Tiên Phong Đạo Thê

Chương 44: Đột biến



Ban đêm ngủ thật sự không an ổn, ta có một giấc mộng.

Ta mơ thấy trận đại hạn ba trăm năm trước kia.

Trong phút chốc cuối cùng khi sinh mệnh sắp trôi xa, trước mắt nơi nơi là những cây mạ non chết héo, đất đai khô cạn cùng với cát vàng bay bay. Theo dòng linh thức đang tan rã, tầm mắt ta mơ hồ, cuối cùng nhìn không thấy gì nữa, cũng nghe không được gì nữa, trong lòng chỉ có một giọng nói vang lên, "Nhắm mắt lại, ngươi là có thể nhìn thấy tiểu mục đồng ."

"Nhắm mắt lại, ngươi là có thể đoàn tụ cùng huynh đệ tỷ muội."

"Nhắm mắt lại, ngươi sẽ không một mình chịu sự tra tấn của nắng gắt."

"Nhắm mắt lại, ngươi sẽ không phải là cây mạ duy nhất còn sống..."

Ta tưởng rằng ta đã chết.

Nhưng mà giống như trên người đột nhiên bị bắn tung tóe một chất lỏng dinh dính...

Sau đó bên tai dần dần xuất hiện tiếng nhai nuốt nho nhỏ, tựa hồ có người đang nói, ăn thịt thượng thần thật sự là thơm ngon...

Trong lòng ta đau đớn, giống như là bị cái gì đó nắm chặt lại không thở nổi.

Toàn bộ bóng đêm trong đầu đều nhưng những hình ảnh bị vỡ vụn, lúc bình minh thì cảnh trong mơ này mới biến mất, mà rốt cục ta cũng ngủ an ổn một chút, vì bị giày vò như vậy, lúc tỉnh lại đã rất trễ .

Sau khi ta thức dậy, vừa mới xuống giường, liền nhìn thấy Tử Tô mang chậu nước tiến vào, mà trong nháy mắt nàng ấy đẩy cửa, ta nhìn thấy Viêm Hoàng thế nhưng đứng ở trước cửa chính.

Ta há mồm muốn gọi người lại bị Tử Tô ngăn lại, "Thần Quân biết ngươi tỉnh dậy rồi, ngươi không rửa mặt đã muốn đi gặp người trong lòng?"

Ta ngượng ngùng ngậm miệng, bắt đầu rửa mặt.

Ta vừa lau mặt vừa hỏi, "Cũng giữa trưa rồi, như thế nào không có người bảo ta? Chàng đứng ở cửa đợi đã bao lâu? Chú rể tân nương bái đường chưa?"

"Ta nói với Thần Quân tối hôm ngươi ngủ không ngon, tiếng động xoay người lớn như vậy, ngay cả ta ở cách vách cũng nghe được, cho nên Thần Quân liền không gọi, chúng ta ở ngoài cửa đợi một canh giờ! Lúc giữa trưa mới bái đường, bây giờ đi qua còn kịp!"

Ta rửa mặt thay đổi y phục xong, nhờ Tử Tô tùy ý vấn một búi tóc, liền vội vàng chạy ra cửa phòng.

Tử Tô đi trước dò đường, lúc này dẫn chúng ta đi thẳng đến nơi, rừng hoa ngoài cửa đã có đầy người đang đứng, tất cả thần tiên đều đứng theo quy củ, không ai sử dụng pháp thuật, giữa không trung có rồng cùng khổng tước đang lượn vòng, lúc này lại xen lẫn mấy con bươm bướm bảy màu, tình cảnh này thoạt nhìn là điềm lành vô cùng.

Ta nhón gót chân lên để nhìn cho kỹ, bỗng nhiên nói: "Nếu như chàng bay lên trời, khẳng định đẹp hơn mấy con khổng tước đó!"

Tử Tô đang đứng phía sau ta cười khúc khích, ta thầm nghĩ không tốt, lại so sánh sư phụ với mấy con chim tầm thường, ta dè dặt cẩn trọng nhìn người một cái, lại phát hiện người chỉ cười cười, "Nàng muốn nhìn?"

Ta vừa tỉnh dậy, tinh thần cũng chưa tỉnh táo, bị nụ cười của người làm cho mê hoặc ngây ngẩn, theo bản năng cúi thấp đầu một chút!

Kết quả trước mặt chợt lóe ánh lửa, người thế nhưng lại bay lên trời cao.

Một con phượng hoàng thân đỏ rực mở rộng hai cánh xoay lượn giữa không trung, theo động tác vỗ cánh, ánh sáng lung linh màu vàng từ cánh chim phủ xuống, dệt lên một đường cong màu vàng giữa ở không trung, người làm cho mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt.

Đầu của người hơi hơi ngẩng lên, phát ra một tiếng hót thanh thúy, âm thanh kia thật dễ nghe, lung linh biến ảo, càng êm tai hơn cả tiếng đàn của các tiên tử.

Tiên nhân ở đây, đều ngây ngẩn cả người.

Tuy rằng ta cảm động, nhưng trong lòng luôn có một chút cảm giác khác thường.

Ta nhớ tới giấc mộng đêm qua.

Ta vẫn luôn không biết Thủy Dạng thượng thần bị yêu ma ăn cụ thể là ngày nào.

Cũng như, ta cũng không biết bản thân mình sinh ra rõ ràng là ngày nào.

Tuy rằng thời gian và địa điểm đại khái có thể tương thích, nhưng mà, ta thật là thượng thần chuyển thế sao?

Nếu không phải, vì sao ngay cả Thanh Y cũng không hề biết?

