Tiếng Sét Xanh

Chương 4



Sáng hôm sau, vào lúc mười một giờ năm mươi phút, Lauren may mắn kiếm được chỗ đậu xe ngay phía bên kia đường, đối diện với Sinco, trước toà cao ốc Công nghiệp Hoàn cầu. Vừa lo âu, vừa mong đợi, cô bước ra khỏi xe, vuốt cho thẳng chiếc váy đầm trang nhã màu be, sửa lại cái áo khoác sang trọng và băng qua đường để gặp ông Weatherby.

Dù bề ngoài, gần như giữ nụ cười thân thiện, nhưng ông Weatherby thật sự rất bực mình. Ông ta nói khi đưa cô vào văn phòng của ông.

- Cô Danner à, thật ra cô đã tiết kiệm được cho chính cô, cho tôi và cho rất nhiều người khác một số thì giờ rất lớn, và không gây ra biết bao bối rối nếu cô giản dị nói cho tôi hay khi cô tới đây hôm qua rằng cô là bạn của ông Sinclair.

Lauren hỏi lại với vẻ tò mò:

- Chính ông Sinclair gọi cho ông và nói với ông rằng tôi là bạn của ông ấy?

Cố che giấu sự tức giận, ông ta nói:

- Không. Ông Sinclair gọi cho vị tổng giám đốc công ty chúng tôi là ông Sampson. Ông Sampson gọi ông phó tổng giám đốc điều hành, ông này gọi cho ông phó tổng giám đốc tác vụ, ông này gọi cho sếp của tôi. Và tối hôm qua, sếp của tôi đã gọi cho tôi tại nhà, báo cho tôi biết rằng tôi đã xúc phạm và xử tệ với cô Danner, một tài năng sáng chói và là bạn thân của chính ông Sinclair. Nói xong, ông ta tắt máy mà không cho tôi phân bua gì.

Lauren không thể ngờ mình đã gây ra cho ông ta biết bao tức giận như thế. Cô nói với vẻ hối hận:

- Tôi rất tiết đã gây ra bao nhiêu điều bực bội như thế cho ông. Đó không phải hoàn toàn là lỗi của ông - Nghĩ cho cùng, tôi đã làm sai các bài thi trắc nghiệm.

Ông ta gật đầu đồng tình:

- Tôi đã nói với sếp của tôi rằng, cô không biết đâu là mũi bút chì để viết, nhưng ông ấy đã nói rằng ông sẽ không khiển trách cô nếu cô đánh máy bằng ngón chân nữa cơ! - Rồi nhấc mình đứng dậy khỏi ghế, ông ta tiếp - Bây giờ cô đi với tôi, tôi sẽ đưa cô đến văn phòng ông Williams. Ông Williams là phó tổng giám đốc điều hành và cô thư ký của ông ấy vừa đi California. Ông ấy muốn phỏng vấn cô thay vào chức vụ ấy.

Lauren bắt đầu hỏi một cách khó khăn:

- Có phải ông Williams là phó tổng giám đốc điều hành đã gọi cho ông phó tổng giám đốc tác vụ và ông này gọi...

Ông Weatherby ngắt ngang:

- Đúng ông ấy.

Lauren đi theo ông ta, bối rối nghĩ rằng, cho dù có ghét cô đi nữa, ông Williams phải giao việc cho cô, bởi vì ông cũng bị đe dọa bởi cấp trên của ông. Nhưng mấy phút sau cô không còn có ý nghĩ ấy nữa. James Williams, khoảng chừng ba mươi bốn, ba mươi lăm tuổi, có dáng dấp của một người đàn ông lanh lẹ, đầy quyền uy, sẽ không bao giờ làm bù nhìn cho ai cả. Ông ta vẫn dán mắt vào tài liệu ông đang đọc khi ông Weatherby đưa Lauren vào văn phòng, và chỉ hất đầu lạnh lùng về phía chiếc ghế bọc da đối diện với cái bàn giấy lớn của ông. Ông nói với Lauren:

- Cô ngồi xuống đi.

Còn với ông Weatherby, ông chỉ vắn tắt:

- Hãy đóng cưa? lại khi ông rời khỏi đây.

Lauren ngồi xuống như đã được bảo, đợi ông Williams đứng dậy và đi quanh ra phía trước bàn giấy của ông ta. Tựa lưng vào bàn, ông khoanh tay trước ngực và nhìn thẳng vào Lauren. Ông ta hỏi cách khá hững hờ:

- Vậy ra, cô à Lauren Danner?

Lauren đáp:

- Vâng. Tôi sợ rằng...

Vẻ cười cợt hiện ra trên gương mặt của ông ta, trong phút chốc làm dịu bớt đi vẻ lạnh lùng, nghiêm túc của một nhà kinh doanh.

- Tôi chắc cô đã biết, tối hôm qua cô đã gây ra một sự náo động như thế nào?

Lauren thở dài.

- Vâng. Tôi rất ân hận vì những việc đã gây ra sự rối rắm này.

- Cô có thể đánh vần từ RẤT ÂN HẬN chứ?

Vừa đứng lùi hẳn ra, Lauren vừa đáp:

- Được ạ.

- Nếu cô không phải đặt trong điều kiện thi cử, cô đánh máy nhanh không?

Lauren tươi lên:

- Khoảng một trăm từ trong một phút.

- Thế còn tốc ký?

- Cũng ghi được.

Không nhìn vào mặt Lauren nữa, ông ta quay lại phía sau, nhặt lên một cây bút chì và tập giấy trên bàn. Ông đưa cho cô, nói:

- Cô cầm lấy.

Lauren sửng sốt nhìn ông ta, rồi lấy lại bình tĩnh và bắt đầu ghi chép khi ông ta đọc rất nhanh:

“Cô Danner thân mến.

Với chức vụ phụ tá hành chánh cho tôi, cô sẽ được giao để hoàn thành một số chức năng của người thư ký và điều hành có hiệu quả, và khôn khéo như người liên lạc với ban tham mưu của tôi. Trong mọi lúc, cô sẽ gắn liền trực tiếp với mọi chính sách của công ty, dù cô có quen biết với ông Nick Sinclair cũng thế.

