Tiên Ma Chi Hồn

Chương 17: Tiên lữ đồng chu vãn cánh di



Vũ Xương thở dài :

-Nếu cô nương không muốn nói thì tại hạ cũng không tiện ép !

Yến Phi Phi cười nhạt :

-Ngươi ép được ta hay sao ?

Ngọc Băng Tâm thấy hai người sắp gây lộn thì mặc nhiên ngồi im không hề động đậy , dường như trong ánh mắt nàng ẩn hiện một vài sắc thái khác lạ . Huyền Thuyết Sương không làm được thế . Nàng vội can :

-Yến cô nương hãy bình tĩnh ! Xương đệ có nhiều chuyện vẫn chưa tiện để người khác biết , cho nên ...

Yến Phi Phi cắt ngang :

-Ta hiểu !

Nàng đưa mắt lườm Vũ Xương , tâm tư không được thoải mái nên cũng chẳng khai khẩu . Vũ Xương rất muốn biết chuyện Thiếu Niên Anh Hùng hội rốt cục là thế nào , nhưng thủy chung hắn vẫn im lặng không chịu hỏi . Lục An Vân như nhớ ra chuyện gì liền hỏi Yến Phi Phi :

-Yến cô nương ! Theo như ta nghe không nhầm thì ban đầu tên họ Lục gọi Lâm Trấn Nam là “ Hàn đại ca “ nhưng rõ ràng gã đâu phải họ Hàn ? Sao lại có chuyện như vậy ?

Vũ Xương hơi thẫn thờ , hắn cũng không để ý đến chuyện đó , mà mấy người kia hình như cũng vậy ! Lục An Vân này thật tinh tế !

Yến Phi Phi gật đầu :

-Triêu Dương phái tương đối gần Quan Ngoại nên khí hậu cũng chẳng lấy gì làm ấm áp . Võ công của Lâm Trấn Nam rất kỳ bí , nghe nói hắn vận hàn khí vào kiếm quyết nên thập phần lợi hại . Nhưng căn bản tâm tư hắn lạnh lẽo , hành sự cũng thâm trầm kín đáo , không hề có tình cảm . Bọn trong Triêu Dương phái gọi hắn bằng “ Hàn sư huynh “ , “Hàn đại ca” có lẽ là vì nguyên nhân đó !

Nàng nói xong liếc mắt qua Vũ Xương cười nhạt :

-Nhưng các vị yên tâm ! Võ công hắn có thế nào cũng không sánh được với gã quái vật kia đâu !

Vũ Xương không lấy làm giận , hắn vẫn thấy mình thực ra đối xử với Yến Phi Phi có mấy phần không đáng , sâu trong tâm khảm hắn cũng có chút hảo cảm với nàng , chẳng qua hoàn cảnh chưa minh bạch nên chẳng tiện thân tình mà thôi !

Trần Tuấn Hào nhìn ra ngoài nói :

-Sắp sáng rồi , chúng ta cũng nên trở về khách điếm kẻo các vị trưởng bối lại lo lắng !

Mọi người gật đầu rồi cùng nhau đứng dậy chia tay Yến Phi Phi về khách điếm .

Trời đêm một màu kỳ bí , huyền ảo , tại một nơi cách chỗ bọn Vũ Xương không xa . Âu Dương Tu cùng Lao Hà bước vào một khách điếm tương đối khang trang , hai lão nhìn ngó trước sau rồi bước lên tầng hai gõ cửa căn phòng tối tăm không ánh đèn . Một giọng trầm đục vang ra :

-Hãy cứ vào !

Không gian trong phòng một màu đen u ám , chỉ thi thoảng le lói lên vài sắc màu xanh lét kỳ dị . Thứ ánh sáng ấy được phát ra từ năm cái lư hương đang bay thành vòng tròn truớc mặt một hắc y nhân che kín chân diện . Hắc y nhân thấy hai lão bước vào thì đưa tay thu năm lư hương lại , ánh sáng kỳ dị cũng theo đó tan biến vào bóng tối . Căn phòng lúc này thuần túy một màu đen sâu thẳm ! Âu Dương Tu kéo Lao hà quỳ rạp xuống trước mặt hắc y nhân .

-Giáo chủ ! Chúng tại hạ vô năng đã không hoàn thành nhiệm vụ ! Xin nhận sự trừng phạt !

Hắc y nhân khẽ ngước đầu lên , toàn thân hình hắn chìm sâu vào bóng tối u uất , chỉ duy nhất có đôi mắt là lấp lánh thần quang , đôi mắt ấy dọi soi vào chân diện hai lão già quỳ dưới đất nói :

-Ta biết hai vị hộ pháp đã cố gắng hết mình , hẳn có kẻ chân tu thâm sâu đứng ra ngăn cản ?

