lấy anh. Anh đẩy vào một inch, rồi sau đó thêm một inch khác. Cơ thể cô siết chặt xung quanh anh và cô hoảng sợ, khi biết rằng cô cuối cùng cũng đã thuộc về anh, biết rằng anh sẽ không bao giờ muốn cô với cái cách mà cô cần.

Anh dừng lại, hoàn toàn như thể anh đã cảm nhận được cảm xúc của cô. "Quá nhanh ư? Hãy nói với anh."

Cô rùng mình với nhu cầu thuần túy khi cô cảm thấy anh rút lui lại một inch quý giá. "Không, em, em cần–"

"Nói anh nghe đi."

Một dòng nước mắt lấp lánh trực trào ra, cảm xúc của cô rất non nớt và dễ dàng cho anh có thể đọc được. "Em cần anh muốn em. Chỉ có em thôi. Không phải–"

"Ôi, Chúa Giêsu". Anh nhắm mắt mình lại. Alexa nhìn sự đau đớn cực độ hiện lên trên gương mặt anh. Anh dừng lại ở lối vào của cô và uốn cong người xuống để hôn cô.

Anh dịu dàng cuốn lưỡi mình vào với cô, vuốt ve, lần theo làn da thịt sưng phồng của đôi môi cô trong một hành động xin lỗi thuần khiết. Và khi anh mở mắt ra nhìn thẳng vào đôi mắt cô, cô hút vào trong hơi thở của mình khi cuối cùng anh đã để cô vào, để cô được nhìn thấy tất cả những điều đó, và trao cho cô những gì cô cần.

Sự thật.

"Đó luôn luôn là em. Anh không muốn bất kỳ ai khác, anh không mơ ước về bất kỳ ai khác. Chỉ duy nhất có em."

Cô thét lên khi anh chôn sâu toàn bộ chiều dài bản thân anh vào trong cô. Cơ thể cô mở rộng và chấp nhận chiều dài căng cứng của anh, ôm anh thật chặt và đòi hỏi anh nhiều hơn. Những ngón tay của anh nắm chặt lấy cô và ấn chúng vào sâu hơn trong gối khi anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi lúc đầu, rồi lôi kéo cô vào nhịp điệu chung. Cô leo lên cao một lần nữa với anh, và con đường xoắn ốc cứ tăng liên tục đó đã làm toàn bộ cơ bắp của cô căng cứng, cướp lấy hơi thở cô, và trêu chọc cô với mỗi inch cô di chuyển gần hơn đến sự giải thoát.

Đó là một kết hợp mộc mạc giữa nhu cầu, sự hoang sơ và nguyên thủy. Và cô đã say sưa với sự thành thực trong cuộc ái ân của họ khi mồ hôi trượt xuống trán anh và móng tay cô cắm vào sâu lưng anh cho đến khi cô bùng nổ.

Cơn cực khoái vỡ tan thành các đợt sóng, cô nghe thấy anh thét lên khi anh tham gia cùng cô, và ngay trong giây phút đó họ đã trở thành một.

Anh đổ sụp xuống và lăn mình lại để cô được nằm trên anh, má cô tựa vào các cơ bắp bóng nhẫy của ngực anh, tóc của cô tràn ra che phủ khắp khuôn mặt mình và cánh tay cô quấn quanh eo của anh. Không có suy nghĩ nào làm phiền cô thời điểm này, và cô trân trọng sự bình yên sâu sắc khi cô để cho bản thân mình đi và an toàn trong vòng tay của anh. Cô tiến vào giấc ngủ khi anh ôm lấy cô thật chặt.

...

8.6

Nick nhích ra khỏi giường, cẩn thận để không đánh thức vợ của mình, và trần truồng bước nhẹ ra khỏi phòng cô để tìm ít quần áo. Anh ném ra một cái áo phông Yankees, rồi nhớ lại thỏa thuận giữa họ, và quyết định đổi lại nó bằng một cái áo ba lỗ màu đen đơn giản với chiếc quần vải. Đôi môi của anh cong lên khi anh nhớ lại niềm vui sướng của cô khi đội Yanks thất bại trong trận playoff. Anh đi xuống cầu thang và bắt đầu pha cà phê, rồi chợt dừng lại một lát để ngắm mặt trời đang nỗ lực vươn lên khỏi những ngọn núi vào buổi sáng sớm.

