Tiên Phong Đạo Thê

Chương 48



Trong lòng ta lo sợ bất an, bàn tay ở trong đầm nước, nhất thời cũng quên lấy ra, không nghĩ đến chuyện rút ta đến khi ta muốn rút, lại không rút ra được .

Nước trong đầm tựa như biến thành băng, mà tay của ta đã bị đông cứng bên trong.

Ta vận chân khí trong cơ thể, muốn phá vỡ khối băng, kết quả khối băng không hề phản ứng, ta quan sát kỹ, phát hiện rõ ràng đó cũng chẳng phải khối băng, càng giống như một mặt gương.

Tay của ta bị kẹt trong gương.

Trong lòng ta hoảng hốt, hai tay dùng sức muốn tránh thoát, không ngờ là khi ta dùng một chút lực, trong gương đột nhiên sinh ra một lực lớn hơn, như muốn kéo cả người ta vào bên trong, ta lập tức không dám động nữa, chỉ yên lặng ngồi ở nơi đó.

Nếu là gương, vậy vật ấy chẳng lẽ là thiên địa Hiên Viên kính? Lời đồn gương này là thần vật thượng cổ, dĩ nhiên có linh trí, có lẽ có thể nói chuyện với nó không chừng?

Nghĩ thông suốt điều này, ta miễn cưỡng quỳ xuống, đập đầu về hướng gương.

"Thiên địa Hiên Viên kính, tùy ý đến thăm hỏi, thật có lỗi, chỉ là ta muốn biết tung tích đứa con người bạn đã mất của ta thất lạc nơi đâu, mong người chỉ điểm."

Gương không có chút phản ứng, ta lại dập đầu về phía gương.

"Cứu người một mạng còn hơn xây bảy tầng tháp, đứa trẻ mới sinh kia bị yêu ma bắt đi sống chết chưa rõ, xin người chỉ điểm phương hướng, cho ta đi cứu nó." Nói tới đây, ta liền nghĩ đến dáng vẻ sắp chết của Cẩm Văn, đôi mắt nhất thời đau xót, nước mắt cũng lăn dài xuống, ta lại ‘oành oành’ dập đầu, chỉ mong gương này có thể cảm nhận được thành ý của ta, chỉ cho ta tìm được đứa con của Cẩm Văn.

Cũng không biết dập đầu bao nhiêu lần, ta chỉ cảm thấy bản thân đã đầu váng mắt hoa, trán vô cùng đau đớn, nhìn chiếc gương kia một cái, rõ ràng phát hiện lúc này tóc ta đã tán loạn, trán sưng đỏ xướt da, hơn nữa còn thấm máu.

Chẳng lẽ đây không phải là thiên địa Hiên Viên kính? Đáng tiếc thứ nhất pháp thuật của ta không tinh, thứ hai kiến thức thiển cận, lại không nhớ chút gì về kiếp trước, đương nhiên không cách nào nhận ra, hơn nữa bây giờ ta cũng không có cách nào rút hai tay ra, chỉ có thể dùng biện pháp ngu ngốc nhất...

Ta không biết bản thân đã dập đầu đến lần thứ mấy, chỉ nhìn thấy trên gương mặt kia, đã dính đầy vết máu.

Ngay lúc ta đang chán nản, đột nhiên phát hiện mặt gương hơi hơi chấn động một chút. Bề mặt gương kính bỗng nhiên trở lại thành nước, mà máu của ta bắt đầu từ từ lan ra trong làn nước kia, theo từng vòng sóng nước mà nhuộm màu, lan ra, giống như một đóa huyết hoa từ từ nở ra trên mặt nước.

Ta trợn mắt há hốc mồm mà rút hai tay ra khỏi làn nước, ngay sau đó liền nhìn thấy vết máu biến mất hoàn toàn trên mặt nước, tựa hồ có người nói nhỏ bên tai, ta dựng thẳng lỗ tai lên lắng nghe nhưng cũng không nghe rõ là nói cái gì, cuối cùng, chỉ nghe một tiếng thở dài yếu ớt.

