Tiên Nghịch

Chương 194: Kiên quyết




Vương Lâm đứng bên ngoài đình viện, thần thức sau khi thấy tất cả, hơi trầm ngâm. Thân thể hắn vọt lên, tiến vào bên trong đình viện. sư phụ của Trình Hiền căn bản chẳng phát hiện được điều gì, Vương Lâm đã đi vào phòng Trình Hiền.
 
Hắn nhìn Trình Hiền, tay phải vung lên, nhất thời phá giải cấm chế hạn chế hành động của Trình Hiền. Thân thể Trình Hiền run lên, lập tức ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ oán hận, cắn răng nói:
 
- Ngươi là do ả tiện nhân đó phái tới giết ta sao. Động thủ đi, lão tử không sợ!
 
Vương Lâm đeo mặt nạ, hơn nữa lúc này vô luận là khí tức hay tu vi đều hoàn toàn khác trước, cho nên Trình Hiền căn bản không thể nhận ra hắn.
 
Vương Lâm nhìn Trình Hiền một cái, tay trái phất lên. Một đạo cấm chế xuất hiện trước người, trong nháy mắt mở rộng ra bao trùm cả căn phòng.
 
Ánh mắt Trình Hiền sững lại, lập tức lộ vẻ sầu thảm cười, nói:
 
- Ả tiện nhân kia thật là có thủ đoạn, lại có thể mời tiền bối ngoại viện tới đối phó với loại tiểu nhân vật như ta. Tới đây đi, muốn giết thì giết. Lão tử mà nhíu mày một chút thì không gọi là Trình Hiền.
 
Sau khi đã thiết hạ cấm chế xung quanh, ngữ khí Vương Lâm lạnh như băng, chậm rãi nói:
 
- Ta đích xác là được người nhờ tới, nhưng không phải là tới giết ngươi mà là giúp ngươi. Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra, kể lại chi tiết một chút.
 
Trình Hiền ngẩn ra, nhìn Vương Lâm một lượt sau đó mới do dự nói:
 
- Tiền bối được ai nhờ tới?
 
Vương Lâm nhướng mày, lãnh đạm nói:
 
- Ta cho ngươi nói ba câu. Vừa rồi coi là câu đầu tiên. Nếu sau hai câu nữa mà còn chưa nói cho rõ ràng thì chuyện này kể như xong.
 
Trình Hiền cắn răng, trên mặt hiện lên thần sắc dứt khoát, nói:
 
- Công Tôn Đồng ở Đông uyển, là ả, tất cả đều do ả hại. Ả tiện nhân đó, tiếp xúc với ta là có mục đích, là vì muốn đại viên và nhị viên.
 
Vương Lâm trầm ngâm một chút nói:
 
- Linh viên này là của ngươi sao?
 
Vương Lâm hỏi câu này rất khéo léo. Phải biết rằng trong Vân Thiên Tông có rất nhiều linh thú. Tác dụng của linh thú vốn là để người luyện đan sử dụng. Nếu vậy thì chuyện do Công Tôn Đồng làm cũng không có gì quá đáng.
 
Trình Hiền gật đầu nói:
 
- Ta hiểu ý của tiền bối. Nhưng đại viên và nhị viên không phải là linh thú của Vân Thiên Tông, mà là trước khi ta tiến vào Vân Thiên Tông đã có được. Dựa theo quy củ của tông, hai con linh thú này là của ta.
 
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, chậm rãi nói:
 
-Vậy Công Tôn Đồng tiếp cận ngươi là vì linh viên này. Ngươi vì muốn lấy lòng mỹ nhân nên đã tặng chúng cho ả, phải không?
 
Trên mặt Trình Hiền lộ vẻ hối hận, kích động nói:
 
- Nhưng mà .ta tưởng ả muốn dùng linh viên làm vật cưỡi. Ta đâu ngờ ả lại chú ý tới nội đan của linh viên! Đại viên sau khi bị lấy nội đan đã mất tích, hẳn là đã chết. Bây giờ chỉ còn lại nhị viên. Ta đã nhiều lần tới Đông uyển tìm tiện nhân đó nói lý nhưng đều bị ngăn lại. Còn có đệ tử của Mộc đại tiên sinh là Lữ Tùng, chính hắn nhiều lần đả thương ta.
 
Vương Lâm nhíu mày. Hắn vốn không muốn dính vào chuyện thế này, nhưng Trình Hiền dù sao cũng đã giúp hắn có được phương thuốc trúc cơ đan. Về tình về lý, hắn đều phải trợ giúp.
 
trầm mặc một chút, Vương Lâm nhìn Trình Hiền một cái, bình thản nói:
 
- Ngươi muốn trả thù ra sao?
 
Hai mắt Trình Hiền đỏ bừng, cắn răng nói:
 
- Nếu như nhị viên không sao thì coi như xong. Nếu như Trình Hiền ta biết linh viên đã chết thì ta muốn bọn chúng bị chôn cùng!
 
