Tiểu Dã Miêu Dưới Móng Lãnh Sư

Chương 5



Còn chưa mở mắt, nhuyễn ngọc ôn hương*trong lòng liền làm cho hắn đôi môi mỏng hơi hơi nhếch lên, Nhiếp Vô Tung chậm rãi mở mắt nhìn tiểu mèo hoang trong lòng.

(*ở bên người đẹp)

Nàng đưa lưng về phía hắn nằm úp sấp ngủ, trên da thịt tuyết trắng lưu lại dấu vết của hắn, mùi tình dục đã qua đi ngọt ngấy tràn ngập khắp phòng, làm cho ánh mắt của hắn thâm trầm.

Ngón tay khẽ vuốt đi sợi tóc của nàng, kiều nhan ngủ say ánh vào trong mắt, môi no đủ bị hắn hôn lại cắn, phiếm ra màu đỏ tươi.

Hai mí mắt đang ngủ, nhìn ra được dấu vết khóc kịch liệt hôm qua, ngay cả chóp mũi nho nhỏ cũng ửng đỏ, cũng biết tối hôm qua nàng khóc dữ dội biết bao nhiêu.

Con ngươi đen bình tĩnh xẹt qua một tia nhu tình, môi khẽ cười, vỗ về má non mềm, đầu ngón tay nhẹ như bông, nhẹ nhàng đảo qua, liền đánh thức nàng.

“Ư. . . . . .” Phảng phất cảm giác được hắn khẽ vuốt, Mộ Chi Kì bĩu môi, hai má cọ cọ vải trải giường, thở ra một hơi, lại nặng nề ngủ.

Bộ dáng đáng yêu kia, tựa như một con mèo nhỏ yêu kiều làm nũng, không có chút gì nguy hiểm, làm cho người ta nhịn không được, muốn yêu thương.

Nàng cũng chỉ có thời điểm ngủ mới có thể đáng yêu như vậy, một khi tỉnh lại, tựa như mèo hoang bất tuân, quật cường lại không chịu thua.

Nghĩ đến bộ dáng quật cường của nàng, Nhiếp Vô Tung không khỏi không tiếng động nở nụ cười, con ngươi đen lưu luyến nhìn con mèo nhỏ trong lòng, nghĩ đến tối hôm qua hai người kích tình triền miên, màu sắc con ngươi càng trầm.

Tối hôm qua, hắn không để ý nàng khóc kêu, một lần lại một lần chiếm lấy nàng , giống như mãnh thú không thấy đủ, tham lam ở trên người nàng đòi hỏi.

Không có biện pháp, dục vọng tích lũy hai năm, cũng không phải là có thể giải quyết dễ dàng như vậy, cho dù đòi hỏi một đêm, vẫn không thỏa mãn hắn được.

Giống như hiện tại, chính là nhìn nàng, dưới bụng lại dấy lên một chút lửa nóng quen thuộc, nam tính đã mềm yếu vẫn đang chôn ở trong vách tường hoa mềm mại, chậm rãi thành lớn, bổ sung cho thủy huyệt ướt át.

“Ô. . . . . . Không cần. . . . . .” Mộ Chi Kì hơi hơi nhíu mi, mẫn cảm nhận thấy được trong cơ thể xôn xao, nhịn không được phát ra kháng nghị nhỏ, nhưng cũng không thể nào tỉnh lại, mệt mỏi mê man.

“Mèo nhỏ đáng thương.” Thấy nàng mệt không tỉnh nổi, con ngươi đầy dịu dàng, khuôn mặt lãnh tuấn cũng phiếm một tia nhu tình.

Không đành lòng đánh thức nàng. Hắn nhịn xuống dục hỏa dưới bụng, đem nam tính từ trong tiểu huyệt ấm áp rút ra.

Cùng với vật ấy của hắn rời đi, chất lỏng dâm mĩ cũng đi theo tràn ra, xuất ra mấy phần sợi tơ.

“Ưm. . . . . .” Của hắn rời đi làm cho thân mình mẫn cảm khẽ run, Mộ Chi Kì cắn môi, rên rỉ rất nhỏ từ nhỏ miệng bật ra.

Nghe được thanh âm mị hoặc rên rỉ mê người kia, Nhiếp Vô Tung thiếu chút nữa không đè nén được dục hỏa, lại muốn vùi vào thủy huyệt mê người kia tận tình xâm nhập.

