Tiên Mãn Cung Đường

Chương 15: Danh thiếp



Kinh thành có lệnh cấm, qua thời gian cơm chiều, đường cái thành Đông cũng dần dần thưa thớt xuống.

Tô Dự đem nguyên liệu ngày mai định dùng đi ướp, lại kiểm kê tiền thu hôm nay, rồi thu thập này nọ ly khai Tiên Mãn Đường. Trong hẻm nhỏ sau bếp không một bóng người, đi trên đường có thể nghe được tiếng bước chân của chính mình vang vang.

“Ai?” Phía sau một đạo hắc ảnh xẹt qua, Tô Dự đột nhiên quay đầu, lại cái gì cũng không phát hiện, không khỏi có chút thất lạc, lẩm bẩm, “Tương Trấp Nhi, ngươi cũng không trở về nhìn xem ta......”

Tương Trấp Nhi biến mất đã gần một tháng, ban đầu hắn rất là lo lắng, cái ám vệ hung dữ kia thô bạo như vậy, chỉ sợ chăm sóc mèo của hắn không tốt, thẳng đến lúc Chiêu vương nói cho hắn ở trong cung nhìn thấy Tương Trấp Nhi, hơn nữa tên kia còn qua ngày không tệ, lúc này mới thoáng yên tâm. Chỉ là thời điểm Tô Dự hỏi Tương Trấp Nhi có phải hộ quốc Thần Thú hay không, biểu tình Chiêu vương có chút kỳ dị.

Thở dài, Tô Dự lại nhìn nhìn chung quanh, xoay người rời đi, thân ảnh thon gầy dưới ánh trăng càng phát ra vẻ mịch lạc [tịch mich, lạc lõng]. Sau khi hắn ra khỏi hẻm nhỏ, một mạt vàng óng ánh từ đám lá cây rậm rạp chui ra, đôi mắt màu hổ phách dưới ánh trăng tựa lưu ly, lẳng lặng nhìn bóng dáng Tô Dự càng lúc càng xa.

Trạch viện Tô gia vẫn lạnh lùng như trước, tuy rằng gần đây Tô Dự đã không còn thiếu tiền, nhưng cũng không mua thêm hạ nhân trong nhà, chung quy là một người hiện đại, hắn căn bản không cần. Đại phòng bên kia những ngày này tựa hồ càng khó khăn hơn, nhất là hai bà mẹ già, nghe nói đại bá mẫu còn muốn đem nha đầu thông phòng của đại bá bán đi, vừa mới vô cùng náo loạn xong.

Tô Dự mỗi ngày bận rộn chuyện của Tiên Mãn Đường, không rảnh để ý tới mấy việc vặt đó trong nhà, đều là vào thời gian định kỳ hằng ngày nghe Triệu thị nói, phần lớn cũng là tai trái vào tai phải ra.

Đại bá đang ngồi ở trung đình hóng mát, thấy Tô Dự tiến vào, ho nhẹ một tiếng nói: “Dự nhi, ngươi lại đây, đại bá có chuyện muốn nói với ngươi.”

Tô Dự đã qua thời gian khá lâu không gặp Tô Hiếu Chương, xem ra tựa hồ so với trước có tiều tụy chút, thầm nghĩ tước vị kia phỏng chừng lại xảy ra sự cố, tuy rằng không thích vị đại bá này, nhưng người bề trên vẫn nên nể mặt thì hơn, cung kính tiến lên hành lễ, “Đại bá có gì phân phó?”

“Tông Chính Tư đã thiếp bố cáo, đầu tháng đại tuyển,” Tô Hiếu Chương nhìn nhìn sắc mặt Tô Dự, nhìn không ra cảm xúc gì, đành phải nói tiếp, “Hoàng gia từ trước ít có nam phi, nếu được chọn trúng thì hoàn hảo, tuyển không trúng thì không còn mặt mũi.” Nói như vậy, nghiêng mắt nhìn biểu tình Tô Dự, thấy hắn vẫn bất động như trước, không khỏi âm thầm cắn răng, con thỏ này không biểu lộ gì, chẳng lẽ thật đúng là muốn đi dự tuyển?

