Tiên Mãn Cung Đường

Chương 85: Trưởng hoàng tử



Quốc sư tuyên bố kết quả phán định, ngược lại dời ánh mắt về phía tam trắc phi Ly vương, "Ngươi nếu đã biết, bổn tọa cũng không cần nhiều lời, hôm nay hãy ký kết huyết khế."

Tam trắc phi nhìn nhìn mèo con trên bàn đang thò móng vuốt ý đồ cào cổ tay áo Quốc sư, lại quay đầu nhìn nhìn Ly vương.

Ly vương gật đầu với nàng, "Ký đi, đính huyết khế rồi, sau này nàng chính là chính phi Ly vương."

Chính phi? Trong mắt tam trắc phi chợt lóe kinh hỉ, chợt nghĩ đến, trong nhà Thân vương, phàm là nữ nhân sinh hạ quý tử đầu tiên, đều sẽ được lập làm chính phi, sau đó Thân vương sẽ đưa các cơ thiếp không có con nối dõi về nhà.

Từ sau khi sinh hạ một con mèo, tam trắc phi liền lo lắng không thôi, mới đầu còn cho rằng bản thân gặp quỷ quái, sau này Vương gia đem chân tướng nói cho nàng, nàng mới biết được, nguyên lai hoàng thất cất giấu bí mật lớn như thế, nàng mất vài ngày mới dám đối mặt với nhi tử của mình. Bất quá Vương gia cũng không ép buộc nàng phải chăm sóc hài tử, mà đều là cả ngày tự mình ôm theo chạy nơi nơi.

Quãng đường vào kinh này, nàng ngày đêm lo lắng hãi hùng, sợ bị người khác phát hiện, may mà không xảy ra việc gì ngoài ý muốn, thuận lợi đến An Quốc Tháp. Chuyện lúc trước đều giống đang nằm mơ vậy, thẳng đến giờ phút này, nhìn Hoàng thượng, Quốc sư, nàng mới chính thức tin tưởng, hoàng thất hiện nay không phải hoàng thất bình thường, mà là một đám...... mèo......

"Thiếp thân nguyện ý ký hết huyết khế, tuyệt không rời bỏ hoàng thất." Tam trắc phi, về sau phải sửa thành Ly Vương phi, thành kính quỳ xuống trước mặt Quốc sư, vươn một bàn tay ngọc ngà thon gầy ra.

Quốc sư đứng lên, nâng một ngón tay, đặt cách một đoạn phía trên cổ tay Ly Vương phi, một đoạn hư không ở giữa, một đường máu thật nhỏ liền xuất hiện trên cái cổ tay trắng nõn kia, một giọt máu mượt mà từ miệng vết thương tách ra, phiêu phù trong lòng bàn tay Quốc sư, không ngừng xoay tròn.

Tô Dự mở to hai mắt, nghiêm túc nhìn một màn chỉ có trong điện ảnh mới có thể xuất hiện này, nguyên lai Quốc sư cũng không phải giả thần giả quỷ, mà là thật sự có đại thần thông!

Giọt máu trong suốt xoay tròn trong không trung không bao lâu, ngón tay giống như đốt trúc bằng ngọc của Quốc sư chợt khép lại, một lát sau lại mở ra, giọt máu đã biến mất không thấy, tay kết thủ ấn phức tạp, vươn ngón trỏ điểm lên mi tâm Ly Vương phi.

Ly Vương phi cảm thấy có thứ gì đó chợt rút ra, lại có thứ gì đó chảy ngược trở về, rồi sau đó yên tĩnh lại.

"Khế thành." Quốc sư thản nhiên nói một câu, lại ngồi trở về, nhìn mèo con trên bàn không nói nữa.

"Meo?" Mèo con không hiểu người lớn đang nói cái gì, ai nói nó liền quay đầu nhìn người đó, thấy tay áo phiêu dật của Quốc sư lại về đến trên bàn, nhất thời ánh mắt bị hấp dẫn, lại quơ trảo đi cào.

"Bí mật hoàng thất, không thể để cho bất luận kẻ nào biết được, một khi để lộ bí mật sẽ chết bất đắc kỳ tử." Quốc sư theo thường lệ nói qua quy củ một lần.

