Tiểu Dã Phượng Bị Hãn Long Giam Cầm

Chương 8



Nàng ở tại quốc gia này, giống như bị cô lập.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Túy Nguyệt lạnh nhạt lên, nhàm chán ngồi ở trên thảm cỏ, mắt đẹp nhìn theo người đang bận rộn ở trước mắt, mà nàng chỉ lẳng lặng ngồi ở một bên, giống cái người ngoài cuộc.

Hôm nay là đại điển săn bắn nửa năm một lần của Hãn Long quốc, sáng sớm, tất cả người hoàng tộc đều lui tới đây để săn bắn, mà nàng cũng không tránh được bị Hách Liên Sí mang đến.

Nghĩ đến nam nhân đáng giận kia, khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh nhịn không được nhiễm lên một tia lửa giận.

Hỗn đản kia thật đúng là rất biết cách dùng thủ đoạn, đem nàng đứng lên, mặc kệ nàng đi đến thế nào, bên người nhất định cũng sẽ có người trông coi, cũng sẽ không để cho nàng cơ hội ở một mình.

Mà mỗi đêm, hắn cũng luôn quấn quít lấy nàng, mặc kệ nàng kháng cự như thế nào, cuối cùng nhất định sẽ trầm mê ở sự chạm lấy của hắn, khóc hô, cầu hắn muốn nàng.

Đến cuối cùng, phản ứng của nàng cũng trở nên mỏng manh, hắn so với nàng còn hiểu biết thân thể của nàng, mà nàng…… Cũng không hề bài xích đụng chạm của hắn.

Nhận thấy được điểm này, Tần Túy Nguyệt cảm thấy không cam lòng.

Mặc kệ nàng lạnh lùng như thế nào mà chống đỡ, hắn tổng có thể khơi mào lửa giận trong lòng nàng, làm cho nàng mất hết lý trí, mỗi một lần quyết đấu, nàng luôn là người thua: Duy nhất không có thua, là nàng còn có được tâm chính mình.

Tay nhỏ bé nhéo ngực, Tần Túy Nguyệt nhếch cánh môi, lại một lần nữa nói cho chính mình, lòng của nàng còn ở đây, còn không có thua trận!

Nếu tâm thua, nàng nhất định không hề là chính mình nữa mà hắn…… Chỉ sợ cũng sẽ đối với nàng mà khinh thường.

Nghĩ đến này, ngực không hiểu đau xót.

Nhắm mắt lại, nàng lựa chọn xem nhẹ, nhát gan như nàng không đi thăm dò.

Đối với Hách Liên Sí, nàng chỉ có chán ghét!

“Vương phi, thái dương sắp lên cao, người muốn hay không muốn uống chút trà?” Sha na đổ một ly trà, thật cẩn thận bưng đến trước mặt Tần Túy Nguyệt.

“Cám ơn.” Tần Túy Nguyệt mở mắt ra, cười tiếp nhận.

“Vương phi, Thu na giúp người quạt.” Thu na cầm cây quạt, chậm rãi vì Tần Túy Nguyệt quạt gió lạnh.

“Thu na, không cần quạt, ta không nóng.” Tần Túy Nguyệt thản nhiên mở miệng, cúi đầu uống ngụm trà, lá trà giống như là trà của Hoan Hỉ thành, này cũng là Hách Liên Sí phái người chuẩn bị riêng.

Mắt thâm thúy, nàng nhẹ xuyết một ngụm trà ngọt, tâm tư lưu chuyển.

Khi người giúp nàng pha trà, nàng cực kỳ kinh ngạc. Nam nhân phía nam thích uống trà, nhưng trà của Hãn Long quốc cùng phía nam không giống, bọn họ phần lớn uống sữa cùng trà bánh, trộn lẫn thành trà sữa.

Nàng từng nếm thử quá, nhưng mà hương vị kia như thế nào nàng cũng uống không quen, không nghĩ tới quá vài ngày, nàng cư nhiên có trà long tỉnh thượng hạng.

Thu na nói, biết nàng uống không quen trà sữa của bọn họ, cho nên Hách Liên Sí cho người đi đến Hoan Hỉ thành để mua được trà nàng thích uống nhất do Ngu gia sản xuất, nhưng lại cho người dạy các nàng nên pha trà như thế nào, rồi pha cho nàng uống.

