Tiếng Sét Xanh

Chương 12



Với quyết tâm giải quyết như thế đã in sâu vào tâm trí rồi, nên Lauren lái xe đi làm vào ngày thứ hai rất phấn khởi và toàn tâm toàn ý vì công việc.

Vào giờ nghỉ trưa, mấy cô thư ký mời nàng đi giải khát tại một quán rượu gần đó và nàng nhận lời. Điện thoại ở bàn giấy reo vang khi nàng đi ăn trưa trở về. Bỏ cái ví xuống bàn, nàng quay nhìn văn phòng vắng lặng của Jim, và cầm ống nghe lên. Ông Weatherby gọi.

- Cô Danner đấy ư? Mời cô đến gặp tôi tại phân bộ nhân viên ngay nhé!

Năm phút sau, khi Lauren vừa vào ngồi ở văn phòng ông Weatherby, thì ông ta nói:

- Chúng ta không có nhiều thì giờ, vì vậy tôi xin vắn tắt. Để bắt đầu, tôi sẽ giải thích cho cô biết tin tức của mỗi nhân viên đã được kê khai trong từng đơn xin việc, do các máy điện toán của Công nghiệp Hoàn cầu tự động lưu trữ. Vì vậy, khi nào có một dự án đòi hỏi sự khéo léo đặc biệt hay tài năng, phân bộ nhân viên được chỉ định thực hiện cuộc thăm dò bằng máy điện toán. Sáng hôm nay, trưởng phân bộ nhân viên của Công nghiệp Hoàn cầu được báo phải tìm một thư ký giàu kinh nghiệm và khéo léo, biết nói thông thạo tiếng Ý. Máy điện toán đã chọn cô. Đến lúc này, lần thứ hai, máy điện toán lại chọn cô nữa. Người đầu tiên là bà Lucia Palermo đã làm việc trong dự án này trước đây, nhưng bà ta đang nghỉ ốm. Cô phải rời chỗ làm thường ngày vào mỗi buổi chiều trong ba tuần tới đây. Tôi sẽ thông báo cho ông William biết việc này khi ông đi ăn trưa về, và tôi sẽ bố trí một cô thư ký khác làm việc với ông ấy, trong khi cô tham gia dự án này.

Lauren phản đối sự giao việc độc đóan này bằng cách bật ra những lời rời rạc:

- Nhưng tôi đang cố gắng để làm quen với công việc hiện tại của tôi mà! Vả lại, ông William cũng chẳng bằng lòng chút nào về chuyện này đâu.

- Ông William không có sự chọn lựa nào khác - Ông Weatherby ngắt ngang cách lạnh lùng - tôi không biết chính xác loại dự án cần sự thông thạo tiếng Ý của cô, nhưng tôi biết rõ đó là loại ưu tiên số một và tuyệt mật.

Ông ta đứng lên và nói tiếp:

- Cô đến văn phòng ông Sinclair ngay bây giờ.

- Sao? - Lauren kinh ngạc đến há hốc mồm ra muốn nhảy dựng lên vì hoảng hốt - Ông Sinclair có biết chính tôi là người được giao việc bên cạnh ông ta không?

Ông Weatherby nhìn nàng làm nàng bối rối.

- Ông Sinclair hiện đang dự một hội nghị và cô thư ký riêng của ông ấy thấy không cần phải làm gián đoạn cuộc họp của ông ấy bằng sự thay đổi nhỏ này.

Một bầu không làm nén lại sự kích thích, dường như lan toa? khắp tầng lầu thứ tám mươi, khi Lauren đi qua khu trải thảm dày màu xanh ngọc bích, để tới chiếc bàn giấy hình tròn nằm chính giữa khu tiếp tân của Nick. Nàng nói với cô tiếp viên da ngăm đen:

- Tôi là Lauren Danner. Ông Sinclair cần một thư ký biết hai thứ tiếng, và tôi được phân bộ nhân viên gửi tới đây.

Cô tiếp viên ngoái lại về phía cánh cửa văn phòng Nick để mở, và sáu người đàn ông đang đi ra. Cô ta nói lịch sự:

- Tôi sẽ báo cho ông Sinclair biết cô đang có mặt ở đây.

Chuông điện thoại chợt reo. Cô ta cầm ống nghe lên rồi nói nhỏ với Lauren:

- Cô vào ngay đi. Ông Sinclair đang chờ cô.

Lauren nghĩ một cách tức giận: không, hắn đang chờ Lucia Palermo.

Cánh cửa gỗ đào hoa tâm to lớn của văn phòng Nick chỉ khép hờ, và Nick đang ngồi nói điện thoại sau bàn giấy, lưng quay lại phía Lauren. Hít một hơi dài, nàng đi vào phòng lớn trải thảm màu kem và lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng nàng.

- Đúng thế - Nick nói vào điện thoại sau một lúc nghĩ - Hãy gọi cho văn phòng ở Washington và bảo toán liên lạc vấn đề lao động là tôi muốn họ đến trụ sở dầu lưa? Hoàn cầu ở Dallas tối nay.

Kẹp giữ điện thoại giữa hai vai và tai, Nick với tay lấy một hồ sơ trên bàn giấy và đọc. Nick đã cởi áo vét, mỗi khi chàng lật các trang giấy, chiếc áo sơ mi trắng căng phồng trên đôi vai rộng, chắc nịch, và tấm lưng thon của chàng. Hai bàn tay Lauren cảm thấy ngứa ngáy khi nàng nhớ lại cái sức cường tráng khêu gợi của tấm thân đàn ông vạm vỡ ấy, cái cảm giác ấm áp của làn da rám nắng ấy ở dưới đầu ngón tay của nàng...

