Tịch Mịch

Chương 44: Không thể không đau



Cùng lúc này Dụ thân vương Phúc Toàn cũng tiễn cung thỉnh an Thái hoàng thái hậu, hắn qua nghe bài giảng cùng Hoàng đế trước. Từ năm ngoái, khi Hoàng đế mở khoa Bác học hồng nho, tuyển chọn danh sĩ tài cao nhậm các chức quan chuyên đọc sách, giảng giải, biên tập, nghiên cứu… thì mỗi ngày đều nghe giảng ở Hoằng Đức điện. Xưa nay Hoàng đế ham học hỏi, bài giảng hôm nay chưa bị ngắt quãng lần nào. Vị hàn lâm giảng Trương Anh mới nhậm chức đang giảng Thượng thư, ước chừng đã giảng hơn một canh giờ. Hoàng đế vẫn nghe chăm chú, Phúc Toàn vẫn phải nhẫn mại chờ đợi. Đến khi bào giảng kết thúc, Lý Đức Toàn tiến lên, nói: “Xin Hoàng thượng ra chỉ, bây giờ khởi giá đến Từ Ninh cung hay là dùng bữa trước?”

Hoàng đế nhìn đồng hồ phương Tây đang đặt trên bàn, nói: “Giờ hoàng tổ mẫu đang nghỉ trưa, chúng ta đừng tới làm phiền người.”

Lý Đức Toàn sai người truyền điểm tâm lên. Hoàng đế nhìn vẻ cố gắng lên tinh thần của Phúc Toàn thì thầm buồn cười, nói: “Ngày nhỏ lúc chúng ta học thuộc lòng, khanh cũng y như thế này. Bây giờ chẳng tiến bộ được chút nào.”

Phúc Toàn cười, đáp: “Từ trước đến nay, Hoàng thượng ham học không biết mệt mỏi, thần thấy mà chùn bước.”

Hoàng đế hứng khởi nói: “Ngày đó trẫm cũng bướng bỉnh, ngày ngày đều mong đến lúc tan học để tới Bố Khố phòng đùa nghịch.”

Phúc Toàn đáp: “Tất nhiên Phúc Toàn còn nhớ. Vì Hoàng thượng còn nhỏ nên thắng không nhiều.”

Hoàng đế hiểu Phúc Toàn cố ý khích y, mà y cũng đang vui nên cười, nói: “Rõ ràng là khanh thua nhiều.”

Phúc Toàn trả lời: “Hoàng thượng thua còn phải cho thần một con dế đầu xanh to mà, sao giờ lại không nhận?”

Hoàng đế nói: “Vốn dĩ là khanh thua, trẫm thấy khanh buồn bã nên mới cho khanh con dế đầu xanh đó.”

Phúc Toàn cười, nói: “Lần đấy rõ ràng là thần thắng, Hoàng thượng nhớ nhầm rồi.”

Nhắc tới nợ cũ thuở nhỏ, Hoàng đế liền phá lên cười. “Vậy hôm nay chúng ta lại thi, xem ai thắng ai thua.”

Phúc Toàn chỉ mong có thế, hắn nói: “Vậy hôm nay thần tiếp tục đấu với Hoàng thượng.”

Tâm trạng Hoàng đế rất vui, y thay áo, cùng Phúc Toàn đi tới Bộ Khố phòng. Lại chợt nhớ ra một chuyện nên y căn dặn Lý Đức Toàn: “Vừa nãy nghe Dung Nhược xin thỉnh an, ngươi đi truyền hắn đến Bố Khố phòng gặp trẫm.”

Lý Đức Toàn “vâng” một tiếng, quay đầu lệnh cho tên tiểu thái giám đi, còn mình vẫn ở lại hầu hạ, đi theo sau Hoàng đế không quá xa cũng không quá gần.