Ta nhíu mày suy tư, ngay cả Viêm Hoàng đáp xuống bên cạnh khi nào, ta cũng không biết.

"Làm sao vậy?" Người vươn một ngón tay nhẹ nhàng day day mi tâm cho ta, "Không thoải mái?"

Ta tỉnh táo lấy lại tinh thần, lập tức lắc đầu nói: "Ban đêm không ngủ ngon, đầu có chút mông lung."

Đúng lúc này, đồng tử mặt áo đỏ mang theo lẵng hoa đi lại, chỉ nghe giọng hắn giòn giã nói: "Viêm Hoàng thượng thần, Thủy Dạng thượng thần, giờ lành sắp tới, mời hai vị thượng thần vào đại sảnh!"

Viêm Hoàng gật đầu, thật tự nhiên dắt tay của ta.

Ta lật tay lại giữ lấy tay của người, như vậy, mới làm cho trái tim không yên của ta dịu đi một chút.

Tiểu đồng tử dẫn chúng ta tiến vào đại sảnh, ta vừa mới ngồi xuống, còn chưa quan sát kỹ lưỡng xung quanh, liền nhìn thấy một đứa bé gái năm, sáu tuổi, ăn mặc trang điểm rất trang trọng dẫn tân nương đi ra, đầu tân nương tử đội khăn voan đỏ, người săn sóc dâu cẩn thận đỡ, bước trên thảm đỏ đi vào hỉ đường.

Hỉ đường lặp tức náo nhiệt hẳn, có tiểu đồng rải hoa vàng nói, "Tân nương tử tới rồi!"

Tử Tô đứng ở phía sau ta, giờ phút này che miệng lén nói thầm: "Mấy nghi thức trước ngươi đều bỏ lỡ, bây giờ chỉ thiếu bái đường, nhưng mà ở rể, cũng tỉnh lược rất nhiều lễ tiết!"

Kết quả Viêm Hoàng trừng mắt nhìn nàng ấy một cái, nàng ấy lập tức hành lễ lui về phía sau, không bao giờ hé răng nữa.

Lúc này, ta mới nhìn thấy, tân lang luôn luôn đừng ở bên cửa, lúc này mới đi ra, đứng cùng một chỗ với tân nương.

Đúng lúc đó một giọng nói vang lên: "Tiến đại lễ bái đường, tấu nhạc!"

Lễ nhạc cùng vang lên, tân lang cùng tân nương cùng nhau đi đến, màu đỏ của y phục tôn nhau lên, lúc đó sắc mặt tân lang mang theo ý cười, làm cho lòng người chú ý đến. Ta vụng trộm nhìn tân nương tử kia, không biết dưới khăn voan kia, miệng cười như thế nào?

Nhưng mà vào lúc này, có biến cố đột ngột.

Trên lễ đường có người hô to một tiếng: "Nguy rồi!"

Ngay sau đó ‘vèo vèo’ vài ánh sáng hiện lên, chờ ta lấy lại tinh thần, liền phát hiện vị trí của Viêm Hoàng bên cạnh mình đã trống không.

Không chỉ có là người, thượng thần trên lễ đường, trừ ta, tất cả đều biến mất, bao gồm Chu Liên Thượng Thần.

"Không tốt! Có người xâm nhập cấm địa!" Ta nhìn về phía tiếng nói, người nói đương nhiên là Thiên Quân. Gương mặt hắn ngưng trọng, "Thế nhưng chọn đang đúng lúc này!"

Cấm địa! Ta bỗng nhiên nhớ tới, nơi lần trước ta đi lạc vào, lúc đó thiếu chút nữa gặp đại họa, nghe nói cấm địa kia từng có máu từ tim của các vị thượng thần là vật dẫn, nếu lúc bị công kích sẽ triệu hồi các vị thượng thần trong nháy mắt, nói như thế, cấm chế kia đang bị công kích ?

Ta cẩn thận kéo kéo tay áo của Tử Tô: "Vì sao ta còn ở lại đây?"

Mặc dù nàng ấy đang lo lắng, lại trừng ta một cái như cũ."Cấm chế kia là sau khi ngươi chết mới hạ xuống, có liên can gì đến ngươi đâu!"

Ta cảm thấy thư giãn hơn, đúng vậy, chắc là giấc mơ đêm qua quá mức đáng sợ, khiến cho ta cũng trở nên đa nghi qua rồi.

Ta thở dài, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy phần đông tiên gia đã cưỡi pháp khí, chuẩn bị đuổi nhau về hướng thiên giới.

Ngay cả tân nương tử kia cũng bỏ khăn voan sang một bên, nắm chặt tay, lớn tiếng nói: "Đáng chết, ai giờ phút này lại dám trêu chọc Yêu Nga Tử! Đi, tướng công, chúng ta cũng đi, nếu gặp được yêu ma, nhất định phải làm cho bọn họ nghiền xương thành tro!"

Ta thật sự rất tán thưởng tân nương tử này.

Ta lấy pháp khí San Hô Thuyền ngày hôm qua ra, bước nhanh đi ra khỏi hỉ đường, chuẩn bị cùng mọi người cùng nhau chạy về thiên giới, nếu là yêu ma gây quấy rối, ta lắc lắc đầu, chỉ sợ hậu quả không thể lường được!

Ta lên thuyền đang muốn bay đi, chợt nghe đến một tiếng gọi, "Này, chở ta đoạn đường."

Ta vừa quay đầu, liền nhìn thấy hai tay Hồ Phỉ giữ lấy mũi thuyền của ta.

Ta vừa gật đầu một cái, hắn lập tức liền chống mạn thuyền nhảy đi lên.

Ta: "..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.