Lướt nhìn qua, nàng vội kềm chế lại những cảm giác nóng bỏng đang nở ra trong nàng. Xa xa ở bên trái nàng là ba chiéc ghế nệm dài họp thành hình chữ U rộng, quanh một cái bàn cà phê lớn lót kính ở trên. Chính nơi đó, Nick đã quì xuống để xem xét mắt cá chân của nàng bị thương đêm đầu tiên nàng gặp chàng.

Nick đang lặng lẽ nói vào điện thoại:

- Nhắc cho nhà máy lọc dầu ở Oklahoma biết, có lẽ họ cũng có vấn đề phải làm cho đến lúc chuyện này giải quyết xong.

Lại ngưng một lúc, Nick nói tiếp:

- Tốt! Hãy gọi lại cho tôi sau khi gặp toán liên lạc các vấn đề lao động ở Dallas.

Nick gác máy và lật một trang hồ sơ đang đọc.

Lauren mở miệng định thông báo sự có mặt của mình, nhưng ngưng lại kịp. Nàng không thể thoải mái gọi chàng là Nick, và nhất định nàng từ chối cách gọi trân trọng “Ông Sinclair”. Vì vậy, khi nàng bước tới chiếc bàn giấy đồ sộ bằng gỗ đào hoa tâm, nàng chỉ nói:

- Cô tiếp viên của ông bảo tôi vào đây.

Nick đột ngột quay lại: đôi mắt màu xám không để lộ cảm xúc, chàng quẳng tập hồ sơ lên bàn giấy, thọc tay sâu vào túi quần và lặng lẽ nhìn nàng. Chàng chờ cho đến khi nàng đứng ngay trước chàng, chàng mới bình tĩnh lên tiếng:

- Cô đã chọn lúc không thích hợp để xin lỗi rồi Lauren ạ. Tôi phải rời khỏi đây trong vòng năm phút nữa, vì có hẹn đi ăn trưa.

Lauren tức uất lên vì tính tự phụ quá quắt của chàng, rằng nàng nợ chàng một lời xin lỗi, nhưng nàng chỉ mỉm cười trêu chọc:

- Tôi ghét làm sứt mẻ cái tôi cao ngạo của ông lắm, nhưng tôi không đến đây để xin lỗi. Tôi đến bởi vì ông Weatherby ở phân bộ nhân viên gởi tôi đến.

Quai hàm của Nick cứng lại. Chàng ngắt lời:

- Sao?

- Để phụ giúp vào một dự án đặc biệt cần một thư ký tăng cường trong vòng ba tuần lễ sắp tới.

- Cô chỉ làm tôi mất thì giờ - Nick đáp, làm nàng đau buốt - Thứ nhất, cô không đủ khả năng hay kinh nghiệm để làm việc ở trình độ cao. Thứ nhì, tôi không muốn cô ở đây.

Cái nhìn của chàng làm cho cơn tức giận của nàng sôi lên, và nàng không thể dằn lòng mà không phát cáu:

- Tốt! - Nàng nói ngay và quay lui - Bây giờ ông có đủ lòng tốt để gọi cho ông Weatherby và nói cho ông ấy rõ không? Tôi đã cho ông ấy biết lý do mà tôi không muốn làm việc với ông. Vậy mà ông ấy cứ nài nỉ tôi đến đây.

Nick chụp mạnh máy nội đàm:

- Gọi ông Weatherby cho tôi - Chàng gắt gỏng, rồi nhìn như xé vào Lauren:

- Cô đã nêu những lý do nào ra với ông ấy?

Lauren nói dối cách phẫn uất:

- Tôi đã nói với ông ấy rằng, ông là tên dâm đãng, hiếu thắng, tự cao, tự đại, và tôi thà chết còn hơn là làm việc với ông!

- Cô đã nói với ông Weatherby như thế hả? - Chàng hỏi với một giọng đe doa..

Lauren vẫn giữ nụ cười trên môi:

- Ừa!

- Rồi Weatherby nói sao?

Không chịu được cái nhìn lạnh lùng của chàng muốn làm nổ tung nàng ra; Lauren quyết định đi tới cùng sự bia. đặt của nàng:

- Ôi, ông ấy bảo rằng rất nhiều đàn bà mà ông đã ngủ với họ, có lẽ cũng cảm thấy như tôi vậy. Nhưng ông ấy khuyên tôi đặt lòng trung thành với công việc, cao hơn là sự hiểu biết tôi rút ra được từ ông.

Nick nói một cách nhẹ nhàng:

- Lauren, cô đáng bị đuổi việc.

Trong thâm tâm, Lauren có cả một khối hỗn đn, vừa tức giận, vừa đau đớn, vừa sợ hãi, nhưng nàng vẫn giữ bình tĩnh. Cúi đầu chào rất lịch sự, nàng nói:

- Ông biết đó, ông đã không muốn tôi làm việc với ông nữa, và tôi đã cố nói cho ông Weatherby rõ như vậy.

Nàng bắt đầu bước về phía cửa, còn nói thêm:

- Nhưng ông ta cho rằng, khi ông biết tôi nói thạo hai thứ tiếng, thì ông sẽ đổi ý.

Nick chế giễu cách khinh khỉnh:

- Thạo hai thứ tiếng ư?

