Tích Ý Kéo Dài

Chương 14



Sàn đá cẩm thạch đen bóng phản xạ một bóng dáng cao gầy, Dung Ý đứng ở thang máy công ty nhìn màn hình hiển thị số tầng, lại lôi di động ra nhìn nhìn đồng hồ, có vẻ mất kiên nhẫn. Cổ Duyệt nhìn nàng hỏi: “Không phải giờ nghỉ buổi chiều sao? Làm gì mà gấp vậy?”

“Còn nghỉ buổi chiều gì nữa? Vòi nước nhà mình bị hỏng, rỉ nước xuống tầng dưới, quản lý nhà sáng nay đã gọi điện cho mình nhưng mình không nghe máy, vừa rồi kiểm tra tin nhắn, có lẽ mọi người ở tầng dưới đã loạn hết cả lên rồi.” Cửa thang máy vừa mở ra, nàng đã vội vã đi vào.

Mặt trời chói chang bao phủ trên đỉnh đầu, nàng tuyệt vọng nhìn xuống đường, nàng tuyệt vọng nhìn đường, giờ không phải là giờ đi làm nên không thấy xe đâu, nàng mặc trang phục chỉnh tề đứng ở đây, thật là nhân vật quan trọng a. Buổi tối còn phải gặp khách hàng, giờ lại phải đi xuống chắc chết mất.

Đúng lúc nàng trên trán mồ hôi nhễ nhại, trang điểm lem luốc, một chiếc Lexus màu bạc đỗ ở trước mặt nàng, nàng lăng lăng nhìn ánh mặt trời chói mắt phản xạ từ thân xe, còn đang thắc mắc Lý nhị thiếu từ khi nào lại trở nên giản dị thế này, bỏ Aston Martin quen thuộc chuyển sang dùng loại xe danh dự tiết kiệm năng lượng này không biết.

“Lên xe đi.” Cửa xe mở ra, nàng nghe được giọng bên trong truyền ra, nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích, trên tránh mồ hôi rơi thành giọt lướt qua hai má, chỉ 1 câu đơn giản thôi nhưng lại làm mất đi phản ứng của nàng.

Quay đầu lại cảm thấy chính mình thật buồn cười, có phải người xa lạ đâu? Hơn nữa nàng lại đang rất vội, đành lên xe, không khí mát rượi thổi vào mặt, chỉ cảm thấy trong lòng cũng có cảm giác lạnh lẽo.

“Đi đâu đây?” Anh thực bình tĩnh, biểu tình nhu hoà, dường như coi nàng chẳng khác gì bạn học lâu ngày không gặp, ngữ khí bình thản.

Nàng cười cười, buột miệng: “Về nhà…” Nói xong lại cảm thấy mình thật ngốc, anh làm sao có thể biết nhà của nàng ở đâu? Có lẽ ngay cả nàng là anh cũng không nhớ rõ ràng, thời gian sao lại có thể tàn nhẫn đến thế? Những thứ từng nằm trong bàn tay, đều như hạt cát theo đầu ngón tay trôi mất.

Nàng cũng không có nhiều thời gian mà xấu hổ, bởi di động lại vang lên, nàng quay sang anh nói câu, “Xin lỗi” liền mở máy nghe điện. Là quản lý của tiếu khu nàng ở, trong giọng nói đã ẩn chứa bực dọc, mọi người ở tầng dưới đã muốn trách phạt nàng, nàng chỉ biết một câu lại một câu xin lỗi, giải thích mình đang cố gắng về nhanh, người bên cạnh cũng không đợi nàng nói địa chỉ nhà đã lái xe đi.

Thật vất vả mới dùng hết cách để trấn an quản lý, di động vừa buông xuống lại vang lên, là trợ lý của khách hàng nói quản lý đên này đột ngột thay đổi hàng trình muốn bay đến Hải Nam, nên muốn gặp mặt để đàm phán trước lúc 6h. Nàng vâng vâng dạ dạ, khúm núm nói không có vấn đề gì, khách hàng này nổi tiếng là khó tính nhưng lại là khách hàng lớn nhất, nàng không có cách nào khác, chỉ có thể liên tục vâng dạ. Đối phương cuối cùng nói đến mức nóng cả điện thoại của nàng lên mới cúp máy, nàng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Dương Miễn đưa cho nàng một chai nước, nàng theo thói quen mở nắp rồi đưa lại cho anh. Nguyên là từ hồi trung học, lần đầu tiên xem anh chơi bóng, giờ nghỉ giải lao nàng đưa cho anh chai nước, anh lại làm nũng đòi nàng mở nắp giúp, nàng quay đầu bước đi nói thầm: “Khát đến chết cũng chẳng liên quan đến mình.” Anh đứng đằng sau lại cười ra vẻ đáng thương: “Vừa chơi bóng xong trên tay rất nhiều vi khuẩn.” Vốn dĩ tràng vị của anh mẫn cảm, theo cách nói của nàng là “Trời sinh ra là mệnh thiếu gia”. Sau này cứ thế mãi cũng thành thói quen.

