Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 49: Bữa cơm xã giao




Trong phòng làm việc, An Nhiên đang chuyên tâm thiết kế tòa thị chính, qua buổi trưa, tuy là vẫn là bản phác thảo nhưng đã có thể nhìn ra được diện mạo sơ bộ.

An Nhiên cầm bút quan sát cẩn thận, vừa cầm cái tẩy, tẩy bức vẽ một chút, lại lấy thước đo đi đo lại một lần nữa, qua một hồi lâu mới hài lòng gật đầu. Đang định vẽ mục khác thì có tiếng gõ cửa vang lên, ngẩng đầu, cô thấy Tiếu Hiểu trang điểm hoàn mỹ, mái tóc xoăn lọn to cùng với bộ quần áo trên người kia hình như khác lúc sáng, đôi khi An Nhiên thật không hiểu, cùng làm một nơi, cùng chức vị, làm cùng việc, lẽ ra cô ta làm gì có nhiều thời gian đến chỗ mình, hơn nữa lại còn phải thay đổi trang phục và túi xách. Cô ta sống rất sang nhưng cô cũng cảm thấy mệt mỏi thay cô ta.

“Xong chưa, tổng giám bảo em đến báo cho chị, gần đến giờ rồi.” Tiếu Hiểu đứng ở cửa nói, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn không ra là cười hay là không cười.

An Nhiên nhìn thời gian trên màn hình máy tính một chút, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, sắc trời tối sầm, bây giờ mới cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh.

Gật đầu với Tiếu Hiểu, thu dọn đồ trên bàn, nói với cô ta: “được rồi, đến ngay, tổng giám nói ở đâu thế, tôi tự lái xe đến.”

Tiếu Hiểu liếc nhìn cô, cười hỏi: “chị không có ý định đi phòng vệ sinh trang điểm lại sao?”

Lúc này, An Nhiên mới kịp phản ứng, từ buổi trưa đến giờ vẫn vùi đầu vào thiết kế, mà cô luôn vẽ quên trời đất, mái tóc vốn được buộc gọn gàng giờ phút này lại nhếch nhác, rối bù, nhìn đồng hồ, đem bản vẽ đã sửa được một nửa nhét vào một bên, cầm túi xách vội vàng đi vào phòng vệ sinh, đi qua Tiếu Hiểu, không quên nói: “nói luôn cho tôi địa chỉ, tự tôi lái xe đến.”

Tiếu Hiểu nhướng nhướng mày, nói: “Du Nhiên Cư.”

An Nhiên ngừng lại, trong lòng không khỏi kêu khổ, tại sao lại là ‘Du Nhiên Cư’ Giang Thành lớn thế này, chẳng lẽ không thể tìm một chỗ khác có thể ăn cơm sao?

Nhìn cô hơi nhíu chân mày, Tiếu Hiểu có chút khinh thường hỏi: “làm sao, chị không thích chỗ đó?”

“Không có.” An Nhiên cười nhạt lắc đầu, chỉ cầu nguyện đừng gặp Tô Dịch Kiều là được.

Tiếu Hiểu cũng không nói nhiều, chẳng qua là nhìn cô nhíu mày.

An Nhiên tránh ánh mắt của cô, chỉ nói: “không cần chờ tôi, tôi tự lái xe đến.” Nói xong liền đi phòng vệ sinh.

Tiếu hiểu nhìn thân ảnh của cô biến mất ở chỗ rẽ vào phòng vệ sinh, sau đó quay đầu nhìn bản vẽ cô đặt trên bàn làm việc, chân mày khẽ nhướng lên, ánh mắt tỏa sáng.

An Nhiên đi phòng vệ sinh, chải tóc qua loa, sau đó trang điểm nhàn nhạn, khi quay ra phòng làm việc Tiếu Hiểu đã rời đi, thu dọn bàn làm việc đang dở dang, sau đó cầm cặp tài liệu và điện thoại trên bàn, liền đi ra khỏi phòng làm việc.

Trong lúc đi về phía bãi đỗ xe dưới hầm công ty, ánh mắt An Nhiên vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay, cảm giác, cảm giác có gì đó không thích hợp, lại không biết không thích hợp ở chỗ nào. Đợi đến khi ngồi vào trong xe, An Nhiên mới nghĩ ra hôm nay hình như Tô Dịch Thừa chưa gọi điện cho cô, cũng không nói sẽ đến đón cô, sau đó cô khởi động xe chuẩn bị rời đi, mới nhớ ra sáng nay khi đưa đồ ăn sáng cho cô, Tô Dịch Thừa đã nói hôm nay phải đi trụ sở thị sát, buổi tối có khả năng về muộn, không có thời gian đi đón cô, bảo cô tự lái xe về.

