Tiên Phong Đạo Thê

Chương 65



Dạo vòng vòng ở thế gian mấy ngày, sư phụ không rời khỏi ta một phút nào. Người đối xử với ta vô cùng tốt, khiến ta cảm thấy rất khó thích ứng nhu tình mật ý như vậy, có lẽ trong lòng bản thân ta có bóng ma, dù sao vẫn cảm thấy trong lòng người không giống như vậy, cho nên giờ phút này ta đề cao cảnh giác, chỉ sợ không cẩn thận, sẽ bị người gạt đến Tỏa Yêu Tháp đánh tráo cho Thủy Dạng thượng thần.

Ngày đó hiện thân đi dạo trên đường phố, lúc đi ngang qua một cái quán nhỏ hai mắt mở to, không ngờ gặp được cố nhân.

Ta vui sướng nghĩ muốn chào hỏi hắn, kết quả bị hắn tát một bạt tai. Ta nhất thời sửng sốt không có phản ứng gì, nếu không phải sư phụ giữ cổ tay hắn, bàn tay kia liền trực tiếp rơi xuống trên người ta.

"Ngươi đánh ta làm cái gì?" Ta trừng mắt hắn nói.

"Ngươi là ai, làm sao mang gương mặt của Miêu Miêu."

Trong lòng ta giật mình, may mắn hắn phản ứng như thế, bằng không ta đã lộ tẩy . Ta không dám nhiều lời, nghiêng người tránh ở sau lưng sư phụ.

Hồ Phỉ thấy sư phụ của ta, sắc mặt càng là đại biến. Hắn mắng sư phụ: "Con chim thối, Miêu Miêu là ngươi hại đúng hay không? Nàng ấy với trình độ gà mờ kia có thể phong ấn được ma vương? Cả ngày ngươi tránh ở Nguyên Hoàng cung không đi ra, làm hại ta báo không được thù, hiện tại oan gia ngõ hẹp, ta cho ngươi biết sự lợi hại của ta!" Sau khi nói xong, hắn giơ nắm đấm đánh ‘oanh’ đến, tay sư phụ vừa lật liền phủ lên kết giới, bao lấy chúng ta nhanh chóng bay khỏi trấn nhỏ nhân gian này.

Đến phía trên một vùng đất bằng phẳng vắng ngươi, ba người chúng ta cùng nhau rơi xuống .

Chỉ qua trăm năm thời gian, Hồ Phỉ thế nhưng tu thành thượng tiên, lúc này trên người lộ ra ánh sáng bạc nhàn nhạt, cùng cảnh giới với sư phụ.

Hồ Phỉ ngưng kết ra trường kiếm, hét lớn một tiếng, "Xem kiếm!"

Kiếm khí kia như cầu vồng, có khí thế khai thiên lập địa, nhìn thấy ta có chút kinh hãi, chẳng qua lúc đánh tới bị sư phụ nhẹ nhàng cản lại, kiếm quang kia liền chuyển vị trí, chém ra một khe sâu trên trên mặt đất.

Tuy rằng Hồ Phỉ cũng là thượng tiên, nhưng chênh lệch giữa hai người không hề nhỏ, kết quả hắn thấy không thể gây thương tổn sư phụ, liền chú ý đánh tới trên người ta, mắt thấy hồng quang kia đánh về phía mặt ta, ta ngửa người ra sau, chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, thân mình liền bay lên, sư phụ đã kéo ta ra, mà kiếm Hồ Phỉ đã cắt đứt tay áo của người.

Ta lấp tức giận đến không tự chủ, "Hồ Phỉ, ngươi làm cái gì!"

Sư phụ và Hồ Phỉ đều là chấn động.

Sư phụ nhìn ta với vẻ mặt kỳ lạ, chỉ là người cũng không nói chuyện, ánh mắt như kiếm, như là muốn nhìn xuyên qua ta. Mà Hồ Phỉ còn lại lấy mũi kiếm chỉa vào ta, "Ngươi là ai? Muốn dùng mặt Miêu Miêu làm gì? Là ý của hắn?" Hồ Phỉ quay đầu nhìn về phía sư phụ, dừng lại một lúc nói: "Nếu như ta là ngươi, lúc trước thà chết cũng sẽ không thể để cho Miêu Miêu phong ấn cùng ma vương; tu vi của ta không đủ, không thề xông vào Tỏa Yêu Tháp, lại cũng sẽ không thể mang theo một Miêu Miêu thế thân đi dạo ở nhân gian; nếu như ta có thực lực của ngươi, cũng sẽ không lãng phí thời gian ở nhân gian, mà là liều tánh mạng cũng muốn xông vào Tỏa Yêu Tháp kia cứu Miêu Miêu ra! Viêm Hoàng thượng thần? Ta khinh!" Sau khi hắn nói xong thì cười ha ha, "À, hiện tại đã không còn là thượng thần, mà là thượng tiên."

