Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai

Chương 21



Cả hai gần như không nói một lời nào trên đường từ Braich về Drogheda, cách xa một trăm cây số.

Khi về gần đến nhà, Luke cho de dừng lại, bước xuống đất, đi vòng qua cửa bên kia dìu Meggie cùng bước xuống. Người hơi run, Meggie tự hỏi lẽ nào tất cả sẽ hỏng chỉ vì Luke tìm cách ôm hôn mình? Nhưng giữa sự im lặng tuyệt đối của màn đêm, Luke không hề có một cử chỉ nào hướng về nàng.

Quay lưng lại với bóng đêm, Luke lấy ra bao thuốc rời, một tập giấy, rồi vấn một điếu.

- Có phải cô đã sinh ra ở đây, Meghann? Luke vừa hỏi vừa lơ đễnh những cọng thuốc lá vướng trong lòng bàn taỵ

- Không. Tôi sinh ở Tân Tây Lan. Gia đình tôi đến Drogheda cách đây mười ba năm.

- Tối nay cô có thấy vui không?

- Ồ, vui lắm!

- Tôi rất muốn đưa cô đi những buổi khiêu vũ khác.

Rồi Luke lại lặng im; anh rít chầm chậm từng hơi thuốc, mắt nhìn ngang qua mui xe hướng về lùm cây có con chim đang kêu lên những tiếng khó chịu vì giấc ngủ đột ngột bị quấy rầy. Khi điếu thuốc tàn, Luke ném xuống đất rồi dùng gót giày ấn mạnh nhiều lần, cho đến khi anh biết chắc đã dập tắt. Không ai biết cách đè nát một mẩu thuốc lá bằng một người đàn ông quen sống trong rừng rậm úc châu.

Với một tiếng thở dài, Meggie nhưng không ngắm trăng nữa và Luke dìu nàng trở lên xe. Luke rất cảnh giác nên không ôm hôn Meggie vào lúc này, vả lại anh đã có ý định chuẩn bị cả một kế hoạch để cưới nàng làm vợ. Dù sao trước hết phải chờ chính Meggie mong muốn điều ấy.

Sau đó, trong suốt mùa hè còn có những dạ vũ khác và dần dần trong trang trại mọi người đều quen với việc Meggie được một chàng trai tương xứng hộ tống. Các anh trai của Meggie tránh trêu trọc vì rằng tất cả đều yêu thương Meggie và có cảm tình với Luke, người làm công không hề biết mệt mỏi.

Không bao lâu thì Luke có thói quen đi thẳng về ngôi nhà lớn khi anh không ngủ qua đêm ngoài bãi chăn. Bob nhanh chóng tuyên bố rằng để cho Luke ăn một mình trong khi bàn ăn của gia đình Cleary lại dư thừa là một điều không đúng. Sau đó lại thấy thật là vô lý để Luke hằng đêm sau khi ở lại nới chuyện với Meggie phải đi thêm đoạn đường dài một cây số rưỡi để về nơi anh nghỉ ngơi. Thế là, cả nhà đề nghị Luke dọn về một trong những căn nhà nhỏ dành cho khác nằm ngay ở phía sau nhà lớn.

Lúc này, Meggie bắt đầu nghĩ nhiều về Luke; nhưng ít dằn vặt cực lòng như trước đây mỗi khi Meggie nghĩ đến Ralph. Vết thương lòng đang lành lại dần. Meggie quên đi rằng hai người tuy có cái miệng giống nhau nhưng nụ cười của Ralph khác hẳn; đôi mắt xanh sinh động của Ralph chứa đựng sự êm đềm xa vắng, còn đôi mắt của Luke sáng rực đam mê bão táp. Meggie còn trẻ và chưa được nếm hương vị của ái tình dù trong những giây phút ngắn ngủi. Nàng ước ao được nếm hương vị ngọt ngào ấy trên lưỡi mình, được hít vào lòng ngực như hít một đóa hoa và uốn cạn cho đến saỵ Linh mục Ralph đã trở thành Đức cha Ralph; sẽ không bao giờ, không bao giờ Ralph trở lại với nàng. Ralph đã bán Meggie với số tiền mười ba triệu đồng bảng, để lại trong lòng nàng nỗi oán hận. Nếu Ralph không thốt ra câu nói này trong đêm ở ngoài bãi chăn Forehead thì Meggie cũng không thắc mắc, đằng này Ralph đã dùng những lời lẽ ấy; từ đó trong rất nhiều đêm, Meggie không nhắm mắt được, tự hỏi về ý nghĩa thật sự của câu nói.

Khi đặt lòng bàn tay lên lưng Luke trong đêm khiêu vũ, Meggie nghe cả người mình lâng lâng khó chịu bởi con người này, bởi sự tiếp xúc và sức sống mê hoặc của anh tạ Nhưng Meggie không hề cảm giác được ngọn lửa ầm ĩ quái lạ ấy xâm nhập vào xương tủy mỗi khi ở cách xa Luke và nghĩ về Luke Meggie cũng không tưởng tượng ra rằng nếu không còn gặp Luke nữa thì mình sẽ cảm thấy héo hon và tàn úa.

