Tiên Phong Đạo Thê

Chương 33: Yêu ma



"Sư phụ, người vẫn khỏe chứ? Có bị thương hay không?"

Ta khẩn trương lôi kéo góc áo sư phụ, người nâng tay liền gõ ta một cái, "Nói bao nhiêu lần, phải tin tưởng ta, như thế nào lại không nhớ kỹ!"

Ách...

Ta quan sát sư phụ một lần từ trên xuống dưới, cũng nhìn không ra có sơ hở gì, lúc này mới yên tâm đôi chút. Đúng, phải tin tưởng sư phụ, sư phụ là người lợi hại như vậy, yêu ma quỷ quái thấy đều phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, làm sao có thể bị thương! Nghĩ đến Lưu Diễm tiên tử kia cũng là lừa ta, bằng không thế nào không cùng sư phụ trở về.

"Tiết Khất Xảo?" Sư phụ lại hỏi, ta hơi hơi sửng sốt, sư phụ vừa mới trở về cũng đã đem tất chả chuyện khác để qua một bên, tiết Khất Xảo, đó không phải là cái cớ để hạ phàm sao.

Ta đang muốn trả lời, chợt nghe thấy Hồ Phỉ nói tiếp, "Đúng, chính là tiết Khất Xảo!"

Ta nhìn lại, liền nhìn thấy gương mặt Hồ Phỉ đằng đằng sát khí.

Lúc này vẻ mặt Hồ Phỉ không tốt, ánh mắt nhìn ta, mà sau lại liếc về hướng Hồ Vương, răng nanh nghiến nhau vang lên ken két, trong lòng ta biết rõ ràng, tuy rằng sư phụ đã trở về, ta cũng không thể lấy oán trả ơn, vứt bỏ Hồ Phỉ mà không để ý, đành phải gật gật đầu nói, "Sư phụ, ta vốn là muốn đi quan sát nhân gian!"

"Muốn đi thì đi thôi!" Sư phụ đại nhân cười nói, sau đó không biết từ chỗ nào lại lấy ra một cọng lông chim màu đỏ, lông chim lần này là rất nhỏ, lông mềm mại tinh xảo, thật giống như lông tơ dưới cánh, chẳng lẽ sư phụ nhổ từ nách ra? Ta hết sức tò mò, đang muốn tiếp nhận để nghiên cứu cẩn thận một phen, kết quả sư phụ vẫn chưa đưa tới trên tay ta, mà là đem cọng lông kia cài vào búi tóc của ta.

"Lần này đừng làm mất! Đến thế gian đừng gây rắc rối!"

Sau khi ta liên tục gật đầu, lưu luyến không rời mà theo Hồ Phỉ hạ phàm, trong lòng thầm mắng bản thân không tin năng lực của sư phụ, uổng phí rất nhiều công phu, bây giờ còn phải đi theo đứa nhỏ có bộ mặt sát khí này xuống trần, thật sự là làm bậy.

Nhưng mà lần này Hồ Phỉ trượng nghĩa như thế, khiến cho trong lòng ta vô cùng cảm động, cho nên không để ý sắc mặt hắn khó coi mà nói chuyện với hắn, biểu hiện lòng biết ơn, nào ngờ trên đụn mây Hồ Phỉ không nói một tiếng nào, mặc cho ta nói hết lời hay cũng không để ý tới, đợi đến trên một thị trấn náo nhiệt, hắn lại nhảy xuống đám mây mà chạy mất, không cần đến một lát liền đã chui vào bên trong đám người, ta đuổi theo hai bước cũng không đuổi kịp, dứt khoát cũng không quan tâm hắn nữa, quan sát bốn phía xung quanh.

Lúc này ánh trăng treo trên ngọn cây, đã là ban đêm. Trên đường tiếng người ồn ào, nơi nơi treo hoa đăng rực rỡ sắc màu, người tụ tập thành tốp năm tốp ba ở một chỗ, giải đáp câu đố rất là náo nhiệt. Nhưng so với náo nhiệt của thế gian này, ta càng muốn trở lại Nguyên Hoàng cung, cùng sư phụ hai người ngồi ở bên bàn đá, học pháp thuật hỏi chút vấn đề, nếu có thể nói mấy lời riêng tư nữa, thì không gì tốt bằng.

