Thùy Ngôn Vô Dụng

Chương 38: Phiên ngoại



Cơ Chi Diệc

Mẫu phi nói với ta, thân là hoang tử, ngươi có thể không làm kẻ cao quý tột cùng, có thể không làm kẻ thông minh tột đỉnh, có thể không làm người được coi trọng, thì phải trở thành kẻ khó dò nhất.



Mẫu phi chính là người như vậy. Nàng biết nên làm cái gì, cái gì không nên làm. Nàng biết lúc gặp thời được yêu sủng, cũng sẽ có lúc bị thất thế. Nàng biết lúc nào thì đi chèn ép những sủng phi khác, nhưng cũng biết lúc nào nên bị người khác chèn ép.

Cho nên, nàng ở hậu cung địa vị không phải cao nhất, cũng sống được tiêu sái theo ý thích.

Sáu tuổi năm áy, Thất đệ sinh cùng ngày với ta theo lãnh cung đi ra.

Ta chạy tới hỏi Mẫu phi phải làm sao bây giờ, Mẫu phi lại có vẻ khó tính được kế, chỉ thở dài, nói : “Không cần tiếp cận hắn.”

Dưới sự dạy bảo của mẫu phi, ta bắt đầu trở nên trầm ổn, thậm chí với mấy hoàng huynh còn thấu triệt hơn, nhưng vẫn che dấu, không bị phát hiện.

Cho nên ta biết Cơ Chi Ngạn thường dùng ánh mắt mê man nhìn Thất đệ, mà Cơ Chi Tùy đối với Thất đệ căm thù nhưng chính mình lại không phát hiện thường để ý đến.

Thậm chí cả phụ hoàng, đối với Thất đệ cũng thế.

Cơ Chi Tùy không biết vì cái gì phải lao lực tâm tư tiếp cận con mèo của Thất đệ, cũng không biết vì cái gì con mèo không muốn hắn thân cận liền sinh ra phẫn nộ, rồi lại làm nên chuyện chính bản thân mình hối hận.

Cơ Chi Tùy gọi người treo cổ con mèo kia, ta xem Cơ Chi Ngạn đứng ở xa xa lẳng lặng nhìn thấy, đại khái lúc xác định được con mèo đã chết, mới xoay người rời đi.

Ta dời tầm mắt, ở trong lòng cười lạnh một tiếng.

Phụ hoàng vì chuyện này giận dữ, ta cũng bị liên lụy, cấm cửa ba ngày.

Mẫu phi hỏi rõ sự tình, trầm mặc thật lâu.

“Chi Diệc”, bà nghiêm túc nói với ta, “Đừng cho Thất đệ chú ý tới ngươi, cũng đừng làm cho nó chán ghét ngươi.”

Ta biết.

Cho dù Mẫu phi không thận trọng nói cho ta, ta cũng sẽ không đi tiếp cận em ấy.

Dù sao, ta không giống như Cơ Chi Tùy vô tri, cũng không giống Cơ Chi Ngạn có thực lực đi tranh giành.

Dù sao, ta chỉ muốn an an ổn ổn, vượt qua cả đời này.

Phụ hoàng ngày càng sủng ái Thất đệ, Cơ Chi Ngạn bắt đầu bất an.

Ta từng nghi hoặc, vì cái gì Mẫu phi chưa từng nghĩ tới đi đối phó Tô chiêu nghi.

“Tuy rằng chúng ta biết lúc ấy mưu hại Mẫu phi không phải Tô chiêu nghi, nhưng người bên ngoài cũng không biết, hơn nữa Thất đệ bây giờ được sủng ái, Mẫu phí sẽ không sợ…..”

Mẫu phi khoát tay, thở dài nói : “Không cần phải lo lắng đi đối phó ả, chính ả cũng sống không được bao lâu.”

Mẫu phi không động đến bà ta, không có nghĩa là người khác cũng sẽ không động đến.