Luke vừa khéo vừa kiêu căng, làm việc rất tích cực và khao khát làm giàu. Nhưng cuộc sống lăn lộn trong nghề cắt lông cừu cho anh ta hiểu rằng mình không thể làm giàu bằng con đường đó. Ở vào thời điểm này, Luke khám phá ra mình có sức quyến rũ đối với phụ nữ. Anh ta đã thử thời vận lần đầu lúc làm thợ chăn nuôi ở Guarlunga mà người thừa kế trang trại là một phụ nữ còn tương đối trẻ và đẹp. Chỉ vì sự thiếu may mắn của anh ta mà cuối cùng nữ chủ đã chọn một người đàn ông khác. Từ Guarlunga, Luke đến Bingelly, ở đây anh ta được nhận vào làm việc với tư cách một người chuyên luyện ngựa. Luke chú ý ngay đến cô con gái lớn tuổi tuy không được ông chủ cưng yêu nhưng sẽ là người chính thức thừa kế tài sản. Anh ta gần như đã chinh phục được cô gái ấy nhưng cuối cùng cô ta lại nghe lời cha đi lấy một ông chồng sáu mươi tuổi còn thích ăn diện, chủ một trang trại kế bên.

Hai lần thử thời vận ấy làm cho Luke mất đi hơn ba năm trong cuộc sống và anh ta cho rằng thời gian hai mươi tháng phải mất cho mỗi nữ thừa kế là quá dài và chán ngắt. Đã có lúc, anh ta nghĩ rằng nên đi du lịch thật xa, luôn thay đổi khung cảnh sống, mở rộng chân trời của đời mình cho đến khi nào phát hiện ra một con mồi thật sự đáng chú ý. Thế là Luke vui chơi thỏa thích, đi khắp nẻo đường tải súc vật ở miền tây Queensland, rồi thả dọc theo các con sông Cooper và Diamantina, Barcoo và Bulloo Overflow, vào tận miền tây xứ New South Wales. Bây giờ anh ta đã ba mươi tuổi, đã đến lúc phải tìm ra một con gà mái đẻ được vài trứng vàng.

Ai ai cũng bàn tán về Drogheda, riêng Luke thì dò la được biết ở trang trại này chỉ có một người con gái. Không hy vọng cô ta trở thành người thừa kế, nhưng biết đâu gia đình ấy sẽ dành cho cô ta của hồi môn khoảng chừng bốn chục ngàn hecta đất ở phía Kynuna hay Winton. Vùng Gilly dễ chịu nhưng có quá đông người và có nhiều loài cây không hợp với ý thích anh tạ Luke mơ mộng đến sự bao la của vùng tây Queensland, cỏ mọc mút mắt, chẳng thấy đâu là cây cối. Chỉ có cỏ và cỏ, không thấy nơi bắt đầu và nơi chấm dứt, ở đó người chủ tha hồ thả nuôi mỗi con cừu trên khoảng rộng bốn hectạ

Dù mục tiêu của anh ta là bốn mươi ngàn hecta ở vùng Kynuna hay Winton - mục tiêu này đã trở thành một ám ảnh đối với Luke - nhưng thật sự đồng tiền mới là thứ anh ta yêu nhất, hơn cả những gì nó có thể mang lại. Làm chủ đất đai và thế lực đối với Luke không hấp dẫn bằng những con số xếp hàng trên cuốn ngân phiếu mang tên Luke Ó Neill. Nếu là một người thật sự say mê trở thành chủ trang trại thì không bao giờ Luke nhắm đến Meggie Cleary, đứa con gái không có trong tay một tấc đất.

Lần thứ mười ba trong mười tuần lễ liền, Luke đưa Meggie đi dạ vũ, lần này do trường Thánh giá ở Gilly tổ chức.

Đều đặn thứ bảy nào cũng thế, Luke mượn Bob chìa khóa chiếc xe Rolls và đưa Meggie ra khỏi Drogheda khoảng hai trăm cây số.

Chiều tối hôm đó, trời lạnh và không có trăng, Meggie đứng tựa lưng vào hàng rào cách xa nhà, ngắm nhìn cảnh vật. Dưới chân là tiếng rắc rắc của tuyết đóng băng. Mùa đông đã đến. Cánh tay của Luke choàng qua vai Meggie vào kéo nàng sát vào người.

- Cô bị lạnh đấy, Luke nhận xét. Chúng ta nên lên xe trở về.

- Không sao, bây giờ em thấy dễ chịu. Em đã ấm lại - Meggie trả lời hơi thở dồn dập. Meggie nhận ra một sự thay đổi ở Luke khi anh ta ấn mạnh cánh tay dù cho cử chỉ ấy có vẻ như không chủ tâm. Nhưng thật dễ chịu làm sao khi áp sát vào người Luke, đón nhận hơi ấm tỏa ra từ thân thể một người đàn ông đầy những bắp thịt gân guốc. Dù mặc chiếc áo ấm xănđai khá dày bên ngoài, Meggie vẫn cảm giác rõ những ngón tay của Luke vẽ những vòng tròn mơn trớn cố tình khơi dậy ở nàng một phản ứng. Đến mức này, nếu Meggie bảo rằng lạnh thì Luke sẽ dừng lại; Nếu Meggie làm thinh không nói tiếng nào, Luke sẽ cho rằng đó là sự đồng tình. Meggie còn trẻ và khao khát được tận hưởng tình yêu. Luke là người đàn ông thứ nhất, ngoài Ralph được nàng chú ý, thế thì tại sao lại từ chối cái hương vị của những nụ hôn?