Tô Dự tự nhiên nghe được rõ ràng, đại bá là sợ hắn đi tham gia đại tuyển, muốn bóp chết từ trong trứng nước. Bất quá, đại bá nói lời này tuy rằng tồn tại rất nhiều sai lầm, nhưng cũng có đạo lý nhất định, bảo hắn một đại lão gia đi tham gia tuyển mĩ nhân, cho người ta bình đầu phẩm chân một phen, bằng kỹ năng cầm kỳ thư họa bằng không của hắn, chỉ có tướng nấu ăn làm cá, khẳng định sẽ bị hung hăng khinh bỉ một phen, sau đó xám xịt rớt đài, tại lịch sử nhân sinh lần thứ hai này của hắn lưu lại một bút tích đen tối cường điệu.

Về sau Tiên Mãn Đường mở khắp toàn quốc, người ta kể chuyện xưa Tô Dự đại lão bản làm giàu, liền sẽ nói, tiểu tử này năm đó tham gia tuyển phi của hoàng cung, cửa thứ nhất liền bị ném đi ra, dưới tức giận mà phấn đấu, mới có thành tựu hôm nay. Tự truyện khúc chiết kích thích như vậy, hắn thật sự một điểm cũng không muốn có, thật sự!

Tô Hiếu Chương thấy bộ dáng Tô Dự không yên lòng, trong lòng buồn bực, đề cao âm lượng nói: “Có biết vì cái gì mà nhiều con cháu huân quý đều không đệ danh thiếp hay không? Nếu thực đi dự tuyển, về sau làm mai đều thành vấn đề đó!”

“Nga,” Tô Dự giống như sáng tỏ lên tiếng, “Đại bá nói có lý, nếu như thế vẫn nên mau chút cấp cho đường huynh một cửa hôn nhân đi, miễn cho bị Tông Chính Tư điểm tên.” Hắn ngay cả danh thiếp cũng chưa đệ trình, đại bá lo lắng chỉ là dư thừa, bất quá Tô Dự cũng không tính toán hảo tâm nói cho ông ta như vậy.

Tô Hiếu Chương bị nghẹn quá sức, nửa ngày không nói được tiếng nào.

“Không còn chuyện gì khác, điệt nhi đi trước nghỉ ngơi.” Tô Dự lười nhiều lời, hoàn thành cấp bậc lễ nghĩa liền phất tay áo rời đi.

Trong phòng trống rỗng, cuối xuân ban đêm vẫn có chút lạnh, Tô Dự nằm trên giường thở dài, nhóm người Tô gia này không thể để hắn yên tĩnh vài ngày được mà, hắn thật không có tâm đi tranh cái tước vị tam đẳng Vệ tướng quân kia, lý tưởng của hắn chính là mở chuỗi cửa hàng hải sản mà thôi, không để ý tới ai. Tại dị thời không này, đại khái cũng chỉ có con mèo nhỏ kia mới chịu nghe hắn lảm nhảm này nọ.

Sắc trời dần dần âm trầm, đến sau nửa đêm, ánh trăng bị mây đen che đậy, tối đen một mảnh. Đêm nguyệt hắc phong cao dễ giết người, bóng đêm như vậy, vô tình làm người ta cảm giác bất an.

Tô Dự ngủ không được an ổn, trong lúc ngủ mơ bất giác siết chặt góc chăn, nửa đêm mơ hồ cảm giác có người bên mép chăn hắn, bỗng nhiên mở mắt ra, liền thấy một quả cầu lông đang đem đầu nhét vào ổ chăn, cố gắng chui vào bên trong.

Tựa như nửa đêm tỉnh lại thấy ông già Noel đang nhét quà vào chiếc tất vậy, không có niềm vui nào so với điều này tuyệt vời hơn! Tô Dự ngừng thở, không có ánh trăng nên nhìn không rõ, chỉ cảm thấy gia hỏa lông nhung nhung kia một phát tiến vào trong chăn, linh hoạt thay đổi phương hướng, lộ ra cái đầu nhỏ. Có chút ghét bỏ lay cánh tay Tô Dự một chút, suy xét một lát, lúc này mới nằm sấp thân mình xuống gác đầu lên.

