Tiên Mãn Cung Đường

Chương 18: Ám toán



Một tháng thời gian ngắn ngủi, Tô Dự vì muốn nhanh chóng bồi dưỡng đồ đệ, mỗi ngày đều đến sảnh đường rất sớm, hai tiểu đồ đệ cũng thực chăm chỉ, trực tiếp ngủ ở sau bếp. Nhìn hai người ngả ra đất nghỉ trong kho chứa đồ, Tô Dự có chút xem không vừa mắt, cùng Viên tiên sinh thương lượng, thuê một tiểu viện cách vách, bên trong có ba gian phòng, làm thành nơi ở chung, đủ cho hai đồ đệ cộng thêm vài tiểu nhị cùng ở.

Lại nói tiếp, tiểu nhị Tiên Mãn Đường đều là tiểu tư từ Chiêu vương phủ điều đến, tất cả phí tổn vẫn do Chiêu vương phủ trả, Tô Dự nhìn kỹ hết danh mục nợ, thật sâu cảm thấy làm như vậy không thỏa đáng. Hắn muốn cùng Chiêu vương hợp tác lâu dài, chiếm tiện nghi của người ta thì thật là không tốt.

“Tiểu nhị mới đã điều đến, không cần cảm thấy phiền toái,” Viên tiên sinh ngăn trở hành vi của Tô Dự, “Bọn họ là gia nô, không có khả năng rời đi Chiêu vương phủ.”

“Là ta hồ đồ rồi.” Tô Dự giật mình, gia nô vương phủ tuy nói là nô, nhưng lại là địa vị rất nhiều người không muốn buông tay, trong mắt người khác, tiểu nhị tiệm cơm cùng gia nô vương phủ tự nhiên không thể so sánh với nhau.

Tiểu nhị mới còn đang được huấn luyện, qua mấy ngày liền có thể vào cương vị, Tô Dự cũng không am hiểu chuyện này, liền đem tất cả giao cho Viên tiên sinh, chỉ là nhắc lại quy tắc công bình, khoản này về sau phải phân chia rõ ràng, không thể lại để Vương gia chịu thiệt, rồi chuyên tâm chỉ bảo hai đồ đệ.

Hai đồ đệ, mỗi người học bảy món ăn, một tháng thời gian xác thực là đủ.

Nấu ăn khó nhất không gì ngoài độ lửa và khống chế gia vị. Thời gian cấp bách, Tô Dự liền đem gia vị của 14 món này làm sẵn, để ở một nơi trong quán, mặt trên ghi rõ là gia vị của món ăn gì, Trương Thành và Vương Phong cần học chính là độ lửa và xử lý nguyên liệu.

Nguyên liệu hải sản so với các nguyên liệu nấu ăn khác có nhiều điều chú ý hơn, chỗ nào có thể ăn, chỗ nào dùng để nấu canh, chỗ nào cắt bỏ trước, trình tự trước sau không thể sai lầm, Tô Dự đơn giản chọn cá, tôm và sò biển, ba loại nguyên liệu chính làm ra 14 món ăn cũng không khó.

“Hôm nay làm tôm xào tương.” Tô Dự bưng một chậu tôm he giao cho Trương Thành, bảo hắn cầm đi bỏ gân tôm.

Tôm xào tương, không phải chỉ đơn giản dùng nước tương xào qua một lượt mà thôi, tại niên đại Tô Dự sinh hoạt trước kia, đầu bếp thường rất nhàn hạ, trực tiếp dùng nước tương điều chế ngon nhất. Ở nơi này thì không có công nghiệp sản xuất nước tương ngon nhất, cần phải điều phối thủ công.

“Nấu hải sản, quan trọng nhất không phải là sau khi vào nồi, mà là trước khi cho vào nồi.” Tô Dự kiểm tra tôm đã xử lý tốt, đem một đống gia vị giao cho Trương Thành.

Bỏ mùi tanh, cần rượu làm gia vị, Đại An triều tự nhiên là không có rượu gia vị. Khi Tô Dự lật xem thực đơn Tô ký phát hiện ra, rất nhiều món ăn bên trong đều bao hàm một loại gia vị, tên là “Hoa Điêu”.

