Thuỵ Thuỵ Bình An

Chương 17: Không phải là ta đùa với chàng, mà là giận chàng



Đạo Hành tinh quân chính là một trong vài vị tinh quân có tiên thuật cao cường, tiên pháp trác tuyệt, tiên phẩm tốt đẹp, đương nhiên là một lão già. Thốc Ly và ông ta biết nhau cũng đã có mấy vạn năm, có thể nói là quen biết đã lâu, giao đấu vô số lần.

Hai ngày trước Thủy Ly Điện đưa tin cho ông ta, muốn xử quyết Vô Minh tinh quân đã bị bắt trong trận đại chiến ba ngàn năm trước, bảo ông ta phải tự mình bước vào. Bởi vì Vô Minh tinh quân là thủ phạm trực tiếp “giết chết” Bính Bính, bị Thốc Ly bắt trong trận đại chiến năm đó, sau đó vẫn bị nhốt ở Thủy Ly Sơn.

Đạo Hành tinh quân cùng Vô Minh tinh quân là bạn tri kỉ, sau khi nghe tin này đương nhiên muốn đi cứu người.

Núi Thủy Ly rực rỡ sắc hoa dại, hương hoa lan tỏa khắp nơi, phong cảnh tràn ngập sắc màu được sắp xếp một cách tuyệt mỹ. Trong khung cảnh phồn hoa lộ ra một chiếc ghế tựa rất lớn màu đen tinh xảo, ngồi trên đó là một nam tử tuấn mỹ, nghiêng đầu chống má ngưng thần nhìn chăm chú về phía trước, khóe miệng vẽ nên một đường cung của nụ cười.

Người này đương nhiên là Thốc Ly, lần này là người đến trước, hắn cũng hiểu được nếu hơi có chút khinh suất thì hôm nay sẽ là ngày kiếp nạn của hắn. Nhưng mà hắn nguyện ý đánh cược một lần. Không dám mạo hiểm lần này, còn có thể làm gì? Tuy rằng chuyện này Đinh Quy xem là chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Cách hắn không xa có một cây sào trúc, trên cột có trói một người: Vô Minh tinh quân. Vật dùng để trói cũng không phải dùng dây thừng của con người, mà là pháp khí bán trong suốt.

Vầng thái dương trốn vào tầng mây, sắc trời râm bóng, một người bay đến bình tĩnh đứng trước mặt Thốc Ly. Đầu bạc lông mi trắng, thoạt nhìn có phần tiên phong đạo cốt, hiền lành vô cùng, người này đúng là Đạo Hành.

Thốc Ly chủ động cười chào hỏi, “Lại gặp mặt.”

Đạo Hành tinh quân vừa thấy Thốc Ly liền trừng mắt, sau khi nhìn thấy Vô Minh đang mê man trên sào trúc lại nghiến răng nghiến lợi, “Ngươi làm gì với hắn?”

Thốc Ly ngồi thẳng người, lạnh lùng nói: “So với chuyện các ngươi làm, Thốc Ly thật sự xấu hổ.”

Đạo Hành tinh quân nhất thời không rõ tình huống thế nào, “Yêu thú, rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Ngươi bắt Vô Minh, lại bắt đệ tử Nga Sơn, ngươi có ý định cản trở chúng ta.”

Thốc Ly mơn trớn khóe môi, “Kỳ thật ta muốn mượn một vật của ngươi.”

Đạo Hành cảnh giác, “Cái gì?”

Thốc Ly mỉm cười, “Muốn một viên dục trầm đan của ngươi.”

Nghe vậy Đạo Hành tinh quân ngẩn người, hắn cũng không biết Thốc Ly không có công lực, lại càng không biết bí mật thác Tiền Trần đã bị Thốc Ly cùng mao nhân phá giải, cho nên hắn đoán không ra ý đồ của Thốc Ly khi muốn dục trầm đan. Râu bạc run lên, sau đó trừng mắt, “Ngươi muốn dùng Vô Minh đổi một viên dục trầm đan, muốn cũng đừng nghĩ, ta trả lời thay cho hắn: Vô Minh thà chết chứ không chịu khuất phục. Ngươi mau thả hắn cùng tên đệ tử Nga Sơn kia.”

Lời này rất mâu thuẫn, Thốc Ly cố ý trêu đùa, “Một gã đệ tử Nga Sơn nho nhỏ có thể khiến cho Đạo Hành tinh quân ưu ái như thế, đúng là không xem thường. Vô Minh và đệ tử Nga Sơn chỉ có thể thả một người, tinh quân cảm thấy thả ai đây?”

Đạo Hành tinh quân khó xử. Đứng ở góc độ của thiên đình đương nhiên muốn cứu Thụy Thụy, nhưng mà để cho yêu thú trước mắt biết được Thụy Thụy trọng yếu như thế, vậy càng khó giải quyết.”Chúng ta hãy bớt nhiều lời, động thủ đi.”

Mỗi lần gặp mặt đều phải đánh nhau, đây vẫn là lệ thường, Đạo Hành tinh quân không nói hai lời vận khí tập kích đến. Thốc Ly không nhúc nhích, bình tĩnh như trước, tự nhiên tựa vào ghế ngồi. Trong nháy mắt chưởng phong của Đạo Hành tinh quân lập tức tới.

Nếu như bị Đạo Hành tinh quân đánh trúng, vậy tất cả đều bị bại lộ. Thốc Ly đánh cược chính là giờ phút này.

Đạo Hành tinh quân tập kích đến chỉ còn cách Thốc Ly một tấc, mắt thấy sẽ đánh trúng, thời điểm vạn phần mấu chốt ông ta lại thu chưởng, hồ nghi nhìn Thốc Ly, “Ngươi đang giở trò quỷ gì?”

Không phòng ngự không công kích, hoàn toàn không phải tác phong của yêu thú Thốc Ly, phản ứng đầu tiên của Đạo Hành chính là Thốc Ly có âm mưu. Trong khoảng thời gian cực ngắn Đạo Hành tinh quân đã nghĩ ra vô số khả năng: thí dụ như người trước mắt kỳ thật không phải là Thốc Ly? Thí dụ như chỗ này thiết trí cạm bẫy mạnh mẽ? Thí dụ như người kia có lẽ là Vô Minh giả? Vân vân. Thốc Ly gian trá như vậy, tất cả khả năng đều có thể.

Lòng còn nghi vấn Đạo Hành tinh quân liền không dám tùy tiện ra tay, giữ thái độ bàng quan.

Thốc Ly cười rộ lên, xem ra hắn đã thắng lần cược này. Đám thần tiên này suy nghĩ luôn lo trước lo sau lại suy nghĩ quá nhiều, mỗi một kẻ đều hận không thể có một trái tim thất khiếu linh lung, đa tâm đa nghi, biểu hiện của Đạo Hành tinh quân cực kỳ rõ ràng.

Kỳ thật là đây chính là chiến thuật tâm lý.

Thốc Ly chớp mắt mỉm cười, “Ta chỉ muốn một viên dục trầm đan mà thôi, tinh quân không cần quá lo lắng.”

Đạo Hành tinh quân cẩn thận quan sát Thốc Ly, nhất định không phải kẻ khác giả dạng; nơi này lại là đỉnh núi nở đầy hoa, cơ quan không đến mức bố trí ở chỗ này, chỉ có Vô Minh vẫn sụp mi nhắm mắt bị trói tại kia… Đạo Hành tinh quân cùng chúng tiên tự tin cho rằng Thốc Ly chưa biết Thụy Thụy chính là Bính Bính, bởi vì bọn họ tin tưởng vững chắc thác Tiền Trần không thể phá giải được, mà Thốc Ly kia nhất định hận thấu xương Vô Minh, người sát hại Bính Bính, như thế nào mà dễ dàng phóng thích? Hoàn toàn không thể hiểu rõ.

Trái lại Vô Minh, từ đầu đến cuối không ngẩng lên, thậm chí mái tóc che nửa phần khuôn mặt, không hề phát ra tiên khí. Lúc này trong lòng Đạo Hành tinh quân đã có cân nhắc: Vô Minh này mười phần thì đã có tám phần là giả .

“Yêu thú, ngươi muốn dục trầm đan làm cái gì?”

Thốc Ly khẽ mở môi: “Cứu người.”

Đạo Hành tinh quân hừ một tiếng, “Tiên gia ta và ngươi ở trong thế không đội trời chung, quả quyết sẽ không giao ra dục trầm đan, ngươi bỏ ý định đó đi.”

Thốc Ly nhíu mày, “Cho nên ngay cả tính mạng của bạn tri kỉ ngươi cũng không lo sao?”

Đạo Hành tinh quân hiên ngang lẫm liệt, “Vô Minh nếu còn sống, hắn nhất định đồng ý với chuyện ta làm, thà chết chứ không chịu khuất phục.”

Thốc Ly nhắm mắt, “Chỉ là một viên dục trầm đan, tinh quân tội gì như thế? Thốc Ly thật sự rất cần.”

Đạo Hành tinh quân quả quyết cự tuyệt, “Yêu thú ngươi đừng có nằm mộng, vật của tiên gia có thể nào để cho thứ yêu nghiệt như các ngươi dùng lãng phí.” Lầm bầm, thần tiên đúng là rất có phẩm chất .