Nhớ lúc Phục nghi thái tử đến, Chu quý phi bắt đầu hành động.

Phụ hoàng vẫn không lập Hậu, Chu quý phi là nữ nhân có địa vị cao nhất hậu cung.

“Vị trí này ư, ả sẽ ngồi không lâu đâu, thật sự là một ả đàn bà ngu ngốc.” Mẫu phi nghe nói Chu quý phi âm thầm xin Phục Nghi thái tử làm chuyện này, như vậy lạnh lùng cười, trào phúng nói.

Chuyện này, ngu xuẩn không chỉ có Chu quý phi, còn có tên Phục Nghi thái tử kia.

Phục Nghi thái tử đến trước yến hội, Thất đệ chưa có đến. Ta xem Phục Nghi thái tử hướng cửa nhìn cái gì đó, chỉ tiếc…. Ta nở nụ cười một chút, Thất đệ đối với kẻ mình không thích, từ trước đến nay không chút để ý.

Phục Nghi thái tử cuối cùng lưu lại một phong thư, nhờ người giao cho Thất đệ.

Mà không quá nhiều lần, lá thư này đã bị Cơ Chi Ngạn cản lại.

Chỉ sợ, vô luận Phục Nghi Thái tử viết cái gì, phong thư này vĩnh viễn đều đến không được tay Thất đệ.

Lời của Mẫu phi đã trở thành sự thật, Tô chiêu nghi phóng hỏa tự thiêu.

“….. Ai, thật sự cứ như vậy mà chết đi ….” Lúc Mẫu phi trở về hình như có chút mỏi mệt, nàng nằm ở trên xích đu, mày hơi nhăn lại. “Ta còn nghĩ đến ả chống đỡ một lúc lâu nữa….”

“Mẫu phi trước kia có biết Tô Chiêu nghi ?”

“Đúng…” Mẫu phi lẩm bẩm nói, “Quê quán của ta, cũng là ở Lạc Hương.”

“Nhà mẹ đẻ của ta ở Lạc Hương từng có kết giao với Tô gia, lúc đó, Tô Y là đứa bé gái mồ côi do Tam thiếu gia của Tô gia mua về.”

“Tam thiếu gia là người rất tốt, cha ta còn hay đùa là gả ta cho hắn….” Mẫu phi nói xong nở nụ cười một chút, “Đáng tiếc Tam thiếu gia chỉ thích Tô Y, đã cự tuyệt.”

“Tuy rằng ta cũng không thích Tam thiếu gia, nhưng cứ như vậy mà bị cự tuyệt, cũng cảm thấy không cam lòng. Vì thế, ta muốn nhìn xem cái Tô Y kia rốt cuộc là ai.”

“…..Đến Tô phủ ngày đó là ngay lễ Thu Nguyên. Lúc ta tìm được bọn họ, bọn họ đang ở trong sân. Tô Y lúc ấy đang khóc, Tam thiếu gia ở bên cạnh an ủi nàng. Ta nghe lén một lúc, nguyên lai là mặt nạ Tam thiếu gia mua cho Tô Y bị người ta làm hư…” Mẫu phi rũ mắt, “….Đều là trẻ con, có thể biết cái gì là tình ? Nhưng, cũng vì đang là đứa nhỏ, loại tình cảm này mới càng chân thành tha thiết….”

Mẫu phi thở dài, lại nói : “Sau đó, ta lại đi qua Tô phủ một lần.”

“Cũng ở trong cái viện ấy, Tam thiếu gia đánh đàn, Tô Y múa hát….”

Mẫu phi đứng lên,

“Ngươi không biết đâu, điệu múa ấy của Tô Y lúc ấy thật sự rất đẹp….”

Mẫu phi nói xong đưa tay lên, làm một động tác xoay tròn. Sau đó lại lắc đầu, một lần nữa trở lại ngồi vào ghết dựa.