Trong vài tuần nữa, chúng ta sẽ dời qua tòa cao ốc Hoàn cầu, và nếu cô lợi dụng sự quan hệ bạn bè với ông Sinclair hay trốn tránh trách nhiệm, hay không biết đến ộni quy áp dụng cho ban tham mưu, thì tôi sẽ sa thải cô và đích thân tiễn cô ra khỏi cửa. Ngược lại, nếu cô tỏ ra có ích và có sáng kiến, tôi sẽ giao cho cô các chức trách như cô muốn nhận và có khả năng hoàn thành. Nếu những điều này được cô chấp nhận, mời cô đến nhận công tác ở đây, trong văn phòng của tôi vào lúc chín giờ sáng hai tuần nữa kể từ thứ hai.”

- Cô còn muốn hỏi gì nữa không, Lauren?

Lauren đưa mắt ngạc nhiên nhìn ông ta.

- Ông muốn giao việc cho tôi?

- Điều đó còn phụ thuộc vào việc cô đánh máy bản giao kèo ấy mà không phạm lỗi trong một thời gian ngắn thích hợp.

Lauren rất kinh ngạc bằng cách giao việc lạnh lùng, vô cảm này, khiến thần kinh cô bị kích thích khi ngồi sao lại bản ghi chép này. Chừng vài phút sau, cô rời máy chữa và ngại ngần bước vào văn phòng của ông ấy.

- Thưa ông Williams, đây là bản giao kèo.

Ông ta nhìn vào nó, rồi nhìn vào cô:

- Rất giỏi. Sao ông Weatherby lại có ý nghĩ rằng cô không thông minh?

Lauren nói tránh đi:

- Đó là cái ấn tượng mà tôi đã gây ra cho ông ta.

- Cô có thể nói cho tôi biết sự việc đã xay ra như thế nào không?

- Không, thực không cần thiết. Nó chỉ là... là một sự hiểu lầm.

- Thế thì tốt. Gác chuyện ấy lại. Bây giờ, còn có việc gì ta cần bàn nữa không? Vâng, dĩ nhiên đây là mức lương của cô.

Mức lương mà ông ta nói, ít hơn hai ngàn đô la một năm, so với mức lương ông Philip đề nghị, nhưng Philip đã hứa sẽ trả bù cho cô số chênh lệch.

- Vậy cô có thích công việc ấy không?

Lauren trả lời với một nụ cười uể oải:

- Thích. Và không thích. Tôi thích làm việc cho ông, bởi vì tôi có ý nghĩ sẽ học được ở ông rất nhiều điều. Nhưng tôi không muốn công việc ấy, nếu lý do ông giao việc cho tôi chỉ là vì...

- Nick Sinclair?

Lauren gật đầu

- Dù sao, Nick đã không làm gì để can thiệp vào việc này. Tôi đã biết Nick từ nhiều năm trước, và chúng tôi là bạn tốt của nhau. Nhưng tình bạn không có chỗ đứng trong kinh doanh. Nick có việc của Nick, tôi có việc của tôi. Tôi không mạo muội bảo Nick phải biết làm sao với việc của anh ấy, và tôi cũng không thể để anh ấy gây ảnh hưởng trong việc chọn thư ký của tôi.

- Vậy thì, tại sao ông lại quyết định phỏng vấn tôi hôm nay, mặc dù tôi đã làm hỏng các bài thi trắc nghiệm?

Đôi mắt màu nâu của ông ta cau lại.

- A, ra thế! Vâng, sự thật là thế này, cô thư ký của tôi mà tôi rất quý trọng, cũng đã không được ông Weatherby đánh giá cao ngay từ đầu. Khi tôi nghe tin có một người trẻ tuổi, thông minh, n đơn xin làm thư ký mà ông ấy không nhận, tôi nghĩ cô có thể là thêm một cô Theresa nữa. Cô không phải như vậy, nhưng tôi nghĩ rằng cô và tôi cùng làm việc, sẽ thích hợp lắm, Lauren à.

- Xin cám ơn ông Williams. Tôi sẽ xin gặp lại ông vào hai tuần nữa kể từ thứ hai.

- Hãy gọi tôi là Jim.

Lauren mỉm cười, bắt tay ông ta và nói:

- Thế thì, ông cũng hãy gọi tôi là Lauren.

- Tôi nghĩ, tôi đã làm thế.

- Vâng, ông đã.

- Chúc cô mọi sự tốt lành - và cô đừng để tôi phải hăm doa. cô nữa nhé!

Lauren từ trong toà nhà mờ tối bước ra vùng ánh sáng chói chang của một ngày tuyệt đẹp tháng tám. Khi chờ đèn giao thông đổi màu đỏ ra xanh, cô không cưỡng lại được mà không nhìn vào toà cao ốc Công nghiệp Hoàn cầu ở bên kia đường. Liệu Nick có đang làm việc ở đó không, cô thầm hỏi. Cô đang mong được gặp anh.

Đèn đường đổi màu, Lauren băng qua đại lộ rộng lớn để đến chỗ xe đậu. Nhưng nếu Nick muốn gặp lại cô, chắc chắn anh đã hỏi số điện thoại của cô. Có lẽ anh e ngại. E ngại? Cô lắc đầu tự chế giễu khi bước tới cầm lấy tay nắm cửa xe. Nick Sinclair chẳng bao giờ ngại ngần gì! Với ánh mắt và nét nhìn duyên dáng quyến rũ đó, có lẽ anh đã quá quen thuộc với những người đàn bà mở lời trước và rủ rê anh đi chơi bên ngoài.

Cánh cưa? kính của toà cao ốc mở ra, và trái tim của Lauren như muốn bay lên khi chính Nick xuất hiện. Trong lúc vui mừng, Lauren nghĩ rằng anh đã thấy cô đứng bên chiếc xe và ra ngoài để đến nói chuyện; nhưng anh đã rẽ sang phải và bắt đầu bước về phía xa của toà nhà.

- Nick! - Lauren buột miệng kêu lên - Nick!

Nick quay nhìn lui và Lauren vẫy anh. Cô cảm thấy sung sướng trong lòng một cách ngớ ngẩn, khi thấy anh quay đầu bước tới phía cô.

Mặt cô rạng rỡ:

- Anh đoán thử em vừa ở đâu ra?

Có một tia sáng ấm áp, trêu chọc từ đôi mắt màu xám của Nick toa? ra khi anh nhìn chăm chú vào mái tóc vàng tươi màu mật ong được búi lại sau gáy một cách thanh nhã của cô, bộ đồ màu be, áo sơ mi lụa, và đôi xăng đan màu sô cô la của cô. Anh đóan liều với một nụ cười thật tươi.

