Tiếng Cười Trong Bóng Tối

Chương 32



Bà già hái cỏ trên sườn đồi nhìn thấy từ hai hướng ngược nhau trên một chiếc ô tô và hai người đi xe đạp đang tiến gần đến chỗ ngoặt gấp. Từ một chiếc máy bay chở thư đang xuyên qua lớp bụi xanh lấp lánh của bầu trời để đi về hướng biển, người phi công có thể nhìn thấy những vòng lượn hình chữ chi của con đường, bóng hai cánh máy bay lướt ngang sườn núi ngập nắng và hai ngôi làng cách xa nhau đến mười hai dặm. Có lẽ nếu bay cao hơn, người ta còn có thể cùng lúc nhìn thấy những dãy núi vùng Provence và một thành phố xa xăm ở một đất nước khác, như Berlin chẳng hạn, nơi thời tiết cũng đang nóng, bởi vào cái ngày đặc biệt này cả dải lục địa từ Gibraltar đến Stockholm được tô màu nắng êm dịu.

Tại Berlin, vào chính ngày đặc biệt này, người ta bán rất nhiều kem. Bé Irma từng đưa ánh mắt nặng trĩu vẻ thèm thuồng nhìn người bán kem phết lên vỏ bánh quế mỏng một lớp dày cái chất màu vàng vàng mỗi khi nếm làm lưỡi người ta nhảy múa và làm răng cửa đau nhức một cách ngọt ngào. Vì thế khi bước ra ban công và nhận ra một người bán kem như thế, Elisabeth cảm thấy kỳ lạ vì ông ta mặc toàn quần áo màu trắng, còn bà thì toàn màu đen.

Sáng đó bà tỉnh giấc với cảm giác rất bồn chồn; giờ đây trong cơn bải hoải lạ lùng lần đầu bà nhận ra mình vừa thoát khỏi trạng thái mê mụ tẻ ngắt đã thành quen với bà gần đây, và bà không hiểu nổi sao mình cảm thấy khó chịu lạ lùng đến vậy. Bà nán lại trên ban công mà nghĩ về ngày hôm trước, một ngày chẳng có gì đặc biệt: chuyến lái xe thông lệ đến nghĩa trang, những chú ong đậu trên bó hoa của bà, vẻ long lanh ẩm ướt của hàng rào vuông vắn quanh mộ, sự tĩnh lặng và mặt đất mềm mại.

“Chuyện gì đây?” bà tự hỏi. “Tại sao mình thấy bứt rứt thế này?”

Từ trên ban công, bà thấy người bán kem đội mũ lưỡi trai màu trắng. Cái ban công dường như bay vút lên cao, lên cao nữa. Mặt trời ném những tia nắng sáng lóa xuống những viên ngói – tại Berlin, tại Brussels, tại Paris và xa hơn nữa về phía Nam. Chiếc máy bay chở thư đang hướng đến St. Cassien. Bà già đang hái cỏ trên sườn núi đá. Ít nhất trong suốt cả năm bà ta sẽ còn kể cho người khác nghe bà đã trông thấy bằng cách nào... và bà đã trông thấy những gì...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.