“Nếu như thế, ta đây cũng không cần khách khí.” Thốc Ly đứng lên, thân hình cao to như khối ngọc trong biển hoa, cổ tay vừa chuyển, hình như có dòng khí bốc lên, tiến thẳng đến Vô Minh.

Đạo Hành tinh quân cười rộ lên, “Đừng nghĩ dùng Vô Minh để kiềm chế ta.” Dù sao thì cũng là Vô Minh giả, ông ta mới không mắc mưu, chẳng những ông ta không mắc mưu, còn muốn giáp mặt vạch trần thân phận giả mạo của tên Vô Minh này.

Khoảng cách giữa Đạo Hành tinh quân và Vô Minh khá gần, nhanh chóng bay vọt qua, ý muốn dùng nội lực làm cho Vô Minh giả hiện nguyên hình. Nào ngờ ông ta vừa đem nội lực đánh lên người Vô Minh, dây thừng trên người Vô Minh đột nhiên sáng lên trở nên to và thô hơn, trong thời gian ngắn vung lên, quấn quanh ở hai người bọn họ.

Đạo Hành tinh quân biến sắc, “Tinh Huỳnh Khóa?” Tinh Huỳnh Khóa là tiên vật chuyên dùng của Vô Minh, càng chống cự thì càng bị buộc chặt, ông ta không dám đánh bừa, nhe răng, “Yêu thú, ngươi vô sỉ.” Thế nhưng đem vật chuyên dùng của Vô Minh thay hình đổi hình dạng lừa hắn mắc mưu, quả nhiên là yêu nghiệt vô sỉ.

Vô Minh không có sức lực không ngẩng đầu lên lúc nãy, giờ đã nâng nửa khuôn mặt lên, thần thái kia tựa hồ muốn nói: “Ngu xuẩn.”

Đạo Hành tinh quân có cảm giác tự mang tảng đá đập vào chân mình, biết vậy chẳng làm, “Yêu thú, ngươi rất gian trá, có gan thì thả chúng ta ra, đơn đả độc đấu với nhau.”

Trường bào nhẹ bay, Thốc Ly chậm rãi bước lại, mỉm cười tới gần, “Ta chỉ là muốn một viên dục trầm đan.”

Đạo Hành tinh quân ngửa mặt lên trời hét to, “Chúng ta thà chết chứ không chịu khuất phục, ngươi cho dù giết chúng ta, ta cũng sẽ không giao ra.”

Thần sắc của Thốc Ly không thay đổi, trái lại giống như đang nói chuyện phiếm tâm sự, “Kỳ thật bây giờ ta có rất nhiều phương pháp có thể lấy dục trầm đan, tỷ như, ta có thể dùng hai người các ngươi áp chế đệ tử của các ngươi, ta nghĩ bọn họ tôn sư trọng đạo nhất định sẽ đi vào khuôn khổ; hoặc tỷ như ta có thể mượn thân thể của ngươi dùng một chút, sau đó mang thân xác của ngươi tự mình thoải mái lên Thiên đình lấy, dùng chân thân của ngươi chắc chắn ngay cả Thiên Đế cũng tìm không ra manh mối. Không biết ý tinh quân như thế nào?”

Đạo Hành tinh quân trợn tròn mắt, lúng ta lúng túng vẫn là câu nói kia, “Vô sỉ.”

Thốc Ly cười lên, “Ta là yêu thú, ngươi giảng đạo lý với ta cũng vô dụng.”

“Vô sỉ.” Đạo Hành tinh quân phẫn hận xoay mặt sang chỗ khác, lại giương mắt, “Dục trầm đan đối với ngươi thật sự rất quan trọng?”

Thốc Ly rất thành thật gật đầu, “Cực kỳ quan trọng.”

Đạo Hành tinh quân bỗng nhiên cười ha hả giảo hoạt, “Ta đây nói cho ngươi nghe, cuối cùng ngươi cũng không chiếm được dục trầm đan đâu.”

“Vì sao?”

Đạo Hành tinh quân rất là đắc ý, “Hơn một ngàn năm trước ta đã đưa viên dục trầm đan cuối cùng cho một phàm nhân, số dục trầm đan còn lại từ mấy ngàn năm trước bởi vì đại đệ tử của ta phạm sai lầm mà để rơi vào trong bếp lò cháy hết. Nói cách khác ngươi vĩnh viễn đều không thể lấy được, hoặc là ngươi có thể đợi năm ngàn năm nữa, chờ ta luyện lại lần nữa rồi nói sau.”

Bàn tay đặt sau lưng nắm chặt lại, ánh mắt Thốc Ly khóa trụ Đạo Hành, “Ngươi đem nó đưa cho người nào?”

Đạo Hành tinh quân cười to, “Ngươi muốn biết sao? Ta vĩnh viễn sẽ không nói cho ngươi biết. Gia đình người ta đã trải qua mười mấy đời, đã ăn từ sớm rồi. Cho dù may mắn chưa ăn, trong mấy ngàn vạn người, ngươi tìm được sao? Ngươi vĩnh viễn không chiếm được, ha ha ha ha!”

Đạo Hành tinh quân cười, Thốc Ly cũng cười, bởi vì cười đến thoải mái, khuôn mặt tuấn tú ửng lên tia sáng kỳ dị. Đạo Hành tinh quân kinh ngạc nhìn hắn, “Ngươi bị bệnh có phải không? Có gì mà vui như vậy.”

Đinh Quy không biết từ chỗ nào đi đến, giống như trút được gánh nặng mà cười. Thốc Ly xoay người rời đi, “Chiêu đãi hai vị tinh quân cho tốt, phơi nắng bọn họ hai ngày rồi thả bọn họ đi.”

Đinh Quy khom người, “Vâng.”

Khó khăn trắc trở tìm kiếm nó, trong tối tăm đều có định số, đánh bậy đánh bạ Thụy Thụy sớm ăn được giải dược, đó chính là đan dược mà Trịnh Dục Sinh đưa cho.

Một ngàn năm trước tổ tiên Trịnh gia gặp Đạo Hành tinh quân, được niệm phép bắt đầu con đường giáng yêu, cũng được nhận viên dục trầm đan cuối cùng. Nếu hắn còn chưa nghĩ ra, vậy không phải quá trì độn sao .

Ông trời quả nhiên vẫn đang giúp cho bọn họ .

Mà tiểu bổn qua kia có biết chuyện tốt của bọn họ sắp đến gần.

“Mặt phải, mặt trái.” Thụy Thụy ngồi ở bên cửa sổ còn thật sự chăm chỉ làm việc, ánh mắt không hề chớp .

Nàng đang may áo.

Mấy ngày trước đây học vài chiêu may vá của một đại thẩm chuyên nghề may trong cửa hàng bán vải, nàng liền nhanh chóng trở về thí nghiệm. Nhưng nàng làm không được, cắt vải, cắt đến tan nát, mặt trước mặt sau cũng mơ mơ màng màng phân không rõ, đường may lại xiêu xiêu vẹo vẹo giống chó chạy.

“Vô dụng.” Thụy Thụy bĩu môi, ném vật trong tay xuống. Ban đầu nàng còn muốn làm một bộ y phục thật đẹp cho Thốc Ly để khoe khoang một chút, nào biết bản thân vô dụng như vậy, nhất thời chu môi dài đến độ có thể treo được bình dầu luôn .

Nhưng mà nàng nhanh chóng động viên chính mình, bài ra tư thế kéo cung bên trái, kéo cung bên phải, “Nhưng gia là Thụy Thụy thiếu hiệp, gia nhất định có thể làm được.”

Khoác lác xong thì lòng tự tin cũng tràn đầy, Thụy Thụy cười ha ha một mình, “Bắt đầu nào.”

Hình như mấy đường may đại thẩm chỉ dạy quá xảo diệu nàng nhớ sai rồi, Thụy Thụy vỗ trán, cẩn thận nhớ lại lời của đại thẩm may vá. Lúc này bỗng nhiên truyền đến tiếng đập cửa, nàng rất vui vẻ, vội vàng giấu xong số vải vóc mới vô cùng vui mừng chạy ra mở cửa, “Thốc Ly, hai ngày nay ngươi làm gì vậy?”

Đứng ngoài cửa không phải là Thốc Ly mà là Đinh Quy, Đinh Quy không ngừng nhíu mày cười với nàng, “Thụy Thụy, vừa rồi ta mới gặp Thốc Ly trên đường, hắn bảo ta dẫn ngươi đến một nơi.”

Thụy Thụy chớp mắt, “Đi đâu?”

Đinh Quy dụ dỗ nàng, “Đi rồi ngươi sẽ biết, chơi vui lắm nha.”

“Được à được à.” Có đồ chơi hay, nàng nhất định phải đi.

Đi theo Đinh Quy ra khỏi căn nhà gỗ thì vẫn đi về hướng bên trái, dần dần tiến vào một vùng sâu thẳm hoang vắng, tiếng chim hót, mùi hương hoa cũng tràn ngập khắp nơi. Đinh Quy vỗ vỗ vai của nàng, chỉ về phía trước, “Thốc Ly đang ở đó chờ ngươi, mau đi đi.”

“À.” Thụy Thụy vươn dài cổ rình coi, chung quy cảm thấy Đinh Quy cười đến rất gian trá.