- Chắc em đi làm mẫu cho cuộc trình diễn thời trang Bonvit Teller?

Lauren hớn hở nghe anh ta khen, nhưng cô làm cho anh chưng hửng:

- Không, em vừa mới ở bên kia đường, trong công ty điện tử Sincọ Họ đã giao việc cho em - Nhờ có anh giúp đó.

Nick lờ đi khi nghe Lauren nhắc sự giúp đỡ của mình.

- Em đã nhận việc?

- Vâng, em đã. Làm ra tiền thật thú vị. Người đàn ông mà em sắp làm việc chung, thật kinh khủng. Nhưng công việc thì hay lắm, và đầy thách đố.

- Thế, em có thích không?

Lauren gật đầu... và rồi cô đợi, hy vọng anh sẽ mời cô đi ra ngoài. Ngược lại, Nick đi tới và mở cửa xe cho cô.

- Nick - Lauren nói trước khi bị mất hết can đảm - Em cần phải ăn mừng. Nếu anh biết một chỗ nào tốt, có bánh xăng uých ngon và đồ giải khát lạnh, em sẽ mời anh ăn trưa.

Nick hơi lưỡng lự một chút, rồi nụ cười bừng lên trên gương mặt rám nắng của anh:

- Thật là một đề nghị đẹp nhất mà anh được nghe ngày hôm nay.

Thay vì chỉ đường cho cô, anh lại lái xe. Bỏ qua vài khu phố, anh rời đường Jefferson và dừng lại ở một chỗ đậu xe mà đằng sau tưởng chật hẹp lại có một ngôi nhà ba tầng vừa mới được sửa chữa. Bảng hiệu trên cửa sau làm bằng gỗ sẫm màu với một vài chữ vàng khắc sâu đơn giản: Nhà hàng Tony. Bên trong, căn nhà đã được cải tạo thành một tiệm ăn xinh xắn, đèn mờ với sàn bằng gỗ sồi đậm, các bàn ăn được đánh bóng lóang, và những bình bằng đồng và các soong chảo được treo rất mỹ thuật trên tường gạch đỏ không tô. Ánh sáng mặt trời toa? chiếu qua các cưa? sổ gắn kính đổi màu, và những chiếc khăn trải bàn màu trắng - đỏ được chọn kỹ làm tăng thêm phần ấm áp và duyên dáng.

Một người bồi bàn đứng gần cửa lẽ phép chào Nick:

- Kính chào ông.

Rồi anh ta chỉ cho hai người chiếc bàn ăn duy nhất ở giữa nhà. Khi Nick kéo ghế, Lauren lướt nhìn những thực khách chung quanh. Cô là một trong số rất ít đàn bà có mặt ở đây, nhưng có rất nhiều loại khách đàn ông. Hầu hết họ đều ăn mặc âu phục, thắt cà vạt trong khi chỉ có ba người kể cả Nick phục sức giản dị với áo sơ mi thể thao hở cổ.

Một người đàn ông lớn tuổi xuất hiện ở bàn ăn của họ, chào Nick bằng một cái vỗ nhẹ trên vai:

- Rất vui mừng được gặp lại anh, anh bạn ạ.

Nói xong, ông ta đưa cho họ những tấm thực đơn bọc bằng da thuộc.

Nick nói:

- Cho chúng tôi những món đặc sản, Tony - Rồi anh đưa mắt trêu chọc nhìn Lauren và nói thêm - Đặc sảnh bánh xăng uých kiểu Pháp, phải vậy không Lauren?

Từ lúc cô đề nghị đãi anh ăn trưa, cô nghĩ anh sẽ đòi cô đặt những món ăn đắt hơn những chiếc xăng uých thông thường.

- Xin anh cứ gọi bất cứ món gì anh thích - Lauren nói một cách khả ái - Chúng mình ăn mừng công việc mới của em mà. Em đủ sức trả bất cứ món nào trong thực đơn.

Khi Tony, người có vẻ là chủ nhà hàng vừa đi khỏi, Nick liền hỏi:

- Em nghĩ sao, em có thích sống ở Detroit không? Chắc chắn là có một sự thay đổi to lớn đối với một cô gái đến từ thành phố Missouri.

Một cô gái thành phố nhỏ ư? Lauren thấy bối rối. Đó không phải là cảm tưởng mà mọi người thường nghĩ về cô.

- Thật ra, chúng em sống ở ngoại ô Chicago cho đến khi mẹ em mất, lúc đó em lên mười hai. Sau đó ba em và em dời về Fenter, Missouri - thành phố ba em đã lớn lên. Ba em nhận một chân giảng dạy ở cùng ngôi trường ngày xưa ông đã học. Như anh biết đấy, dù sao em cũng đâu có phải hoàn toàn là một cô gái thành phố nhỏ.

Cảm nghĩ của Nick vẫn không thay đổi.

- Em là con một, phải không?

- Vâng, nhưng ba em tục huyền khi em mười ba tuổi. Thêm một người mẹ kế, em còn được thêm một người chị lớn hơn em hai tuổi, và một người anh hơn em một tuổi, con của bà.

Nick bắt gặp được cảm giác khó chịu trong giọng nói của Lauren khi cô nhắc đến người anh con bà mẹ kế. Bởi bậy anh nói:

- Anh nghĩ, những cô gái thường có ý nghĩ thích có một người anh trai. Còn em, em không thích sao?

Một nụ cười khó tả sáng lên trên khuôn mặt sống động của Lauren.

- Ồ, em cũng thích ý tưởng có một người anh trai. Nhưng rủi thay, em không ưa Lenny vào lúc ấy. Chúng em ghét nhau ngay khi thấy mặt. Anh ấy trêu chọc em không thương xót, giật mạnh bím tóc em, và lấy cắp tiền của em trong phòng ngủ. Em trả thù bằng cách nói cho mọi người trong phố biết anh ấy là một tên pêđê.

Nick cười khúc khích và Lauren để ý thấy khi anh cười mắt anh nheo lại ở hai khoé. Tương phản với màu da sạm vàng ở mặt, mắt anh có màu xanh ánh bạc kim loại. Dưới hai hàng lông mày rậm và thẳng, hai hàng mi dày và cong, mắt anh phản chiếu một vẻ hài hước và nét thông minh sắc sảo, trong khi đôi môi dày của anh hứa hẹn những xúc cảm dục tình của người đàn ông rất mãnh liệt. Lauren cảm thấy sự ngây ngất trở lại khi cô đã có kinh nghiệm tối hôm trước, và cô thận trọng nhìn lảng xuống cái cổ sạm nắng của anh.