Nàng quay mặt lại nhìn chàng, tay vẫn để trên nắm cửa:

- Ồ, tôi biết đấy. Tôi có thể nói cho ông nghe chính xác những gì tôi nghĩ về ông theo tiếng Ý thành thạo của tôi.

Lauren thấy quai hàm cứng ngắt của Nick giật giật, nàng nói thêm bằng giọng thấp và gay gắt:

- Nhưng thú vị hơn nhiều là nói điều ấy với ông bằng thứ tiếng Anh: Ông là đồ trời đánh!

Mở toang cánh cưa?, Lauren bước ra ngoài khu tiếp tân lộng lẫy. Nàng đang bấm nút gọi thang máy thì một bàn tay của Nick đụng vào cổ tay nàng:

- Trở lại văn phòng của tôi ngay! - Chàng gầm qua kẽ răng.

- Buông tay tôi ra! - Lauren khẽ gầm lên, tức giận.

Nick cảnh cáo:

- Có bống người đang nhìn chúng ta kià! Hoặc là cô tự mình đi vào văn phòng tôi, hoặc là tôi kéo cô vào trong đó trước mặt họ.

- Cứ kéo đi! - Lauren tức tối quay lưng lại phía Nick - tôi sẽ kiện ông vì tội hành hung và trát đòi bốn người ấy ra hầu toà làm nhân chứng.

Thật là bất ngờ, sự đe doa. của nàng lại moi ra được một nụ cười ngưỡng mộ của chàng.

- Cô có đôi mắt đẹp không thể tả. Khi cô tức giận, càng...

- Im đi! - Lauren rít lên, và dữ dội giựt cổ tay mình thoát khỏi tay Nick.

Chàng trêu chọc đầy gợi ý:

- Tôi đã từng...

- Đừng giở cái giọng ấy ra với tôi. Tôi không muốn bất cứ cái gì ở ông cả.

- Đồ nói dối. Cô muốn bất cứ thứ gì ở tôi.

Sự giả lả có vẻ trêu đùa ấy đã làm Lauren không còn thở mạnh và đối kháng được nữa. Thất bại, nàng tựa vai vào bức tường đá cẩm thạch và nhìn Nick với vẻ nài nỉ:

- Nick, vui lòng để tôi đi.

- Tôi không thể - Trán Nick nhăn lại một vẻ bối rối khó chịu - Bất cứ khi nào gặp cô, tôi không thể để cô đi!

- Ông đuổi tôi rồi cơ mà!

Chàng cười toe toét:

- Tôi vừa mướn cô lại.

Lauren cảm thấy đuối sức bởi sự xáo trộn trong những phút vừa qua khi phải chống lại nụ cười tác hại của Nick. Vả lại, nàng cũng thử liều với công việc này xem sao. Bực bội, nàng rời bỏ tức tường và theo chàng vào văn phòng thư ký riêng, thông với văn phòng chàng bằng một cánh cửa.

- Mary - Nick nói với người đàn bà tóc màu xám có cái nhìn sắc như dao vừa đứng dậy - đây là Lauren Danner. Lauren sẽ làm việc về dự án Rossi. Lúc tôi đi ăn trưa, bà dọn cho cô ấy một bàn giấy riêng ở đây và bắt đầu dịch lá thư Rossi gửi tới sáng nay.

Nick quay lại nhìn Lauren với một nụ cười nồng ấm thân mật trong ánh mắt.

- Cô và tôi sẽ bàn bạc nhiều khi tôi trở về.

Mary Callahan như bảng tên trên bàn giấy bà ta chỉ rõ, dường như không thích thú gì về sự có mặt của Lauren trong văn phòng của bà hơn là chính cô ta. Nhìn Lauren, bà ta nói:

- Cô còn trẻ quá, Lauren ạ!

- Tôi đang già đấy thôi! - Lauren đáp lại.

Phớt lờ cái nhìn châm chọc của người đàn bà lớn tuổi, Lauren ngồi vào cái bàn thư ký đối diện với bàn của Mary trong văn phòng rộng lớn.

Vào lúc một giờ ba mươi phút, điện thoại của Mary reo lên. Lauren rời khỏi bàn để trả lời điện thoại.

- Mary đó ư? - một giọng nữ có văn hóa hỏi với vẻ nghi ngờ.

- Không, đây là Lauren Danner - Lauren đáp theo cách thích hợp nhất của người thư ký - Cô Callahan vừa rời khỏi văn phòng. Tôi có thể nhận lời nhắn lại cho cô ấy không ạ?

- Ồ, xin chào, Lauren - giọng nói vang lên với sự ngạc nhiên thân hữu. Đây là Ericka Moran. Tôi không muốn làm cản trở Nick, nhưng xin cô báo cho Nick biết rằng tôi từ New York tới trong chuyến bay chót vào ngày mài. Nói với Nick là tôi sẽ đến thẳng câu lạc bộ Recess, và gặp anh ấy tại đó vào lúc bảy giờ tối.

Lauren ngạc nhiên thấy Ericka thật sự đã nhớ ra nàng, và cảm thấy nặng nề khi phải ghi lại lời nhắn của những cô bạn gái của Nick.

- Ông ấy đi ăn trưa, nhưng tôi sẽ chuyển lời cô đến ông ấy - Lauren hứa cách phấn khởi. Nàng gác máy, và máy lại reo lên tức thì. Lần này người đàn bà gọi có giọng nói miền Nam thấp và khàn.