Vừa ngả đầu xong, một đôi môi mềm mại ấm áp liền ấn lên đỉnh đầu.

“Tương Trấp Nhi!” Tô Dự dùng miệng cọ cái đầu lông, nhỏ giọng kêu.

Mèo nhỏ trên cánh tay cứng ngắc, lập tức nâng trảo đè cái miệng nóng hầm hập kia lại, dùng sức cọ cọ đầu trên nội sam Tô Dự, đáng chết, lại đem lông y làm ướt!

“Tương Trấp Nhi, ngươi trở lại rồi, ta rất cao hứng!” Tô Dự hôn hôn đệm thịt bên miệng, kích động không thôi ý đồ đi cọ cái bụng lông.

“Meo!” Tiểu miêu trong lòng không thể nhịn được nữa, cọ một chút rồi nhảy lên, ngồi trên gối đầu tức giận nhìn hắn. Nô tài ngu ngốc, dám can đảm khinh bạc trẫm như thế!

“Được được, không phá ngươi nữa,” Tô Dự ngốc hồ hồ cười, đem mặt đến gần bên vuốt mèo, ngửa đầu từ trên cao nhìn xuống miêu đại gia, trừng mắt, thật lâu sau mới nhẹ giọng nói, “Tương Trấp Nhi, ta rất nhớ ngươi.”

Tên ngốc này...... Con ngươi hổ phách vẫn lạnh lùng như trước, chỉ là một đôi lỗ tai đầy lông đã trở nên đỏ bừng, lắc lắc cái đuôi, xoay người sang chỗ khác lấy mông hướng về phía Tô Dự. Thật là, tuy rằng sớm đã biết tên nô tài ngốc nhà ngươi ngưỡng mộ trẫm, nhưng nói trắng ra khỏi miệng như vậy thật là có chút thương tổn thuần phong mỹ tục a.

“Ngày đó người kia đem ngươi đến nơi nào vậy? Ngươi thật sự ở trong cung sao? Vậy ngươi như thế nào chạy đến đây?” Tô Dự vẫn đắm chìm trong hạnh phúc trước kia mất nay có lại, dán lên bộ lông ấm áp lầm bầm lầu bầu.

Hừ, ở bên trong hẻm bày ra bộ dáng ngu ngốc, không phải là muốn giành được thương tiếc của trẫm sao? An Hoằng Triệt lắc lắc cái đuôi, ghé lên móng vuốt ngáp một cái, nghe thanh âm Tô Dự lầu bà lầu bầu, rất nhanh liền ngủ. Ngày mai còn phải vào triều, trời chưa sáng phải khởi hành, không công phu lại nghe nô tài ngốc này làm nũng.

Ngày kế, Tô Dự mang tâm tình hạnh phúc mở mắt ra, lại phát hiện trên gối đầu trống không, trong lòng chợt lạnh, chẳng lẽ tối hôm qua là nằm mơ sao? Lăng lăng ngồi trong chốc lát, đột nhiên phát hiện trên tóc mình có ánh sáng, cúi đầu nhìn kỹ, liền thấy mấy sợi lông màu vàng kim dưới ánh ban mai lóe sáng lấp lánh. Khóe miệng dần dần cong lên, Tô Dự đem mấy sợi lông mèo kia gỡ xuống cầm tại đầu ngón tay, lúc này hắn thật sự tin, Tương Trấp Nhi không phải là mèo bình thường, nó có linh tính cực cao.

Quả nhiên là hộ quốc Thần Thú sao......

Dùng qua điểm tâm, theo thường lệ đi thỉnh an Triệu thị, gặp đúng Tô Chỉ đồng dạng đến thỉnh an.

“Nhị ca......” Tô Chỉ vẫn là bộ dáng thẹn thùng đó, do do dự dự hình như có lời muốn nói.

“Tiểu Chỉ, làm sao vậy?” Tô Dự nhìn tiểu muội gầy teo yếu nhược, ngữ khí liền nhịn không được nhẹ nhàng một ít.