Hắn dứt lời cũng bước đến đỡ hai lão dậy , Lao Hà cúi đầu :

-Đúng vậy ! Kẻ đó trẻ tuổi nhưng tu hành cực kỳ thâm sâu , hắn còn biết vận dụng Ngũ Hành Chi Lực vào kiếm quyết nên thập phần lợi hại !

Hắc y nhân tuy rằng được che kín chân diện nhưng khi nghe nói đến điều này thì đôi mắt trở nên đại biến , lão lẩm nhẩm :

-Nhanh như vậy sao ?

Âu Dương Tu cười khổ :

-Không lẽ giáo chủ quen biết hắn ?

Hắc y nhân cười gằn , ánh mắt mấy phần uất hận :

-Quen ư ? ta chỉ muốn lấy mạng hắn thôi !...

Vũ Xương một mình dạo dưới nắng mai . Lâu lắm rồi , kể từ khi hắn bước chân lên Tuyết Sơn . Đây là lần đầu tiên hắn được tắm nắng như vậy . Thứ nắng ấm áp dịu ngọt là nguồn sống của vạn vật trên nhân gian . Lẽ ra hắn phải lấy làm vui thích khi trở về với cái không gian năm nào hắn sống , nhưng chẳng hiểu sao tâm tư hắn dao động liên hồi . Cuối cùng hắn dừng bước rẽ vào một con hẻm đi tìm một quán rượu nhỏ bé nào đấy giải sầu . Trước đây hắn cũng là một thư sinh , được đi đây đi đó , những quán rượu nhỏ lẩn quất trong các hẻm sâu luôn có một nét gì đấy đặc biệt hơn hẳn mấy thứ tửu lâu ồn ào ngoài mặt phố !

Hắn dừng lại trước một căn lều tạm bợ nhỏ bé tựa vào tường một tòa biệt trang lớn . Quán nhỏ này chỉ vài thứ hàng vặt vãnh đặt trên một cái sạp tre dài hơn trượng . Phía trong sạp , một lão bà tóc trắng như sương ngồi phe phẩy quạt giấy , miệng bóp bép nhai trầu . Hắn dừng lại hỏi :

-Bà bà có rượu chăng ?

Lão bà nhả bã trầu ra nói :

-Mời công tử ngồi ! Quán của lão có thứ rượu nếp để lâu năm đấy !

Hắn mỉm cười kéo băng ghế ra ngồi , không gian nơi này một màu tĩnh lặng mát mẻ . Bà lão rót một chén rượu đưa cho hắn hỏi :

-Công tử hẳn không phải người của trấn Dương Bình ?

Hắn mỉm cười :

-Bà bà đoán đúng rồi ! Ta đến từ Quan Ngoại !

Hắn đưa môi nhấp một ngụm rượu , vị ngọt thấm đẫm đầu lưỡi . Bà lão lắc đầu :

-Lão bà từng thấy rất nhiều người Quan Ngoại , nhưng không thấy ai như công tử đây !

Hắn mỉm cười không nói gì , đột nhiên từ xa có tiếng bước chân vọng lại , hắn đưa mắt quan sát thấy một bóng tử y từ từ hiện hữu , hắn đã nhận ra người đó nên quay mặt đi . Mới gặp nàng ta một lần nhưng thực sự mà nói hắn không có hảo cảm cho lắm . Bà lão cười :

-Cô gái này hai hôm nay , ngày nào cũng đến đây uống rượu một mình , đến khi thần trí mơ màng mới chịu đứng dậy đi về !

Vũ Xương cười gượng rồi uống một ngụm rượu lớn hơn , đoạn quay mặt đi . Bà lão lấy một cái chén khác rót đầy rượu rồi tiện thể rót luôn vào chén hắn . Lúc này Kim Tình Văn cũng ngồi xuống bên cạnh hắn , thần trí nàng có đôi nét muộn phiền , mơ hồ . Những nét kiêu sa , ngạo mạn cũng tuyệt nhiên không còn vương lại . Dường như nàng không nhận ra hắn nên cầm chén rượu lên uống cạn một hơi , cũng chẳng nói lời nào với bà lão . Nàng thở dài rồi như nhận ra có người bên cạnh nên đưa mắt quan sát . Chân mày khẽ cau lại , Vũ Xương cười gượng :

-là cô nương ?

Kim Tình Văn đứng phắt dậy , vứt một nén bạc xuống bàn cho bà lão rồi quay bước đi như gió . Trông dáng dấp kiêu sa lúc này với vẻ ảo não khi nãy thật không khác nào một trời một vực . Vũ Xương lắc đầu không nói gì , bà lão thở dài :

-Tính tình cô nương này thật kỳ quặc ! Công tử quen cô ta sao ?

-Cũng có chút gặp gỡ !