Anh nhìn động tác của nàng cũng chợt nhớ đến, khẽ nhếch môi cười, lại tức giận nói: “Em uống đi!”

Nàng lúc đó mới phát hiện chính mình ngốc nghếch, “Nga” một tiếng, lại cảm thấy nụ cười của anh dường như thiếu mất cái gì, thất thần. Cái răng khểnh như tiểu hổ của anh, không thấy nữa. Nàng uống một ngụm lớn, che giấu mất mát trong mắt.

Anh vẫn chuyên tâm lái xe, lại mở miệng hỏi: “Mệt à?”

“A?” Nàng liếc nhìn sườn mặt của anh, đường cong hấp dẫn, ngày xưa lúc cằm của anh lún phún mấy sợi râu, cả ngày vẫn ồn ào nói tại nàng cứ thích lấy tay sờ lên mặt nên huỷ hoại tuyệt thế dung nhan của anh. Nay chỉ còn lại một khoảng da bóng loáng, nhìn kỹ mới thấy một chút dấu vết thản nhiên màu xanh trên mặt.

“Làm việc mệt mỏi sao?”

Nàng thu hồi ánh mắt, ha ha cười gượng, “Tôi dựa vào mồm mép làm việc, sao lại mệt được a?”

Anh có điểm hoảng hốt, chỉ cảm thấy thời gian như quay trở lại lúc anh nắm tay Dung Ý nàng bước vào cổng đại học F năm đó, nàng giãy khỏi tay anh, chạy như điên dưới hàng cây xanh rợp bóng, miệng ồn ào: “Sau này mình sẽ trở thành người dựa vào mồm mép để kiếm cơn…”, “Cậu không phải dựa vào lời nói để kiếm cơm cũng không xong đấy chứ?” Anh không nhịn được cười nàng.

Nàng khi đó khuôn mặt tươi cười cùng ý cười tự giễu vừa rồi hoàn toàn bất đồng, khuôn mặt đỏ hồng say sưa sáng ngời đẹp mắt đã tự nhiên cướp mất linh hồn anh, nay chỉ còn ảm đạm cùng bình tĩnh tự nhiên.

Nàng nhất thời không nhận ra, xe chạy đúng đến bên ngoài hàng rào tiểu khu nhà nàng, rõ ràng vừa rồi còn chưa hỏi nàng địa chỉ cơ mà? Vậy nhưng nàng cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, nhìn dòng nước róc rách chảy dọc cầu thang, tiếng mắng mỏ tức giận vang lên từ ngoài hiên, nàng chỉ cảm thấy đầu như to lên.

Nàng vừa xuống xe vội vã chạy lên lầu, không ngờ Dương Miễn cũng theo sau. Nhìn nàng đi gấp gáp như vậy, chỉ sợ nhà nàng có chuyện gì, nhìn thoáng qua thấy tiểu khu này cũ kỹ quá, nên theo nàng đi lên đến tầng 7.

Trong lúc đó, cầu thang lầu 6 và lầu 7 đã đầy người đứng, nàng chỉ liên tục một câu lại một câu xin lỗi rồi nhanh chóng mở cửa cho công nhân vào sửa chữa, nước theo phòng tắm róc rách chảy ra, nàng cúi đầu nhặt bảng biểu phân tích thị trường làm suốt đêm qua cùng một đống văn kiện, tư liệu quăng đầy trên đất, tất cả đều ướt sũng. Vừa ngồi xổm xuống lại bỗng nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng đứng lên chạy vào phòng để đồ.

Ngay cả đèn cũng chưa kịp bật, nàng vội vàng tìm kiếm, một tay cầm lấy cái hộp, lại không ngờ hộp giấy vì gặp nước bị bong hết cả, khi nàng vừa nhấc lên, cái đế hộp bung ra, mấy quyển sách rơi xuống đất, ngập trong nước.

Dương Miễn ngồi xuống nhặt lên một quyển trong số đó, nàng phản xạ có điều kiện muốn ngăn tay anh lại, chạy nhanh nói: “Đều là những tư liệu vô dụng thôi mà, không cần xem đâu.” Có điều anh đã mở cuốn sách ra, là lịch sử truyền thông, môn học đã từng làm cho bao sinh viên ngủ gà ngủ gật, mà sách của Dung Ý thì chi chít chữ.