Nhắm mắt lại, hắn cắn răng nhịn xuống dục vọng, hít sâu mấy hơi thở, mới mở mắt bất đắc dĩ nhìn mèo nhỏ vẫn đang ngủ vùi kia.

Nữ nhân này, ngay cả ngủ say cũng không buông tha hắn!

“Con mèo nhỏ, ngươi bắt ta nên làm thế nào mới tốt. . . . . .” Nhiếp Vô Tung mềm nhẹ ôm Mộ Chi Kì, khuôn mặt anh tuấn vùi vào tóc đen mềm mại, nhẹ nhàng thở dài.

Đối với tiểu mèo hoang quật cường ngang bướng này, hắn thật sự không có cách, hắn không thể không nắm bắt lấy nàng, lại không cách nào buông tay được.

Tâm lạnh lùng, chỉ vì nàng rung động, giống như khi còn nhỏ, từ lúc mới nhìn thấy nàng. . . . . .

Nhắm mắt lại, hắn nhớ tới bộ dáng nàng khi mới gặp, một thằng nhóc tuấn tú xinh đẹp, hé ra mặt luôn cười hì hì, tươi cười sáng lạn lại sáng ngời, chói mắt làm cho hắn đui mù.

Hơn nữa cặp đồng tử kia khi phát hiện thấy hắn, cũng không quản hai nhà là kẻ thù, hãy còn đối với hắn tràn ra một chút tươi cười linh hoạt, đôi mắt tò mò nhìn thẳng hắn, hoàn toàn không ngại lạnh lùng của hắn.

Mà hắn lại bị cái nhìn chăm chú sáng ngời như vậy dọa đến, tâm rung động, không thể duy trì bình tĩnh, tâm tình phập phồng như vậy, nhưng là lần đầu có được.

Trong đầu ý niệm muốn nàng khiến hắn kinh hãi, kia là một thằng nhóc, hắn đang nghĩ cái gì?

Hắn cũng không có đoạn tay áo chi phích*, mà khi cần, cũng sẽ cùng nữ nhân hoan ái, nhưng cho tới bây giờ không có cảm giác đối với nam nhân.

* Đoạn tay áo chi phích: Câu này được bắt nguồn từ điển tích mối tình “đoạn tụ” giữa Hán Ai Đế và Đổng Hiền.

Cuộc đời lần đầu tiên động tâm, cũng là đối với một thằng nhóc mười tuổi, hắn. . . . . . Nhất định là có vấn đề!

Loại cảm giác khủng bố này thực dọa hắn, làm cho hắn bắt đầu tránh né nàng, đối với nàng lãnh đạm, ngay cả tới gần cũng không nghĩ.

Nhưng nàng, lại luôn không nhìn hắn lạnh lùng, thường thường ngắm hắn, hơn nữa khi hắn luyện công, luôn không kiêng kị ngồi ở một bên, y như hổ rình mồi nhìn hắn, một bên chảy nước miếng, làm cho hắn vừa bực mình vừa buồn cười.

Mặc kệ lời nói lạnh nhạt như thế nào với nàng, chính là đuổi không đi, mà rung động trong lòng hắn cũng theo mỗi lần nàng tới gần mà càng sâu sắc.

Ngay tại thời điểm hắn sắp không thể khống chế chính mình, lại làm cho hắn phát hiện nàng là con gái, mà không phải con trai.

Khi biết nàng là nữ nhi, hắn rốt cuộc không thể khắc chế chính mình uy hiếp nàng, muốn nàng nghe hắn, hèn hạ giữ lấy nàng, chiếm đoạt hết thảy của nàng.

Nàng càng phản kháng, hắn càng tấn công! Bất chấp tâm nàng hờ hững, hắn muốn có được nàng, mặc kệ cơ thể hay tâm, nàng đều phải là của hắn.

Nhưng là! Tiểu mèo hoang này, nếu chịu phục tùng thật tốt như thế, hắn sẽ không phiền não như vậy rồi.

Giơ lên một chút cười khổ, Nhiếp Vô Tung nâng lên tuấn mâu, đôi môi mỏng khẽ hôn hai má non mềm của Mộ Chi Kì, thật sâu trong con ngươi đen có tia bất đắc dĩ.

Nàng nha, thầm nghĩ trốn khỏi hắn, đối với hắn không có gì quyến luyến, mỗi khi nhìn thấy biểu tình nàng ước gì cách hắn rất xa kia, hắn lại cảm thấy thật không biết làm sao.

