Tiểu Dã Phượng Bị Hãn Long Giam Cầm

Chương 1: Mở đầu



“Tiểu tổ tông, thỉnh ngài ở chỗ này chờ chút, trăm ngàn lần không được chạy loạn!” một thái giám giả dạng nam nhân cung kính đối với tiểu cô nương đứng tại một bên dặn dò.

Tiểu cô nương nhìn quanh căn phòng lịch sự tao nhã trước mặt, cánh môi phấn nộn không hờn giận mà mím chặt lại “Cha đâu? Hắn ở đâu?”

“Hoàng Thượng hiện tại đang có việc, phải trì hoãn, cứ ở đây đợi một chút, Hoàng thượng sẽ tới” Hỉ công công nhẹ giọng dỗ, nét mặt già nua lộ ra tia sủng nịnh “Ttiểu nhân đi giúp ngài lấy mấy món điểm tâm, ngài trước tiên ở nơi này đợi chút”

Tiểu cô nương không đáp lời, im lặng đi đến chiếc ghế đằng trước, ngoan ngoãn ngồi trên ghế dựa, hai chân không chạm đất, tùy ý đánh qua, đánh lại.

Thấy thế, hỉ công công cười cười. “Ngài đợi chút, tiểu nhân lập tức quay lại.”

Hắn chạy nhanh mở ra cửa, lại lo lắng quay đầu dặn dò “Nhớ rõ, trăm ngàn đừng loạn đi nga!” Nói xong, mới nhẹ nhàng mà đóng cửa lại, ưởng bước rời đi.

Nhìn quanh phòng, tiểu cô nương nhàm chán chơi bím tóc, miệng nhỏ nhắn phấn nộn hơi hơi cong lên.

Tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng nàng hiểu được, thân phận của nàng là đặc biệt ── phụ thân của nàng là đương kim hoàng thượng, mà nàng, là nữ nhi lưu lạc bên ngoài của hoàng đế phụ thân.

Nghe nói, nương nàng năm đó là hoa khôi trong thành, không chỉ có tuyệt sắc, thậm chí đa tài đa nghệ, thanh danh vang tới kinh thành, ngay cả hoàng đế phụ thân đều từng nghe được tin tức, vì tò mò, cải trang vụng trộm đi tuần đến xem kinh thành hoa khôi.

Vừa mới thấy, họ đã tạo ra một đoạn tình; Sau đó, còn có nàng.

Bất quá, hồng nhan bạc mệnh, mẫu thân vì sinh khó, vừa chào đời đã mất, nghe nói hoàng đế phụ thân lúc ấy rất thống khổ, tự tay mai táng mẫu thân, lại tiếc nuối không thể cấp mẫu thân một cái danh phận.

Tuy rằng từ khi sinh ra phụ thân rất muốn đem nàng tiến vào cung, nhưng là chuyện hoàng đế cùng yên hoa nữ tử phong lưu sự tích dẫu sao cũng là chuyện không tốt đẹp, nếu bị đồn ra ngoài, sẽ ảnh hưởng tới danh dự của hoàng đế, vì không còn cách nào khác, nên đành phải đem nàng dưỡng ở ngoài thành.

Hàng tháng hoàng đế phụ thân sẽ lén ra cung xem nàng, bằng không sao hỉ công công lại vụng trộm mang nàng tiến cung, hai cha con lén lút mà gặp nhau.

Đối này tình huống, nàng không có gì ý kiến, đối nàng mà nói, ở ngoài cung so với ở trong cung tự do hơn, cái công chúa gì đó, nàng căn bản không nghĩ sẽ làm; Hơn nữa ở trong cung, phụ thân là phụ hoàng mọi người, nhưng ở ngoài cung hắn chính là cha nàng, không có người cùng nàng tranh.

Phụ thân thường xuyên ôm nàng, sủng nịnh, nói bộ dạng nàng giống với nương, là tiểu bảo bối hắn thương yêu nhất, độc nhất vô nhị tiểu bảo bối.

Nàng, thật là độc nhất vô nhị.

Tuy rằng tuổi còn nhỏ, lại kế tục dung mạo mẫu thân, tuổi còn nhỏ, nhưng khuôn mặt tuyệt sắc làm cho người ta không dám nhìn gần, giống như một nụ hoa nho nhỏ, dù chưa nở rộ, đã thổ lộ ra hương mê người.

Ánh mắt thanh tú lộ ra một tia kiêu căng, mắt đẹp ngưng một chút cao ngạo, miệng nho nhỏ vì đợi người thật lâu mà giơ cao lên.

Phụ thân thực chậm!

Nàng nhảy xuống ghế dựa, không kiên nhẫn ở trong phòng đi tới đi lui. Đột nhiên, nàng nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng người rất nhỏ.

Ai?

Nàng nháy mắt mấy cái, dán tai vào cửa cẩn thận nghe.

“Hừ! Bất quá là một cái tiểu ngoại quốc, phục phịch cái gì phục phịch……”

“Làm càn!”

“Oa ── ngươi như thế nào đánh người? Đáng chết! Các ngươi còn không cùng tiến lên ──”

Cái gì? Cái gì? Ở đây đánh nhau sao?

Nàng tò mò chuyển mâu nhi, nhịn không được, mở cửa ra, bước nhanh mà không tiếng động đi đến bên tường, cách một đạo tường, vụng trộm xem.

Dọa!

Một bóng người phút chốc hướng tới phương hướng nàng ngã xuống, sợ tới mức nàng chạy nhanh lui lại.

