Tiểu Dã Phượng Bị Hãn Long Giam Cầm

Chương 7



Toàn thân…… Đau quá!

Tần Túy Nguyệt ghé vào trên giường, cầm chăn che lại phấn mông, sợi tóc đen nhánh che khuất lưng tuyết trắng, lại che giấu không được kích tình duyện ngân trên người.

(Nếu ai không biết ngân là gì thì xin mời tự giơ tay lên, dùng miệng hút vào thịt thật sâu, đó, chính cái này)

Nàng mệt mỏi mở toan đôi mắt nặng trĩu, cảm thấy môi khô, yếu hầu cũng khô rát.

Nàng liếm liếm môi, muốn đi lấy nước, nhưng mới động một chút, thân thể lập tức truyền đến từng trận đau nhức, làm cho nàng nhịn không được than nhẹ ra tiếng.

“Đau quá……” Nàng nhíu chặt mày liễu, thần trí sương mù dần dần thanh tỉnh, nghĩ tới tất cả mọi việc ngày hôm qua “Hách Liên Sí……”

Nàng cắn răng nhịn xuống kháng nghị từ xương cốt truyền đến, miễn cưỡng ngồi dậy, vừa động, lúc này giữa liền chậm rãi chảy ra chất lỏng màu trắng.

Nàng vừa cúi đầu đã thấy, trên da thịt chính mình đều lưu lại tất cả dấu vết của hắn, liền ngay cả nơi riêng tư cũng sưng đỏ, ẩn ẩn phiếm ra bạch dịch ẩm ướt làm cho mặt nàng đỏ lên.

Tối hôm qua, nàng thua!

Nàng thần phục ở dưới sự khiêu khích của hắn, thậm chí lang thang quấn quít lấy hắn. Khóc hô tên của hắn, cầu hắn giữ lấy……

Mỗi một trận kích thích, hồi tưởng lại đều làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng, hàm răng cắn chặt cánh môi, Tần Túy Nguyệt ảo não nhắm mắt lại, buồn bực nắm bắt vải trải giường.

Nàng không thể tin được tối hôm qua cái nữ nhân lãng kia chính là nàng, thanh âm xấu hổ thẹn người như vậy, tư thế dâm lãng như vậy…Nàng như thế nào lại thực hiện?

“Đáng chết! Đáng chết!” Nàng tức giận đến đánh vào gường, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ xấu hổ cùng tức giận, nàng cảm thấy đáng xấu hổ, mà nghĩ đến cái nam nhân đáng giận kia, lại cảm thấy phẫn hận.

Chinh phục thân thể của nàng tử, nàng có thể tưởng tượng của hắn đắc ý.

Nàng là của ta ——

Lời tuyên thệ giữ lấy kia hiện lên trong óc, cắp lam mâu nóng cháy. [Phệ nhân] xâm lược, mỗi khi nhớ tới luôn một trận tê dại……

Ôm chặt lấy mình, nàng cố gắng kháng cự. “Hách Liên Sí. Ngươi mơ tưởng!”

Tần Túy Nguyệt cắn cánh môi ngạo nghễ nói nhỏ, cho dù thân thể thuần phục, lòng của nàng cũng sẽ không là hắn.

Nàng rất hiểu biết loại nam nhân này, một khi có được, một khi phục tùng, bọn họ chỉ biết xem như giày cũ, như là chiến lợi phẩm.

Nàng sẽ không là chiến lợi phẩm của hắn, lại càng không hội thuộc về hắn!

Đầu ngón tay thật sâu đâm vào trong lòng bàn tay, nàng thề ở trong lòng, nàng chỉ thuộc về chính mình, hắn vĩnh viễn đừng nghĩ đến nàng sẽ phục tùng hắn.

“Vương phi, người tỉnh.” Hai tiểu cung nữ đi vào tẩm điện, đi đến trước giường, cung kính hướng Tần Túy Nguyệt hơi gập người “Vương phi, tiểu nhân danh gọi Sha na, đây là của muội muội ta Thu na, về sau chúng ta sẽ hầu hạ người”

Tần Túy Nguyệt quay đầu nhìn về phía hai người, các nàng giai mặc áo lông cừu màu xanh, đội nón màu xanh, tướng mạo tương tự, bất quá Sha na có vẻ chính chắn, mà Thu na hơi có tính trẻ con

Một đôi mắt tò mò nhìn nàng “Oa! Vương phi, bộ dạng người đẹp quá nga! So với đệ nhất mỹ nhân trong Hãn Long quốc chúng ta – Đa Lệ Nhi còn mĩ!” Thu na nhịn không được kinh hô.

