Tiên Vốn Thuần Lương

Chương 23: Song tháp sơn




“Không phải, ta không có ý đó. Lúc đó ta khẩn trương, thấy ngọc diện đường lang kia sắp đẻ trứng, mà Nguyên Đồng sư tỷ lại rất muốn một con ngọc diện đường lang nhỏ, cho nên mới nhất thời… nhất thời bị ma xui quỷ khiến bỏ ngươi lại đó.” Hoa Khê cực lực phủ nhận, thái độ thành khẩn, phối hợp với bộ dáng trung hậu kia thật sự khiến người ta sinh ra cảm giác tin tưởng.

Không biết có phải tại hắn bỏ mặc mình hay không mà Kim Phi Dao luôn cảm thấy biểu hiện trung hậu thật thà này của hắn thật giống như lúc nàng đi lừa người khác.

Cau mày, Kim Phi Dao có chút bất mãn nói: “Vậy rốt cục ngươi có ý gì, việc này cứ thế cho qua sao?”

Hoa Khê nghĩ ngợi một hồi, do dự hồi lâu mới nói; “Ta đền ngươi một quả trứng phi thiên miêu được không? Nhưng hiện tại ta không có, ta sẽ đem linh thú khác đi đổi với sư huynh. Vài ngày nữa ta sẽ đi bắt ngọc thủy sư, dùng ngọc thủy sư con đổi phi thiên miêu cho ngươi. Nhưng chỗ ta lại không đủ người, cho nên nếu ngươi có thời gian thì có thể đi cùng chúng ta, được không?”

“Hả? Ngươi muốn lừa ta đi làm cu li sao?” Kim Phi Dao khó chịu nhìn hắn, người này coi mình là đồ ngốc sao?

Hoa Khê khoát tay giải thích: “Không, ngươi hiểu lầm rồi. Ý ta là ngươi giúp ta một tay, đến lúc đó sẽ chia cho ngươi một con ngọc thủy sư nhỏ, sau đó lại đổi phi thiên miêu cho ngươi.”

“Ta không đi, ngươi trực tiếp đưa phi thiên miêu tới cho ta là được, ta không đi.” Kim Phi Dao từ chối ngay tắp lự.

Nhìn thái độ kiên quyết của Kim Phi Dao, hắn liền bắt đầu dong dài; “Phi thiên miêu tuy xinh đẹp, có thể làm tọa kỵ nhưng lại không có lực công kích. Mà ngọc thủy sư có giá hơn một ngàn linh thạch một con, lời hơn việc ngươi đi làm nhiệm vụ kiếm linh thạch nhiều, ngươi coi như là nhận thêm một nhiệm vụ thôi.”

“Không đi, ngươi coi ta là đồ ngốc à? Ngọc thủy sư là yêu thú cấp ba, Trúc Cơ hậu kỳ mới có thể giết, chúng ta đi dâng thức ăn cho nó sao?” Tuy hơn một ngàn linh thạch nghe rất hấp dẫn nhưng nàng sẽ không làm vụ này, cái mạng nhỏ còn quan trọng hơn linh thạch nhiều.

Hoa Khê đột nhiên cười xán lạn: “Ngươi yên tâm đi, chúng ta đi bắt ấu tử cũng không nhất định phải đối mặt với nó. Ta biết một con ngọc thủy sư sẽ đẻ con khoảng thời gian này, đến lúc đó đi đánh lạc hướng ngọc thủy sư mẹ, chúng ta có thể bắt ấu tử đi.”

“Ai đi đánh lạc hướng ngọc thủy sư?” Phải hỏi rõ vấn đề này trước đã, Kim Phi Dao nheo mắt nhìn hắn.

“Ta và một vị sư huynh khác sẽ đi, các ngươi chỉ cần chú ý cảnh giới chung quanh, sau đó những người khác sẽ tiến vào huyệt động bắt ấu tử. Vì chỉ mình ta biết con ngọc thủy sư kia ở đâu cho nên ta sẽ được hai ấu tử. Mỗi ngọc thủy sư mỗi lần sinh sản hai con, nhiều thì năm sáu con, cái đó chỉ chờ vào vận may. Kể cả chỉ có một con thì ta cũng sẽ cho ngươi, phi thiên miêu thì ngươi cho ta chút thời gian, ta sẽ nghĩ cách.” Hoa Khê vẻ mặt thành khẩn, nguyện ý dâng lợi ích của hắn cho Kim Phi Dao.

Kim Phi Dao khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, cúi đầu suy nghĩ cẩn thận. Hoa Khê cũng không thúc giục nàng, chỉ lẳng lặng chờ nàng trả lời.