Đi vào, Thụy Thụy thở hốc vì kinh ngạc, bởi vì nơi này rất quen thuộc, đầm nước nhỏ trước mắt càng quen thuộc, vắt óc suy nghĩ một hồi lâu rốt cục nàng đã nhớ ra: nơi này là nơi lần đầu tiên nàng và Thốc Ly gặp nhau. Lúc ấy Thốc Ly đang ở trong đầm nước này, nàng từ trên trời rơi xuống, thật trùng hợp lại rơi trúng hắn.

Thì ra là nơi này, nhưng mà khi đó Thốc Ly nhìn thật hung dữ.

Lúc này Thốc Ly đang ở trong nước, vệt nước dao động xung quanh thân hình tinh tráng, vai lưng ngực không một vết sẹo, làm cho tim của Thụy Thụy đập thình thịch thiếu chút nữa nhảy ra khỏi cổ họng, chỉ có thể lấy tay che đôi mắt lại.

Nhìn thấy phản ứng của nàng, trong ánh mắt của Thốc Ly lướt qua một tia ấm áp thâm trầm, “Lại đây.”

Thụy Thụy len lén nhìn trộm qua khe hở của ngón tay, thân thể cứng như con rối gỗ mà dịch bước đi qua, “Thốc Ly ngươi có nhớ nơi này hay không?”

Thốc Ly nhịn cười điểm nhẹ vào chóp mũi của nàng, “Không nhớ rõ.”

“A?” Giọng của Thụy Thụy nghe qua vừa vô tội vừa đáng thương lại thương tâm, “Ngươi không nhớ rõ …”

Nàng nhớ mà hắn không nhớ, khiến cho người ta rất khó chịu.

Thốc Ly đưa tay rút cây trâm cài tóc của nàng ra để cho mái tóc dài của nàng buông xuống, gió thổi sợi tóc dài của nàng đến bên cổ của hắn.”Nhớ đến, ở nơi này thiếu chút nữa ta bị nàng đè chết.”

Nghe nói như thế Thụy Thụy lại vui vẻ hẳn lên, “Đúng đúng đúng, chính là nơi này. Nhưng mà gia cũng không có đè ngươi, gia rất nhẹ .”

Nàng quả thật rất nhẹ, nhẹ đến mức hắn chỉ kéo nhẹ một cái đã kéo nàng vào trong nước. Đột nhiên bị kéo xuống đầm Thụy Thụy vội ôm lấy thân thể hắn, khóe miệng nhếch lên, “Giống như ngày đó.”

Thốc Ly cũng cười, chân mày, khóe mắt chuyển sang dịu dàng hiếm thấy. Nơi này là nơi bọn họ gặp lại sau ba ngàn năm xa cách, hắn cảm tạ duyên phận an bài, cho nên muốn đem lần đầu tiên tốt đẹp của bọn họ lưu ở chỗ này.

Thụy Thụy lấy tay chỉ chỉ vào khóe miệng của Thốc Ly, “Sau này ngươi cười nhiều chút đi, như vậy thật tốt.”

Bờ môi mỏng của Thốc Ly hơi hơi mở ra, thừa cơ ngậm lấy ngón tay đáng yêu của nàng. Trái tim của Thụy Thụy đập mạnh, cảm giác mềm mại từ ngón tay truyền khắp cơ thể, biểu tình có chút nghi hoặc, “…” Ngón tay cũng có thể ăn sao? Có thể cắn hỏng mất… hay không.

“Thật sự là tiểu ngu ngốc.” Thốc Ly cười ôm nàng vào trong lòng, lẳng lặng ôm lấy nàng, hưởng thụ khoảng thời gian im lặng hạnh phúc của hai người.

Thụy Thụy cũng cảm thấy ngâm mình trong đầm nước thật thoải mái, “Thốc Ly, đây là lần đầu tiên ngươi chủ động mời ta tắm chung đó.”

“Ừ.” Thốc Ly nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, “Thích nơi này không?”

Thụy Thụy ra sức gật đầu, “Thích.” Nơi lần đầu tiên bọn họ gặp nhau đương nhiên là nàng thích rồi.

Toàn thân nàng đều ẩm ướt, xiêm y dán sát vào người, hai thân thể truyền hơi ấm cho nhau, ngửa gáy của nàng lên Thốc Ly ngậm lấy đôi môi mềm mại của nàng, trằn trọc đưa vào quấn lấy đầu lưỡi của nàng. Nụ hôn dài, ngọt ngào, làm cho Thụy Thụy cảm thấy cái hồ nhỏ này tựa hồ chính là tiên cảnh, lững lờ phiêu du không biết đang ở phương nào.

Lúc tách rời nhau, Thụy Thụy cười thật to, ngọt ngào mật tựa vào trong ngực của Thốc Ly. Nhịp đập vững vàng của trái tim kia luôn làm cho người ta có cảm giác an toàn, bình yên. Sau đó nàng nhớ tới vừa rồi khi làm xiêm y cho hắn hình như cảm thấy lần trước do lén lúc đo nên nhầm số rồi, trực tiếp lấy tay sờ sờ thắt lưng của hắn khoa tay múa chân một chút.

Thân thể của Thốc Ly căng thẳng, khàn khàn nói: “Nàng đang làm gì?”

Thụy Thụy cười “bí hiểm”, “Ha ha giữ bí mật.” Đó chính là nhiệm vụ rất to lớn rất thần bí.

Bên hông thủ tựa hồ như lửa đốt, rừng rực, nóng bốc cháy lên, Thốc Ly đang mút hút trêu chọc vành tai của nàng, ngón tay thon dài cách lớp áo mà xoa nắn mềm mại trước ngực nàng. Hắn rất quen thuộc thân thể của nàng, lại giống như vĩnh viễn ôm không đủ hôn không đủ.

Thụy Thụy nhanh chóng phát hiện được bàn tay dưới nước của Thốc Ly đã trút bỏ y phục của nàng, nàng nhìn quần áo của mình bị hắn ném đi, vẻ mặt khờ ngốc, “Thốc Ly, lần này là ngươi trừng phạt ta hay là trị thương cho ta?”

Tiểu ngu ngốc này, Thốc Ly mỉm cười, hôn lên môi của nàng, giọng nói khàn khàn, “Lần này thì chơi một trò rất vui.” Mỗi một nụ hôn đều rơi xuống tấm lưng trơn mượt của nàng, bờ vai tinh tế mượt mà, khuôn ngực tuyệt mỹ không chút tỳ vết, viên viên ô mai nhỏ cũng nghịch ngợm thành hình. Cuối cùng hôn lên nụ hoa đã ưỡn lên kia, nhẹ nhàng vuốt ve mút, nắm.

Vành tai và cả người của Thụy Thụy đã phiến hồng. Môi của Thốc Ly vẫn chôn ở trước ngực nàng làm chuyện xấu, khiến cho cả người nàng không có chút sức lực, mệt mỏi.

Sau đó tay của Thốc Ly tìm đến giữa hai chân nàng, tinh tế vỗ về chơi đùa, tới nơi bí mật nhất, lần này hắn không phải đơn thuần chạm vào, mà là đưa một ngón tay vào.

Thụy Thụy bị dọa rồi, thân thể kéo căng, “Thốc Ly…”

“Ngoan, thả lỏng.” Thốc Ly hôn nàng, dịu dàng trấn an, ngón tay bị thắt chặt khó khăn tiến về phía trước.

Thụy Thụy cũng không dám nhìn hắn, nhắm mắt lại, động cũng không dám động. Càng im lặng xúc cảm thân thể càng mãnh liệt, chuyện này nàng và hắn chưa bao giờ trải qua, hình như có cái gì đó ẩn núp sâu trong cơ thể sắp bùng nổ.

Thụy Thụy đoán chừng cảm thấy đây là chuyện không tốt, bọn họ đang làm chuyện xấu, nhưng nàng tựa hồ cũng không chán ghét…

Trong nước, hai cơ thể cọ sát cùng một chỗ. Mỹ nhân mềm mại, hoa thơm gió mát, tràn đầy ý vị yêu đương.

“Ư..ư ~” Thụy Thụy cảm thấy mình sắp nóng đến nổ tung, thân thể cũng không phải của nàng nữa, dùng sức hướng vào trong lòng Thốc Ly để giấu bản thân mình. Đôi chân thon dài của nàng bị nâng lên vòng lấy thắt lưng tráng kiện của hắn, tư thế quấn quýt hết sức trêu người.

Thốc Ly hôn hai má, chóp mũi, mi mắt của nàng, đã sắp nhẫn nại đến cực điểm, lại vẫn nói bên tai nàng lời hứa hẹn đặc biệt của bọn họ, giọng nói khàn khàn kỳ lạ, “Nàng đã nói nàng sẽ vẫn ở bên cạnh ta, ta cũng sẽ vẫn ở bên cạnh nàng.”

Thụy Thụy ngọt ngào, Thụy Thụy đáng yêu, Thụy Thụy mê người, tiểu bổn qua mà hắn thích nhất…

Trong lúc thở dốc, hắn động thân một cái, tiến thẳng vào trong cơ thể nàng…

Trong nháy mắt mọi biểu tình của Thụy Thụy đều dừng lại, một lát sau nhếch miệng, “Oa” khóc lên, dùng sức đẩy hắn, “Đau chết được, Thốc Ly vì sao ngươi lại hại ta?”