Không chỉ như thế, hắn còn biết nàng không thích thịt cá, kêu người đến ngoại thành phía nam mua đồ chay nàng thích ăn cho nàng.

Hắn đối với nàng sủng nịch làm cho người ta ca ngợi, liền ngay cả quần áo trên người nàng là vải dệt, cũng là hắn tỉ mỉ chọn lựa.

Tay nàng vỗ nhẹ áo choàng lông thú, còn có y phục tím đậm, váy hồ trắng, quần dài chấm tới chân, cùng đôi ủng.

Mỗi một dạng, đều là đường thêu thanh lịch, cùng với màu sắc nàng yêu thích.

Hắn rất hiểu biết nàng; Mà nàng, lại đối với hắn hoàn toàn không biết gì cả.

Thậm chí ngay cả hắn nghĩ cái gì. Nàng cũng không biết. Lại càng không biết, hắn làm gì đối với một sủng vật không phục tùng tốt như vậy để làm gì? Không ngờ đều là phục tùng thủ đoạn của nàng?

Hắn cũng quá hoang phí đi? Mà nàng. Rõ ràng không cho chính mình luôn chú ý, nhưng lại luôn không tự chủ phát hiện được, tất cả vật dụng của nàng, mỗi một vật nhỏ. Đều là hắn đặc biệt chuẩn bị.

Những phát hiện này kích thích tâm của nàng, làm cho nàng cảm thấy có điểm hoảng, có điểm loạn, có điểm…… Không biết làm sao.

“Vương phi, người không đi cùng hoàng hậu và cac nàng nói chuyện phiếm sao?” Thu na ngẩng đầu nhìn đến lều bên kia nói chuyện náo nhiệt, nhìn lại, Vương phi của các nàng lại cách rất khá xa.

“Ta đi sẽ chỉ làm cho không khí lạnh đi!” Nâng mắt đẹp, Tần Túy Nguyệt thản nhiên nhìn lều dưới náo nhiệt liếc mắt một cái.

Ở trong này, cũng chỉ có Sha na cùng Thu na cùng nàng nói chuyện. Còn lại thì đối nàng thập phần lạnh nhạt.

Có lẽ là do hôn lễ trước kia, nàng cho Hách Liên Sí một cái tát, làm cho các nàng lưu lại ấn tượng không tốt, đến nay cũng đối với nàng làm như không thấy.

Nghe được lời của nàng, Thu na cùng Sha na liếc mắt một cái, chính không biết nên nói cái gì, tiếng vó ngựa lại truyền đến.

“A! Thái tử đã trở lại.” Thu na vui vẻ kêu.

Tần Túy Nguyệt nhịn không được nhìn hắn, chỉ thấy Hách Liên Sí một thân y phục màu đen, tóc dài rối tung đến vai, tư thế hiên ngang oai hùng cưỡi trên con ngựa màu đen, bộ dáng cuồng dã làm cho người ta nhịn không được, ngừng lại tâm trí, ngây ngốc không dời tầm mắt mờ mịt.

Mà khuôn mặt anh tuấn thô quăng ôm lấy cười. Cùng cưỡi ở một bên là cô gái xinh đẹp, cô gái này nàng không xa lạ, là người trong miệng Thu na đã nói đệ nhất mỹ nhân Đóa Lệ Nhi của Hãn Long quốc.

Nhìn đến bộ dáng hai người nói chuyện vô cùng thân thiết, Tần Túy Nguyệt nói không nên lời, ngực không hiểu truyền đến một trận buồn.

Tần Túy Nguyệt nhíu mày, cực lực muốn bỏ đi buồn đau trước ngực, càng muốn đừng mở mắt, không cho chính mình nhìn. Nhưng mâu nhi lại như thế nào cũng rời không được.

Thẳng đến cặp mắt lam cùng nàng chống lại, nàng quay đầu, lập tức hừ lạnh.

Hách Liên Sí xuống ngựa, bước đi hướng nàng. “Như thế nào một người ở nơi này? Thực nhàm chán?” Hắn ngồi ở bên cạnh nàng ngón tay nâng lên mặt của nàng.

Tần Túy Nguyệt hất đi tay hắn, lạnh lùng liếc hắn một cái.