Nick hỏi:

- Còn người chị khác mẹ của em thì sao? Cô ấy thế nào?

- Đẹp lắm. Những gì chị ấy làm là đi lượn phố, và bọn con trai thèm rõ dãi bám theo chị.

- Chị ấy có tìm cách cuỗm mất các người bạn trai của em không?

Đôi mắt Lauren ánh lên nét trêu cợt khi cô nhìn anh qua chiếc bàn hẹp:

- Em không có nhiều bạn trai để cho chị ấy cuỗm, ít ra cũng không có cho đến khi em lên mười bảy.

Một bên chân mày của Nick nhíu lại tỏ vẻ không tin khi anh đưa mắt lướt qua các đường nét tuyệt hảo có tính cách cổ điển của Lauren, qua đôi mắt mượt như satanh màu ngọc lam sáng lóng lánh dưới riềm mi cong vút, tia nhìn ở lại lâu hơn trên mái tóc dày màu mật ong. Ánh sáng mặt trời truyền qua các cửa sổ gắn kính đổi màu gần bàn của hai người, chiếu lên khuôn mặt cô một làn ánh sáng mát dịu. Cuối cùng, Nick nói:

- Anh nhận thấy khó mà tin được điều đó.

Lauren thú nhận, không chịu nghe lời khen của anh với một nụ cười:

- Em thề với anh, đó là sự thật!

Cô nhớ lại rất rõ ràng cô bé gái hơi thô kệch là cô lúc ấy, và những kỷ niệm không có gì làm đau đớn đặt biệt, cô thực sự không nhớ mình có được nét đẹp ngoại hình nào như bây giờ không.

Tony đặt hai đĩa lớn lên khăn trải bàn màu đỏ được chọn kỹ. Mỗi đĩa đựng một ổ bánh mì Pháp gìon gian, được cắt theo chiều dọc thành từng miếgn và xếp lên trên đó những lát thịt bò chiên hồng đào. Bên cạnh mỗi điã, ông ta còn đặt một chén nhỏ nước cốt thịt bò. Ông ta thuyết phục:

- Ngon lắm đấy! Hãy thử đi!

Lauren nếm và đồng ý. Cô nói với ông ta:

- Ngon tuyệt!

Ông ta nói, khuôn mặt tròn có hàng ria mép như sáng lên tình phụ tử khi ngắm cô:

- Tốt lắm. Rồi cô hãy để Nick thanh toán. Nick giàu hơn cô mà. Ông nội Nick cho tôi vay tiền để mở chỗ này đấy! - Ông ta nói riêng với Lauren trước khi vội vàng quay đi để quở trách một cậu bồi phụ vụng về.

Hai người chậm rãi ăn trong sự yên lặng đồng cảm chen lẫn các câu hỏi của Lauren về tiệm ăn và chủ của nó. Từ các câu trả lời ngắn gọn của Nick, cô có thể rút ra vài điều là hai gia đình của Nick và Tony đã là bạn bè qua ba thế hệ. Vào một lúc nào đó, cha của Nick đã làm công cho cha của Tony, rồi không biết vì sao tình hình tài chính lại đảo ngược để ông nội Nick về sau lại có đủ tiền cho Tony vay.

Vào lúc họ vừa ăn xong, Tony xuất hiện để mang các điã đi. Việc phục vụ tại đây thật quá tốt, Lauren nghĩ thế với một nỗi buồn trong lòng. Hai người chỉ mới ở đây ba mươi lăm phút, vậy mà cô đã nuôi hy vọng là ít ra cũng được sống bên cạnh Nick một giờ.

Tony nhìn Lauren, nói giọng thân hữu:

- Nào, muốn ăn tráng miệng gì nào? Với cô, tôi có món Canoli - một thứ bánh Spumoni đặc biệt của tôi. Món này không tìm thấy ở bất cứ tiệm ăn nào.

Ông ta nói với Lauren bằng một giọng tự hào:

- Đó là một món bánh tuyệt diệu. Nó gồm có kem lạnh với rất nhiều hương vị đặc sắc và nhiều màu, được xếp thành từng lớp. Rồi ở giữa tôi đặt...

Lauren nói tiếp và mỉm cười nhìn ông ta một cách nồng hậu:

-... đặt một ít trái cây và rất nhiều đậu phộng. Đó là cách mẹ tôi thường làm.

Tony há hốc mồm, rồi quan sát tỉ mỉ khuôn mặt của Lauren. Sau một hồi lâu, ông ta gật đầu quả quyết:

- A, cô là người Ý - Ông kêu lên thú vị, với một nụ cười thật thoải mái.

- Một nữa Ý thôi - Còn nữa kia là Ái Nhĩ Lan.

Trong vòng mười giây, Tony đã xem như tìm được chiến lợi phẩm khi đoán đúng tên họ của mẹ cô, và ông khám phá ra cô mới tới Detroit, nơi cô chẳng quen biết một ai. Lauren cảm thấy hơi có lỗi khi không nhắc đến Philip Whitworth, nhưng vì Nick quen biết nhiều người ở Sinco nên cô nghĩ rằng không nên nói mối liên hệ của mình với Philip trước mặt Nick. Lauren lắng nghe Tony nói, vẻ mặt cô ánh lên niềm vui tươi hạnh phúc. Thật đã quá lâu, kể từ khi cô sống ở Chicago và đến thăm các người anh em họ gốc Ý, bây giờ gặp ông Tony, thật là thích thú được nghe lại cái ảnh hưởng cổ xưa có vẻ ngồ ngộ này.

Tony vỗ nhẹ vào vai cô, như đã làm vậy với Nick, và nói:

- Lauren, hễ khi nào cô cần bất cứ điều gì, hãy đến với tôi. Một phụ nữ trẻ đẹp ở một mình trong một thành phố lớn, nên có một gia đình nào đó để lui tới khi cần giúp đỡ. Nơi đây luôn luôn có những bữa ăn ngon cho cô - Những bữa ăn kiểu Ý thật tuyệt - Ông ta nhấn mạnh một cách rõ ràng - Bây giờ, nói cho tôi biết món Spumoni của tôi ra sao?

