Tiên Phong Đạo Thê

Chương 19: Bán mình chôn cha



Bởi vì cách mặt đất khá gần, nên đi một ngày thì đã đến nơi có dân cư sinh sống, ta phấn khởi bừng bừng muốn xuống đất, lại bị Hồ Phỉ nhạo báng chưa từng trải việc đời, liền cúi thấp đầu, tùy ý cho hắn nắm cái mũi, đến khi bay qua một đỉnh núi, hắn quay đầu hỏi ta, "Chúng ta ẩn thân đi quan sát chung quanh, hay là hóa thành người phàm tự đi thể nghiệm một phen?"

Ta hơi do dự, bởi vì nội dung lựa chọn trong câu hỏi đó có gì khác nhau đâu.

Sau đó Hồ Phỉ tuyệt đối không có nhẫn nại giải thích những thắc mắc cho người khác, không giải thích cũng liền thôi, còn muốn đưa tay bóp mặt ta, ta làm vẻ muốn đá hắn, lại phát hiện giờ phút này đang ở giữa không trung, nếu đá hắn xuống, bản thân ta, cũng không biết được phải làm như thế nào để đảm bảo pháp khí này tự bay.

Một lát sau ta theo Hồ Phỉ xuống tới mặt đất, hắn thu thần quang hóa thành một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi cử chỉ nhanh nhẹn, mà ta bởi vì không biết thuật biến hóa này, đành phải tha thiết mong chờ nhìn hắn.

Hắn cố tình cười đến giảo hoạt, chỉ thu hồi hết ánh sáng quanh thân ta lại, cho nên, ta có vẻ nhỏ hơn so với hắn.

"A ha, dáng vẻ này của ngươi, vừa vặn làm nha đầu của ta!"

Ta quả thực rất tức giận, lại bởi vì bản lĩnh không bằng người khác không thể không ăn nói khép nép, liền không thèm nói chuyện mà theo hắn vào thành.

Thành trấn ở nhân gian này, cũng thật làm cho người ta hoa cả mắt.

Đá xanh trải đất, các sạp bán hàng rong thì hò hét chào mời, đủ loại ca hát tạp kĩ khua chiêng gõ trống, rất náo nhiệt. Ta sờ đông nhìn tây, hận không thể đem tất cả mọi thứ mà sờ qua một lần, Hồ Phỉ phát hiện, thấy ta nhìn chằm chằm nam tử nhân gian phong lưu phóng khoáng mặt như quan ngọc ở trước mặt, ở bên tai ta nghiến răng nghiến lợi nói, "Ngươi dám sờ thử xem?"

Ta ngượng ngùng cười, đưa tay rút vào trong tay áo, có chút ngượng trừng hắn một cái.

Ta chỉ là không thể phân biệt được nam tử trước mặt này đến cùng là nam hay là nữ, diện mạo mặc dù thật là nam tử không thể nghi ngờ gì, vì sao trên vành tai lại đeo một cái trang sức nho nhỏ? Nhưng mà đương nhiên Hồ Phỉ không có tâm trạng cùng ta cùng nghiên cứu chuyện này, thấy ta không đi, thì đưa tay ra muốn kéo, ta vội vã nghiêng người, lại vẫn là lưu luyến không rời theo hắn đi về phía trước.

Mà khi đi ngang qua một tiệm bánh bao, ta làm cách nào cũng không đi nổi.

Tiểu mục đồng trước kia rất luôn khát khao có thể ăn hai cái bánh bao thịt, vì thế lần này thấy, ta liền cảm thấy đó là mĩ vị nhân gian, như không nếm thử, tất nhiên hối hận, có người nói hồng trần nhiều dụ hoặc, nhập thế thì phải lịch kiếp, cuối cùng ta xem như đã hiểu rõ.

Hồ Phỉ hỏi ta thất thần làm gì.

Ta hết sức sầu khổ, chỉ cảm thấy bản thân mỉnh không thể di chuyển được chân nữa, yếu ớt thở dài một tiếng, "Cái này là kiếp nạn trong trần thế của ta a!"

Hồ Phỉ không rõ chân tướng, sau một lát đột nhiên tức giận, kẹp chặt cánh tay ta liền kéo ra bên ngoài, trong miệng hùng hùng hổ hổ, "Ngươi có biết mất thể diện lắm hay không!"

Ta giãy giụa không ra, dứt khoát ngồi trên mặt đất, có lẽ hai người chúng ta tranh chấp quá mức bắt mắt, dẫn tới có rất nhiều người vây lại xem. Người qua đường chỉ trỏ, mặc dù ta ngượng ngùng không được tự nhiên nhưng lại cảm thấy bánh bao kia không thể không ăn, cố rụt đầu lại thành một khối, nhất định không đi.

Hồ Phỉ dựng lông, thét to về phía những người qua đường đang vây lại nhìn, "Nhìn cái gì mà nhìn!" Sau một lát lại nói, "Nha hoàn nhà ta đầu óc có vấn đề, đang đùa giỡn lười không đi, ai có thể nghĩ biện pháp giúp ta!"

Vừa dứt lời, thì có giọng nói thô lỗ của một người đàn ông truyền đến, "Đánh gãy chân của nàng ta đi!"

Ta cả kinh, chợt nghe Hồ Phỉ nói, "Như thế rất tốt!"

...

Ta cảm thấy Hồ Phỉ sẽ làm thật, ngày thường hắn thích đánh ta, bây giờ hại hắn mất mặt ở nhân gian, nói không chừng còn có thể ra sức hạ độc thủ, ta đành phải đứng dậy, theo Hồ Phỉ đi về phía trước, chỉ là đi một bước mà quay đầu lại ba lần, hơi có chút lưu luyến.