Ngẩng đầu nhìn trời, không biết lúc này, sư phụ người đang làm cái gì đây?

Ta thở dài, buồn bã rời khỏi quầy hoa đăng, chậm rãi đi thong thả đến bên bờ sông đào bảo vệ thành, tương đối vắng người, lúc này có mấy cô nương thả đèn hoa đang khấn nguyện bên bờ sông, đầu tiên các nàng chấp tay cầu khấn tâm nguyện, sau đó thả hoa đăng vào dòng sông, đẩy nó đi xuôi dòng nước, trong lúc nhất thời trên mặt sông hoa đăng nhiều màu nối liền thành một đường, khiến ta không khỏi nhớ tới lần trước sư phụ mang ta đi ngắm sông Ngân Hà.

Ta kiếm đâu ra một ngọn đèn hoa đăng đây?

Trên bãi đất trống bên bờ sông có một quán nhỏ bán hoa đăng, ta chậm rãi chuyển hướng đi qua đó, chỉ cảm thấy hoa đăng nơi đó đẹp hơn mấy cái hoa đăng mà ta từng thấy ở bất cứ nơi đâu trong tối nay, đặc biệt nó phát ra ánh sáng, tựa như ảo mộng, như tầng sương mờ ảo, ánh lửa sặc sỡ lay động giữa mông lung, làm cho người ta nhịn không được mà tới gần.

Ta đi đến trước quán, lúc này mới nhìn kỹ lại, ánh nến đốt trong hoa đăng này không phải là nến bình thường, mà nến kia ẩn ẩn cháy phát ra hào quang, nhìn xa xa thấy hấp dẫn, lại gần nhìn thì lại khiến cho người ta sinh ra cảm giác ớn lạnh, thật giống như ma trơi trong mộ. Trong lòng ta run lên, đang muốn lui về phía sau một bước rời đi, chợt nghe thấy tiếng nói lạnh lẽo vang lên.

"Muốn không? Tặng cho ngươi một cái!"

Ta nhìn theo hướng tiếng nói, có một người ngồi trên đất ngay cạnh sạp, toàn thân hắn đều bao trong áo choàng tối đen, không thấy rõ thân hình tướng mạo.

Bên cạnh quán còn có mấy cô nương nhân gian, ta thầm nghĩ bản thân vẫn chưa hiện hình, khẳng định không phải nói với ta, lắc lắc đầu xoay người rời đi, nào ngờ còn chưa đi được hai bước, thân mình liền giống như bị người ta giữ lại, một bước cũng không cách nào bước được. Ta lập tức kinh hãi, tim đập như trống đánh, hay là vừa mới đến phàm trần, liền gặp yêu ma lợi hại?

"Ngươi cảm thấy ngọn đèn này như thế nào?" Người khoác áo choàng kia đột nhiên xuất hiện ở trước mặt ta, đưa tay đem một ngọn hoa đăng xanh biếc chuyển đến trước mặt ta, mà lúc này, ta mới nhìn rõ, đang cháy trong hoa đăng kia, dĩ nhiên là ba hồn bảy vía của con người!

Yêu ma này, rất ác độc!

"Không nghĩ tới lại gặp được tiểu tiên ở chỗ này." Hắn bỗng nhiên cười ‘khặc khặc’ quái dị, khiến cho ta không rét mà run."Còn có con rồng ngốc bị dọa ngất!"

Tiểu Bạch!

Tiểu Bạch luôn luôn quấn lấy cổ tay ta, ta miễn cưỡng cúi đầu nhìn, chỉ thấy nó căng cứng vẫn không nhúc nhích, giống như đang giả chết!

...

"Yêu ma lớn mật" ta mạnh mẽ cố giương chút sức lực, "Giết hại tánh mạng vô tội, hôm nay bản tiên muốn thay trời hành đạo, lấy đi mạng chó của ngươi!" Nói xong lời này, răng hàm ta đều phát run, thế nhưng ma sát vào nhau nghe ‘cạch cạch’.