Cẩn thận suy nghĩ, Kim Phi Dao thấy chuyện này có thể là thật, hơn nữa đội trưởng của bọn nàng còn chưa trở về, nàng có thể tự do làm nhiệm vụ khác. Nếu thật sự có thể tìm được ngọc thủy sư cũng không tồi. Nhưng mà, một việc tốt như vậy sao hắn có thể hào phóng nói cho mình chứ? Hơn nữa, nghe hắn nói, hắn còn gọi theo không ít người, căn bản không thiếu nhân lực. Nhưng nàng lại không nghĩ ra, rõ ràng mình nghèo mạt rệp, làm gì có gì để hắn tính kế.

Không cưỡng lại được sự dụ hoặc của ngọc thủy sư và phi thiên miêu, Kim Phi Dao quyết định mạo hiểm đi xem sao, nếu không được thì có thể dựa vào Minh hỏa độn chạy trốn.

“Được rồi, ta đi cùng ngươi. Khi nào đi? Ta cần chuẩn bị một chút.”

Thấy Kim Phi Dao đồng ý, Hoa Khê cười vui vẻ cực kỳ, lấy trong người ra một cái ngọc phù. “Kim đạo hữu, đây là thông tín ngọc phù của ta, lúc đi ta sẽ báo cho ngươi. Chắc là không quá lâu đâu, vài ngày nữa thôi.”

Kim Phi Dao sảng khoái nhận ngọc phù, dùng linh lực nhẹ nhàng đảo qua, phát hiện không có thần thức gì mới cất đi.

Hai người lại hòa thuận nói chuyện phiếm một hồi rồi mới chia tay. Nhìn Hoa Khê đi xa, Kim Phi Dao bước vào một Giới Sự đường, bỏ hai khối linh thạch hỏi thăm tin tức Thanh Thú môn.

Sau nửa canh giờ, khi nàng rời khỏi Giới Sự đường thì đã hỏi được bảy tám phần tình huống của Thanh Thú môn.

Từ miệng của Giới Sự đường thì phái này giống như diện mạo của Hoa Khê vậy, là một chính phái, xử xự phân rõ phải trái, thanh danh tốt. Hơn nữa, toàn phái ngoại trừ những pháp thuật đại chúng cơ bản thì chỉ trông vào khu thú thuật. Cả phái từ trên xuống dưới, mỗi người có ít nhất mười loại yêu thú.

Thanh danh môn phái như vậy thì bình thường chắc sẽ quản lý đệ tử nghiêm khắc, Kim Phi Dao hơi hơi an tâm. Mua một quyển “Tiểu Linh quyết” xong, nàng về viện bốn mươi bốn.

Không thấy hai người Ông lão ở trong, bên trong sương phòng tầng hai của bọn họ cũng tối đen. Những người này nếu có ở nhà thì chắc chắn là đang tu luyện, Kim Phi Dao không đi quấy rầy mà trở lại nhà mình nghỉ ngơi.

Vài ngày sau, nàng ngồi trong tiểu viện riêng học qua mấy pháp thuật trong “Tiểu Linh quyết”. Lúc đã có thể miễn cưỡng sử dụng pháp thuật, nàng liền đi trồng linh thảo, vừa lấy bàn tay đầy đất quệt mồ hôi trán thì thấy một truyền âm phù bay tới, không ngừng lay động trước cấm chế.

Nàng lấy bùa truyền âm xuống, bóp nát. Bùa truyền âm hóa thành tro tàn, đồng thời vang lên thanh âm Hoa Khê.

*********

Ba ngày sau, Kim Phi Dao trang bị gọn ghẽ đứng chờ ở nơi ước định, xem xét những tu sĩ gần đó đang sắp xếp tiểu đội sử dụng truyền tống trận. Đợi chán, nàng quay ra đánh giá xem những tu sĩ đó mặc gì, mang theo pháp khí gì.

Một lúc sau thì có người gọi nàng, quay đầu nhìn, Kim Phi Dao không khỏi nhíu mày.

Hoa Khê dẫn một đội nhân mã tới, yên lặng đếm thử, kể cả Hoa Khê là mười một người, ngoài bốn người là Luyện Khí hậu kỳ thì bảy người còn lại là Luyện Khí trung kỳ. Trong đó còn có hai người nàng đã gặp mấy ngày trước là Lý San và Nguyên Đồng. Nguyên Đồng thì không sao nhưng cả Lý San cũng tới, khiến nàng có chút khó chịu.

Cũng không biết là do cầm tinh sai hay là trời sinh đối đầu, Kim Phi Dao nhìn thế nào cũng thấy nàng không vừa mắt. Mà Lý San cũng vậy, phát hiện Kim Phi Dao đứng ở phía xa là khuôn mặt đang tươi cười thoắt biến thành âm u. Hai người nhìn chằm chằm vào đối phương, cừu thị lẫn nhau, không hề che giấu địch ý trong lòng.

Nguyên Đồng không nhịn được, khẽ kéo Lý San, nàng ta mới hừ một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác, không để ý tới Kim Phi Dao.

