Tiền Chuộc Trái Tim

Chương 20



Nếu cả làng Stephensgate tới dự đám cưới của Hugo và Finnula, thì cả tổng Shropshire tụ tập để xem đống lửa tối hôm đó. Hoặc ít ra là Hugo nghĩ vậy. Chàng đã kinh ngạc khi thấy cái đám đông muốn chứng kiến việc phá hủy tài sản của cha chàng, và hơi xấu hổ khi thấy có quá nhiều người dành cho cha chàng sự căm ghét đến vậy.

Được một lúc thì người nông dân làm ở cánh đồng đó tới gặp ngài bá tước và than phiền rằng cỏ trên cánh đồng của ông ta đã bị giẫm đạp nát hết, và gia súc của ông ta biết lấy gì mà ăn cho tới cuối mùa hè?

Hugo đền bù cho mất mát của ông ta hậu hĩnh hơn mức cần thiết, bởi vì sau một buổi chiều dễ chịu bên cạnh Finnula, chàng đang vui vẻ và muốn làm hài lòng tất cả mọi người. Dù đúng là vợ chàng có vài thói quen khiến cho người ta bực mình, như là cái kiểu cứ thích tự lập và bướng bỉnh đó. Nhưng ở các khía cạnh khác, nàng có tất cả những điều Hugo luôn tìm kiếm ở một người phụ nữ, và chàng chưa bao giờ tìm được, mãi cho tới bây giờ.

Bởi vì tiệc cưới vẫn chưa tàn phá hết kho rượu bia của thái ấp Stephensgate, Finnula đã bảo bà Laver và các cô cháu của bà mang rượu tới cho những ai tới tham dự cuộc hành quyết đồ đạc và nói chung là tinh thần của mọi người lên rất cao.

Khi Hugo và ngài quận trưởng đang cụng ly thì Finnula tiến tới chỗ họ với một nụ cười bẽn lẽn trên môi và tay nàng cầm một bình rượu. “Ngài quận trưởng, hình như cốc của ngài cạn rồi,” vợ chàng nói thẽ thọt với một cái nhìn liếc về hướng Hugo để xem chàng có nhận ra nàng đang cư xử dịu dàng thế nào không. “Tôi rót thêm cho ngài nhé.”

Lông mày nhướn lên vì ngạc nhiên, quận trưởng de Brissac giơ cái cốc rỗng ra, và Finnula làm như thể tất cả những gì nàng muốn trên đời này là rót đầy chiếc cốc của ông ta. “Rồi đây,” nàng nói với vẻ thỏa mãn khi chiếc cốc đã đầy. Hướng cặp mắt màu xám về phía Hugo, nàng hỏi, “Còn ngài thì sao, thưa Đức ông? Ngài có muốn em rót thêm không? Bởi vì nếu trí nhớ của em không lầm, thì chiều nay ngài đã phung phí sức lực hơi quá đấy.”

Hugo bật cười. Bên dưới bộ trang phục đắt tiền kia, Finnula vẫn luôn là Finn Xinh đẹp, và chẳng lời khuyên nào của các bà chị có thể chữa được căn bệnh đó của nàng. Đến giờ Hugo vẫn không thể tin nổi nàng thợ săn mặc quần da mà chàng gặp lần đầu tiên đó lại có thể đầy nữ tính như vậy khi nào nàng muốn. Và dù chiếc quần da có thể làm tôn lên cặp chân thon thả của Finnula, nhưng giờ đây khi nàng đã là của chàng, Hugo không muốn một ai khác ngoài chàng được thấy điều đó.

Và vì vậy mà chàng đã lên kế hoạch trừ khử mối lo này càng sớm càng tốt.

“Ừ,” chàng nói, cặp mắt của chàng xanh như viên ngọc lục bảo nàng đang đeo trên cố. “Một chút rượu sẽ khiến cổ họng anh dễ chịu hơn.”

Finnula mỉm cười và nghiêng người rót rượu vào cốc của chàng. Khi cốc rượu đã đầy, Hugo quay về phía đám đông đang tụ tập quanh đống đồ đạc cao ngất của cha chàng.

“Hỡi những con người tử tế của Stephensgate,” chàng nói lớn, tay nâng cao chiếc cốc. Chàng không phải nói gì thêm để thu hút sự chú ý của các nông nô. Mọi con mắt đều hướng về vị bá tước mới, và đám đông im bặt để nghe lời ngài Bá tước Hugo cần nói.

