Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai

Chương 20



Chuông điện thoại reo lên, hai tiếng dài một tiếng ngắn, tín hiệu dành riêng cho Drogheda, Fiona nhắc ống nghe và quay lại.

- Điện thoại của Bob.

- Allô... à! Jimmy đó phải không... Vâng, Bob đây... Vâng đồng ý. Thế thì hay lắm. Có giấy chứng nhận tốt không? Cứ gởi hắn đến đây... Nếu đúng là anh ta giỏi như thế, bạn có thể nói thẳng với hắn rằng đã có một chỗ làm dành sẵn ở đây. Tôi không tin lắm ở những tờ giấy chứng nhận... Thôi nhé. Cảm ơn. Chào.

Bob trở lại ghế ngồi.

- Chuyện liên quan đến một anh thợ chăn nuôi, một anh chàng khá lắm theo con nhận xét của Jimmỵ Anh ta đã từng làm việc ở đồng bằng Queensland phía tây gần Longreach và Charlevillẹ Anh ta chăn bò cũng rất giỏi. Đây là một tay cỡi ngựa xuất sắc, có tài luyện ngựa. Trước kia anh ta là thợ cắt lông cừu, cũng là một cự phách trong nghề này theo lời Jimmỵ Hai trăm năm chục con trong một ngày! Con chỉ hơi ngạc nhiên tại sao một nhà vô địch như thế lại bằng lòng với đồng lương của một người chăn cừu? Rất hiếm trường hợp một tay cắt lông cừu giỏi như thế lại bỏ tông đơ để ngồi lên mình ngựa. Dù thế nào thì đó là một anh chàng mà ta đang cần ở các bãi chăn, phải không mẹ?

Với năm tháng, giọng nói của Bob kéo dài ra như giọng đặc biệt của người úc nhưng ngược lại anh nói từng câu rất ngắn. Anh sắp sửa bước vào cái tuổi ba mươi nhưng hình như không có khả năng chinh phục các cô gái mà anh được gặp trong các cuộc tiếp tân rất hiếm được tổ chức. Một mặt anh rất nhút nhát, một mặt khác anh không thích chú ý gì hơn là đất đai và chăn nuôi. Jack và Hughie càng ngày càng giống anh mình. Cả ba cũng thích nằm trên sàn, sợ rằng nằm trên giường sẽ làm cho họ mềm yếu đi.

- Anh thợ mới mà con nói đã có gia đình chưa? Fiona hỏi nhưng vẫn tiếp tục công việc sổ sách của mình.

- Con không biết. Con quên hỏi. Ngày mai mình sẽ biết ngay khi anh ta đến đây.

- Hắn đến đây bằng cách nào?

- Jimmy đưa anh ta đến bằng xe hơi. Anh ta muốn nhìn qua các con cừu già ở Tankstand.

- Mong rằng hắn sẽ ở lại đây một thời gian. Nếu hắn chưa có vợ, mẹ đoán hắn sẽ lại ra đi trong vài tuần - Fiona nói - Những anh làm công kiểu đó không ở lại lâu đâu.

Jims và Patsy đang theo học nội trú tại Riverview nhưng nhất quyết sẽ không ở lại trường thêm một ngày nào nữa khi cả hai được mười bốn tuổi. Cả hai náo nức chờ cái ngày được đi theo Bob, Jack và Hughie ở ngoài bãi chăn.

Nhiều tuần đã trôi qua khi lần đầu Meggie chạm mặt với tay thợ chăn nuôi mới đến làm. Tên anh ta là Luke Ó Neill. Anh thường đến ngôi nhà lớn trò chuyện. Luke từ chối không ngủ trong lán trại dành cho những người độc thân, anh chọn căn nhà nhỏ trống còn lại bên suối để ở. Ngay khi vừa được giới thiệu với bà Smith, Luke đã giành được cảm tình của bà quản gia rất ít khi chú ý đến hạng người ở thuê làm mướn. Con người mới đến này gây nhiều tò mò cho Meggie trước khi nàng gặp mặt trực tiếp.