Bị Hồ Phỉ cười nhạo như vậy, thần sắc của sư phụ cũng không đổi, càng là không nhìn Hồ Phỉ một cái. Tầm mắt Hồ Phỉ liền rơi xuống trên người ta, "Tiểu tiên này là cây đào? A, thế nhưng còn có tu vi thượng tiên." Trên mặt Hồ Phỉ mang theo nụ cười châm biếm, ngay sau đó lại đâm một kiếm đến, chỉ nghe hắn lạnh lùng nói: "Hóa lại nguyên dạng của ngươi, bằng không ta cào da mặt của ngươi."

Trong lòng ta nóng lên, "Hồ Phỉ ngươi, tên tiểu bá vương, một trăm năm còn lỗ mãng như thế."

Tay hắn cầm kiếm hơi ngừng lại, ta vội vã vọt đến, vốn muốn sờ sờ đầu của hắn, lại phát hiện vóc người hiện thời của hắn đã cao hơn ta không ít, mà bộ dạng hắn lớn hơn, khí thế giữa mi mày sắc bén hơn, thoạt nhìn cũng khí khái anh hùng bức người. Ta không biết mở miệng ôn chuyện cũ như thế nào, suy nghĩ hồi lâu nhân tiện nói: "Hồ Phỉ, ngươi cũng biết trấn nhỏ lúc trước chúng ta cùng đến đã bị bao vây trong hoàng thành, nhưng mà bánh bao nơi đó vẫn còn, hương vị cũng không tệ, ngươi có muốn ăn hay không? Ta dắt ngươi đi."

Nét mặt Hồ Phỉ biến đổi rồi lại biến đổi, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó hồ nghi, cuối cùng biến thành mừng rỡ, tay hắn chỉ vào ngươi ta mà run run, hồi lâu sau mới lắp bắp nói: "Miêu... Miêu..."

Ta gật đầu liên tục.

"Thật là nàng?" Hắn nhất thời kích động nhào về hướng ta, còn quên thu hồi kiếm trong tay. Ta đang muốn nhắc nhở hắn, lại phát hiện trong nháy mắt sư phụ đã dịch chuyển đến chắn ở phía trước ta. Người quay đầu nhìn ta, sắc mặt thập phần âm trầm.

Tuy rằng ta biết căn bản giở vờ không được bao lâu, lại không dự đoán được ngày hôm nay tới nhanh như vậy.

Lúc trước Hồ Phỉ bất kính đối sư phụ lẫn ta, lúc này lại rất là kính cẩn."Thối... Viêm Hoàng Thần Quân, ngươi đã cứu Miêu Miêu ra ?"

Ta từ phía sau sư phụ thò đầu ra, "Ta không là Thủy Dạng thượng thần chuyển thế, phong ấn trong Tỏa Yêu Tháp đương nhiên cũng không phải ta."

Mới đầu Hồ Phỉ sửng sốt, sau đó cười ha ha, "Ta chỉ biết chắc chắn nàng không phải. Nàng làm sao có thể là thượng thần được." Nhưng mà tiếng cười của hắn ngừng lại im bặt, "Vậy một trăm năm này nàng chạy đi đâu, như thế nào mà nàng không tới tìm ta?"

Ta không thích sư phụ che ở trước mặt, có chút vướng tầm mắt, cho nên đưa tay đẩy người ra, vốn xuống tay không nặng vì muốn nhìn phản ứng, mắt thấy người tựa hồ vẫn chưa tức giận, cho nên sải bước ra ngoài đứng đối diện với Hồ Phỉ, "Hình như ta ngủ một trăm năm." Nói tới đây ta sờ sờ cái ót, sau đó quay đầu nhìn sư phụ một cái, "Tỉnh lại còn mất kí ức, lúc nãy ngươi lấy mũi kiếm chỉa vào ta, trong lòng ta hoảng hốt mới nhớ ra."

Sư phụ ở sau cười lạnh mấy tiếng, tuy ta có chút chột dạ, lại hạ quyết tâm không để ý người. Chuyện cũ đã quá rõ ràng, lúc trước người đối xử với ta như vậy, ta, ta đương nhiên phải oán người.

Mặc dù nghĩ như vậy, trong lòng lại thập phần yếu đuối, ngay cả phía sau lưng cũng thầm run lên. Tựa hồ ánh mắt sư phụ dừng ở trên người của ta, giống như kim đâm.

Hồ Phỉ kéo tay của ta, ta vốn muốn tránh ra, ngưng mà thấy nụ cười tươi sáng trên mặt hắn, cũng không muốn tính toán nhiều, lời hắn nói lúc trước, bây giờ vẫn còn quanh quẩn trong lòng ta, hắn bảo hộ ta như vậy, khiến ta thật sự có chút cảm động.

"Đi!" Hồ Phỉ lôi kéo tay của ta, nói.