“Ngày hôm qua,” chàng nói bằng chất giọng trầm của mình, “các vị đều đã làm chứng cho cuộc hôn nhân của tôi...” Tiếng vỗ tay và huýt sáo vang lên. Khi họ đã yên lặng trở lại, Hugo nói tiếp. “Tối nay, tôi rất vui mừng vì các bạn đã tới đây trong khoảnh khắc trọng đại này. Bởi vì từ tối nay trở đi, các vị không còn là nông nô của cha tôi hay gã quản gia Reginald Laroche nữa, và từ giờ tôi sẽ đứng ra lãnh lấy trách nhiệm chủ nhân của Stephensgate...”

Thêm tiếng vỗ tay, Hugo giơ tay lên ra hiệu cho họ im lặng.

“Và việc đầu tiên tôi làm trong vai trò Bá tước Stephensgate là tôi tuyên bố xóa bỏ tất cả các khoản thuế thập phân phụ trội dành cho gia đình tôi...”

Sự huyên náo nổi lên sau lời tuyên bố này lớn đến mức phải vài phút sau Hugo mấy lấy lại được sự chú ý của các khán giả. Finnula ở bên cạnh đang nhìn chàng với sự sững sờ trong mắt đến mức chàng cúi xuống và hôn nàng nồng nàn, và khi chàng ngẩng đầu lên, đám đông đã lắng xuống để chàng có thể nói tiếp.

“Và tôi muốn các bạn hãy cùng tôi đưa các ký ức về cha tôi vào quá khứ,” Hugo nói với giọng u ám hơn. “Tôi thật đau buồn vì ngài Geoffrey không phải là một người cha có thể khiến cho con mình tự hào, và tôi” - nói tới đây mắt chàng tìm kiếm Jamie trong đám đông, thằng nhóc dù đã có đôi chút sạch sẽ hơn trước kia, nhưng trông vẫn giống con trai người chăn lợn hơn là con một vị bá tước - tôi chỉ có thể hy vọng rằng tất cả các vị sẽ có lý do để nghĩ khác đi về Bá tước và phu nhân mới của Stephensgate...” Nói rồi, Hugo ngoắc tay gọi Peter đang đứng gần đó, tay cầm một ngọn đuốc rực cháy. Peter chạy tới và đưa cây đuốc vào tay của ông chủ. Hướng về phía Finnula, Hugo cúi chào và giơ ngọn đuốc ra cho nàng.

“Thưa phu nhân,” chàng nói, với một giọng nói chỉ giành riêng cho nàng. “Vinh dự này tất nhiên là thuộc về em.”

Finnula mỉm cười với vẻ bẽn lẽn. “Cảm ơn anh,” nàng thì thầm và cầm lấy ngọn đuốc. Nàng bước tới bên đống đồ đạc và quần áo đã được đổ dầu trước đó để chúng có thể cháy nhanh hơn.

Chỉ cần một ngọn lửa là đủ để làm ngọn tháp đồ đạc bùng cháy. Finnula nhìn chằm chằm như thể bị thôi miên khi lưỡi lửa mầu cam đầu tiên bùng lên, và khi nàng không hề nhúc nhích trước ngọn lửa đang bốc lên rừng rực, Hugo bước tới và nhẹ nhàng kéo nàng lại phía sau.

Finnula không phải là người duy nhất đờ đẫn vì ngọn lửa. Đám đông vừa mới hoan hô mỗi lời nói của Hugo giờ bỗng trở nên lặng lẽ một cách ma quái khi ngọn lửa bốc lên, nuốt lấy những đồ vật vô tri với sự tàn bạo mãnh liệt. Nếu không phải tự mình chứng kiến, Hugo sẽ chẳng bao giờ nghĩ rằng một đám đông lớn như vậy có thể lặng yên đến thế này. Nhưng sự tĩnh lặng đó không kéo dài lâu. Bất thình lình chẳng biết từ đâu ra, Jamie lao tới và quăng một cái thắt lưng da dày lên trên đống lửa.

“Đó!” thằng bé thốt lên với vẻ thỏa mãn khi ngọn lửa nuốt lấy cái thắt lưng. “Hóa kiếp cho mày nhé!”