Hoàng đế ngày càng hào hứng, thay một chiếc áo mỏng, giày nhẹ, cùng đi với Phúc Toàn. Hai người lại những chuyện thú vị thời thơ ấu, cười nói vui vẻ. Đến Bố Khố phòng, tiểu thái giám đi truyền Dung Nhược đã trở về, hắn thở hổn hển, ghé vào tai Lý Đức Toàn nói mấy câu. Hoàng đế bất ngờ nhìn thấy. Y vốn nghiêm khắc với người hầu cận, giờ quát lớn: “Chuyện gì mà lén la lén lút thế hả?”

Tên tiểu thái giám sợ hãi quỳ sụp xuống, dập đầu một cái nhưng không dám lên tiếng, mắt liếc trộm về phía Lý Đức Toàn. Lý Đức Toàn biết là không giấu được, đành tiến lên một bước, khẽ bẩm báo: “Hoàng thượng bớt giận… Lát nữa nô tài sẽ bẩm rõ ràng lại cho người.”

Phúc Toàn vô cùng nhanh nhẹn, thấy việc có chút khó nói, trong lúc cấp bách liền nảy ra một ý, liền nói với Hoàng đế: “Hoàng thượng, thần xin phép ra ngoài một lát. Thần xin đi vệ sinh… Thần thật sự là… không nhịn được nữa rồi.”

Theo quy tắc khi gặp Hoàng đế, Hoàng đế không cho phép bề tôi lui xuống thì bề tôi không thể tự ý lui. Phúc Toàn ở bên Hoàng đế đã lâu, Hoàng đế nghĩ hắn không nhịn được thật nên không nén được cười. “Đừng có cố nhịn mà sinh bệnh, mau đi đi!” Có tên thái giám lên dẫn Phúc Toàn rời đi. Nụ cười trên mặt Hoàng đế dần nhạt đi, y hỏi Lý Đức Toàn: “Chuyện gì?”

Lý Đức Toàn thấy chung quanh đều là cung nữ, thái giám, mà chuyện này hắn không dám qua loa, vì vậy hắn ghé váo tai Hoàng đế nói nhỏ vài câu. Hắn ở rất gần Hoàng đế, có thể nghe rõ ràng tiếng hít thở ngày càng hỗn loạn của y. Hoàng đế cố gắng kiềm chế, điều chỉnh lại nhịp thở, trên măt không lộ ra vẻ vui buồn, một lúc lâu sau mới nói: “Chuyện này không được để bất kì ai biết.”

Phúc Toàn về tới Bố Khố phòng. Bố Khố phòng vốn là một gian phòng vô cùng rộng rãi, thông thoáng, ở giữa trải thảm rất dày. Chung quanh đang có bốn, năm cắp đang đấu vật, vô cùng náo nhiệt. Hoàng đế ngồi bên trên, Lý Đức Toàn đứng bên cạnh, thấy hắn tiến vào thì ra hiệu, ngón giữa tay phải của hắn nhẹ đặt lên cổ tay trái, đây là ám hiệu cho biết Hoàng đế đang tức giận. Phúc Toàn thấy vẻ mặt Hoàng đế bình thản, ngồi nghiêm không nhúc nhích, ánh mắt đang xem đấu vật, không thể hiện chút buồn vui. Hắn hồi hộp, biết từ trước tới nay Hoàng đế hỷ nộ không thể hiện ra ngoài, còn nếu đã đăm chiêu thì chắc chắn là đang vô cùng tức giận. Hắn băn khoăn không biết là vì chuyện gì.

Hắn lại nhìn Lý Đức Toàn. Lý Đức Toàn lắc đầu, ra ý không liên quan tới hắn, hắn mới yên tâm đôi chút. Lúc này, có tên thái giám vào bẩm báo: “Bẩm Hoàng thượng, Nạp Lan đại nhân đã tới.”

Lông mày Hoàng đế hơi cau lại, chợt nói: “Bảo hắn vào đi!”

Nạp Lan cung kính hành đại lễ gặp Hoàng đế. Hoàng đế lạnh nhạt nói: “Đứng dậy đi!” rồi chợt cười một cái, hỏi hắn: “Hôm nay là ngày đại hỷ của khanh, khanh nên dập đầu với Dụ thân vương một cái, đó là người mai mối cho khanh đấy!”