Trên mặt nước, xuất hiện một bức tranh.

Đó tựa hồ là thành trấn nhân gian, một hàng ba người đi vội vàng, trong đó có một nữ tử đang bế một đứa trẻ sơ sinh, mà người mặc áo xám bên cạnh nữ tử đó bỗng nhiên quay đầu thoáng nhìn qua, ánh mắt âm lãnh kia khiến cho ta không khỏi sợ run cả người.

Người nọ ta biết rõ, đó chính là yêu ma đã đả thương ta ở nhân gian.

Hay là đứa trẻ kia chính là con của Cẩm Văn?

May mắn còn sống, chỉ là yêu ma này đang bế con của Cẩm Văn đi là muốn làm cái gì đây? Ta thì thào nói nhỏ, không ngờ vừa dứt lời, liền phát hiện hình ảnh trên mặt nước biến đổi.

Lần này, trên đó chỉ có gương mặt của đứa trẻ đang được yêu ma kia bế trong lòng. Tay chân đứa trẻ cứng ngắc, sắc mặt xanh tím, nhìn không ra chút hơi thở của sự sống. Trong lòng ta căng thẳng, chẳng lẽ đã chết ?

Tựa hồ biết suy nghĩ của ta, mí mắt đứa trẻ kia đột nhiên mở ra, ta lập tức kinh hô ra tiếng, trong đôi mắt, căn bản không có đồng tử. Mặc dù kiến thức của ta nông cạn, nhưng cũng biết đứa trẻ mới sinh kia đã bị độc thủ. Nữ ma kia lấy tay xoa gò má đứa trẻ sơ sinh, sau đó nàng ta hơi hơi ngẩng đầu, cười rạng rỡ. Chỉ là nụ cười kia lạnh lẽo không hề có độ ấm, như là một lưỡi kiếm sắc bén đâm vào trong lòng ta.

Ta lui về phía sau hai bước, suýt nữa ngã ngồi đến trên đất.

Đứa con của Cẩm Văn đã chết, mà đám yêu ma kia ôm thi thể của nó, không biết có âm mưu gì...

Hai tay ta ôm bả vai, nguyện vọng lúc còn sống của Cẩm Văn, mà ta cũng không có thể thực hiện thay nàng ấy, bây giờ ngay cả xác của con này ấy cũng không thể bảo toàn, ta thật sự là vô dụng!

Hiện tại nên làm cái gì bây giờ?

Ta lo lắng trùng trùng không biết bắt đầu làm gì nữa, trong lúc mờ mịt không biết làm sao, lông chim trong tay áo đột nhiên rơi xuống, bị gió thổi qua, liền bay vào trong đầm nước.

Ta vội vã chạy theo, lông chim bị nước làm ướt, toàn bộ lông vũ mềm như nhung kia đều dán dính với nhau úp dài theo cọng lông, ta không khỏi nghĩ đến dáng vẻ toàn thân sư phụ ướt đẫm, nhất thời nhếch miệng cười, chẳng qua tâm trạng bây giờ thật buồn khổ, nhìn mặt nước, ta nhìn thấy nụ cười của mình còn khó coi hơn so với khóc.

Không biết là bị mau xui quỷ khiến hay là vì lý do gì khác, ta bỗng nhiên quỳ xuống, nói nhỏ với đầm nước kia: "Thiên địa Hiên Viên kính, ngươi có biết hồn phách của Thủy Dạng thượng thần bây giờ ở nơi nào?"

Ta liều chết nhìn chằm chằm mặt nước kia.

Sóng nước nhẹ nhàng lay động, chân ta như nhũn ra, chỉ cảm thấy trái tim mình thắt chặt.

Trên mặt nước, lại xuất hiện ba yêu ma kia.

