Tiến Sĩ Thất Nghiệp

Chương 34





Cứ thế, một đêm dài Bình An vẫn trằn trọc không an giấc, đến hừng đông mới trộm chợp mắt trong chốc lát. Đúng sáu giờ sáng, đồng hồ sinh học điểm, cô lại bừng tỉnh giấc, vẻ mệt mỏi sau một đêm thao thức hằn rõ trên gương mặt tiều tụy của cô.

Bình An chán nản vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, cô không thể như thế này mãi được. Dù cho bản thân đang 'mắc bệnh' kỳ quái cũng không thể tiếp tục dùng thái độ tiêu cực này để tồn tại, thiên tài như cô, chẳng lẽ vì một căn bệnh không rõ nguyên nhân mà bó tay chịu trói. Nhất định phải phấn chấn lên.

Vệ sinh cá nhân sạch sẽ, Bình An mở toang tủ quần áo, xoa cằm suy tư, biết mặc cái gì đây? Bình An không hiểu sao mỗi lần cô chọn quần áo Lý Khắc Lập đều nhăn mặt nhíu mày, tựa như sự lựa chọn của cô là một thảm họa vậy, chẳng phải đều là trang phục thôi sao? Mặc thế nào cũng như nhau mà. Nếu có Lý Khắc Lập ở đây thì tốt rồi, cô không cần phải suy nghĩ áo nào mặc với quần nào, đi cùng giày nào, thời trang rõ ràng là một thứ tốn thời gian là chất xám.

Quần áo cũng đã hơn hai tháng không chạm, đa phần đều là những món Lý Khắc Lập mua, thậm chí còn chưa cắt cả hiệu, cô chọn một chiếc váy ngắn đơn giản, sau đó xỏ giày đi ra ngoài, từ chiều hôm qua đến giờ cô vẫn chưa có gì vào bụng, thế nhưng cô lại không hề chú ý đến điều đó. Bình An thở dài một hơi, căn bệnh kỳ quặc này không biết đến khi nào mới hết.

Ăn qua loa bữa sáng, Bình An liền đến ngân hàng để thanh toán hóa đơn điện nước, sau đó bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về cuộc sống tiếp theo của mình. Hiện tại cô đã ly khai Lý Khắc Lập, cho nên chuyện ăn uống hằng ngày là cả một vấn đề. Sờ bóp tiền mỏng dính trong túi sách, Bình An không biết nó còn đủ cho cô ăn được bao lâu. Học bổng thì phải đợi đến khi nhập học mới được nhận, nước xa không cứu được lửa gần, bây giờ chỉ còn cách tạm thời tiêu dùng gói gém, đợi đến ngày nhận học bỗng lại tính tiếp. Không sai, mặc dù kỳ thi đại học chỉ mới vừa kết thúc, nhưng Bình An đã nắm chắc vị trí thủ khoa trong tay, ngay cả phần học bỗng của trường đại học cô cũng đã xem nó là vật trong túi. Tự tin đến mức này, ngoài Bình An cũng không còn ai khác.

Bình An có chút rầu rĩ, cứ thế này thì đến khi nào cô mới thực hiện được mục tiêu nếm tất cả mỹ thực trên thế giới đây. Hay là cô cũng nên tìm một công việc để kiếm thêm thu nhập. Nhưng với lý lịch hiện tại, chắc chắn không có phòng nghiên cứu nào chịu nhận cô, hừ, nhân loại của thế giới này thật nông cạn, đều là một đám không biết hàng, cảm giác làm một thiên tài thật cô độc. Cô mới không chấp nhận mình là một kẻ nghèo khổ không nghề nghiệp, không bằng cấp đâu. Nếu Lý Khắc Lập ở đây thì tốt rồi, anh ta có thật nhiều tiền, cô cũng không cần lo lắng. Không được không được, lại nghĩ đến anh ấy.

