Tiên Phong Đạo Thê

Chương 30: Chặn đường



Sau khi rơi xuống đất, Tiểu Bạch nằm ngửa bụng đưa bốn chân lên trời, ta cũng vẫn duy trì hình dáng lúa nước như cũ nằm bên cạnh nó không hề nhúc nhích, đợi đến sau khi ta thở đều đều mới quan sát chung quanh, dưới tia sáng yếu ớt, không thấy rõ mọi thứ xung quanh mình, hay là tiên hạc kia quăng chúng ta vào cái hố sâu hay hang động nào đó?

Lại qua thời gian một nén nhang, đôi mắt ta mới thích ứng với bóng tối, tại một góc trong động thấy một bộ bàn ghế, cùng với một ngọn đèn dầu. Ta hóa thành hình người đứng lên, dùng đá lửa trên bàn để châm ngọn đèn, chờ có tia sáng mới thấy trên bàn còn có một quyển sách. Trang sách rách nát, nghĩ là có thể đã bị chứa nhiều người lật qua rồi.

Lúc này, ta đã biết không ít chữ, liền cầm quyển sách kia lên đọc, kết quả mới vừa đọc, nhịn không được cười ra tiếng. Thì ra đây là lời sám hối mà mỗi dược đồng bị phạt viết, bên trong miêu tả tỉ mỉ đã phạm sai lầm gì, làm thế nào để bù đắp, cam đoan về sau không bao giờ nữa phạm lỗi nữa vân vân, ta đọc mà vô cùng hứng thú.

Chỉ là cho tới bây giờ, ta cũng chưa phát hiện có ai sai phạm hơn ta, phần lớn bọn họ là vụng trộm đem đan dược ra ngoài cho các tiên nhân khác hoặc là bản thân ăn vụng đan dược, mà ta, thế nhưng phá hư cái đỉnh của Lão Quân!

Cuối quyển sách viết ‘mỗi người bị biệt giam đều phải nghiêm túc sám hối’, ta cắn cán bút lông, suy nghĩ cuối cùng là phải viết như thế nào đây? Không nên lỡ tay làm rơi cọng lông chim của sư phụ vào lửa? Ai hiểu được cọng lông chim của người lại lợi hại như vậy!

"Ai nha!" Nói đến lông chim, ta mới nhớ tới lông chim của sư phụ bị ta đốt, người không liên lạc với ta được, có phải sẽ lo lắng hay không? Lúc trước bởi vì làm phòng luyện đan rối loạn cả lên, trong lòng kinh hoảng, thế nên đã quên mất chuyện cọng lông chim!

Khi sư phụ muốn nói chuyện với ta thì làm sao bây giờ?

Ta nhớ sư phụ thì làm sao bây giờ?

Sư phụ tìm không thấy ta sẽ lo lắng cho ta thì làm sao bây giờ đây?

...

Ta cúi đầu ngồi xếp bằng trên bàn đá than thở, ngay cả khi nào Tiểu Bạch tìm một góc nằm bên cạnh ta mà ta cũng không hay biết. Không biết ngồi cứng ở chỗ kia đã bao lâu, ta chỉ cảm thấy hai chân của mình đều tê dại không động đậy được, đang muốn hoạt động chân một chút, liền cảm giác trong hoàn cảnh không khí trầm lặng tối om, bỗng nhiên nổi lên trận gió, thổi tắt ngọn đèn kia.

Ta hơi hơi kinh ngạc, mò mẫm trong bóng tối, nhưng vào lúc này, một dãy ánh sáng từ trên không chiếu xuống, thật giống như xuyên qua làm sương đen dày đặc, phá vỡ nhiều tầng ngăn cách, mang theo những tia sáng nhiều màu rực rỡ và sự ấm áp trải đến trước mắt ta.