Hoa Điêu, cũng chính là rượu Hoa Điêu, chính là một loại hoàng tửu. Tô Dự tại đường cái thành Đông mua Hoa Điêu, lại mua thêm Trạng Nguyên Hồng, Kim Vò tửu, Bách Hoa Dạng vân vân... hơn mười loại hoàng tửu, đều lấy đến thử nghiệm, phát hiện mấy loại hoàng tửu này đối với mùi tanh có tác dụng cơ bản giống nhau, không biết vì sao tổ tông Tô gia chỉ viết duy nhất loại Hoa Điêu này, hại hắn suy đoán mất mấy ngày trời.

Tỏi, gừng, tương, đường trắng, tiêu, hoàng tửu, tất cả gia vị chuẩn bị thỏa đáng, tôm tươi bỏ đầu, cho gia vị vào ướp nửa canh giờ, rồi sau đó lấy ra, mới có thể cho vào nồi.

Đây là lần đầu tiên Trương Thành nhìn kỹ Tô Dự xử lý nguyên liệu, chỉ thấy mười ngón tay thon dài trắng nõn tung bay, đảo đũa, rắc bột, chế tương, một loạt động tác mây bay nước chảy lưu loát sinh động, giống như đang biểu diễn pha chế trà đạo tinh xảo, không khỏi xem mê mẩn.

Có một số người, thời điểm không có việc gì nhìn thực bình phàm, tựa như Tô Dự vậy, bộ dạng chỉ có thể tính hàng trung bình, đối nhân xử thế cũng tầm thường, chỉ là, một khi bước vào lĩnh vực thuộc về hắn, hắn có thể trong nháy mắt hóa thành thần, quang mang vạn trượng, không thể địch nổi.

“Nhớ kỹ chưa?” Tô Dự dừng động tác, quay đầu hỏi tiểu đồ đệ.

“Sư phụ, ta như thế nào cảm giác ngài đây không giống như đang làm đồ ăn, mà như là......”

“Ầm!” Một tiếng giòn vang, cắt ngang hai thầy trò nói chuyện, Tô Dự ngẩng đầu nhìn, liền thấy cái thau nhỏ gần cửa sổ nhất nguyên bản dùng để nhào bột mì làm điểm tâm bị rơi xuống đất, một cục lông dính đầy bột mì nhìn qua đang rất là tức giận, một bên hắt xì hơi một bên còn không quên hung hăng đánh lên cái thau.

“Tương Trấp Nhi!” Tô Dự trước mắt sáng lên, ba bước thành hai bước chạy qua, đem mèo nhỏ biến thành màu trắng ôm lấy.

Nô tài ngu ngốc! Trong đôi mắt màu hổ phách tràn đầy lửa giận, An Hoằng Triệt nâng trảo đánh lên tay Tô Dự, giãy dụa nhảy lên tấm thớt, dùng sức giũ giũ lông. Đáng chết, xào tôm thì xào tôm đi, bày ra cái bộ dáng câu nhân đó cho ai xem chứ! Ngẩng đầu nhìn Trương Thành đang đứng ngốc sững sờ ở một bên, nộ khí trong lòng miêu bệ hạ càng tăng lên, nhịn không được nhe răng với hắn.

“Được rồi, được rồi, đừng tức giận,” Tô Dự nhịn cười lại ôm lấy mèo nhỏ, đến gần hôn lên tai mèo còn dính bột mì, “Chúng ta đi tắm rửa sạch sẽ liền không khó chịu nữa.”

Nên, đáng chết!

Sử ra thủ đoạn quen dùng, mèo bột mì trong lòng quả nhiên không hề lộn xộn, Tô Dự vừa lòng sờ sờ đầu mèo, đường hoàng bảo Trương Thành tự xào một đĩa, liền bỏ lại đồ đệ đi tắm mèo.

Thời tiết khá nóng, đang giữa trưa, không sợ bị lạnh, Tô Dự cầm bồn gỗ nhỏ, từ trong nồi hấp lấy nước ấm ra, thử độ nóng, lúc này mới bỏ cục lông vào. Nước ngập vừa đủ, nằm sấp có thể hoàn toàn bao phủ thân mình, miêu đại gia thoải mái mà nằm sấp xuống, đem đầu gác lên thành bồn.

“Tương Trấp Nhi, sao ngươi giữa trưa lại chạy đến đây vậy?” Tô Dự đã thật lâu không có gặp qua con mèo này vào ban ngày, một tháng qua nó ở nửa đêm đến hai lần, lúc này cẩn thận nhìn lại, tựa hồ so với trước kia lớn hơn một vòng.