Lauren nhìn Nick, rồi nhìn khuôn mặt chờ đợi của Tony, cô nói:

- Tôi rất thích ăn thêm món Spumoni.

Cô tảng lờ không để ý đến sự phản dối của cái dạ dày anh ách của mình, vì cô muốn kéo dài bữa ăn.

Tony rạng rỡ ra mặt, và Nick nháy mắt đầy ẩn ý với ông ta. Anh nói:

- Lauren là cô gái đang sức lớn mà, Tony!

Mắt Lauren tối sầm lại vì sự cường điệu và ẩn ý trong câu nói của anh, và trong một phút, cô dùng móng tay vạch lên nền tấm vải trải bàn một cách lơ đãng như để kềm chế lại. Rồi cô nói một cách nhẹ nhàng:

- Nick, em có thể hỏi anh một câu được không?

- Được, dĩ nhiên.

Lauren khoanh tay để trên bàn và nhìn thẳng vào Nick:

- Tại sao anh coi em là một cô gái thơ ngây mới lớn?

Nét trào lộng hơi gượng gạo làm giật giật khoé môi của anh. Nick đáp:

- Anh không nghĩ rằng anh đã làm thế. Nhưng anh cần tự nhắc anh rằng em còn trẻ, lại vừa đến từ một thành phố nhỏ ở tiểu bang Missouri, và có lẽ em còn rất ngây thơ nữa.

Lauren chưng hửng trước câu trả lời của anh ta.

- Em là một phụ nữ trưởng thành, và cái sự kiện em đã lớn lên trong một thành phố nhỏ không có gì đáng nói ca?

Cô ngừng lại khi Tony đem thêm Spumoni cho cô, nhưng lúc ông ta đi rồi, cô tức tối nói thêm:

- Và em không biết cái gì đã khiến anh có ý nghĩ là em còn ngây thơ. Sự thật, em không phải thế.

Ánh mắt giễu cợt của Nick bị dập tắt, và khi anh dựa lưng vào ghế, anh quan sát cô kỹ hơn. Anh nói:

- Em không còn ngây thơ nữa ư?

- Không, em không còn ngây thơ nữa.

- Nếu thế, em đã có những ý định gì cho kỳ nghỉ cuối tuần này?

Nick kéo dài giọng ra hỏi Lauren một cách nhẹ nhàng.

Trái tim của Lauren nhảy lên với niềm vui sướng, nhưng cô cẩn thận hỏi lại:

- Thế anh đã có ý định gì chưa?

- Một cuộc tiệc tùng. Vài người bạn của anh đang tổ chức một cuộc tiệc cuối tuần này tại nhà của họ gần Harbor Springs. Anh sắp đi đến đó thì chúng mình gặp nhau hôm nay. Chỉ cần gần năm giờ lái xe từ đây đến đó, và chúng ta có thể trở về vào ngày thứ bảy.

Lauren đã tính lái xe về thẳng Fenster vào chiều nay. Vả lại chỉ cần một ngày lái xe mỗi lần đi hay về, và cô dễ dàng thu xếp hành lý trong vòng chưa tới một tuần lễ. Cô có hơn hai tuần trước khi bắt đầu công việc mới. Vì thế, thời gian không thành vấn đề, và Lauren muốn liều lĩnh đi với Nick.

- Anh có chắc là không có gì bất tiện cho bạn anh, nếu em cùng đi với anh?

- Chẳng có gì bất tiện cho họ hết. Họ muốn anh mang theo ai đó đi với anh. Lauren cười thật tươi.

- Nếu vậy, em rất thích được đi với anh. Thực ra, vali áo quần của em đã có sẵn trong thùng xe.

Nick quay lui và gật đầu với Tony, ra hiệu tính tiền. Ông ta mang hóa đơn lại và đặt lên bàn gần Nick, nhưng Lauren đã khéo léo dùng bàn tay che lại và kéo về phía mình.

- Hôm nay em đãi mà! - Cô nói và cẩn thận che giấu cuốn sổ khi nhìn vào tổng số tiền ghi trên hoá đơn - khá cao so với những gì họ đã ăn. Nhưng khi cô vừa mở ví tiền thì Nick ném ra bàn nhiều tờ giấy bạc, và cô đành nhìn mà không làm gì được khi Tony đã vơ hết mang đi.

Tony nhìn thấy Lauren thất vọng, anh cười khúc khích làm như cô còn bé lắm.

- Cô hãy ghé đây thường nhé, Lauren. Với cô, tôi luôn luôn dành một bàn sẵn và có món ăn ngon cho cô

Lauren chọc ông ta:

- Với giá cả thế này ư? Tôi rất ngạc nhiên sao tất cả các bàn đều đầy khách.

Tony đến gần hơn, ra vẻ thân mật:

- Các bàn của tôi không bao giờ trống. Sự thật tôi không thể để dành một bàn nào trừ khi cô đã ghi tên vào danh sách khách ăn của tôi. Tôi sẽ sai Ricộco ghi tên cô vào danh sách.

Ông ta đưa tay ra hiệu, và ba cậu bồi bàn đẹp trai da hơi sậm, trẻ trung, nhìn lên và đến bàn của Lauren, Tony giới thiệu với vẻ tự hào:

- Đây là các con trai của tôi: Ricộco, Dominic và Joe. Ricộco, con hãy ghi tên Lauren vào danh sách.

Lauren nhanh nhảu kêu lên:

- Thôi, xin đừng nhọc lòng!

Tony làm như không nghe cô nói:

- Một cô gái Ý xinh đẹp như cô, cần có một gia đình để che chở và hướng dẫn trong một thành phố lớn như Detroit này. Cô đến thăm chúng tôi thường nhé - Chúng tôi ở những tầng trên của nhà hàng.

Rồi Tony nghiêm nghị ra lệnh cho các con:

- Khi Lauren đến, Ricộco, Dominic hãy săn sóc cô ấy. Còn Joe hãy xem hai anh có làm tròn phận sự không!

Vì Lauren bật cười, Tony giải thích:

- Joe đã lập gia đình rồi.

Cố nén lại sự vui đùa, Lauren nhìn vào ba người bảo vệ được chỉ định với lòng biết ơn sáng lên trong mắt. Cô trêu chọc:

- Con tôi, tôi phải bảo vệ ai đây?