Rõ ràng nàng đối với hắn cũng không phải thờ ơ, nàng nghĩ rằng hắn không biết sao?

Nàng thường thường vụng trộm nhìn hắn, ánh mắt nhìn hắn chăm chú có chút che giấu yêu say đắm, chính là khi đối mặt với hắn, lại nhịn không được tự nhiên muốn cùng hắn đối nghịch, chính là không dễ dàng chịu thua, làm cho hắn thật sự không biết nên làm thế nào với nàng mới tốt.

Khi đang giằng co, hắn lại nhận thánh chỉ, phụng mệnh tấn công dị tộc, tin tức này mỗi người đều biết, nàng nếu có chút tâm, nhất định cũng sẽ biết.

Nhưng nàng chính là cố ý tránh né tin tức của hắn, không nghe không xem không theo dõi, hắn cũng tùy nàng, cũng đùa giỡn không báo cho nàng biết chuyện hắn xuất chinh.

Hắn muốn thử nàng, nếu hắn biến mất, nàng sẽ như thế nào?

Không nghĩ tới, thời gian tấn công dị tộc so với suy nghĩ của hắn còn lâu hơn, hai năm không thấy, mèo nhỏ của hắn càng quật cường, trong ánh mắt của nàng nhìn hắn mang theo ẩn ẩn lửa giận.

Hừ. . . Xem ra bất cáo nhi biệt (ra đi không lời từ biệt) thật sự chọc giận nàng.

“Bất quá, mèo nhỏ, nàng muốn tới khi nào thì mới bằng lòng thành thực một chút đây?” Khẽ liếm môi dưới phấn nộn, Nhiếp Vô Tung thì thào.

Kiên nhẫn của hắn đã không còn đủ, hắn không nghĩ lại cùng nàng tiếp tục trốn tránh đam mê!

Con ngươi trở nên u ám, một tia thâm trầm xẹt qua, khuôn mặt anh tuấn lãnh đạm mang một chút tình thế bắt buộc bá đạo, đầu lưỡi khẽ liếm môi, đang muốn tăng thêm lực hôn, lại nghe đến ngoài cửa một trận tiếng bước chân đến.

“Nhiếp tướng quân, thời điểm không còn sớm, ngài còn muốn tiếp tục ở lại sao?” Một thanh âm mềm nhẹ từ ngoài cửa truyền đến.

Nhiếp Vô Tung nhướn một bên chân mày, cơ thể chậm rãi rời đi.

Bên ngoài ánh mặt trời chiếu tràn cửa sổ, sắc trời đã sáng rõ, hắn đi xuống giường, nhanh chóng mặc quần áo, xoay người lấy ngón tay nhẹ vỗ về hai má trắng mịn của nàng .

“Ưm. . . . . .” Mộ Chi Kì khẽ rên một tiếng, gãi ngứa vật gây phiền nhiễu trên mặt, cọ cọ vải trải giường, lại nặng nề ngủ.

Nhiếp Vô Tung hé môi cười, thu hồi tay, đi đến trước cửa. Vừa mở cửa ra, chỉ thấy Tần Túy Nguyệt, mặt ái muội tươi cười, nhìn chằm chằm hắn, đối với sự xuất hiện của hắn tuyệt không có bất ngờ.

“Chậc chậc! Nhiếp tướng quân, sáng sớm lại thấy ngài xuất hiện ở đây, xem ra tối hôm qua thực kịch liệt không thôi!” Mùi vị ngọt ngấy mê người kia, nồng đậm ngay cả ở ngoài cửa đều có thể ngửi được.

Nhiếp Vô Tung thản nhiên ngạo nghễ liếc mắt nhìn nàng một cái, tuấn nhan lạnh lùng không có biểu tình,”Nàng mệt mỏi, đừng ầm ỹ nàng, cho nàng tiếp tục nghỉ tạm.”

“Yên tâm, thực không cần ngươi nói, ta cũng biết.” Tần Túy Nguyệt cười khẽ, mắt đẹp khẽ nhìn hắn.”Bất quá, mèo nhỏ của ngươi ta giúp ngươi trông coi hai năm, ta cũng mệt mỏi, nếu ngươi lại rời đi, ta cũng không giúp ngươi trông giữ nữa.”

“Lần này, không cần ngươi quản.” Chờ đợi nhiều năm, tính nhẫn nại của hắn đã đến cực hạn.