Mèo nhỏ đang nheo mắt hưởng thụ nhấc mí mắt nhìn hắn một cái, nâng nâng chân trước, miêu nô thức thời lập tức cầm lấy, dùng đầu ngón tay cẩn thận rửa sạch bột trong kẽ móng mèo.

Hôm nay nghỉ ngơi, trẫm đến tắm rửa! An Hoằng Triệt ngáp một cái, thuận miệng trả lời một câu.

Bất quá, những lời này vào tai Tô Dự cũng chỉ là vài tiếng “Meo meo meo”, căn bản nghe không hiểu, nhưng hắn vẫn trò chuyện rất hưng phấn, “Ngươi muốn ăn cái gì, lát nữa ta làm cho ngươi ăn, thời gian thân thể trưởng thành phải ăn nhiều chút...... Ai, đúng rồi, ngươi còn nhớ ta để cái danh thiếp kia chỗ nào không, ta căn bản là không có nộp lên, Tông Chính Tư như thế nào lại gọi ta đi đại tuyển chứ?”

An Hoằng Triệt lười phản ứng lại hắn, cứ để hắn ở đó nói liên miên cằn nhằn.

Tắm mèo xong, Tô Dự dùng khăn bố đem miêu đại gia từ đầu đến chân lau một lần, bộ lông lau khô một nửa, sợ bị gió lùa, đơn giản lại lấy khăn vải khô, bao mèo nhỏ lên ôm vào lòng.

An Hoằng Triệt không thoải mái tránh khỏi khăn bố, bộ lông còn chút hơi ẩm cọ ướt nội sam Tô Dự, trời vào hạ, Tô Dự trừ cái này thì bên trong không mặc thêm gì khác, xúc cảm da thịt mềm mại thông qua y phục ẩm ướt truyền đến, miêu bệ hạ không khỏi ngẩn người.

“Đông gia, phía trước xảy ra chuyện,” Tiểu nhị bưng thức ăn vội vã chạy tới, “Một người tự xưng là huynh trưởng của ngài, muốn vào trước, Viên tiên sinh không chịu, hắn liền ồn ào muốn gặp ngài.”

Tô Dự nhíu nhíu mày, nâng tay định đem mèo nhỏ trong lòng móc ra đi xem tình hình. An Hoằng Triệt đang sững sờ theo bản năng dùng móng vuốt cấu chặt xiêm y Tô Dự, dẫn đến hắn một phen không có móc ra được. Luôn luôn chiều nó, Tô Dự cũng không miễn cưỡng, đơn giản liền mang mèo theo ra đại đường.

Quả nhiên, đường huynh Tô Dự - Tô Danh đang đứng tại quầy tiền, ồn ào không ngớt, khách nhân trong đại đường vừa ăn vừa xem náo nhiệt.

“Tô Dự, ngươi nói xem, ta có phải đại ca ngươi hay không?” Tô Danh thấy Tô Dự đến đây, nhất thời càng thêm hăng say, vỗ bàn rầm rầm.

Mấy ngày nay Tô Danh nhìn bộ dáng Tô Dự xuân phong đắc ý rất là không vừa mắt, vốn định đến ăn không ngồi rồi một đợt, ăn xong quẹt miệng ghi tên Tô Dự trả, khiến hắn ngậm bồ hòn làm ngọt. Ai ngờ Tiên Mãn Đường này là trả tiền trước mới lên đồ ăn, chưởng quầy tươi cười đón tiếp, chính là không chịu ghi tên Tô Dự trả, mắt thấy người trong đại đường bắt đầu khe khẽ nói nhỏ cười nhạo hắn, Tô Danh thẹn quá hóa giận nhịn không được khởi xướng tính tình lên.

Tô Dự đau đầu không thôi, hít sâu một hơi nói: “Viên tiên sinh, ta đã nói qua, phàm là ai gây chuyện ồn ào thì đều đưa đi kinh đô phủ.”

“Đã biết,” Viên tiên sinh cười cười, “Đã cho người đi mời nhân viên nha môn.”

“Tô Dự, ngươi có ý tứ gì!” Tô Danh vừa nghe đi mời người nha môn, nhất thời có chút hoảng hốt, lại không muốn rụt về, phô trương thanh thế kéo áo Tô Dự, “Ai u!”

Vừa tới gần, liền bị một cái móng vuốt sắc bén cào một đường rướm máu.

