Tiên Nghịch

Chương 10: Nhập môn




Lão giả mặt hồng nhướng mày, bất mãn nói:
 
- Lý trưởng lão, Hằng Nhạc Phái chúng ta chẳng lẽ thật sự hạ lưu đến mức như thế? Chỉ vì sự sống chết của một phàm nhân mà phá lệ?
 
Lý trưởng lão mở hai mắt, âm thanh lạnh dần, nói:
 
- Mã trưởng lão, chưởng môn đã nói, việc này giao cho ta toàn quyền phụ trách, nếu xử lý không tốt, tiểu tử phế vật kia thực sự tự sát lần thứ hai, đến lúc đó cha mẹ hắn truyền bá ra ngoài, nói Hằng Nhạc Phái chúng ta bức tử đứa nhỏ nhà hắn, chuyện khó xử lý này, chẳng lẽ sẽ không hạ lưu? Ngươi có thể phụ trách sao? Nếu ngươi phụ trách, việc này ta sẽ không quản nữa.
 
Trung niên nhân vội vàng giảng hòa, nói:
 
- Được rồi, chúng ta không cần vì điểm việc nhỏ ấy mà tranh cãi, thế này, trước hết đem hắn thu làm ký danh đệ tử, chờ thêm tám năm mười năm, hắn tu tiên không thành lại tống hắn trở về, kể từ đó cũng sẽ không có phiền toái về sau, chẳng phải là tuyệt ư?
 
Cẩm bào lão giả ở một bên bỗng nhiên nói:
 
- Nếu này những đứa nhỏ khác không được thu nhận cũng bắt chước, chúng ta nên làm gì bây giờ?
 
Trung niên nhân cười khẽ, nói:
 
- Như vậy cũng dễ xử lý, trải qua chuyện lần này, chúng ta cũng coi như có bài học, về sau tất cả đứa nhỏ trắc thí không hợp cách, đều lần lượt dùng Hóa Thần Thuật chỉ điểm một phen, hạ xuống ý nghĩ không được coi thường mạng sống, sẽ không nguy hiểm nữa. Về phần Vương Lâm kia, nếu đã ầm ỉ đến như vậy, cứ thu nhận đi, dù sao một ký danh đệ tử, cũng không liên quan nhiều đến môn quy.
 
Trừ bỏ Lý trường lão ra, còn lại hai trưởng lão đều dùng ánh mắt thâm ý sâu sắc nhìn trung niên nhân, không nói lời nào.
 
Trung niên nhân mặt mang mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ:
 
- Vương Lâm a Vương Lâm, có thể giúp ta đều giúp rồi, khối tinh thiết mà Tứ thúc ngươi cho ta, nếu ta từ chối thì bất kính. Trái lại ta rất kỳ quái, một phàm nhân, lại có thể kiếm được tài liệu bực này.
 
Trung niên không biết, khối tinh thiết kia, là Tứ thúc Vương Lâm trong một lần ngẫu nhiên từ trong thợ rèn nọ mua đến, hắn kiến thức rộng rãi, liếc mắt một liền nhìn ra chỗ bất phàm, lần này vì để cho Thiết Trụ gia nhập Hằng Nhạc Phái, vì thế ôm hy vọng thử một lần lấy ra, về phần tác dụng bảo bối này, hắn cũng không hề biết được.
 
Một khối tinh thiết, cải biến vận mệnh Vương Lâm, khi tin tức này rơi vào trong tai hắn thì, Vương Lâm cũng không dám tin tưởng, chính mình lại không biết vì sao được nhận làm ký danh đệ tử.
 
Hai ngày sau, hắn đưa cha mẹ tiễn xuống Hằng Nhạc Phái, nhìn vẻ mặt hưng phấn của phụ mẫu, Vương Lâm trong lòng cũng có chút vui sướng, âm thầm quyết định phi thường cố gắng ở trong này tu tiên.
 
Bất quá ý nghĩ là như vậy, sau khi phụ mẫu hắn xuống núi, liền thay đổi, Vương Lâm bị gọi vào một tòa nhà chuyên môn an bài ký danh đệ tử công tác, một hoàng y thanh niên khuôn mặt gian xảo, mặt mang vẻ khinh thường, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lần, cười nhạo nói:
 
- Ngươi chính là Vương Lâm kia dựa vào tự sát mới trở thành ký danh đệ tử sao?
 
Vương Lâm nhìn hắn một , trầm mặc không nói, thanh niên lông mày nhíu lại, cười lạnh nói:
 
- Tiểu tử, từ ngày mai bắt đầu mỗi ngày mặt trời vừa mọc lên đến nơi này của ta báo cáo, công tác của ngươi chính là nấu nước, không đủ mười vại lớn, sẽ không có cơm ăn, nếu như liên tục bảy ngày vẫn không hoàn thành, ta sẽ bẩm báo trưởng lão, đem ngươi trục xuất Hằng Nhạc Phái. Đây là quần áo của ngươi, nhớ kỹ, ký danh đệ tử chỉ có thể mặc áo xám, chỉ có trở thành đệ tử chính thức, mới có thể phân phát quần áo màu sắc khác.
 
Nói xong, hắn bực mình đem một bộ quần áo cùng với thắt thẻ bài còn đang ở một bên, nhắm mắt dưỡng thần không hề để ý tới đối phương.
 
Vương Lâm cầm lấy quần áo, hỏi:
 
- Ta nghỉ ngơi ở đâu?
 
Thanh niên mắt cũng không mở, không chút để ý nói :- Đi hướng Bắc, tự nhiên sẽ nhìn đến một loạt phòng ốc, đem thẻ bài đưa cho đệ tử nơi đó, liền an bài phòng cho ngươi.
 