Anh coi như là đã trải qua một đêm hôn nhân chính thức với cuộc hôn nhân này.

Nick xoa xoa một bàn tay sau gáy của mình và cố gắng để suy nghĩ một cách hợp lý. Anh chắc chắn là đã không suy nghĩ gì đêm qua. Không phải là vì anh có bất kì hối tiếc nào. Một điều bất ngờ chợt lóe lên xuyên qua nhận thức của anh. Anh đã muốn Alexa trong một khoảng thời gian dài, và đêm qua đã chứng minh lý do tại sao. Tất cả mọi thứ đều khác đối với cô. Cái cách mà cơ thể của cô vừa vặn với anh, cái cách khi sự vui sướng của cô làm hài lòng anh. Anh yêu cái cách cô nhìn vào mắt anh và cào móng tay vào lưng anh khi đạt được cực khoái. Anh cũng yêu cái cách cô hét lên tên của anh sau đó. Họ đã tìm nhau nhiều lần trong đêm, đói khát một cách vô độ. Nhưng nó không phải chỉ là về mặt thể xác đã khiến cho cả hai cùng mê mẩn. Mà nó còn mang những kết nối khác, kết nối để đến tâm trí và tâm hồn của cô. Cái cách mà cô để cho anh thấy sự dễ bị tổn thương của mình, cái cách mà cô để cho anh vào trong khi không có lời hứa nào được thốt lên, không cả một lời nói.

Cô sợ hãi đến chết tiệt khi không có anh.

Anh chế đầy nước sôi nghi nghút khói vào và tranh thủ khoảng thời gian trong bếp để tập hợp lại những suy nghĩ của mình. Họ cần phải nói chuyện. Mối quan hệ của họ đã tìm đến ngã ba đường, và sau những giờ vừa rồi trải qua cùng cô, anh không biết anh còn có thể quay trở lại được không. Ý định ban đầu tránh né quan hệ tình dục của anh giờ đã biến thành tránh né cảm xúc.

Nó cũng đã không còn có thể nữa. Anh đã có tình cảm với Alexa: một ít khao khát, một ít tình bạn. Thêm vào là các yếu tố khác mà anh không thể nêu tên.

Nhưng vào cuối năm, anh vẫn có ý định ra đi. Thực sự anh không có sự lựa chọn nào khác. Một cuộc hôn nhân thật sự cùng với những đứa trẻ không nằm trong tương lai của anh. Nhưng bây giờ, họ có thể tận hưởng lẫn nhau thay vì chiến đấu chống lại sự cuốn hút. Anh lạc quan rằng Alexa có thể xử lý được nó. Cô rất hiểu anh, biết anh không có khả năng thực hiện một cam kết tương lai thực sự, nhưng sẽ nhận ra rằng cảm xúc của anh sâu sắc hơn là một tối quan hệ tình dục hờ hững.

Anh gật đầu với chính mình và hài lòng với kết quả. Vâng, họ muốn khám phá sự cuốn hút mãnh liệt này trong những tháng sắp tới. Có điên họ mới không nắm lấy cái cơ hội này.

Hài lòng với sự logic của mình, anh liền rót cho vợ anh một tách cà phê và bắt đầu đi lên cầu thang.

...

Alexa giấu mặt mình vào sâu trong gối khi cái thực tế của tình hình tông thẳng vào cô như một chiếc tàu hàng.

Cô đã ngủ với chồng mình.

Không phải một lần. Không phải hai lần. Ít nhất là ba lần. Quá nhiều để gọi nó là một sai lầm điên rồ. Và quá dữ dội để ghi nó vào chuyện tình một đêm.

Ôi Chúa tôi, cô sẽ không bao giờ có thể giữ hai bàn tay mình tránh xa khỏi anh một lần nữa.

