Tiểu Dã Phượng Bị Hãn Long Giam Cầm

Chương 10



Chính là hôm nay……

Tần Túy Nguyệt đi vào chuồng, nhẹ vỗ về tuyết trắng, cánh môi mím lại, khuôn mặt nhỏ nhắn có mờ mịt.

Hôm nay, chính là ngày Đạt Ba nói, nhưng là nàng lại không biết nên làm cái gì bây giờ.

Hai ngày nay nàng cũng chưa nhìn đến Hách Liên Sí, điều này làm cho nàng nhẹ nhàng thở ra, mà nàng cũng chưa từng nghĩ tới sẽ chủ động đi tìm hắn.

Theo bản năng nàng muốn trốn tránh kế hoạch Đạt Ba, thẳng đến hôm nay, nàng vẫn là không biết nên làm như thế nào.

Thật sự muốn giết Hách Liên Sí sao?

Nàng thật sự muốn hắn chết sao?

Nàng không biết, thật sự không biết……

“Tuyết trắng, ngươi nói ta nên làm như thế nào đây?” Khuôn mặt nhỏ nhắn dán lên mặt tuyết trắng, Tần Túy Nguyệt mờ mịt hỏi, mê hoặc đầu lại trống rỗng làm cho nàng phân biệt được rõ ràng.

Tâm tư Bình tĩnh khôn khéo sớm bị cảm xúc bối rối che đậy, làm cho nàng vô kế khả thi*, cũng sờ không được tiếng lòng chân chính của chính mình, cả người nàng đều rối.

(*không còn kế nào để thực hiện)

“Nàng ở chuồng ngựa làm gì?”

Bỗng dưng, một chút thanh âm trầm thấp theo phía sau truyền đến.

Tần Túy Nguyệt cả kinh, xoay người nhìn về phía Hách Liên Sí, mà cặp lam mâu kia cũng yên lặng nhìn nàng, ánh mắt hai người nhìn nhau, gắt gao nhìn chằm chằm đối phương, chậm chạp không dời.

Hắn…… Ánh mắt gian cuồng ngạo dường như biến mất, lam mâu thâm trầm làm cho người ta không thấy rõ suy nghĩ, khuôn mặt anh tuấn coi như gầy yếu.

“Như thế nào không nói lời nào? Vẫn là ngay cả suy nghĩ muốn nói chuyện với ta cũng không muốn?” Hách Liên Sí gợi lên cười, tươi cười mang theo một tia khinh trào.

Tần Túy Nguyệt muốn mở miệng, lại không biết nên nói cái gì, đành phải quay đầu tiếp tục vuốt ve tuyết trắng.

Lòng của nàng thẳng thắn nhảy lên, tâm bối rối làm cho tay nàng cũng run rẩy.

“Muốn đưa tuyết trắng ra ngoài trượt đi sao?” Hắn đi vào phía sau nàng, thân thể ấm áp dán lưng của nàng, nàng lập tức ngửi được hơi thở nam nhân thuộc loại của hắn.

Kia, làm cho nàng run sợ.

Thấy nàng không nói, tay Hách Liên Sí quấy lấy thắt lưng của nàng, đem nàng ôm lên lưng tuyết trắng, chính mình cũng leo lên lưng ngựa, ngồi ở phía sau nàng.

Tần Túy Nguyệt không phản kháng, ngoan ngoãn ngồi, lưng thẳng, tùy ý Hách Liên Sí điều khiển dây cương, đưa tuyết trắng sải bước ra đi.

Thấy lưng nàng cứng ngắc, tay Hách Liên Sí ôm thắt lưng của nàng, đem tấm lưng của nàng tựa hướng trong ngực của hắn “Yên tâm, ở trên ngựa, ta sẽ không ăn nàng.”

Lời nói của hắn làm cho mặt của nàng đỏ lên, cắn cắn môi, lại rời không được ngực của hắn, liền buông lỏng chính mình mềm mại dựa vào hắn.

Vừa dán vào ngực ấm áp, mấy ngày nay luôn cảm thấy lạnh như băng, tịch mịch, mà hiện nay tâm như bị thổi nóng, cảm giác ấm áp, làm cho thân thể buộc chặt cũng đi theo trầm tĩnh lại.

Nàng không thể không thừa nhận, nàng mong nhớ ấm áp của hắn.

Cảm giác nàng mềm mại ở trong lòng hắn, mâu quang Hách Liên Sí nóng lên, bàn tay to nhịn không được đem ôm nàng thật chặt, luyến tiếc buông ra.