Đối với tiểu mèo hoang quật cường này, hắn muốn sẽ dễ như trở bàn tay!

“Ôi. . . . . .”

Mộ Chi Kì hừ khẽ một tiếng, thân mình khẽ nhúc nhích, cảm giác đau nhức lập tức truyền tới toàn thân, làm cho nàng khó chịu nhăn lại mày nhọn.

Chậm rãi mở mắt ra, ánh chiều tà chiếu vào cửa sổ, ánh hào quang vàng óng, chiếu mờ ảo.

Trừng mắt nhìn, nàng còn mơ mơ màng màng ngủ, có điểm thất thần, đôi mắt mê man nhìn thẳng mạn giường, toàn thân đau nhức làm cho nàng lười biếng nằm ở trên giường, cũng không muốn nhúc nhích.

“Đã tỉnh?” Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, thân ảnh mềm mại đi đến trước giường.” Vừa vặn, ta cho người chuẩn bị nước ấm, ngươi muốn tẩy rửa một chút sao?”

“Túy Nguyệt?” Mộ Chi Kì nhỏ nhẹ, ánh mắt mờ mịt dần dần thanh minh, cũng nghĩ tới tất cả tối hôm qua. “Nhiếp Vô Tung?”

Nàng nhanh chóng ngồi dậy, xương cốt lập tức truyền đến từng trận đau nhức, “Hừ. . . . . . Đáng chết!” Nàng nhăn mi, khó chịu rên rỉ.

“Nhiếp tướng quân sáng sớm liền rời đi.” Tần Túy Nguyệt thò tay đem mạn giường gạt sang một bên, mắt đẹp tò mò nhìn về phía Mộ Chi Kì.

Sợi tóc tán loạn, khuôn mặt nhiễm màu hồng mê người, con ngươi ướt át sóng nước, ánh mắt có dấu vết khóc sưng phù, thân thể mềm mại toàn lưu lại dấu vết nam nhân, bộ dáng sau khi hoan ái quyến rũ làm cho nàng nhìn mãi không rời mắt.

“Chậc chậc, xem ngươi, vừa thấy đã biết bộ dáng người bị yêu mạnh mẽ, xem ra tối hôm qua thực tình cảm mãnh liệt thôi!” Tần Túy Nguyệt cười đến vẻ mặt mờ ám.

“Tối hôm qua. . . . . .” Mộ Chi Kì thì thào lặp lại lời của nàng, trong óc hiện lên hình ảnh tối hôm qua, mỗi một hình ảnh đều dâm mĩ làm cho người ta mặt đỏ tim đập.

Bao gồm lời nói phóng túng của nàng, khóc kêu của nàng, hắn một lần lại một lần chiếm lấy, làm cho nàng không thể tự kềm chế sa vào trong đó, còn đáp ứng hắn, phóng đãng rên rỉ. . . . . .

“Đáng chết!” Mộ Chi Kì càng nghĩ mặt càng đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ xấu hổ lúng túng ảo não. Nhiếp Vô Tung vương bát đản kia! Nàng gặp phải hắn thực không hay ho gì.

Mà hỗn đản kia, sau khi “xâm chiếm” nàng, nói cũng không nói một tiếng liền rời đi, giống như hai năm trước.

“Nhiếp Vô Tung! Ngươi rốt cuộc coi ta là cái gì?” Mèo nhỏ mặc hắn trêu đùa sao? Hứng trí lên sẽ lại gần trêu chọc nàng, chơi đùa xong rồi liền rời đi.

Mà nàng, vẫn phải mặc hắn đùa bỡn như vậy sao?

Nàng mới không cần!

Nhưng là, nàng chính là không thắng được hắn, mặc kệ trốn như thế nào, chính là sẽ bị hắn đến bắt, nàng càng phản kháng, hứng thú của hắn càng cao.

Đối mặt với hắn, nàng vẫn là thua, ai bảo nàng có nhược điểm ở trên tay hắn, làm cho nàng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.

Thật sự là. . . . . . Đáng chết!

“Chi Kì, biểu tình của ngươi thật là khủng khiếp.” Thấy vẻ mặt nàng giống như hận không thể cắn người một miếng thịt.

“Nhiếp Vô Tung vương bát đản kia, ta tuyệt không để hắn đùa bỡn trong lòng bàn tay!” Nàng thề, nàng nhất định phải phản kích.