Hắn uống cạn chén rượu rồi cũng đứng dậy đi về , từ lúc Tình Văn đến đây , tâm tư hắn mấy phần không được thoải mái . Hắn bước đi trên con hẻm dài hẻo lánh , không hiểu sao trong lòng thấy trống vắng vô cùng .

Đúng lúc vừa bước ra khỏi con hẻm thì hắn đụng ngay Yến Phi Phi , nàng nhìn hắn cười nhạt :

-Tại sao lại đến những nơi như thế này , bộ ngươi thích sự hoang vắng lắm sao ?

Vũ Xương không nói gì , hắn khẽ cau mày định bước đi thì Yến Phi Phi gọi :

-Sao ngươi khinh người như thế ? Ta đắc tội gì với ngươi ?

Hắn hơi sững người , đôi mắt mầy phần mơ hồ , hắn quay lại nhìn Yến Phi Phi rất sâu hỏi :

-Cô nương có rỗi không ?

Yến Phi Phi hơi ngạc nhiên , nàng nhìn hắn một hồi lâu .

-Ngươi hỏi làm gì ?

Vũ Xương nhếch mép :

-Không có gì , ta muốn mời cô nương uống rượu !

Yến Phi Phi suy nghĩ giây lát rồi gật đầu :

-Được , ta đi với ngươi !

Hai người đến một tửu lâu khá lớn , khách nhân trong này không lấy làm đông , chỉ đây đó vài gã giang hồ ngồi lẻ loi cô độc đối ẩm một mình . Yến Phi Phi gọi rượu xong mỉm cười .

-Ngươi mời ta đi uống rượu là có ý đồ gì ? Sao tự nhiên lại tỏ ra thân thiện như vậy ? Hay muốn lấy lòng ta để khai thác chuyện Thiếu Niên Anh Hùng Hội ?

Vũ Xương mặc nhiên không phản đối , hắn rót rượu vào hai bát rồi ngửa cổ tu hết một hơi nói :

-Chả phải cô nương muốn biết thân thế của ta sao ? Có muốn nghe ta kể không ?

Yến Phi Phi tròn mắt nhìn hắn , nàng đưa tay sờ trán hắn nói :

-Sáng nay ngươi đi dạo sớm như vậy , liệu có phải trúng gió chăng ?

Vũ Xương đẩy bàn tay mát lạnh , mềm mại của nàng ra :

-Ta chả sao hết , chỉ vì ta thấy mình cần nói thì nói thôi , nhưng cô nương phải hứa không được kể lại cho ai , kể cả nghĩa phụ mình !

Yến Phi Phi ngồi im trầm ngâm nhìn hắn , dường như đây là một con người hoàn toàn khác chứ không phải gã Vũ Xương lạnh nhạt nàng quen biết . Yến Phi Phi gật đầu :

-Được ! Ta hứa với ngươi ! Kể đi !

Vũ Xương thở dài , hắn đem mọi chuyện ra kể một lượt cho Yến Phi Phi nghe . Kể xong cũng chẳng hiểu mình làm như vậy có đúng hay không nữa ! Ngay cả Ngọc Băng Tâm , Huyền Tuyết Sương hắn cũng chưa nói nhưng lại đem ra nói với cô gái Quan Nội mới quen biết này . Có lẽ hắn thấy nàng đáng tin tưởng để nói , mà cũng có thể chỉ vì Yến phi Phi đến đúng lúc hắn cảm thấy tâm tư nặng trĩu cần được chia sẻ .

Yến Phi Phi trầm mặc nhìn hắn . Một lúc sau nàng đưa ngọc thủ bóp tay hắn , rồi cấu má hắn . vũ Xương đẩy tay nàng hỏi :

-Cô nương làm gì vậy ?

Yến Phi Phi thở dài :

-Ngươi nói mình không phải do con người sinh ra , ta muốn xem xem có khác biệt gì với con người thực sự không đấy thôi !

-Có khác không ?

Yến Phi Phi đưa tay sờ má mình nói :

-Chả khác tý nào !

Hắn dù mới ôn lại chuyện cũ tâm tư có vài phần buồn bực nhưng nghe nàng ta nói thì cũng mấy phần muốn cười . Yến Phi Phi nhìn sâu vào mắt hắn hỏi :

-Ngươi bảo chưa kể chuyện này với ai ngoài mấy vị trưởng bối trong Thiên Vũ Môn , vậy tại sao lại kể với ta ? Ngươi nên nhớ ta là con gái của kẻ mà ngươi đang nghi là thù nhân đấy !

Vũ Xương cười gượng :

-Ta cũng không hiểu tại sao nữa ! Có thể tâm tư sáng nay của ta không được tốt !

-Hừ ! Nói như vậy tức là nếu tâm tư tốt thì ngươi sẽ không kể vì cho rằng ta không đủ tin tưởng đúng không ?