“Làm phiền các khách quan dùng cơm, thật không phải, hôm nay những bàn đang ngồi đều được tặng miễn phí một bình nước ô mai.” Tô Dự trấn an vỗ vỗ cục lông trong lòng, hướng mọi người chắp tay.

Ở một cái bàn bên cửa sổ, An Hoằng Trạc nhìn chằm chằm đám lông tơ màu vàng kim lộ ra từ tà áo Tô Dự, đôi mắt hẹp dài lộ ra ý cười mang vài phần nghiền ngẫm. Quay đầu nhìn Tô Danh bị tiểu nhị đuổi ra ngoài, còn đang hùng hùng hổ hổ, nhẹ nâng cằm, “Theo hắn.”

“Vâng.” Bên cạnh có người lên tiếng trả lời, theo bước chân Tô Danh, dần dần biến mất trên đường cái thành Đông náo nhiệt.

Tối, Tô Dự làm xong một món ăn cuối cùng, xoa xoa bả vai đau mỏi, quay đầu nhìn mèo nhỏ lông vàng đang hết sức chuyên chú mò cá tại rìa bể cá, không khỏi lộ ra vài phần ý cười, “Tương Trấp Nhi, chúng ta về nhà đi.”

Lỗ tai lông vàng kim giật giật, An Hoằng Triệt ngẩng đầu nhìn hắn, trong ánh nến ấm áp nơi phòng bếp, gương mặt không tuấn tú lắm kia không hiểu sao có vẻ càng nhu hòa, buông đuôi cá vừa câu được ra, lắc lắc móng vuốt, thật là, ỷ vào trẫm sủng ngươi, cũng không thể trước mặt người khác liền làm nũng.

Trở lại Tô gia, trong viện Tô Dự tối đen như mực, vừa bước vào sân, mèo nhỏ trong lòng đột nhiên lủi lên đầu vai, đồng thời với đó, phía sau cửa phòng đến một âm thanh trầm trầm, một bóng đen bịch bịch lăn ra.

“Ai u!” Bóng đen kia ngã ngồi trên mặt đất, kêu đau một tiếng.

“Tô Danh? Sao ngươi lại ở đây?” Tô Dự đốt nến, thấy rõ người tới, chính là đường huynh Tô Danh ban ngày nháo sự, phỏng chừng vừa rồi trốn ở chỗ tối, không biết như thế nào té xuống, trong tay còn cầm cái lưới, không biết muốn làm cái gì.

Tô Danh sắc mặt tái nhợt, thần tình hoảng hốt nhìn nhìn chỗ tối, lại nhìn thoáng qua Tô Dự, liền vắt chân chạy mất.

“Đây là làm sao vậy?” Tô Dự gãi gãi đầu, hắn không cho rằng Tô Danh trốn trong phòng hắn là muốn làm chuyện gì tốt, không phải định trộm tiền thì chính là định đánh hắn, chỉ là như thế nào tự mình lại ngã ra đây, còn bị dọa không nhẹ nhỉ?

An Hoằng Triệt đứng ở đầu vai, trong mắt đều là hàn quang, lấy lưới bắt thỏ mà muốn bắt được trẫm, thật sự là si tâm vọng tưởng.

Ngày kế, Tô Danh liền ngã bệnh, đại bá mẫu nhất quyết không tha, nói là tại Tô Dự trong phòng giở trò xấu xa gì đó. Tô Dự phiền không chịu nổi, đơn giản cũng không thèm về nhà, trực tiếp ở tại Tiên Mãn Đường cho bên tai thanh tịnh.

Đảo mắt đã đến mùng 7 tháng 3, ngày vào cung đại tuyển.

Triệu thị sáng sớm gọi Tô Dự trở về, ân cần dạy bảo một phen, dặn dò hắn nên cùng nhiều vị huân quý kết giao, cũng đem mấy bộ xiêm y và trang sức thu dọn thỏa đáng cho hắn.

Đầu giờ Mão, Tô Hiếu Chương đã đánh xe lừa đưa Tô Dĩnh đi Tông Chính Tư, Tô Dự không có xe lừa ngồi, chỉ có thể xách bao y phục đi qua. Giữa giờ Mão thì đến tiền viện Tông Chính Tư, ở đây không thiếu con cháu huân quý, cẩm y hoa phục, tốp năm tốp ba tụm đầu trò chuyện.

Tô Dự một người cũng không quen, chỉ có thể lui ở trong góc giả làm chim cút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.