Tị Tuyết Truyền Kỳ

Chương 9: Phá thành



Dưới Tỵ Tuyết thành là một biển lửa.

Tên nưh mưa khắp không trung, súc gỗ tẩm dầu cháy rừng rực từ trên thành lăn xuống, đập vào binh sĩ công thành rồi lại đập vào tiễn tháp mới được dựng ngoài thành, máy ném đá khối từ trong thành ra, trúng ngay đám đông nghìn nghịt.

Thêm một binh sĩ từ trên tường thành cao ngất rơi xuống, thêm nhiều chiến sỹ leo lên thang mây, không hề sợ hãi xông lên, tiến vào màn ánh sáng lạnh lẽo của binh khí.

Thang mây, lôi mộc, tạc lôi, xe bắn nỏ, máy bắn đá, xe công thành... liên tục được Tử Mộc doanh chuyển đến dưới chân Tỵ Tuyết thành. Trong lúc công thành chiến, Thiết Huyết kị binh vô địch thảo nguyên không phát huy được đặc tính linh động, đành lấy Lam Thương quân và Xích Đao binh làm chủ lực, Chanh Cung sư yểm hộ, dựa vào binh lực gấp ba địch thủ mà luân phiên xung kích.

Dựa vào tường cao lũy chắc, quân dân đồng tâm, Tỵ Tuyết thành kiên cường thủ suốt sáu ngày, dù lương thảo đầy đủ nhưng người ngựa đều mệt, tên đạn của địch nhân bay như mưa không ngớt, xem ra khó lòng giữ được thêm mấy ngày.

Tiếng hò hét vang lên mây cao, ai nấy chém giết đến hăng say, giết và bị giết chỉ xảy ra trong sát na, trong trận đại chiến thế này, sinh mệnh không còn quan trọng, song phương công hay thủ đều chỉ tuân theo một niềm tin đơn thuần: giết được càng nhiều địch nhân càng tốt.

Thiết Soái cầm trường thương, mặc bạch bào, cùng mấy truyền lệnh binh cưỡi ngựa đứng trên một mỏm núi cách Tỵ Tuyết thành hai dặm, chăm chú quan sát trận chiến tàn khốc. Truyền lệnh binh liên tục xuyên qua xuyên lại giữa chiến trường, truyền đạt chỉ thị của Thiết Soái cho các tướng lĩnh trong chiến cục.

Sau lưng Thiết Soái là hơn ngàn Hắc Y cận vệ tinh nhuệ nhất trong hàng ngũ Thiết Huyết kị binh, ai nấy quân dung chỉnh tề, cầm binh khí hạng nặng như trường mâu, đại phủ, sĩ khí cao ngất, sẵn sàng xuất phát. Họ nghe tiếng hò hét ngoài xa, thấy trận chiến cách đó hai dặm nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng, chỉ đợi Thiết Soái hạ lệnh là sẽ xông vào chiến trường dùng trường thương và chiến đao báo thù cho các huynh đệ đã chết.

"Truyền lệnh Lam Thương quân và Xích Đao binh lùi lại." Thiết Soái hạ lệnh, mấy truyền lệnh binh lập tức giục ngựa lao xuống, theo hiệu lệnh của soái kỳ, Lam Thương quân và Xích Đao binh công thành đang tiến như thủy triều liền lùi lại, mang theo mọi chiến sĩ thương vong. Chanh Cung sư hướng cả vạn mũi tên vào cửa thành nhưng không bắn ra, phòng bị đối phương xuất thành phản kích.

Chiến trường chợt trầm tĩnh lại, chỉ có tiếng rên rỉ liên tục truyền tới, tường thành đỏ máu cũng lỗ chỗ theo.

Một đại hán râu quai nón giục ngựa tiến lên, là Lam Thương quân đại tướng Mông Bác, tới trước mặt Thiết Soái liền nhảy xuống: "Lam Thương quân tổn thất năm trăm người, Xích Đao binh thương vong bảy trăm, địch nhân cũng kiệt lực, tổn thất thảm trọng, vật tư thủ thành của chúng cũng đã hết."