Vì thế Thốc Ly không thể không dừng lại dụ dỗ tiểu nữ nhân của hắn, thời khắc kế tiếp cũng chỉ dám chậm rãi luật động nhẹ nhàng lôi kéo nàng. Mặt nước cuốn theo những lời nói nhỏ nhẹ và ngọt ngào như mật của họn họ mà xao động gợn lên từng lớp sóng, vui sướng dập dờn.

Cuối cùng Thốc Ly nhịn không được, tiết tấu luật động từ chậm đến nhanh hơn, giống như bão tố mang theo Thụy Thụy chìm nổi trong nước, hưởng thụ niềm vui sướng cực hạn của bọn họ.

Trong mơ hồ cảm thấy công lực lại trở về trên người hắn, chỉ là lúc này hắn cũng không quan tâm, tiểu nữ nhân này mới là thứ hắn muốn nhất. Cuối cùng hắn đã ăn được tiểu bổn qua của hắn, còn ngọt ngào hơn so với tưởng tượng của hắn, nhịn không được muốn rồi lại muốn…

Lúc Thụy Thụy tỉnh dậy thì thái dương đã lên rất cao, nhớ tới cảnh trong đầm nhỏ và buổi tối ngày hôm qua, nàng lại lùi vào trong chăn, mặt giống như nóng bừng lên.

Nàng cùng với Thốc Ly… thật sự rất thân mật đó nha.

Nhưng Thốc Ly đi đâu? Phát hiện bên cạnh không có ai, Thụy Thụy cố gắng đứng lên, nâng thắt lưng xuống giường. Bên ngoài có tiếng động rất nhỏ, nàng buồn bực, mặc y phục rồi đi ra bên ngoài, nhất thời ánh mắt giống như bị cái gì hấp dẫn. Đứng bên cạnh bếp lò là một bóng dáng cao lớn, nhìn vào giống như bình tĩnh an nhàn, kì thực có chút bó tay không biết làm sao.

Thụy Thụy là một người phản ứng khá chậm, “Thốc Ly ngươi đang làm gì?”

Thốc Ly quay đầu, ánh mắt lưu luyến nhìn qua, người cũng đi quá đấy, ôm lấy nàng ngồi trên ghế, “Ngồi xuống, sắp xong rồi.”

“À.” Thụy Thụy duỗi cổ ra, ngửi thấy mùi cháo trong nồi, nhất thời cảm thấy cực kỳ đói bụng, ngoan ngoãn ngồi xuống giống như con sâu tham ăn.

Thốc Ly ăn rất ít, vậy cháo trong nồi là chuẩn bị cho nàng ? Lúc nghĩ đến đó, cuối cùng Thụy Thụy đã thông suốt , “Ngươi đang nấu cho ta ăn?”

Thốc Ly gõ nhẹ vào trán của nàng, ngụ ý: ngu ngốc, không phải cho nàng thì còn cho ai? Lần đầu tiên hắn xuống bếp thiếu chút nữa thiêu hủy phòng bếp, đây là lần thứ hai làm thức ăn, hai lần đều là vì nàng. Bởi vì biết nàng tham ăn, cho nên hắn muốn tự mình làm vài thứ để cho nàng nếm thử. Là một đại nam nhân mà vào phòng bếp thì đương nhiên không được, nhưng mà vì người yêu, thỉnh thoảng làm một hai lần cũng có thể xem là một loại tình thú.

Vì thế hắn cố ý thỉnh giáo vài vị đầu bếp trong Thủy Ly Điện, lúc ấy mấy người kia kinh ngạc thiếu chút nữa tròng mắt cũng rớt ra.

Nhưng cái đầu nhỏ của tiểu bổn qua này không thể nghĩ đến những chuyện như vậy.

Nhìn thấy Thốc Ly làm bữa sáng cho mình ăn, Thụy Thụy xoa xoa cái trán bị gõ, ngọt ngào cười, hai tay chống cằm cười tủm tỉm nhìn.

Lúc đó ánh mặt trời trải dài, ánh sáng làm cho hình dáng của Thốc Ly có chút hư ảo, chỉ có bóng dáng vững chãi tràn đầy cảm giác an toàn kia lại càng kiên định hơn. Cảnh tượng như vậy làm cho Thụy Thụy thật sự uất ức, trong lòng dâng lên một loại cảm xúc, muốn nói gì đó, lại không biết nói như thế nào, chỉ có thể chậm rãi đi qua từ sau lưng ôm lấy Thốc Ly, khuôn mặt phấn hồng chôn vào lưng của hắn.

Thốc Ly dừng động tác lại, “Làm sao vậy?”

“Thốc Ly.” Thụy Thụy giống như con chó nhỏ ngửi ngửi mùi hương trên người Thốc Ly, hương thơm mà nàng yêu thích nhất, “Ta cảm thấy bây giờ rất vui vẻ.”

Thốc Ly bật cười, xoay người ôm lấy nàng. Tiểu gia hỏa này có lẽ vĩnh viễn sẽ không có cách suy nghĩ theo lối tình cảm tinh tế dạt dào như những nữ nhân khác, nhưng mà chỉ cần nàng có thể cảm giác vui vẻ như vậy đủ rồi.

Sáng sớm nhất thiết phải có một nụ hôn tình nhân, có thể gia tăng tình cảm làm cho thể xác và tinh thần của người ta sung sướng cả ngày.

Dưới ánh mặt trời, hai người ôm lấy nhau đó là phong cảnh đẹp nhất.



Đinh Quy đến bẩm báo Thốc Ly về chuyện Quỳnh Ngọc, sau khi hai người thương nghị không biết nên xử nàng ấy thế nào, chỉ bắt nàng ấy rời khỏi núi Thủy Ly.

Công lực dĩ nhiên trở lại trong cơ thể của Thốc Ly, tất cả xem như hạt bụi rơi xuống trong bình yên.

Mấy ngày nay Thụy Thụy cực kỳ vui vẻ, phải nói là nàng vẫn đều rất vui vẻ, hai ngày này thì càng vui hơn nữa. Thốc Ly cũng vậy, đó là bí mật giữa bọn họ.

Nha đầu ngốc này còn không biết bọn họ đã làm chuyện gì, chỉ biết là rất thân mật rất thân mật, hai người bọn họ đều rất thích. Nàng gọi bí mật đó là “đùa nước”, bởi vì bọn họ chơi đùa dưới nước trong đầm nhỏ.

Đinh Quy liếc nhìn bộ y phục nàng đang làm, “Thụy Thụy, hai ngày nay ngươi thoạt nhìn rất xinh đẹp.”

Đinh Quy đang cười nhạo nàng, tâm trạng của Thụy Thụy đang tốt không muốn chấp nhặt với hắn, cười đến ánh mắt loang loáng cực kỳ ngọt ngào.

Đinh Quy cố ý chỉ chỉ tấm vải, “Đây là ngươi làm cho ai vậy?”

Thụy Thụy đắc ý, “Không liên quan đến ngươi.”

Đinh Quy thở dài một hơi, “Cuối cùng thì kết cục đã định có thể yên tâm rồi, bây giờ ngươi là người của Thốc Ly nga.”

Thụy Thụy cảm thấy Đinh Quy nói chuyện rất kỳ quái, cái gì gọi là “Nàng là người của Thốc Ly” ? Nàng nhớ tới lúc đùa nước, Thốc Ly nói lời ngon tiếng ngọt đối với nàng, kiêu ngạo mà buông tấm vải đang may xuống, “Hắn là người của đại gia ta!”

Đinh Quy cười ha ha, không ngừng đấm đất , “Không ổn rồi, không ổn rồi.”

Cạnh cửa hình như thoáng hiện ra một góc y phục, Thốc Ly đã đứng trước cửa từ lâu, nghe thấy câu nói này thì đi vào. Đinh Quy thấy không ổn nên nhíu mày, thức thời tránh đi.

Thấy Thốc Ly, Thụy Thụy nở nụ cười sáng lạn nhất, “Ngươi đã trở về, đi đâu vậy?”

“Đi làm chút chuyện.” Thốc Ly cúi người hôn lên gương mặt nàng. Đây không phải là cử chỉ nương tử đợi trượng phu trở về của con người sao? Loại cảm giác hạnh phúc này mặc cho có bao nhiêu vạn năm công lực cũng không thể sánh bằng.

Phất tay áo, Thốc Ly ôm lấy Thụy Thụy trở về phòng, Thụy Thụy y nha phất tay, “Ta còn chưa khâu xong y phục.”

Khóe miệng Thốc Ly toát lên nụ cười xấu xa, “Chúng ta đi đùa nước.”

Tròng mắt Thụy Thụy đảo tròn vài vòng, cuối cùng xấu hổ che mặt. Thốc Ly cười to, một tay vươn ra mở móc rèm, màn sa buông xuống nhẹ nhàng lay động theo làn gió, che khuất một cảnh xuân kiều diễm vô hạn…



Hôm nay Thụy Thụy đang ở bên ngoài cửa tưới nước cho cây cỏ, khẽ nhâm nga, “Là la lá la ~~~” lâu như vậy mà kỹ năng ca hát của nàng tới nay cũng không có một chút tiến bộ, nhưng mà nàng rất thoải mái ca hát.

Thốc Ly cũng rất thích nghe, nhưng hắn có việc đi ra ngoài một chút. Hình như hắn có rất nhiều chuyện phải làm.