Vương Lâm gật đầu, ngữ khí nhẹ nhàng nói:
 
- Như ý ngươi!
 
Nói xong thân thể hắn lùi về phía sau, trong nháy mắt liền rời khỏi phòng, biến mất vô ảnh vô tung.
 
Trình Hiền ngơ ngác nhìn nơi Vương Lâm vừa đứng, ánh mắt lộ vẻ mê mang.
 
Lại nói về Vương Lâm, hắn ra khỏi phòng Trình Hiền liền tăng tốc. Nhưng ngay lúc hắn rời khỏi Nam uyển, đột nhiên hắn bỗng dừng lại, quay đầu nhìn về phía xa.
 
Ở nơi đó, hắn cảm nhận được một tia thần thức ba động. Trầm mặc một chút, Vương Lâm xoay người lùi lại, vung tay phải lên. Thân thể hắn lập tức hóa thành sương trắng, trong nháy mắt liền biến mất.
 
Thân thể hắn vừa mới biến mất, thân ảnh Lý Mộ Uyển đã nhanh như chớp phóng tới. Phía sau nàng còn có trung niên nhân vẻ mặt ôn hòa kia.
 
- Sư muội, rốt cuộc ngươi đang tìm cái gì?
 
Người này cau mày, chậm rãi nói.
 
Lý Mộ Uyển dừng lại, thông qua thần thức ở mi tâm, nàng có thể cảm nhận được, người nọ đang ở đây. Nhưng tại sao lại không nhìn thấy hắn. Lý Mộ Uyển cười khổ. Nàng vốn thông minh hơn ngươi, lúc này hiểu rằng hiển nhiên đối phương không muốn gặp mình.
 
Lý Mộ Uyển cắn cắn môi, khuôn mặt buồn bã, nhẹ giọng nói:
 
- Ta biết ngươi đã tới rồi. Tại sao ngay cả gặp nhau một lần ngươi cũng không chịu chứ?
 
Trung niên nam tử nọ biến sắc, thần thức quét qua một vòng nhưng không thấy điều gì dị thường. Hắn nhíu mày, hồ nghi nhìn Lý Mộ Uyển, nói:
 
- Sư muội, ai tới rồi? Nơi này không có bất cứ ai!
 
Lý Mộ Uyển cũng không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái, nhắm hai mắt lại, trên mặt lộ vẻ buồn bã, thanh âm trầm thấp nhưng rõ ràng, nhẹ giọng nói:
 
- Uyển nhi không mong gì khác, chỉ mong có thể thấy mặt chàng. Hai trăm năm qua Uyển nhi hoàn toàn dựa vào bình linh dịch chàng tặng lúc ban đầu để duy trì sinh cơ. Nếu hôm nay chàng không hiện thân, Uyển nhi sẽ tự vẫn ngay lập tức. Coi như là chấm dứt một chấp niệm trong lòng Uyển nhi.
 
Ánh mắt trung niên nam tử chớp động, cẩn thận nhìn bốn phía xung quanh.
 
Lúc này, một tiếng thở dài từ trong màn sương trắng truyền tới. Ngay sau đó một thân ảnh mơ hồ chậm rãi từ trong sương mù đi ra. Người này chính là Vương Lâm. Hắn xuất hiện khiến khuôn mặt trung niên nam tử nọ cực kỳ khó coi. Nhưng hắn không dám coi thường vọng động mà tay phải chậm rãi sờ vào túi trữ vật.
 
Lý Mộ Uyển kinh ngạc nhìn Vương Lâm, nước mắt tuôn rơi. Cho dù đối phương mang mặt nạ nhưng nàng có thể khẳng định, kẻ trước mắt chính là người đó!
 
Lý Mộ Uyển nhẹ giọng nói:
 
- Chàng tới rồi.
 
Vương Lâm cười khổ nói:
 
- Ngươi sao phải khổ như vậy?
 
Nói xong ánh mắt hắn lạnh lùng hướng về phía trung niên nam tử kia, ngữ khí bình thản nói:
 
- Lúc ngươi đạt tay lên túi trữ vật chính là lúc ngươi mất mạng đó!
 
Trung niên nam tử lập tức sững lại. Sắc mặt hắn lại biến đổi. Đối phương khiến hắn cảm thấy cực kỳ quỷ dị. Rõ ràng hắn chỉ có tu vi Kết Đan hậu kỳ nhưng lại khiến hắn có cảm giác áp bách như khi đối mặt với tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
 
Hắn lúc này không chút nghi ngờ, nếu tay mình chạm vào túi trữ vậy, hiển nhiên sẽ bị đối phương giết chết. Mồ hôi trên trán hắn tuôn như mưa, đành gượng cười nói:
 
- Huynh đệ đã là bạn cũ của Lý sư muội thì cũng là bằng hữu của Vân Thiên Tông chúng ta, tại hạ nào dám làm bừa chứ. Huynh đệ hiểu lầm rồi.
 