Trong lòng Kim Phi Dao nổi sát ý, tuy nhiên đối phương nhiều sư huynh sư muội như vậy, nàng tạm thời đè sát khí xuống, bày ra vẻ mặt tươi cười vô hại đón chào đoàn người Hoa Khê.

Trước ánh mắt dò hỏi của mọi người, Hoa Khê giải thích với các sư huynh đệ: “Các vị sư huynh sư muội, đây là bằng hữu của ta, Kim Phi Dao của Toàn Tiên môn, lần này chúng ta thiếu một người nên ta mời nàng tới giúp.”

Sau đó, hắn lại giới thiệu với Kim Phi Dao: “Mười một vị này là sư huynh đệ đồng môn của ta. Hai người này ngươi đã gặp rồi, đây là Tiêu sư huynh, đây là Triệu sư tỷ, vị này…”

Kim Phi Dao nhẫn nại nghe hắn giới thiệu, tươi cười chờ hắn giới thiệu xong một người thì gật đầu chào người đó. Nhưng những người này tên gì thì nàng không để vào tai, dù sao cũng không có giao tình gì, ai rảnh mà nhớ tên làm gì.

Hàn huyên vài câu xong, Hoa Khê dẫn mọi người đến bên truyền tống trận, đưa mười khối Linh thạch cho thủ vệ canh giữ truyền tống trận, nói với bọn họ: “Phiền truyền tống chúng ta đến Song Tháp sơn.”

Song Tháp sơn, Kim Phi Dao đã xem địa danh này trên bản đồ, biết rằng núi kia một núi hai ngọn, độ cao chênh lệch rất lớn, nhìn từ xa giống như hai tòa tháp cao nên mới có tên như vậy. Đó là nơi yêu thú cấp hai thường lui tới, không biết Hoa Khê này làm sao biết được ở đó có ngọc thủy sư cấp ba.

Tuy nhiên, đây không phải là việc nàng cần lo, cho nên liền sải bước theo mọi người vào truyền tống trận, bạch quang lóe lên, đám người liền bị truyền tống ra ngoài.

Truyền tống trận Song Tháp sơn cách Song Tháp sơn cũng không gần, xa xa chỉ có thể nhìn thấy hai ngọn núi sau một rừng cây rậm rạp. Ra khỏi truyền tống trận nàng thấy bọn họ ào ào ném ra các loại tọa kỵ, uy phong ngồi lên.

Hoa Khê cưỡi một con trâu mũi to xấu xí, còn Nguyên Đồng ngồi trên một con Tuyết Tinh lộc trắng muốt, đầu mọc một đôi sừng trong suốt, màu lam óng ánh. Lý San mà Kim Phi Dao ghét thì ngẩng đầu cưỡi trên một con Hồng Văn điểu. Con chim kia toàn thân màu đỏ, ba cái đuôi dài dương lên, đắc ý kêu một tiếng.

Những đệ tử Thanh Thú môn khác cũng cưỡi tọa kỵ hoặc bay hoặc chạy, lớn lớn nhỏ nhỏ, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Kim Phi Dao đang đứng một bên.

“Ta dùng Thần Hành phù, các ngươi dẫn đường đi.” Kim Phi Dao lấy ra một lá Thần Hành phù, nhàn nhạt nói.

Hoa Khê mỉm cười, cũng không khách khí dẫn đầu mọi người hướng tới Song Tháp sơn. Đàn tọa kỵ này vừa xuất phát đã thổi lên một trời tro bụi, người ở phía sau cũng dính đầy mặt bụi. Kim Phi Dao liền di chuyển sang bên cạnh, cách đó không xa không gần, vừa khéo không dính chút bụi nào.

Đi được nửa canh giờ, đoàn người tới bìa rừng dưới chân Song Tháp sơn, để tránh làm ầm ĩ náo động yêu thú trong rừng, mọi người chuyển sang đi bộ.

Không hổ là môn phái chuyên môn nuôi linh thú, tên Tiêu sư huynh kia lấy túi linh thú ra vỗ một cái, một đám mây bươm bướm liền bay ra. Chúng vây quanh bốn phía bay một vòng, sau đó liền trôi nổi phía trên đội ngũ, không biết có tác dụng gì.

Chuẩn bị xong, Hoa Khê liền dẫn đám người đến hướng ngọn núi, đi được một đoạn, nếu đám mây bươm bướm bay về một phương hướng nào đó thì mọi người sẽ dừng lại, tránh hướng đó đi. Đợi đám mây bươm bướm trở về phía trên đội ngũ thì Hoa Khê lại dẫn mọi người tìm đúng hướng để tiếp tục hành trình.

Mà ở hướng mà đám mây bươm bướm bay tới thì thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng gầm gào của yêu thú, xem ra đám bươm bướm này có thể cảm giác được phía trước có yêu thú hay không. Lúc đi ra ngoài mà có một đám mây bươm bướm như vậy thì tỷ lệ gặp yêu thú sẽ ít đi, an toàn tăng lên rất nhiều.