Nạp Lan bèn đến hành lễ trước Phúc Toàn. Phúc Toàn đang lo lắng thấp thỏm, vội đỡ hắn dậy. Chợt nghe Hoàng đế nói: “Trẫm không có gì hay ho để thưởng cho khanh. Chúng ta cũng đấu một ván, khanh thắng thù trẫm thưởng cho khanh danh hiệu dũng tướng, khanh thua thì đêm nay không được động phòng, phạt khanh ở đây chép Tứ thư thâu đêm cho trẫm.”

Phúc Toàn thấy Hoàng đế tuy là đang cười nhưng trong mắt lại chẳng hề có ý cười. Trong lòng càng căng thẳng, hắn nháy mắt với Nạp Lan một cái. Nạp Lan hơi ngẩn người, liền cung kính đáp: “Vi thần tuân chỉ!”

Lúc đó Mãn Châu nhập quan chưa lâu, hoàng tộc vương công rèn luyện đấu vật để giải trí. Con cháu Bát kỳ, chẳng ai là chưa từng luyện đấu vật từ nhỏ, trong tiếng Mãn, đấu vật gọi là “bố khố”. Triều đình lập ra Thiện Phốc doanh chuyên về môn này, vốn là những người giỏi đấu vật của Ngao Bái năm xưa. Thuở thiếu niên, Hoàng đế rất thích môn đấu vật, gấn như ngày nào cũng luyện, nhưng mấy năm gần đây phải bình định tam phiên, việc chính sự, quân sự ngày càng nhiều nên dần giảm xuống từ ba tới năm ngày mới luyện một lần, khả năng thì vẫn không hề giảm sút. Nạp Lan cũng biết Hoàng đế rất giỏi đấu vật, tuy hắn cũng luyện tập nhiều nhưng chưa từng so đấu với Hoàng đế nên tất nhiên có chút bất an.

Hoàng đế vỗ tay, mấy người đang vật nhau giữa sân đều ngừng lại, cung kính thõng tay lui xuống. Phúc Toàn cứ định nói lại thôi, cuối cùng vẫn mở miệng: “Hoàng thượng…”

Hoàng đế khẽ cười. “Đợi trẫm đấy với Nạp Lan đã, chúng ta sẽ so tài sau.” Lý Đức Toàn vội cầm lấy chiếc áo choàng của Hoàng đế, để lộ ra bên trong là bộ y phục bó ngắn màu đen. Nạp Lan cũng đành thay ra áo ngắn, nói: “Thần thất lễ!” Nói xong mới đi lên sân.

Hoàng đế không hề nương tay, không đợi Nạp Lan đi bước tiếp theo đã giơ chân ngáng hắn. Nạp Lan bị bất ngờ, chưa kịp phòng bị thì đã bị Hoàng đế đánh ngã “phịch” xuống trên nền đất. Đấu sĩ bốn phía thấy một chiêu này của Hoàng đế vừa gọn gàng, linh hoạt lại nhanh nhẹn mà đẹp mắt thì không khỏi ủng hộ rầm rầm. Nạp Lan đứng dậy. “Thần thua rồi.”

Hoàng đế nói: “Lần này là trẫm tấn công bất ngờ, không tính. Chúng ta đấu lại.”

Nạp Lan cũng luyện tập đấu vật, kỹ thuật rất khá nhưng đối mặt với chiêu vật của Hoàng đế, ắt phải phòng thủ nghiêm ngặt. Hai người đấu một lúc, cuối cùng Hoàng đế cũng nhìn ra sơ hở của hắn, giơ chân, Nạp Lan lại ngã “phịch” xuống đất. Đầu óc choáng váng, mắt hoa, bốn bề là âm thanh ầm ầm như tiếng sấm rền, hắn đứng dậy, nói: “Vi thần lại thua rồi.”

“Khanh khi quân phạm thượng!” Sắc mặt Hoàng đế như phủ sương, gằn từng chữ: “Hôm nay khanh không dốc hết sức, trẫm phạt khanh tội bất kính!”