Ta ngửa đầu nhìn bức màn đen bị phá vỡ kia, giống như một tấm vải đen bị xuyên thủng phía trên, mà ánh mặt trời, liền gian sảo xuyên qua lỗ thủng, gieo xuống nhiều vệt nắng trên mặt đất.

Ánh sáng rực rỡ kia, khiến cho ánh mắt ta nhìn không rõ, mà ta lại vẫn ngây ngốc ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, thế cho nên không cần bao lâu, trong ánh mắt đầy ắp nước mắt.

Lỗ rách càng lúc càng lớn, giống là bị người ta dùng sức xé rách, mà sau đó, một bóng hình cao lớn xuất hiện trong vầng sáng kia, ta trừng mắt nhìn, lau khô những giọt nước mắt, mới nhìn rõ người đứng trước cửa động, chính là sư phụ.

Sư phụ đại nhân không phải đi hái Phượng Ngân hoa sao, thế nào lại trở về nhanh như vậy?

"Sư phụ!" Ta nhảy dựng lên vẫy tay với người, kết quả vừa bật dậy chân bị trật, đau đến ta phải hít một hơi lạnh.

Mà sư phụ còn chưa trả lời ta, ta liền nghe được tiếng gầm gừ của Thái Thượng Lão Quân truyền đến.

"Đầu tiên là đồ đệ của ngươi phá tung cái đỉnh của ta, bây giờ ngươi người làm sư phụ này lại trực tiếp phá hủy kết giới của ta, hai người thầy trò các ngươi, quả thực là yêu tinh hại người!"

Sư phụ phá hủy kết giới của Thái Thượng Lão Quân?

Ta lo lắng vô cùng, chẳng lẽ bởi vì sư phụ lo lắng cho ta, không quan tâm liền đánh đến cửa như vậy?

Đang lúc vạn phần không yên trong lòng, liền nhìn thấy sư phụ đại nhân di chuyển đến trước mặt ta trong nháy mắt, đầu tiên là quan sát tỉ mỉ ta từ trên xuống dưới, sau đó cau mày nói: "Làm sao mà khóc!"

Ách...

"Đừng sợ, ta ở đây!" Sư phụ tiến gần sát ta, lúc này đưa tay vỗ nhẹ lưng ta, như là đang dỗ dàng làm cho ta an tâm lại giống như lại muốn siết chặt ta vào trong lòng, ta mặt đỏ tai hồng trong nháy mắt muốn hơi hơi lui về sau nửa bước, nhưng mà thân hình còn chưa động, chợt nghe thấy sư phụ lặp lại từng chữ, "Đừng sợ, ta ở đây!"

"Đừng sợ, có ta ở đây!"

Giọng nói của người dịu dàng chưa từng có, lại giống như lông vũ mềm mại, nhẹ nhàng mà lướt qua trái tim của ta, gợi lên cảm giác hơi hơi tê dại, cái này, ta sợ là ngay cả đầu ngón chân cũng đều đỏ.

"Sư phụ, ta, ta không sao, là, là vừa đúng lúc đột nhiên ánh nắng quá sáng." Ta lắp bắp nói.

"Ừ!" .

Sư phụ lên tiếng, đặt tay giữ lấy vai ta, mang theo ta bay lên không trung, từ chỗ bị xé rách kia mà bay ra ngoài, Thái Thượng Lão Quân ngang ngược đứng trước cửa ra, nổi giận đùng đùng nhìn chăm chú vào chúng ta, ta chột dạ, bị hắn hung hăng trừng mắt như vậy, tự nhiên mà cúi đầu xuống.

"Tổn thất của Lão Quân ta chắc chắn bồi thường gấp bội!" Giọng nói của sư phụ lúc này trở nên nghiêm túc vô cùng, cùng với giọng nói dịu dàng lúc trước hoàn toàn khác biệt như hai người khác nhau.

Ta vụng trộm nhìn người, như là nhận thấy được ánh mắt của ta, bỗng nhiên người cúi đầu nhìn ta, sau đó cười nhẹ với ta, cực kỳ giống như đêm ngắm hoa đào đó.

