Tiên Mãn Cung Đường

Chương 126: Giường mèo



Tô Dự nhìn mớ lông mèo tràn đầy kia, mắt đều muốn thẳng luôn, nuốt nuốt nước miếng, kéo ống tay áo Hoàng đế bệ hạ, "Đây...... ngủ thế nào bây giờ?"

Mèo lớn trên giường xoay người, ngửa cái bụng lên trời, quay đầu nhìn bọn hắn. Bộ lông giống như Bệ Ngạn thời thượng cổ, trên lưng là hoa văn hổ, trên bụng là lông nhung màu trắng, vài trượng lông tơ màu trắng chồng chất thành một mảnh hải dương mao mao, mèo đen lớn Cảnh vương đã nhịn không được, cọ một chút liền nhảy lên, trên bụng Tổ thúc chạy một vòng, nhảy lên chiếc móng vuốt to lớn kia, từ trên cao nhìn xuống mọi người.

"Meo!" Thái tử điện hạ từ trong vạt áo Tô Dự ló đầu ra, khua cái chân ngắn ngủn cũng muốn bò lên.

Hoàng đế bệ hạ ghét bỏ nhìn thoáng qua chiếc giường không còn chỗ trống nào, "Nô tài ngốc ngủ bên trong." Lời này nói xong, Hoàng đế bệ hạ vẫn như trước thực mất hứng, giường như vậy, ngủ chỗ nào cũng phải tiếp xúc với mấy con mèo khác mà.

"Thật... thật sự có thể sao?" Tô Dự nói cũng nói không lưu loát.

"Nếu không muốn ngủ ở đây, trẫm cùng ngươi ngủ bên ngoài." Hoàng đế bệ hạ hai mắt xoát một tiếng sáng lên, ngủ trên cây một đêm cũng không có gì, mà tránh khỏi nhóm trưởng bối còn có thể làm chút chuyện mấy ngày nay không thể làm a.

"Không không không, ở đây rất tốt." Tô Dự không chút do dự cự tuyệt đề nghị của Hoàng thượng.

Đại đại miêu ngáp một cái, lung lay chiếc đuôi to xoã tung, buông đến trên cái bụng.

Hoàng đế bệ hạ hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không kiên trì.

Tô Dự đứng bên giường, chậm rãi thò tay, sờ sờ chiếc giường đầy lông ấm áp kia, "Tổ thúc, ta cũng có thể ngủ bên trên sao?"

Đại đại miêu nhìn nhìn hắn, vươn một cái móng vuốt lớn ra, bẹp, đáp lên đầu Tô Dự.

Mới trước đây, thời điểm mẫu thân mang thai hắn bụng gồ lên, nguyên tưởng rằng sẽ là phàm tử, ai ngờ sinh ra lại là một con mèo lớn như vậy. Vốn đang bởi vì huyết mạch Thượng Cổ của hắn mà cao hứng, nhưng thẳng đến khi hắn đầy tuổi vẫn không thể hóa hình người, phụ thân mới bắt đầu buồn rầu. Nhiều năm như vậy chưa từng có một phàm nhân nào thân cận hắn, nay vợ cháu trai này lại tuyệt không sợ hắn, Tổ thúc rất là cao hứng.

"Mieo!" Hoàng tổ thúc lên tiếng.

Tô Dự nghe không hiểu, nhưng coi như Tổ thúc đồng ý, liền thả người nhảy lên, nhào vào biển lông mao.

Mềm mại, ấm áp, lông vô biên vô hạn, mang theo vị mát lành nước biển thản nhiên. Đây đã không chỉ có thể đem mặt vùi vào, mà đầu, bả vai, đầu gối, chân, hết thảy đều có thể vùi vào luôn. Mở rộng hai tay, hươ lung tung trong biển lông, Tô Dự hạnh phúc đến sắp khóc.

"Meo!" Thái tử điện hạ từ trong vạt áo chui ra, nghiêng ngả lảo đảo đi vài bước, liền biến mất trong lớp lông dày đặc.

Lông mao thật dài cơ hồ cao bằng Thái tử điện hạ vậy, quả cầu lông nhỏ màu vàng kim ở bên trong nhảy vài cái, liền tìm không thấy đâu nữa.

Nhóm mèo lớn còn lại lần lượt nhảy lên giường, Thái Thượng Hoàng dẫm dẫm trên bộ lông ấm áp, đối với cái giường mới mềm mại này rất là vừa lòng. Lăng vương phóng cao nhảy lên, bổ nhào vào bên cạnh đầu Tô Dự, một tay đào Thái tử điện hạ từ trong lông mao ra, ôm lấy đánh lăn.