Là người thuộc trường phái hành động, khi đã quyết định thắt lưng buộc bụng, Bình an lập tức dùng số tiền còn lại của mình đổi về hai thùng mỳ ăn liền. Đừng xem thường mỳ ăn liền, thứ này rất tốt, vừa no bụng, vừa rẻ tiền, lại ngon miệng, so với viên nén dinh dưỡng năng lượng tích hợp không biết ngon hơn bao nhiêu lần, chỉ là thành phần dinh dưỡng có chút nghèo nàn, nhưng thôi cố chịu qua đoạn thời gian này là tốt rồi.Về đến nhà, Bình An ngồi thừ người ra, không biết phải làm gì, cũng chẳng có gì để làm. Căn phòng vốn nhỏ hẹp nhưng hôm nay đột nhiên cô cảm thấy nó thật trống trãi, nằm gục trên giường xoa nhẹ vị trí trái tim, nơi này vẫn còn khó chịu, so với hôm qua vẫn không khá hơn chút nào. Bình thường, khả năng ngẩn người của Bình An rất tốt, nhưng hiện tại thì không được. Mỗi khi ngẩn người cô lại không kiềm chế được suy nghĩ về Lý Khắc Lập. Rất tức giận vì đầu óc không chịu hành động theo điều khiển của mình, Bình An vò đầu ngồi dậy, tiếp tục xỏ giày chạy ra ngoài.

Không muốn lãng phí thời gian tựa như một du hồn vô định phiêu dạt trên phố, Bình An quyết định vào nhà sách, đúng vậy, nghiên cứu chính là cách tốt nhất để né tránh suy nghĩ vẩn vơ.

Ở một nơi khác, Lý Khắc Lập cũng vừa tỉnh giấc. Một đêm dùng cồn làm lê liệt bản thân, hiện tại đầu anh tựa như bị búa tạ đập liên hồi. Anh vươn tay xoa nắn hai thái dương đau nhức, khẽ liếc qua một bên giường trống trãi, có chút thẩn thờ. Sau này sẽ không còn ai giành chăn cùng anh, thế thật tốt!

Lý Khắc Lập đi xuống nhà ăn, quản gia đã chờ bên dưới từ rất sớm. Đêm qua Bình An không về, cậu chủ lại say khướt, dù không nắm được tình hình cụ thể nhưng ông vẫn có thể lờ mờ đoán được giữa hai người đang có chuyện. Bình An bình thường ngây ngốc như thế, nếu xảy ra tranh chấp cùng Lý Khắc Lập, thế nào cũng trở thành bên chịu thiệt, quản gia trong lòng lo lắng không yên, một mặt cầu nguyện cho mọi thứ không quá nghiêm trọng như những gì ông đã nghĩ.

"Cậu chủ, cháu và Bình An có chuyện gì vậy, cả đêm qua con bé không có về nhà."

Lý Khắc Lập nhíu mày, trong lòng vô cùng khó chịu: "Bác Lâm, sau này đừng nhắc tên Bình An trước mặt cháu nữa, hơn nữa đây không phải là nhà của cô ta."

Quản gia hoảng hốt khi nghe câu trả lời này từ Lý Khắc Lập, lẽ nào đây là tình tiết kẻ bạc tình vắt chanh bỏ vỏ, mà trong tình huống này, kẻ bạc tình không ai khác ngoài cậu chủ nhà ông?

"Cậu chủ, Bình An rất tốt, cậu không nên đối xử với con bé như vậy." Bình An đáng thương của ông, không biết lúc này đang trốn ở nơi nào để trộm khóc nữa đây.

"Từ nay trong nhà chúng ta sẽ trở lại như trước kia, bác quên Bình An đi." Lý Khắc Lập giọng nói pha chút phức tạp, tựa như đang muốn giận dỗi với Bình An, chỉ tiếc đương sự không có mặt ở nơi này.

Quản gia tái mặt, tình huống có vẻ nghiêm trọng hơn so với những gì ông nghĩ: "Cậu chủ, Như thế sao được, cháu và Bình An đã...hiện giờ lại..."

"Người ta không muốn quay lại cháu có ép cũng không được, bác đừng nhắc đến cô ta nữa." Nói xong, anh cũng đi ra ngoài, ngay cả bữa sáng cũng không thèm ngó ngàng tới.

Quản gia nhíu mày, sốt ruột nhìn theo Lý Khắc Lập, như thế là thế nào, chẳng lẽ Bình An mới là kẻ bạc tình? Thật không khoa học.