“Không liên quan chuyện đến ngươi! Không có việc gì thì đi săn bắn của ngươi đi” Nói xong, nàng ngắm đến Đóa Lệ Nhi. Không tự giác nói một câu. “Dù sao cũng có đệ nhất mỹ nhân cùng ngươi, hẳn là cũng không tịch mịch!”

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng liền hối hận, hận không thể cắn đầu lưỡi chính mình.

Làm cái gì? Nàng như thế nào nói ra giọng điệu chua như vậy, khiến cho chính mình dường như đang ghen vậy!

Nghe được lời của nàng, Hách Liên Sí sửng sốt, nhịn không được cười to ra tiếng, cánh tay ôm lấy thắt lưng của nàng, đem nàng ôm vào trong ngực “Phượng Nhi của ta, nàng đang ghen sao?” Nâng cằm lên, hắn hưng phấn dạt dào nhìn nàng, đúng vậy từ bên kia hắn nhìn được vẻ mặt không tự nhiên ảo não của nàng.

“Nhàm chán! Dấm chua có cái gì ngon mà ăn? Người đừng tự cho là đúng!” Tần Túy Nguyệt xấu hổ nói, tay nhỏ bé cố gắng đẩy hắn “Đi ra! Trước công chúng, không được ôm ta!”

Người này có biết hay không, có rất nhiều người đang nhìn nha? Cứ như vậy đối ôm ấp nàng, hắn không biết xấu hổ, nhưng là nàng biết!

Nhưng nàng lại không biết khuôn mặt nhỏ nhắn của chính mình đang đỏ bừng lên, trong thật đáng yêu, làm cho Hách Liên Sí không thể di dời tầm mắt, đem kiều thái khó gặp của nàng thu hết đáy mắt.

“Phượng Nhi, nàng làm cho ta thật muốn hôn ngươi.” Nàng đáng yêu như vậy, làm cho tim hắn thấp thỏm động, thật hy vọng nàng vẫn như vậy……

“Cái gì?” Tần Túy Nguyệt cả kinh, vội vàng dùng lực đẩy ra hắn, bắn ra cách hắn rất xa, cảnh giác trừng mắt hắn “Ta cảnh cáo ngươi, đừng xằng bậy nga!”

Bộ dáng kinh hoảng của nàng làm hắn nở nụ cười, bắt lấy tay nàng, dùng lực đem nàng kéo về trong lòng, ái muội ở bên tai nàng nói nhỏ.

“Được rồi! Vậy đợi buổi tối lại tính.” Nói xong, răng nanh không an phận nhẹ cắn vành tai tinh tế.

Lời lẽ của hắn làm cho thân thể của nàng cảm thấy một trận tê dại, bên tai nhịn không được đỏ lên, khốn quẫn đẩy ra hắn.

“Hách Liên Sí ngươi……” Nàng trừng hắn, nhưng khuôn mặt anh tuấn kia lại cười đến ngả ngớn, làm cho nàng ảo não mắng không ra nói đến. Người này da mặt như thế nào dày như vậy?

“Sí ca ca, chúng ta đi săn còn chưa phân thắng bại! Ngươi vừa rồi không phải cá cược với ta, xem con mồi ai nhiều sao?” Đóa Lệ Nhi cưỡi ngựa tới gần bọn họ, đôi mắt nhìn thẳng Hách Liên Sí, ngay cả xem cũng không xem Tần Túy Nguyệt một cái.

“A! Ngươi có thế nào một lần săn thú thắng ta?” Hách Liên Sí cười khẽ, khuôn mặt anh tuấn dán lên chút cuồng ngạo, đủ để cho bất luận kẻ nào động tâm.

“Hừ! Ta lần này nhất định sẽ thắng ngươi.” Đóa Lệ Nhi hừ nhẹ, cao ngạo nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Ha ha! Ta đây sẽ mỏi mắt mong chờ.” Hách Liên Sí đứng dậy, quay đầu nhìn về phía Tần Túy Nguyệt, mà nàng cũng nhìn hắn, hai người ánh mắt chống lại, mắt đẹp càng mở to.

Hách Liên Sí gợi lên một chút cười sủng nịch, hướng Tần Túy Nguyệt đưa tay “Phượng Nhi, nếu ở đây nhàm chán, muốn hay không cùng đi săn thú?”