“Thu na.” Sha na nhẹ quát “Không cho phép không quy củ.”

“Vương phi, thực xin lỗi, Thu na tuổi còn nhỏ. Có vẻ không hiểu chuyện, thỉnh người thứ lỗi.” Sha na chạy nhanh xin lỗi.

Tần Túy Nguyệt nhìn bộ dáng thiên chân cùng nụ cười nồng hậu của Thu Na, hờn giận trong lòng cũng phai nhạt đi “Không quan hệ, Thu na thực đáng yêu.” Nàng không phải là người giận chó đánh mèo, lại càng không đem sự tức giận chuốc trên người của kẻ khác.

Nghe được Vương phi nói nàng đáng yêu, Thu na mặt nở nụ cười, động tác nhanh nhẹn bưng lên thủy bồn*.

(*chậu)

“Vương phi, ngài muốn hay không rửa mặt chải đầu một chút? Nhanh đến thời điểm ngọ thiện, thái tử có phân phó, đến lúc đó sẽ cùng người dùng bữa”

“Ai muốn cùng hắn dùng cơm!” tâm tình Tần Túy Nguyệt vừa mới chuyển tốt, lập tức biến mất, nàng mặt lạnh lùng, khinh thường hừ nhẹ.

Sha na cùng Thu na nhìn nhau một cái, đứng ở tại chỗ, không biết nên làm cái gì bây giờ.

Tần Túy Nguyệt nhìn hai người liếc mắt một cái, thu đi lửa giận, đạm thanh hỏi: “Ta nghĩ tắm rửa, có thể giúp ta chuẩn bị thùng nước ấm?”

“Có, nước ấm sáng sớm liền đã được chuẩn bị Vương phi muốn đun nóng sao? Tiểu nhân lập tức đi chuẩn bị.”

“Không cần.” Tần Túy Nguyệt chậm rãi bước xuống giường. Mới vừa đứng lên, chân hư nhuyễn thiếu chút nữa đứng không vững.

Nàng vừa đứng, chất lỏng giữa chân lập tức đi xuống, chậm rãi trượt trên đùi.

Cái loại cảm giác xấu hổ làm cho nàng phẫn hận mà cắn môi, ảo não thầm nghĩ tẩy đi dấu vết của Hách Liên Sí ở trên người nàng lưu lại.

Phủ thêm quần áo, nàng lập tức đi về phía sau tẩm cung để tắm, tao tao nhã tiến vào dục thùng* rộng thùng thình, cầm lấy khăn mặt dùng sức sát thân thể.

(*thùng tắm bằng gỗ)

“Vương phi, Thu na giúp ngài.” Thu na chạy nhanh tiếp nhận khăn ướt, mềm nhẹ giúp nàng chà sát tuyết lưng, một bên tra hô “Vương phi ngài có phải hay không đang giận thái tử không bồi ở bên người? Người đừng giận thái tử, thái tử thân là tướng quân, sáng sớm sẽ luyện binh tập thao diễn, hơn nữa gần đây thu phục bọn dân tộc khác, tuy rằng quét sạch, nhưng lại làm cho thủ lĩnh Đạt Ba chạy mất, thái tử luôn luôn phải phái người đi bắt Đạt Ba…”

Đạt Ba?

Tần Túy Nguyệt nhớ rõ đã từng nghe qua, vài cái du mục dân tộc liên hợp phản lại Hãn Long quốc, không người quấy nhiễu nhân dân, sau lại bị Hách Liên Sí dẫn binh càn quét ── thũ lĩnh du mục dân tộc này dường như tên Đạt Ba.

“Thu na! Ngươi như thế nào cùng Vương phi nói chuyện này?” Sha na cầm vài món quần áo đi vào phòng tắm, vừa nghe đến lời nói của Thu na liền giận lên.

Thu na rụt vai, ngập ngừng nói: “Ta, ta là xem Vương phi dường như đang giận thái tử, mới muốn giúp thái tử giải thích……”

“Ngươi……”

“Không sao.” Tần Túy Nguyệt ngăn cản Sha na quở trách “Thu na chính là hảo tâm, ngươi không cần mắng nàng, còn có, Thu na, ngươi nhớ kỹ, về sau không cần ở bên tai ta nói tốt cho Hách Liên Sí, ngươi càng nói, ta chỉ sẽ càng chán ghét hắn, biết không?”

“Ách…… Vâng.” Thu na tuy rằng khó hiểu, nhưng vẫn cung kính trả lời.

