Thủy Tinh Cầu

Chương 60: Nhục thể chi khổ



Giáo chủ Võ Lâm giáo cười lạnh lùng nói :

- Ngươi có biết tại sao ta phải giết ngươi chăng?

Vương Hoa cười lạnh lùng nói :

- Theo ta thì ngươi muốn giết chết một người không cần phải có lý do gì hết.

- Nhưng ta có lý do.

- Nhưng ta không cần biết lý do đó.

Giáo chủ Võ Lâm giáo cười lạnh lùng :

- Ngươi không ngờ ta là Giáo chủ Võ Lâm giáo chứ?

- Phải, quả thật Vương Hoa này đã không ngờ như thế?

Giáo chủ Võ Lâm giáo lạnh lùng nói tiếp :

- Vương Hoa, lúc nãy ta có nói ta phải giết ngươi nhưng chắc ngươi không biết vì sao ta phải quyết giết ngươi chứ?

Vương Hoa nói giọng lạnh như tiền :

- Ta đã nói rằng ta không muốn biết kia mà!

- Nhưng ta phải nói cho ngươi biết. Điều thứ nhất, ngươi có thù với bản giáo, ngươi từng giết chết môn nhân của bản giáo...

Vương Hoa cười khẩy nói :

- Ta đã biết điểm này.

- Điều thứ hai, ta hận ngươi.

- Hận ta ư?

- Đúng thế.

Vương Hoa ngạc nhiên, hỏi :

- Tại sao phải hận ta?

- Vì ngươi bỉ ổi vô sỉ.

- Bỉ ổi vô sỉ ư? Ta như thế sao?

Vương Hoa hiểu câu nói này của đối phương nên hắn đã cười lạnh lùng.

Giáo chủ Võ Lâm giáo cười lạnh lùng nói :

- Đúng thế, ngươi bỉ ổi vô sỉ. Ngươi từng sử dụng thủ đoạn không chánh đáng làm cho ta ngủ mê nhiều tiếng đồng hồ...

Vương Hoa mỉm cười nói :

- Thế chẳng được sao?

- Được ư?

- Chẳng phải nụ hôn đầu tiên của một thiếu nữ quý báu biết dường nào ư?

Giáo chủ Võ Lâm giáo mặt hơi biến sắc, gầm lên nói :

- Ngươi muốn ăn đòn ư?

Vương Hoa cười khẩy nói :

- Giáo chủ, chính ngươi đã nói như thế mà!

- Gã khùng kia, ta chỉ nói dối với ngươi thôi!

- Nhưng kẻ khùng này nghe nói như thế thì cảm thấy dễ chịu vô cùng.

- Nhưng bây giờ thì ngươi phải khổ thân thôi.

Vương Hoa cười ha hả nói :

- Vẫn còn giá trị đấy.

- Khá lắm!

- Đương nhiên khá rồi.

Vương Hoa vừa nói xong thì Giáo chủ Võ Lâm giáo đã từ từ ngồi dậy, nói :

- Vương Hoa, trước khi ngươi chết ta cho ngươi nếm một ít mùi đắng cay mới được.

- Ngươi cứ việc ra tay.

Giáo chủ Võ Lâm giáo nói :

- Đưa cây roi cho ta.

- Vâng!

Một hộ pháp đứng ở phía sau đã dâng lên Giáo chủ Võ Lâm giáo một cây roi da.

Giáo chủ Võ Lâm giáo từ từ bước xuống đại điện, đi sang hướng Vương Hoa.

Vương Hoa mặt hơi biến sắc.

Giáo chủ Võ Lâm giáo cười lạnh lùng nói :

- Vương Hoa, ngươi còn gì muốn nói nữa.

- Còn chứ!

Giáo chủ Võ Lâm giáo gầm lên nói :

- Cứ việc nói xem nào!

- Hình như ta đã yêu ngươi!

Giáo chủ Võ Lâm giáo thoáng ngạc nhiên, kế đó mặt mày biến sắc, hét lớn tiếng nói :

- Ngươi muốn chết ư?

- Ta nói thật đấy...

Mặt mày Giáo chủ Võ Lâm giáo thảm biến, hét to :

- Chờ lát nữa ngươi sẽ không còn nói được câu này.

- Nếu ta còn sống thì ta còn nói được.

Giáo chủ Võ Lâm giáo căm phẫn gầm lên một tiếng, kêu vù một cái, đã đánh một roi vào lưng Vương Hoa ngay.

Bấy giờ Vương Hoa đã bị điểm huyệt, nên hết cả khả năng lượn mình tránh né, trúng một roi này hắn đã té lùi ra sau hai, ba bước.

Giáo chủ Võ Lâm giáo cười lạnh lùng nói :

- Mùi vị một roi này thế nào?

- Khá lắm!

