Tiếng Sét Xanh

Chương 14



Nếu chàng chế nhạo nàng hay cố thuyết phục nàng, nàng sẽ bật khóc. Nhưng chàng không làm cả hai việc đó, nên nàng lấy lại được nghị lực. Ngay cả tạo ra được một nụ cười buồn.

- Nếu chúng ta có một cuộc tình, khi nó qua đi, anh muốn chúng ta thành bạn bè, phải không anh? Anh sẽ mong vậy chớ?...

- Tự nhiên là thế.

- Và vì cuộc tình của chúng ta đã qua đi, chúng ta có thể trở thành bạn bè bây giờ không?

Giọng của nàng xúc động khi nàng thêm:

- Em... Em thật tình thích nghĩ về anh như là người bạn của em.

Nick gật đầu, nhưng không nói gì. Chàng chỉ giãn dị đứng nhìn nàng, đôi mắt xám đầy khó hiểu.

Cuối cùng, Lauren đi bộ đến xe của nàng, tự khen mình đã trưởng thành với cách thức nàng ứng xử. Nàng đã lương thiện và thẳng thắn. Nàng vững vàng và giữ được lập trường. Nàng đã làm “điều phải”, và nàng trở nên người lớn mạnh, khôn ngoan hơn vì thế.

Nàng khoanh tay lại trên vòng tay lái và nước mắt trào ra.

Những ngày còn lại trong tuần, Lauren miệt mài với công việc ở văn phòng. Khi ở nhà, nàng hết nghĩ tới Nick lại lo lắng về tình trạng tài chánh của cha nàng. Bệnh viện đang đòi thanh toán ngay một nửa viện phí. Việc duy nhất nàng có thể làm là bán cây đàn dương cầm rất quý và rất đẹp của mẹ nàng, nhưng nghĩ đến việc đó nàng thấy đau lòng. Nó cũng là cây đàn của nàng, và ở đây, tại Michigan này, nàng đang nhớ nó. Nàng nhớ những lúc đang chơi đàn, nhớ những lúc chọn lựa kỹ trên bàn phím để đánh lại những nốt nhạc khó nghe hay làm cho chán ngán. Vả lại, cha nàng còn chưa được mạnh, và nếu ông cần nhập viện lại, nàng không thể để ông bị mời về vì chưa đóng viện phí kỳ trước.

Cuối buổi chiều thứ sáu, Susan Brook đón nàng ở phân bộ giao tế công cộng và nói với nàng:

- Sinh nhật của Jim vào ngày thứ năm tuần tới. Ở đây có thông lệ là mang tới mừng ông chủ một cái bánh.

Với một tiếng cười khẽ, cô ta nói thêm:

- Bánh và cà fê là lời tha thứ cực kỳ hiệu nghiệm cho việc về sớm trước mười lăm phút mỗi ngày đó mà!

Lauren xác quyết rất nhanh với Susan:

- Tôi sẽ mang bánh lại.

Rồi nàng nhìn đồng hồ, chào tạm biệt Susan và rảo bước về bàn giấy của mình. Philip Whitworth đã gọi điện thoại mời nàng đến dùng cơm tối đêm nay, và nàng không muốn đến trễ.

Trên đường về nhà thay quần áo, Lauren dự tính sẽ nói gì về chuyện Curtis với Philip. Nàng cảm thấy khó chịu về điều ấy. Trước khi nàng chạm đến danh tiếng và công việc của ai, nàng phải biết chắc chắn về những thứ đó. Nếu Philip coi tin tức về dự án Rossi là “thông tin quan trọng” thì ông ta có thể trả công cho nàng mười ngàn đô la như ông đã hứa, nhưng lương tầm nàng gào thét không để cho nàng yên. Nang quyết định viết thư trả cho bệnh viện ba ngàn đô la. Nàng có khả năng mượn số tiền nhiều như thế ở ngân hàng.

Qua bữa cơm, Philip hỏi nàng có thích công việc ở Sinco không. Khi nàng trả lời thích, ông ta nói thêm:

- Vậy cô có nghe ai nhắc đến những tên mà tôi đã dặn cô không?

Nàng ngập ngừng đáp:

- Không, tôi không nghe

Philip thở dài thất vọng:

- Những hợp đồng quan trọng nhất mà chúng tôi đã xem xét để hiến giá chỉ còn vài tuần nữa thôi. Trước khi tôi biết được kẻ nào cung cấp tin cho Sinco, tôi cần những hợp đồng đó.