“n, thế này mới ngoan.” Tần Túy Nguyệt vừa lòng sờ sờ Thu na đầu, thế này mới nhìn đến quần áo trên tay Sha na

Vừa thấy đến, nàng sửng sốt.

Áo lông cừu màu tím, không có dư thừa viền may , gần ở cổ tay áo chính là một mảnh lông hồ màu trắng, liền ngay mũ ấm cũng là màu tím, tất cả thiết kế đều là kiểu nàng thích.

“Quần áo……” Quần áo là mới, nàng cũng không kinh ngạc, nàng kinh ngạc là quần áo như thế nào là màu sắc nàng yêu thích?

“Vương phi, quần áo của người nhiều ngày trước thái tử liền phái người đi làm, vải dệt đều là chọn kỹ lựa khéo, hơn nữa nhanh đến mùa đông, người là người phía nam, nhất định không thể thích ứng giá lạnh của phương bắc, cho nên thái tử đã sai người giúp người tạo ra quần áo mùa đông, tất cả đều là hồ cừu giữ ấm cực tốt” (Da hồ + Da cừu)

Sha na cười giải thích, lại chạy nhanh bỏ thêm một câu “Vương phi, thái tử thật sự đối với người tốt lắm! Chúng ta vẫn là lần đầu tiên nhìn đến thái tử sủng một nữ nhân như vậy!”

“Phải không……” Tần Túy Nguyệt sâu kín nheo mâu, tim đập nhanh, lại bất tuân hơi nhếch môi, cao ngạo mở miệng “Ai thèm? Hắn nghĩ đến dùng quần áo có thể lấy lòng ta sao? Hừ! Không đẹp giống như hắn nghĩ đâu, thật muốn lấy lòng ta, để lại ta đi……”

“Vậy thật đáng tiếc, nhưng cả đời ta cũng sẽ không nghĩ dùng chiêu này đến lấy lòng nàng!”

Vừa nghe đến thanh âm kia, Tần Túy Nguyệt lập tức giận tái mặt.

Hách Liên Sí đi vào phòng tắm, lam mâu nhìn thẳng thiên hạ trong dục thùng.

Tóc dài ướt đẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm một chút đỏ ửng mê người, bọt nước theo xương quai xanh xinh đẹp chảy xuống, đi vào trong khe hõm trước ngược.

“Thái tử.” Sha na cùng Thu na chạy nhanh quỳ xuống thân mình.

“Hách Liên Sí! Ai cho ngươi vào!” Vừa thấy đến hắn, Tần Túy Nguyệt mau chóng cúi người, làm cho nước trong dục thùng ngập đến cổ, mắt đẹp tức giận trừng mắt hắn.

Không hiểu, vừa thấy khuôn mặt anh tuấn tục tằng kia, còn có ngực cổ đồng hơi để lộ ra một nửa, nàng liền nghĩ đến triền miên kích tình đêm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn nhịn không được một trận lửa nóng.

Hách Liên Sí vẫy tay làm cho cung nữ lui ra, lam mâu thủy chung cũng chưa rời đi Tần Túy Nguyệt, thưởng thức tư thái xinh đẹp lúc nàng tắm rửa, bạc môi khinh câu.

“Đây là tẩm cung của ta, ta muôn tiến vào liền tiến vào, ai có thể quản ta?” Nói xong, hắn chậm rãi đi về hướng dục thùng, tay cởi bỏ quần áo trên người.

“Hách Liên Sí, ngươi cút cho ta!” Tần Túy Nguyệt tức giận hắt nước về hướng hắn, nhìn đến hắn bắt đầu cởi quần áo, lập tức trừng lớn mắt. “Ngươi muốn làm gì?”

“Sáng sớm thao luyện, toàn thân ta đều là mồ hôi, ta không ngại cùng nàng hai người tẩy rửa!” Hắn tà khí cười, chỉ chốc lát, quần áo trên người toàn cởi, nam tính dưới thân sớm dâng trào.

Tần Túy Nguyệt trừng mắt hắn, nhìn đến lửa nóng thô dài lập tức há hốc mồm. Thật lớn như vậy…… Làm sao có thể đi vào trong thân thể của nàng?

“A! Phượng Nhi, ánh mắt nàng lấy lòng ta.” Hách Liên Sí thấp giọng nở nụ cười.

Tiếng cười đánh thức nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng, nàng xấu hổ quẫn bách đừng tay chải tóc.

“Ngươi muốn tắm cho ngươi tắm!” Tần Túy Nguyệt không dám nhìn hắn, cũng bất chấp toàn thân chính mình trần trụi, chạy nhanh đứng dậy, vội vàng muốn rời đi dục thùng.