“Đùa giỡn? Có vậy sao?” Tần Túy Nguyệt không cho là đúng nhíu mày, chân thành ngồi ở ghế, “Nhưng là Nhiếp tướng quân người ta đem ngươi yêu thương xem như bảo vật quý giá!”

“Bảo vật cái rắm!” Mộ Chi Kì tức giận đáp lời.”Tên kia chính là đem ta làm đồ chơi, động một chút liền xem ta là con mèo nhỏ, luôn gọi mèo nhỏ a, hắn nghĩ hắn là kêu ta như sủng vật sao? Còn có. . . . . . Đợi chút. . . . . . Không đúng! Mộ Chi Kì ngẩng đầu, trừng hướng Tần Túy Nguyệt.

“Ngươi đã biết Nhiếp Vô Tung tới?” Nàng nhớ rõ mới vừa rồi Tần Túy Nguyệt giống như có nói, họ Nhiếp sáng sớm liền rời đi.

Tần Túy Nguyệt gật gật đầu, cũng không giấu diếm.

“Ta buổi sáng còn đưa hắn rời đi mà! Nếu ta không thúc giục hắn, không chừng hắn còn luyến tiếc chưa muốn xuống giường đâu!”

Mộ Chi Kì chậm rãi mở to mắt .” Chính ngươi đưa hắn rời đi? Ngươi là nói. . . . . . Ngươi đã sớm biết hắn ở trong phòng ta?”

“Là ta!” Là người giúp hắn trông coi hai năm, nam nhân thôi, nàng sớm đoán được Nhiếp Vô Tung một khi hồi thành sẽ tìm tới Mộ Chi Kì.

Mộ Chi Kì chậm rãi nheo mắt, giọng nói âm u.”Không cần nói cho ta, chính là ngươi nói cho hắn biết ta ở Túy Nguyệt lâu?”

“Không cần ta nói hắn cũng biết, ta chính là làm cơ sở ngầm của hắn hai năm mà!” Tần Túy Nguyệt ôm bụng cười, cũng không sợ Mộ Chi Kì tức giận, thành thật khai nhận.

“Cơ sở ngầm?” Mộ Chi Kì sửng sốt, đầu óc vừa chuyển, nhất thời hiểu được.”Tần Túy Nguyệt, ngươi giúp hắn giám thị ta?”

Tần Túy Nguyệt nhíu mi, không đồng ý nhìn Mộ Chi Kì,”Không cần nói giám thị, thật khó nghe! Ta chỉ là ngẫu nhiên hỗ trợ nhắn dùm tin tức của ngươi cho hắn mà thôi.

“Này, việc đó cùng giám thị có cái gì khác?” Bất chấp thân mình vẫn còn đau nhức, Mộ Chi Kì tức giận đến nhảy dựng lên.”Tần Túy Nguyệt, ta với ngươi nhiều năm giao tình, ngươi cư nhiên phản bội ta?”

Cho đến bây giờ, hóa ra chính là người bên cạnh người nàng!

“Chết tiệt! Tên hỗn đản kia cho ngươi cái lợi lộc gì?” Mộ Chi Kì tức giận đỏ cả khuôn mặt nhỏ nhắn, phẫn nộ gào thét.

Không nhìn đến lửa giận của nàng, Tần Túy Nguyệt thảnh thơi uống một ngụm trà. “Ưu đãi cũng có ích, ví như truyền đi một ít tin tức, thì còn được có chiếu bạc trải sáng bóng.”

“Bạc? Chỉ vì bạc ngươi bán đứng ta?” Mộ Chi Kì không thể tin trừng mắt Tần Túy Nguyệt. “Họ Tần, Túy Nguyệt lâu của ngươi kiếm nhiều tiền như vậy còn chưa đủ sao?”

“Có người lo ngại kiếm được nhiều tiền sao?” Tần Túy Nguyệt buồn cười nhìn Mộ Chi Kì.

“Ngươi. . . . . .” Ôm ngực, Mộ Chi Kì tức giận đến không thở nổi, nói không ra lời, “Đáng chết! Kết giao với bằng hữu như ngươi, xem ra ta thật xui xẻo mà!” Nàng thừa nhận.

Mộ Chi Kì tức giận nhảy xuống giường, nhặt quần áo lên, rất nhanh mặc vào. “Họ Tần, giao tình chúng ta dừng ở đây, ta muốn tuyệt giao với ngươi!

Xem bộ dáng nàng thở phì phì, Tần Túy Nguyệt không khỏi lắc đầu.”Chi Kì, nếu không phải xem Nhiếp tướng quân để ý ngươi như vậy, ta sẽ không giúp hắn.”