Giáo chủ Võ Lâm giáo nói giọng lạnh như băng :

- Còn nữa...

Vương Hoa hỏi :

- Tại sao ngươi không giết phức ta cho rồi?

Giáo chủ Võ Lâm giáo cười khẩy, nói :

- Ngươi tưởng muốn chết dễ dàng như vậy được sao? Nói cho ngươi biết, trước khi ngươi chết ta phải cho ngươi nếm thử mùi vị toét da lở thịt mới được.

- Ngươi tàn nhẫn lắm.

Giáo chủ Võ Lâm giáo lạnh lùng nói :

- Đương nhiên, ta hận ngươi.

Dứt lời, kêu veo một cái, y đã đánh roi thứ hai vào lưng Vương Hoa tiếp. Vương Hoa không chịu đựng được đã cau mày một cái, chỗ y phục rách nát máu chảy tua tủa.

Giáo chủ Võ Lâm giáo cười lạnh lùng vung roi đánh như mưa sa gió táp.

Quả thật Giáo chủ Võ Lâm giáo này đã nuôi lòng cay độc hết sức. Y chẳng muốn giết Vương Hoa lập tức, mà y muốn cho Vương Hoa thọ khổ hình về da thịt trước đã.

Vương Hoa không phải là thân đồng da sắt, làm sao chịu đựng được roi đánh vun vút như thế?

Thình lình...

Vương Hoa rú lên một tiếng, té ngã ra đất luôn.

Chỉ thấy toàn thân hắn máu me lem luốc, trông thấy thảm thương hết sức.

Sau khi Vương Hoa té ngã trên đất, Giáo chủ Võ Lâm giáo mới dừng roi lại, lạnh lùng hét lên :

- Lấy nước tát cho hắn tỉnh lại.

Cả một thùng nước lạnh tát lên người Vương Hoa tức thì Vương Hoa tỉnh lại ngay.

Hắn nằm trên đất nói giọng lạnh lùng :

- Khá lắm, đánh trận đòn khá lắm.

Giáo chủ Võ Lâm giáo lạnh lùng nói :

- Này Vương Hoa, nổi hận của ta đã tiêu được một nửa rồi.

- Thế thì ngươi hãy đánh tiếp nữa đi.

- Ngươi chớ lo, ta sẽ còn đánh ngươi lần nữa, nhưng không phải bây giờ.

- Ngươi cũng đau lòng ư?

- Có lẽ như thế!

Y cười lạnh lùng, hét lớn tiếng nói :

Mang hắn đi nhốt lại cho ta.

Lão nhân bạch y lúc nãy kêu vang một tiếng, xách bổng Vương Hoa lên.

Vương Hoa hét lớn tiếng nói :

- Hãy khoan!

Giáo chủ Võ Lâm giáo nói giọng lạnh như tiền :

- Ngươi còn điều gì một nói nữa?

- Ta lập lại câu nói lúc nãy lần nữa, hình như ta đã yêu ngươi.

Giáo chủ Võ Lâm giáo lạnh lùng nói :

- Mang hắn nhốt lại cho ta.

- Thưa Giáo chủ, vâng!

Lão nhân lập tức xách Vương Hoa bước đi ngay.

Thình lình...

Giáo chủ Võ Lâm giáo hét lên một tiếng :

- Hãy khoan!

- Thưa Giáo chủ, vâng!

- Sau khi nhốt hắn vào nhà lao, cấm không được đưa thức ăn vào cho hắn.

- Vâng!

Vương Hoa cười ha hả nói :

- Này Giáo chủ, ngươi sử dụng thủ đoạn này đối xử một người đã yêu ngươi sao? Ngươi không cảm thấy thủ đoạn này hơi quá cay độc chăng?

Giáo chủ Võ Lâm giáo giận đến đỗi mặt mày tái mét. Bấy giờ Vương Hoa đã được lão nhân bạch y xách ra khỏi đại điện.

* * * * *

Hắn được đưa vào một nhà lao có song sắt. Nhà lao này tối mò không một chút ánh sáng gì hết.

Lão nhân bạch y cười lạnh lùng, nói :

- Tiểu tử, ngươi hãy ngoan ngoãn coi nào, bằng không ngươi sẽ ăn đòn nữa.

Kêu ầm một tiếng, chiếc cửa sắt đã đóng sập lại ngay.

Vương Hoa mỉm cười, nói :

- Ta có thể phó thác ngươi một việc chứ?

- Ngươi cứ nói.

- Ngươi có đồng ý nhất định giúp ta chăng?

- Ngươi hãy nói xem việc gì trước đã.

Vương Hoa lạnh lùng nói :

- Chuyển lời lại cho Giáo chủ các ngươi biết, nói rằng tên tiểu tử ở trong nhà giam này rất tưởng nhớ đến y. Nếu ngươi không có can đảm báo cáo lại thì thôi.