Lauren lập tức thấy mình có lỗi khi đã không nói cho ông ta về chuyện Curtis hay Rossi. Hơn bao giờ hết nàng cảm thấy bối rối, nửa muốn trung thành với Philip, nưa? muốn làm việc phải.

Carter thêm vào:

- Con đã nói với ba là Lauren không có khả năng làm việc này mà!

Lauren không biết làm sao để khỏi dính vào sự rối rắm này. Để tự vệ, nàng nói:

- Mới vừa được biết gần đây thôi. Tôi được chuyển đến làm việc trong một dự án quan trọng tại tầng lầu thứ tám mươi. Vì vậy, tôi đã không còn làm toàn thời gian ở Sinco cho đến hôm qua, khi Nick - à ông Sinclair bay đi Ý

Tên Nick được nói ra như một dòng điện xẹt ở trong phòng, và ba người nhà Whitworth đều khựng cứng người lại thấy rõ.

Ánh mắt Carter sáng lên vì thích thú:

- Lauren, cô tuyệt quá! Cô đã xoay xở thế nào mà chính cô được chuyển đến làm việc gần hắn. Mẹ kiếp cô sẽ tiếp cận được những nguồn tin tối mật.

- Tôi chẳng xoay xở gì cả - Lauren cắt ngang - Tôi ở đó bởi vì tôi đã ghi trong đơn xin việc là tôi biết nói tiếng Ý, và ông ấy cần một cô thư ký tạm thời thông thạo tiếng Ý để làm việc trong dự án đặt biệt

Cả Philip và Carter đều hỏi một lược:

- Loại dự án gì thế?

Lauren khó chịu liếc nhìn Carter, người đang nhìn nàng chăm chăm qua gọng kính. Rồi nàng nhìn vào hai người đàn ông:

- Philip, ông đã hứa khi tôi chấp thuận vào làm cho Sinco, điều ông đòi hỏi tôi phải làm là cố tìm nghe tên của một trong sáu người kia. Vì vậy, xin ông đừng hỏi tôi về bất cứ điều gì khác. Nếu tôi nói cho ông biết, thì tôi cũng không tốt hơn gì người đang do thám ở công ty của ông.

Ông ta chấp nhận ngay:

- Cháu thân mến ạ, dĩ nhiên là đúng rồi.

Nhưng một giờ sau, khi Lauren đi rồi, Philip quay qua con trai:

- Cô ấy bảo Sinclair bay sang Ý hôm qua. Con hãy gọi điện cho người bạn phi công của con, nhờ anh ta tìm giùm đường bay của Sinclair. Ba muốn biết chính xác hắn đã tới nơi nào ở Italy.

- Ba thực sự tin rằng nó quan trọng đến thế sao?

Philip nhìn chất rượu mạnh vàng óng trong ly:

- Lauren thật sự nghĩ rằng nó rất quan trọng. Nếu không, cô ấy đã nói cho chúng ta biết mà không cảm thấy bị dằn vặt.

Ngưng lại một lát, ông ta nói tiếp:

- Nếu ta tìm ra được dấu vết của hắn, ba muốn con gửi một toán điều tra qua đó để theo dõi hành tung của hắn. Ba linh cảm rằng hắn đang làm một vố lớn.

Lauren nhìn vào chiết nhiệt kế nhỏ bên ngoài cửa sổ phòng ngủ của nàng khi nàng mặc cái quần lính thuỷ và khoác lên mình chiếc áo len mỏng màu vàng nhạt. Nàng cảm thấy cô đơn và quạnh quẽ, dù đang giữa chiều thứ bảy mùa thu nắng đẹp và đang ở trong căn hộ lộng lẫy của nàng. Nàng quyết định đi sắm cho Jim một món quà sinh nhật. Nàng đang phân vân chưa biết nên mua gì cho anh ta, thì đột nhiên tiếng chuông cưa? reo vang làm gián đoạn suy nghĩ của nàng.

Khi mở cửa, nàng sửng sốt trước một người đàn ông cao lớn chóang chật khung cửa. Mặc một chiếc áo sơ mi màu kem hở cổ, và một chiếc áo khoác móc hờ hững trên vai, trông Nick đẹp trai không chịu nổi, khiến nàng có thể kêu lên thành tiếng. Nhưng nàng vội kềm mình lại giữ bình tĩnh, và chỉ tỏ ra tò mò một cách dè dặt:

- Ha! Anh làm gì ở đây vậy?