Hoàng tổ thúc tuy rằng rắn chắc, nhưng dù sao cũng là bụng mèo, một nam tử trưởng thành như Tô Dự ngủ thì không sao, nếu hai người ngủ liền có chút nặng. Hoàng đế bệ hạ đành biến thành mèo lông vàng nhảy lên, không cao hứng gì cho lắm ngồi xổm trên đầu Tô Dự.

Tô Dự xoay người, mặt hướng lên trên, Hoàng đế bệ hạ liền dán lên mặt hắn. Tô Dự hưng phấn không thôi ôm lấy cục lông trên mặt, đối với cái miệng lông xù kia hôn mạnh một cái, còn chưa đợi Hoàng thượng đánh hắn, liền đem mèo vàng kim kéo vào trong lòng, ôm chặt rồi lăn lăn trên bụng lông Hoàng tổ thúc.

"Hắc hắc hắc......" Tô Dự ngây ngô cười tiếp nhận bàn tay Hoàng đế bệ hạ thưởng qua, lăn đến bên trong ngủ, ôm một cái móng vuốt to của Hoàng tổ thúc.

Hoàng đế bệ hạ ngồi xổm trên móng vuốt lớn mặt không biểu tình nhìn hắn, nô tài ngốc này, thời điểm biết y và Tương Trấp Nhi là cùng một người cũng đã cười như vậy, thật sự là, rất dọa người a......

Uông công công ôm mèo trắng lớn đã tắm rửa qua đi tới, cung kính đặt Quốc sư lên giường.

Mặc kệ bộ lông trắng như tuyết mới khô một nửa, mèo trắng lớn ưu nhã thong thả bước, cọ cọ lên cái cằm ấm áp của Hoàng tổ thúc, đề mớ lông tơ mềm mại kia đem hơi ẩm trên người hút đi.

Hạo vương xáp qua ý đồ liếm lông cho đệ đệ, lại bị một bàn tay vô tình đánh bay.

Tắt nến, Uông công công và thế tử Lỗ quốc công ngả ra đất nghỉ ở chỗ cửa động, cái bụng Tổ Vương gia, bọn họ tự nhiên là không được ngủ a.

Tô Dự ôm Hoàng đế bệ hạ, không dấu vết cọ mặt trên giường lông, nhỏ giọng hỏi Tương Trấp Nhi trong lòng, "Hoàng tổ thúc sẽ cùng trở về với chúng ta chứ?" Giàu thì dễ, nghèo thì khó, đã ngủ qua giường bụng mèo, nếu nửa đời sau không được ngủ nữa, thật sự là nhiều thống khổ a.

Hoàng đế bệ hạ lung lay cái đuôi, hừ, lại làm nũng với trẫm, đây cũng không phải chuyện dễ dàng gì, nhưng mà......

Thái Thượng Hoàng mở bốn chân lười biếng duỗi eo, "Đó là tự nhiên." Trước khi Hoàng thượng trả lời liền giành trước nói ra.

Hoàng đế bệ hạ quay đầu, trừng mắt nhìn phụ hoàng.

Một quả cầu lông màu đen chậm rãi từ trước mắt lăn qua, chặn u quang trong mắt Hoàng đế bệ hạ.

Tô Dự lúc này mới chú ý đến cục lông đen qua đường này, dĩ nhiên là Cảnh vương điện hạ. Cảnh vương lại phát hiện cách chơi mới, đem chính mình cuộn thành một quả cầu, chậm rãi quay cuồng trong biển lông, tựa như banh lăn trong gió.

"Meo!" Thái tử điện hạ từ trong biển lông ngẩng đầu, không biết quả cầu đen kia là cái gì, liền nhanh chóng nằm sấp thấp người.

Lăng vương phục xuống bên cạnh Thái tử, "Nhị Mao, đến, Thập Thất gia gia dạy ngươi bắt chuột nha." Nói như vậy xong, đem thân mình giấu bên trong lớp lông, đè thấp lỗ tai, hai chân sau vừa giẫm giẫm vừa vận sức chờ phát động.

Hoàng tổ thúc tốt tính tùy ý mèo lớn mèo nhỏ ở trên người hắn truy đuổi đùa giỡn, nghe Thái Thượng Hoàng nói muốn dẫn hắn trở về, chậm rãi lung lay chóp đuôi, "Ta không thể theo các ngươi lên bờ."

"Vì sao?" Hạo vương gãi gãi lỗ tai, tựa vào trên người Dũng vương.

Đại đại miêu nghiêng đầu, điều này còn cần phải nói sao? Hắn thân hình khổng lồ, lại biến hình người không được, nếu bị phàm nhân nhìn thấy thì phải nói như thế nào? Huống chi, là một Bệ Ngạn thuần huyết, bất lão bất tử, nhiều năm như vậy đến bây giờ vẫn là cái dạng này, cũng không có dấu hiệu đăng tiên, không phải thần tiên lại sống lâu hơn so với con cháu, không biết sẽ bị ghét bỏ hay không nữa......