Cả bốn khuôn mặt Ý Đại Lợi đồng loạt quay về phía Nick đang ngồi thảnh thơi trong ghế nhìn họ với vẻ cười đùa. Anh đẩy ghế ra sau, đứng lên và điềm tĩnh nói:

- Lauren nói với tôi rằng, cô ấy có thể bảo vệ mình.

Nick nói là anh cần gọi điện thoại, và khi anh điện đàm thì Lauren đi dạo qua hành lang đến phòng dành cho phụ nữ. Lúc cô từ đó bước ra, cô nhìn thấy đôi vai rộng và tấm lưng thon của Nick bên máy điện thoại nơi lối cửa vào. Anh đã hạ cái giọng trầm nam trung của anh xuống, nhưng một cái tên vẫn vẳng đến tai cô nghe rõ như một tiếng chuông: “Ericka”

Lauren thầm nghĩ, thật là một điều kỳ lạ, anh đã gọi điện thoại cho một người đàn bà khác. Hay đó là sự thực. Anh nói rằng, chủ nhà muốn anh đem bạn theo và chắc chắn anh đã xếp đặt từ trước để mang theo một người đàn bà nào đó đi với anh hôm nay. Anh đang hủy bỏ một cái hẹn.

Nick trượt người nhẹ nhàng vào trong chiếc xe hơi Pontiac Trans Am của cô, bật công tắc, rồi nhíu mày nhìn vào đèn báo hiệu trên bảng đồng hồ, Lauren vội giải thích:

- Em không nghĩ rằng máy móc có gì bị trục trặc. Trên đường đến đây, em đã dừng lại nhờ thợ sữa xe kiểm tra. Ông ấy không tìm thấy gì bị hỏng. Vậy thì, rất có thể chỉ tại ngay ở chỗ đèn báo hiệu bị hỏng mà thôi. Xe này mới chạy có sáu tháng thôi mà!

Nick nói sau một chút suy nghĩ:

- Tại sao chúng mình không đi lên hướng Bắc và xem xe chạy ra sao. Đường ấy, em sẽ không đi một mình trên xa lộ để về Missouri, nếu máy móc có sao sẽ có người giúp.

Lauren đồng ý ngay:

- Thế thì hay quá!

Khi họ rời khỏi bãi đậu xe, anh nói:

- Em hãy nói cho anh biết thêm về gia đình em và về em đi.

Lauren quay mặt nhìn phía trước, cô không để lộ vẻ căng thẳng của mình. Một mớ chuyện lừa dối mà cô đã thêu dệt đang lớn dần và càng vướng mắc hơn. Vì Nick quen biết nhiều người ở Sinco và cô đã mạnh dạn bỏ qua các văn bằng đại học trong đơn xin việc, nên cô ngần ngại nói về những năm đại học sau cùng với anh. Nhìn ra ngoài cưa? sổ, cô thở dài. Một người vốn lương thiện, cô đã phải nói dối với anh về tuổi tác, vì cô thực sự chưa được hai mươi ba tuổi trong vòng ba tuần nữa. Và cô đã nói với Tony trước mặt anh là cô không có bạn bè hay thân thích ở Detroit. Bây giờ cô đang phải cẩn thận “quên đi” năm năm đại học vừa qua của đời mình.

Nick đùa:

- Bộ câu hỏi khó lắm sao em?

Nụ cười của anh chàng khiến nhịp đập của trái tim cô thêm dồn dập. Cô muốn đưa bàn tay lên áp vào cằm anh, sờ vào hai vành môi đầy nhục cảm của anh. Cổ áo sơ mi của anh mở ra thật rộng, và cô muốn vuốt ve những sợi lông sẫm màu trên ngực anh. Ngay cả mùi nước hoa cologne đàn ông cũng như trêu chọc giác quan cô, mời mọc cô ngồi nhích lại gần anh hơn.

- Không có gì nhiều để nói nữa với anh. Người anh khác mẹ của em, Lenny, bây giờ đã hai mươi bốn tuổi, đã lấy vợ và đang bắt đầu cuộc sống gia đình riêng. Chị Melissa hai mươi lăm tuổi, đã lập gia đình hồi tháng tư. Chồng chị là thợ cơ khí, làm việc ở chỗ bán xe Pontiac mà em đã mua chiếc xe này.

- Còn ba em và bà mẹ kế?

- Ba em là một giáo sư. Ông thông thái và khôn ngoan. Mẹ kế em là một người rất dịu hiền và tận tụy với chồng.

- Nếu ba em là giáo sư, anh ngạc nhiên sao ba em không thuyết phục em tiếp tục vào đại học, hơn là em đi làm việc với một chân thư ký.

- Ba em đã thuyết phục em - Lauren đã trả lời và đã làm an lòng Nick khi anh phải tập trung sự chú ý vào các bảng chỉ dẫn đổi đường rắc rối, và thảo luận với nhau về con đường vòng rộng sẽ dẫn họ đến lối vào dốc, dẫn đến đường liên bang 75. Con đường cao tốc này đã đưa họ đi qua vùng nội thị trước những cảnh vật thay đổi từ những nhà máy đến khu gia cư to lớn, rồi đến các khu gia cư nhỏ của vùng ngoại ô, liền theo là một trung tâm thương nghiệp đồ sộ, và xa hơn là vùng ngoại ô trù phú.

Đột nhiên, Lauren hỏi:

- Thế thì áo quần để thay của anh đâu? Anh không cần phải soạn vali sao?

- Không cần. Anh đã giữ một ít áo quần tại căn nhà khác ở Harbor Springs.

Ngọn gió thổi qua cưa? sổ xe hơi đùa nhẹ mái tóc màu nâu dày của Nick. Mặc dầu tóc anh cắt ngắn, phía sau gáy đã đủ dài để mơn man cổ áo sơ mi của anh. Lauren thầm ước ao được đưa ngón tay vuốt ve nơi ấy. Lauren rời mắt khỏi khuôn mặt nhìn nghiêng của Nick, cô hạ kính râm xuống sống mũi và quay nhìn cảnh vật lướt qua trên con đường liên bang, chỉ thấy mờ mờ khi những vùng ngoại ô dài vô tận chạy vùn vụt qua giữa cảnh miền quê thoáng đãng. Nick quả thật là một người thành thạo ăn chơi, có một sự cường tráng đáng tin cậy. Ngay cả bây giờ, Lauren bồi hồi biết rằng chiếc đùi dài rắn chắc của anh chỉ cách đùi của mình trong gang tấc. Và đôi vai vạm vỡ của anh làm cho cô như nhỏ bé lại. Cái cách mà anh nhìn mọi vật và nhìn chăm chăm vào cô, làm cho trí óc cô không yên ổn vì thấy anh rất “nguy hiểm”.