Cô rên rỉ và buộc mình phải nhìn thẳng vào tình hình với một ít thái độ trung lập. Nhưng thật khó để làm điều đó khi hai bắp đùi của cô đau nhức và hương vị tình dục vẫn còn bám vào các tấm khăn trải giường. Cô vẫn còn nếm được mùi vị của anh trên lưỡi của mình, vẫn còn cảm thấy dấu ấn của những ngón tay anh trên cơ thể cô. Làm sao cô có thể mong đợi mình sẽ tiến lên và giả vờ rằng đêm qua không là vấn đề?

Cô không thể. Vì vậy, cô cần một kế hoạch mới.

Tại sao không giữ cho mọi thứ theo cái cách của chúng?

Cô thở dài thật sâu và cố gắng để phân tích cảm xúc của mình với sự lạnh lùng như một vị bác sĩ phẫu thuật thực hiện nhát cắt đầu tiên. Đúng thế, thỏa thuận nêu rõ ràng là không có quan hệ tình dục, nhưng nó được cho là để bảo vệ cả hai người bọn họ khỏi việc chuyển sang một đối tác khác. Điều gì sẽ xảy ra nếu họ tiếp tục như thế này? Cô có thể xử lý được chuyện đó hay không?

Họ muốn lẫn nhau. Bây giờ thì cô đã tin vào sự khao khát của anh dành cho cô; cơ thể của anh đã nói cho cô một cách rõ những gì mà tâm trí cô đã chối bỏ. Đêm qua đã có nhiều thứ hơn chỉ là tình dục, nó còn hòa lẫn thêm một cách kì lạ một tình bạn, một sự tôn trọng và nhu cầu. Và ...

Cô đóng sầm hàng rào chắn với cái tư tưởng đáng sợ đó và tiếp tục.

Được rồi, sẽ ra sao nếu cô đề nghị họ tiếp tục ngủ với nhau cho đến khi kết thúc năm? Họ vẫn muốn duy trì tình bạn và chấm dứt sự căng thẳng tình dục khủng khiếp giữa họ, trong khi đó thưởng thức nhau trong một vài tháng tới. Đúng thế, những cảm xúc sâu sắc của cô sẽ làm anh khiếp sợ. Và cũng đúng thế, cô có thể nhận được một trái tim tan vỡ khi anh bỏ đi. Nhưng cô rất hiểu anh, biết anh đang bị bao trùm bởi những quá khứ giáo dục thối nát của mình, sẽ không người phụ nữ nào có thể chiếm được sự tin tưởng của anh.

Cô không được phép mang những kỳ vọng sai lầm.

Alexa đau đớn nhận lấy rủi ro. Cô muốn anh trên giường cô, muốn nhận lấy những gì cô có thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi này hay ít nhất cũng là những kỷ niệm. Cô sẽ được an toàn bởi vì cô không có những ảo tưởng viễn vông.

Dạ dày cô chao đảo với cái suy nghĩ cuối cùng của mình, nhưng cô đã từ chối tất cả các lời cảnh báo đó.

Rồi cánh cửa bật mở ra.

Nick ngập ngừng, cốc cà phê đang trong tay anh. Một nét ngượng ngùng e thẹn nhuộm màu hai má cô với cái nhìn dữ dội từ phía anh, rồi cô vô tình trượt một bên chân trần xuống dưới cái hàng rào bảo vệ và thu lại về gần cô.

"Hey."

"Hey," cô lặp lại. Một sự im lặng ngượng ngùng tràn xuống xung quanh họ vào cái buổi sáng điển hình sau toàn bộ những chuyện đó. Alexa hướng về phía cốc cà phê. "Dành cho em à?"

"Oh, vâng." Anh di chuyển về phía cô và ngồi trên mép giường. Cái nệm lún xuống dưới trọng lượng của anh, rồi anh đưa cái cốc cho cô, ngắm nhìn khi cô hít vào thưởng thức làn hương Columbia đậm đà ấm áp. Cô thở dài với niềm vui sướng sau khi nếm vào một chút hương vị cà phê.

"Ngon chứ hả?"