Nghĩ như vậy, lỗ tai lông siêu lớn liền ỉu xìu cụp xuống.

Thái Thượng Hoàng hừ lạnh một tiếng, "An gia giành chính quyền, là vì để con cháu quang minh chính đại mà sống, nếu ngay cả Thúc tổ cũng bảo vệ không được, vậy thiên hạ này dùng làm cái gì!" Nói xong, liền lăn lăn trong lớp lông.

"Hiện tại thiên hạ là của trẫm, trẫm định đoạt." Hoàng đế bệ hạ ngồi dậy, nhìn phụ hoàng phơi cái bụng.

"Nghịch tử!" Thái Thượng Hoàng giật mình một cái bò lên, hung tợn trừng nhi tử.

Tô Dự lặng lẽ giật giật cái đuôi Hoàng đế, tuy rằng không biết hai cha con này đang nói cái gì, nhưng tóm lại không phải là phụ từ tử hiếu gì đó đi.

"Bất quá, phụ hoàng nói không sai, Hoàng tổ thúc nên cùng chúng ta trở về." Hoàng đế bệ hạ vẫy vẫy cái đuôi, quay đầu nhe răng với Tô Dự.

"Hừ!" Thái Thượng Hoàng hừ một tiếng, nằm xuống tiếp tục lăn lộn.

Bất quá, nói tới nói lui, đại đại miêu này thân hình ột trượng, muốn giấu ở trong cung thật không dễ dàng, cũng không thể để người ngày ngày đứng trong An Quốc Tháp làm đệm lông đi?

"Hộ quốc Thần Thú." Quốc sư thoạt nhìn giống như đã ngủ từ sớm thình lình nói một câu.

"Hả?" Tất cả mèo nhất tề quay đầu, nhìn về phía mèo lớn màu trắng trong hõm vai Hoàng tổ thúc.

"Đây là hộ quốc Thần Thú, tự nhiên cùng ở với bổn tọa tại An Quốc Tháp." Quốc sư ưu nhã ngáp một cái, cọ cọ đầu trên cái cằm lớn ấm áp, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.

Như vậy sao được! Cặp song sinh liếc nhau, nếu đem hoàng tổ thúc đặt ở An Quốc Tháp, bọn họ về sau muốn đi cọ cái đệm lông, không, là vấn an Hoàng tổ thúc, chẳng phải sẽ thường xuyên bị Nhị Thập Nhất đánh sao? Như vậy không được a!

Thái Thượng Hoàng hướng Hoàng thượng nhếch nhếch móng vuốt, thương lượng không bằng ở trong cung kiến tạo một cung đơn độc, còn có thể nuôi ít hải quái. Có một Bệ Ngạn trấn áp, mấy con hải quái kia cho dù gặp người cũng sẽ không gây ra đại loạn, có thể thả đó từ từ ăn.

Hoàng đế bệ hạ đối với đề nghị này thực cảm thấy hứng thú, hai cha con chụm vào cùng nhau bắt đầu gõ định chi tiết.

Hoàng tổ thúc thấy bọn hậu bối đối với hắn để bụng như vậy rất là cảm động, liền đồng ý cùng bọn họ cùng nhau trở về, nếu như không được thì hắn lại quay về hải đảo là xong.

Đêm trôi qua, Tô Dự hưng phấn đến mức cơ hồ không chợp mắt.

Ngày kế, mọi người thu thập này nọ chuẩn bị rời đi.

Hoàng tổ thúc không có gì muốn gói ghém, Thái Thượng Hoàng bọn họ mang theo mấy cái bình chứa đầy giao châu và trân châu, Tô Dự cất Hoàng thượng và Thái tử, còn có ba thanh đao làm cá của hắn nữa.

Đi đến bờ biển, mọi người đang vô cùng cao hứng chuẩn bị về nhà chợt ngây ngẩn cả người, lúc trước thuyền gỗ nhỏ tại thời điểm bắt cá đã tan tành mất rồi, nay chỉ còn lại một miếng ván gỗ rách nát và một Giao nhân cô nương mà thôi, phải làm thế nào để đưa Tổ thúc ột trượng về thuyền lớn đây?

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:

[ Chương: Thần Thú hải ngoại nhập cư trái phép là không dễ dàng ]

Miêu công: Lớn như vậy, vận chuyển như thế nào?

Cảnh vương: Nhét vào giấu trong đống cá đi

Hạo vương: Giả dạng làm cái đệm lông

Trung vương: Bị phát hiện ta đến giải thích

Hoàng tổ thúc:[ đạp lên thuyền, chìm luôn ] meo?

Mọi người: QAQ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.