“Muốn…… Muốn đi đâu?” Tần Túy Nguyệt cắn môi, nhịn không được mở miệng.

“Đến mặt sau rừng cây!” Phía sau Hách Liên Sí trả lời.

Mặt sau rừng cây?! Tần Túy Nguyệt cả kinh, lập tức ngồi thẳng thân mình.

Đó không phải là rừng cây mà Đạt Ba hẹn nàng hay sao? Như thế nào mà khéo, nàng chưa mở miệng, hắn liền mang nàng đến rừng cây?

“Làm sao vậy?” Hách Liên Sí nhíu mày, khó hiểu nhìn Tần Túy Nguyệt.

“Ta……” Nàng xem hắn, cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, nhưng lại không biết muốn nói gì, đành phải quay đầu nhìn về phía trước.

“Không, không có việc gì.” Nàng lắc đầu, hàm răng lại cắn chặt môi, khuôn mặt nhỏ nhắn có chần chờ cùng luống cuống.

“Phải không……” Hách Liên Sí nheo mâu, cũng không nói.

Không khí của hai người trong lúc này trầm ngưng, trừ bỏ tiếng vó ngựa, không hề có thanh âm gì.

Tần Túy Nguyệt thân thể run rẩy, mắt thấy càng lúc càng tới gần rừng cây, lòng của nàng toàn bộ bối rối đứng lên.

Nàng biết Đạt Ba liền dẫn người ẩn nấp trong rừng cây, chỉ cần đi vào, bọn họ sẽ bắn tên công kích, lấy mệnh Hách Liên Sí.

Hắn sẽ chết…… Sau đó, nàng sẽ tự do, không hề bị giam cầm.

Đây là nàng muốn, không phải sao?

Nhưng là vừa nghĩ đến hắn trúng tên, bộ dáng máu tươi đầm đìa, nàng liền kinh hãi.

Nghĩ đến cặp kia lam mâu sẽ khép lại, không bao giờ nhìn nàng nữa, nàng liền hoảng hốt.

Nghĩ đến ngực ấm áp phía sau không hề ôm nàng, không hề cho nàng ấm áp, tâm nàng liền lạnh.

Nàng không dám tưởng tượng…… Không muốn!

Nàng không muốn hắn chết!

“Không cần đi tới! Trở về! Chúng ta trở về!”

Ở trước khi gần tới, nàng nhịn không được đoạt lấy dây cương, muốn cho tuyết trắng quay đầu, rời rừng cây đi.

Mà Hách Liên Sí vẫn trầm mặc lại mở miệng. “Vì sao? Nàng không phải muốn ta chết sao?”

“Ngươi……”

Tần Túy Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Hách Liên Sí, một đôi lam mâu trầm tĩnh hiện lên chút sáng tỏ, nàng lập tức lắc đầu.

“Không…… Ngươi có biết…… Ngươi như thế nào……” Nàng không hiểu, hắn biết tất cả kế hoạch, vì sao còn phối hợp với nàng, một mình một người cùng nàng đến rừng cây?

Hách Liên Sí khẽ vuốt mặt Tần Túy Nguyệt, thanh âm trầm thấp “Nàng muốn ta chết, nàng muốn tự do, không phải sao? Ta đây thành toàn nàng!”

Từ đầu tới đuôi, hắn đều biết cả!

Bao gồm Đạt Ba vào cung tìm nàng, cũng là hắn cho người ta thả lỏng đề phòng, là hắn ngầm đồng ý.

Kế hoạch giết hắn, hắn cũng sáng tỏ, mà lựa chọn xuất hiện ở chuồng, cũng là hắn tự nguyện, hắn cam tâm nhảy vào trong cạm bẫy.

Nàng không mở miệng, nhưng hắn thuận theo tâm ý của nàng mà làm; Không nghĩ tới, cuối cùng một khắc, nàng lại đổi ý.

Vì sao?

“Ngươi……” Tần Túy Nguyệt trừng mắt Hách Liên Sí, không thể tin lắc đầu. “Ngươi điên rồi sao? Ngươi biết rõ hết thảy, lại còn mang ta đến rừng cây……”

Hắn vì sao phải làm như vậy? Cặp lâm mâu tràn đầy cảm tình kia, rốt cuộc muốn nói cho nàng cái gì?

Mà lại vì sao, lòng của nàng không xong mà nhảy lên, ngực tràn đầy tình cảm kia lại nói lên cái gì?