Nhưng Hách Liên Sí như thế nào cho nàng rời đi? Ta hắn một ven ôm lấy thắt lưng nàng, đem nàng khóa vào trong ngực, thân hình cao lớn cũng đi theo bước vào dục thùng.

“A!” Tần Túy Nguyệt kinh kêu, dùng sức giãy dụa. “Hách Liên Sí, ngươi buông!”

Bên trong dục thùng chứa mình nàng thì còn chỗ trống, nhưng hắn vừa tiến vào, lại chiếm hết toàn bộ không gian, nước tràn ra hơn phân nửa, nàng vừa cử động, thân thể hai người liền ma sát lẫn nhau.

Hách Liên Sí gắt gao khóa nàng, dục vọng lửa nóng để ở trong mông nàng, uy hiếp ở bên tai nàng nói: “Nàng lại cử động, ta không ngại tại đây muốn nàng!” Nói xong, tay không an phận đi vào trước kiều hoa, ngón tay tà tứ quấy rối hai cánh hoa.

Tần Túy Nguyệt cả kinh, cảm nhận được lửa nóng ở giữa mông, còn có ngón tay hắn……

“Ngô……” Đùa bỡn của hắn làm cho tư hoa mẫn cảm run rẩy, nàng nhịn không được dật ra một tiếng buồn ngâm nho nhỏ, nhưng cũng không dám lại giãy dụa, thân thể cứng ngắt, ngoan ngoãn ngồi ở trên đùi hắn.

“Thế này mới ngoan.” Sâu sắc nghe được thanh âm thật nhỏ ngâm nga, Hách Liên Sí môi nhất câu, bàn tay to hướng lên trên cầm một cái đẫy đà, năm ngón tay khép lại xoa bóp trắng trắng mịn màng kia, mà ngón tay ở nơi riêng tư cũng nhẹ nhàng khiêu khích đóa hoa mẫn cảm.

“Ngươi…… Ngươi đừng sờ loạn!” Tần Túy Nguyệt tức giận đến hất đi bàn tay to trước ngực, tay kia đi xuống bắt lấy tay đang trêu đùa ở nơi riêng tư.

“Tối hôm qua nàng không phải thực yêu ta sờ nàng, thậm chí còn khóc cầu ta……” Hắn ở nàng bên tai nói, nhiệt khí thổi qua tai mẫn cảm của nàng.

“Ngươi…… Câm miệng!” Nghe được hắn nhắc tới tối hôm qua, Tần Túy Nguyệt càng buồn bực, phẫn nộ quay đầu trừng hắn.

“Chính là phản ứng bản thân của thân thể thôi, mới không phải bởi vì ngươi…… A!” Nàng trừng lớn mắt, lời nói còn lại đều bị nam tính lửa nóng tiến vào trong thân thể đánh gãy.

“Đau……” Hoa kính do bị can thiệp, hơn nữa trải qua cả một đêm dây dưa, đóa hoa sớm sưng đỏ không chịu nổi, căn bản không dậy nổi, huống hồ hắn đột nhiên tiến vào.

“Phượng Nhi, chúng ta đây muốn hay không thử lại xem….” Ngậm lấy vành tai của nàng, Hách Liên Sí ở bên tai nàng nói nhỏ.

Ngón tay nhẹ kẹp lấy tiểu hạch trước hoa huyệt, nhẹ nhàng vuốt ve, một tay đi theo cầm một đoàn miên nhũ, ngón tay kẹp lấy nhũ lôi, đi theo khẽ kéo xoa làm.

“Không…… Ngô……” Nàng trừng mắt hắn, mắt đẹp lộ vẻ không khuất phục.

Lam mâu nheo lại, hắn thẳng lưng làm cho lửa nóng đi vào càng sâu, qua lại luật động ở hoa huyệt “Phượng Nhi, nàng càng xem ta như vậy, sẽ chỉ làm ta càng muốn nàng.”

Nàng luôn có thể dẫn phát thú tính của hắn, làm cho hắn như thế nào cũng muốn không đủ nàng, mới vừa rồi tiến vào phòng tắm, vừa thấy đến nàng, dục vọng đã dấy lên.

Nàng phục tùng đã không phải trọng điểm, hắn thầm nghĩ muốn nàng, muốn nàng thuộc về hắn, muốn cặp mắt xinh đẹp chỉ có hắn!

“Ta không thuộc về ngươi…… n……” Nàng cắn môi nhịn xuống rên rỉ, quật cường phản kháng, không cho chính mình lâm vào trong dục hỏa .