Bà ta hỏi về “Nicky”. Lauren bấu vào ống nghe rất chặt, khiến tay nàng bị đau, nhưng nàng đáp một cách lịch sự:

- Tôi rất tiếc. Ông ấy đã đi ra ngoài. Tôi có thể ghi lại lời nhắn không ạ?

Cái giọng nói đầy dục tình ấy thở ra:

- Ôi, quái quỉ gì đâu! Đây là Vicky. Anh ấy đã không nói cho tôi biết bữa tiệc tối thứ bảy long trọng hay không, và tôi không có ý niệm gì thích hợp để chọn đồ mặc. Tôi sẽ gọi lại cho anh ấy tại nhà tối nay.

Thì cứ mà gọi đi! Lauren nghĩ và gần như buông máy xuống.

Nhưng lúc Nick ăn trưa trở về thì nàng bình tĩnh trở lại. Trong ba tuần tới, nàng tự hứa, nàng sẽ gắn bó với kế hoạch ban đầu của nàng và sẽ đối xử với Nick theo cách thân ái lịch sự như với bất cứ đồng nghiệp nào. Nếu chàng thúc ép nàng, nàng sẽ chỉ hành động đáp lại một cách trêu đùa, và nếu điều đó làm chàng buồn bực, lại càng hay.

Máy nội đàm trên bàn kêu lên rè rè. Giọng nói phong phú chất nam của Nick làm nàng cảm thấy xúc động một cách thích thú:

- Lauren, xin cô vui lòng đến đây.

Chàng thật sự đã sẵn sàng “cuộc bàn bạc lâu dài” giữa hai người. Lauren nhặt lên các phiếu điện thoại nhắn chàng, và đi vào văn phòng của chàng.

Nàng nói, hai hàng lông mày thanh tú của nàng nhướng lên:

- Có chuyện gì vậy hả?

Nick ngồi vắt vẻo bên mép bàn, tay khoanh trước ngực. Chàng dịu dàng nói:

- Bước tới đây đi!

Lauren cảnh giác ngắm cái cách ngồi thoải mái và nét nhìn khêu gợi, vuốt ve trong mắt chàng. Nàng tiến tới trước và dừng lại ngoài tầm tay với của chàng. Chàng nói:

- Chưa đủ gần đâu.

- Vậy là gần quá rồi!

Vẻ trêu đùa ánh lên trong mắt chàng và giọng chàng đầy vẽ mơn trớn ngọt ngào.

- Chúng ta cần thoa? thuận lại một vài vấn đề riêng tư giữa hai ta. Tại sao chúng ta lại không đi ăn tối nay nhỉ? - Nick gợi ý.

Lauren lịch sự từ chối bằng cách nửa đùa nửa thực:

- Thật đáng tiếc, tôi đã có hẹn rồi.

- Được, thế còn tối mai thì sao? - Chàng hỏi và đưa một tay về phía nàng.

Lauren ném các mảnh giấy ghi lời nhắn cho chàng vào lòng bàn tay của chàng.

- Anh đã có hẹn sẵn rồi. Cô Moran hẹn vào lúc bảy giờ tối tại câu lạc bộ Recess.

Nick lờ đi như không nghe lời nhắc. Chàng nói:

- Tôi sẽ đi Ý vào ngày thứ tư.

- Chúc anh thượng lộ bình an - Lauren đáp lại dịu dàng.

- Tôi sẽ trở về vào thứ bảy - Chàng nói tiếp với vẻ thiếu kiên nhẫn - Chúng mình sẽ...

- Thật đáng tiếc - Lauren nói với nụ cười trêu tức làm cho chàng bực bội - Tôi bận vào thứ bảy và anh cũng thế. Vicky gọi điện thoại hỏi anh bữa tiệc tối thứ bảy có long trọng không - Và bởi vì nàng muốn thấy sự tức giận rõ rệt của chàng, nên nàng nói thêm với một nụ cười mỉm khiến chàng sững sờ - Cô ấy gọi anh là Nicky - Tôi nghĩ, thật là âu yếm.

- Tôi sẽ huỷ bỏ cái hẹn ấy - Nick nói dứt khoát.

- Nhưng tôi không bỏ cuộc hẹn của tôi. Nào, bây giờ còn chuyện gì nữa không?

- Còn, trời tru đất diệt gì đâu! Còn chứ sao không? Anh đã làm tổn thương em, và anh xin lỗi em.

- Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh - Lauren đáp gọn - Dù sao, anh đã làm tổn thương tự ái của tôi.

Chàng nheo mắt lại nhìn nàng:

- Lauren, anh đang cố để xin lỗi em, vì thế...

Lauren cắt ngang:

- Anh đã xin lỗi rồi là xong.

- Vì thế chúng mình có thể tiếp tục lại kể từ đây - Nick nói cách lưu luyến thiết tha.

Sau một hồi nghĩ ngợi, chàng nói tiếp:

- Vì uy tín của cả hai chúng ta, chúng ta phải kín đáo thận trọng để tránh sự đàm tiếu trong công ty. Anh nghĩ, nếu giữ gìn cẩn thận hợp lý khi chúng mình ở bên nhau thì chúng mình có thể xoay xở...

Tức giận, chứ không thể vui lòng. Hai má nàng đỏ rần lên, nhưng nàng cố nói ra lời một cách bối rối:

- Xoay xở cái gì? Một vụ lôi thôi chăng?

- Lauren - Nick nói với giọng cảnh cáo - Anh thích em, và anh biết em cũng thích anh. Anh cũng biết em đã tức giận vì anh đã tập cho em biết làm tình và rồi...