Cho rằng sự im lặng của Meggie có nghĩa là đồng tình, Luke đặt bàn tay mình lên vai Meggie, xoay người nàng lại, mặt đối mặt. Luke đặt đôi môi mình lên môi Meggiẹ Đôi môi của Meggie khẽ động đậy, dấu hiệu của sự chấp nhận. Luke ấn mạnh miệng mình, đôi môi Meggie hé mở ra. ... Ghê tởm. Đúng lúc đó Meggie nhận ra rằng không hiểu tại sao cảm giác đang có nó qua khác xa với lúc Ralph ôm hôn mình, lúc đó Meggie không hề nghe thấy sự ghê tởm gần như buồn nôn. Tức khắc, một sự trống rỗng xâm chiếm tâm hồn Meggiẹ Đôi môi của nàng đã mở ra đón nhận nụ hôn của Luke không khác nào tủ sắt mở tung cánh cửa khi người ta ấn đúng vào một cái lò xo bí mật. Luke đã hành độg quái quỷ thế nào mà làm cho toàn thân nàng run lên như vậy, khiến Meggie phải bấu chặt vào người Luke trong khi vẫn hết sức thoát ra khỏi hai cánh tay của anh tạ

Luke phát hiện điển nhạy cảm của Meggie sẽ khiến cho nàng mất đi khả năng chống trả. Các ngón tay của Luke ấn xuống cạnh sường phía dưới của Meggie, truyền vào người nàng một luồng điện. Cho đến lúc đó, nàng vẫn không hưởng ứng một cách cuồng nhiệt. Luke không hôn môi Meggie nữa mà đặt đôi môi mình lên chiếc cổ mềm mại của nàng. Nàng tỏ ra thích thú với sự tiếp xúc này; hơi thở dồn dập, hai bàn tay bấu vào đôi vai gân guốc của Luke, nhưng khi Luke đưa đôi môi xuống gần ngực thì Meggie đột ngột xô ra.

Như thế đủ rồi, Luke!

Đoạn cuối làm Meggie thất vọng, cảm thấy hơi bị xúc phạm. Luke cũng nhậ ra điều đó trong khi dìu Meggie bước trở lên xe. Anh ta đứng lại một lúc để vấn điếu thuốc, đầu óc suy nghĩ miên man. Anh vẫn tự cho rằng mình là một người tình, một tay chinh phục có bản lĩnh. Cho đến nay, các cuộc chính phục của anh ta chưabao giờ bị phản ứng. Phải nói rằng, ngoại trừ vóc dáng của mình, Luke có một kinh nghiệm tình dục không hơn một người làm thuê trung bình ở nông thôn. Anh ta gần như không hiểu gì vê các phản ứng thầm kín ở người phụ nữ, ngoài ra những điều bản thân anh thích và chủ yếu thuộc về lý thuyết.

Đối với Meggie, Luke tự nhủ phải hết sức thận trọng, không cho phép mình làm nàng hoảng sợ hay kinh tởm. Sự khoái cảm phải hoãn lại, có thế thôi. Anh phải chinh phục Meggie theo chiều hướng tỏ ra thuận lợi, với những bông hoa và sự ân cần chăm sóc, chứ không nên quá sỗ sàng.

Hai người im lặng một lúc rồi Meggie thở ra, ngả lưng trên chiếc ghế nệm ôtộ

- Em xin lỗi anh, Lukẹ

- Tôi cũng thế, rất hối tiếc về việc đã xảy ra. Tôi không hề có ý định xúc phạm cộ

- Ồ không đâu! Anh không hề xúc phạm em. Không đâu thật mà! Chỉ có điều em không quen lắm cái chuyện đó. Anh làm em hoảng sợ chứ không phải xúc phạm.

- Meghann ơi! Luke thốt lên, buông tay lái anh ta nắm lấy hai tay của Meggie đang đặt trên đầu gối. Này nhé, cô đừng nhớ đến chuyện ấy nữa. Chúng ta hãy quên đi.

- Đúng thế, chúng ta đừng nhớ đến nữa, Meggie tán đồng.

- Anh ấy chưa bao giờ ôm hôn cổ Luke tò mò hỏi.

- Ai?

Trong câu hỏi của Meggie hình như có sự lo âu? Nhưng tại sao lại lo âu như thế nhỉ?

- Cô có nói với tôi cô đã từng yêu, do đó tôi suy đoán là cô cũng hiểu đôi chút về chuyện... Tôi rất ân hận, Meghann. Đúng ra tôi phải hiểu rằng, sống cô lập nơi xa xôi này trong một gia đình như gia đình Cleary, thì câu chuyện mà cô kể với tôi chẳng qua là chuyện yêu đương vu vơ của tuổi học trò thậm chí có thể người thanh niên ấy cũng không chú ý đến cộ

- Vâng, vâng, vâng. Luke nên nhìn sự việc như thế. Anh Luke hoàn toàn có lý. Đó chỉ là mối tình vu vơ của tuổi học trò.

Về đến nhà, Luke lại ôm hôn Meggie nhưng lần này anh ta hôn một cách dịu dàng, chỉ đặt môi mình lên môi Meggiẹ

Meggie không chống lại, tỏ ra đồng tình

Anh trở về căn nhà nhỏ dành riêng cho khách và bằng lòng khi nghĩ rằng mình đã không làm tiêu tan đi những hy vọng.

Lần thứ hai Luke ôm hôn Meggie, nàng có một thái độ hoàn toàn khác. Họ tham dự một buổi tiếp tân tổ chức ở Rudna Hunish. Trời lạnh và đường về xa. Luke đã lén mang ra xe vài miếng bánh mì kẹp thịt và một chai rượu sâm banh. Đi được hai phần đường, Luke cho xe dừng lại. Bấy giờ Úc rất hiếm ôtô có trạng bị máy sưởi ấm, nhưng chiếc Rolls lại có.