Thiết Soái ngẩng đầu: "Lui xuống nghỉ, vỗ an binh sĩ bị thương."

"Mong Thiết Soái cho thuộc hạ tục chiến đấu, thuộc hạ nắm chắc trong hai thời thần nữa sẽ phá được thành." Mông Bác cúi đầu, che giấu ngọn lửa giận dâng tràn trong mắt: "Thuộc hạ sẽ phóng tay đồ sát ba ngày, giết hết người Tỵ Tuyết thành."

"Lui xuống." Giọng Thiết Soái đột nhiên nghiêm nghị: "Ngươi là chiến sĩ, không phải đồ phu."

Mông Bác định nói thêm nhưng chạm vào ánh mắt lạnh lùng của chủ soái, không dám lên tiếng, giậm chân lui xuống.

Thiết Soái thở dài mấy tiếng cơ hồ không nghe rõ, không tiếp tục hạ lệnh.

Không ai biết ông ta nghĩ gì, chỉ khi ánh mắt sắc như lưỡi kiếm từ lá đại kỳ trên đầu Tỵ Tuyết thành nhìn xuống mấy trăm thi thể dưới đất mới phảng phất khiến người ta cảm nhận được nét ưu thương khôn tả bằng lời.

Hắc Y cận vệ chăm chú quan sát chiến trường, không hề lên tiếng, chỉ có chiến mã bất an gõ vó, thở hồng hộc.

Bầu không khí ngưng trọng như trước cơn mưa gió, một khi hai ngàn chiến sĩ dồi dào tinh lực phát động, Tỵ Tuyết thành sắp cạn kiệt chống nổi sao?

Thiết Soái tỏ vẻ như thường, nhìn lên tường Tỵ Tuyết thành tàn phá loang lổ, lòng dấy một đôi chút phiền muộn. Tỵ Tuyết thành ngoan cường hơn ông ta tưởng, vốn cho rằng ba ngày là phá xong thành nhưng đến tận ngày thứ sáu vẫn chưa thể tấn công vào trong. Hiện tại thành đang lay lắt nhưng Thiết Huyết kị binh cũng thương vong thảm trọng, cừu oán với Tỵ Tuyết thành càng sâu, một khi phá được thành tất sẽ chém giết tiết hận, lúc đó chỉ e giữa ông ta với Hồng Cầm vĩnh viễn không thể hàn gắn, dù đó không phải điều ông ta muốn.

Hiện tại, chỉ hạ lệnh một tiếng là Tỵ Tuyết thành sụp đổ, từ đáy lòng ông ta dâng lên niềm hối hận khôn tả. Thân là Thiết Huyết thống soái am hiểu binh pháp, biết rõ nhân tài nan cầu, hôm nọ thấy Hô Vô Nhiễm sảng khoái, lỗi lạc bất phàm, lập tức có hảo cảm, một lòng muốn thu phục. Nếu được y trợ giúp nhiếp phục Tỵ Tuyết thành, tình hình hiện thời dễ dàng hơn nhiều. Chỉ vì Hồng Cầm quyết tâm gả cho y khiến ngạo khí trong lòng ông ta nên mới ước chiến trước mặt tam quân, dụng ý cho nàng thấy: dù Hô Vô Nhiễm anh dũng thế nào cũng không địch nổi song thương của Thiết Soái, tuy lập ra ước định mười chiêu giết chết y nhưng trong phút quan trọng nhất sẽ tha cho y, vừa uy chấn chúng tướng, lại khiến y quy phục.

Nhưng không ngờ nhát đao của Hồng Cầm giết Hô Vô Nhiễm, buộc ông ta thành mũi tên đã căng dây, phải lập tức tấn công Tỵ Tuyết thành, giữ lấy tôn nghiêm của bậc thống soái trước mặt ba quân.