- Ồ, tôi không thế đâu - Lauren phản đối, nhưng đã hả dạ - Tôi không coi cái chuyện làm đêm ấy là quan trọng gì đâu!

Cẩn thận lùi lại một bước, nàng nhẹ nhàng nói thêm:

- Thật ra, tôi đã quyết định rằng, khi nào tôi có một đứa con gái bằng tuổi tôi, tôi sẽ gọi điện thoại cho anh. Nếu anh còn “xí quách”, tôi sẽ gởi nó tới anh để anh...

Nick phóng tới trước, chụp được eo ếch của nàng, kéo nàng vào giữa hai chân chàng, cặp đùi chắc nịch của chàng kẹp chặt lấy hông nàng. Mắt chàng giương lên vừa tức giận vừa thách thức:

- Sao em vừa đẹp lại vừa quá quắt...

Miệng chàng cúi xuống, chộp lấy môi nàng và với cơn đói khát thô bạo, hôn nàng ngấu nghiến không chút nương tay.

Lauren cắn răng, ngậm miệng lại, chống lại nụ hôn quyến rũ muốn làm nàng bủn rủn chân tay. Với một cố gáng cao độ, nàng quay mặt tránh đi.

- Đồ trời đánh, ngưng lại đi! - Nàng như nghẹt thở, phải vùi mặt vào ngực chàng.

Tay chàng đang bấu chặt trên vai nàng khẽ buông lơi đôi chút, và chàng nói, giọng khàn khàn, hổn hển:

- Nếu anh có thể ngừng lại được, thì em hãy tin anh đi, anh đã ngừng rồi.

Nhưng ngón tay của chàng luồn vào mái tóc nàng, hai bàn tay chàng khum lại ôm lấy mặt nàng và ép nàng nhìn vào chàng.

- Sau khi em rời khỏi Harbor Springs, anh vẫn còn nghĩ mãi tới em. Suốt cuộc họp trong buổi ăn trưa hôm sau, anh không thể tập trung được vào bất cứ việc gì ngoài em. Anh không thể ngừng lại được!

Lời thú nhận của chàng làm tiêu tan hết sức chống cự của nàng. Nó chinh phục và quyến rũ nàng một cách lạ kỳ mà không nụ hôn nào có thể đạt được. Nick thấy rõ sự đầu hàng ấy - qua đôi môi mềm mại run rẩy của nàng. Chàng nhìn đăm đăm vào nàng, mắt chàng rực lên khi cúi đầu xuống.

- Đây là dự án ưu tiên số một tuyệt mật hàng đầu đòi hỏi sự có mặt của Lauren, phải không?

Jim lên tiếng trêu chọc nụ hôn của hai người, khiến họ quay đầu về phía văn phòng của Mary, nơi ông ta đang đứng ở bậc cửa.

Lauren thoát khỏi vòng tay Nick khi Jim bước vào

- Chuyện này sẽ làm cho Lauren lôi thôi - Jim nói với Nick, vẻ suy tư - Việc đầu tiên là tôi sợ Mary chứng kiến cảnh này. Và vì bà ấy trung thành với anh cách mù quáng, bà sẽ kết án Lauren.

Lauren hốt hoảng nghĩ rằng Mary đã nhìn thấy họ và càng sửng sốt về điều Jim sắp nói ra.

- Việc thứ hai - Ông ta nói dối với một nụ cười nồng ấm - Cái hẹn mà anh muốn Lauren bỏ đi vào thứ bảy là cái hẹn của cô ấy với tôi. Vì tôi là bạn lâu năm và là người gần gũi anh nhất, tôi không nghĩ rằng, một con người có tinh thần thượng võ như anh, anh lại chiếm mất cái đêm đã hẹn của tôi.

Nick nhíu mày lại, không vui. Nhưng Jim vẫn tiếp tục:

- Vì cả hai chúng ta đều chủ tâm theo đuổi Lauren, tôi nghĩ, chúng ta phải lập ra vài luật chơi.

Ông ta trầm ngâm một lát, đoạn nói:

- Bây giờ Lauren có phải là người cần được tranh thắng theo tinh thần mã thượng ở đây, tại văn phòng này, hay không? Tôi hoàn toàn muốn dự tranh lâu dài bằng cách...

Cuối cùng, Lauren mới bình tĩnh lại và nói được:

- Tôi từ chối nghe thêm bất cứ một lời nào nữa về vụ này.

Nói xong, nàng liền hiên ngang bước sang phòng làm việc của Mary.

Jim bước ra theo, nhưng vẫn giữ nụ cười thách thức trực tiếp vào Nick:

- Như tôi đã nói, tôi hoàn toàn muốn.

Nick cắt ngang cách ngắn gọn:

- Tôi thành thật mong anh có lý do vững chắc để đến gặp tôi mà không báo trước.

Jim cười khúc khích để giảm bớt căng thẳng:

- Quả thật có thế. Curtis đã điện thoại tới khi tôi ra ngoài. Tôi cho rằng hắn muốn bàn về thương vụ...

Lauren đã đến ở ngưỡng cửa văn phòng của Mary, khi cái tên đó vẳng đến tai nàng: Curtis. Lòng bàn tay nàng bắt đầu toát mồ hôi. Curtis là một trong sáu cái tên mà Philip Whitworth đã yêu cầu nàng phải lắng nghe.

Curtis muốn bàn bạc về thương vụ...