Xe khởi động khẽ rung, An Nhiên nhìn chằm chằm điện thoại di động một lúc lâu có chút thất thần, sau đó điện thoại trong tay đột nhiên vang lên, là Tiếu Hiểu gọi điện thoại tới, sau khi kinh sợ An Nhiên vội vàng mở máy, chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy bên kia điện thoại, Tiếu Hiểu hỏi: “An Nhiên, chị đến chưa vậy, em và tổng giám đang trên đường đi, đợi ở tầng 2 phòng 208, Đồng cục trưởng sắp đến, đừng đến muộn.”

“Ừ, tôi biết rồi.” An Nhiên lên tiếng, sau đó cúp điện thoại. Sau đó nhìn điện thoại di động không khỏi lắc đầu, âm thầm cười khổ, mới bao lâu thế mà cô đã có quen với việc có người đàn ông kia gọi điện hằng ngày, thậm chí quan tâm đưa đón.

Thói quen, thật sự là đáng sợ.

Khi An Nhiên lái xe đến nơi, đúng lúc gặp Trương quản lý ở đại sảnh, vì trước đó Tô Dịch Kiều đã dặn dò, Trương quản lý thấy An Nhiên, thái độ phải gọi là cực kỳ nồng nhiệt, khuôn mặt tươi cười chào hỏi cô, hỏi đã đặt chỗ chưa, có bạn đến không, v.v.. khiến An Nhiên suýt nữa thì không chịu nổi, vội nói là còn có công việc, đến cùng lãnh đạo công ty đến ăn bữa cơm xã giao, không tiện nhiều lời, liền vội vàng lên tầng. Gõ cửa đi vào, đã thấy Tiếu Hiểu và Hoàng Đức Hưng ngồi sát một bên, mái tóc xoăn của Tiếu Hiểu có phần lộn xộn, sắc mặt cũng hơi hồng hào, khóe môi hơi bị nhòe màu son. Mà Hoàng Đức Hưng ở một bên vẫn ngồi nghiêm chỉnh, xem xét mở máy điện thoại, thấy An Nhiên đi vào, cũng chỉ mỉm cười gật đầu, cũng không nói nhiều. Mà Tiếu Hiểu đột nhiên đứng dậy nói bụng có chút không thoải mái, sau đó cầm túi xách trực tiếp đi phòng vệ sinh.

An Nhiên cảm giác hình như có chuyện mập mờ không bình thường, nhưng dù sao đó cũng là chuyện của người khác, cô không có tư cách nói nhiều, chỉ cúi đầu nhìn khăn trải bàn được chế tác tinh xảo kia.

Buổi tối Hoàng Đức Hưng mời vị Đồng cục trưởng kia và Tiếu Hiểu đến trước, chẳng qua điều khiến An Nhiên ngoài ý muốn chính là vị Đồng cục trưởng cũng không phải là ai khác, mà là người đã gặp mặt ở đây lần trước, dường như còn có quen biết mẹ mình.

Đồng Văn Hải cũng nhận ra An Nhiên, sở dĩ ông có ấn tượng với An Nhiên đầu tiên vì cô là bà xã của Tô Dịch Thừa, thứ hai cô là con gái Lâm Tiểu Phân, bất kể là gì thì một trong hai thân phận này, cô cũng khiến ông không cách nào xem nhẹ.

“Cô…” Đồng Văn Hải vừa định mở miệng nói gì, lại bị Hoàng Đức Hưng ở phía sau đứng lên ngắt lời.

“Đồng cục trưởng, đã lâu không gặp, phong độ vẫn nhanh nhẹ như cũ.” Hoàng Đức Hưng cười với Đồng Văn Hải.

Đồng Văn Hải lấy lại tinh thần, liếc nhìn Hoàng Đức Hưng, cười nói: “Hoàng tổng giám nói đùa.”

“Đâu có đâu có, là Đồng cục trưởng quá khiêm tốn rồi.” Hoàng Đức Hưng nói xong, liền xoay người nói với An Nhiên: “An Nhiên, vị này là Đồng cục trưởng cục xây dựng mới nhậm chức, cô phải cố gắng kính Đồng cục trưởng mấy chén.”

An Nhiên cười cười, gật đầu với Đồng cục trưởng, gọi: “xin chào Đồng cục trưởng.”

Đồng Văn Hải gật đầu, nhìn ánh mắt cô hơi phức tạp.

Sau đó cửa phía sau lại bị đẩy ra, Tiếu Hiểu đang cười nói cùng người khác tiến vào, mà đến khi An Nhiên nhìn rõ người tiến vào cùng Tiếu Hiểu kia, mắt bỗng trợn trừng, vẻ mặt rất là bất ngờ và khiếp sợ.