Quận trưởng de Brissac mỉm cười trước sự hăng hái của thằng nhóc. Nhận thấy ánh mắt dò hỏi của Hugo, ông giải thích, “Đó là cái thắt lưng cha ngài dùng để dạy nó khi nào nó hư.”

Hugo kinh hoàng quan sát hàng tá người khác được truyền cảm hứng từ hành động của Jamie, giờ đây đang vứt vào đống lửa những thứ đồ vật cá nhân gợi nhớ tới ngài bá tước quá cố. Trong đó có cả những mẩu giấy da với dấu tay điềm chỉ của những người nông dân mù chữ. Chàng biết đó là những giấy tờ thu thuế mà cha chàng và Reginald đã đưa cho các nông nô mù chữ. Hugo chưa bao giờ thích cha mình, chưa bao giờ dành cho ông sự quý trọng, nhưng nhìn thấy những mẩu giấy đó, chàng cảm thấy, không phải là lần đầu tiên, xấu hổ vì người đã sinh ra mình. May thay, sức nóng tỏa ra từ ngọn lửa đã giấu đi gò má đỏ bừng của chàng.

Rồi thì đột nhiên sự tĩnh lặng bị phá vỡ. Tiếng reo hò bùng nổ khi ai đó ném một hình nộm nhồi rơm vào trong đống lửa. Cái đầu của hình nộm được vẽ nguệch ngoạc vài nét sơ sài và Hugo nhận ra bộ ria quăn của Reginald Laroche. Ở đâu đó tiếng đàn của Jack Mallory vang lên réo rắt và một giai điệu vui tươi hòa trộn với tiếng cười đầy ắp không gian.

Quay về phía vợ mình, Hugo ngần ngại hỏi, “Em có nghĩ rằng... giờ mọi việc đã tốt hơn chưa?”

Finnula liếc nhìn chàng thật nhanh trước khi nhìn đi nơi khác. “Vâng. Em nghĩ là tốt hơn rồi.”

Hugo cảm thấy gánh nặng trong lòng chàng đã được xóa bỏ. Mỉm cười ranh mãnh chàng hỏi, “Vậy thì ta cũng nên ném một thứ khác gợi nhớ tới quá khứ vào trong ngọn lửa chứ nhỉ?”

Khi mắt hai người gặp nhau, nàng hỏi với vẻ nghi ngờ. “Thứ gì vậy?”

Chẳng nói chẳng rằng, Hugo thò tay vào trong áo và lấy ra một cái gói được buộc chặt. Finnula nhìn với vẻ căng thẳng cho tới khi Hugo giũ nó ra, để lộ chiếc quần da của nàng. Khi đó thì nàng hét lên giận giữ. “Anh phải bước qua xác em thì mới hòng đốt nó được,” nàng tuyên bố. “Trả lại đây!”

Phá lên cười vì sự căm phẫn của nàng, Hugo giơ cao tay khiến cho nàng chẳng thể với tới cái quần được. “Không,” chàng chọc ghẹo nàng. “Nó cũng là biểu tượng cho một thời kỳ đã qua. Thời thiếu nữ của em đã hết rồi, và đã đến lúc em đối diện với sự thực rằng...”

“Em lấy gì mặc khi cưỡi ngựa đi săn đây?” Finnula dậm chân bực tức.

“Em sẽ phải ăn mặc phù hợp với địa vị của một bá tước phu nhân,” Hugo nói kiên quyết.

Finnula vô cùng tức tối. Má nàng nóng bừng cũng gần bằng ngọn lửa đang cháy. Đây chính là Finnula như khi chàng gặp lần đầu tiên. Mọi sự dịu dàng này nọ đã biến sạch. Nụ cười của chàng biến thành một cái cười rộng miệng đầy vui sướng khi nhận ra rằng Finn Xinh Đẹp đã trở lại.

“Sao anh dám?” nàng điên cuồng giận giữ. “Sao anh dám lấy đồ của tôi? Tôi cần có nó để mặc đi săn! Tại sao đàn ông muốn mặc gì cũng được,” nàng hỏi, “còn phụ nữ thì phải kín mít từ đầu tới chân?”