Ta ngẩn ngơ, hay là cơ duyên của ta chỉ có một lần? Thiên địa Hiên Viên kính chỉ trả lời ta một vấn đề? Đang trong lúc buồn bực, hình ảnh bắt đầu chuyển đổi, khoảng cách kéo gần lại, ta nhìn thấy bình Tử Sa trong tay người mặc áo xám.

Trên mặt nước, một đôi tay tái nhợt, ở nhẹ nhàng chạm vào vuốt ve bình Tử Sa kia. Ta tựa hồ nghe được có người ở gọi, "A La, A La..." Lông chim trong tay không biết từ khi nào rơi vào trong nước, bồng bềnh trôi nổi trên mặt nước, sóng nước dập dờn, hình ảnh cuối cùng biến mất không thấy.

Ta vẫn quỳ ở nơi đó như cũ, trong đầu trống rỗng.

Nếu như ta là Thủy Dạng thượng thần chuyển thế, trên mặt nước đương nhiên sẽ hiện ra chỗ của ta. Mà hiện thời, trên mặt nước hiện ra cũng là bình Tử Sa kia, mặc dù ta muốn lừa mình dối người, cũng tìm không ra lý do gì.

"Đúng, đây không là thiên địa Hiên Viên kính, khẳng định không phải!" Ta đứng lên, lớn tiếng nói: "Yêu nghiệt phương nào, dám nhiễu loạn tâm trí của ta, mau chóng hiện ra phân cao thấp với ta!"

"Ngươi mau ra đây!"

Bên trong hố sâu, chỉ vọng lại giọng nói của ta, một lần lại một lần, khiến ta cảm thấy vô cùng chói tai.

"Là giả, nếu ta không là Thủy Dạng thượng thần chuyển thế, vì sao có thể được tảng đá đồng ý cho vào phủ đệ của Thủy Dạng. Nếu ta không là nàng ấy, vì sao có thể tinh thông pháp thuật thủy hệ, nhất định là sai rồi, nhất định là sai rồi..."

Ta như con ruồi bọ không đầu di chuyển lung tung trong hố sâu đó, không biết được té ngã bao nhiêu lần, cũng không có tìm được cửa ra. Có lẽ phía dưới đầm nước chính là đường ra, nghĩ đến đây, ta vọt tới bên đầm nước, lập tức nhảy xuống, cũng không nghĩ rằng nước rất cản, chỉ tới mắt cá chân của ta. Rõ ràng thoạt nhìn thật sâu thẳm, khó nhìn thấy đáy a...

Vì sao như vậy?

Ngay lúc lòng ta đang hoảng loạn, bên tai lại xuất hiện một tiếng thở dài.

"Ngươi vốn cũng không tâm ma, cũng không ngờ ở chỗ này sinh ra ma chướng."

"Ai, ai đang nói chuyện?" Ta nhìn bốn phía xung quanh, giống như chim sợ cành cong.

Lòng bàn chân đứng trong nước lạnh lẽo, hơi lạnh theo chân mà dâng lên, toàn thân ta không ngừng phát run, dù cho dùng linh khí hộ thể cũng không hề có tác dụng.

Hay là lần này vào núi, ta sẽ không thể trở về?

Ta từ từ ngồi xuống bên cạnh hồ nước, nhìn mặt nước yên lặng không nói gì, không biết qua bao lâu, ta đạp một cái trong mặt nước nhẹ giọng nói, "Thiên địa Hiên Viên kính, người có biết, rốt cuộc Viêm Hoàng Thần Quân người yêu ai?"

...

Thật lầu sau mà mặt nước không hề có động tĩnh, ta càng ngày càng lạnh, mí mắt cũng là càng ngày càng nặng.

"Ta có khả năng biết mọi chuyện trên trời dưới đất, nhưng không cách nào thấy rõ lòng dạ của con người."

Đây là câu nói cuối cùng mà ta nghe được trước khi rơi vào hôn mê.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.