“Nàng hận ta, hận muốn ta chết, không phải sao?” Nhìn nàng, hắn hơi hơi gợi lên một chút cười, tươi cười chua xót. “Nàng từng nói qua, muốn nàng không hận ta, trừ phi ta chết, không phải sao?”

Nàng là nói qua, nhưng là nàng không biết hắn sẽ nhớ rõ như vậy, biểu tình hắn của hắn hiện tại làm cho lòng của nàng rất đau.

Hắn là bá chủ cuồng ngạo nha! Cuồng vọng tự đại nhưhắn, như thế nào lộ ra loại biểu tình cô đơn lại thương tâm này? Biểu tình…… Là vì nàng mà sinh ra sao?

“Vì sao…… Ngươi vì sao muốn như vậy……” Nàng không hiểu, hoảng hốt loạn cả lên, mâu nhi nhanh xem xét hắn, không hiểu tâm tư của hắn.

“Ta cũng không biết.” Hắn thật sâu nhìn nàng “Có lẽ ngay từ đầu ── ánh nhìn từ nhỏ khi đầu tiên nhìn đến nàng, ta đã bị nàng thu phục.”

Cho nên, mới có thể chấp nhất muốn được đến nàng như vậy; Nhưng cũng không cẩn thận làm thương nàng.

Mà thương tổn nàng, là chuyện hắn không muốn làm nhất!

“Ngươi……” Tần Túy Nguyệt nói không ra lời.

Ánh mắt của hắn làm cho nàng sợ hãi, kia dã man đoạt lấy đã biến mất, còn lại thâm tình nồng đậm, nhưng lại so với mâu quang đoạt lấy càng làm cho nàng sợ hãi.

Hắn như vậy, bảo nàng làm sao kháng cự……

Nàng trốn tránh không mở mắt, không dám nhìn “Đi mau! Đạt Ba mai phục ngay tại phía trước.” Nàng nói nhỏ, khi đang muốn giục ngựa rời đi, một đám người cũng đã vây quanh bọn họ.

Cầm đầu Đạt Ba cao hứng nhìn Tần Túy Nguyệt “Tiểu Nguyệt nhi, làm tốt lắm! Ngươi thật sự đem hắn mang đến.”

“Không……” Nhìn bọn người của Đạt Ba cầm cung tiễn vây quanh, Tần Túy Nguyệt mím môi “Đạt Ba, không nên động thủ!”

“Tiểu Nguyệt nhi?” Đạt Ba nhíu mày.

“Ta không muốn hắn chết!” Tần Túy Nguyệt kiên định nhìn Đạt Ba.

Đạt Ba nheo mắt lại “Tiểu Nguyệt nhi, ta không có khả năng buông tha cho hắn, nếu ngươi muốn bảo hộ hắn, như vậy……” Hắn giơ tay lên.

“Đạt Ba?!” Tần Túy Nguyệt kinh ngạc nhìn Đạt Ba, bộ dáng hắn sẵng giọng vô tình làm cho nàng sáng tỏ, hắn sớm không phải là Tiểu Đạt khi nhỏ mà nàng quen biết.

Nàng nhắm mắt lại, cúi đầu nở nụ cười. Là nàng quá ngây thơ rồi!

Hách Liên Sí ôm chặt lấy Tần Túy Nguyệt, lãnh ngạo nhìn về cung thủ bốn phía, cuối cùng nhìn về phía Đạt Ba.

“Đạt Ba, nếu ngươi dám làm thương nàng, ta sẽ cho ngươi trả giá lớn!” Không ngại lại khí phách cuồng vọng làm cho mọi người kinh hãi.

Đạt Ba nhịn xuống trái tim băng giá, khinh thường nở nụ cười “Hách Liên Sí, ta từng cho người dò xét kỹ, các ngươi chỉ có hai người, trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của ta! Tiểu Nguyệt nhi, đành phải thực xin lỗi ngươi.” Hắn nheo mắt nhìn về phía Tần Túy Nguyệt.

Tần Túy Nguyệt không nói, chính là lạnh lùng nhìn Đạt Ba, ánh mắt hàn băng kia làm cho Đạt Ba chột dạ, cũng không cho rằng chính mình có sai.

Đạt Ba ngẩng đầu, lạnh giọng làm nói: “Bắn tên!”

Hách Liên Sí nhanh chóng rút ra đao, ánh đao ở bốn phía tha một vòng, chém đứt mũi tên nhọn đang bắn tới.