“Lúc đó ta rất hâm mộ, sau chính mình cũng đi học, lại không thể múa được loại ý vị đó…. Giờ ngẫm lại, không biết khi đó là hâm mộ điệu múa của Tô Y hay là hâm mộ tình cảm của bọn họ…. thật không nói nên lời….”

“Sau đó thì sao ?” Ta hỏi, “Tô Y như thế nào lại vào cung ?”

“…… Sau đó, Tô gia bị diệt môn,” Mẫu phi cười cười, nói, “Thế lực của Tô gia xích mích với Hoàng thượng, tự nhiên cũng bị loại bỏ. Tô Y vốn cũng sống không được, nhưng Tam thiếu gia hao hết tâm tư cứu nàng ra…. Sau đó, chính là tạo hóa trêu ngươi….”

Mẫu phi nhìn móng tay xinh đẹp được trau chuốt của mình, khe khẽ thở dài.

“…… Tô Y không nơi nương tựa, đành phải ca múa sống qua ngày. Không biết nên nói là may mắn hay là bất hạnh, cư nhiên được Hoàng Thượng nhìn thấy, ra lệnh đưa vào cung…..”

“Nhưng bà ấy hẳn là yêu Tam thiếu gia.” Ta nói.

Mẫu phi nhìn ta liếc mắt một cái, cười cười.

“Chi Diệc, mị lực của phụ hoàng ngươi, không người nữ nhân nào có thể cự tuyệt.”

“Một khi đã như vậy,” Ta rũ mắt, “Bà ta cũng chỉ là một nữ nhân tươi sắc bình thường mà thôi.”

Mẫu phi lắc đầu nói, : “Ta đoán, ả ngay từ đầu là muốn mượn cớ báo thù….. Chỉ tiếc, sau lại đối với hoàng thượng cũng sinh ra tình cảm. Một bên vì Tam thiếu gia mà thống khổ, một bên lại muốn không bằng cứ quên hắn đi mà sống…. Tô Y có một nửa đã chết theo Tam thiếu gia, một nửa lại đắm chìm trong nỗi dày vò yêu hận…. Cho nên ta nói, ả một ngày nào đó sẽ không chống đỡ nổi nữa….”

Ta không thích người đàn bà này.

Mặc kệ bà ta có bao nhiêu khổ, mặc kệ bà ta có phải do chính nỗi do dự lựa chọn của mình mà thống khổ.

Ta chỉ cảm thấy bà ta xứng đáng bị như thế.

Sau khi Tô Y chết, cục diện chính trị bắt đầu phát sinh biến hóa.

Có thể rõ ràng thấy được, Phụ hoàng đang đem thế lực của mình, từng chút từng chút giao cho Cơ Chi Ngạn.

Thất đệ sau khi đi Truy Dương, không khí trong hoàng cung càng lúc càng khẩn trương.

Ta biết phụ hoàng là muốn rút lui, sau đó mang Thất đệ đi tiêu dao.

Dù sao những năm gần đây, ánh mắt của phụ hoàng nhìn Thất đệ, càng ngày càng nhiệt liệt.

Cơ Chi Ngạn cũng biết, cho nên mới làm ra cái chuyện này.

Đáng tiếc Cơ Chi Ngạn xem nhẹ thực lực của phụ hoàng.

“Chi Diệc, trong số hoàng tử, chỉ có ngươi là hiểu lí lẽ nhất. Chỉ tiếc, một hoàng đế không phải chỉ cần hiểu lí lẽ.”

Ngày đầu tiên Thất đệ mất tích, phụ hoàng tìm được ta, nói với ta như vật.

“Cho nên, về sau nhờ ngươi nhìn tới Cơ Chi Ngạn đi.”

Phụ hoàng giao cho ta một ít thứ, vài thứ đó có thể hạn chế một ít quyền lợi của đế vương.

“…..Nếu không phải vì Đế quốc….”

Phụ hoàng vỗ tay xuống bàn, cái bàn nháy mắt biến thành từng mảnh nhỏ.