Ly Vương phi cung kính ứng tiếng, tự nhiên không dám có dị nghị gì, đợi Quốc sư nói xong, do dự một lát, mới thử mở miệng thăm dò, "Thiếp thân cả gan hỏi một câu, hài tử về sau sẽ thế nào?"

Quý tử Thân vương gia, một khi được định thân phận, sẽ lập tức giao cho Hoàng hậu giáo dưỡng, trước hai mươi tuổi không phải rời kinh thành, nay trong cung chưa có Hoàng hậu. Huống hồ, quý tử là có quyền kế thừa, nhưng bản thân Hoàng thượng còn chưa có tử tự, chẳng lẽ cứ như vậy lập con trai của nàng làm trưởng hoàng tử sao?

Hoàng đế bệ hạ một bên ăn miến cá hương cay, một bên nhìn chú mèo con trên bàn, vươn một ngón tay bắn đầu nó.

Mèo con bị bắn cũng không giận, quay đầu không rõ ràng cho lắm nhìn y, thấy y trong miệng ăn gì đó, liền meo meo kêu với y.

"Đứa nhỏ này về sau sẽ là trưởng hoàng tử, trẫm ngày mai hạ chỉ, chiêu cáo thiên hạ." Hoàng đế bệ hạ nuốt miến cá trong miệng xuống, cúi đầu cùng mèo con đối diện.

"Méo!" Mèo con bị gương mặt đột nhiên phóng đại làm hoảng sợ, nhưng rồi lập tức ngửi thấy mùi cá bên miệng Hoàng thượng, hít hít cái mũi nhỏ lại gần, liếm chóp mũi Hoàng đế bệ hạ một cái.

An Hoằng Triệt ngồi mạnh dậy, không rõ ràng cho lắm hừ một tiếng.

"Hoàng tử từ hôm nay phải giao cho Hoàng thượng, trước khi đầy tuổi không gặp ngoại nhân." Ly vương đem nhi tử nhấc lên, lung lay trước mặt Ly Vương phi.

Đại hoàng tử điện hạ mới ra lò bị phụ thân nhấc lên, cũng không kinh hoảng, mờ mịt hươ hươ bốn chân.

"Vương gia!" Ly Vương phi hoảng sợ, nhanh chóng thò tay ôm lấy.

"Meo meo......" Mèo con nghiêng đầu trong tay mẫu thân.

Ly Vương phi nhìn cục lông nhỏ xíu trong tay, mới đầu nàng rất sợ hãi, không dám ôm hài tử, vừa vặn Ly vương cũng không buộc nàng chăm, khiến nàng thở ra thật nhẹ nhàng, nàng thật sự không biết phải đối mặt như thế nào, nay ly biệt sắp tới, nàng mới phát hiện mình tiếc nuối, cho dù là một con mèo, nhưng cũng là con của mình a.

Chậm rãi đem mặt dán lên lớp lông non mới mọc, nhẹ nhàng cọ cọ, trong mắt Ly Vương phi nổi lên ánh nước, "Thời gian qua là mẫu thân không tốt, không có ôm qua ngươi đàng hoàng......"

"Nếu nàng nhớ con, tùy thời có thể tiến cung thăm." Ly vương ngược lại là không quan trọng, vỗ vỗ Ly Vương phi, lấy nhi tử lại, bảo nàng cùng hai trắc phi hồi phủ nghỉ ngơi trước, hoàng thất còn có chính sự cần thương lượng.

Đợi Ly Vương phi rời đi, Ly vương, Quốc sư, Hoàng đế bệ hạ đưa mắt nhìn nhau, rồi sau đó lại nhất tề nhìn về phía Tô Dự.

Tô Dự đang dán mặt trên bàn, hai mắt tỏa ánh sáng nhìn chú mèo con trong đệm chăn, chỉ kém chảy nước miếng mà thôi.

"Vị này nói vậy chính là Hiền phi." Ly vương đột nhiên mở miệng nói.