- Thật là dễ chịu. Vào một đêm giá lạnh như thế này mà ngồi trên xe không cần mặc áo khoác, Meggie mỉm cười nhận xét.

Tiếng máy xe Rolls nổ đều đều như tiếng kêu gừ gừ của một con vật giữa sự vắng lặng của khung cảnh bao la, còn bên trong hơi ấm tỏa ra cũng đều đều nghe như tiếng thở than. Hai loại âm thanh rất khác nhau, nhưng đều êm dịu. Luke tháo cà vạt, mở chiếc nút ở cổ áo sơ mi. Đột ngột, Luke quay sang choàng tay ôm nàng, Meggie vẫn cảm thấy gắn chặt vào Luke, sau đó không kháng cự, nàng để cho Luke kéo nàng áp sát vào ngực. Lần này, Luke không đốt giai đoạn. Môi của Luke như con bướm khi đáp trên đôi má mềm mại, khi đậu trên đôi mắt nhắm lại, đưa nhẹ rất lâu trên hai hàng lông mi, rồi trở lại đáp trên cái miệng có hình dáng trẻ thơ đã làm cho Luke điên người lên ở ngay cuộc gặp gỡ đầu tiên. Rồi đến cổ, rồi làn da mịn màng, tươi mát của bờ vai... và Luke không thể dừng lại được nữa. Nhưng trong đầu Luke vẫn sợ Meggie kháng cự. Mấy ngón tay anh ta bắt đầu tấn công hàng nút phía sau chiếc áo của Meggie.

... Khi Luke đã ngồi ngay ngắn, máng lại hai sợi dây brơ-ten quần lên vai mình và cài lại nhanh gọn hàng nút áo sau lưng Meggie, anh nói:

- Anh nghĩ rằng chúng ta nên làm đám cưới, Meghann. Các anh của em sẽ không đồng ý chút nào về việc vừa rồi chúng ta đã làm.

- Vâng, em cũng thấy như thế, Meggie đồng ý, mắt nhìn xuống, hai má đỏ ửng lên.

- Chúng ta sẽ thông báo cho họ biết vào sáng mai.

- Tại sao không? Càng sớm càng tốt.

- Thứ bảy tới, anh sẽ lái xe đưa em đi Gilly. Chúng ta đến gặp linh mục Thomas. Chắc là em thích cử hành hôn lễ trong nhà thờ.

Không ai ngạc nhiên lắm khi hay tin và cũng không ai có ý nghĩ chống lại hôn lễ.

Điều ngạc nhiên duy nhất cho gia đình là việc Meggie dứt khoát không chịu viết thư cho Đức cha Ralph để thông báo tin này và phản ứng gần như điên loạn của nàng khi Bob đưa ra ý kiến mời cha Ralph dự lễ cưới. Không, không, không! Meggie hét lên. Từ trước đến giờ, Meggie không bao giờ nói lớn tiếng.

Fiona hứa sẽ không đề cập một chữ nào về chuyện này trong thư từ liên lạc với Đức cha Ralph. Hình như bà cũng không quan tâm lắm điều đó, kể cả chuyện Meggie chọn được một người chồng. Việc làm sổ sách cho trang trại lớn như Drogheda chiếm gần hết thời giờ của bà. Những gì bà ghi lại trong sổ tay có thể cung cấp cho bất cứ nhà viết sử nào muốn tả lại đời sống điển hình ở một nơi chăn nuôi cừu ở Úc.

Chủ nhật 22 tháng 7 năm 1934 đã được ghi vào sổ tay của bà như sau: Trời trong, nhiệt độ sáng sớm một độ. Hôm nay không đi lễ. Bob có mặt ở nhà; Jack đi Murrimbah với hai nhân công, Hughie đi West Dam với một nhân công. Beerbarrel đưa cừu ba tuổi từ Budgin đi Winnemurra. Nhiệt độ lên cao lúc mười lăm giờ: 29 độ. Phong vũ biểu ổn định, 777 milimét. Gió hướng tây. Thực đơn buổi ăn chiều: thịt bằm, khoai tây luộc, càrốt và su, bánh pu-đinh với nho. Meghann Cleary sẽ thành hôn với Luke O'' Neill, thợ chăn nuôi vào thứ bảy 25 tháng tám tại Nhà thờ Thánh Giá ở Gillabone. Ghi lại lúc hai mươi mốt giờ; nhiệt độ: 7. Trăng khuyết còn lại một phần tư..





Sau khi chuẩn bị xong xuôi cho lễ thành hôn, Luke nói với vợ sắp cưới:

- Em yêu, anh nghĩ ra sẽ đưa em hưởng tuần trăng mật ở đâu rồi.

- Ở đâu anh?

- Ở miền bắc Queensland. Trong khi em ở tiệm may, anh có nói chuyện với vài tay trong quán rượu Imperial. Họ có nói cho anh biết ở cái xứ trồng mía ấy rất dễ kiếm tiền đối với một người khỏe mạnh không sợ lao động như anh.

- Nhưng anh đã có một việc làm tốt ở đây rồi!

