Tiên Mãn Cung Đường

Chương 63: Thẳng thắn



Sau khi hai người yên lặng nhìn nhau thật lâu, Tô Dự nuốt nuốt nước miếng, "Cái kia, Hoàng thượng......"

Hoàng đế bệ hạ không nói một lời, thẳng tắp nhìn chằm chằm Tô Dự.

Tô Dự đứng dậy, tiến lên một bước đi đến trước mặt Hoàng thượng, thật cẩn thận nhẹ giọng hỏi, "Ngươi... ngươi chính là Tương Trấp Nhi, đúng không?"

Bàn tay An Hoằng Triệt giấu dưới ống tay áo chậm rãi siết chặt, chợt xuất thủ, cầm chặt cổ tay Tô Dự, ánh mắt băng lãnh: "Ngươi thử trẫm?"

"Ta......" Tô Dự hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, trong cặp mắt xinh đẹp sắp bùng nổ kia tràn đầy hung quang, đột nhiên ý thức được mình vui đùa dạng này với đế vương có thể là một loại mạo phạm, vội vàng giải thích, "Ta ngượng ngùng trực tiếp hỏi ngươi, nên, nên......"

"Hừ !" Hoàng thượng một tay kéo Tô Dự vào lòng, một tay nắm cằm hắn, âm thanh lạnh lùng nói, "Trẫm nói cho ngươi biết, ngươi đã đính huyết khế, thì là người của trẫm, cả đời cũng trốn không thoát, cho dù trẫm là ngoại tộc, ngươi cũng đừng mơ tưởng rời đi! Trừ phi ngươi chết!"

Tô Dự lăng lăng nhìn Hoàng thượng, ngoại tộc, ngoại tộc...... Nói cách khác, Hoàng thượng thừa nhận y là Tương Trấp Nhi, Hoàng thượng chính là chú mèo nhỏ lông vàng kia, mèo nhỏ chính là Hoàng thượng......

An Hoằng Triệt thấy hắn sau một lúc lâu không nói lời nào, dần dần siết chặt tay, tay nắm cằm cũng dùng lực mạnh hơn, nếu Tô Dự giờ phút này nhìn vào mắt Hoàng thượng, hẳn sẽ phát hiện, sự xấu hổ và khẩn trương đang che giấu dưới vẻ hung lệ kia. Nô tài ngốc đáng chết, nếu... nếu hắn dám can đảm kinh hoảng, dám can đảm rời đi trẫm, trẫm liền......

Tô Dự một chút cũng không có chú ý tới cảm xúc của Hoàng thượng, ngay cả giam cầm trên người càng lúc càng thu hẹp cũng không để ý, giờ phút này trong đầu toàn là gào thét, Hoàng thượng tuấn mỹ vô song kỳ thật là một con mèo nhỏ xù lông mềm mềm, là Tương Trấp Nhi đáng yêu của hắn! Miêu đại gia ngạo kiều không được tự nhiên, chính là người yêu định ra chung thân với hắn! Loại cảm giác hai thứ mình thích hợp lại làm một này, thật sự là, quá tuyệt vời !

"Hắc hắc, hắc hắc hắc......" Tô Dự một đôi mắt đều biến thành hình trái tim, mở nửa miệng, chỉ còn kém chưa chảy nước miếng nữa thôi.

Sẽ không phải bị dọa phát ngốc rồi chứ? Hoàng thượng nghe được tiếng cười quỷ dị kia, cúi đầu nhìn Tô Dự cười đến đầy mặt ngốc hồ hồ, hơi hơi nhíu mày, đang định nói gì đó, gia hỏa trong lòng không biết lấy khí lực ở đâu ra, bỗng nhiên tránh thoát, kéo y bắt đầu lật xem từ trên xuống dưới.

"Hoàng thượng, ngươi bình thường như thế nào biến thành mèo, biến thành mèo thì quần áo này làm sao bây giờ?" Tô Dự hưng phấn không thôi vây quanh Hoàng đế dạo một vòng, nơi này sờ sờ, chỗ kia sờ sờ, "Ngươi có thể đơn độc biến ra tai mèo, hoặc là cái đuôi hay không a?" Nói xong liền hướng phía sau Hoàng thượng sờ soạng, ý đồ tại dưới vạt y bào tìm kiếm cái đuôi đầy lông thật dài kia.

Lần này đến phiên Hoàng đế bệ hạ ngây ngẩn cả người, y chẳng thể nghĩ tới, Tô Dự lại có phản ứng như vậy, y từng nghĩ tới Tô Dự có thể sẽ sửng sốt, sẽ sợ hãi, tình huống tốt nhất thì cũng là chậm rãi suy đoán ra rồi bình tĩnh tiếp nhận...... Mệt y vừa rồi còn khẩn trương nửa ngày, thật sự là, đáng chết!

Hoàng đế bệ hạ thẹn quá hóa giận một tay ôm lấy Tô Dự bổ nhào lên đệm mềm, Tô Dự vẫn còn không biết sống chết ôm lấy đầu Hoàng thượng, ý đồ trong ba ngàn sợi tóc đen lay ra một cái lỗ tai mèo.

Bắt lấy cánh tay sờ loạn của Tô Dự đặt trên đỉnh đầu, Hoàng đế bệ hạ từ trên cao nhìn xuống hắn, "Ngươi đã sớm biết đi? Còn cố ý giả vờ không biết, nhân cơ hội khinh bạc trẫm lâu như vậy!"

"Khinh... khinh bạc, ta nào có?" Tô Dự mở to hai mắt, từng màn trong quá khứ nhất nhất thoáng hiện trước mắt.