Tần Túy Nguyệt chạy nhanh nâng lên dây cương, “Tuyết trắng!” Nàng đá bụng ngựa, làm cho tuyết trắng chạy như điên, ý đồ thoát đi vòng vây.

Đột nhiên, Hách Liên Sí dùng sức vỗ tuyết trắng một chút “Tuyết trắng, chạy mau!” Rống hoàn, hắn một mình một người rơi xuống đất.

“Không!” Tần Túy Nguyệt sợ hãi rống, quay đầu nhìn Hách Liên Sí.

Đã thấy hắn nhếch môi cười, không ngại mà đối diện vây quanh, cặp lam mâu yên lặng nhìn nàng “Phượng Nhi, đi trốn trước đi!”

Nói xong, hắn rất nhanh xông lên phía trước, ánh đao bắn quá, gọn gàng giết chết một người.

Bóng đen mũi nhọn xuyên qua, mạo hiểm hiện lên mỗi một tia sát khí, bốn phía chém giết địch nhân; Nhưng mũi tên ngày càng nhiều, nhất nhất sượt qua quần áo của hắn, bắn ra tung tóe máu.

“Không cần!” Tần Túy Nguyệt sợ hãi rống, bất chấp nguy hiểm, lập tức từ lưng tuyết trắng nhảy ra, thi triển khinh công bay về phía vòng chiến.

“Phượng Nhi!” Nhìn đến nàng lại đây, Hách Liên Sí sanh mắt to, đao bật ra ngân quang, đảo qua địch nhân, lập tức ôm lấy nàng “Chết tiệt! Sao không nghe lời nói của ta?”

Thấy nàng thiếu chút nữa trúng tên, hắn nhịn không được hướng nàng rống giận.

“Phải đi thì cùng nhau đi.” Tần Túy Nguyệt bình tĩnh nhìn Hách Liên Sí, nhìn đến trên người hắn miệng vết thương thật to lại nho nhỏ, tâm liền đau.

Đều là nàng, mới có thể hại hắn rơi xuống tình thế này, nàng phải phụ trách!

“Nàng……” Trừng mắt hắn, Hách Liên Sí tức giận đến không biết nên nói cái gì.

“Tốt lắm, vậy cho các ngươi cùng làm đôi uyên ương đồng mệnh dưới suối vàng!”Đạt Ba nhìn về phía Tần Túy Nguyệt “Tiểu Nguyệt nhi, ngươi tha thứ ta.”

Tần Túy Nguyệt không nói, chỉ là lạnh lùng nhìn Đạt Ba, Hách Liên Sí lập tức dùng đao chém, ánh đao tảo ra mạnh mẽ uy lực,tay hắn ôm lấy Tần Túy Nguyệt, phi thân cách ly trận cung tên.

Vì tránh né, bọn họ chỉ phải trốn đến rừng cây. Mũi tên nhọn theo một phía mà đến, bọn họ né tránh, mà Hách Liên Sí vẫn che chở Tần Túy Nguyệt, không cho nàng bị thương tổn gì.

Phút chốc, bốn phía truyền đến tiếng vó ngựa, Tần Túy Nguyệt lập tức cười lên “Là viện binh Hãn Long quốc.”

“Thái tử!” Suất lĩnh Lực Khắc lập tức vọt vào rừng cây, dẫn theo binh lính công hướng địch nhân.

“Đáng chết!” Vừa thấy đến viện binh, Đạt Ba biến sắc, không cam lòng thấp rủa, lập tức kéo cung hướng Hách Liên Sí vọt tới.

“Hách Liên Sí!” Tần Túy Nguyệt kinh kêu.

Hiện ra mũi đao phiếm lạnh như một đóa hoa , nhanh chóng chặt đứt mũi tên .

Có thể đạt tới ba tên bắn ra sau, thủ hạ hắn cũng đi theo đem tên bắn ra —

“Phượng Nhi” Khóe mắt phát hiện tên phóng tới. Hách Liên Sí rống to, đao không kịp chém đứt mũi tên nhọn, chạy nhanh xoay người bảo hộ nàng. “Ngô!”

Mũi nhọn bắn trúng ngực Hách Liên Sí, máu tươi phun đến trên mặt Tần Túy Nguyệt, nàng trừng lớn mắt, máu ấm áp làm cho nàng kinh hãi.

“Không……” Nàng thấp lẩm bẩm, nhìn đến Hách Liên Sí rồi ngã xuống thân mình “Hách Liên Sí ——”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.