"Hoàn hảo. Em ghét thứ cà phê nhạt nhẽo."

Môi dưới của anh bĩu ra. "Anh cho là thế." Anh không nói bất cứ điều gì trong lúc cô uống. Anh dường như đang chờ đợi một cơ hội, nhưng Alexa cho là anh không thể hỏi cô rằng cô có ngủ ngon hay không bởi vì họ hầu như không chợp mắt một chút nào.

Mùi hương nam tính của anh xộc vào hai lỗ mũi cô giống như anh là một người bạn đời được dành riêng cho cô vậy. Anh đã chưa tắm rửa. Cái áo ba lỗ mỏng màu đen đã để lộ ra đôi cánh tay anh và phô bày phần ngực trên của anh. Chiếc quần của anh được mặc thấp trên phần thắt lưng, cho cô một cái lướt qua làn da mạ vàng và vùng bụng rắn chắc của anh. Một nhiệt lượng nguyên thủy râm ran giữa hai đùi cô và cô dịch chuyển một chút trên chiếc giường. Thật chết tiệt nếu cô không trở thành một mụ đàn bà cuồng dâm với người đàn ông này. Thêm một lần nữa thì cô sẽ cần một cây gậy ba-toong để đến được cửa hàng sách của mình mất, nhưng cơ thể của cô lại dường như không mấy quan tâm đến điều đó.

"Em cảm thấy thế nào?" anh hỏi.

Cô chớp mắt và nghiêng đầu hướng lên. Một lọn tóc vàng đã trượt xuống trán anh, và quai hàm của anh đã trở nên sẫm hơn với râu mọc lởm chởm. Cô nhận thấy anh đang giữ sự chú ý vào gương mặt của cô chứ không phải là tấm chăn đang rơi xuống và để lộ bộ ngực trần. Ngượng ngùng, một sự bứt rứt nghịch ngợm nhảy qua tâm trí cô với sự cần thiết phải kiểm tra vẻ kiểm soát của anh. Cô vươn ra ngay trước mặt anh để đặt cái cốc lên trên mặt bàn bên cạnh. Tấm chăn bị kéo căng, rồi được nhượng bộ khi cô nới lỏng sự kìm kẹp của mình. Không khí vội vàng tràn khắp bộ ngực trần của cô và khiêu khích núm vú cô săn lại thành các đỉnh nhọn. Cô giả vờ không để ý đến và trả lời câu hỏi của anh.

"Tốt. Mặc dù các cơ bắp của em vẫn còn đau một chút. Em cần một bồn nước nóng."

"Đúng thế, đi tắm."

"Anh có muốn ăn gì cho bữa ăn sáng không?"

"Bữa sáng?"

"Em sẽ nấu một cái gì đó sau khi mặc xong quần áo. Mà anh không cần phải đi làm vào hôm nay phải không?"

"Anh cho là thế."

"Được rồi. Vậy anh muốn cái gì nào?"

"Muốn gì?"

"Vâng. Cho bữa ăn sáng ấy."

Cô nâng đầu mình tựa trên một tay và nghiên cứu anh. Anh nuốt xuống khó khăn và siết thắt quai hàm của mình, như thể đang cố gắng một cách tuyệt vọng để chú ý vào những lời nói của cô thay vì cái cơ thể đang bán khỏa thân của cô.

Alexa nén lại một tiếng cười và tăng thêm tình tiết. Chân cô trườn ra từ bên dưới tấm chăn rồi cô duỗi thẳng. Cô uốn cong và ngọ nguậy ngón chân của mình trong không khí. Rồi sau đó gập đầu gối của mình trên tấm chăn và uốn cong nó thành một góc nhọn.

Nick hắng giọng. "Anh không đói. Phải đi làm."

"Anh đã nói anh không làm việc."

"Phải rồi." Da cô thực tế đã ngứa ran dưới cái nhìn đầy nhục dục của anh. Sự kích động bơm qua tĩnh mạch cô với cái suy nghĩ anh sẽ bò lại vào giường để làm tình với cô một lần nữa, nhưng lại không có lấy một manh mối để làm điều đó như làm thế nào.