Hơn nữa thu phục Tỵ Tuyết thành là chiến lược vạch ra từ trước, có diều dùng vũ lực để rồi hao binh tổn tướng thế này không phải bản ý của ông ta.

"Nhấc cự mộc lên." Hồi lâu sau, ông ta cũng phát lệnh.

Hắc Y cận vệ tránh thành một thông đạo rộng rãi, một cự mộc dài ba trượng, bề ngang cả trượng, đầu vót nhọn bọc sắt như mũi trường mâu được đưa tới. Sáu mươi Thiết Huyết kị binh mặc thiết giáp, đội thiết khôi, chỉ lộ ra đôi mắt giống như Thiết Soái, cả vó ngựa cũng được bọc sắt. Ai nấy cầm thuẫn, tay kia cầm dây xích buộc với lưng ngựa, nối liền cự mộc.

Thiết Soái nhìn trời hít sâu một hơi, trường thương chỉ về Tỵ Tuyết thành. Hai ngàn người cùng hét vang chấn động thảo nguyên, giục ngựa lao tới.

Sáu mươi kị sĩ và cự mộc lớn hiếm thấy từ từ đi trước, Thiết Soái và hai ngàn Hắc Y cận vệ theo sau. Tốc độ tăng dần, đến cách Tỵ Tuyết thành nửa dặm, sáu mươi người quát vang, hợp lực nhấc cự mộc lên xông thẳng tới.

Sau mươi đại lực sĩ mượn xung lực của sáu mươi thớt ngựa, không thành lũy nào chống nổi đại lực cỡ này, hà huống cửa Tỵ Tuyết thành lỗ chỗ như tổ ong.

Đó là cự mộc trận Thiết Soái dùng để công thành. Trên thảo nguyên, tác chiến toàn bằng vào cơ động, chỉ có thực lực như Thiết Huyết kị binh mới chế tạo được loại khí giới tấn công hiệu quả nhưng quá nặng này.

Người Tỵ Tuyết thành thấy trận thế là biết lợi hại, tên và đá tảng được phóng ra như mưa. Sáu mươi kị sĩ có thuẫn bài hộ thân, thỉnh thoảng có một hai người trúng đá, trúng tên nhưng những người khác không để ý, đẩy tốc độ lên cực hạn, như mũi tên rời dây lao tới cửa thành.

Chanh Cung sư dưới thành cũng đồng thời phát động, vạn mũi tên cùng bắn lên đầu thành, yểm hộ cự mộc trận xung kích.

Trên Tỵ Tuyết thành vang lên tiếng kêu ré hỗn loạn. Thiết Huyết kị binh hãn dũng cái thế, nhưng cũng trọng thương thế này ở Tỵ Tuyết thành, một khi thành phá tất toàn thành sẽ phải chịu cảnh đồ sát. Người Tỵ Tuyết thành đều dốc sức, mặc kệ tên đạn của Chanh Cung sư, quăng hết bao cát, gỗ tẩm dầu, đá tảng xuống, chỉ mong chống nổi khối gỗ đập vào cửa thành.

Sáu mươi thiết kị đến dưới chân thành, tồn vong của cả ngôi thành treo trên đòn va chạm kinh chấn thiên địa này...

"Ầm." Mặt đất rung lên, khói tung mù mịt, gạch gỗ, cát đá từ trên không bay xuống tứ tán, khúc gỗ khổng lồ va mạnh vào bức tường người Tỵ Tuyết thành vẫn tự hào.

Trong màn khói bụi, tiếng la hét không ngớt vang lên, cú va chạm này có thành công?

Thiết Soái quát lớn: "Xông lên." Trường thương trong tay giơ cao, giật cương chiến mã, dẫn hai ngàn Hắc Y cận vệ xông vào cửa thành đầy khói bụi. Ông ta tính trước lần này sẽ phá hủy được cửa thành, bằng không hai ngàn người lộ hết trong tầm bắn của địch, tất tổn thất thảm trọng.