Sự thực thì Hugo không có câu trả lời cho câu hỏi đó... Chàng bắt đầu phân vân không hiểu kế hoạch của mình có đúng không. Nhưng giờ thì chàng không thể lùi bước được nữa.

“Không. Anh đã mang từ Ai Cập về số lụa đủ để may cả kho váy áo cho một bà hoàng. Em có thể thuê người may bất cứ thứ gì em muốn, nhưng không mặc quần nữa.”

“Quỷ tha ma bắt đống lụa của anh đi! Tôi không quan tâm tới váy áo đẹp. Tôi chỉ muốn những gì là của tôi. Trả nó lại cho tôi!”

Hugo lắc đầu kiên quyết và ném cái quần quỷ tha ma bắt vào trong đống lửa, trước khi chàng có thể đổi ý. Finnula rít lên đủ để làm người chết sống dậy. Kỳ thực là rất nhiều người quay đầu lại, tưởng rằng sẽ thấy một nữ thần báo tử, chứ không phải là Bá tước phu nhân của Stephensgate đang trong cơn giận giữ điên cuồng.

Finnula hét lên giận giữ khi cái quần yêu quý của nàng bị ngọn lửa vây kín. “Anh... anh...” Finnula dường như không thể tìm được lời nào đủ xấu để dùng cho trường hợp này. Nàng lao vào Hugo và thét lên, “Anh là... đồ khốn!’

Nói rồi nàng quay gót và đùng đùng bỏ đi. John de Brissac, từ nãy giờ quan sát câu chuyện tâm tình giữa hai vợ chồng với sự thích thú, giờ thì thở hắt ra. “Thưa bá tước,” ông nói và lắc đầu. “Ngài quả là can đảm. Hiếm có ai dây vào Finn Xinh đẹp mà không bị làm sao cả. Ví dụ như là nhà Laroche... cho tới khi ngài trở về.”

Hugo cố tỏ ra vui vẻ. Kỳ thực chàng không cảm thấy mãn nguyện như chàng đã tưởng, khi thấy cái quần da đó bị thiêu rụi.

“Finnula không dữ tợn như cô ấy tỏ ra đâu,” chàng nói với vẻ thuyết phục mà chính chàng cũng không thấy tin tưởng. “Tôi đã thấy những con mèo còn dữ tợn hơn nhiều...”

Chàng còn định nói thêm nữa nhưng vào lúc đó, một âm thanh quen thuộc khiến chàng phân tâm. Chàng ngước nhìn lên, phản xạ của chàng đã trở thành bản năng, được mài giũa sau bao năm chinh chiến. Chàng đã thấy thứ đó từ trước khi nó đâm vào chàng, trước khi chàng nghe thấy tiếng hét cảnh cáo của quận trưởng de Brissac. Mũi tên sắc nhọn phóng vọt ra từ ngọn lửa và cho dù chàng đã giơ tay gạt nó đi, nhưng mũi tên vẫn găm sâu vào vai chàng với sức mạnh để khiến chàng gục xuống.

“Ngài bá tước!”

Quận trưởng de Brissac lao đến bên chàng ngay lập tức, cùng với nửa tá người đang sững sờ khi chứng kiến cảnh đó. Hugo nằm vật ra cỏ, chớp mắt nhìn những khuôn mặt đầy vẻ lo lắng, và chàng nghĩ thật nực cười vì sau cả thập kỷ chinh chiến ở nước ngoài, cuối cùng chàng lại ngã xuống ngay trên đồng cỏ nhà mình. Chàng hé môi định nói điều này, nhưng John de Brissac đã ra hiệu bảo chàng im lặng.

“Ngài đừng nói gì cả,” viên quận trưởng nhấc đầu Hugo lên và luồn cái áo khoác ngắn của ông ta xuống làm gối. Rồi ông ta hét qua vai, “Này anh kia. Chạy đi tìm Phu nhân Finnula ngay. Còn anh, gọi Cha Edward tới mau lên!”

Hugo mỉm cười, dù chàng đã bắt đầu cảm thấy đau. Như thể có trống đập dồn bên thái dương của chàng. “Cha Edward ư, ông quận trưởng?” chàng nói với vẻ châm biếm. “Chắc chắn không đến nỗi trầm trọng như thế...”

“Tôi đã bảo ngài nằm yên,” viên quận trưởng gắt. “Phu nhân Finnula đâu?”