Nếu không phải vì Đế quốc, phụ hoàng chắc chắn sẽ giết Cơ Chi Ngạn.

“Chi Diệc,” Phụ hoàng nhìn ta một cái, nói : “Thử đi yêu người nào khác đi”

Ta sửng sốt một chút.

Ta đã cho ta giấu đủ thâm sâu đến khi mình quên đi cảm giác yêu say đắm này.

Nhưng phụ hoàng lại dễ dàng nhìn ra.

Ta cười khổ một chút nói “Phụ hoàng, người có đôi khi, thật sự rất tàn nhẫn.”

Phụ hoàng đưa lưng về phía ta, trả lời : “Bởi vì ta không muốn mất đi bảo vật quan trọng.”

Phụ hoàng cuối cùng vẫn tìm được Thất đệ.

Hắn muốn chúng ta chờ ở cửa, một mình đi vào.

Sau đó, Cơ Chi Ngạn trong phòng bay ra, ngã trên mặt đất, còn ói ra một búng máu thật lớn. Cơ Chi Ngạn bị thương không có cách nào nói chuyện, lại vẫn si ngốc nhìn cửa phòng. Đỗ Tử Lạc muốn đem hắn mang đi, lại bị cự tuyệt.

Thất đệ cuối vùng vẫn cùng Phụ hoàng ra đi, trước khi đi còn nhìn Cơ Chi Ngạn nói câu tái kiến.

Ta ngẩng đầu, nhìn hắn lần cuối. Lúc em đi, vẻ mặt rất hạnh phúc.

Ta xoay người, vỗ vỗ bả vai Vu Tố.

Vu Tố hướng ta lắc đầu, cười khổ mà nói : “Cái mặt nạ kia, ta rốt cục có thể ném nó đi.”

Vu Tố trước đây đã từng gặp Thát đệ, lúc bọn họ cùng bị mấy tên buôn lậu bắt đi.

Vu Tố giữ lại cái mặt nạ Thất đệ đánh rơi, Thất đệ đối với Tố một cái ấn tượng cũng không có.

Kẻ đồng dạng đáng thương.

Ta nhớ rõ trướ kia cùng đi học, thường xuyên thấy Thất đệ nhìn ra ngoài sửa sổ. Lúc có ánh mặt trời, còn lộ ra vẻ tươi cười hạnh phúc.

Vì thế, ta bắt đầu chờ mong mỗi ngày đều là một ngày nắng đẹp.

Có một lần học cưỡi ngựa, bởi vì không bắt được trọng điểm, ta lập tức té xuống. Lão sư đem ta hăng hung giáo huấn một lát, các hoàng tử, cũng đều lộ ra ánh mắt vui sướng khi người gặp họa hoặc đồng tình. Ta quay đầu nhìn về phía Thất đệ, em nhìn lại ánh mắt mờ mịt của ta một lúc lâu, sau đó bỗng nhiên cười với ta.

Nụ cười kia thực trong suốt, tinh khiết cái gì cũng không có. Ta bỗng nhiên liền cảm thấy khổ sở và ủy khuất, dù sao chỉ có sáu tuổi, còn không có biện pháp đối với ác ý của kẻ khác.

Lúc hắn đi tới, nhẹ giọng hỏi ta có đau đến chân hay không.

Ta đại khái trả lời không có. Vì thế, em cười một chút, mang theo Trữ Dũng Thần bỏ đi.

Hình như là bắt đầu từ ngày đó, ta mới chính thức nghi theo lời mẫu phi, không đi tiếp cận em.

Kỳ thật, ta hâm mộ phụ hoàng, cũng hâm mộ Cơ Chi Ngạn, thậm chí còn hâm mộ Cơ Chi Tùy.

Tuy rằng hâm mộ, ta lại biết chính mình vĩnh viễn cũng sẽ không bước ra.

Cho nên chỉ có thể ở trong lòng lén lút chúc em hạnh phúc.

Hoàn


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.