-Đâu phải như vậy ! Nếu đã không tin tưởng thì ta đâu dại gì kể ra !

Yến Phi Phi uống hết chén rượu nói :

-Ngươi nghĩ thế nào ta không cần biết , nhưng trước khi mọi chuyện rõ ràng ngươi chớ manh dộng với nghĩa phụ ta , ta không tin ông ấy là hung thủ đâu , nhất định có kẻ nào đấy dàn dựng chuyện này !

Vũ Xương mặc nhiên không nói , hắn cũng có ý đấy nhưng mọi bằng chứng để lại đều dồn hết vào Thu Nhược Tuyền , hơn nữa ông ta còn năm lần bảy lượt muốn tận diệt hắn . Đấy chẳng phải giết người diệt khẩu hay sao ?

Yến Phi Phi cười nhạt :

-Vì ngươi đã kể chuyện khó khăn của ngươi cho ta nghe , cho nên ta tạm thời không tính toán nợ cũ , mọi chuyện vẫn chưa minh bạch nên từ nay ta với ngươi vẫn là bằng hữu . Đừng có lạnh nhạt với ta ! Còn nữa , người có muốn biết chuyện bọn Tiên Tri giáo vì sao hấp thu Tinh Nguyên của các loại yêu nhân hay không ?

Vũ Xương mỉm cười :

-Chuyện này đương nhiên là ta muốn biết !

-Ngươi có từng nghe nói tới loại võ công gọi là Hấp Tinh Chưởng hay chưa ?

Vũ Xương lắc đầu :

-Chưa nghe nói bao giờ !

-Loại võ công này rất quỷ dị , bá đạo . Người tu luyện Hấp Tinh Chưởng phải thu được tinh nguyên của năm lại Dị vật , năm loại này phải mang trong mình những thuộc tính của Ngũ Hành Chi Lực gồm Kim , Mộc , Thủy , Hỏa , Thổ . Sau đấy dựa vào khẩu quyết mà hấp thụ tinh nguyên của chúng thành chân nguyên bản thân !

Vũ Xương giật mình :

-Không lẽ bọn Tiên Tri giáo tu luyện loại võ công này !

-Sao ngươi nghĩ ngắn thế ? Có biết rằng để tu luyện loại võ công này phải có một chân tu vững vàng và tinh nguyên phù hợp hay không ? Ta nghĩ chỉ giáo chủ của chúng luyện thôi !

Vũ Xương trầm ngâm , hắn đã tận mắt mục kích võ công của hai gã Hộ Pháp trong Tiên Tri giáp , bọn chúng tu chân thâm sâu khó lường . Chắc hẳn giáo chủ của chúng đạo hạnh ghê gớm hơn bội phần , bây giờ lại còn tu luyện thêm Hấp Tinh Chưởng nữa thì giang hồ lấy ai làm đối thủ đây ?

Yến Phi Phi nghiêng đầu nhìn hắn hỏi :

-Ngươi đang nghĩ gì ?

-Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh đấy thôi !

-Hừ ! Đầu óc bọn nam nhân các ngươi có rất nhiều điều mờ ám khi đứng trước nữ nhân !

Hắn cười :

-Vậy cô nương nếu sợ thì nên đi thôi !

Yên phi Phi mỉm cười :

-Riêng ngươi thì ta không sợ ! hãy nói cho ta biết , vì sao mới sang sớm ngươi đã đi tới con hẻm đó ? Không lẽ có hẹn với Kim Tình Văn tỷ hay sao ?

Vũ Xương giật mình :

-Cô nương cũng biết nàng ta tới đó ?

-Sao ? Bị ta đoán trúng tim đen hả ?

Vũ Xương thở dài :

-Tim đen là cái gì ? Ta chỉ tình cờ đụng nàng ta ở đấy mà thôi !

Yến Phi Phi gật đầu :

-Ta tạm thời tin ngươi ! Nhưng nói cho người biết , nàng ta là người rất kiêu kỳ và lạnh nhạt , nếu có ý đồ gì đấy thì hãy từ bỏ đi !

-Tạo sao cô nương cứ thích nghĩ xấu cho người ta thế ?

-Ờ ! Không hiểu sao gặp ngươi là ta ăn nói loạn xạ hết cả lên !

Nàng đứng dậy nói :

-Ta còn phải đi có việc ! Ngươi về thôi !

-Cô nương tự nhiên !

Yến Phi Phi quay mình bước xuống lầu , lên ngựa dong đi thẳng . Vũ Xương nhìn theo , chân diện hắn nổi lên mấy phần khó hiểu . Hắn buông tiếng thở dài , khẽ lắc đầu . Đoạn gọi Tiểu Nhị thanh toán rồi cũng lững thững về khách điếm .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.