Tiên Phong Đạo Thê

Chương 52



Ta theo trí nhớ tìm được thành trấn kia, ngay dưới một gốc cây ngoài thành ta thu hết thần quang, hóa thành một cô nương bình thường.

Sau khi vào thành, theo con đường lát đá đi tới đi lui mấy vòng, rốt cục tìm đến tiệm bánh bao kia. Bởi vì trong người không có phân tiền nào, ta thở dài, ngồi một gốc bên cạnh tiệm bánh bao, dùng đá viết bốn chữ to trên đất—— ‘đoán mạng xem tướng’.

Ở thiên cung đọc rất nhiều sách, sau này cũng thành công độ qua thiên kiếp lớn nhỏ, có tu vi thượng tiên. Mấy cuốn sách đoán mạng xem tướng linh tinh cũng từng đọc qua vài lần, bói toán cho người phàm, có lẽ nắm chắc được sáu bảy phần. Ta đã làm người thường, đương nhiên tìm một nghề để sinh sống, lúc trước ở trên đụn mây suy nghĩ nửa ngày, cảm thấy lần này ra tay, cũng có thể kiếm được mấy đồng tiền, mua hai cái bánh bao.

Chỉ tiếc không như mong muốn, ta ngồi một ngày, cũng không có người tới tìm ta để xem tướng. Tiệm bánh bao bên cạnh người đến người đi, đến lúc chạng vạng, tiểu ca bán bánh bao kia liền thu dọn quán, nương tử của hắn mang thức ăn đến cho hắn, sau khi hai người sắp xếp mọi thứ xong, liền cùng nhau đẩy xe theo con đường lát đá đi về phía trước, trong ánh chiều tà, bóng dáng hai người chồng lên nhau, càng lúc càng xa.

Kỳ thực ta biết, ta chẳng phải tham luyến cái bánh bao kia.

Mà là trong lòng ta nếu không mong muốn cái gì đó, thì sẽ rất khó chịu. Lần này ngồi trên đá phiến ở thế gian, ngửa đầu nhìn bầu trời, đột nhiên liền cảm thấy sư phụ thật giống như là áng mây trên bầu trời, khoảng cách giữa người với ta càng lúc càng xa.

Buổi tối, ta tìm một ngôi miếu đổ nát mà ở tạm, ngày thứ hai lại đi đến chỗ bên cạnh tiệm bán bánh bao đó bày quán đoán tướng số. Lại nói ta vẫn chưa từng trải qua cuộc sống ở nhân gian, không hiểu được hoạt động như vậy có phù hợp quy luật hay không.

Sáng sớm hai bên đường có rất nhiều tiểu thương bày hàng, bọn họ không ngừng kêu gọi chào hàng, ta quan sát xung quanh một lượt, cũng học dáng vẻ của bọn họ, đưa tay ngăn cản một nữ tử đi ngang qua.

"Cô nương, có muốn xem mệnh không?"

Nàng kia dùng cây quạt che nửa gương mặt, trên tay cầm một chiếc khăn tay, nàng ấy dùng khăn tay phất tay ta ra, ngữ khí cực kỳ không tốt, "Đi đi..."

Nàng ấy quay đầu nhìn ta, sau khi sửng sốt một chút, liền trong thời gian ngắn ngủi, biểu hiện chán ghét trên mặt nàng ấy biến thành nhiệt tình, ta cảm thấy có hi vọng, liền đứng dậy.

"Cô nương sắc mặt của cô hồng nhuận..." Chưa đợi ta nói xong, nàng ấy liên tục ve vẫy chiếc khăn tay nói: "Tiểu cô nương thực biết đoán mạng?"

Tuy rằng chỉ có nắm chắc bảy phần, nhưng ta vẫn gật đầu.

"Đoán mạng làm gì?"

"Kiếm tiền." Ta thành thật trả lời.

"Tỷ tỷ có biện pháp kiếm tiền nhanh hơn, có muốn làm không?"

Ta do dự một chút, tiểu ca bán bánh bao bên cạnh ho khan một tiếng.

Trên người nữ tử trước mặt này mang một luồng khí phong trần, khiến cho ta có chút không thích. Bản thân ta có thể làm gì tự ta biết rõ, dù sao là thần tiên không ăn không uống cũng sẽ không thể đói chết, tuy rằng ta muốn kiếm tiền, lại cũng chỉ là vì tiền mua hai cái bánh bao, không nhất định phải đi theo nàng ấy. Nghĩ đến đây, ta lắc lắc đầu, lại trở về ngồi trên phiến đá.

Nữ tử vung khăn, lắc eo bỏ đi.

Mùi hương son phấn xông lên làm ta đầu váng mắt hoa, đợi đến khi tỉnh táo lại, ta lại chìa tay, liền ngăn cản một người nam nhân.

"Công tử, có muốn xem mạng không? Không chính xác không thu tiền, nói đúng, cũng chỉ thu tiền bằng hai cái bánh bao." Ta sợ hắn đi, liền nói hết câu một lượt, tiểu ca bán bánh bao bên cạnh thế nhưng sửng sốt một chút, cười ha ha nói: "Vậy cũng thật tiện lợi."