Chàng nhíu mày:

- Mẹ kiếp, sao tôi biết được!

Không nén được cười, nàng nói:

- Lời tạ lỗi tình cờ là anh đi thăm hàng xóm và tiện thể tạt qua đây.

Nick chế nhạo cách tỉnh bơ:

- Ờ nhỉ, sao tôi lại không nghĩ ra thế nhỉ? Nào, em có mời anh vào không?

Nàng nói thành thật:

- Tôi không biết tôi sẽ mời ra sao?

Tia nhìn của chàng lướt qua khắp thân thể nàng rồi ngước lên môi và dừng lại ở đôi mắt:

- Nếu là em, anh sẽ không mời vào.

Nghẹt thở vì cái nhìn không che giấu nhục cảm của chàng, Lauren quyết định không để mình vương vấn quá lâu với chàng. Và phán đóan theo cách chàng đã nhìn nàng lý do khiến chàng đang ở đây là rất, rất riêng tư. Miễn cưỡng nàng quyết định:

- Nếu thế, tôi theo lời khuyên của anh. Tạm biệt, Nick.

Rồi nàng nói tiếp khi bắt đầu đóng cưa?:

- Và xin cảm ơn anh đã ghé qua đây.

Chàng chấp nhận quyết định của nàng với cái nghiêng đầu rất nhẹ, và Lauren đóng cửa lại. Nàng ép mình phải rời xa cánh cưa? mà bước chân nặng như chì. Cũng trong lúc đó, nàng thầm nhủ, thật là điên nếu để chàng gần gũi mình. Nhưng vừa đi qua nửa phòng khách, nàng đã chịu thua cuộc. Nhón gót chân, nàng rón rén bước nhanh tới cửa, giật cánh cửa mở toang và lao ra ngã vào ngực chàng. Nick đã chờ sẵn ở đó, một tay vươn cao bám vào thành cưa?, cúi xuống nhìn đăm đăm vào khuôn mặt ửng đỏ của nàng với một nụ cười thật tươi, thật thích thú và hiểu biết.

- Chào Lauren. Anh đến thăm hàng xóm và tiện thể tạt vào đây.

Nàng thở dài, đôi mắt màu xanh của nàng tìm mắt chàng:

- Anh muốn gì hả Nick?

- Anh muốn em.

Quả quyết, nàng toan đóng cưa? lại, nhưng chàng đưa tay ngăn:

- Thực tình em không muốn anh ư?

- Em đã nói với anh hôm thứ tư, rằng điều em muốn là không làm gì về chuyện đó nữa cả. Dù cho có gì xảy ra tốt nhất cho em và...

Chàng toét miệng cười như trẻ con và ngắt lời nàng:

- Anh hứa sẽ không mặc quần áo của em, và không ăn cắp tiền của em hay cướp bạn trai của em.

Lauren không thể nhìn được cười khi chàng kết thúc:

- Và anh cũng thề sẽ không bao giờ cắn em nếu em không trở lại gọi anh là Nicky!

Nàng tránh đường để chàng bước vào, rồi cầm lấy áo khoá của chàng treo vào tủ. Khi nàng trở lại. Nick đang đứng tựa lưng vào cánh cửa trước đã đóng, hai tay khoanh trước ngực. Chàng cười lớn:

- Về ý nghĩ thứ hai - anh rút lại phần sau của câu đã hứa: anh sẽ rất thích cắn em!

Nàng trở lại chế nhạo chàng, trái tim nàng xôn xao biết mấy với sự kích thích mà nàng đã biết. Nàng nói:

- Đồ hư!

Chàng ngọt ngào mời mọc:

- Em hãy lại đây, anh sẽ tỏ cho em biết anh hư đến thế nào!

Lauren cẩn thận bước lui một bước:

- Không đời nào! Anh muốn uống cà fê hay coca?

- Cả hai thứ đều tốt.

- Nếu vậy, em sẽ pha cà phê.

- Hôn anh trước đã.

Nàng ném cho chàng một tia nhìn qua vai, rồi đi vào bếp. Trong khi nàng pha cà fê, nàng biết rất rõ rằng chàng đang đứng ở lối vào cửa bếp và đang nhìn nàng.

Chàng hỏi:

- Anh trả lương cho em có đủ thuê căn hộ này không?