Lý Mộ Uyển nhìn Vương Lâm, trong lòng như có thiên ngôn vạn ngữ nhưng giờ đây một chữ cũng không thốt thành lời. Nàng trầm mặc một chút, thấp giọng nói:
 
- Ngọc giản đó, chàng còn giữ không?
 
Vương Lâm nhìn giai nhân trước mắt, trầm mặc rồi lắc đầu nói:
 
- Ném đi rồi!
 
Thân thể Lý Mộ Uyển run rẩy, ánh mắt lộ vẻ bi ai. Nàng mạnh mẽ cố gắng trấn định, mấp máy môi, thấp giọng nói:
 
- Ném rồi thì thôi. Vốn dĩ cũng không đáng giá mà.
 
Tuy nói vậy nhưng trong lòng nàng đang đau đớn vô cùng. Nỗi đau này giống như thủy triều, tràn ngập trái tim nàng.
 
Thanh long ngọc giản nọ là do nàng năm đó hao hết tâm thần, thậm chí trả giá bằng thọ nguyên mới khắc nên. Nếu không vì lần đó tâm huyết bị hao tổn quá độ thì chỉ dựa vào những đan dược những năm gần đây, dù nàng không đạt tới Nguyên Anh thì cũng đạt tới cảnh giới giả anh rồi, sao lại vẫn dậm chân tại chỗ ở cảnh giới Kết Đan sơ kỳ chứ!
 
Lúc này nghe thấy ngọc giản đó bị người ấy vô tình ném đi, trong lòng nàng vô cùng đau đớn nhưng nàng vẫn cố trấn định, tuy vậy thân thể không tự chủ được run lẩy bẩy, khuôn mặt xinh xắn trở nên tái nhợt, không còn chút huyết sắc.
 
Vương Lâm quay đầu đi, không nhìn Lý Mộ Uyển, trầm mặc một lúc rồi nhẹ giọng nói:
 
- Ta đi.
 
Nói xong hắn chậm rãi bước từng bước về phía trước.
 
Trong lòng Lý Mộ Uyển đau đớn vô cùng. Nàng nhìn bóng lưng Vương Lâm, cười nhẹ. Nụ cười nọ nhìn vào, rõ ràng là tiếng khóc vô thanh.
 
- Thủy tổ Vân Thiên Tông muốn ta kết thành đạo lữ song tu với người này. Ta trước đây có từ chối nhưng bây giờ.ta còn lý do gì nữa. Nếu ba tháng sau ngươi còn ở Sở quốc, hy vọng ngươi tới tham dự.
 
Đôi chân Vương Lâm lập tức run lên, đáy lòng nổi lên những tình cảm phức tạp. Hắn im lặng.
 
Đôi mắt Lý Mộ Uyển sáng ngời. Nàng đang chờ một câu trả lời thuyết phục.
 
Trung niên nam tử kia lúc này đã rõ ràng vì sao Lý Mộ Uyển đối với chuyện song tu lại kiên quyết đến thế. Hóa ra là vì người này. Trong mắt hắn bình tĩnh, nhưng lại thoáng hiện lên một tia sát khí.
 
Vương Lâm trầm ngâm hồi lâu. Hắn vẫn quay lưng, ngữ khí trầm thấp nói:
 
- Chúc mừng!
 
Nói xong thân ảnh hắn dần dần đi xa.
 
Thân thể Lý Mộ Uyển run rẩy, một lúc sau nước mắt không kìm được chảy xuống. Nàng thì thào:
 
- Ta hận ngươi.hận ngươi!
 
Trung niên nam tử lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tiến lại thấp giọng ôn hòa nói:
 
- Sư muội, hắn đã đi rồi!
 
Lý Mộ Uyển cắn cắn môi dưới, cũng không để ý tới trung niên kia một chút nào, xoay người lại trở về.
 
Sắc mặt trung niên nam tử vẫn ôn hòa như trước, nhưng trong lòng thầm cười lạnh, nghĩ:
 
- Tiện nhân, để có được nguyên âm hơn hai trăm năm của ngươi, ta phải thúc dục để thủy tổ đáp ứng chuyện song tu với ngươi. Khi mà có được nguyên âm của ngươi, cộng với những đan dược ta đã sưu tầm mấy năm nay, chuyện đột phá Kết Đan kỳ đã nằm trong tầm tay. Nếu lúc đầu ngươi đồng ý gả cho ta thì ta còn tôn trọng ngươi một chút. Nhưng bây giờ ư, đợi ta đạt tới Nguyên Anh sẽ dùng đủ mọi cách dâm nhục ngươi để rửa mối hận ngươi năm lần bảy lượt cự tuyệt ta!
 
Vương Lâm rời khỏi Nam uyển. Ngay cả khi hắn là một kẻ vô tình thì đối mặt với Lý Mộ Uyển hắn cũng cảm thấy rất có lỗi với nàng. Hắn không phải không thể tiếp nhận nàng mà làm hắn vẫn còn những việc phải làm, còn những đoạn đường phải đi, thực sự không thích hợp mang theo một người phụ nữ.