“Thụy Thụy?” Có một giọng nói xa lạ đang gọi nàng.

Thụy Thụy ngẩng đầu, phát hiện người đến là yêu nữ lần trước ở trong núi Thủy Ly đã ôm nàng, gọi là Quỳnh Ngọc thì phải. Thụy Thụy vừa thấy nàng ta liền run, “Ngươi làm sao có thể tới nơi này?”

“Ta có việc muốn nói với ngươi, chúng ta vào nhà rồi nói.” Quỳnh Ngọc tự tiện đi vào.

Thụy Thụy vội vàng đuổi theo, “Ngươi muốn làm gì?”

Quỳnh Ngọc đánh giá Thụy Thụy từ trên xuống dưới, trong ánh mắt quyến rũ lóe lên ý đồ xấu xa. Nàng ta có ý tốt lại bị Đinh Quy giam trong địa lao, cục nghẹn này không thể nuốt trôi, không tìm nha đầu kia thì không thể hả giận. Nàng ta lợi dụng mỹ nhân kế mê hoặc người canh giữ mà trốn ra, chuyện thứ nhất đó là đến nhà gỗ, nói dối là có khẩu vụ của tôn thượng muốn nói cho Thụy Thụy nghe. Lúc này người bảo vệ chưa nhận được mệnh lệnh cảnh giới đối Quỳnh Ngọc của Đinh Quy và tôn thượng, nghĩ là nàng ta thật sự đến để truyền lời, nên không cản lại.

“Thụy Thụy, ngươi và Thốc Ly kia có quan hệ gì?”

“Chúng ta là bạn tốt.” Thụy Thụy trợn tròn đôi mắt, “Ngươi đi đi, nơi này là nhà của ta, không có mời ngươi.”

Quỳnh Ngọc cười ha ha, lại không đi, hơn nữa còn đóng cửa chính lại hết. Thụy Thụy đề phòng đứng lên, ôm lấy bản thân mình, “Ngươi muốn thế nào?” Lần trước Quỳnh Ngọc đuổi theo muốn nhào tới ôm nàng, dọa chết người luôn.

Quỳnh Ngọc tiếp tục đánh giá Thụy Thụy, suy xét Thụy Thụy có được nội lực cường đại, có liều mạng đánh thì cũng đánh không lại, ý niệm trong đầu vừa chuyển, nàng ta lộ vẻ phong tình vô hạn mà ngồi xuống, “Thụy Thụy, ngươi thích nữ nhân không?”

Thụy Thụy hít một hơi, lúng ta lúng túng trả lời: “Thích.” Nàng còn chưa hiểu hàm nghĩa của từ “thích”, xem ra nàng thích rất nhiều người, ngay cả sư phụ nhóm bếp ở Nga nàng cũng rất thích.

Quỳnh Ngọc ngẩn người, truy vấn: “Vậy ngươi thích nam nhân không?”

Thụy Thụy lại hít vào thứ hai, ngẫm lại Thốc Ly và đại sư huynh đều là nam nhân, thành thật trả lời: “Thích.”

Quỳnh Ngọc bị tư duy hỗn loạn của nàng sắp làm cho hồ đồ, “Vậy, ngươi thích Thốc Ly?”

Thụy Thụy lờ mờ gật đầu, “Ân.”

Quỳnh Ngọc có chút không rõ tình huống này, không nghĩ tới Thụy Thụy cái gì cũng thích, nhất thời gãi lỗ tai cũng hỗn loạn, đơn giản ngả bài, “Ngươi là nữ nhân, ngươi làm sao có thể thích nữ nhân?”

Thụy Thụy tranh cãi, trừng mắt to nhìn Quỳnh Ngọc, “Ngươi nói đùa gì thế, ta là đàn ông.”

Quỳnh Ngọc che miệng cười to, rất là khoa trương, “Thụy Thụy ngươi vẫn đang đùa à, ngươi rõ ràng là nữ nhân, làm sao có thể là nam nhân?”

Những lời này như một trận sét đánh, sét đánh đến độ làm cho bốn bề xung quanh yên lặng. Thụy Thụy chớp mi vài lần, chỉ nàng ta, “Ngươi hại ta.”

Quỳnh Ngọc cười ha ha, “Ta làm sao có thể hại ngươi? Điều đó có gì tốt cho ta chứ? Ngươi là nữ nhân, tất cả mọi người bên cạnh ngươi đều đang lừa ngươi đó.”

Thụy Thụy cảm thấy thật sự vớ vẩn, “Ngươi, người này thật là, vì sao kiên quyết nói ta là nữ nhân chứ? Ta rõ ràng là nam nhân.”

Quỳnh Ngọc tỏ ra vẻ đồng tình, “Thụy Thụy, ta không đành lòng nhìn thấy ngươi bị lừa nữa. Mọi người nói ngươi là nam nhân đều có mưu tính không tốt, bọn họ muốn lợi ích từ trên người ngươi.”

Trong lòng có cảm giác kỳ dị khó chịu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thụy Thụy hiện lên hoang mang, yên lặng đi mở cửa, “Ngươi đi đi, ta không thích nghe ngươi nói bậy nữa.”

Quỳnh Ngọc giữ cửa đóng lại, phát phất áo choàng sa y trên vai, “Ta có thể chứng minh cho ngươi xem ngươi là nữ nhân mà không phải là nam nhân.”

Vẻ mặt Thụy Thụy mờ mịt, “Làm thế nào mà chứng minh được?”

Quỳnh Ngọc liếc mắt đưa tình, “Ngươi cảm thấy ta là nam nhân hay là nữ nhân?”

“Đương nhiên ngươi là nữ nhân.” Trang điểm đậm, môi đỏ mọng, y phục xinh đẹp, là hình tượng điển hình của nữ nhân.

“Thân thể nam nhân và nữ nhân không giống nhau.” Quỳnh Ngọc nói đến rất có hứng thú, cởi bỏ xiêm y, “Ngươi xem cơ thể của ta có giống ngươi hay không?”

“Không nhìn, không nhìn.” Thụy Thụy quát to một tiếng, lấy tay che mắt, miệng cũng mím chặt.

“Xì”, Quỳnh Ngọc không nhịn cười được, đôi môi đỏ mọng nhếch lên. Nha đầu kia cũng xem như rất đáng yêu, nhưng mà ai bảo chọc tới thỏ tinh nàng đây.”Đều là nữ nhân xem một chút cũng không sao, cơ thể của ta và ngươi giống nhau, bởi vì ngươi cũng là nữ nhân. Nữ nhân có ngực, ngực nam nhân thì bằng phẳng, ngươi ngẫm lại Thốc Ly có phải như vậy hay không?”

Giữa khe hở các ngón tay lộ ra con ngươi phát sáng mê hoặc đảo tròn mấy vòng, Thụy Thụy nghĩ đến ngực Thốc Ly quả thật là bằng phẳng, đại sư huynh cũng là bằng phẳng, thậm chí Trịnh đại ca cũng là bằng phẳng, có chút kỳ lạ… Từng ngón, từng ngón tay bắt đầu mở ra, nàng giương mắt, sau khi vừa nhìn thấy thì nhất thời bị dọa thành con rối gỗ, thân thể Quỳnh Ngọc quả thực không khác nàng lắm.

Mục đích đạt thành Quỳnh Ngọc mặc xiêm y vào, đi qua làm cho Thụy Thụy tỉnh lại, “Tin ta chưa? Ta nghĩ đây cũng là lần đầu tiên có người nói cho ngươi biết ngươi là nữ nhân.”

Khuôn mặt phần hồng tràn ngập hoang mang, Thụy Thụy sắp khóc, “Ta không phải.”

Quỳnh Ngọc làm bộ thở dài, “Đây là sự thật, ngươi bị mọi người lừa, ta không muốn nhìn ngươi bị thương tổn, ngươi mau chạy đi.”

“Vì sao ta phải chạy trốn?” Nước mắt của Thụy Thụy đều chảy ra khỏi hốc mắt , “Ta mới không phải nữ nhân.”

Quỳnh Ngọc rất thỏa mãn đối với việc tàn phá một cô gái đơn thuần như vậy, ” Đương nhiên ngươi phải chạy trốn, vì sao bọn họ muốn gạt ngươi nói ngươi là nam nhân nha? Còn không phải muốn thừa dịp lúc ngươi không biết gì mà chiếm tiện nghi của ngươi để hại ngươi? Thốc Ly, có biết hắn là ai không?”

Thụy Thụy lắc đầu, ánh mắt trong suốt che kín nghi hoặc.

Quỳnh Ngọc đi quanh một vòng rồi ngồi xuống, thở dài nói: “Nếu nói tiếp sẽ hù chết ngươi, kỳ thật hắn chính là chủ nhân của núi Thủy Ly, yêu thú đại nhân.”

Thụy Thụy có cảm giác bị người ta đánh một cái, nhưng vẫn tranh cãi, “Mới không phải, Thốc Ly là người tốt, yêu thú là vị lão gia gia, ta chính mắt gặp qua, ngươi lại nói bậy.”