- Không. Anh muốn ăn trộm hay sao mà vào đây quan sát chỗ này, chỗ nọ? Em được người ta cho ở đây miễn phí.

Nàng nghe tiếng chân chàng tiến về phía nàng, nên nàng vội vàng bước tới cái bàn cạnh đấy để soạn tách và diã cà fê. Khi nàng bước tới trước, nàng biết chàng đứng bên phải, ngay sau lưng nàng, nhưng nàng không né tránh làm gì trừ phi nàng quay lại đối đầu với chàng.

Chàng hỏi:

- Em có nhớ anh không?

- Anh nghĩ gì vậy? - Nàng khéo léo lẩn tránh câu trả lời trực tiếp, nhưng vừa nói thế thì chàng đã mỉm cười tiếp:

- Có, tốt, nhiều không?

Nàng nhẹ nhàng phản đối:

- Bộ cái tôi cao ngạo của anh ngày hôm nay cần được vuốt ve sao?

- Ừa!

- Tại sao?

- Bởi vì tôi đã bị một người đẹp hai - mươi - ba - tuổi bắn gục, và tôi không thể đẩy nàng ra khỏi tâm trí tôi được.

- Thế thì quá tồi!

Chàng chế nhạo:

- Không phải vậy sao? Người đẹp ấy như một cây gai bên cạnh tôi, một vết bỏng trên gót chân tôi. Cô ấy có đôi mắt thiên thần, có thân hình làm tâm trí tôi mê mẩn, có từ vựng của một giáo sư Anh ngữ và cái lưỡi sắc bén của một con dao mổ.

- Tôi nghĩ là nên cám ơn anh.

Hai bàn tay chàng trượt nhẹ trên cánh tay nàng rồi lần lên hai vai, kéo nàng lại gần sát ngực chàng và nói:

- Tôi thích cô ấy.

Miệng chàng liều lĩnh cúi xuống, và Lauren chờ đợi môi chàng chụp lên môi nàng. Thay vì chàng ghé hôn môi nàng rồi mới bắt đầu khám phá làn da màu kem của chiếc gáy và vai nàng, thì chàng lại rà miệng vào vùng nhạy cảm nhất, rồi chậm rãi đưa miệng lên gáy và tai nàng. Cái bàn dùng trong bếp ở đằng sau và Nick ở đằng trước, Lauren chẳng còn làm gì được hơn là đứng trân tại đó, đón nhận cả một khối cảm giác run rẩy. Miệng chàng đặt một nụ hôn nóng bỏng lên thái dương nàng rồi từ từ hạ xuống môi nàng. Mỗi chỗ trên thân thể nàng, chàng đều dừng lại và nhắc lại đòi hỏi đầu tiên của chàng:

- Lauren, hãy hôn anh đi.

Nàng thì thầm yếu ớt:

- Không!

Chàng nhún vai và bắt đầu hôn thỏa thích lên má kia của nàng, ngưng lại cách chần chừ để tận hưởng luồng cảm giác trên tai nàng, miệng chàng đi từng đường cong vào chỗ trũng của tai nàng. Chàng cắn vào vành tai nàng và Lauren ngây ngất nẩy mình tới trước khiến thân xác cả hai người như tê dại. Một dòng điện truyền qua thân thể của cả hai người và cả hai cứng người lại với cơn sốc cảm giác đó.

- Trời ơi! - Nick thì thầm qua hơi thở và đôi môi chàng bắt đầu lần tới gáy và hai vai trần của nàng.

Lauren thì thầm cách yếu ớt:

- Nick..., xin anh...

- Xin anh cái gì? - Chàng cũng thì thầm trong cổ họng.

- Xin anh hãy để cho hai ta thoát ra khỏi nỗi đau đớn này.

- Không!

Chàng lặp lại tiếng “không!” êm như nhung, rồi ngước đầu lên:

- Em không muốn anh hôn em, cởi áo quần của em và làm tình với em ư?

Đôi môi chàng nhử nhử đến gần và hầu như mỏi mệt với nỗi khát khao cảm thấy chúng đè nghiến xuống môi nàng. Thay vì chàng cúi đầu xuống và chạm nhẹ miệng chàng lên môi nàng, lần đầu ở hướng này rồi lần sau ở hướng khác. Với giọng khàn khàn, chàng mơn trớn ngọt ngào:

- Hôn anh đi em! Anh đã mơ ước cái cách em hôn anh ở Harbor Springs, anh đã cảm thấy em ngọt ngào và ấm áp trong vòng tay anh...