Cô tập hợp lại sức mạnh của mình và tấn công thẳng vào yếu điểm của anh. "Vậy là, chúng ta sẽ nói về đêm qua chứ?"

Anh nao núng, rồi gật đầu. Khi cô vẫn tiếp tục giữ im lặng, anh dường như bị bắt buộc phải đáp lại một lời gì đó. "Đêm qua rất vui."

Cô thẳng người lên. Tấm chăn liền rơi xuống và dừng lại ngang eo của cô. Với ngực trần, cô dựa trên một khuỷu tay và hất tung mái tóc của mình qua vai và ra khỏi tầm mắt cô. Cô bỏ qua những âm thanh kỳ lạ anh phát ra và tiếp tục cuộc trò chuyện. "Chỉ vui vẻ thôi sao?"

"Không, không, nó rất tuyệt vời." Anh dừng lại. "Thực sự rất tuyệt vời."

Người đàn ông này chắc chắn là đang vụn vỡ. Cô thúc ép. "Em rất vui với điều đó. Em đã suy nghĩ về chúng ta và nơi mà chúng ta sẽ hướng đến kể từ đây. Chúng ta có thể tiếp tục tiến lên và quyết định sẽ không ngủ với nhau một lần nào nữa. Sẽ giữ cho mọi thứ ít phức tạp hơn, phải không?"

Đầu của anh nhấp nhô lên xuống khi anh liếc nhìn vào ngực của cô. "Đúng thế."

"Hay là chúng ta có thể tiếp tục."

"Tiếp tục?"

"Quan hệ tình dục ấy."

"Mmmm."

"Anh nghĩ sao?"

"Về cái gì?"

Alexa tự hỏi có phải tâm trí của anh đã đi lạc hay có thể là tất cả số máu hiện có đã thực sự rời khỏi đầu của một người đàn ông và dồn đến một nơi nào khác. Một cái liếc nhanh qua sẽ xác nhận được những nghi ngờ của cô. Và cái kế hoạch của cô giờ đang hiệu quả chắc chắn. Cô chỉ cần anh thừa nhận rằng anh muốn ngủ với cô và phần còn lại sẽ tự nó diễn ra.

"Nick?"

"Vâng?"

"Anh sẽ trả lời câu hỏi đó chứ?"

"Câu hỏi nào?"

"Chúng ta sẽ tiếp tục quan hệ tình dục cho đến khi cuộc hôn nhân này kết thúc hay là chúng ta sẽ trở lại chỉ là bạn bè?"

"Alexa?"

"Vâng?"

"Anh ủng hộ tình dục."

Một giây trước cô đang thưởng thức sự tra tấn chậm chạp này, thì giây tiếp theo anh đã ghim cô xuống, leo lên trên cơ thể trần truồng của cô, và kéo cô lên để đáp ứng miệng anh.

Nụ hôn đó chào đón cho một buổi sáng nóng bỏng. Đôi môi anh ngấu nghiến môi cô, lưỡi anh trượt vào bên trong để trêu chọc và chơi đùa, rồi sau đó uống vào thèm khát. Anh chà xát miệng tới lui và đường quai hàm của anh cọ xát vào làn da thịt mềm của cô với râu của mình. Bàn tay anh kéo tấm chăn ra khỏi cơ thể cô để anh có thể vuốt ve và kích thích, khơi dậy lên sức nóng với những chuyển động nhanh chóng, hiệu quả cho đến khi một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cô và cô tách đùi của mình ra.

Anh vươn tay đến cạnh bàn, rồi sau đó khựng lại khi cô ngăn anh.

"Em đang dùng thuốc tránh thai," cô thì thầm. "Để điều hòa chu kỳ của em."

Đó là tất cả những gì anh cần. Nick giật phắt cái quần thể thao của mình xuống, ấn lòng bàn tay anh vào bên trong hai đùi cô, và tiến vào theo nhịp điệu.

Cô thở hổn hển. Cắm móng tay của mình vào hai vai anh. Và bám chặt.