“Chậc chậc chậc.” Quỳnh Ngọc không ngừng lắc đầu, “Ngươi rất dễ bị lừa. Ngươi cho là vô duyên vô cớ các ngươi ở Thụy Ly Điện được đối đãi như vậy sao? Ngươi thực nghĩ là danh hào thiếu hiệp của ngươi rất lớn mạnh sao? Ngươi mới ra Nga Sơn căn bản không có người nào biết ngươi. Yêu thú cũng không phải là loại người lương thiện a, hắn làm sao có thể đối xử tốt với ngươi như vậy? Còn không phải là vì lừa ngươi sao. Hắn không phải yêu thú vì sao bây giờ cho ngươi sống dưới chân núi Thủy Ly?”

Thụy Thụy vốn sắp khóc, lập tức nước mắt dũng mãnh tiến ra, “Thốc Ly không phải như thế, hắn đối xử rất tốt với ta. Ngươi không phải người tốt, ngươi lập tức rời đi ngay đi.”

Quỳnh Ngọc vuốt mái tóc dài, “Ta nói xong thì sẽ đi, ta thật sự không đành lòng nhìn ngươi bị lừa mới mạo hiểm nói cho ngươi biết. Đinh Quy Báo ca ngươi đã gặp qua, hắn là người hầu hạ bên cạnh của yêu thú, ngươi chỉ cần nhìn thái độ của hắn đối với Thốc Ly thì biết được một hai phần.”

Thụy Thụy im lặng. Trên đường đi đến thác Tiền Trần, Đinh Quy quả thật rất cung kính đối với Thốc Ly, hơn nữa Trịnh đại ca vẫn đều nói núi Thủy Ly rất quái lạ…

“Còn có một bí mật lớn, ta nói ra thì ngươi nên biết ta không nói dối.”

Còn nữa? Thụy Thụy ngơ ngác đứng ở kia, hai mắt vô thần, trong đầu trống rỗng.

Quỳnh Ngọc hít sâu, “Ngươi biết không? Công lực mấy vạn năm cường đại của yêu thú, bây giờ nó đang ở trên người ngươi.”

Thụy Thụy há miệng thật rộng, “Cái gì, cái gì?”

Quỳnh Ngọc đè vai nàng lại, “Thụy Thụy ngươi rất ngốc, ngươi không phát hiện sức khỏe của chính mình bỗng nhiên mạnh hơn rất nhiều sao? Ngươi, một đệ tử Nga Sơn bình thường ngay cả một tiểu yêu hai trăm năm cũng đánh không lại, nhưng mà ngươi rất mạnh, lần trước ngươi chạy trốn ta ngay cả ta có tám trăm năm công lực trên người cũng không đuổi kịp, ngươi chưa từng nghi ngờ sao?”

Thụy Thụy xác thực chưa từng nghĩ đến điều đó, lúng ta lúng túng, “Ta, ta có thần lực…”

Quỳnh Ngọc giải thích: “Không phải ngươi có thần lực, mà là công lực của yêu thú Thốc Ly bị ngươi hút đi, đây cũng là nguyên nhân từ trước đến nay hắn cùng ở chung với ngươi.”

Thụy Thụy đột nhiên cảm thấy tất cả đều thay đổi, khàn giọng, “Không phải.” Thốc Ly sẽ không vì chuyện này mới ở chung với nàng.

“Ngươi không cần luôn nói ‘không phải’, đây đều là sự thật.” Quỳnh Ngọc líu lưỡi không nói nên lời, “Ngươi phải biết rằng có rất nhiều yêu nữ đều âm thầm quý mến tôn thượng, mỹ nhân thì nhiều, hắn có lý do gì mà chỉ ở cùng một chỗ với ngươi? Còn không phải là vì công lực của hắn à. Hắn chỉ muốn hợp thể âm dương điều hòa với ngươi để có thể thu hồi công lực, có lẽ ngươi không hiểu ý nghĩa của hợp thể, hợp thể chính là một người nam nhân cùng một nữ nhân hòa hợp làm một, nhưng ngươi có biết kết cục của ngươi không?”

Thụy Thụy lắc đầu, nước mắt chảy trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Quỳnh Ngọc gằn từng tiếng, “Sau khi hợp thể, tôn thượng có thể thu hồi công lực, nhưng ngươi sẽ chết!”

Đôi môi của Quỳnh Ngọc đỏ au giống như ma chú, phun ra lời nói làm tổn thương người nhất. Bờ vai gầy yếu của Thụy Thụy run run, “Sẽ không .”

“Lần này hắn mang ngươi về là muốn cùng ngươi hợp thể, ngươi mau chóng chạy trốn đi thôi, chậm thì không kịp nha.”

Quỳnh Ngọc nghĩ là Thụy Thụy chưa bị ăn, lại cho rằng Thụy Thụy không biết cái gì là âm dương điều hòa, từ đó sinh ra hiểu lầm. Đầu óc của Thụy Thụy vốn không phức tạp bị chuyện này làm cho rối loạn, đau đầu vô cùng. Nàng tuyệt đối tin tưởng Thốc Ly, nhưng lời của Quỳnh Ngọc nói về sự kỳ lạ của Thốc Ly tựa hồ đều phù hợp, chẳng lẽ Thốc Ly thật sự chính là yêu thú…

Quỳnh Ngọc phẩy phẩy tay, “Những chuyện muốn nói ta đã nói xong, ta chỉ không muốn nhìn thấy ngươi chết, tôn thượng sẽ không thương tiếc tính mệnh của ngươi, ngươi nên chạy sớm đi. Nếu ngươi không tin ngươi có thể nhìn thử xem, xung quanh căn nhà này có rất nhiều người của Thủy Ly Sơn đang giám sát ngươi.”

Nói xong chuyện đó, Quỳnh Ngọc lắc eo đi ra ngoài. Nàng cũng phải chạy thoát thân thôi.

Trong căn phòng yên tĩnh, một mình Thụy Thụy ngồi ở góc tường ngẩn người. Vừa rồi nàng còn vui vẻ rạo rực nghĩ tới Thốc Ly, hiện tại hoàn toàn không biết nên làm gì bây giờ. Đầu như là rơi vào lốc xoáy, hỗn độn.

Nàng là nữ nhân? Thốc Ly là yêu thú? Thốc Ly muốn giết nàng thu hồi công lực? Tại sao có thể như vậy?

Rốt cục một lát sau trong phòng vang lên tiếng khóc của Thụy Thụy. Khóc một hồi lâu đầu Thụy Thụy từ giữa hai đầu gối ngẩng lên, mí mắt cũng có chút sưng lên, vội vàng thu xếp xong một túi đồ nhỏ. Đúng vậy, nàng phải về Nga Sơn hỏi sư phụ cùng đại sư huynh cho rõ ràng, rốt cuộc nàng là nam hay là nữ?

Còn nữa Thốc Ly, nếu hắn thật sự là yêu thú, thật sự là vì công lực mới ở cùng một chỗ với nàng, vậy nàng sẽ rất khó cho qua cơn tức giận này, không bao giờ nữa để ý đến hắn!

Đi đến bên ngoài Thụy Thụy vận công, phát hiện mình bay không được; đừng nói là bay, ngay cả ẩn thân nàng cũng không làm được .

“Ngốc chết.” Thụy Thụy chạy về phòng lấy Truy Hỏa Lưu Tinh ra. Mấy ngày hôm trước nàng cảm thấy chơi rất vui, quấn lấy Thốc Ly bắt hắn đưa cho nàng, Thốc Ly đương nhiên thuận theo tâm ý của nàng. Nếu không được nàng vẫn còn cây chổi, cũng có thể bay, chỉ là không ổn một chút.

Khởi động, Thụy Thụy bước trên Truy Hỏa Lưu Tinh, ‘vèo’ một cái bay đi. Có chỉ một người kịp gọi nàng, “Thụy Thụy thiếu hiệp người đi đâu vậy?”

Quả nhiên là có người giám sát nàng… Thụy Thụy cho Truy Hỏa Lưu Tinh bay nhanh hơn, dùng tốc độ nhanh mà bay đi. Với sự cố gắng hết sức của nàng, tốc độ bay nhanh như gió, rốt cục thoát khỏi người đang gọi phía sau.

Không biết phương hướng của Nga Sơn, nàng chỉ có thể dừng lại hỏi đường. Một mình ngây ngốc đi trên đường, gặp được người qua đường đột nhiên hỏi một vấn đề khác: “Đại thẩm, ngươi cảm thấy ta là nam hay là nữ?”

Đại thẩm ôn hòa nói, “Tiểu cô nương, cô làm sao vậy? Mau về nhà đi.”

Thụy Thụy lấy tay dụi nước mắt, cực kỳ đau lòng. Thì ra thực sự có người xem nàng làm con gái.

Tại Thủy Ly Điện, Thốc Ly nhanh chóng được thuộc hạ báo tin, nói Thụy Thụy đã bỏ đi một mình.

Ý cười nháy mắt chuyển hóa thành lo lắng, Thốc Ly và Đinh Quy lập tức trở lại nhà gỗ, nhà gỗ không có một bóng người, sau khi tra hỏi mới biết vấn đề ước chừng là tại Quỳnh Ngọc.

Đinh Quy cực kỳ ảo não tự trách, tự trách mình sai lầm cho rằng nhốt Quỳnh Ngọc trong địa lao sẽ rất ổn thỏa, cũng tự trách mình không sớm đi báo cho thủ vệ nơi này rằng Quỳnh Ngọc có ý đồ không tốt.”Bây giờ nàng ấy rất nguy hiểm, bên ngoài nhất định có rất nhiều người đang tìm nàng ấy.”