Từ lúc quen biết Tương Trấp Nhi, hắn liền chưa từng đình chỉ khinh bạc miêu đại gia. Mỗi ngày đều phải hôn hôn cái đầu lông, cọ cọ cái bụng lông; Tối cùng nhau ngủ, còn có ý đồ nhét mèo vào trong nội sam làm túi chườm ấm; Tắm rửa iêu đại gia, từ đầu rửa đến chân, ngay cả cái mông và đản đản [cái này ta k dám dịch ra] cũng không có bỏ qua......

Tô Dự mặt dần dần đỏ hồng thấu, lại nghĩ tới chuyện ngu xuẩn gì mình đều đem nói èo nhỏ, Hoàng đế bệ hạ đã sớm cái gì cũng biết, chính mình lại còn vì vấn đề "dị tinh" kinh hoảng hồi lâu, còn nói với mèo nhỏ mình thích Hoàng thượng......

Hoàng đế bệ hạ nhìn Tô Dự từ con cá trắng nõn biến thành con tôm luộc chín, từ đỉnh đầu hồng đến ngón chân, cười đắc ý, chậm rãi cúi người, "Những chuyện ngươi đối với trẫm làm qua, trẫm đều nhớ rõ, hiện tại, trẫm muốn nhất nhất đòi lại hết."

"Đòi... đòi thế nào?" Tô Dự hiện tại hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống, căn bản không dám nhìn vào hai mắt Hoàng thượng, trong lòng ồn ào xong rồi, xong rồi, anh danh một đời liền bị hủy như vậy, về sau không còn mặt mũi gặp mèo a!

"Tự nhiên là khinh bạc trở về!" An Hoằng Triệt cười, hôn lên môi Tô Dự.

Lịch đại Hoàng hậu, đều là sau khi sinh ra thái tử mới có thể biết bí mật này, đại đa số Hoàng hậu khi biết được chân tướng, phản ứng đều là – bị dọa ngất. Nếu muốn toàn mạng sống, thì phải ký kết huyết khế, trước kia có Thân vương phi không muốn chấp nhận sự thật này mà bị dọa điên, ý đồ đem bí mật nói cho người khác nên bị Quốc sư giết chết. Tuy rằng đa số Hoàng hậu cuối cùng đều tiếp nhận sự thật này, cũng có thể bình tĩnh đem thái tử nuôi lớn, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều nguyện ý cùng một vật phi nhân loại chung sống cả đời.

Đôi môi mỏng ấm áp, mang theo hương vị tôm phiến, ngọt ngào, hòa lẫn với hương cỏ xanh, Tô Dự còn đang lăng lăng đắm chìm trong thế giới đà điểu thì bị hôn. Trong nháy mắt hai đôi môi chạm nhau, hắn nghe được thanh âm Hoàng thượng thở dài, "Nô tài ngốc, thật tốt......"

Không biết là nguyên nhân có phải do huyết khế đặc thù kia hay không, Tô Dự có thể rõ ràng cảm giác được cảm giác Hoàng thượng truyền tới tràn đầy hạnh phúc, chua chua trướng trướng nhồi đầy trái tim, làm người ta nhịn không được khóe miệng cong lên. Chậm rãi thò tay, ôm cổ người phía trên, hôn trở lại.

Nguyên bản nụ hôn lướt qua liền ngừng, dần dần không chịu khống chế, từ nông tiến sâu, dần dần triền miên.

Tô Dự hô hấp dần dần cấp bách lên, thân thể cũng bắt đầu khô nóng, trong đầu khống chế không được bay qua đủ loại hình ảnh kiều diễm. Kiếp trước là một thanh niên bình thường, nên có thường thức, mấy thứ điện ảnh nho nhỏ như vậy cũng xem qua không ít, ngay cả chuyện giữa nam nhân, khụ khụ, cái loại này, cũng bởi vì hiếu kì mà xem qua một hai. Giờ này khắc này, những cảnh tượng kia bỗng nhiên thoáng hiện trong đầu, mà nhân vật trong đó, lại đổi thành Hoàng đế bệ hạ tuấn mỹ vô song trước mắt cùng...... chính mình......

"Ân?" Hoàng thượng đang hôn đến hưng phấn vô cùng bỗng nhiên nghi hoặc phát ra một đơn âm này, thanh âm bởi vì động tình mà mang theo chút ám ách, Tô Dự nghe được đánh một trận run rẩy.

Chậm rãi buông Tô Dự bị hôn đến thất điên bát đảo ra, Hoàng đế bệ hạ nâng thân thể, nghi hoặc nhìn hắn, "Mới vừa đó là cái gì?"

"Cái gì?" Tô Dự mơ mơ màng màng giương mắt, vừa rồi phát sinh cái gì sao?

An Hoằng Triệt hơi hơi nhíu mày, "Mới vừa rồi ngươi suy nghĩ cái gì? Trẫm thấy được hai nam nhân, hình như là ngươi......"

Tô Dự bỗng nhiên mở to hai mắt, huyết khế đáng chết này, như thế nào ngay cả cái này cũng truyền!

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:

Tiểu Ngư: Chết tiệt, như thế nào ngay cả tài nguyên trong đầu cũng truyền, cái này không khoa học!

Miêu công: Đến tư thế mới

Tiểu Ngư: Không cần!

Miêu công:[ đè người lại ] ngươi thế nhưng suy nghĩ loại tư thế này, thật sự là không biết xấu hổ

Tiểu Ngư:[ trong đầu thoáng hiện hình ảnh không biết xấu hổ phù hợp ] ngô......

Miêu công: Tân kỹ năng - Get√

Tiểu Ngư: QAQ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.