“Ngươi…… Ngươi dám đánh thái tử, ngươi không muốn sống nữa! Oa ──”

Sau một tiếng ai rống, khắp nơi không tiếng động.

Thái tử?! Nàng cúi đầu nhìn bóng người vừa mới hướng nàng ngã đến, mặt mũi bầm dập, nhìn không ra bộ dáng gì.

Nàng vụng trộm ngẩng đầu hướng lên trên xem, một cái nam hài thân hình cường tráng dã man hướng tới người dùng sức đá “Hừ! người Thiên triều thật vô dụng!”

Nam hài khinh thường hừ lạnh một tiếng, như là cảm giác được ánh nhìn chăm chú của nàng, đôi mắt hung ác nâng lên.

“Dọa!” Nàng kinh suyễn một tiếng.

Đôi mắt lam hiếm thấy, giống như ngọc bích xinh đẹp, nhưng đôi mâu kia chứa một tia cuồng ngạo tự phụ, như dã thú cường hãn, mang theo nồng đậm tà khí, làm cho nàng hoảng sợ.

Nam hài nhìn đến nàng, đôi mắt hơi hơi híp lại, môi dã man gợi lên một chút cười làm cho người ta sợ hãi “Nàng là ai?”

Nàng không để ý tới hắn, xoay người muốn chạy.

“Đứng lại!”

Làm sao mà dám ra lệnh cho nàng? Không đến vài bước nàng đã bị bắt, tay thô lỗ bắt lấy nàng, dùng sức nâng lên của nàng mặt.

Đau quá!

Nàng cau mày, lần đầu tiên bị đối đãi thô lỗ như vậy, nàng mất hứng, mắt đẹp cao ngạo nhìn hắn “Buông!”

Nam hài không để ý, thậm chí tay càng dùng sức, đôi mâu lam cường hãn lộ vẻ hứng thú nồng đậm, như là tìm được rồi con mồi “Nàng là ai?”

Ngữ khí ngạo nghễ kia làm cho nàng không thể không hờn giận, đau đớn càng làm cho nàng phẫn nộ “Liên quan gì đến ngươi? Buông!” Đồ dã man!

Nàng liều mạng giãy dụa, tay chân sử dụng lực hướng trên người hắn mà công kích, nhưng phản ứng của nàng càng làm cho hắn cảm thấy hứng thú, đối với sự công kích như muỗi đốt của nàng, hắn vẫn không phản ứng

“Thú vị! Ta muốn nàng.” Con mồi tuyệt sắc lại cao ngạo, hắn thích!

Vô lễ!

Nghe được của hắn nói, nàng cảm thấy đã bị vũ nhục, lửa giận càng tăng lên, mắt đẹp hung tợn trừng mắt hắn, lửa giận trong đôi mâu càng lộ rõ, cũng càng mê người

“Ánh mắt nàng, ta thích.” Nam hài nở nụ cười, cười đến dã man lại bá đạo, càng nhanh cầm tay nàng.

“Điện hạ, ngài ở đâu?”

Từ ngoài truyền đến kêu gọi, nam hài nhất thời phân tâm, tay đang nắm chặt nhất thời nới lỏng, thừa dịp này, nàng dùng sức hướng tới đầu gối hắn mà đá.

Nam hài nhăn mi lại, vì đau đớn mà buông lỏng, nàng nhanh chóng đẩy hắn ra, xoay người bỏ chạy.

“Đáng chết!” Nam hài rủa lên tiếng, đang muốn đuổi theo, thuộc hạ kêu to cũng đã đi đến

“Điện hạ, nguyên lai ngài tại đây…… Ông trời! Người kia vì sao nằm trên mặt đất, xảy ra chuyện gì? Cái đó…không phải là quần áo của thái tử sao? Ngài…… Ngài đánh thái tử sao?”

Thuộc hạ hoảng sợ mau chóng gào thét, vẫn bám theo cước bộ nam hài, nam hài không hờn giận dùng sức đẩy thuộc hạ đang ra sức huyên náo ra, bước nhanh đuổi theo

Nhưng, không thấy! Con mồi của hắn đã biến mất!

“Điện hạ, ngài đang tìm gì? Ông trời, ngài đánh Thiên triều thái tử như thế, cái này muốn vương như thế nào trả lại công đạo….”

Tiếng huyên náo ở một bên, hắn coi như tai điếc, hắn chỉ nhớ mỗi con mồi xinh đẹp kia.

Nam hài xoay người, cũng không thèm nhìn tới thuộc hạ hắn một cái, xoay người hướng đại điện mà đi.

Ở một nơi khác, cô gái vừa chạy thoát dừng lại cước bộ thở hồng hộc, gặp cái nam nhân dã man không đuổi theo, mới nhẹ nhàng thở ra

“Ông trời! Tiểu tổ tông, nguyên lai ngài tại đây, tiểu nhân không phải kêu ngài đừng chạy loạn sao? Trời ơi ngài như thế nào? Cổ tay như thế nào bầm tím lên? Phát sinh chuyện gì?” Hỉ công công khẩn trương hô to.

“Không có việc gì, chính là gặp được một cái thô lỗ dã man.” Xoa nhẹ cổ tay bị bầm tím của mình, nàng mất hứng nói.

Tên dã man chán ghét! Vô lễ lại dã man! Cô gái mím môi, không hờn giận mà nghĩ

Nàng nhớ rõ hắn!

Tốt nhất không nên cho nàng gặp lại hắn, bằng không nàng nhất định không tha cho hắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.