Nữ nhân này bình thường thông minh, mặc kệ người khác chọc như thế nào đều cười hì hì, chưa từng tức giận, chỉ có đối mặt Nhiếp Vô Tung mới có thể mất đi lý trí.

“Để ý ta?” Mộ Chi Kì dừng lại động tác, nực cười nhìn nàng.”Ha ha! Những lời này tuyệt không buồn cười, ngươi cũng không cần giải thích, ta xem thường ngươi!”

“Chi Kì, nhiều năm giao tình, ngươi cảm thấy ta thực sẽ bởi vì ngân lượng mà đi bán đứng ngươi?” Mặt đông cứng lại, Tần Túy Nguyệt thu hồi tươi cười.

Mộ Chi Kì mím môi, không nói một câu, nhưng lý trí lại bởi vì lời của nàng mà quay về một chút.

Thấy nàng tỉnh táo lại, Tần Túy Nguyệt hơi hơi dương môi, buồn cười nhìn nàng. “Ngươi nha, như thế nào nhắc tới đến Nhiếp tướng quân, lý trí liền hoàn toàn mất hẳn, nóng tính thật giống con mèo hoang?”

“Bởi vì ta chán ghét hắn!” Cắn môi, Mộ Chi Kì oán hận bật ra một câu.

“Phải không?” Tần Túy Nguyệt có điểm hoài nghi.”Nhưng là ta xem Nhiếp tướng quân người ta thực thích ngươi.”

“Là thế này, hắn rất thích giở trò với ta, đem ta trở thành đồ chơi, mặc hắn xoa bóp đè ép.” Mộ Chi Kì hừ lạnh.

“Thật không phải!” Tần Túy Nguyệt phản bác.

“Ngươi là cái thân phận gì? Tuy rằng cha ngươi cáo lão hồi hương, nhưng tại triều đình vẫn là có được thế lực nhất định, mỗi người nhắc tới Mộ thừa tướng, ai không tôn kính? Dám động ngươi, cần phải có rất nhiều dũng khí.

“Như vậy thì sao chứ? Mỗi người chỉ biết Mộ gia có Mộ thiếu gia, nếu thiếu gia biến thành tiểu thư, ngươi nói, Mộ gia sẽ như thế nào?” Nhìn Tần Túy Nguyệt, Mộ Chi Kì lạnh lùng trào phúng. “Tội khi quân xét nhà ai không sợ?

Cho dù ta không sợ, cũng phải thay cha mẹ ta sợ, Nhiếp Vô Tung chính là nhìn trúng điểm này, ta vĩnh viễn đều là Mộ thiếu gia, sẽ không là Mộ tiểu thư, hắn có thể đùa bỡn Mộ thiếu gia, dù sao không sao cả, bởi vì thân phận Mộ thiếu gia này biến mất, hắn cũng không chịu trách nhiệm. . . . . .”

“Chi Kì. . . . . .” Tần Túy Nguyệt nhíu mày.

Mộ Chi Kì cũng không để ý nàng, cúi đầu, tiếp tục nói, như là phát tiết: “Nếu là Mộ tiểu thư sẽ không giống nhau, Mộ tiểu thư là hắn không thể chạm vào, chạm vào phải chịu trách nhiệm. . . . . . Bởi vì ta là Mộ thiếu gia, cho nên hắn có thể mặc sức đùa giỡn, cho dù hắn cưới vợ sinh con, người nọ cũng sẽ không phải là ta, ta vĩnh viễn chính là Mộ thiếu gia, chỉ có thể ở bên cạnh xem, bởi vì thân phận ta sẽ không thay đổi, cũng không thể biến. . . .”

Ngẩng đầu, nàng đỏ mắt, rống lớn: “Nếu hắn thực để ý, nếu hắn thực thích, sẽ không đối đãi ta như vậy, cũng sẽ không ở hai năm trước không nói một tiếng liền bỏ lại ta!”

Rống xong, chính nàng cũng ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nhìn Tần Túy Nguyệt.

“Chi Kì. . . . . .” Tần Túy Nguyệt đau lòng nhìn Mộ Chi Kì, nếu Mộ Chi Kì không nói, nàng cũng không biết Mộ Chi Kì trong lòng có nhiều đấu tranh như vậy. Mộ Chi Kì chật vật đứng lên, cố ý giương lên một chút cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.