Lão nhân áo trắng cười lạnh lùng nói :

- Này tiểu tử, ta ắt chuyển đạt lời nói này thay cho ngươi, nhưng ngươi chỉ tổ chuốc khổ vào thân thôi!

- Cảm ơn ngươi, Vương Hoa này sẵn sàng chịu khổ như thế.

Lão nhân bạch y quay người bỏ đi mất.

Vương Hoa tức đến mồm mũi suýt nữa đã phun ra khói lửa. Hắn nghiến răng nói :

- Nữ nhân này ác độc thật... nếu Vương Hoa này chưa chết, ắt phải có một ngày ta giết ngươi mới xong.

Nhưng việc này không dễ dàng như thế được, chỗ toét lở trên thân hắn ngấm ngầm rát đau, vả lại huyệt đạo cũng bị điểm luôn.

Vương Hoa không chịu đựng được nữa phải rên rỉ vài tiếng.

Bỗng nhiên hắn sực nghĩ ra kim đơn trong túi áo mà Võ Lâm Hoàng Đế đã cho hắn trước kia, hắn liền thò tay vào túi áo lấy hai viên ra nạp vào miệng.

Kim đơn vừa vào miệng thì toàn thân bớt đau nhức ngay.

Vương Hoa ngồi trên đất suy nghĩ một hồi. Hắn không ngờ mình nhất thời sơ ý đã lọt vào tay của Giáo chủ Võ Lâm giáo.

Tỷ tỷ hắn và Ngô Tinh không biết chút nào hết, còn hắn muốn thoát thân thì không phải chuyện dễ dàng rồi.

Vương Hoa nghĩ tới đây, bất giác cảm khái thở dài một tiếng.

Ngay lúc đó...

Bỗng nhiên Vương Hoa phát giác nhà lao kế bên vang tới một tiếng động nhỏ.

Vương Hoa bất giác giật bắn người lên.

Hắn thò đầu tới hỏi :

- Ai đó?

Không có người nào trả lời hết.

Vương Hoa cố sức ngồi bật dậy, hắn vận dụng nhãn lực đến mức tối đa, tức thì trông thấy một người nằm ở trong phòng lao kế bên.

Vương Hoa thoáng ngạc nhiên, nói :

- Ngươi là ai thế?

Một âm thanh yếu ớt vang lên :

- Ta...

- Ngươi bị thế nào?

- Ta... không ăn uống gì cả mười mấy hôm rồi...

Vương Hoa hỏi :

- Ngươi bị nhốt cả mười mấy hôm rồi chăng?

- Đúng thế!

Vương Hoa vội lấy Đại lực kim đơn ra, từ song sắt ném sang bên kia phòng lao cho y, nói :

- Ngươi hãy uống viên thuốc này vào!

- Ngươi là ai thế!

- Ta cũng chính là người bị Võ Lâm giáo bắt nhốt vào đây thôi.

Đối phương giơ cánh tay xương xẩu đón lấy viên thuốc của Vương Hoa rồi bỏ vào miệng ngay.

Vương Hoa đã trông thấy rõ đối phương là một lão nhân gầy ốm.

Vương Hoa hỏi :

- Lão tiền bối, lão cảm thấy khỏe được một chút rồi chứ?

- Phải, ta... khỏe nhiều rồi.

Vương Hoa hỏi tiếp :

- Lão tiền bối bị nhốt ở đây được bao lâu rồi?

- Gần ba mươi ngày ư?

- Đúng thế!

- Tại sao họ nhốt lão như thế?

Đối phương cười một cách thê thảm nói :

- Vì quả Thủy Tinh Cầu...

Vương Hoa nghe nói thế bất giác giật bắn người lên, thất thanh kêu lên hoảng hốt :

- Nói sao? Vì Thủy Tinh Cầu ư?

- Đúng thế!

Vương Hoa thắc mắc lấy làm khó hiểu vô cùng. Đối phương vì quả Thủy Tinh Cầu mà bị nhốt vào đây ư?

Thế thì y là ai vậy?

Vương Hoa nghĩ đến đây liền cất tiếng hỏi :

- Ngươi là ai thế?

Đối phương cười nhạt, nói :

- Ngươi muốn biết ta là ai chăng?

Vương Hoa khẽ gật đầu nói :

- Đúng thế.

Lão nhân hỏi tiếp :

- Ngươi là người trong võ lâm ư?

Vương Hoa gật đầu nói :

- Vâng, vãn bối là người võ lâm!

Lão nhân lại nói tiếp :

- Thế thì ngươi có nghe nói nhân vật Chương Vĩnh Kỳ bao giờ chưa?

- Nói sao?

Vương Hoa thất thanh kêu lên một tiếng.

Xem tiếp hồi 61 Tao ngộ Chương Vĩnh Kỳ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.