Tiểu Bạch Thần Y

Chương 1: Tô Bạch Bạch



Edit: Cherry

Beta: Rita

Một ngôi nhà hoang tàn vắng vẻ trong thâm sơn cốc. À, không đúng , kỳ thật bên trong vẫn còn có người.

” Bạch Bạch , muội ngồi giữa trời nắng , rốt cuộc muốn làm gì?” Một nữ tử y phục vàng không nề hà hét lớn.

Một đôi mắt xinh đẹp sáng ngời , da thịt trắng nõn , dáng người yểu điệu , giống như tiểu tinh linh trong giữa đồi núi.

Nữ hài tử bị gọi là Bạch Bạch quay đầu lại , tươi cười thật đáng yêu để lộ ra hàm răng trắng:” Người ta đang quan sát con kiến , suy nghĩ nếu chân con kiến bị chặt đứt , chắc là dùng cái gì để giúp nó đi tiếp.”

Ông trời , cầu một tiếng sét đánh nàng đi !

” Tô Bạch Bạch , tỷ không để ý tới muội nữa ! Ta nghe lời dì nói , chiếu cố ngươi mười năm , ta phải rời núi !”. Kiều Nhu Nhu tức giận.

Năm tám tuổi nàng đến đây , lúc đó Tô Bạch Bạch chỉ có năm tuổi , suốt mười năm , đều ngồi ở trong thâm sơn cốc , ngay cả con người cũng chưa từng gặp qua , mặt ngẩn ngơ xuống , nàng nhất định bị nha đầu kia chọc điên lên mất .

Tô Bạch Bạch nheo đôi mắt nghiêng đầu , suy nghĩ hơn nửa ngày :” Rời núi? Tại sao phải rời núi? Như thế là làm sao?”

” A!!”. Kiều Nhu Nhu rút thanh kiếm bên hông ra :” Bạch Bạch . Muội muốn chọc giận tỷ chết .”

Tô Bạch Bạch làm vẻ mặt vô tội :” Nhu tỷ tỷ , tỷ không chết đượ ….. ” Chạy tiến đến đẩy kiếm ra :” Cho dù tỷ tỷ chết , Bạch Bạch có thể cứu tỷ .”

Trong lúc Kiều Nhu Nhu đang suy nghĩ , Tô Bạch Bạch nháy mắt :” Tỷ Tỷ , muội muốn chọc giân tỷ chết.”

Kiều Nhu Nhu khoé miệng không ngừng run rẩy :” Tại sao?”

” Bởi vỳ , tỷ tỷ chết , muội có thể thử thảo dược mới để cứu được người .” Tô Bạch Bạch giơ tay lên gốc cây hái một bông hoa màu trắng.

” Thế …. nếu không cứu sống được tỷ .?”

” Nếu không sống được …..” Tô Bạch Bạch thực trịnh trọng tự hỏi thật lâu , nghiêm túc nói :” Tỷ tỷ thật ngốc , không cứu sống được tất nhiên là sẽ chết.”

Kiều Nhu Nhu nắm chặt thanh kiếm trong tay , gân xanh nổi dậy , thiếu chút nữa trực tiếp lấy thủ cấp của nàng.

” Bạch Bạch chết tiệt , muội ngoan ngoãn ở lại nơi này , tỷ đi ra ngoài nửa năm nữa sẽ trở lại ! Nhớ kỹ , phải ngoan ngoãn ở nơi này .”

Cha nàng từng là đại hiệp giang hồ , nàng tự nhiên cũng là một thân võ nghệ cao cường , bây giờ thà đi ra ngoài hành hiệp trượng nghĩa , sau đó trở về quản đứa ngốc này . Hơn nữa nàng biết , Bạch Bạch thực nghe lời nàng sẽ ngoan ngoãn ở nơi này.

Trong lúc Bạch Bạch ôm đầu nghĩ nửa năm là bao nhiêu lâu thì Kiều Nhu Nhu cũng dùng khinh công rời khỏi.

Nửa năm nửa năm , một giấc ngủ chính là nửa năm sao? Vẫn là khi trời tối sầm mới là nửa năm ? Hoặc , thật lâu?…

P/s: Tặng các nàng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.