Hồ Phỉ nghiến răng, "Thật không biết ngươi có mắt hay không, người nọ xinh đẹp hơn ta sao? Cũng không bằng một phần vạn của sư phụ ngươi, còn xem là kiếp nạn trần thế, ngươi chính là có óc heo!"

Ta dại ra trong nháy mắt, "Ngươi nói người nào?"

"Thì tên nam nhân bán bánh bao kia chứ ai! Vừa thấy thì biết ngay đã có thê thất, ngươi lại còn hi vọng sao?" Hồ Phỉ quở trách ta, biểu hiện dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Ta cực kì oan ức, "Muốn ăn bánh bao!"

"Xem đi, còn muốn ăn bánh bao!" Hồ Phỉ còn chưa nói xong, bỗng nhiên dừng lại bước chân, "Muốn ăn bánh bao?"

Ta xấu hổ gật đầu, còn e lệ vặn xoắn tay áo.

"Ha ha ha ha ha..."

Cười cái gì mà cười!nhìn vẻ mặt vui sướng của tên đáng ghét trước mặt, ta đều hận không thể đá hắn một cước, khiến hắn ngã lăn như chó ăn bùn!

"Đi, chúng ta ăn bánh bao đi!" Hồ Phỉ lại lôi kéo ta trở về, lần này không cần hắn kéo, ta vui tươi hớn hở chạy đi trước hắn, chỉ cảm thấy tâm trạng thoải mái, quay đầu thúc giục Hồ Phỉ mau chút, nhìn thấy hắn cười đến vui vẻ, cũng cảm thấy kỳ thực đứa nhỏ này cũng chẳng phải chướng mắt như vậy.

Nhưng mà sắp đi đến cửa tiệm bánh bao, Hồ Phỉ bắt kịp và giữ chặt ta lại, "Đợi chút!"

Ta kinh ngạc, "Làm sao vậy?"

Thứ nhất ta không có pháp thuật, đương nhiên không thể từ trong không khí biến ra vật gì, thứ hai ta cũng nghe tiểu mục đồng nói qua, bánh bao thịt rất đắt, bởi vì trong nhà không có tiền, bình thường hắn đều là nhìn từ xa xa, ngửi ngửi mùi hương, cái này ta đã hiểu rõ, nếu muốn ăn, cần phải có ngân lượng, thế thì ta không có rồi, nhưng thoạt nhìn năng lực của Hồ Phỉ cao hơn ta rất nhiều, mấy thứ này hẳn là không làm khó được hắn, nào ngờ hắn hơi hơi đỏ mặt, tiến đến bên tai ta nói, "Thế gian mua cái gì đều cần phải trả tiền, ta không có tiền."

Ta: "..."

"Ngươi không biết biến ra tiền sao?" Ta nhỏ giọng nói.

Hồ Phỉ hừ giận dỗi, "Cái loại pháp thuật nông cạn biến đá thành vàng ta làm sao có thể học, lại nói, nếu sử dụng biến ảo thuật, nửa canh giờ sau sẽ mất tác dụng, chẳng lẽ ta đường đường hồ tộc Thanh Khâu, chạy đến nhân gian dùng ảo thuật lừa người phàm mấy cái bánh bao?"

Ta cũng suy nghĩ lại, gạt người là không đúng. Nhưng mà nhìn thấy cái bánh bao trắng tròn mập mạp nóng hổi kia, liền nhịn không được mà chảy nước miếng, mạnh mẽ hít vào một hơi, được rồi, vẫn là không thể từ bỏ được.

Lúc đó ta còn không biết nhân gian có một nơi gọi là tiệm cầm đồ, bằng không ta khẳng định không chút do dự đem Hồ Phỉ đi cầm đứt, đổi vài cái bánh bao thịt ăn, giống như ta, Hồ Phỉ cũng không biết cách kiếm tiền ở thế gian này, ta cùng với hắn giương mắt nhìn nhau hồi lâu, rốt cục bị một chỗ huyên náo bên cạnh hấp dẫn lực chú ý.

Một đám người bao vây quanh một nơi, trước mắt ta sáng ngời.

"Chẳng lẽ là tạp kỹ? Hồ Phỉ, không bằng ngươi thể hiện tài năng đi?" Vừa mới đi ngang qua gánh xiếc đầu đường, phát hiện hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút tiền thưởng, tài nghệ của Hồ Phỉ, xuống trần gian, khẳng định đánh đâu thắng, hiếm có địch thủ, hẳn là có thể kiếm được không ít tiền! Ta nghĩ như thế.

Nào ngờ Hồ Phỉ không quan tâm ta, chỉ lo chen chúc vào trong đám người đó, ta đi theo vào, phát hiện có một thiếu nữ đang cúi đầu quỳ gối, có một tử thi đang phủ chiếu nằm bên cạnh, phía trước còn dựng thẳng một tấm bảng, trên đó có ghi chữ, ta không biết, khiêm tốn hỏi Hồ Phỉ, lại bị hắn trợn trừng mắt.

"Vì sao thi thể không chôn đi?" Ta tò mò hỏi.

Bên cạnh có một vị phụ nhân đáp lại, "Đương nhiên là không có tiền mai táng, thật sự là đáng thương!"

Như thế ta xem như đã hiểu rõ, ở nhân gian, không có tiền, đó là vạn vạn điều không thể .

Ai ngờ Hồ Phỉ bỗng nhiên quay đầu nhìn ta tươi cười sáng ngời, "Có biện pháp !"

Ta nghe hắn nói thế mà kinh hỉ hẳn lên, "Có biện pháp gì?"

Hồ Phỉ: "Ngươi cũng bán đi!"

Ta: "..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.