Người trước mặt xoay lại, hắn ăn mặc giống như thư sinh, quần áo màu xanh, trong tay còn nắm một cuốn tranh.

Thuật đoán mạng mà ta học được là xem tướng mạo, hỏi ngày sinh tháng đẻ còn có thể đoán ra kiếp trước kiếp này, đương nhiên, đây chỉ giới hạn cho người phàm, hơn nữa phần lớn cũng không chính xác lắm.

Thư sinh tao nhã kia, ta hỏi kỹ lưỡng, hắn cũng đều trả lời hết. Ta bấm ngón tay suy xét tỉ mỉ, kết quả lần tính toán này, thiếu chút nữa ta đã khóc.

Nếu như ta đoán không nhầm, thư sinh áo xanh trước mặt này, là tiểu mục đồng ba trăm năm trước.

"Cô nương, cô làm sao vậy?"

Hắn xoay người xuống, che ánh mặt trời trước mặt ta.

Đối với ta, tiểu mục đồng giống như một người thân nhất, không nghĩ tới sau ba trăm năm, ta còn có thể gặp lại hắn, trong lúc ta đau khổ nhất.

"Cô nương, làm sao cô khóc?" Giọng nói của hắn có chút hoảng loạn, ta vội vã dùng tay áo lau nước mắt, "Công tử lần này là muốn vào kinh đi thi?"

"Đúng vậy." Hắn gật đầu, ta hít vào một hơi, "Công tử nhất định có thể đổ Cao Trung, còn có thể làm phò mã đương triều kia."

Tiểu mục đồng không nói gì, hắn mấp máy môi nở nụ cười, mua hai cái bánh bao đang nóng hôi hổi ở tiệm bánh bao bên cạnh, sau đó đưa tới trước mặt ta.

"Đói bụng chứ!" Hắn nói.

Thời gian như chảy ngược, giống như trở về ba trăm năm trước, tiểu mục đồng ngồi ở trên bờ ruộng trước mặt ta, khóe môi lay động, hắn thổi nhạc khúc uyển chuyển du dương cho ta nghe, hắn đọc 《Tam Tự Kinh》vừa mới học trộm cho ta nghe, hắn nói với ta hương bánh bao trên trấn bay hơn mười dặm...

Ta nhất thời kiềm chế không được, bổ nhào vào trong lòng hắn.

"Tiểu mục đồng, tiểu mục đồng..." Ta một lần rồi lại một lần nỉ non.

Ngay trong lúc này, ta nghe được một tiếng sấm nổ vang trên trời.

"Miêu Miêu, nàng đang làm gì!"

Ta quay đầu, liền nhìn thấy sư phụ đứng ở dưới tàng cây xa xa, nét mặt uất giận nhìn ta. Ta cảm thấy là ta hoa mắt, nơi này là thế gian, sư phụ làm sao có thể xuất hiện, chẳng lẽ là bởi vì ta quá thương nhớ sao? Ta nhớ tiểu mục đồng ba trăm năm, rốt cục hiện tại lại nhìn thấy hắn, nếu ta lại nhớ sư phụ ba trăm năm, người sẽ ở cạnh ta, tùy ý cho ta ôm thắt lưng người sao?

Ba trăm năm, ba trăm năm, sư phụ đã cứu Thủy Dạng thượng thần ra, cũng thành thân cùng nàng ấy rồi...

"Cô nương, cô nương..." Khuôn mặt tiểu mục đồng đỏ ửng, mặc dù hắn đang đẩy ta, nhưng vẫn chưa dùng sức, ta liền dùng khí lực giữ chặt hắn lại, "Tiểu mục đồng, tiểu mục đồng, ta tìm ngươi ba trăm năm ."

Mọi người xung quanh bàn tán ào ào, ta nghe được có người nói ta ngốc nghếch, mà ta cũng chẳng quan tâm nhiều như vậy, nước mắt càng không ngừng rơi xuống, không biết là vì vui sướng gặp được tiểu mục đồng, hay vì nỗi nhớ ẩn chứa trong trái tim kia...

Ta khóc thút thít một hồi lâu, mới từ trong lòng của tiểu mục đồng ngẩng đầu lên, dưới gốc cây đối diện, sư phụ mặc hồng y vẫn đứng ở nơi đó như cũ, sắc mặt đen giống như đáy nồi.

Ta dụi dụi mắt, cảm thấy hình như là sự thật, lúc này mới có chút hoảng hốt, ta lôi kéo tay áo của tiểu mục đồng, "Ngươi xem, dưới gốc cây kia có người mặc hồng y hay không."

Tiểu mục đồng nhìn theo hướng tay ta chỉ, lắc đầu, "Không có."

Tiểu ca bán bao kia cũng thở dài, "Một cô nương xinh đẹp như vậy, làm thế nào mà đầu óc có vấn đề thế!"

Trong lòng ta run lên, thì thào lẩm bẩm: "Thì ra là tâm ma."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.