“Nguy hiểm”. Bằng lòng đi chơi cuối tuần với anh đã hoàn toàn vượt ra khỏi tính cách của cô - dường như ra ngoài tính cách và khó giải thích được sự quyến rũ như tiền định mà cô cảm thấy về anh. Cô tự thú nhận, đó cũng là việc làm hấp tấp và liều lĩnh. Nhưng có nguy hiểm không? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Nick là một tên sát nhân điên rồ, giết cô, cắt xén thân xác cô, rồi chôn vùi trong rừng cây? Nếu Nick làm thế, không một ai biết việc gì đã xảy ra với cô. Vì không ai biết cô đi với Nick, trừ Tony và các con trai ông. Và Nick có thể giản dị nói rằng cô đã về Missouri Họ tin tưởng lời Nick nói. Rõ ràng là Nick không mang tội giết người.

Lauren liếc trộm Nick bằng khoé mắt thật nhanh và khéo léo. Khuôn mặt cô giãn ra trong một nụ cười uể oải. Bản năng của cô mách bảo về con người chưa bao giờ làm cô thất vọng trước đây, làm cô biết theo linh tính rằng mình chẳng bị nguy hiểm gì về thân xác cả.

Ba giờ tiếp theo đó đã trôi qua trong khung cảnh thích thú mờ mờ vụt qua. Chiếc xe nuốt vội dặm trường, đem cơn gió mát mơn man mặt họ, làm rối bù mái tóc họ, và họ nói chuyện một cách thú vị về mọi vấn đề, hay cả việc không nói chuyện cũng làm họ vui.

Lauren nhận thấy Nick thường tránh nói về mình, nhưng lại rất tham lam khi muốn tìm hiểu về cô. Tất cả những gì mà cô biết về anh, là thân sinh anh đã mất khi anh lên bốn. Ông bà nội nuôi anh và cả hai đã từ trần cách đây vài năm.

Ở thành phố Grayling mà Nick bảo rằng có một giờ rưỡi đi xe nữa sẽ tới Harbor Springs, anh dừng lại tại một tiệm tạp hóa nhỏ. Khi anh bước ra, Lauren thấy anh mang theo hai hộp coca cola và một gói thuốc lá. Nhưng vài dặm đường sau đó, anh dừng xe lại cạnh một cái bàn picnic bên đường, và cả hai bước ra ngoài.

- Thật là một ngày tuyệt diệu, phải không?

Lauren ngẩng đầu say sưa nhìn những đám mây trắng như ren trôi qua bầu trời xanh tươi sáng. Cô nhìn Nick và thấy anh đang quan sát cô với một vẻ độ lượng.

Lờ đi thái độ ân cần của Nick, cô nói:

- Ở nhà, dường như bầu trời không bao giờ tươi xanh như thế này, và khí trời thường oi bức hơn, em nghĩ rằng, vì Missouri ở xa phương Nam hơn ở đây.

Nick mở cả hai hộp coca và đưa cho Lauren một hộp. Cô tựa người vào chiếc bàn picnic và cố bắt trở lại cuộc nói chuyện vừa bị cắt đứt vài phút trước đó.

- Anh bảo rằng ba anh mất lúc anh lên bốn, và ông bà nội nuôi anh - vậy còn mẹ anh thì sao?

Nick trả lời:

- Bà không sao cả.

Đặt một điếu thuốc lá giữa đôi môi, anh bật quẹt, chum bàn tay quanh ngọn lửa để che gió. Lauren chăm chú nhìn mái tóc dày sống động màu nâu của anh khi anh cúi đầu bật ống quẹt, rồi đưa mắt tìm gặp mắt anh.

- Nick, sao anh không chịu cởi mở gì về chính anh cả vậy?

Nick nheo mắt lại tránh làn khói thơm từ điếu thuốc bay lên.

- Không chịu cởi mở ư? Anh đã moi ra khỏi đầu để kể cho em nghe trên hàng trăm dặm rồi kia mà?

- Nhưng không nói gì về riêng bản thân anh cả. Cái gì đã xảy đến với mẹ anh?

Nick cười:

- Đã có ai nói với em là em có đôi mắt đẹp thật khó tả chưa?

- Vâng, có. Nhưng anh lại nói lảng nữa rồi.

Nick vẫn tiếp tục lờ đi câu phê phán của Lauren:

- Và em cũng khéo ăn nói nữa.

- Chẳng có gì đáng ngạc nhiên, bởi vì cha em là giáo sư Anh văn như anh đã biết - Lauren thở dài bởi vì anh đã cố tình thoái thác.

Nick nhìn lên bầm trời, rồi lướt mắt qua ngàn cây và xa lộ vắng tanh, cuối cùng anh nhìn lại Lauren:

- Anh không biết làm sao anh đã chịu đựng được sự căng thẳng suốt ba giờ qua, khi cuối cùng anh mới được thư giãn. Anh cần phải bỏ đi như thế này!

- Anh đã làm việc vất vả lắm sao?

- Chừng bảy mươi giờ một tuần trong suốt hai tháng qua.

Một vẻ thương cảm lộ ra trong đôi mắt của Lauren và Nick mỉm cười với cô - một nụ cười nồng ấm, mời gọi nó đi sâu vào trái tim cô. Anh dịu dàng hỏi:

- Em có biết rằng em là người bạn đường đã làm dịu đi cơn mệt nhọc của anh không?

Lauren không mấy thích thú khi nghe Nick nói thế, bởi vì cô thấy anh thu hút như điện, còn anh thì thấy cô làm dịu cơn mệt mà thôi.

- Cám ơn anh, em sẽ cố gắng không làm anh ngủ gục trước khi mình đến Harbor Springs.

Nick nói đầy gợi ý:

- Em có thể để cho anh ngủ sau khi mình đến đó.

Trái tim của Lauren như nhảy múa trong lồng ngực:

- Điều em muốn là hy vọng không làm anh buồn chán.

Giọng anh trầm xuống, rất gợi cảm:

- Em tin anh đi, em không làm anh buồn chán đâu. Sự thực là có một cái gì đó anh muốn làm từ tối hôm qua khi anh đi tìm cho em ly tonic và thấy em đứng đó, cố gắng mỉm cười trước cơn xúc động của anh.