Nàng buông mình xuống ghết, máu căng lên lùng bùng trong tai, khi nàng cố lắng nghe cho rõ câu chuyện từ văn phòng Nick. Nhưng hai người đàn ông đã nói nhỏ lại, và tiếng lách cách đáng giận của chiếc máy chữ chạy điện của Mary đã khiến nàng không thể lắng nghe được nữa.

Curtis có thể là cái tên đầu tiên hơn là cái tên cuối cùng. Michael Curtis là tên mà Philip đã ghi cho nàng nhưng Jim mới chỉ nhắc đến Curtis. Lauren đã dò dẫm trong niên giám điện thoại của Công nghiệp Hoàn cầu để trong ngăn bàn giấy. Hai người đàn ông có tên Curtis được ghi trong danh sách, có lẽ là một trong hai người đó. Nàng không thể tin rằng Jim hành động như là một người trung gian cho tên gián điệp mà sự phản bội của hắn đang phá hoại công ty của Philip. Không thể là Jim được.

Giọng Mary lạnh lùng như một tảng băng:

- Nếu cô không có việc gì làm, tôi rất sung sướng được giao cho cô một ít việc của tôi.

Lauren thẹn đỏ mặt và kiên trì trở lại công việc của mình.

Nick đi họp suốt buổi chiều. và vào lúc năm giờ, Lauren thở rả một tiếng nhẹ nhõm. Trở lại tầng dưới của công ty Sinco, nàng nghe xôn xao âm thanh của một ngày làm việc đang kết thúc. Lauren gật đầu chào những người đàn bà đã cùng ăn trưa với nàng tại quán giải khát. Mắt nàng để ý đến Jim khi ông ta rảo bước quanh góc bàn giấy của nàng.

Ông ta nghiêng đầu về phía văn phòng của ông, rồi hỏi Lauren:

- Cô có muốn chúng ta nói chuyện không?

Khi Lauren đã ngồi vào ghế bọc da đối diện với bàn giấy của ông ta, Jim trêu chọc:

- Sao? chúng ta phải tiến tới - Chúng ta chắc chắn đã bước qua cái điểm mà ta “phải giữ kẽỂ” với nhau rồi.

Lauren tức giận hất mái tóc đang phủ trước trán nàng:

- Cái gì đã khiến ông đứng đó và... và vểnh tai nghe hết mọi chuyện? Cái gì đã khiến ông bịa những chuyện đã làm giữa hai ta - giữa ông và tôi?

Jim dưa. lưng vào ghế, môi nở nụ hôn gượng gạo:

- Lúc tôi đi ăn trưa về và biết cô đã được chuyển qua làm việc chỗ Nick, tôi liền lên đó để biết chắc cô có làm việc được thoải mái không. Mary bảo tôi, cô vừa mới vào văn phòng của Nick, vì thế tôi đã mở của và nhìn vào trong để xem cô có cần giúp gì không? Ở đó, cô đang mỉm nụ cười thiên thần với hắn. Khi cô đưa cho cho hắn các lời nhắn của những người đàn bà khác và bác bỏ lời đề nghị của hắn về “một vụ”.

Đầu vẫn tựa trên thành lưng ghế, Jim nhắm mắt lại và cười ngặt nghẽo.

- Ồ, Lauren, cô thật phi thường! Tôi vừa rời đi khi cô đã đẩy hắn quá xa, và bảo hắn là cô sẽ gọi điện thoại cho hắn khi con gái cô đến tuổi khôn lớn, để hắn, ơ, hắn có thể “tập tành” cho cô bé như tôi đã biết được hắn đã “tập tành cho cô”

Jim nheo mắt, nhìn thấy đôi má Lauren đỏ rần và buông thõng một tay.

- Dù sao, cô cũng đã chống lại “sự trả đuã thân xác” của Nick khá tốt. Tôi đã quyết định bỏ đi khi Nick gây áp lực với cô và nói với cô rằng hắn không thể tập trung vào được việc gì nữa ngoài cô ra. Cô đã vội chụp lấy sợi dây như người sắp chết đuối, và cô đã bắt đầu chìm nghỉm. Vì thế tôi mới bước vào để giúp cô có thì giờ để thoát nạn.

Lauren kiên trì gạn hỏi:

- Tại sao ông làm vậy?

Jim ngần ngại một lúc, lòng đầy nghi hoặc. Đoạn ông ta nói:

- Bởi vì tôi thấy cô đã khóc nức nở vì hắn, và bởi tôi không muốn cô bị tổn thương. Vì một điều, nếu cô bị tổn thương, cô sẽ bỏ việc, mà tôi thì muốn có cô ở quanh đây.

Đôi mắt nâu nồng ấm của ông ta nhìn nàng với nét nhìn ngưỡng mộ:

- Thưa tiểu thư, cô không những là một người đẹp để làm cảnh cho văn phòng, cô còn là một người phụ nữ khôn ngoan, thông minh và có tài năng.

Lauren mỉm cười cám ơn lời khen, nhưng nàng không muốn bỏ qua câu chuyện. Jim đã giải thích vì sao ông ta can thiệp, nhưng chưa nói tại sao ông ta đã làm cho Nick nghĩ rằng đã có việc gì đó giữa nàng và ông ta. Lauren đoán liều:

- Và... nếu Nick nghĩ rằng ông đã lưu tâm đến tôi, tôi sẽ càng trở nên đáng thách thức hơn nữa. Nếu thế, Nick sẽ dành nhiều thì giờ để theo đuổi tôi, phải thế không?