Con ngựa hồng và con ngựa cái của Meggie được nhốt trong chuồng chứ không thả ngoài bãi quay ngựa nữa. Do đó Meggie thường bắt đầu ngày làm việc của mình trễ hơn nhóm đàn ông vì vậy có khi trong nhiều tuần lễ liền Meggie không chạm mắt mấy người thợ. Nhưng cuối cùng thì nàng chạm mặt với Luke vào một buổi xế chiều mùa hè, lúc mặt trời đã xuống thấp làm đỏ rực các hàng cây, kéo dài thường thượt những cái bóng, trước khi lùi dần vào sự quên lãng của màn đêm. Meggie từ bãn Borehead trở về và đi ngược chầm chậm đến chỗ băng qua con suối, cùng lúc đó Luke từ hướng đông nam về cũng đi đến.

ánh mặt trời chiếu thẳng vào mắt Luke, nàng nhìn thấy anh ta trước khi anh ta thấy nàng. Luke cỡi một con ngựa hồng cao lớn, hung dữ, bờm và đuôi màu đen. Khác hơn các đồng nghiệp của mình, Luke mặc áo sơ mi trắng và quần màu nhạt. Lịch sự làm sao! Meggie nói thầm. Như thế cũng tốt nếu anh ta không sợ mất công giặt ủi.

- Chào bà chủ! Anh ta nói lớn khi ngựa tiến lên ngang với nàng. Anh ta chào Meggie bằng cách giở mũ ra rồi để trở xuống hơi ngửa ra phía sau. Đôi mắt xanh có vẻ không coi ai ra gì, nhìn nàng không giấu giếm sự ngưỡng mộ

- Xin lỗi, cô chắc chắn không phải là bà chủ, có lẽ con gái của bà. Anh ta nhận xét. Tôi tên là Luke Ó Neill.

Meggie ấp úng vài tiếng gì đó không rõ, né tránh không nhìn thẳng anh ta, lòng bối rối vàcử chỉ thiếu tự nhiên, không làm sao tìm ra một câu chào hỏi thông thường thích hợp cho hoàn cảnh.

Ồ, thật là phi lý? Tại sao lại có một con ngựa liều lĩnh có đôi mắt và nét mặt giống linh mục Ralph đến thế. Cái giống ấy không ẩn chứa trong cách nhìn Meggie; sự vui tính thấy rõ trong bản chất con người của anh ta và cái nhìn ấy không hề để lộ một tình yêu cháy bỏng dành cho nàng. Ngược lại ngay ở cái giây phút đầu nàng gặp cha Ralph, cô bé Meggie đã bắt gặp tình yêu trong đôi mắt của linh mục. Làm thế nào nhìn Luke mà không thấy đôi mắt của Ralph và tránh được không nhớ đến Ralph. Một trò đùa ác độc, một sự trừng phạt.

Hoàn toàn không ý thức về những suy nghĩ mà anh đã gợi lên trong đầu của Meggie, Luke giữ cho con ngựa hồng khó dạy của mình ngang với con ngựa cái bình thản của Meggie, cả hai đang băng qua suối, nước chảy rất dữ sau những trận mưa lớn. Không thể nghi ngờ, Meggie đã trở thành một thiếu nữ tuyệt đẹp. Mái tóc của nàng cũng đẹp làm sao! Phải chi nàng chịu ngước mặt lên cho anh ta có thể ngắn trọn vẹn gương mặt! Nhưng đúng cái lúc Meggie quyết định làm điều đó thì sự biểu lộ trên gương mặt đã buộc Luke phải nhíu mày lại vì sửng sốt. Không hẳn Meggie đã nhìn Luke như có hận thù nhưng cái nhìn ấy như muốn tìm kiếm điều gì đó còn tiềm ẩn hoặc là một nét nào đó mà Meggie không muốn bắt gặp ở Ralph. Meggie bối rối, còn Luke thì chưa quen bị phụ nữ nhìn soi mói trong thế bị động. Mái tóc màu vàng hơi hung của Meggie sáng rực dưới màu trời đỏ ửng của hoàng hôn cùng đôi mắt nâu như một cái bẫy chực chờ Luke tự ý lao vào.