- Một người đàn ông biết tự trọng không thể sống bám vào gia đình vợ. Anh muốn chúng ta kiếm thật nhiều tiền để mua một miếng đất ở Queensland. Anh muốn việc đó thực hiện trước khi anh đã quá già không còn khả năng nghĩ đến nữa. Khi không có trình độ văn hóa thì khó mà tìm một vị trí trong xã hội tốt, nhất là trong cuộc khủng hoảng hiện nay. Nhưng ở Queensland đang thiếu lao động, anh sẽ làm ra tiền gấp mười lần hơn ở Drogheda này.

- Bằng cách nào?

- Chặt mía.

- Chặt mía à? Đó là công việc của một người cu ly mà!

- Không đâu, em lầm rồi. Những người cu ly quá nhỏ con để đạt năng suất của những công nhân da trắng và em cũng dư biết luật lệ ở Úc không cho nhập cư những người da đen và da vàng đến đây tìm việc làm dù với một đồng lương thấp hơn chúng ta. Người ta sợ rằng họ sẽ lấy mất bánh mì của người Úc. Hiện nay công nhân chặt mía đang thiếu, do đó làm công việc này có rất nhiều tiền. Rất ít người to lớn và khỏe mạnh có đủ sức làm. Anh thì đủ sức.

- Có phải ý anh muốn nói chúng ta sẽ sống luôn ở bắc Queensland?

Meggie nhìn Drogheda qua cửa kính. Những cây khuynh diệp cao lớn, xa xa là bãi chăn cừu và rừng cây. Thế là ta sẽ không còn sống ở Drogheda nữa, có nghĩa là sẽ ở một nơi nào đó mà Đức cha Ralph sẽ không bao giờ tìm gặp được. Thế là ta vĩnh viễn không gặp lại Ralph mà gắn chặt cuộc đời mình với một người xa lạ đang ngồi trước mặt. Không còn khả năng trở lại với quá khứ chăng?

Đôi mắt của Meggie biểu lộ một nỗi buồn không cần che giấu, nhưng Luke không thèm chú ý đến. Bất cứ người phụ nữ nào dù có dịu dàng và đẹp như Meggie Cleary cũng không đủ sức lèo lái anh tạ

Đầy tự tin, Luke đi thẳng vào vấn đề. Có những lúc cần sự khéo léo, mưu mẹo nhưng trong trường hợp này, theo anh ta sự thô bạo có ích hơn.

- Meghann, anh hơi cổ lỗ.

- Thật à?

Meggie nhìn Luke tò mò. Cậu hỏi ngược lại của Meggie hàm ý nhưng có sao đâu?

- Đúng thế, Luke nói tiếp. Theo anh sau khi cưới nhau, tất cả tài sản của người vợ thuộc về người chồng, cũng như của hồi môn xưa kia. Anh biết em có chút đỉnh tiền, do đó anh thấy cần phải làm đám cưới ngay từ bây giờ. Sau khi chúng ta chính thức sống với nhau, em sẽ ký các giấy tờ cần thiết, số tiền của em thuộc về anh. Anh nghĩ rằng nói trước các ý định của anh với em như vậy là thẳng thắn hơn; em còn thời giờ để tự do chấp nhận hay từ chối.

Trong suy nghĩ Meggie không hề tính chuyện giữ riêng số tiền ấy mà vẫn nghĩ một khi trở thành vợ Luke nàng sẽ giao tất cả cho chồng. Phần đông các cô gái Úc đều như thế, ngoại trừ vài trường hợp chịu ảnh hưởng nền giáo dục tinh tế hơn thì lại khác. Đa số tự coi mình là nô lệ của chồng như nô lệ với lãnh chúa hay một ông chủ nào đó. Fiona và các con luôn luôn lệ thuộc Pađy và từ khi chồng chết, Fiona chuyển giao quyền cho Bob, người kết vị. Người đàn ông làm chủ tiền, nhà, vợ và các con. Meggie không bao giờ có ý định đặt lại vấn đề.

- Ồ! Em đâu có biết rằng việc ký các giấy tờ là cần thiết, Luke. Em chỉ nghĩ tất cả những gì của em đương nhiên trở thành của anh sau ngày cưới.

- Xưa kia đúng là như thế nhưng những thằng chính khách ngu đần ở Canberia đã thay đổi mọi thứ khi chúng nhìn nhận quyền bầu cử của phụ nữ. Anh muốn rằng mọi chuyện đều rõ ràng và đâu ra đó giữa chúng ta, Meghann. Chính vì thế mà anh muốn em biết rõ ngay từ bây giờ mọi chuyện sẽ như thế nào.

- Nhưng em chẳng thấy có gì bất tiện cả Luke à, Meggie cười nói.

- Em có bao nhiêu tiền tất cả?

- Hiện giờ, mười bốn ngàn bảng. Ngoài ra em nhận thêm hằng năm hai ngàn bảng nữa.

Luke reo lên như thán phục:

- Mười bốn ngàn bảng! Thế là nhiều tiền quá, Meghann. Đúng là anh nên trông coi số tiền này. Tuần tới chúng ta sẽ đi gặp ông giám đốc ngân hàng và em nhớ nhắc anh báo với ông ta rằng từ nay tất cả tiền chuyển vào trương mục của em đều phải chuyển thẳng vào tên anh. Em biết không, anh sẽ không đụng một đồng xu, số tiền dành dụm ấy sẽ giúp chúng ta sau này mua một trang trại. Những năm tới, cả hai chúng ta sẽ làm việc cật lực và tiết kiệm từng đồng xu chúng ta làm ra. Đồng ý chứ?