-------------------------------------------

Đã một tháng kể từ ngày hai người rời xa nhau. Những ngày đầu Lý Khắc Lập còn chưa tin mình không thể quên Bình An, anh trầm mình vào trong cuộc vui và những bóng hồng xinh đẹp. Nhưng kỳ lạ thay, anh dường như bị trúng phải ma chú của Bình An, chỉ cần ôm ấp người phụ nữ khác ngoài cô, cả người anh đều cảm thấy không sạch sẽ đến ngứa ngáy khó chịu. Khi đó, Lý Khắc Lập rất tức giận, muốn chạy đến gặp Bình An, hỏi xem cô đã làm gì mà biến anh trở thành như vậy. Chẳng những thế, những ngày gần đây anh còn bị tra tấn bởi những giấc mộng kinh hoàng về ngày tận thế, mỗi lần tỉnh dậy cả người đều ướt đẫm mồ hôi, mệt mỏi còn hơn một đêm thức trắng.Không còn hứng thú với phụ nữ bên ngoài, Lý Khắc Lập dùng cách khác để giết chết thời gian rãnh rỗi của mình. Chỉ trong vòng một tháng, tập đoàn dược phẩm Thiên Nguyên thành công lấn sân sang lĩnh vực nông nghiệp và bất động sản, có hai dự án mới được thành công thúc đẩy, hứa hẹn sẽ trở thành cây rụng tiền kết xù cho Thiên Nguyên trong tương lai. Đổi lại đó, Lý Khắc Lập đã dùng hết quỹ thời gian của mình. Anh tăng ca, làm ngày làm đêm, nghỉ lại công ty, thậm chí cuối tuần cũng không trở về nhà, cuộc sống sinh hoạt chỉ vây quanh công ty cùng công trường. Nhân viên trong không ty không biết chuyện, chỉ biết sếp dạo gần đây tâm tình không tốt, thích nhất là gây sức ép cho tầng lớp vô sản thấp cổ bé họng như họ. Người thuộc trường phái âm mưu luận cho rằng tổng giám đốc tập đoàn Thiên Nguyên là một người có dã tâm, đang trãi đường chuẩn bị một trận đánh lớn cùng ATEC.

Đỗ Kiến Văn lại một lần hiếm hoi đến thăm bạn tốt, thấy gương mặt lún phún râu xanh, đôi mắt hằn tia máu của Lý Khắc Lập, nhịn không được thở dài.

"Tắt máy, đi ăn trưa thôi." Anh tiến lại bàn làm việc, dập màn hình laptop của Lý Khắc Lập xuống.

Lý Khắc Lập cau mày, nhanh chóng phủi tay Đỗ Kiến Văn, mở máy tiếp tục làm việc: "Cậu tránh ra, hôm nay tôi rất bận."

"Công việc thì lúc nào làm cũng được, dẹp qua một bên đi, tôi đã tới tận đây cũng không thỉnh cậu được một bữa sao?"

Lý Khắc Lập trở thành bộ dạng này, Đỗ Kiến Văn cũng không tránh khỏi một phần trách nhiệm. Vốn cứ tưởng Lý Khắc Lập đối với Bình An chỉ là nhất thời hứng thú nên anh cũng không quá xem trọng vấn đề, nghĩ rằng chỉ cần qua một vài ngày sẽ trở lại bình thường, nào ngờ Lý Khắc Lập lại như người mất trí, hết tiệc tùng thâu đêm lại chuyển sang làm người đàn ông của công việc. Nếu không nhận được điện thoại của bác Lâm, anh cũng không biết bạn tốt của mình vì một người phụ nữ mà có thể thần kinh đến mức này. Nhìn xem dáng vẻ tóc tai lượm thượm, râu ria lún phún, trước kia có đánh chết anh cũng không tin người này là Lý Khắc Lập.

"Đi thôi, đừng lề mề nữa." Đỗ Kiến Văn hối thúc.

"Cút!" Lý Khắc Lập mất kiên nhẫn đáp, thành công chọc giận Đỗ Kiến Văn.

Anh một lần nữa dập máy tính xuống, kéo cổ áo Lý Khắc Lập: "Mẹ kiếp, ông đây mời cậu đi ăn cơm mà thái độ cậu như vậy sao? Cậu dang chứng tỏ cho ai xem đấy? Lý Khắc Lập, chỉ vì một người phụ nữ mà trông cậu như một thằng điên vậy, cậu không nhận ra sao. Nếu yêu người ta thì nhanh chóng đến nhận lỗi rước về, đằng này lại trốn ở đây làm mình làm mẩy cho ai xem, mẹ nó, ông đây chưa thấy thằng nào đàn bà như cậu!"