Vương Lâm ghi tạc trong lòng, xoay người hướng bắc đi đến, đợi hắn đi rồi, thanh niên mở to mắt, miệt thị lẩm bẩm:
 
- Lại có thể dựa vào tự sát mới gia nhập vào đây, thật sự là một phế vật.
 
Đi ở bên trong Hằng Nhạc Phái, Vương Lâm dọc theo đường đi nhìn thấy phần lớn đệ tử đều là mặc áo xám, một đám bộ dạng hấp tấp, sắc mặt lãnh đạm, có một số trong tay còn cầm công cụ lao động, vẻ mặt lộ chút mệt mỏi.
 
Vẫn hướng bắc đi được hồi lâu, rốt cục nhìn đến một loạt phòng ốc không lớn, ở đây áo xám đệ tử phải so với nơi khác nhiều hơn không ít, nhưng vẫn như cũ vẫn cứ làm việc của bọn họ, rất ít nói chuyện với nhau.
 
Sau khi đem thẻ bài giao cho hoàng y đệ tử phụ trách nơi đây, đối phương nói cũng chưa từng nói một câu, không kiên nhẫn chỉ một căn phòng.
 
Vương Lâm cũng đã quen với biểu tình lãnh đạm của mọi người ở đây, đi đến phòng ở, đẩy cửa đi vào nhìn thấy, căn phòng không lớn, hai chiếc giường gỗ, một bàn, quét dọn rất sạch sẽ, mức độ mới cũ cùng trong nhà không sai biệt lắm.
 
Hắn chọn lấy một giường gỗ thoạt nhìn không người sử dụng, đem hành lý để lên, lúc này mới nằm ở trên giường trong lòng suy nghĩ rất nhiều, tuy rằng cuối cùng vào được Hằng Nhạc Phái này, nhưng cũng không phải như hắn tưởng tượng như vậy có thể tu luyện tiên thuật, lúc trước nghe ý tứ của thanh niên hoàng y kia, công tác của mình là nấu nước.
 
Nghĩ đến đây, hắn than nhẹ một tiếng, sờ sờ thạch châu trong ngực dùng dây thừng cột vào trước ngực, bảo bối này là thứ hắn cực kỳ lưu ý, Vương Lâm đọc sách nhiều, biết rất nhiều truyện xưa, trong đó bao gồm chuyện thất phu vô tội hoài bích có tội, hắn thầm hạ quyết tâm, không thể để cho bất luận kẻ nào biết bản thân có bảo bối này.
 
Không lâu sau, màn đêm buông xuống, một thiếu niên áo xám thân thể gầy yếu vẻ mặt mang thần sắc mệt mỏi, đẩy cửa phòng ra đi vào, sau khi hắn nhìn thấy Vương Lâm ngẩn ra, đánh giá cẩn thận một phen, cũng không hề để ý tới trực tiếp nằm ở trên giường, ngủ say như chết.
 
Vương Lâm cũng không để ý, hắn biết ngày mai phải dậy sớm, sờ sờ bụng, từ trong bọc lấy ra một ít khoai lang, đồ ăn này là cha mẹ hắn mang đến, chuẩn bị trên đường tìm kiếm hắn mà ăn, sau khi tìm được Vương Lâm thấy hắn được Hằng Nhạc Phái thu nhận, vì thế liền đem khoai lang còn thừa đều lưu lại cho hắn.
 
Khoai lang rất ngọt, Vương Lâm ăn vài miếng, lúc này thiếu niên nằm ở đối diện thân thể khẽ động, đứng dậy mắt cố định nhìn chằm chằm khoai lang, nuốt mấy nước bọt, thấp giọng nói:
 
- Cho ta một củ được không?
 
Vương Lâm lập tức đem ra mấy củ ném tới trên giường đối phương, cười nói:
 
- Ta nơi này có rất nhiều, ngươi thích ăn thì ăn nhiều một chút.
 
Thiếu niên lập tức nắm lên, ăn ngấu nghiến nuốt vào trong bụng, sau đó vội vàng chạy đến bàn bên cạnh rót chén nước, uống một ngụm, thở dài:
 
- Con mẹ nó, tiểu gia ta hai ngày cũng chưa ăn gì, bạn hữu, cám ơn. Đúng rồi, ngươi tên gì?
 
Vương Lâm nói tên ra, thiếu niên nghe xong, nhất thời ngạc nhiên, thất thanh nói:
 
- Ngươi chính là Vương Lâm hả, phế… kia dựa vào tự sát mới tiến vào Hằng Nhạc Phái.
 
Nói đến đây, hắn cảm thấy ngượng, cười nhẹ nói:
 
- Bạn hữu, ta gọi là Trương Hổ, đừng để trong lòng, hiện tại trong phái hầu như không ai là không biết ngươi, ngươi cũng đừng trách ta vừa rồi nói như vậy, thực ra ta rất bội phục ngươi, lại có thể sử dụng như vậy phương pháp tiến vào.
 
Vương Lâm cười khổ, cũng không thanh minh, lại đưa qua mấy củ khoai lang.
 
Trương Hổ vội vàng tiếp nhận, sau ăn mấy khẩu ngượng ngùng nói:
 
- Vương Lâm, ngươi vẫn là chừa cho mình chút đi, ngươi mới tới đây, không biết con chồn tạp vụ ở đây trong lòng tâm địa gian xảo, chờ ngày mai ngươi làm việc sẽ biết rõ, con mẹ nó, hắn quả thực sẽ không nhìn những đệ tử ký danh chúng ta như con người!