Ngón tay thon dài gõ trán, Thốc Ly chậm rãi thở dài, “Phái mọi người ra ngoài, trước khi trời tối nhất định phải tìm được nàng ấy.”

“Vâng.”

Đầu tóc Thụy Thụy rối bời, bước đi không hề có mục đích, cũng không biết làm sao mà đi đến đường lớn. Nàng không yên lòng, luôn luôn nhớ Thốc Ly, không cẩn thận đụng vào người khác.

“Thực xin lỗi.” Thụy Thụy ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm vào nhau, sửng sốt.

Người nọ hiển nhiên cũng sửng sốt, “… Thụy Thụy?”

Thụy Thụy ‘oa’ một cái khóc lên, “Đại sư huynh.”

Người nọ đúng là Trang Thanh Thần, đại sư huynh mà nàng xa cách đã lâu.

Đã lâu mới gặp lại đại sư huynh, Thụy Thụy bổ nhào vào trong lòng Trang Thanh Thần khóc lên. Động tác của Trang Thanh Thần chầm chậm, đưa hai tay lên ôm nàng, “Làm sao vậy Thụy Thụy? Ai khi dễ muội?”

Đại sư huynh là thần hộ mệnh từ trước đến nay của mình, Thụy Thụy đem nước mắt lau vào áo bào trắng của Trang Thanh Thần, “Đại sư huynh, gặp lại huynh thật tốt, đệ nhớ huynh muốn chết.”

Trên đường lớn rộn ràng, rất nhiều người đều nhìn chằm chằm bọn họ, Trang Thanh Thần đưa nàng về khách điếm. Lần trước khi nhìn thấy nàng, nàng vui vẻ vô cùng, lần này như thế lại sa sút tinh thần như vậy, trái tim của hắn cũng chịu áp lực mà khó chịu.

Thụy Thụy ngơ ngác nằm sấp ở trên bàn, hai tay chống cằm. Trang Thanh Thần nhìn thấy càng đau lòng, lại không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể mang nước đến lau mặt cho nàng, chăm sóc nàng giống như trước kia ở Nga Sơn, dịu dàng cẩn thận.

Thụy Thụy buồn bã, hai mắt thũng sâu, “Đại sư huynh, cuối cùng thì đệ là nam hay nữ?”

Trang Thanh Thần nghe vậy tay chấn động. Nàng xuất môn lâu như vậy, hắn cũng sớm đoán được sẽ có người nói ra nàng là nữ nhi, chuyện này không thể lừa được người khác.”Thụy Thụy muội hãy nghe huynh nói, nam hay nữ không quan trọng, sống vui vẻ là tốt rồi.”

Thụy Thụy không hiểu ý của lời nói đó, muốn hỏi rõ ràng, “Có người nói đệ là cô nương, nhưng đệ và huynh đều là đệ tử Nga Sơn mà. Rốt cuộc đệ có phải là cô nương hay không?”

Trái cổ của Trang Thanh Thần giật giật, tầm mắt dời sang chỗ khác vài lần, rốt cục đối diện nàng mà trả lời: “Đúng.”

Nước mắt Thụy Thụy tuôn rơi, che mặt tựa vào trên bàn. Hơn mười mấy năm luôn cho rằng mình là nam nhân, cuối cùng bị người ta nói cho biết kì thực là nữ nhân, biến cố đảo điên như vậy đủ để cho đầu người choáng váng não trướng căng.

Trang Thanh Thần ôm lấy nàng, vỗ về lưng của nàng, cùng chịu khổ sở với nàng, “Không có việc gì không có việc gì .”

Nước mắt của Thụy Thụy từng giọt từng giọt nhỏ xuống mặt bàn, “Đại sư huynh, huynh và sư phụ vì sao phải gạt muội?”

“Là như thế này, kỳ thật, kỳ thật muội là cô nhi, nhà muội có ân oán, cho nên sư phụ đem mang muội về Nga Sơn thay tên đổi họ của muội để trốn tránh kẻ thù, lại xem muội như đứa bé trai mà nuôi lớn, như vậy kẻ thù sẽ không tìm được muội.” Trang Thanh Thần đã học thuộc lòng mấy câu nói đó. Từ nhỏ hắn làm cho nàng sống trong giả dối, mà lần này cũng chỉ là một lời nói dối khác mà thôi.

Cái đầu nhỏ của Thụy Thụy suy nghĩ rất đơn giản, mà Trang Thanh Thần đã nghĩ ra lý do thật tốt từ trước, nói đến như thật, “Muội…”

Trang Thanh Thần lau nước mắt cho nàng, “Là nam hay nữ thì có khác biệt gì, muội vẫn là Thụy Thụy đáng yêu nhất của huynh, tiểu đồ đệ sư phụ thương yêu nhất, những chuyện đó cũng không thay đổi đúng không? Là cô nương thì là cô nương, sau này từ từ thích ứng cuộc sống của một cô nương, ngoan nào.”

Trang Thanh Thần là người rất dịu dàng, giọng nói làm cho người ta có cảm giác như thoải mái dễ chịu như tắm trong gió xuân, cũng rất có năng lực thuyết phục. Nghe xong lời nói của hắn, nỗi sợ hãi đối với thân phận nữ nhi của Thụy Thụy đã giảm đi không ít. Kỳ thật chỉ là ban đầu nàng khó mà chấp nhận, nhưng bên trong vẫn là tâm tính của nữ nhi, lúc trước nàng còn từng lén lút mặc y phục của nữ nhi hai lần, trong lòng nàng đối với thân phận cô nương cũng không phải hoàn toàn bài xích.

Trang Thanh Thần ôm chặt nàng, “Thân phận thật sự không quan trọng, là nam hay nữ thì đại sư huynh vẫn đối xử tốt với muội như vậy.”

Có đại sư huynh cam đoan Thụy Thụy an lòng đôi chút, gật gật đầu, tựa vào bờ vai của Trang Thanh Thần, cảm giác được đại sư huynh ôm ấp có chút khác biệt so với Thốc Ly. Đại sư huynh rất an tâm, Thốc Ly cũng rất an tâm, nhưng mà sẽ làm cho trái tim của nàng đập mạnh.

Mắt mở to chớp chớp, trước mắt tựa hồ xuất hiện hình ảnh của Thốc Ly, mới nghĩ đến hắn Thụy Thụy lại cảm thấy khó chịu. Trang Thanh Thần cảm giác được thân thể của nàng căng cứng, “Có phải có chỗ nào không khỏe hay không?”

“Nơi này khó chịu.” Thụy Thụy sờ sờ ngực, “Đại sư huynh, có người nói cho muội biết một chuyện rất nghiêm trọng, rất nghiêm trọng.”

“Chuyện gì?”

Thụy Thụy còn thành thật hỏi: “Đại sư huynh, huynh có biện pháp nào xác định được muội có bao nhiêu công lực hay không?”

Trang Thanh Thần nhẹ nhàng cười, “Đứa ngốc, muội có bao nhiêu công lực huynh còn không rõ ràng sao?” Gần như là không có công lực.

Thụy Thụy cẩn thận nhìn bốn phía, tiến gần lỗ tai của Trang Thanh Thần, “Có người nói bây giờ muội có mấy vạn năm công lực.”

Nụ cười của Trang Thanh Thần càng lớn, “Người đó đang lừa muội.”

“Muội cũng cảm thấy như vậy.” Thụy Thụy gật đầu lại gật đầu, “Nhưng muội thật sự có thần lực, có một lần muội nâng được một tảng đá vô cùng lớn, còn nữa ta có thể đánh bại một yêu quái rất lợi hại.”

Trang Thanh Thần tiến lên giữ lấy mạch môn của Thụy Thụy, mạnh của nàng vẫn giống như trước kia, “Muội vẫn giống như trước đây, không thấy khác thường.”

“Phải không?” Thụy Thụy sờ sờ mạch môn của mình, cũng không biết nguyên nhân là đâu, nghĩ đến Thốc Ly nàng uất ức vừa muốn khóc sụt sùi. Nàng và đại sư huynh thân mật khăng khít không có gì giấu nhau, cho nên nàng đều nói hết đầu đuôi ngọn ngành, “Sau khi muội rời khỏi Nga Sơn quen biết một người, hắn tên là Thốc Ly, quan hệ của bọn muội rất tốt, nhưng là hôm nay có nữ nhân gọi là Quỳnh Ngọc, yêu nữ chạy tới nói cho muội biết, nói Thốc Ly kỳ thật là yêu thú, thiên địch của chúng ta.”

Trang Thanh Thần kinh ngạc, “Vậy nam nhân trẻ tuổi kia chính là yêu thú?” Hắn gặp qua Thốc Ly hai lần, liếc mắt một cái nhìn ra người nọ không phải là người tầm thường, chỉ là không nghĩ tới là yêu thú.

Thụy Thụy xoa xoa mũi, “Càng kỳ quái hơn, Quỳnh Ngọc nói Thốc Ly có mấy vạn năm công lực, hiện tại công lực đều ở trên người muội.”

Trang Thanh Thần hoàn toàn giật mình, trong đôi mắt tỏa ra ánh sáng không thể tin được, “Công lực của hắn đều ở trên người muội?”