Ngay cả trong tình trạng căng thẳng nhất, Lauren cũng biết Nick có ý định muốn hôn mình. Anh cầm lấy ly coca từ những ngón tay mềm mại của cô và lặng lẽ đặt lên cái bàn picnic. Rồi anh xích lại gần cô và kéo cô có dụng ý vào giữa hai chân anh. Mông của cô vừa chạm vào bên trong cặp đùi rắn chắc của anh là như có một luồng điện đánh thức dậy toàn bộ hệ thần kinh của cô. Hai bàn tay anh vuốt nhẹ lên hai cánh tay cô, rồi ôm lấy hai vai cô. Trong niềm mong mỏi không nói ra, cô thấy đôi môi gợi cảm của anh chầm chậm ghé xuống môi mình.

Miệng anh gắn vào miệng cô, chuyển động và trong một nụ hôn lúc đầu chỉ mơn trớn thăm dò, nhưng rồi trở nên mãnh liệt đến ngợp thở. Lauren đã bạo dạn giữ cho sự chừng mực không mất đi, nhưng đến lúc lưỡi anh rà qua rà lại trên đôi môi cô thì cô đành chịu thua.

Với một tiếng rên thật khẽ, Lauren tựa sát người vào Nick, để lưỡi anh tách hai môi mình ra. Sự đáp ứng của anh đến tức khắc. Đôi cánh tay anh ghì siết lấy cô, ép sát cô vào ngực mình, trong khi miệng anh mở ra, khát khao. Có môt cái gì đó bùng nổ trong Lauren, toàn thân cô ưỡn lên dính vào người anh, và đôi tay bắt buộc phải đưa lên vuốt ve cổ anh, rồi trượt qua mái tóc mềm ở gáy anh, trong khi cô hăm hở đáp ứng cái hôn nồng nàn của anh.

Cuối cùng, cho đến lúc Nick ngẩng đầu lên, Lauren đã cảm thấy mình sẽ ghi nhớ mãi nụ hôn này. Cô luôn luôn cảm thấy Nick là của mình. Run rẩy vì cơn kích thích trong lòng, cô tựa trán lên vai Nick. Đôi môi ấm của anh lướt qua má đến thái dương của cô, rồi theo đường đó lần xuống phía dưới cho đến lúc những chiếc răng của anh đùa nghịch nhay nhay trái tai của cô. Anh mới khúc khích, giọng khàn khàn rót vào tai cô:

- Anh còn nợ em một lời xin lỗi, Lauren à.

Lauren tựa lưng vào Nick và nhìn lên mắt anh. Đôi mắt màu xám có vẻ chế nhạo nhìn lại cô là đôi mắt có những mí nặng trĩu và nung nấu khát vọng huy hoàng. Đôi mắt ấy đang tươi cười, nhưng vẫn là cười gượng vì sự tự chế diễu của mình.

- Tại sao anh còn nợ em một lời xin lỗi?

Bàn tay anh vuốt lưng cô môt cách uể oải.

- Bởi vì dù em đã đoan chắc em không còn ngây thơ nữa, nhưng cho đến phút vừa qua, anh sợ rằng kỳ nghỉ cuối tuần này có lẽ là em “chớp” lấy nó, chứ em không hề mong đợi trước.

Vẫn còn sửng sốt vì những nụ hôn của hai người, Lauren hỏi một cách nhẹ nhàng:

- Và bây giờ anh nghĩ sao?

Nick thì thầm:

- Anh nghĩ kỳ cuối tuần này đã đảo ngược bao điều mà anh mong đợi.

Nick ngắm vào ánh mắt xanh long lanh của Lauren và mắt anh thẫm màu lại để trả lời:

- Anh cũng nghĩ rằng nếu em cứ tiếp tục nhìn anh như thế thì chúng mình sẽ đến Harbor Springs trễ thêm hai giờ nữa.

Anh lướt nhìn đầy ý nghĩa về phía khách sạn có bãi đậu xe bên đường, nhưng trước khi Lauren có thể cảm thấy bị kích động, thì Nick đã đứng dậy, đưa tay hạ cặp kính râm của cô xuống sống mũi, và nói cách khôi hài:

- Cặp mắt kính này làm anh không ngắm em được.

Rồi anh cầm tay cô, dẫn tới xe hơi.

Lauren như quỵ xuống trên ghế ngồi, cô có cảm tưởng như vừa thoát khỏi một cơn bão táp. Máy xe đã khởi động, và cô cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô đã có ngay hai vấn đề đối phó: thứ nhất là rõ ràng Nick đã có ý định đưa cô vào giường ngủ kỳ cuối tuần này. Trong đầu óc của anh ta đã có sẵn câu kết luận. Dĩ nhiên đến lúc đó cô chỉ đơn giản nói không. Nhưng vấn đề thứ hai là cô không biết chắc mình có nói không hay không. Chưa bao giờ trước đây cô bị môt người đàn ông quyến rũ hay được yêu thương bằng môt nụ hôn như vậy. Chưa bao giờ trước đó cô muốn một người đàn ông làm tình với mình đến như vậy.

Lauren ngắm hai bàn tay đầy sức mạnh của Nick trên vành lái, rồi cô đưa mắt nhìn chiều nghiêng vóc dáng vạm vỡ của anh. Anh quyến rũ biết bao! và cũng cường tráng biết bao! đến nỗi đàn bà có lẽ chỉ nhìn thấy anh một lần thôi cũng háo hức, muốn đến giường ngủ với anh mà không cần biết mình có được yêu hay không. Chắc chắn cô không để mình bị chinh phục quá dễ dàng như vậy. Hay là cô sẽ?

Một nụ cười buồn nở trên môi của Lauren khi cô quay nhìn ra cưa? sổ xe. Mọi người đều nói rằng cô rất thông minh, rất nhạy cảm, ngay ở đây cũng vậy, cô đã có ý định làm cho Nick phải yêu mình ngây ngất... bởi vì cô biết mình cũng đã yêu anh ngất ngây!

- Lauren này, cuộc du ngoạn này làm anh bớt cô đơn khi ngồi trong xe. Còn em thì thấy sao?

Trong đầu đầy ắp những ý nghĩ về duyên số của hai người, Lauren quay về phía anh, mỉm cười lắc đầu.

- Nếu em nói cho anh biết, nó sẽ làm cho anh sợ đến chết luôn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.