Tô Dự nghe có người gọi hắn, luyến tiếc đem ánh mắt từ trên người mèo con bức ra, lúc này mới nghĩ đến, hắn với Ly vương còn chưa có chào nhau, liền nhanh chóng đứng dậy, "Tô Dự, xin chào Ly vương điện hạ."

"Không cần khách khí như thế, ta là huynh trưởng của Hoàng thượng, Cẩn Đường về sau đã theo cùng Hoàng thượng, thì cứ gọi ta Nhị hoàng huynh là được." Ly vương cười nói, thái độ thân thiết hữu hảo, nghiễm nhiên một bộ dáng huynh trưởng lão luyện thành thục.

Tô Dự nháy mắt mấy cái, Ly vương này biết cũng rất nhiều a, thế nhưng biết tên tự của hắn.

"Đại hoàng tử về sau phải giáo dưỡng tại Bắc Cực Cung , nghe nói Cẩn Đường hiện tại cũng ở Bắc Cực Cung, khuyển tử về sau liền phiền toái ngươi." Ly vương ôm mèo con giữa đống chăn lên, dùng cái cằm dày rộng cọ cọ.

Mèo con được cọ đến thoải mái, liền lắc lắc đầu chủ động dụi dụi đỉnh đầu trên cằm phụ thân.

"Dong dài!" Hoàng đế bệ hạ bất mãn trừng mắt nhìn Ly vương, đoạt lấy mèo con nhét vào trong lòng Tô Dự.

Tô Dự trố mắt một lát mới phản ứng lại, những người này ý tứ là, chú mèo con này về sau sẽ để hắn nuôi! Thật cẩn thận bưng lấy cục lông nhỏ trong tay, mèo con tuyệt không sợ người lạ, ngoan ngoãn ngồi trong lòng bàn tay hắn, mở đôi mắt to hiếu kì nhìn thẳng hắn.

"Không phiền toái, một điểm cũng không phiền toái." Tô Dự cố gắng khống chế khóe miệng đã muốn kéo đến mép tai.

"Thời gian không còn sớm," Quốc sư nhìn không được, đứng dậy, cầm lấy mèo con đặt xuống đệm, "Bắt đầu đi."

Muốn đem hài tử giao cho Hoàng đế nuôi nấng, hoàng thất phải có một nghi thức giao tiếp, bọn họ bảo Ly Vương phi rời đi, chính là vì lý do này. Quốc sư ý bảo Tô Dự đứng xa chút, đừng quấy nhiễu tiểu hoàng tử, Tô Dự thành thành thật thật theo ý Quốc sư đứng ở xa xa.

Ly vương và Hoàng thượng nhìn nhau chằm chằm, một mảnh bạch quang chợt lóe, một con mèo lớn hai màu đen vàng giao nhau, cùng với một con mèo vàng so với nó nhỏ hơn một chút đồng thời xuất hiện trên bàn.

Ly vương cũng là màu đen vàng, bất quá không giống với Lăng vương. Hoa văn trên người Thập Thất thúc không có quy luật gì, lần trước xoay người lăn lộn, Tô Dự còn từng nhìn thấy, trên bụng Thập Thất thúc có đốm lấm tấm giống như lá "cửu bính" trong mạt chược vậy, mà Ly vương thì có một thân hoa văn đối xứng.

Mèo hoa lớn đi đến bên cạnh mèo hoa nhỏ, mèo con liền hưng phấn kêu hai tiếng, lại gần đẩy cái bụng phụ thân.

Ly vương cúi đầu, liếm liếm đầu nhi tử, chậm rãi đem mớ lông lộn xộn trên đầu nó vuốt ngay ngắn.

Hoàng đế bệ hạ chậm rãi đi qua, ngồi bên cạnh hai cha con.

Ly vương liếm trong chốc lát, đem nhi tử đẩy đẩy ra phía ngoài, chính mình thì lui về phía sau một bước.

"Meo?" Mèo con bị phụ thân đẩy ra, không rõ ràng cho lắm, mèo nhỏ lông vàng tiến lên, liếm đầu nó một ngụm.

Mèo con ngẩng đầu, thấy được một mảnh ánh vàng rực rỡ, chậm rãi lại gần, hít ngửi, rồi sau đó, cao hứng chui vào trong đám lông vàng kim cọ cọ.