“Này......” Tô Chỉ cắn cắn môi, từ trong tay áo móc ra một hà bao màu xanh ngọc, vừa nhìn liền biết là kiểu dáng cho nam tử dùng.

“Cho ta?” Tô Dự tiếp nhận cẩn thận xem xét, mặt trên dùng chỉ bạc thêu hình mây, tuy đơn giản lại thập phần tinh xảo, chỗ thu nhỏ miệng túi dùng dây thừng mềm màu bạc kết túi lưới chữ phúc, rất là khác biệt.

“Mấy hôm trước vừa học thêu hoa, thêu không được tốt.” Tô Chỉ vò ống tay áo, có chút khẩn trương.

“Thật là đẹp mắt, túi lưới này là ngươi kết?” Tô Dự sửng sốt không thôi, lại nói tiếp Tô Chỉ học nữ công mới không đến một tháng, liền có thành tựu như vậy, có thể nói là kỳ tài.

“A, kết túi lưới muội trước kia đã học qua.” Nghe được khen, sắc mặt Tô Chỉ rốt cuộc lộ ra chút nét cười.

Trong phòng Triệu thị nghe được thanh âm hai người nói chuyện, liền bảo Xuân Thảo ra gọi bọn họ đi vào.

“Tông Chính Tư đã bắt đầu duyệt lại danh sách, nói vậy qua mấy ngày liền sẽ tới cửa tuyên chỉ,” Triệu thị tuy rằng thân ở nội trạch, tin tức ngược lại không chậm hơn so với Tô Hiếu Chương, nhìn nhìn Tô Dự, có chút không yên lòng nói, “Danh thiếp kia con đã nộp chưa?”

Tự nhiên là không nộp, Tô Dự hàm hồ lên tiếng, nói đã nộp rồi. Trên thực tế, hắn bây giờ ngay đến cửa lớn Tông Chính Tư mở phía nào cũng không biết.

“Ta bảo người may cho con vài món quần áo mùa hè, xem thử đi.” Triệu thị hưng trí bừng bừng mở cái bao bằng vải bố trên bàn ra, lộ ra vài món quần áo tính chất thượng thừa bên trong.

Tiên Mãn Đường hiện tại sinh ý náo nhiệt, mỗi ngày trừ bỏ phí tổn, kiếm lời hơn hai mươi hai văn, sau khi mở cửa 37 ngày, Tô Dự có được bảy tám lượng bạc, có thể so với hai ba tháng bán cá trước kia. Ngày cuối cùng có dư dả chút, Triệu thị không nề tốn kém mua quần áo cho Tô Dự ở cửa hàng vải, gấm vóc một thước một hai lượng bạc cũng dám cắn răng mua.

“Con mỗi ngày đều ở trong nhà bếp, đâu có chỗ nào dùng được thứ này.” Tô Dự nhìn nhìn ống tay áo rộng lớn kia, khó có thể tưởng tượng chính mình mặc lăng la tơ lụa bộ dáng cầm tay áo nếm đồ ăn, hai tiểu đồ đệ phỏng chừng sẽ chết cười.

“Ca ca mặc cái này tất nhiên sẽ dễ nhìn.” Tô Chỉ cầm lấy một bộ quần áo màu thủy lam, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn đến đỏ bừng, nữ hài tử đối với vật xinh đẹp luôn luôn tràn ngập hứng thú.

Không lay chuyển được hai mẹ con này, Tô Dự đành phải đi ra phía sau bình phong đổi xiêm y.

Tô Chỉ nhón chân đội quan đầu cho hắn, mảnh lụa trên quan mềm mại buông giữa hai sợi tơ xanh. Vạt áo viền bạc cài lại bên hông, đem áo dài màu thủy lam thắt chặt, áo khoác một kiện sa y có tay, thân hình thon dài, mặt như quan ngọc, nháy mắt từ chàng bán cá biến thành công tử phi phàm.

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:

Miêu công: Mặc cái đồ chơi gì, khó coi chết đi được ![╰_╯]#

Tiểu Ngư:...... Ta đây cởi

Miêu công: Không, không biết liêm sỉ ![╰_╯]#

Tiểu Ngư:......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.