“Tôi chắc cô ấy chưa đi xa đâu, thưa quận trưởng,” một trong các phụ tá của ông đáp lời.

“Vậy thì đi tìm cô ấy đi, vì Chúa.”

“Nhưng có lẽ ngài là người đi tìm cô ta thì hợp hơn chăng?” Viên phó chỉ vào mũi tên trên vai Hugo, nhưng vì cổ chàng cứ cứng đơ ra nên chàng chẳng thể quay ra nhìn được, “Ông hãy xem màu của cái lông chim đi.”

Hugo nhìn thấy vẻ mặt của quận trưởng... và rồi chàng trở nên nhợt nhạt.

“Gì vậy John?” Hugo cố chống tay nhổm dậy nhưng những cánh tay lo lắng đã ấn chàng nằm xuống, và chính chàng cũng cảm thấy tay chân mình như đã hóa thành đá. “Chuyện gì vậy? Cái lông chim làm sao?”

Nhưng viên quận trưởng chỉ nói, “Ai đó đi tìm thầy lang tới đây...” Hugo vươn tay ra chộp lấy cái áo của de Brissac, kéo đầu ông ta lại gần phía mình.

“Cho tôi biết đi,” chàng nói khò khè. “Cho tôi biết đi, nếu không tôi thề sẽ moi tim ông ra đấy.”

“Cái lông chim ở cuối mũi tên,” John thì thầm. “Nó có màu tím.”

Thì sao?”

“Lông chim gắn ở cuối mũi tên của phu nhân Finnula đều được nhuộm tím, thưa ngài.” Hugo dù đang rất đau đớn, suýt nữa thì đã bật cười, “Ông đang đùa đấy à. Cô ấy sẽ không bao giờ... Ông không thể cho rằng Finnula...”

“Tôi không cho rằng gì hết. Xin ngài, thưa Đức ông, ngài hãy nằm yên. Ngài đang mất máu đấy…”

Hugo biết mình bị thương rất nặng. Chàng chẳng thể nhìn thấy gì ngoài thứ ở ngay trước mặt chàng, mà thật không may, đó lại là khuôn mặt to bè bè của John de Brissac. Chàng vẫn giữ được tỉnh táo và chỉ mất một khoảnh khắc để cái ẩn ý khủng khiếp mà ông quận trưởng vừa nói tới thấm vào trong trí óc chàng.

“Đừng để cho họ,” Hugo nói, ngón tay chàng níu chặt lấy áo của John. “Đừng để cho họ đưa cô ấy đi...”

“Xin ngài đừng lo.” Giọng của John nghe thật dịu dàng. “Tôi sẽ lo việc đó. Cô ấy sẽ không bị làm hại đâu.”

“Mọi người sẽ nghĩ...”

“Tôi biết họ sẽ nghĩ gì. Cứ để tôi lo việc đó. Đây là lỗi của tôi. Vì công việc trong thị trấn mà hôm nay tôi chưa có thời gian tới Leesbury xem Laroche thế nào. Tôi sẽ lo mọi chuyện. Xin ngài cứ nghỉ ngơi đi...” Hugo chẳng cần tới lời khuyên bảo đó. Mi mắt chàng trở nên nặng trĩu đến nỗi chàng không thể chống đỡ chúng được nữa, và chàng cảm thấy như mình đang chìm sâu xuống mảnh đất ở bên dưới.

“Hugo!”

Tiếng kêu kinh hoàng đó dường như không thể nhận ra nổi, nhưng Hugo vẫn biết ai đang gọi tên chàng. Điều cuối cùng chàng thấy trước khi bóng tối xâm chiếm chàng là khuôn mặt của Finnula, trắng bệch vì sợ hãi, ngay cả trong ánh lửa đỏ rực, nhưng thật xinh đẹp, đẹp như lần đầu chàng đã nhìn thấy nàng. “Hugo! Ôi không!” Nàng sụp xuống bên cạnh chàng, tay nàng siết chặt tay chàng. “Hugo!”

Chàng cố nói với nàng điều gì đó - chàng cũng không biết đó là điều gì - nhưng lưỡi của chàng, cũng giống như tay chân chàng, trở nên nặng như chì. Và rồi mí mắt chàng cụp xuống, và chàng không biết gì nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.