Tô Dự nhìn xem mà mắt đều thẳng, này đổi phụ thân đổi cũng quá lưu loát đi......

Vì thế, trưởng hoàng tử điện hạ mới ra lò liền bị Hoàng thượng ôm về Bắc Cực Cung.

Quốc sư chiêu cáo hoàng thất, con trai thứ ba của Ly vương được tổ tiên phù hộ, huyết thống thuần khiết, định làm quý tử; Hoàng thượng chiêu cáo thiên hạ, lập tam tử của Ly vương làm trưởng hoàng tử.

Tin tức vừa ra, trong cung nhất thời nổ tung nồi.

Mấy vị Chiêu nghi đồng loạt đi Từ An Cung, muốn hỏi thăm một hai câu trạng huống của tiểu hoàng tử.

"Thái tử chưa lập, tự nhiên là Hoàng thượng tự mình nuôi nấng." Thái Hậu lạnh mặt nói.

Năm đó Thái Hậu còn chưa sinh hạ Hoàng thượng, Ly vương đã được phong làm Nhị hoàng tử, Thái Thượng Hoàng lúc trước cũng không giao cho bất cứ một phi tần nào, mà tự mình nuôi dưỡng bên người, thẳng đến sau khi Hoàng thượng được sinh ra, bà ký huyết khế, mới một phát đem tất cả mèo con đều ném cho bà.

"Nhưng là, nay Hiền phi ở tại Bắc Cực Cung, đứa nhỏ này chẳng phải là tính cho Hiền phi sao?" Đức Chiêu nghi vội vàng nói, các nàng còn đang mưu tính cuối năm thăng phẩm vị, như thế nào cũng không dự đoán được nhanh như vậy liền có quý tử.

"Nay phẩm vị Hiền phi là cao nhất, cho hắn giáo dưỡng cũng không có gì đáng trách." Thái Hậu khoát tay, không định nói nhiều thêm, chỉ cảnh tỉnh đám cung phi này đừng xen vào việc người khác, quấy nhiễu tiểu hoàng tử.

Hoàng đế bệ hạ cảm giác quả cầu lông nhỏ nhỏ xinh xinh bên cạnh này rất là phiền toái, Tô Dự lại cao hứng muốn chết.

Tối, Hoàng đế bệ hạ dùng xong cơm chiều, biến thành mèo nhỏ lông vàng nằm trên đệm mềm chờ tiêu cơm, bốn chân hướng lên trời, nhàn nhã vẫy cái đuôi. Quả cầu lông nhỏ xíu đen vàng giao nhau nghiêng ngả lảo đảo bò lại, nhìn chằm chằm cái đuôi to màu vàng kim kia, đôi mắt như ngọc lưu ly lắc lư theo cái đuôi, sau đó đè thấp thân mình, nhào mạnh qua chụp lấy.

Hoàng đế bệ hạ bị hoảng sợ, đen mặt trừng quả cầu lông không biết sống chết kia. Trưởng hoàng tử điện hạ hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm, vẫn như trước hưng trí bừng bừng đuổi theo đuôi to mà chạy.

Đúng lúc này, Tô Dự cầm một cái bát ngọc nhỏ đi tới, cười tủm tỉm ngồi lên đệm mềm, "Ăn cơm đi."

Hoàng đế bệ hạ ngẩng đầu, nhìn nhìn thịt cá sền sệt trong chén rõ ràng không phải cho y ăn, nhất thời mặt càng đen thêm vài phần.

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:

Thập Thất thúc: Đoán ta là ai?

Tiểu Ngư:= = Ngươi là Thập Thất thúc

Thập Thất thúc:[ ngồi song song với Ly vương ] Đoán ta là ai?

Tiểu Ngư:= = Ngươi là Thập Thất thúc

Thập Thất thúc: Ủa? Không phải nói phàm nhân không phân biệt được mèo có màu sắc giống nhau sao?

Tiểu Ngư:= = Phàm nhân có thể phân biệt được đốm lấm tấm và hoa văn

Thập Thất thúc:[ ⊙ o ⊙ ]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.