Anh theo dõi thích thú với phản ứng bực dọc và thất vọng của Meggiẹ Rồi anh bình tĩnh tiếp tục quan sát: cái miệng như đóa hoa hé nở, những hạt mồ hôi động lại ở môi như những hạt sương mai, trên trán cũng có những giọt mồ hôi như thế vì trời nóng, lông nheo cong lên vì ngạc nhiên.

Nụ cười của Luke để lộ những chiếc răng to khỏe của linh mục Ralph; nhưng nụ cười ấy lại không phải cha Ralph.

- Cô có biết không, cô có một cái nhìn ngơ ngác hồn nhiên của một đứa trẻ. Miệng tròn như chữ O và cả chữ Ạ

- Tôi xin lỗi ông - Meggie nói mắt nhìn nơi khác. Tôi không cố tình soi mói ông. ông làm cho tôi nhớ đến một người, có thế thôi.

- Cô nhìn tôi tùy thích. Còn hơn là tôi chỉ được nhìn cái đỉnh đầu của cô dù cho nó đẹp đến đâu. Tôi gợi cho cô nhớ đến ai?

- Điều đó không quan trọng. Tuy nhiên thật là quái lạ khi nhìn gặp một người lần đầu tiên lại cảm thấy rất quen thuộc... Nhưng thật ra lại rất khác với người đó.

- Cô tên gì, cô bé gái Clearỷ

- Meggiẹ

- Meggie... Một cái tên không phù hợp với cô chút nào. Tôi thích cô mang tên Belinda hay Madeline hơn, nhưng nếu Meggie đúng là cái tên không thể nào khác hơn nữa của cô thì đành bằng lòng với Meggie vậy. Tên gọi thân mật là gì?...

- Không, Meghann.

- Ừ, nghe thích hơn! Vậy tôi gọi cô là Meghann.

- Không, không có chuyện đó được! Meggie phản ứng lại. Tôi rất ghét cái tên ấy.

Luke cười:

- Cô được nuông chìu quá và quen được mọi người thỏa mãn các ý thích bất thường, cô bé Meggie ạ. Nhưng với tôi, nếu tôi thích gọi cô là Eustacia Sophronia Augusta thì không ai có thể cấm cản tôi, cô có biết không?

Cả hai vừa đến bãi thả ngựa. Luke buông ngựa xuống đất nhẹ nhàng, đưa tay đấm nhẹ vào đầu con ngựa đang nhe răng muốn cắn anh ta, con vật quay đi chỗ khác, ngoan ngoãn. Đứng dưới đất, anh ta đưa tay ra chờ để đỡ Meggie xuống. Nhưng không, Meggie thúc chân vào bụng con vật rồi đi thẳng đến chuồng.

- Con ngựa hồng khó tính này không thể chung chạ với những con ngựa tầm thường. Meggie nói thật lớn và không thèm quay lại.

Ồ, sao lại phi lý thế! Dù đứng thẳng người trên hai chân, hắn cũng giống linh mục Ralph; cũng cao lớn, vai rộng, hông thon, nhưng cái đẹp tỏa ra có phần khác. Linh mục Ralph di chuyển như một vũ công, Luke lại như lực sĩ. Nhưng cả hai đều có cặp mắt xanh như nhau, mũi cũng thanh và thẳng, đường nét của miệng được vẽ rất tuyệt. Có lẽ anh ta không giống linh mục Ralph như cây bạch đàn màu xám, thật cao và tuyệt đẹp với cây bạch đàn màu xanh, cũng cao như thế, và cũng đẹp như thế.

Sau cuộc gặp gỡ tình cờ đó, Meggie nghe ngóng dư luận về những lời bình phẩm liên quan tới Lukẹ Bob và các anh trai đều hài long về công việc của Luke và tỏ ra ăn ý với anh tạ Ngay cả Fiona cũng đề cập đến tên của Luke trong một buổi tối trò chuyện, nhận xét rằng anh ta là một thanh niên đẹp trai.

- Mẹ có thấy anh ấy giống ai không? Meggie đang nằm dài trên thảm đọc sách hỏi bằng một giọng rất tự nhiên.

Fiona suy nghĩ một lúc.