“Cái gì?” Nghe được lời nói của hắn, Tần Túy Nguyệt sửng sốt, kinh ngạc quay đầu nhìn hắn.

Hách Liên Sí sớm bảo người ta khiên một bạch mã lại đây.

“A! Tuyết trắng!” Vừa thấy đến ngựa của chính mình, Tần Túy Nguyệt lập tức trừng lớn mắt, nhảy dựng lên dùng sức ôm lấy ngựa chính mình .

“Tuyết trắng! Tuyết trắng! Ngươi làm sao có thể ở đây?” Nàng vui vẻ kêu to, hai má thẳng cọ con ngựa.

Mà tuyết trắng cũng nhẹ kêu, lưỡi khẽ liếm mặt chủ nhân.

“Ha ha……” Tần Túy Nguyệt cười khanh khách, vui vẻ nhìn ngựa yêu quý. “Oa, ngươi dường như biến mập nha!”

Như là nghe hiểu chủ nhân ngại nó, tuyết trắng mất hứng phun khí, đầu nhắm thẳng trong lòng nàng cọ.

“A…… Rất ngứa nga!” Tần Túy Nguyệt cũng ôm lấy đầu ngựa yêu, dùng sức xoa bờm nó, tươi cười sáng lạn cũng chưa từng biến mất.

Hách Liên Sí lẳng lặng nhìn, có điểm đố kỵ con ngựa này, mặc kệ hắn làm sao lấy lòng tiểu dã phượng, nàng chính là không đối với hắn cười, mà con ngựa này có thể làm nàng cười đến thoải mái như vậy, thậm chí chủ động âu yếm, thật sự là làm cho người ta đố kỵ.

“Sao? Muốn hay không cùng nhau săn thú?” Hắn ho nhẹ, cố ý đánh gãy vô cùng thân thiết của các nàng, muốn lực chú ý của nàng phóng tới hắn trên người.

Tần Túy Nguyệt nhìn về phía Hách Liên Sí, khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu ngạo mà nâng lên. “Ngươi đem tuyết trắng cho ta, không sợ ta cưỡi nó chạy đi sao?”

Hách Liên Sí nở nụ cười, khuôn mặt anh tuấn cuồng ngạo “Vậy cũng phải nàng chạy trốn như thế nào! Phượng Nhi, ta dám đưa ngựa cho nàng, liền đại biểu ta có nắm chắc nha!”

Nghe được lời nói của hắn, Tần Túy Nguyệt nhăn mặt, nhăn cái mũi, không tự giác hiển lộ kiều thái “Hừ, vậy thì thử xem xem nha!” Nói xong, nàng lưu loát nhảy lên con ngựa tuyết trắng, nâng lên dây cương. Khẽ quát một tiếng, như gió cùng rong ruổi mà chạy đi

Hách Liên Sí cười khẽ, cũng không cam yếu thế ngồi trên ngựa, lập tức đuổi theo.

Thừa sức gió, Tần Túy Nguyệt cúi người xuống, cơ hồ cùng con ngựa hợp thành một thể, ở trên thảo nguyên mênh mông.

Nàng nghe được phía sau truyền đến tiếng vó ngựa, gợi lên môi, nàng chỉ thị con ngựa trái phải mà chạy, tiến vào trong rừng cây, rẽ trái rồi rẽ phải muốn bỏ rơi người phía sau.

Thẳng đến tiếng vó ngựa biến mất, nàng mới khiến tuyết trắng dừng lại, vui vẻ xoa xoa gáy nó “Tuyết trắng, ngươi thật lợi hại, bỏ rơi được cả Hách Liên Sí.”

Nghe được chủ nhân khen ngợi, tuyết trắng kiêu ngạo mà hí lên.

“Ha ha!” Tần Túy Nguyệt cười dùng tay chải tóc, nhảy xuống ngựa, nhìn rừng cây rậm rạp, mày nhịn không được nhăn lại “Nhưng mà, làm sao thoát khỏi đây?”

Không xong! Vì muốn bỏ rơi Hách Liên Sí, nàng khiến tuyết trắng không ngừng hướng về phía sâu trong rừng cây mà chạy, cái này dường như lạc đường.