Với một tiếng rên im lặng của sự đầu hàng, Lauren trượt hai bàn tay lên bộ ngực nở nang của chàng, và hôn chàng. Nàng cảm thấy cơn chấn động chạy khắp cơ thể chàng, hơi thở hổn hển của chàng trên môi nàng, trước khi tay chàng ôm siết lấy nàng và say sưa hôn miệng nàng. Cuối cùng, khi chàng rời miệng khỏi miệng nàng thì sự khao khát chạy qua khắp thân nàng một cách mãnh liệt. Chàng thì thầm, giọng khản đặc:

- Giường ngủ ở đâu?

Lauren lùi ra xa vòng tay chàng, và đưa mắt lên nhìn chàng. Mặc chàng đờ đẫn vì đam mê, và sự đòi hỏi bốc lửa trong đôi mắt của chàng. Nàng nhớ lại lần trước nàng đã từng thấy vẻ nài nỉ ấy trong đôi mắt chàng, và nàng đã đầu hàng. Ký ức lóe lên trong tâm trí nàng, làm nàng rùng mình: chàng đã ân ái với nàng ở Harbor Springs, đã ôm ấp, đã vuốt ve nàng, làm như chàng không thể đáp ứng đầy đủ cho nàng, và rồi lạnh lùng đuổi nàng về nhà. Nàng đã học được bài học xấu hổ và đau đớn, là chàng đã hoàn toàn có thể làm cho tình yêu dịu dàng, say đắm và mỏng manh của một người đàn bà trở thành thú vui thể xác, mà không hề cảm thấy một chút vương vấn nào với người đàn bà ấy.

Bây giờ chàng còn muốn nàng nhiều hơn ở Harbor Springs - Lauren hiểu thế. Nàng có thể cảm thấy thế. Nàng cũng gần như bị thuyết phục là chàng thích nàng hơn là chỉ vì khoái lạc, nhưng nàng cũng đã khờ khạo tin tưởng như thế ở Harbor Springs. Lần này nàng muốn chắc chắn hơn. Lòng tự trọng của nàng không cho phép nàng để chàng lợi dụng một lần nữa.

Nàng tức giận nói:

- Nick, em nghĩ rằng chúng ta nên làm quen nhau trước đã.

Chàng nhắc lại:

- Chúng mình đã làm quen rồi. Một cách thân mật nữa.

- Nhưng, em muốn... chúng ta làm quen nhau nhiều hơn nữa trước khi chúng ta... chúng ta bắt đầu một việc gì.

- Chúng ta đã bắt đầu làm một số việc rồi mà, Lauren! - Nick nói với vẻ nôn nóng - Và anh muốn kết thúc. Em cũng thế.

- Không, em...

Nàng thở hổn hển khi hai bàn tay chàng chụm lại vuốt vuốt bầu ngực nàng và hai ngón tay cái bắt đầu vê tròn hai núm vú rắn chắc của nàng.

Chàng nói:

- Anh có thể cảm thấy em muốn anh đến thế nào...

Hai tay chàng quơ quanh nàng và chộp lấy hai hông nàng, ép sát nàng vào chàng hơn nữa.

- Và em cũng có thể cảm thấy anh muốn em nhiều biết mấy. Bây giờ, chúng ta còn biết làm quen nhau về cái gì nữa? Còn kiểu cách gì nữa?

Lauren rít lên khi vùng thoát khỏi vòng tay của Nick:

- Còn kiểu cách gì nữa? Anh có thể hỏi tôi như vậy hả? Tôi đã bảo anh là tôi không thể bạ đâu hay đó một cách vô cảm với anh. Sao anh còn muốn làm điều đó với tôi?

Quai hàm Nick cứng lại:

- Tôi cố đưa cô vào giường ngủ để chúng ta có thể làm dịu nỗi đau đã làm chúng ta khó chịu trong mấy tuần nay. Tôi muốn chiếm đọat cô suốt ngày cho đến khi cả hai mệt nhoài không còn đi đứng gì được nữa. Hoặc là, nếu cô thích nói trắng trợn hơn nữa, tôi muốn...