- Vâng, Luke - Meggie tán đồng



Sau lễ cưới, Meggie trở thành bà Luke O'' Neill, rồi cả hai lên đường đi bắc Queensland. Cuộc hành trình rất mệt nhọc. Chặng đầu đi Goondiwindi, tàu hỏa đầy ắp người, không có toa nằm. Chặng tiếp đi Carins, dù có toa nằm, Luke vẫn mua lại vé ngồi hạng nhì khiến cho Meggie phải kêu lên:

- Anh Luke, chúng mình có tiền mà. Nếu anh đã quên ghé qua ngân hàng lấy tiền thì em cũng có sẵn trong xắc tay một trăm bảng, tiền của Bob cho em. Sao anh không giữ chỗ hạng nhất ở toa có giường nằm?

Luke trố mắt nhìn Meggie, sự kinh ngạc hiện rõ từng nét trên gương mặt của anh ta.

- Nhưng cuộc hành trình đến Dungloe chỉ có ba ngày, tại sao lại phí tiền mua vé toa nằm trong khi cả hai chúng ta đều còn trẻ và khỏe mạnh? Ngồi trên tàu hỏa vài ngày cũng không chết đâu Meghann! Dù sao đã đến lúc em phải hiểu rằng em đã kết hôn với một anh công nhân bình thường, chứ không phải với một tên thực dân giàu có và đáng ghét.

Ngồi sụp xuống ghế bên cửa sổ, người mệt rã rời, tay chống cằm, Meggie nhìn ra cửa kính tránh không cho Luke phát hiện nước mắt đang dâng lên và sắp sửa trào ra. Lòng Meggie như muốn nổi loạn hay nói đúng hơn, là một ý nghĩ vùng dậy. Tuy nhiên tự ái và sự lì lợm ngăn không cho Meggie lao vào một cuộc cãi vã không xứng đáng.

Suốt cuộc hành trình Meggie nhức đầu kinh khủng và không ăn được một thứ gì. Trời nóng khủng khiếp, chưa bao giờ ở Gilly trải qua một cái nóng như thế này. Chiếc áo cưới xinh xắn bằng vải xoa màu hồng bây giờ lem luốc bởi khói và bụi than đen sì từ cửa sổ bay vào.

Đến ga Cardwell, hai người xuống tàu. Luke mau chân đến một tiệm bán cá và khoai tây chiên đối diện với nhà ga. Anh mang về hai khứa cá chiên đầy mỡ, gói trong giấy báo.

- Nếu ai chưa thưởng thức món cá ở Cardwell thì không thể nào hình dung được cái ngon của nó, Meghann yêu quí. Cá ở đây ngon nhất thế giới! Này, em dùng đi, rồi em cho anh biết ý kiến.

Meggie liếc nhìn khứa cá đầt mỡ, liền đó lấy khăn tay che miệng, chạy vội đến phòng vệ sinh. Luke chạy theo đứng ngoài hành lang chờ; một lúc sau Meggie trở ra mặt tái nhợt, người run rẩy.

- Chuyện gì vậy? Em không được khỏe?

- Em cảm thấy không được khỏe từ khi chúng mình rời ga Goondiwindị

Chiều tối, tàu hỏa đến Dungloe, Meggie không còn sức để bước đi bình thường nhưng vì tự ái nàng vẫn giấu Luke. Meggie theo sau Luke như người say rượu. Anh ta nhờ người trưởng ga chỉ giùm một khách sạn dành cho công nhân.

Phòng khách sạn hẹp, đồ đạc bày biện kệch cỡm nhưng đối với Meghann lúc này còn hơn cả thiên đàng. Không kịp thay đồ Meggie buông người xuống giường.

- Em hãy nằm nghỉ một chút trước khi ăn tối. Anh ra ngoài một vòng xem ở đây thế nào.

Meggie thiếp đi trong giấc ngủ mỏi mệt, bên tai vẫn nghe tiếng bánh xe sắt lăn trên đường rày và cái giường lắc lư theo nhịp con tàu.





Có ai đó đã cởi giày và vớ, trước khi đắp lên mình Meggie tắm vải giường. Nàng vươn vai mở mắt ra và nhìn chung quanh. Luke ngồi bên cửa sổ, một chân rút lên, đang hút thuốc. Nghe vợ trở mình, Luke quay lại mỉm cười.

- Này cô ơi! Cô đóng vai một người vợ mới cưới thật dễ thương! Trong khi anh sốt ruột chờ đợi để bắt đầu tuần trăng mật thì vợ anh ngủ vùi luôn hai ngày! Lúc đầu anh hơi lo vì không làm sao gọi em thức dậy được nhưng ông chủ khách sạn đã giải thích với anh rằng có nhiều phụ nữ cũng ngủ vùi như thế sau một cuộc hành trình bằng tàu hỏa với khí hậu ẩm thấp trong vùng. Bây giờ em thấy thế nào?

- Em cảm thấy dễ chịu hơn, cảm ơn anh. Đành rằng em trẻ và khỏe mạnh nhưng dù sao em vẫn là một phụ nữ. Sức chịu đựng của em vẫn kém hơn anh chứ.

Luke đến ngồi bên mép giường, nắm tay Meggie vuốt ve tỏ ý hối hận.

- Anh xin lỗi em, Meghann. Anh quên đi em là một phụ nữ. Em thấy không, anh chưa quen với vai trò làm chồng của mình. Có thế thôi. Em có đói không?

- Em chết đến nơi vì đói. Gần một tuần qua em có ăn gì đâu.