- Đúng rồi, mẹ thấy anh ta hao giống linh mục De Bricassart. Cũng thân hình ấy, nước da ấy... Nhưng không giống nhiều lắm. Hai người rất khác nhau về tính cách đàn ông. Meggie, mẹ muốn con ngồi trên ghế như một thiếu nữ khi đọc sách. Không phải vì mặc quần cỡi ngựa mà con tự cho phép xử sự như một thằng con trái phóng túng.

Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai

30/05/2013 - Xem:149

Đọc trọn bộ :Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai

Đọc truyện :

Chuông điện thoại reo lên, hai tiếng dài một tiếng ngắn, tín hiệu dành riêng cho Drogheda, Fiona nhắc ống nghe và quay lại.

- Có sao đâu - Meggie cãi lại mẹ. Làm như có ai đó theo dõi con.

Xuống bếp, Meggie mới khám phá ra sở dĩ Luke dám ăn mặc sang trọng với chiếc sơ mi và quần màu sáng là vì anh ta đã chinh phục bà Smith. Chính bà là người giặt ủi quần áo cho Lukẹ

Một tuần sau gặp lại Luke gần con suối. Meggie nghĩ rằng Luke đã cố tình chờ mình ở đó, nhưng hoàn toàn không định ra được thái độ nào nếu điều nàng nghi ngờ ấy là đúng.

- Chào Meghann.

- Chào anh, Meggie đáp lại, mắt nhìn thẳng hai tai của con ngựa hồng.

- Có một cuộc khiêu vũ ở trại cắt lông cừu Braich thứ bảy tuần tới. Cô có thích chúng ta cùng đỉ

- Cảm ơn anh đã mời tôi, nhưng rất tiếc tôi không biết nhảy. Do đó tôi không tham dự.

- Tôi sẽ tập cho cô một vài động tác là xong, đó không phải là một trở ngại. Nhờ tôi đưa cô em gái của ông chủ đi khiêu vũ, Bob sẽ cho tôi mượn chiếc xe Rolls già nua và biết đâu đưa mượn cả chiếc ôtô mới?

- Tôi đã nói với anh là tôi không đi! Meggie đáp lại hàm răng cắn chặt.

- Cô nói với tôi là cô không biết nhảy và tôi đã trả lời với cô là tôi sẽ dạy cho cộ Cô không hề nói năng rằng cô không đi với tôi nếu cô biết nhảy, điều đó cho phép tôi nghĩ rằng chính không biết nhảy là một cản trở chớ không phải cá nhân tôi. Hay cô chỉ muốn đến đó trình diễn?

Bực bội, Meggie nhìn Luke bằng ánh mắt dữ tợn nhưng Luke vẫn bình thản cười lớn tiếng:

- Cô được nuông chìu hư hỏng, bé Meghann. Đã đến lúc mọi người xung quanh không nên chìu theo tính khí bất thường của cộ

- Tôi không thuộc loại con cưng.

- Cô hãy xem lại. Cô con gái duy nhất giữa các anh trai, người nào cũng thương yêu cô; ngoài ra tất cả đất đai này, rồi tiền bạc, nhà cửa sang trọng, người làm đông đảo...? Tôi biết chứ, chủ của cơ nghiệp này là Nhà thờ nhưng dòng họ Cleary đâu phải không có tiền

Bây giờ mới thấy ra sự khác biệt giữa hai người - Meggie nghĩ thầm, đắc thắng. ý nghĩ này chưa từng lóe lên trong đầu từ khi Meggie gặp Lukẹ Linh mục Ralph không bao giờ chú ý bề ngoài. Luke không có sự nhạy cảm như Ralph và không thể nhận ra cái gì giấu kín sau cái bề mặt. Đúng là Luke đã xuyên qua cuộc đời như người cỡi ngựa xem hoa, không thấy sự phức tạp và cũng không thấy sự đau khổ.

Hoàn toàn bất ngờ, Bob trai chìa khóa chiếc Rolls mới mà không thêm một lời nào; anh chỉ im lặng nhìn dò xét Luke rồi mỉm cười.

- Tôi không tưởng tượng Meggie đi khiêu vũ nhưng anh cứ đưa em gái tôi đi, và chúc hai người một buổi tối thật vui. Có lẽ em gái tôi sẽ rất thích. Tội nghiệp con bé. Nó ít có cơ hội đi ra khỏi nhà. Đáng lẽ chúng tôi phải tìm cách cho Meggie giải trí nhưng mọi người quá bận rộn.