"Đi chỗ nào? Ăn bánh bao sao?" Ta hỏi.

"Nàng đã còn sống, cũng không phải Thủy Dạng thượng thần, Viêm Hoàng Thần Quân kia đương nhiên thích không là nàng, nàng cũng không có hôn ước với hắn." Tay Hồ Phỉ hơi hơi có chút phát run, chẳng qua hắn giương cổ vẻ mặt xem thường như cũ nói, "Dù sao không có ai cần nàng nữa, không bằng đi theo ta. Chúng ta trở về thành thân đi!"

Ta ngây ngẩn cả người, lúc trước Hồ Phỉ có ý với ta, chưa từng nghĩ sau một trăm năm, tâm tư của hắn vẫn chưa thay đổi sao.

Chỉ là lúc trước luôn luôn xem hắn là đứa nhỏ, hiện tại mặc dù hắn cao hơn ta, cũng vẫn như cũ không hề thay đổi ấn tượng của ta đối với hắn. Còn nữa lúc trước sư phụ cũng nói thành thân cùng ta, sau này quả thật lại chịu kết quả đau khổ vì tình, bây giờ đáy lòng ta thật sự có chút mâu thuẫn đối với hai chữ ‘thành thân’ này,. Ta đứng trơ ra ngay đó không biết trả lời như thế nào, mặc dù không có hứng thú với thành thân, trong lòng ta cũng vui vẻ theo Hồ Phỉ rời đi .

Chỉ là ta lại sợ cùng hắn rời đi sẽ bị hắn hiểu lầm là bởi vì ta nguyện ý thành thân, đến lúc đó lại nói không muốn, hắn khẳng định sẽ đánh ta một cái. Sau đó, chắc là còn có thể có vài phần đau lòng.

Trong lòng ta rối bời, nhưng mà Hồ Phỉ lại không cho ta nhiều thời gian để do dự, hắn nắm bắt cổ tay ta kéo ta đi về phía trước, cổ tay ta bị hắn nắm chặt đến phát đau, lại không có sức lực để giãy dụa, đành phải cất bước đi theo, nào ngờ mới vừa đi chưa được hai bước, tay kia đã bị kéo lại.

Ta quay đầu nhìn lại, sư phụ cũng cầm lấy cổ tay ta, mặt người đen đi giống như đáy nồi.

Hồ Phỉ cũng theo ta quay đầu nhìn lại, hắn trừng mắt, lớn tiếng nói: "Ngươi muốn làm gì đó? Miêu Miêu cũng không phải Thủy Dạng thượng thần, tuy rằng ngươi là sư phụ của nàng ấy, cũng không thể can thiệp chuyện nàng ấy lấy chồng!"

Ta: "..."

Sư phụ không nói một lời, người vẫn chưa nhìn Hồ Phỉ, mà ánh mắt nhìn chằm chằm ta không hề chớp. Trong đồng tử màu đen như tích tụ thật nhiều mưa mây, ngay lập tức sẽ là cuồng phong bão táp.

Ánh mắt kia khiến cho lòng ta kinh sợ. Ta hơi cúi đầu, không dám đối diện với người

Hồ Phỉ ‘hừ’ lạnh một tiếng, hắn cũng không nói chuyện, trên tay lại gia tăng thêm sức lực.

Bên kia Hồ Phỉ bùng nổ sức mạnh, sức lực không ngừng gia tăng, hắn không nói gì mà nhếch môi, dưới chân cũng biến thành tư thế đứng tấn, xem ra là muốn đánh chiến lâu dài.

Bên này sư phụ vững như Thái Sơn không chút sứt mẻ, ta vụng trộm nhìn, phát hiện vẻ mặt người vẫn như cũ không biểu lộ cảm xúc gì mà chỉ nhìn ta, lập tức ta lại làm rùa đen rút đầu.

Giằng co một lát, ta liền cảm thấy bản thân chịu không nổi. Tuy rằng ta có tu vi thượng tiên, nhưng hai người này mạnh hơn ta không ít, sau khi dùng linh khí trong cơ thể kiên trì một lát, ta cảm thấy ta cánh tay sắp bị cắt đứt.

Nhưng vào lúc này, ta nhớ tới một cuốn thoại bản năm đó đã xem qua.

Ta yếu ớt cất tiếng, sau đó đáng thương kêu đau.

"Buông tay! Con chim thối!" Vẻ mặt Hồ Phỉ đỏ bừng, hắn thét lớn.

Sư phụ buông cổ tay ta ra. Bởi vì bên kia Hồ Phỉ còn dùng quá nhiều sức, cho nên ta cùng hắn thiếu chút nữa té ngã trên đất.

Ta quay đầu thoáng nhìn sư phụ, trong lòng thật không có tư vị.

Sư phụ người buông tay, là sợ ta đau sao? Giống như lời trong thoại bản kia?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.