Luke đưa Meggie vào tiệm ăn Trung Hoa sát bên khách sạn. Bây giờ ăn gì cũng thấy ngon. Ăn xong Luke nắm tay dẫn Meggie đi dạo khắp Dungloe cứ như thành phố này thuộc về anh ta. Cung cách đó cũng hợp lý vì Queensland là nguyên quán của Luke. Trên đường phố Dungloe có rất nhiều người Trung Hoa, đàn ông và phụ nữ ăn mặc gần giống nhau khiến Meggie rất khó phân biệt. Gần hết hoạt động thương mại đều nằm trong tay người Trung Hoa. Cửa hàng đầy đủ và lớn nhất mang tên Ah Wong'' s; phần đông các cửa hiệu cũng đều của người Trung Hoa. Ở đâu cũng thấy xe đạp, hàng trăm chiếc; rất ít xe ôtô, tuyệt nhiên không có ngựa như ở Gilly. Dungloe hoàn toàn khác các thành phố miền tây. Ở đây rất nóng, nóng dữ dội, mặc dù chỉ khoảng 32 độ. Ở Gilly có lúc nhiệt độ lên đến 46 nhưng không khí thấy dễ chịu hơn.

- Luke ơi, em mệt quá không chịu nổi nữa! Chúng ta hãy trở về khách sạn - Meggie vừa nói vừa thở hổn hển dù mới đi bộ không hơn một cây số.

- Tùy ý em. Chính cái không khí ẩm làm cho em mệt. Ở đây mưa quanh năm, khó phân biệt mùa nào với mùa nào. Nhiệt độ ở khoảng giữa 29 đến 35.

Về đến khách sạn, Luke mở cửa phòng rồi nép qua một bên để Meggie bước vào một mình.

- Anh xuống quầy rượu uống một ly bia. Anh sẽ trở lại trong nửa giờ, như thế có đủ thời giờ cho em sửa soạn.

- Vâng, Luke - nàng vừa nói vừa nhìn Luke với vẻ hốt hoảng.

Khi Luke trở về phòng thì Meggie đã tắt đèn, phủ tấm chăn lên đến cằm. Luke không thể nín cười, kéo giật tấm vải ra khỏi người Meggie và vứt xuống đất.

- Trời nóng như thế này quá đủ rồi em ạ. Chúng ta không cần tấm vải này đâu.

Meggie nghe tiếng chân Luke bước trong phòng, nhìn thấy bóng của Luke trong khi anh cởi quần áo.

- Em để bộ đồ ngủ của anh trên bàn phấn - Meggie nói thì thầm.

- Quần áo ngủ? Trời nóng thế này mà mặc quần áo ngủ? Anh vẫn biết ở Gilly người ta đánh giá đủ điều một người đàn ông không mặc quần áo khi lên giường, nhưng chúng ta đang ở Dungloe em à! Em đang mặc áo ngủ à?

- Vâng.

- Thế thì vứt nó ra đi. Nó chỉ làm cản trở chúng ta.

Mò mẫm trong bóng tối, cuối cùng Meggie đã cởi bỏ được chiếc áo ngủ bằng vải phin mỏng mà bà quản gia Smith với lòng thương yêu Meggie đã bỏ công thêu với chủ đích để nàng mặc trong đêm tân hôn. Meggie cầu trời trong bóng tối Luke sẽ không thấy rõ nàng.

Luke đoán không sai. Meggie cảm thấy thoải mái và tươi mát hơn khi nằm dài trên giường không bị mảnh vải nào vướng vào thân thể, để cho cơn gió nhẹ từ những cửa sổ nhỏ mở rộng mơn trớn làn da láng mịn.

Nhưng khi Meggie tưởng tượng có một thân thể khác nóng ran nằm kế bên thì nàng lại thấy chán nản.

Lò xo giường kêu lên; Meggie nghe một thứ da thịt ướt đẫm mồ hôi chạm vào tay, khiến nàng không khỏi giật mình. Luke nằm nghiêng qua, choàng tay ôm lấy Meggie. Lúc đầu, nàng không đồng tình, nhưng vẫn nằm yên. Vậy mà khi nghĩ đến cái miệng của Luke, cái hôn bằng lưỡi sỗ sàng của anh ta, Meggie vùng vẫy cố thoát ra khỏi vòng tay của Luke. Nàng không muốn có sự tiếp xúc trong cái nóng nực này, nàng không muốn được ôm ấp và nàng cũng không muốn có Luke. Diễn tiến đêm nay không giống chút nào cái đêm trên chiếc xe ôtô Rolls khi cả hai từ Rudna Hunish trở về nhà. Meggie không cảm nhận được ở Luke điều gì gọi là âu yếm, một phần thân thể mạnh bạo của Luke đang cố sức đẩy vẹt hai đùi Meggie ra, trong khi đó một bàn tay với những móng tay không được cắt sát bấm sâu vào mông nàng. Sự e dè lúc đầu biến thành sợ hãi. Luke không cần biết nàng nghĩ gì, cảm giác ra sao trong lúc này. Rồi bỗng nhiên, anh ta buông Meggie ra, ngồi dậy, sờ soạng, rồi tìm gặp một cái gì nắm kéo ra, gây nên một tiếng động rất lạ.

- Tốt hơn là nên đề phòng trước - anh ta nói hổn hển. Em nằm ngửa đi - Không phải như thế! Sao em lại dốt đến thế.

- Không, không, Luke, em không muốn đâu! - Nàng muốn hét lên. Thật kinh khủng, tục tĩu. Đến một lúc, dù vừa mệt vừa sợ hãi đến mờ cả lý trí, Meggie vẫn phải thét lên nghe xé tai.