Lý Khắc Lập bị chọc trúng vảy ngược, điên tiết đẩy Đỗ Kiến Văn ra, còn tiện tay quăng một cú đấm lên mặt anh ta: "Câm miệng đi, ai nói với cậu là tôi yêu Bình An, tôi đếch cần cô ta. Cậu mới là đồ đàn bà, nếu không phải tại cái miệng lắm lời của cậu thì mọi chuyện đã không xảy ra rồi."

"Cậu đổ lỗi cho tôi! Mẹ kiếp cậu là thằng hèn, còn dám đổ lỗi cho tôi! Chơi con gái người ta là cậu, vứt người ta cũng là cậu, rốt cuộc tôi là người có lỗi. Lý Khắc Lập, cậu thật có tiền đồ, dám làm không dám nhận, làm kỷ nữ còn muốn thanh cao, Bình An đá cậu là đáng đời, hạng người hèn hạ như cậu xứng đáng bị bỏ rơi, cả đời cô độc."

"Mẹ nó, Đỗ Kiến Văn, cậu có câm miệng không thì bảo!"

Hai người khắc khẩu một hồi, bất chấp hình tượng nhào vào đánh nhau thành một đoàn. Trong căn phòng rộng lớn uy nghiêm chỉ còn lại âm thanh va đập cùng tiếng ly tách vỡ vụn.

Nửa tiếng sau, cả hai sức cùng lực kiệt, nằm vật ra sàn nhà, bộ dáng vô cùng chật vật. Đỗ Kiến Văn một bên mắt sưng tím, Lý Khắc Lập cũng không khá hơn là bao, khóe miệng tươm máu, chưa kể đến những vết thương nặng nhẹ khắp người. Hai người đánh nhau một trận thống khoái, bao nhiêu phiền não cũng vứt sau đầu.

Lý Khắc Lập thở dốc nói: "Tạm thời tha cho cậu, lần sau đánh tiếp."

Đỗ Kiến Văn bĩu môi: "Thế thì đừng tha, có ngon thì nhào vào."

Lý Khắc Lập chỉ mạnh miệng, nào còn đủ sức cùng Đỗ Kiến Văn phân cao thấp. Anh im lặng nhìn lên trần nhà.

"Tiếp theo tính làm thế nào?" Đỗ Kiên Văn đột nhiên hỏi.

"Thế nào là thế nào?"

"Chuyện cậu và Bình An đó, chẳng lẽ cứ tiếp tục như vậy?" Nếu còn sức, Đỗ Kiến Văn hận không thể ngồi dậy đấm lên mặt bạn mình một cái.

Lý Khắc Lập thở dài: "Là người ta không cần tôi, tôi còn biết làm thế nào nữa."

"Mẹ nó, bởi vậy mới nói cậu đàn bà." Đỗ Kiến Văn nhịn không được văng tục.

"Cậu câm miệng đi."

"Tôi nói không đúng sao? Cậu lừa gạt để ngủ với người ta, người ta không đánh cậu là may rồi, chỉ nặng lời vài câu cậu liền làm mình làm mẩy cả tháng trời. Chẳng lẽ Bình An nói không cần cậu cậu liền chạy đi sao? Không biết mặt dầy năn nỉ sao? Hay là cao cao tại thượng lâu quá nên quên mất cách người phàm yêu nhau thế nào rồi."

"...Như thế có hiệu quả sao?" Lý Khắc Lập do dự.

"Không thử làm sao biết."

Lý Khắc Lập ngẩn người, quay trở lại với Bình An, có mơ anh cũng muốn, chỉ là mặt mũi có chút tổn thương: "Thật ra...tôi cũng không thích Bình An nhiều như cậu nghĩ đâu."

"Ừ, cứ sĩ diện đi. Xinh đẹp như Bình An không thiếu đàn ông theo đuổi, đợi đến ngày nhận được thiệp cưới của người ta xem cậu có còn sĩ diện được hay không."

Lý Khắc Lập mấp máy môi, rốt cuộc cũng không nói thành lời.

Chưa đợi anh định thần, Đỗ Kiến Văn lại tiếp tục quăng bom: "Hai người đã tách ra một tháng rồi phải không? Khù khờ như Bình An, không biết đã bị người khác bắt đi chưa."


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.