“Mình muốn đi cửa nam ăn gia sa băng a!!!!!!!” Dung Ý ngồi ở bàn thứ 2 đem sách giáo khoa đưa cho Dương Miễn, thuận tiện đá anh 1 cái. Đúng là muốn đòi mạng mà, đúng lúc cậu đang buồn ngủ.

“Đúng là họ Trư, chỉ biết có ăn thôi.” Người nào đó lòng đầy căm phẫn không chống cự được cơn buồn ngủ, chỉ có thể cùng nàng tiếp tục chuyện phiếm, “Tan học rồi cùng đi?”

“Còn phải làm kiêm chức a.”

“Không được đi, cậu không biết mệt à? Ngày mai còn phải nộp bài tập tin tức học khái luận, cậu làm chưa?”

“Tiểu cừu đáng chết, sao đến giờ mới nhắc mình a?”

...

Dấu vết thời gian phủ mờ, chữ viết trên giấy đã muốn mơ hồ, mà dấu vết trong trí nhớ biết lấy gì để phủ? Anh không có dũng khí đọc tiếp, đành yên lặng đưa tới trước mặt nàng.

“Có đôi khi vẫn còn dùng đến, nên vẫn không vứt đi…” Nàng cười ha ha nhận lấy, nhất thời lại không biết nói gì, cúi đầu nhìn đôi giày da bị dính nước ẩm ướt của anh, cầm quyển sách thấy giống như trái tim mình, vừa ẩm ướt lại vừa lạnh.

Môi Dương Miễn giật giật, cái gì cũng không nói nên lời, phòng ở này vừa nóng vừa ngột ngạt, cảm thấy caravat như thít chặt vào cổ, không thể hít thở. Lại cúi đầu nhìn nhìn bảng biểu, nói: “Không phải em còn phải ra ngoài gặp khách hàng sao?”

“Nga, hôm nay cám ơn anh. Tôi…”

“Anh đưa em đi.” Anh đi thẳng ra cửa, cũng là sợ, sợ nhìn nàng cố gắng trấn định trả lời, cười đến quật cường nhưng trong ánh mắt lại rõ ràng thê lương. Ngay cả 1 câu thực xin lỗi cũng không nói nên lời, cái gì cũng không thể nói, ngưng trệ ở trong lòng như nham thạch nặng ngàn cân, vĩnh viễn không được giải thoát.

Nơi gặp mặt khách hàng là một nhà hàng tinh xảo trang nhã, lúc đến cửa, anh xuống xe liền đến mở cửa cho nàng. Trước kia anh thật lười biếng, ngay cả quần áo cũng dồn đến cuối tuần nhờ nàng giặt, từ khi nào lại trở nên lịch sự thế này, đúng là đi nước ngoài rèn luyện có khác, đúng là ở cùng một chỗ với nàng sẽ khác.

Nàng vội vàng xoá sạch những suy nghĩ miên man của nàng, còn nhìn anh chân thành nói: “Hôm nay làm phiền anh quá, thực cảm ơn.” Nói xong liền xoay người đi vào, vì biết anh không có lời nào để nói.

Khách hàng thật khó tính, ngay cả đồ ăn cũng khó nuốt, rượu trắng cứ một ly tiếp một ly đổ vào trong bụng, bên kia quản lý vẫn hỏi nàng có phải đồ ăn không hợp khẩu vị hay không mà không thấy đụng đũa. Nàng không thể nề hà, chỉ có thể găó một miếng cá hồi chấm mù tạt nuốt vào trong bụng, không ngờ lại khó ăn đến thế, mù tạt cay nồng xông thẳng lên mũi đến mắt, trong thoáng chốc nàng thấy mơ hồ. Một bên với khăn ăn lau nước mắt tràn qua khoé mắt, một bên còn phải tán thưởng đối tác thật tinh tường, nhà hàng này quả thực hết chỗ chê. Cuối cùng cơm no rượu say, quản lý khách hàng uống đến bất tỉnh nhân sự, mọi người cũng không khác gì, trợ lý mới nói: “Dung tiểu thư ngày mai mang hợp đồng đến công ty ký đi.” Nàng nhìn trợ lý cùng lái xe dìu quản lý uống say đến bất tỉnh ra ngoài, trong lòng không khỏi băn khoăn, bộ dạng đó còn có thể bay đi Hải Nam sao?