- Tại sao anh không đi với Jack và Hughiẻ Luke hỏi, cho thấy anh không chống lại việc có nhiều người cùng đi.

- Không, cảm ơn. Chúng tôi không thích khiêu vũ.

Meggie mặc chiếc áo dài màu hồng tro vì rằng ngoài áo này không có áo nào khác. Chưa bao giờ trong đầu Meggie nẩy ra ý nghĩ lấy tiền mà cha Ralph chuyển vào ngân hàng cho mình để mua sắm áo quần. Cho tới nay Meggie vẫn từ chối lời mời mọc của bọn đàn ông như Onoch Davies và Alastair Mac Queen. Tất cả họ đều không có sự vững vàng của Luke Ó Neill.

Nhưng nhìn vào gương, Meggie nghĩ thầm mình sẽ đi cùng với mẹ đến Gillanbone tuần tới, ghé ngang qua bà cụ Gert để đặt vài chiếc áo mới.

Thật ra Meggie không muốn mặc chiếc áo này, nếu có một cái áo khác thì Meggie đã thay ngaỵ Chiếc áo ấy nhắc nhở một thời đã qua, một người đàn ông khác, cũng tóc đen. Chiếc áo này đã nhập thân hoàn toàn với tình yêu và những ước mơ ban đầu của Meggie, có cả nước mắt và niềm đau của sự cô đơn. Mặc chiếc áo đó đi với một người đàn ông khác như Luke là phạm vào điều thiêng liêng nhất. Meggie đã quen giấu kín tình cảm của mình, luôn giữ vẻ bình thản và vui vẻ. Meggie nghĩ đến mẹ và không khỏi rùng mình, thương xót.

Cuộc đời Meggie rồi cũng sẽ kết thúc như mẹ, luôn thu mình không để lộ ra một tình cảm nào chăng? Có phải mọi chuyện đa bắt đầu với mẹ sau khi mẹ gặp ba của Frank? Phản ứng của mẹ ra sao nếu mẹ hay được Meggie đã biết tất cả sự thật về Frank? ôi! Chuyện xảy ra ở nhà xứ! Tưởng như vừa xảy ra đêm quạ Ba và Frank đối mặt nhau, còn Ralph đã siết chặt Meggie đến nỗi nàng phải kêu lên vì đau Và Meggie vẫn nhớ những câu nói kinh khủng mà cả hai đã thét lên. Meggie đủ lớn khôn để hiểu rằng việc có con như mẹ nàng gây ra lắm hậu quả, chứ không như trước kia Meggie chỉ nghĩ rằng khi đã làm vợ chồng thì việc quan hệ xác thịt với người khác là điều triệt để bị cấm. Nỗi xấu hổ và nhục nhã ấy mẹ đã phải gánh chịu vì Frank! Không ngạc nhiên sau đó mẹ đã tự cô lập. Nếu việc ấy xảy ra cho mình - Meggie thầm nghĩ mình sẽ chọn cái chết. Trong các tiểu thuyết, chỉ có những cô gái không ra gì, xấu xa nhất mới có những đứa con ngoại hôn; còn mẹ đâu phải thế, và không xấu xa mà cũng không tầm thường. Với tất cả lòng thành Meggie mong sao mẹ sẽ kể cho mình biết tự sự hoặc chính Meggie có can đảm đề cập vấn đề. Biết đâu như thế sẽ giúp ích được mẹ, dù rằng một chút nào đó thôi. Nhưng tiếc thay bà Fioan không thuộc loại người hay tâm sự hoặc gợi lên những trao đổi thân mật. Đứng trước tấm kiếng, Meggie thở dài, ước mong với tất cả lòng thành một nỗi bất hạnh như thế sẽ không xảy ra với mình.