Lauren hỏi một cách nóng nảy:

- Và muốn gì nữa? Mẹ kiếp, tôi muốn biết luật chơi. Hôm nay ta ăn nằm với nhau, rồi ngày mai làm như không quen biết nhau, phải vậy không? Ngày mai anh có thể làm tình với một người đàn bà khác nếu anh muốn, và tôi không còn được đếm xỉa đến - đúng không? Và ngày mai, cả tôi cũng có thể để một người đàn ông nào đó làm chuyện ấy mà không còn đếm xỉa tới anh - vậy có đúng không?

Chàng đáp ngay:

- Đúng!

Lauren đã có câu trả lời của nàng - Chàng đã không đếm xỉa gì đến nàng nhiều hơn trước đây đâu. Chàng chỉ hầu như muốn nàng nhiều hơn mà thôi.

Mỏi mệt, nàng nói:

- Cà fê đã pha xong.

Chàng đáp:

- Tôi đã sẵn sàng.

Lauren nổ bùng cơn giận:

- Tốt thôi. Tôi chưa sẵn sàng. Tôi cũng chưa sẵn sàng để thành bạn chung giường với anh vào chiều chúa nhật. Nếu anh buồn, anh hãy chơi trò chơi của anh với một người đàn bà nào đó có thể nhảy vào giường bất chợt với anh.

Chàng hỏi nàng cách lạnh lùng:

- Đồ quỷ ám, cô muốn gì ở tôi?

Nàng nghĩ: Tôi muốn anh yêu tôi. Nhưng nàng lại nói:

- Tôi không muốn gì ở anh cả. Anh hãy rời khỏi đây ngay, để tôi một mình.

Đôi mắt xấc xược của Nick như muốn cào xé thân thể của nàng. Chàng nói lạnh như băng:

- Trước khi đi, tôi muốn khuyên cô một lời: “Hãy khôn lớn lên đi!”.

Lauren cảm thấy như nàng bị tát vào mặt. Nàng đập lại vào cái tự cao tự đại của chàng với nỗi giận sôi lên:

- Anh nói đúng lắm.

Mắt nàng nảy lửa, tiếp:

- Đó là điều tôi phải làm. Bắt đầu từ hôm nay tôi đang khôn lớn lên và thực hìện những gì anh dạy bảo. Tôi sẽ ngủ với bất cứ người đàn ông nào quyến rũ tôi. Nhưng không với anh đâu. Anh già quá và đểu quá, tôi chẳng khóai nữa rồi. Bây giờ, hãy ra khỏi đây ngay.

Nick lấy một hộp nhung nhỏ trong túi áo ra, và đặt lên cái bàn trong bếp:

- Tôi trả lại cô đôi bông tai.

Nói xong, chàng bước ra khỏi bếp.

Lauren nghe cửa trước khép lại sau lưng chàng, và với những ngón tay run rẩy, nàng cầm lấy cái hộp nhung nhỏ, mở ra. Nàng mong được tìm thấy những chiếc bông tai nhỏ bằng vàng, nhưng thay vào đó là một đôi bông tai bằng ngọc được làm rất khéo và rất mỏng manh, ngọc lại lớn gấp đôi viên ngọc của mẹ nàng, lấp lánh trong không khí. Lauren đóng mạnh cái hộp lại. Một cô bạn gái nào đó của Nick đã lươm được đôi bông tai của mẹ nàng mà nàng đã bỏ rơi trong giường ngủ của chàng, nàng nghĩ thế với sự ghê tởm và giận dữ. Ồ, hay đây là món quà chàng đã mua bên Ý để tặng nàng?

Nàng lên lầu, lấy ví tiền và chiếc áo ấm để phủ lên vai. Nàng phải đi sắm quà sinh nhật cho Jim như nàng đã định, và nàng phải đẩy những giờ phút vừa qua ra khỏi tâm trí nàng - mãi mãi. Nick Sinclair sẽ không còn ám ảnh nàng một tí nào nữa. Nàng sẽ xoá nhòa hình ảnh anh ta trong tâm trí nàng. Nàng kéo hộc tủ ra và đứng nhìn cái áo len đẹp màu xám bạc mà nàng đã móc cho... cho tên trời đánh ấy.

Lauren đóng hộc tủ lại. Jim hầu như cùng cỡ với Nick, và có lẽ ông ta sẽ rất thích chiếc áo len đó. Nàng sẽ tặng ông ấy, nàng quyết định thế và làm lơ đi mối phiền muộn như lưỡi dao găm ghim vào lòng nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.