Anh đã trừng phạt cô vì đã trêu chọc anh, đưa cô đến bờ vực sâu, rồi sau đó kéo lùi trở lại khi cô bấp bênh ở rìa của cơn cực khoái. Anh nghiêng đầu xuống và thưởng thức ngực cô, liếm vào núm vú, rồi sau đó bắt đầu đẩy lên cao một lần nữa, nhưng chỉ để kéo cô xuống lại ngay lập tức. Cô hất đầu mình quằn quại trên gối, vươn tay lên, và khum lấy má anh, buộc anh phải nhìn vào cô. Chỏm râu lởm chởm buổi sáng của anh cọ sát vào da cô.

"Ngay bây giờ".

Anh giữ yên với một sự kiểm soát sắt đá mà cô đồng thời ngưỡng mộ lẫn căm ghét. Một nụ cười toe toét gợi cảm được kéo căng trên đôi môi của anh. "Nói làm ơn đi."

Cô nghiến chặt một lời nguyền rủa khi cô lại tiến gần đến bờ vực một lần nữa. Sự điên cuồng chạy xuyên qua cô và Alexa đã thề rằng sẽ không bao giờ chơi trò quyền lực với chồng mình một lần nữa, sự trừng phạt của anh là quá tàn bạo. Cô uốn cong hông của mình lên với nhu cầu dữ dội. "Làm ơn."

Anh đâm vào và cô lao thẳng đến cơn cực khoái của mình. Cơ thể của cô siết chặt với những cơn co giật, và cô giữ lấy anh bên trên thật chặt khi anh đến theo cô. Anh đổ sụp xuống khi vẫn còn ở bên trong cô và tựa đầu mình trên gối ngay bên cạnh cô. Hơi thở đứt quãng của họ lấp đầy trong không khí.

Cô nhắm mắt lại một lúc. Hương vị của tình dục và cà phê đang hòa trộn với nhau và xộc vào lỗ mũi cô. Một đốm lửa sợ hãi nho nhỏ đang được cời lên khi cô nằm trong vòng tay của anh. Sau một đêm, cơ thể cô đã chào đón anh như là nửa kia của mình. Alexa không phải là một người dễ dàng nhảy vào một cuộc gặp gỡ tình dục, cô thuộc túyp người rơi vào tình yêu, yêu say đắm, và mơ ước đến hạnh phúc mãi mãi về sau.

Nhưng không có một kết thúc cổ tích nào với Nick Ryan. Anh đã làm rõ điều đó ngay từ đầu. Cô cần phải nhắc nhở mình những giới hạn của anh mỗi ngày, đặc biệt là sau khi quan hệ tình dục. Phải tách biệt rõ ràng chuyện thể xác ra khỏi cảm xúc. Giữ cho trái tim cô được bảo vệ trong một tòa tháp cao và chắc chắn, ngay cả Rapunzel cũng sẽ không bao giờ thoát ra được. Tận hưởng những khoái cảm của cô, một chút tình bạn, rồi sau đó ra đi.

Chắc chắn thế. Không có vấn đề gì cả.

Trái tim cô đã hét lên rằng ĐỒ NÓI DỐI, nhưng cô lờ nó đi.

"Em đoán chuyện này sẽ gắn liền với bản thỏa thuận," cô nói.

Anh cười khúc khích và vòng cánh tay của mình ôm cơ thể cô. Cô nhích lại gần hơn. "Anh nghĩ là chúng ta đã làm một lựa chọn hợp lý. Bây giờ chúng ta sẽ có một thứ thú vị hơn để làm so với cờ vua hay là bài xì tố."

Cô cắn tinh nghịch vào vai anh. "Anh không chạy thoát khỏi cuộc thi đấu của chúng ta được đâu, đồ thua cuộc ạ. Chúng ta sẽ chỉ có thêm một chút gia vị hấp dẫn thôi."

"Chẳng hạn như là?"

"Anh đã bao giờ chơi bài xì tố lột quần áo chưa?"

"Em là một người phụ nữ tuyệt vời đấy, Alexa."

"Em biết."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.