Hắc Y cận vệ thấy chủ soái tin tưởng như vậy, sĩ khí cao đến cực điểm, hô vang vung binh khí bảo vệ mặt, giữ vững đội hình theo trường xà chi trận bám sát Thiết Soái.

Thiết Soái cưỡi bạch mã đi đầu, hai ngàn cận vệ theo sát, tạo thành một con hắc long hùng dũng, cùng xông vào cửa thành.

Cát bụi ngút trời dần tan đi, cửa Tỵ Tuyết thành bị đục thủng một lỗ chừng hai trượng, sáu mươi thiết kị cũng không chống nổi đại lực, thây ngựa máu thịt bầy nhầy văng khắp nơi, mấy chục Thiết Huyết kị sĩ vung thương đấu với lính giữ thành. Thấy Thiết Soái như thiên thần dẫn Hắc Y cận vệ xông tới, lính giữ thành tan hết tâm chí, nhao nhao bỏ chạy.

Ba vạn thiết kị ngoài thành đồng thời phát ra tiếng hô chấn động đất trời, được các tướng lĩnh dẫn đầu xông vào Tỵ Tuyết thành. Cửa thành vừa phá, Tỵ Tuyết thành không còn gì chống lại Thiết Huyết kị binh, trở thành cá thịt cho người ta chặt...

Thiết Soái giục ngựa đi đầu tiến vào thành. Quân dân trong thành biết là đại họa đã tới nên đều hỗn loạn, chạy khắp nơi như ruồi nhặng, một bộ phận quân đội lui vào nội thành. Nhưng phòng ngự trong đó yết ớt, căn bản không chịu nổi một đòn, cả Tỵ Tuyết thành hoàn toàn nằm trong quyền khống chế của Thiết Huyết kị binh.

Thiết Soái một mình một ngựa đứng ở cửa thành, giơ ngang trường thương, gạt hết mấy mũi trường tiễn bắn tới, Thiết Huyết kị binh xông vào như thủy triều, vừa hô vang vừa bao vây sĩ tốt và bách tính chưa kịp lui vào nội thành.

Trong thành thỉnh thoảng vẫn có tên bay nhưng không tạo thành uy hiếp lớn, Thiết Huyết kị binh tách thành tiểu đội mười người một truy sát người Tỵ Tuyết thành. Mấy ngàn quân dân chưa kịp rút lui, tuy tản vào ngõ ngách bất khuất ứng địch nhưng trong tình trạng quần long vô thủ, không lâu sau đã bị Thiết Huyết kị binh đánh tan rồi tiêu diệt. Nhất thời trong thành hỏa quang xung thiên, khói bốc mù mịt, tiếng người gào khóc, ngựa hý vang, máu chảy thành sông như tu la đồ trường.

Thiết Soái sững sờ quan sát thảm kịch nhân gian này, nghe tiếng gào khóc chợt nghĩ đến Hồng Cầm: giết hết tộc nhân của nàng rồi, ông ta làm thế nào đối diện với ánh mắt cừu hận của nàng? Vừa nghĩ vậy, bao nhiêu tự hào khi phá được thành trong quá khứ tan sạch, nỗi đau thầm dâng lên. Ông ta có thể đánh bại Hô Vô Nhiễm trong mười chiêu, trong vòng sáu ngày hạ được Tỵ Tuyết thành nhưng không thể chinh phục nổi trái tim nàng.

Ông ta lắc đầu rũ sạch tạp niệm, trong thời khắc khẩn yếu này, sao lại nhàn rỗi đến mức nghĩ đến nàng nhỉ?