“Phải không?” Hắn rời khỏi thân mình, làm cho lửa nóng lui tới huyệt khẩu, lại thâm mạnh một cái tiến vào, đỉnh thô dài nhập vào, mà hoa vách tường theo tiến vào của hắn, cũng hấp quấy hắn càng nhanh.

“Nhưng thân thể nàng không phải nói như vậy…… Cảm giác được sao? Nàng đem ta hấp rất nhanh……” Hắn thô ách nói nhỏ, ngón tay kéo làm nhụy châu mẫn cảm, trêu chọc tình dục của nàng.

Mà động mông cũng rất nhanh di động tới, nam tính thô dài va chạm các nơi trong hoa huyệt, nước ấm theo mạnh mẽ va chạm vẩy ra dục thùng, theo ra vào của hắn, cũng đi theo chen vào hoa kính.

“n a……” Cuồng tứ ra vào làm cho Tần Túy Nguyệt rốt cuộc nhịn không được rên rỉ, tay nhỏ bé nhanh cầm lấy mép thùng.

Nàng nâng lên phấn mông, ở khi đỉnh hắn hướng lên trên, tuyết đồn đi theo đi hạ xuống, phối hợp tiến lên của hắn, làm cho hắn đi vào càng sâu.

“Ân…… Lãng như vậy…… Nàng dám nói nàng không cần ta sao?” Lang thang của nàng làm cho hắn gợi lên cười, bàn tay to nắm chặt tuyết nhũ mềm mại, đè ép nhũ tiêm trơn mềm.

“Ân……” Nàng than nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng cũng không thuần phục, thậm chí kiêu ngạo mà nhìn hắn “Đây chính là nhu cầu của thân thể….Tâm của ta không phải của ngươi……”

Nàng không phải của hắn! Nàng sẽ không thuận theo hắn, sẽ không trở thành sủng vật nhu thuận của hắn!

“Nàng……” Hách Liên Sí nhìn chằm chằm nàng, rõ ràng thân thể hai người gần sát như vậy, nhưng hắn vẫn cảm giác được nàng cách hắn rất xa.

Cho dù có được thân thể của nàng, hắn vẫn là không có được tâm nàng!

Phát hiện này làm cho tâm tình của hắn ác liệt lên, trong lòng dâng lên chút một chút bối rối, làm cho hắn càng muốn gắt gao khóa lấy nàng.

“Tốt lắm.” Hắn thô lỗ hôn lấy môi của nàng, cắn vào cánh môi nàng, bá đạo bắt đinh hương mê người.

Mà nóng thiết cũng không ngừng qua lại luật động, xỏ xuyên qua mỗi một chỗ mềm mại thủy huyệt, làm cho toàn bộ thân thể của nàng nhiễm lên ký hiệu thuộc loại của hắn.

“Cho dù nhốt nàng cả đời, ta cũng sẽ làm cho nàng thuộc về ta, cả đời nàng đều đừng nghĩ trốn!” Hắn cắn của nàng môi. Ách vừa nói nói.

“Ân……” Cánh môi đau làm cho nàng nhíu mày, nhưng phun ra lời nói lại vẫn quật cường “Ta sẽ trốn…… Nếu có cơ hội…… Ta sẽ trốn…… A a……”

Nam tính thô dài đột nhiên rất nhanh vào thủy huyệt, ngón tay kẹp lấy hoa châu cũng đi theo dùng sức lôi kéo, kích thích mẫn cảm của nàng.

Đánh ra tiếng nước, nước trong thùng bị bắn xuống đất, thân thể hai người dán chặt vào nhau, đem nước ấm nhiễm càng nóng, thân thể hai người cũng càng ẩm ướt……

“Ta sẽ không cho nàng trốn.” Hắn tuyên cáo, đỉnh đầu nóng thiết dùng sức, ở hoa vách tường co rút lại phun ra bạch dịch nóng rực.

Nhưng cánh tay sắt lại thủy chung không buông nàng ra, đem nàng gắt gao trấn vào trong ngực, hơi thở nóng rực phất lên tai nàng “Ta đã nói rồi, dù có phải dùng cách gì, hay bẻ gãy đi cánh của nàng, ta cũng sẽ không cho nàng trốn khỏi ta!”

Lời nói tàn nhẫn lại bá đạo, xuyên thấu thần trí mơ hồ của nàng, nàng nhịn không được trong lòng run lên, thân thể run run cũng không rõ ràng là sợ hãi hay là do cao trào mà hưng phấn….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.