Thế nhưng Meggie vẫn còn trẻ; trong một lúc như thế này, mặc chiếc áo màu hồng tro nhìn mình trong tấm kiếng, nàng lại ước ao được sống với những cảm giác và đón nhận những rung động ồ ạt như một cơn gió to và nóng bỏng. Meggie không muốn kéo lê thê cuộc sống còn lại của mình như một người máy mà muốn có sự thay đổi. Tình yêu với một người chồng và những đứa con. Buồn nhớ làm gì một người không đến với mình nữa? Ralph không muốn đến và mãi mãi sẽ không đến. Ralph nói yêu Meggie nhưng tình yêu ấy không giống như của một người chồng. Vì rằng Ralph đã làm hôn lễ với Nhà thờ. Có phải tất cả những người đàn ông đều như thế, họ yêu một khái niệm lờ mờ hơn là có thể yêu một người phụ nữ? Có gì bảo đảm là tất cả đàn ông không phải như thế. Nhưng dù sao cũng có những người đàn ông đơn giản hơn, những người đàn ông dám đặt tình yêu dành cho một người phụ nữ trên tất cả. Những người đàn ông như Luke chẳng hạn.

- Tôi chưa bao giờ gặp một thiếu nữ đẹp như cộ Luke vừa nói vừa cho nổ máy chiếc Rolls.

- Anh bao nhiêu tuổi, Lukẻ

- Ba mươi, còn cổ

- Gần hai mươi bạ

- Nhiều thế à? Trông cô như một cô bé.

- Tôi không còn bé.

- Ồ, thế thì cô đã yêu lần nào chưa?

- Một lần.

- Chỉ có một lần thôi à? Vào cái tuổi hai mươi bả Chúa ơi! Vào cái tuổi của cô, ít ra tôi cũng yêu đến cả chục lần.

- Tôi cũng có thể nhưng ở Drogheda rất ít đàn ông có thể làm rung động trái tim tôi. Nếu trí nhớ của tôi không quá tồi thì anh là người đàn ông đầu tiên ở trang trại này dám tiến xa hơn một lời chào hỏi rụt rè.

... Buổi chiều khiêu vũ mà Meggie tham dự cùng Luke không giống như cái kiểu mà Meggie đã chứng kiến trong ngày sinh nhật của Mary Carson. Ở đây nối tiếp nhau chỉ có những cuộc nhảy đứng đắn từng nhóm như polka hay mazurkas, bàn tay người đàn ông chỉ chạm nhẹ trong giao tiếp, còn trong những điệu luân vũ quay nhanh thì lại là những cánh tay mạnh bạo. Không có cơ hội nào để giao tiếp thân mật hay để mơ mộng.

Không mấy chốc Meggie nhận ra rằng người bạn trai cao lớn và đẹp trai của mình được nhiều cô gái chú ý. Luke là đối tượng của những cái nhìn đắm đuối và quyến rũ, cũng gần ngang với Ralph nhưng công khai hơn. Luke cũng gợi lên lắm sự chú ý như Ralph đã từng gợi lên... Đã từng gợi lên. Thật là khủng khiếp khi nhắc đến Ralph bằng quá khứ.

Đúng như Luke đã hứa, anh ta không để Meggie một mình đơn độc trong buổi lễ, ngoại trừ lúc cần vào phòng sửa soạn. Anh ta không để hở một dịp nào cho các chàng trai ở những vùng lân cận chen vào. Bản nhạc chót là một điệu luân vũ. Luke nắm tay Meggie, tay kia choàng qua lưng nàng, kéo sát vào. Luke là một tay nhảy giỏi. Meggie ngạc nhiên nhận ra rằng tất cả trở nên dễ dàng, chỉ cần để cho Luke dìu đi. Cảm giác thật tuyệt vời khi áp sát vào người đàn ông, nghe rõ da thịt rắn chắc ở ngực và ở đùi và thấm vào nhiệt độ của người đàn ông. Những đụng chạm ngắn ngủi với linh mục Ralph gây nên một cường độ cháy bỏng khiến Meggie không kịp nhận ra những phản ứng thầm kín trong da thịt và lúc đó Meggie thành thật nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ tìm lại được một sự rung động như thế ở trong vòng tay người đàn ông khác. Thế nhưng, thực tế vừa xảy ra rất khác. Toàn thân bị kích thích, nhịp tim đập nhanh lên và Meggie biết rằng Luke nhận ra sự thay đổi ở nàng nên càng siết mạnh, áp má của anh ta lên mái tóc Meggie.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.