Tiếng hò hét tứ bề giảm đi, Xích Đao binh đại tướng Bá Luân Cổ, Tử Mộc doanh đại tướng Đậu Kiện, Chanh Cung sư đại tướng Bác Kiền cưỡi ngựa tới, ai nấy tỏ ra hưng phấn, cung kính hành lễ với vị thống soái vô địch rồi bẩm báo tình hình thương vong. Thiết Huyết kị binh trong thành cũng chấn chỉnh đội hình, chiếm hết những chỗ chỗ cao ráo hiểm yếu, chỉ đợi Thiết Soái hạ lệnh là tấn công vào nội thành.

Thiết Soái tạm thời rũ bỏ tâm sự, quay sang dặn một viên truyền lệnh binh mấy câu, y đến dưới chân thành hô to: "Thiết Huyết đại soái mời Tỵ Tuyết thành chủ đối thoại."

Trong thành truyền lại thanh âm bi phẫn: "Thành chủ đã tuẫn thành, bọn ta và Thiết Soái không còn gì để nói, Thiết Huyết kị sĩ cứ việc dùng trường thương chiến đao đến đối thoại."

Thiết Soái giơ tay ngăn Bá Luân Cổ không bật thành tiếng mắng, giục ngựa đến dưới chân thành, lớn tiếng nói: "Nếu các ngươi đầu hàng hiện giờ, có thể giữ cho Tỵ Tuyết thành không bị diệt vong."

Người trên thành cười ha hả: "Thiết Soái đừng hòng dùng âm mưu quỷ kế, cứ đến đi xem Tỵ Tuyết thành có sĩ tốt nào đầu hàng không?"

"Vù." Một khối đá chừng trăm cân rơi xuống, Thiết Soái thản nhiên quét trường thương gạt đi, Thiết Huyết kị binh quát vang, định xông vào trong thành.

Thiết Soái mắt lóe tinh quang, định giục ngựa xông lên, Bá Luân Cổ tiến tới hai bước: "Đại soái bất tất tự mạo hiểm, tám ngàn Xích Đao binh đã chuẩn bị xong, Bá Luân Cổ xin được làm tiên phong."

Đậu Kiện trầm ngâm: "Trong thành tuy không kiên cố như bên ngoài nhưng người đông ngõ hẹp, bất lợi cho kị binh mã chiến, nếu cố xông vào chỉ sợ thương vong rất nhiêu, chi bằng từ từ tấn công."

Thiết Soái trù trừ, Bá Luân Cổ tỏ vẻ không phục: "Người Tỵ Tuyết thành đã tan gan vỡ mật hết rồi, thuộc hạ xin được lập quân lệnh trạng, sau nửa thời thần sẽ xách đầu Tỵ Tuyết thành chủ đến gặp đại soái."

Bác Kiền can: "Quan sát hành vi Tỵ Tuyết sứ tiết hôm nọ là hiểu tính tình của người trong thành, họ sẽ liều mạng chống trả, thuộc hạ tán thành đề nghị của Đậu tướng quân."

Nhớ đến Hô Vô Nhiễm, dù kiêu căng như Bá Luân Cổ cũng cúi đầu không nói.

Thiết Soái cũng ngây người, không ngờ thủ hạ lại tôn trọng Hô Vô Nhiễm đến vậy, nhất thời trầm ngâm khó quyết. Chợt nghe có người kêu to: "Thiết Huyết cận vệ Kha Đô xin được gặp đại soái."

Chúng nhân quay lại nhìn, Kha Đô một mình một ngựa từ cửa thành tan nát phi như bay tới, thấy gã mặt mày võ vàng, mấy viên đại tướng nhìn nhau, không hiểu xảy ra chuyện gì. Chỉ mình Thiết Soái vẫn thản nhiên: "Truyền Kha Đô lên gặp."

"Đại soái..." Kha Đô loạng choạng chạy tới, cơ hồ không kịp thở: "Thuộc hạ không làm tròn chức trách, Hồng Cầm cô nương giấu lợi khí trong chăn, nghe tin Tỵ Tuyết thành bị phá, liền cắt mạch tự tận, hiện đang được cứu."