- Em im đi! Luke ra lệnh. Cái gì kỳ cục vậy! Có phải em muốn làm náo động cả khách sạn này để cho mọi người hiểu lầm là anh định giết em? Nằm im đi. Chuyện này với em cũng không đau đớn gì hơn những người khác đâu! Nằm im đi. Anh bảo nằm im đi.

Meggie vùng vẫy như một người bị quỷ ám, cố hất văng cái vật khủng khiếp đã gây cho nàng sự đau đớn nhưng với tất cả sức nặng của thân xác, Luke đè bẹp nàng không thể cục cựa và dùng tay ngăn không cho Meggie hét.

Một lúc rất lâu Luke mới chịu buông tha, lăn qua một bên nằm yên, thở dồn dập.

- Lần sau em sẽ thích thú hơn, Luke nói giữa những cơn thở hổn hển. Lần đầu bao giờ cũng thế - rất đau đối với người phụ nữ.

Nhưng rồi lần thứ hai, thứ ba cũng thế. Luke tỏ ra kinh ngạc, không hiểu tại sao nàng vẫn vùng vẫy la hét, tưởng rằng sau lần đầu thì sự đau đớn sẽ tự nhiên tan biến đi. Cuối cùng Luke nổi giận, quay lưng lại, nhắm mắt ngủ. Meggie cảm thấy nước mắt nhỏ xuống hai bên má rồi lẫn vào trong tóc. Nằm ngửa nhìn lên trần nhà, Meggie ước ao được chết đi hay ít ra được trở lại cuộc sống xưa kia ở Drogheda.



- Anh đã tìm được việc làm cho em, Luke nói với Meggie lúc hai người ăn sáng.

- Sao? Tìm việc làm cho em trước khi chúng ta tìm được một căn nhà?

- Meggie! mướn nhà làm gì, thật là vô ích. Anh đi chặt mía, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhóm thợ chặt mía giỏi nhất Queensland gồm những người Thụy Điển, Ba Lan, Ãi Nhĩ Lan do một tay tên là Arne Swenson điều khiển. Trong khi em ngủ anh đã gặp hắn. Hiện nhóm của hắn thiếu một người và hắn bằng lòng nhận anh hai mươi bảng một tuần, số tiền ấy đâu phải nhỏ.

- Có phải anh định nói là chúng ta không sống chung cùng một nơi?

- Không thể được Meggie! Phụ nữ không được phép ở lán trại của bọn đàn ông. Vả lại ở nhà một mình em sẽ làm gì? Tốt hơn hết là em cũng nên làm việc; tất cả đồng tiền mà chúng ta làm ra sẽ dùng vào việc mua trang trại.

- Nhưng em sẽ ở đâu? Em sẽ làm loại công việc gì? Ở đây đâu có gia súc như ở Drogheda?

- Không đâu. Chính vì thế mà anh đã tìm ra một nơi em có thể ăn ở luôn mà anh khỏi phải tốn kém. Em sẽ làm việc tại Himmelhoch như người giúp việc cho gia đình Ludwig Mueller. Đây là một tay trồng mía lớn nhất trong vùng, còn vợ hắn thì bị tàn tật. Bà ta không thể dọn dẹp nhà cửa. Anh sẽ đưa em đến đó sáng mai.

- Nếu đó là sự chọn lựa của anh... (Meggie nhìn xuống chiếc xắc tay). Luke, có phải anh đã lấy một trăm đồng bảng của em?

- Anh đã gởi tất cả vào ngân hàng. Không lẽ em đi dạo lại mang theo số tiền lớn như thế sao Meggie?

- Nhưng như thế là anh đã lấy của em đến đồng xu cuối cùng. Dù sao em cũng cần chút đỉnh tiền xài vặt chứ?

- Trời ơi em cần tiền để làm gì? Bắt đầu sáng mai em ở Himmelhoch và em không có dịp nào để xài tiền. Còn tiền trả khách sạn bây giờ anh sẽ lo. Đã đến lúc em phải hiểu rằng em đã lấy một người chồng lao động thực sự chứ không phải là một cô gái được một tên thực dân giàu có dư tiền liệng qua cửa sổ.

Tất cả tiền hàng tháng em làm ra, Muwller sẽ không trả thẳng cho em mà sẽ chuyển vào trương mục tên anh ở ngân hàng. Anh cũng sẽ gởi vào ngân hàng tất cả tiền làm ra. Anh không xài đồng nào cho riêng anh, em cũng biết điều đó. Cả hai chúng ta, không đụng vào, vì số tiền đó là tương lai của chúng ta, nó là cái trang trại của chúng ta.

- Vâng, em đã hiểu, Meggie tán đồng. Anh tỏ ra rất biết điều, Luke. Nhưng nếu em có một đứa con thì sao?

Thoạt đầu, Luke định nói cho Meggie biết thật sự sẽ không có con trước khi mua được trang trại nhưng Meggie đang nhìn lên Luke khiến anh ta tránh sang phía khác:

- Chúng ta sẽ giải quyết vấn đề đó khi nào xảy ra. Anh muốn chúng ta khoan có con đã trước khi mua được trang trại.

Không mái gia đình, không tiền, không con. Coi như cũng không chồng. Meggie bỗng cười to lên. Luke cũng cười theo, nâng tách trà lên chúc mừng:

- Hoan hô capốt Ănglê.





Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.