Nhà hàng này không nằm trên đường lớn, đi khá xa mới có xe, nàng chậm rãi thong thả đi từng bước, cũng không vội, xem ra tình hình nhà của nàng cũng phải đến đêm mới xong. Đường này lại yên tĩnh, trên cả con đường chỉ có bóng dáng cùng tiếng giày cao gót của nàng. Vừa ra đến đường ngoài, nàng lại nhìn thấy cái xe màu bạc kia, cùng ánh trăng từ xa nhìn dị thường hoà hợp.

Đèn xe phía trước phản chiếu bóng một người đang tựa vào, chỉ thấy rõ một bên sườn mặt anh, bên sáng bên tối. Đã từng có một thời gian dài giờ tan tầm nàng đứng nhìn hàng xe mờ mịt trên đường mở tưởng có một người, đúng lúc nàng mệt mỏi đến không chịu nổi, có thể đứng bên ngoài, mưa gió không thay đổi, chờ đợi nàng, thật là vô cùng hạnh phúc. Nhưng hiện tại nàng không nghĩ thế, nàng đã luyệhco mình đến mình đồng da sắt, kiên cường không chút ảo tưởng, anh có đến cũng được mà không có cũng không sao, thậm chí còn làm cho nàng thấy có gánh nặng. Cho dù ngay cả chính nàng cũng không biết rốt cuộc nàng kiên cường đến như thế nào, vẫn đã muốn chết lặng.

Đến gần nhìn thấy một đống tàn thuốc, hẳn là đợi đã lâu, vừa mới nhìn thấy ánh lửa lập loè, hoá ra là anh hút thuốc, dưới ánh đèn làn khói tinh thế uốn lượn, ở trước mi anh vẽ ra một đường cong, tản ra, tiêu vong.

Anh đi đến trước mặt nàng, nhẹ nhàng nói câu “Thật có lỗi” rồi đem tàn thuốc ném đi.

“Sao anh còn ở đây?”

“Bạn trai em không đến đón em sao?”

“Anh ấy đi công tác.” Trong lòng nghĩ đến Tịch thiếu nói câu thực xin lỗi, lại làm phiền hắn một lần đảm đương vai diễn. Hai người đứng thật gần, nàng ngửi được hương yên thảo tự nhiên trên người anh, khẽ nhíu mày. Lại nghĩ tới hương bạc hà tươi mát trên người Lý Tịch, hình như là anh ta không hút thuốc, từng có lần cùng anh ta đến khai trương quán bar Disco, bàn bên cạnh có công tử đưa qua một điếu xì gà, anh ta khẽ mỉm cười lắc đầu, không nhờ công tử kia lại ở trước mặt anh châm một điếu. Ngay lập tức đám người của Hằng thiếu tái mặt nhìn Lý Tịch không chớp mắt. Rõ ràng có thể kết luận, Lý nhị thiếu bản thân không hút thuốc lá, cũng không thích người khác ở trước mặt mình hút thuốc.

“Anh đưa em về.” Lời của anh vừa dứt, di động liền vang lên, anh nhìn di động do dự một chút, rốt cuộc vẫn bắt máy.

"Ân, ở bên ngoài."

"Cùng bằng hữu."

"Ngày mai rồi nói sau."

"bye."

Tắt máy xong, nhìn Dung Ý vẫn đứng yên không nhúc nhích, lại nói một câu, “Lên xe, anh đưa em về.”

Anh nhìn khuôn mặt từng quen thuộc kia, nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy xa lại, vết thương thời thanh xuân kia như gai độc cắm sâu trong lòng nàng, khó có thể khống chế nỗi đau.

“Anh về đi. Kỳ thật anh không nợ tôi cái gì cả, mọi thứ trước kia đều do tôi cam tâm tình nguyện, cũng chưa từng oán trách ai. Anh cứ như vậy xuất hiện chỉ làm cho tôi cảm thấy khó chịu, mà không chỉ có anh và tôi, còn có Đan Hiểu Uyển cũng vì mối quan hệ này mà cảm thấy ngại ngùng….”

Dương Miễn lại bỗng nhiên nghiêng đầu tới gần, chậm rãi hôn nàng, giống như nụ hôn đầu tiên dưới gốc cây ngọc lan ở trường học năm nào, hai người cái gì cũng chưa biết, cứng ngắc tới gần, môi chạm môi, trong trí nhớ chỉ còn lại hương ngọc lan nhẹ nhàng lan toả. Mà trên người anh giờ chỉ còn hương yên thảo, cái gì cũng không còn như xưa. Nàng dùng sức giãy, lại có một chút đáp lại, cả hai người đều rơi vào khát vọng tự đáy lòng, đều dùng hết khí lực để chứng minh những gì trong quá khứ chưa từng bị rêu xanh vùi lấp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.