Nạp Lan vừa sợ hãi vừa kinh ngạc. Thấy ánh mắt Hoàng đế như có tia lửa, lạnh lẽo như muốn xuyên qua thân thể hắn, hắn không kịp được mà giật mình. Hai bên lại bắt đầu lần nữa, lần này phòng thủ nghiêm ngặt hơn. Tiếng bước chân của hắn và Hoàng đế giẫm lên tấm thảm dày phát ra những âm thanh nặng nề. Tim đập vừa nhanh vừa mạnh. Thời tiết tháng Tư đã có chút ấm áp, sau một hồi hoạt động như vậy thì mồ hôi túa ra, theo sườn mặt mà rơi xuống. Giống như khi nãy ở trong vườn, mấy cành liễu phất vào mặt hắn, ngưa ngứa mà nóng rực. Gió mang hương thơm thanh khiết, thoang thoảng. Hắn vừa mất tập trung thì đột nhiên bị ngáng, lại ngã uỵch xuống đất như trời long đất lở. Lần này ngã đâu hơn cả hai lần trước, đầu cũng tê rần, cơn đau như lan ra khắp toàn thân. Khuỷu tay Hoàng đế quàng ở cổ hắn, dùng lực mạnh. Hắn lập tức cảm thấy hít thở khó khăn. Hoàng đế không hề nhẹ tay mà ngày càng siết chặt. Hắn không thở được liền giãy giụa theo bản năng, trước mắt mơ hồ thấy đôi mắt đen láy của Hoàng đế đang nhìn chằm chằm vào hắn một cách dữ tợn, như có thể bắn ra lửa. Trong lòng hắn có một sự sợ hãi mơ hồ… Chẳng lẽ Hoàng đế muốn siết cổ hắn đến chết?

Hắn cố gắng muốn giãy ra nhưng khuỷu tay Hoàng đế như nặng ngàn cân, dù hắn có giãy giụa thế nào cũng vẫn bị đè chặt ở đó, không xê dịch được một phân. Hắn chỉ cảm thấy máu đang dồn hết lên não, trước mắt dần tối sầm, hai tai nghe thấy tiếng ù ù, vẫn không thể hít thở. Hắn quơ tay loạn xạ nhưng chỉ túm được tấm thảm dày. Đúng khoảnh khắc sắp lâm vào sự u ám tuyệt vọng đó, bỗng như nghe thấy tiếng Phúc Toàn kêu to: “Hoàng thượng!”

Hoàng đế lấy lại tinh thần, lập tức buông lỏng cánh tay. Nạp Lan bất chợt hít thở được liền ho liên tục. Hắn há miệng hớp lấy từng ngụm không khí, đầu vô cùng đau đớn, nơi cổ nóng hừng hực như mới nuốt phải than hồng. Tay hắn bất giác đưa lên chạm vào cổ, da thịt đau đớn như bị cháy sém, có lẽ đã thâm tím một mảng. Sau một lúc lâu mới trở lại bình thường, hắn đứng dậy hành lễ, gắng gượng nở nụ cười. “Thần đã cố gắng hết sức nhưng vẫn thua, xin Hoàng thượng trách phạt!”

Trán Hoàng đế rịn mồ hôi, cầm lấy chiếc khắn ấm từ Lý Đức Toàn, lau qua mồ hôi trên mặt, bờ môi hiện lên một nụ cười khẽ. “Trẫm hơi nặng tay, không làm khanh bị thương chứ?”

Nạp Lan đáp: “Hoàng thượng đã nương tay với thần rồi, trong lòng thần hiểu, vẫn xin Hoàng thượng trách phạt!”

Hoàng đế mỉm cười cười. “Hôm nay là ngày vui của khanh, vì sao trẫm phải phạt khanh? Khanh phải về bên tân phu nhân của khanh mới được.” Y cũng không nhìn hắn một cái, chỉ nói: “Trẫm mệt rồi, khanh lui đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.