Thân thể Thiết Soái hơi run lên, buột miệng hỏi: "Thế nào rồi?"

Kha Đô nhảy xuống ngựa, mắt ánh lệ: "Cũng may thuộc hạ phát hiện sớm nhưng mấy hôm liền cô nương không ăn gì, mất nhiều máu quá, hiện đã hôn mê."

Thiết Soái thở phào, ngữ khí trở lại vẻ lãnh đạm: "Trước mặt ba quân, vì một nữ tử mà thất thái như vậy, ngươi còn là Thiết Huyết cận vệ ư?"

Kha Đô quỳ xuống: "Tỵ Tuyết thành đã nằm trong quyền khống chế, thuộc hạ lớn mật xin đại soái thu binh..."

"Ngươi nói gì?" Thiết Soái quát lên tức giận, kéo gã bật dậy. Trong khoảnh khắc đó, gã cảm thấy ông ta muốn quăng mình xuống nhưng rồi dừng lại lưng chừng, chưa bao giờ gã thấy ông ta nổi giận đến thế. Nhất thời gan mật gã tan hết, nhưng đã sớm gạt sống chết sang một bên, lơ lửng trên không gào to: "Nếu hiện giờ hóa địch thành bạn với Tỵ Tuyết thành, biến thành đại bản doanh của Thiết Huyết kị binh rồi nhất thống thảo nguyên, đời sau sẽ cho rằng đại soái quả quyết, nhân nghĩa vô địch..."

"Nhân nghĩa! Trên đại thảo nguyên chỉ tính đến vũ lực, không ai coi trọng nhân nghĩa." Thiết Soái cười lạnh, chộp tóc Kha Đô nhấc lên, chỉ vào thi thể rải rác khắp thành: "Tỵ Tuyết thành diệt hơn ngàn chiến sĩ của ta, nếu không diệt tộc họ, ta ăn nói thế nào với thủ hạ?"

Kha Đô nhợt nhạt mặt mày, bất chấp tất cả gào lên: "Nếu hôm đó Hô Vô Nhiễm nguyện nghe lời, Hồng Cầm cam tâm gả cho ngài, tình hình sẽ thế nào?"

Thiết Soái hừ khẽ: "Dù vậy ta cũng sẽ diệt Tỵ Tuyết thành một lúc nào đó."

Kha Đô gầm lên: "Có một tòa thành chết, chúng ta thu được gì?"

Thiết Soái rúng động, quăng gã xuống đất, linh quang lóe lên trong óc ông ta, mắt lộ ra thần tình kì quái. Có lẽ ông ta còn cơ hội chinh phục Hồng Cầm, một cơ hội nữa.

Ông ta ngoái nhìn chúng tướng sĩ, thần sắc mỗi người một khác, đều bị lời Kha Đô lay động. Tử Mộc doanh đại tướng Đậu Kiện định nói rồi thôi, Thiết Soái trầm giọng: "Đậu Kiện trí tuệ hơn cả, có lời gì nói mau."

Đậu Kiện hơi do dự: "Đại soái minh giám, Kha Đô nói cũng có lý. Thiết Huyết kị binh tuy tung hoành thảo nguyên nhiều năm nhưng xưa nay chưa từng có căn cứ, hoàn toàn lấy chiến đấu nuôi chiến đấu, Tỵ Tuyết thành khác hẳn những bộ tộc du mục chúng ta chinh phục, đúng như Kha Đô nói, thu được tòa thành vật tư phong phú này, tiến có thể công thoái có thể thủ, thanh thế của chúng ta sẽ khác."