Trước khi Jim có thể trả lời, Lauren nói luôn một cách dịu dàng:

- Và nếu Nick bận săn đuổi tôi. Nick sẽ không có nhiều thì giờ để du dương với Ericka Moran, phải không?

Jim nheo mắt lại:

- Nick, Ericka và tôi đã cùng học chung ở đại học. Chúng tôi đã từng là bạn trong nhiều năm rồi.

Lauren kích động:

- Bạn thân chứ?

Jim nhìn châm chọc vào nàng, rồi làm dịu đi bằng một cái nhún vai:

- Ericka và tôi đã đính hôn, nhưng chuyện đó đã nhiều năm trước cơ.

Rồi ông ta cười vang lên một cách tinh quái:

- Có lẽ tôi phải làm đúng cái điều mà tôi đã nói với Nick: tự tôi phải theo đuổi cô cho tôi.

Lauren mỉm cười:

- Tôi có cảm thưởng rằng ông cũng đáng chán và đểu giả như Nick vậy.

Dường như Jim cứng người lại khi nghe nàng chọc tức thêm:

- Phải đấy, ông như thế - Nhưng ông còn quyến rũ hơn nhiều về mọi thứ.

Ông ta đáp cách khô khan:

- Thành thật cám ơn!

- Ông và Nick là anh em họ hàng, phải không? - Lauren hỏi thế để mong được biết thêm về Nick.

- Không. Nick học đại học nhờ hưởng học bổng. Nick không cần sự tương trợ họ hàng của tôi. Đừng lo cho Nick, cô bé khờ khạo dễ thương ạ! Nick không có tiền, nhưng có chất xám - Nick là một kỹ sư xuất sắc. Nick cũng chinh phục được rất nhiều cô gái, kể cả một số cô gái mà tôi muốn.

- Tôi không hề cảm thấy phải lo lắng gì cho Nick cả - Lauren chối và đứng dậy, bỏ đi.

- A này - Jim ngăn nàng lại và nói thêm - Tôi đã nói chuyện với Mary để cho bà ấy biết ai đã quyến rũ ai trong mấy tuần qua.

Lauren thở dài có vẻ cam chịu:

- Tôi mong rằng ông đã không...

- Thật đáng nguyền rủa, tôi đã thấy vui khi làm thế Mary đã làm việc từ lâu cho ông nội Nick và biết rõ Nick từ khi anh ta còn bé. Bà ấy hết lòng trung thành với Nick. Bà ta cũng lên mặt đạo đức thánh thiện với sự ghê tởm ra mặt những phụ nữ ngổ ngáo theo đuổi Nick. Bà ta sẽ làm cho đời sống của cô trở thành địa ngục.

Lauren nói cách chống đối:

- Nếu bà ta là một kẻ đạo đúc thánh thiện, tôi không thể tưởng tượng được làm sao bà ta có thể làm việc với Nick?

Jim nháy mắt:

- Nick và tôi là những người được bà ta châm chước. Bà ta được thuyết phục rằng, hai chúng tôi không phải là những con người khắc khổ.

Lauren dừng lại ở bậc cửa và quay lại hỏi cách vụng về:

- Jim, có phải tôi là lý do duy nhất khiến cho ông lên trên ấy? Tôi nghĩ, ông đã bịa chuyện cần xin lỗi Curtis về việc muốn điều đình một thương vụ nào đó?

Đôi mắt màu nâu của Jim nhìn Lauren một cách to mò:

- Không, đó là sự thực. Nhưng chỉ là một sự xin lỗi suông.

Ông ta cười khúc khích khi mở cặp ra và đùa hết giấy tờ vào. Ông ta nói tiếp:

- Khi cô đã đi rồi. Nick cũng đã nói toạc ra rằng, chuyện Curtis không đủ khẩn trương để biện minh cho việc tôi phải lên đó và can thiệp vào... Sao cô lại hỏi về Curtis?

Lauren lạnh người. Nhưng nàng tỏ ra trong trắng và minh bạch:

- Chẳng có lý do nào cả, tôi chỉ hỏi thế thôi.

Ông ta xách cặp lên:

- Nào, chúng mình đi. Tôi sẽ ra ngoài với cô.

Họ cùng đi qua hành lang lát đá cẩm thạch. Jim đẩy một trong những cánh cửa kính nặng nề cho Lauren đi trước. Việc đầu tiên nàng thấy khi ra ngoài ánh sáng mắt trời, là Nick đang sải bước về phía một chiếc Limousin dài, bóng mượt, màu bạc đợi chàng ở lề đường. Khi Nick trườn mình vào chỗ ngồi, chàng ngước nhìn toà cao ốc và thấy hai người. Chàng nhìn với đôi mắt như muốn xé xác Jim, rồi mới quay qua Lauren. Đôi mắt xám của chàng như mỉm cười hứa hẹn với nàng - và cảnh cáo: ngày mai anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc thế nữa đâu.

- Thưa ông Sinclair, đi đâu ạ? - Người tài xế hỏi khi Nick đã ngồi dưa. trong chiếc xe hơi lộng lẫy.

- Đến phi trường Metro.

Chàng quay đầu nhìn Lauren đi băng qua đại lộ với Jim. Với đôi mắt thẩm mỹ, chàng ngắm nhìn cái dáng đi thanh lịch của nàng. Có một nét cân bằng êm ả, một nỗi tự hào bên trong nàng, khiến nàng duyên dáng thêm khi di chuyển.