Bây giờ ta đã tin tưởng, Cẩm Văn các nàng ấy nói sư phụ là tiên nhân đẹp mắt nhất trên trời dưới đất tuyệt đối không phải là giả, có lẽ so với tiểu mục đồng năm đó trong lòng ta, cũng không phân cao thấp được?

Kỳ thực ta đã không nhớ rõ dáng vẻ của tiểu mục đồng kia, nhưng ấn tượng trong ta, hắn luôn luôn là người tốt nhất trên đời, mà hiện thời, sư phụ cũng có thể so ngang với hắn. Ngươi xem, chính là sắc đỏ mỹ lệ như vậy, mặc ở trên người sư phụ cũng không kỳ lạ gì, chỉ càng tăng thêm nét tuấn mỹ, như ngọc không tỳ vết.

Trong lòng ta run lên, không dám nhìn nữa, sao khi bình tĩnh thì lại cúi đầu xuống, càng cúi thấp hơn so với lúc trước một chút.

"Hừ!"

...

Từ đó đến sau, giữa hai người bọn họ cũng không nghe thấy tiếng động gì, đợi hồi lâu ta chỉ cảm thấy đỉnh đầu run lên một hồi, hình như có một tầm mắt luôn luôn tập trung vào ta.

Ta sợ hãi ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Lão Quân đang nhìn ta, sau một lúc lâu sau mới ẩn ẩn thở dài, "Aii, thôi thôi. Tự ngươi chú ý!"

"Chú ý cái gì?" Bởi vì lão quân luôn luôn nhìn ta, nên ta cho rằng hắn đang nói chuyện với ta, cũng không ngờ hắn chỉ trợn trừng mắt liền quay đầu sang một bên.

"Chú ý trong coi ngươi đừng gây rắc rối khắp nơi nữa!" Sư phụ vươn tay trái búng nhẹ vào trán ta, mà tay phải càng nắm chặt tay ta thêm một chút."Đi thôi, Miêu Miêu, chúng ta về nhà trước!"

Ta gật gật đầu, sau đó đã bị sư phụ dắt lên đụn mây của hắn.

Lúc đang rời khỏi, bỗng nhiên nhớ tới Tiểu Bạch còn nằm ở dưới hố sâu kia, ta cư nhiên đã quên mất nó, thật sự là có lỗi!

"Sư phụ, đợi chút, Tiểu Bạch còn ở dưới!" Ta chỉ vào hố sâu phía dưới sốt ruột nói.

"Nó tới rồi!" Sư phụ nhắm mắt lại ngồi ngay ngắn trên đụn mây, có lẽ mọi thời khắc cũng không quên tu luyện, mà lúc này mí mắt của người cũng chưa từng mở liền nói với ta Tiểu Bạch đã ở đây, mà ta nhìn quanh bốn phía, cũng không phát hiện Tiểu Bạch đến từ nơi nào.

Ta bỗng nhiên cảm thấy bản thân có sự chênh lệch thật lớn với sư phụ, thật giống như người là một án mây bay trên bầu trời, mà ta cũng chỉ là một cây cỏ nhỏ bò dưới đất. Ta không khỏi có chút thương cảm, ngồi ôm gối trên đám mây, im lặng nhìn đôi giày mình.

Mà lúc này, Tiểu Bạch mới từ đám mây phía dưới khó khăn bay lên, ánh mắt nó nhìn ta cực kì u oán, như là đang lên án ta, thế nhưng lại quên mất nó, ta ngượng ngùng cười, cuống quít nắm lấy nó đặt vào ống tay áo."Tiểu Bạch ngươi chịu nhiều vất vả rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi!"

Ta vội vàng muốn trở lại Nguyên Hoàng cung, sư phụ nói nơi đó là nhà của chúng ta.

Nhưng mà đụn mây của sư phụ còn chưa đi xa, đã bị người ta cản lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.