"Ha ha ha ha, A La nàng xem, đây là thần tiên chó má mà nàng luôn tâm tâm niệm niệm, nhát gan sợ phiền phức còn giống con vịt lúc sắp chết mà mạnh miệng!" Người khoát áo choàng từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình Tử Sa xinh xắn, cầm ở trong tay ngắm nghía, hắn dùng tay nhẹ nhàng ma sát cái bình, hết sức dịu dàng, như là đối với tình nhân, ta nhìn thấy mà sởn gai ốc.

Sau đó cái bình Tử Sa kia bỗng nhiên lay động kịch liệt, hình như cái bình lập tức sẽ bị vỡ lên, có cái gì đó đáng sợ sắp sửa bay ra từ bên trong đó, trong lòng ta càng thêm run sợ, bỗng nhiên cảm thấy tu vi ba trăm năm của mình quả thật tồi tệ, một yêu ma tùy tiện trên thế gian đều lợi hại như thế, khiến ta không hề có sức lực đánh lại.

"Miêu Miêu!"

Thật xa nghe được Hồ Phỉ đang gọi ta, ta càng thêm khẩn trương, tu vi Hồ Phỉ không cao hơn ta bao nhiêu, giờ phút này đi lại cũng là toi mạng, hắn còn nhỏ tuổi, vạn lần không thể chịu chết cùng ta!

Ta hét lớn một tiếng, "Hồ Phỉ chạy mau!" Hi vọng hắn có thể thoát khỏi nơi này, trở lại thiên giới mang sư phụ tới cứu ta.

Nghĩ đến Thủy Dạng thượng thần năm đó, lòng ta liền chìm vào đáy cốc. Chỉ trông mong lúc sư phụ tới tìm ta, có thể tìm được thi hài toàn vẹn của ta.

Thân hình Hồ Phỉ dừng lại, hẳn là nhìn ra không ổn, ta hơi có chút nhẹ nhàng thở ra, lại phát hiện hắn mang theo trường kiếm lập tức xông về hướng ta, sau đó đứng cách một thước trước mặt ta, không động đậy .

Ai nha, kẻ lỗ mãng này!

Yêu ma kia chỉ nâng một tay, đã chế trụ Hồ Phỉ đang hùng hổ chỉ trong một chiêu.

Trong lòng ta thầm mắng Hồ Phỉ lỗ mãng, hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, cái này tốt lắm, cả hai chúng ta trở thành bữa ăn ngon cho yêu ma.

"A La, như thế nào?"

Sau khi yêu ma kia chế trụ ta cùng Hồ Phỉ, lại không quan tâm chúng ta, mà dè dặt cẩn trọng nhìn chiếc bình Tử Sa trong tay, bình Tử Sa lay động càng tăng lên kịch liệt, ta không chuyển mắt mà nhìn chằm chằm vào miệng bình, muốn biết rằng trong đó đến cùng là cái gì vậy, có thể khiến cho yêu ma này để ý như thế.

Giờ phút này, bình Tử Sa lại bỗng nhiên nằm yên lại, giống như chuyện vừa mới lay động hồi nãy chỉ là ảo giác, đợi đến khi bình Tử Sa hồ yên tĩnh lại, lực chú ý của yêu ma đương nhiên lại tập trung đến trên người ta cùng Hồ Phỉ, bởi vì mũ áo choàng, ta thấy không rõ vẻ mặt của hắn, dù sao vẫn cảm thấy có một tầm mắt âm lãnh lao thẳng đến khóa chặt ta, giống như độc xà, khiến cho lông tóc toàn thân ta dựng của lên, hận không thể trực tiếp ngất đi.

Hắn vươn tay về hướng ta, lúc cách cổ ta chỉ có một tấc, Hồ Phỉ quát, "Đừng chạm vào nàng ấy, muốn giết muốn lăng trì thì nhằm vào ta là được rồi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.