Thiết Soái gật đầu, sự thật lúc trước ông ta gửi khiêu chiến Tỵ Tuyết thành cũng tính như vậy, tấn công thành không xuất phát từ nguyên nhân tức giận Hồng Cầm mà do tính toán chiến lược. Muốn lập nên sự nghiệp, không chỉ cần thủ hạ anh dũng vô địch mà cả một đại bản doanh cung cấp lương thảo. Lúc trước ông ta tính rằng nên diệt Tỵ Tuyết thành rồi để Thiết Huyết kị binh tiếp quản, nếu khiến thần dân trong thành thần phục, không tổn hại đến chiến lực là tối thượng sách. Hà huống ba vạn Thiết Huyết tướng sĩ đi theo nhiều năm, để họ an gia lập thất ở Tỵ Tuyết thành coi như phần thưởng.

Ông ta trầm tư một lúc rồi hỏi chúng tướng: "Nếu hiện tại Tỵ Tuyết thành đầu hàng, các ngươi có chịu thu binh?" Đoạn nhấn mạnh thêm một câu: "Ta chỉ vì kính trọng con người Hô Vô Nhiễm, không muốn giết hết tộc nhân của y."

Đậu Kiện và Bác Kiền nhìn nhau, cùng lên tiếng: "Xin nghe tướng lệnh của đại soái."

Thiết Soái nhìn Bá Luân Cổ, lần công nhập Tỵ Tuyết thành này, Xích Đao binh tổn thất nặng nhất, tự nhiên ông ta coi trọng ý kiến của y nhất.

Bá Luân Cổ im lặng một hồi, nhớ lại trường ác đấu giữa Hô Vô Nhiễm và Thiết Soái, đoạn giơ ngón tay cái: "Hảo hán tử!" Tuy y không xác định rõ thái độ nhưng hiển nhiên không muốn phủ định ý kiến của Thiết Soái.

"Được." Thiết Soái chủ ý đã định, hạ lệnh cho chúng tướng: "Các ngươi vỗ an sĩ tốt trước, lấy ổn định quân tâm làm trọng, chưa có lệnh của ta không được tấn công vào trong thành. Ai vi phạm cứ việc chém đầu." Quay sáng bảo Kha Đô: "Đưa ta đi gặp Hồng Cầm."

Kha Đô vạn lần không ngờ hành động mạo hiểm của mình lại có hiệu quả đến thế, nước mắt trên mặt chưa khô, lại lộ ra nụ cười như hài tử, lớn tiếng vâng lệnh, giục ngựa ra ngoài thành.

Thiết Soái trầm mặc suốt dọc đường như đang có tâm sự, Kha Đô thận trọng hỏi: "Đại soái lo rằng người Tỵ Tuyết thành không chịu đầu hàng?"

Thiết Soái lắc đầu, điềm đạm đáp: "Người Tỵ Tuyết thành chỉ vì cho rằng chắc chắn phải chết nên mới quyết liệt chống cự, nếu có sinh cơ sẽ tự đầu hàng." Ngừng một lát lại nói: "Chỉ là Thiết Huyết kị binh tổn thương nghiêm trọng, ta chỉ sợ sau khi tiếp thụ Tỵ Tuyết thành đầu hàng sẽ khiến thủ hạ tướng sĩ không phục, lòng quân mà mất thì ngày sau làm sao thành đại nghiệp. Hà huống cừu hận song phương cực sâu, làm thế nào có được đời sống hòa bình cũng không phải chuyện đơn giản." Trải qua nhiều biến cố, bất giác ông ta để lộ suy nghĩ cho Kha Đô biết.

Kha Đô ngẫm nghĩ: "Đại soái cả nghĩ rồi, Thiết Huyết tướng sĩ theo đại soái chinh chiến tứ phương cũng vì mong có ngày phong thê ấm tử, được sống trong hòa bình, tất sẽ hiểu cho khổ tâm của đại soái."

Thiết Soái thở dài không nói gì, trung quân trướng còn cách có mấy chục bước, trong lòng đột nhiên dấy lên ý niệm: "Nếu không vì Hồng Cầm, ông ta có tha cho Tỵ Tuyết thành?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.