Người tài xế thấy có một chỗ trống trong dòng xe cộ, và thế là chiếc Limousin lao tới trong dòng ô tô đang di chuyển vào giờ cao điểm. Lúc này Nick nghĩ về điều đó, bất cứ cái gì ở Lauren cũng mời gọi chàng. Trong thời gian chàng quen biết nàng, nàng đã trêu chọc chàng, đã làm chàng tức điên lên, đã kích thích nhục cảm của chàng. Nàng đã là tiếng cười, là nhục cảm, là sự thanh lịch và thách đố, tất cả đều bọc lại trong một gói quà vô cùng quyến rũ.

Tự lưng vào chỗ ngồi êm ái, Nick mường tượng tới việc phải hoạch định để chiếm lại nàng. Thật là điên rồ nếu phải dan díu với một trong các nữ nhân viên của mình, nếu chàng biết sẽ xảy ra như vậy, chàng đã bố trí công việc cho nàng ở công ty của một người bạn. Nhưng bây giờ đã quá trễ. Chàng đã muốn nàng.

Chàng đã muốn nàng ngay đêm đầu tiên, khi chàng lăng xăng đưa cho nàng ly tonic và nhận thấy rằng đây không phải là một cô bé mới lớn, mà là một phụ nữ xinh đẹp, thanh tú. Nick mỉm cười nhớ lại cảm tưởng trên mặt nàng khi nàng quan sát sự sửng sốt của chàng. Nàng đã hưởng trước sự ngạc nhiên của chàng, và nàng đã thích thú khi màn bí mật càng lúc càng được mở toang ra.

Chàng đã quyết định ngay đêm ấy, là phải giữ một khoảng cách với nàng. Nàng quá trẻ đối với chàng... chàng đã không thích sự ham muốn không thể giải thích được mà chàng đã có kinh nghiệm. Khi nàng cười cảnh cáo chàng nếu “chiếc hài” vừa khít chân nàng, thì nàng sẽ biến chàng thành một con cóc đẹp trai. Nếu sự khao khát của chàng đã không thắng được lý do khi đưa nàng vào quán ăn của Tony, thì chàng đã không bao giờ mời nàng về Harbor Springs. Vậy mà chàng đã đưa nàng về đó.

Và nàng đã là một cô gái còn trinh... Lương tâm Nick cắn rứt chàng, và chàng thở ra khó chịu. Thê thảm biết bao, nếu chàng không làm tình với nàng, một tên đàn ông khác sẽ làm, và ngay tức thì. Jim William muốn nàng. Có cả tá đàn ông khác cũng muốn nàng. Chàng nhớ lại cách ngưỡng mộ có tính toán của rất nhiều giám đốc của chàng ngắm nhìn nàng trong buổi tiệc tối thứ bảy. Hình ảnh Lauren đứng ngoài ban công đêm ấy sống lại trong tâm trí chàng:

- Bốn tuần lễ trước, tôi đã nghĩ rằng anh là một người khá.

Nàng đã bật lên câu nói ấy trong lúc trông nàng như một thiên thần tức giận.

- Bốn tuần lễ trước tôi đã không biết rằng anh là một tên vô tổ chức, lộn xộn và tinh thần sa đọa!

Nàng đã biết cách chắc chắn để biểu lộ ý kiến của mình nữa chớ, Nick thầm nghĩ.

Theo bản năng chàng có cảnh cáo chàng rằng nếu liên hệ với Lauren sẽ khiến đời chàng trở nên phức tạp. Nàng đã quá thân thuộc với chàng. Chàng đã phải quyết định không thể tiếp xúc thêm với nàng, quyết định ấy đã khiến chàng “đuổi” nàng đi khỏi Harbor Springs. Chàng hẳn đã cho là quyết định ấy đúng, nếu như chàng đã không nhìn thấy lại nàng trong buổi tiệc đêm thứ bảy, trông nàng quá gợi tình và quyến rũ trong chiếc áo dạ hội đáng “nguyền rủa” ấy.

Nàng đã muốn chàng đêm đó, mặc dù nàng muốn phủ nhận điều ấy. Và hôm nay, ở văn phòng, nàng cũng đã muốn chàng. Một trong những việc đầu tiên mà chàng sẽ dạy cho người đẹp dễ thương, dễ giận ấy, là biết chấp nhận nhục cảm cho riêng mình và thừa nhận những ưa thích ấy của mình.

Rồi kế đó, chàng sẽ tắm cho các giác quan của nàng nguồn khóai cảm dục tình mà một người nam có thể đem lại cho một người nữ trên giường ngủ. Chàng cũng dạy cho nàng biết cách làm cho chàng vui thích nữa. Chàng nhớ lại những động tác dịu nhẹ, ngây thơ vì thiếu kinh nghiệm của nàng khi họ Ở Harbor Springs, và cứ nhớ đến là như làm thắt lại nơi thắt lưng của chàng. Tác động mà nàng để lại cho chàng thật khó tả, chàng nghĩ một cách thiết tha khi chàng dời chỗ.

Điều gì sẽ xảy ra khi nàng không thể đương đầu nhạy cảm với việc ái ân? Điều gì sẽ xảy ra khi nàng cảm thấy cách biệt sau cuộc ân ái? Chàng không muốn làm nàng bị tổn thương.

Nick kéo cặp da xuống và mở ra, lôi các tờ hợp đồng mua bán bất động sản mà chàng sẽ điều đình với những người đang bay tới để gặp chàng. Thật đã quá trễ để lo lắng về những hậu quả có thể xảy ra, chàng muốn nàng quá chừng - và nàng cũng muốn chàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.