“Nàng ta nói Thốc Ly vì muốn thu hồi công lực cho nên mới ở chung một chỗ vối muội, còn nói chỉ cần hợp thể công lực sẽ trở về, nhưng là muội sẽ chết. Thốc Ly hắn mặc kệ muội rồi.” Đây mới là điều Thụy Thụy chú ý nhất : sợ Thốc Ly không cần nàng.

Nàng nói lung tung, Trang Thanh Thần cũng nghe đến lung tung, “Muội đừng vội, ngồi xuống từ từ nói.”

Thụy Thụy nghe lời nói tóm tắt sơ lại mọi chuyện, nói xong nhịn không được gạt nước mắt, cuối cùng lại hỏi: “Đại sư huynh, rốt cuộc cái gì là hợp thể âm dương điều hòa?”

Trang Thanh Thần lại tựa hồ không nghe thấy, trố mắt nhìn một chỗ trên góc tường, đắm chìm trong suy tư. Thụy Thụy chạm vào hắn, “Đại sư huynh?”

Trang Thanh Thần thu hồi suy nghĩ đang mông lung, ánh mắt chuyển qua, “Trước hết muội đừng suy nghĩ nhiều, mọi chuyện đều có đại sư huynh. Có mệt không? Ngủ một chút đi?”

Bị giày vò một vòng lớn Thụy Thụy quả thật có chút mệt, “Muội không muốn ngủ, muội chỉ muốn nằm một lát.”

“Được, ngoan.” Trang Thanh Thần đắp chăn cho nàng, vỗ chăn giống như trước đây, “Nhắm mắt lại, đại sư huynh luôn ở chỗ này.”

Thụy Thụy tiến vào trong chăn, đôi mắt còn vương nước mắt chậm rãi nhắm lại. Tình cảnh này tựa hồ lại nhớ tới thời gian ở Nga Sơn, đại sư huynh canh giữ ở bên cạnh nàng, thực an tâm.

Trang Thanh Thần vẫn vỗ nhẹ nhàng, cho đến khi hô hấp của Thụy Thụy đều đều, nét mặt của hắn đột nhiên ảm đạm hẳn.

Lúc trước từng gặp được nàng vài lần, hắn đều cố ý tránh đi, nhưng bọn họ vẫn gặp. Hắn đương nhiên hiểu được sứ mệnh của Thụy Thụy, nàng nhất định bị hy sinh, cho nên khi biết được nàng chạy khỏi Nga Sơn thì cảm nhận đầu tiên của hắn chính là sự giải thoát, hắn không đành lòng nhìn thấy nàng chết, thà rằng lạnh lùng không gặp, thậm chí viết thư cho Thốc Ly bảo Thốc Ly mang nàng đi.

Nhiều năm như vậy trôi qua, hắn luôn luôn chịu sự giày vò giữa tình cảm và lý trí. Mà lúc này đây hắn nên làm như thế nào? Vâng lời sư phụ mang nàng về Nga Sơn chờ chết? Hay là thả nàng?

Thụy Thụy nằm mơ, đá chăn, “Thốc Ly, ta ghét ngươi.”

Trang Thanh Thần đắp chăn lại cho nàng, ngón tay vỗ về gương mặt của nàng, mỉm cười có chút thương cảm.

Tiểu nha đầu này nằm mơ lại mơ thấy nam nhân khác, có phải có nghĩa là trong lòng nàng đã có người đó hay không? Lúc trước tiểu cô nương kia cả ngày quấn quít lấy đại sư huynh hắn hết đại sư huynh này rồi gọi đại sư huynh nọ, giờ có lẽ đã trưởng thành. Mà hắn ngay từ đầu đã định trước không thể ở cùng một chỗ với nàng.

Thụy Thụy ngủ một giấc, lúc tỉnh lại trời đã sắp tối, không thấy Trang Thanh Thần, sợ tới mức rớt xuống giường, vội vã mở cửa ra phát hiện hắn đang ở ngoài cửa, “Đại sư huynh muội còn tưởng rằng huynh cũng bỏ lại muội mà đi rồi.”

Trang Thanh Thần cười với nàng, “Huynh chỉ đi lấy cho muội ít thức ăn thôi .”

“Đại sư huynh thật tốt.” Thụy Thụy cảm thấy thật sự hạnh phúc. Thốc Ly lừa nàng, hiện tại nàng hoàn toàn không có cảm giác an toàn, giữ lấy đại sư huynh giống như giữ lấy cọng rơm cứu mạng.

Trang Thanh Thần cười nhàn nhạt như gió, “Gần đây trên giang hồ lại có yêu nghiệt thường lui tới, đại sư huynh phải đi họp mặt với các sư huynh đệ khác, qua đêm nay chúng ta tách ra đi.”

“Gì chứ phải tách ra đi? Muội muốn ở cùng huynh.” Thụy Thụy bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, nhất thời cảm thấy mình rất thông minh, “Muội có một người bạn tốt là Trịnh đại ca cũng đi bắt yêu, có thể đến cùng nơi với đệ tử Nga Sơn chúng ta, muội cũng đi.”

Trang Thanh Thần phản đối, “Không được.”

Thụy Thụy buồn bực, “Vì sao?”

Trang Thanh Thần mím môi, hơi hé nụ cười, “Muội vừa xuất hiện những người khác sẽ nói cho sư phụ, sau đó muội sẽ bị mang về Nga Sơn, muội đã quên sao?”

Thụy Thụy suy nghĩ đến đó, “Vậy làm sao bây giờ?”

“Đại sư huynh suy nghĩ kỹ rồi, muội về Nga Sơn cũng không có ý nghĩa mấy, cho nên chúng ta hẹn một nơi gặp mặt, chờ đại sư huynh giải quyết xong chuyện kia sẽ phải đi tìm muội, chúng ta sẽ đi chơi, muội đi trước chờ huynh.” Một khi nói dối quá nhiều, người cũng sẽ trở nên tê liệt.

Thụy Thụy vui mừng vỗ tay, “Được được, chúng ta quyết định như vậy đi.”

Thấy nàng vui vẻ như vậy, Trang Thanh Thần nhịn không được chuyển tầm mắt. Hắn chỉ muốn rời xa nàng mà thôi, căn bản hắn sẽ không đến gặp nàng. Tuy rằng một mình nàng ở bên ngoài có thể sẽ có nguy hiểm, nhưng như thế nào cũng không bằng việc trở về Nga Sơn chịu chết.

Lời nói dối của hắn đã kéo dài hơn mười năm, còn có thể tiếp tục nữa, lúc này đây là vì tốt cho nàng.

“Tóc bị rối rồi, huynh chải giúp muội.”

“Được nha.” Có đại sư huynh ở bên cái gì nàng cũng không cần lo lắng.

Trong lúc đó tầm mắt của Thụy Thụy vô ý dừng trên cây trâm đặt trên chân của mình, sắc mặt lập tức lại suy sụp. Cây trâm kia là Thốc Ly tặng, đáng giận. Nàng lấy cây trâm ném xuống đất, nhảy lên đạp vài cái, lại có chút đau lòng, lại cầm lấy tỉ mỉ lau chùi bụi đất.

“Đại sư huynh, huynh nói xem vì sao muội khó chịu như vậy? Nơi này, vẫn nghẹn.” Thụy Thụy chỉ chỉ ngực.

Trang Thanh Thần không nói gì, chỉ nói: “Chắc là thời tiết nóng nên có chút buồn bực.”

“Có thể vậy.” Mũi của Thụy Thụy lại đau xót, còn chân thật nói, “Đại sư huynh, cái gì là hợp thể âm dương điều hòa? Nếu muội thật sự giữ công lực của hắn, muội nên trả lại cho hắn, đó là vật của hắn.”

“Thật sự là đứa ngốc.” Trang Thanh Thần dịu dàng sờ gương mặt của nàng, “Đại sư huynh không cảm giác muội có nội lực mạnh mẽ gì, cho nên lời nói của yêu nữ kia cũng không thể tin, có thể là nàng ta muốn hại muội cũng không chừng, chuyện trong thế gian rất khó nói rõ ràng.”

Biểu tình của Thụy Thụy có chút mơ hồ, trong một ngày này xảy ra rất nhiều chuyện, nàng nhanh chóng bị mê hoặc rồi.

Ngoài cửa có tiếng gõ cửa, Trang Thanh Thần hỏi: “Ai?”

“Khách quan là ta.” Thì ra là tiểu nhị của khách điếm.

Trang Thanh Thần đi ra mở cửa, ánh mắt lại ngưng động, bởi vì tiểu nhị khách điếm dẫn theo vài người đến, mấy người kia chào hỏi, “Đại sư huynh, thật sự là huynh.”

Thanh Mộc nhanh mắt, nhìn thấy Thụy Thụy ở bên trong, ngạc nhiên mừng rỡ, “Đại sư huynh huynh tìm được tiểu sư đệ rồi? Thật tốt quá.”

Tiểu nhị khác điếm khoe khoang, “Mấy vị tiểu huynh đệ này hỏi thăm trong khách điếm chúng ta có đệ tử Nga Sơn hay không, ta thấy các vị khách quan ăn mặc giống vậy liền đoán ra, quả nhiên là đúng.”

Trang Thanh Thần mỉm cười hữu lễ, có chút bất đắc dĩ. Ông trời hay đùa giỡn, xem ra nàng không thể đi được rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.