“Không xong!” Nàng xem xem bốn phía, cảm thấy cảnh vật đều không sai biệt lắm, nàng căn bản là không có ấn tượng, lại càng không biết nên đi ra ngoài như thế nào. “Xong rồi! Tuyết trắng, ngươi biết như thế nào đi ra ngoài sao?”

Tần Túy Nguyệt hỏi ngựa yêu, ngựa trắng mở to mắt tròn, vô tội nhìn nàng.

Ánh mắt kia, làm cho Tần Túy Nguyệt buông tha cho ngựa yêu “Thật là, hỏi ngươi cũng vô dụng.” Nàng nói thầm cùng sải bước với tuyết trắng.

“Xem ra, chúng ta chậm rãi tìm đường đi ra ngoài mới được.” Nàng thì thào nhớ kỹ, khi đang muốn cưỡi tuyết trắng rời đi, lại nghe đến bốn phía truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ.

Nàng ngẩn ra, ngẩng đầu vừa nhìn, chỉ thấy hơn mười cái nam nhân cao lớn mặc phục sức dị tộc theo rừng cây đi ra, chậm rãi vây quanh lấy nàng.

Tần Túy Nguyệt làm mặt lạnh, tay nhỏ bé nắm chặt dây cương, mắt đẹp cảnh giác nhìn này đàn người đang vây quanh lấy chính mình.

“Ngươi chính là thái tử phi Hãn Long quốc?” Đứng ở bên trong đoàn nam nhân cao lớn mở miệng, đôi mắt yên lặng nhìn nàng.

Tần Túy Nguyệt nhìn về phía nam nhân, người nọ có diện mạo nhã nhặn, có thể nói anh tuấn, nhưng ánh mắt kia không hiểu vì sao làm cho nàng cảm thấy rất quen.

Nàng nhịn không được nhíu mày, mà nam nhân tựa hồ có cảm giac cùng nàng giống nhau, ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng.

“Tiểu Nguyệt nhi?” Đột nhiên, nam nhân kinh ngạc kêu gọi.

Tần Túy Nguyệt cũng lập tức trừng lớn mắt “Tiểu Đạt?”

Mới trước đây nàng từng bị hoàng đế phụ thân đưa biên cương chơi, kết quả nàng chạy lung tung, không cẩn thận chạy tiến vào trong rừng rậm, rơi vào cạm bẫy thợ săn, chính là lúc không biết nên như thế nào mới phải thì Tiểu Đạt xuất hiện cứu nàng.

Rồi sau đó cơ hồi mỗi ngày nàng đều cùng Tiểu Đạt chơi cùng một chỗ, thẳng đến hoàng đế phụ thân phải rời khỏi, nàng mới lưu luyến rời Tiểu Đạt, nói lời từ biệt ── kia đã là chuyện của mười mấy năm trước.

“Ngươi như thế nào lại ở đây?” Nàng nghi hoặc nhìn hắn, lại nhìn về nam nhân trước mặt.

“Ngươi…… Chính là thái tử phi tân nhậm của Hãn Long quốc?” Biểu tình nam nhân phức tạp, ánh mắt xẹt qua một chút hào quang.

Tần Túy Nguyệt không đáp lời, nhìn nam nhân vây quanh chính mình liếc mắt một cái, hỏi lại: “Ngươi muốn bắt ta? Vì sao?” Nghĩ đến hắn muốn xác nhận nàng có phải hay không phải là thái tử phi Hãn Long quốc, chẳng lẽ……

Nàng sanh mắt to, không thể tin kinh hô “Ngươi, ngươi sẽ không phải chính là Đạt Ba……”

Nam nhân không đáp lời, biểu tình cũng đã nói hết thảy.

“Không thể nào…… Vì sao?” Nàng không hiểu, nàng vẫn nghĩ đến Tiểu Đạt chính là con của thơ săn bình thường mà thôi.

Đạt Ba thở dài, con ngươi đen yên lặng nhìn nàng “Vì sinh tồn, ta không thể không làm như vậy, thần phục Hãn Long quốc, cuộc sống tộc của ta cũng chưa từng tốt qua một lần.”

“Ta không hiểu.” Tần Túy Nguyệt nhíu mày.

“Hàng tháng, tộc của ta đều phải cống hiến lương thực cố định cho Hãn Long quốc, trong đó còn phải trải qua bọn quan tham ô tại biên cương, bọn họ đem tất cả lương thực đều lấy hết, chúng ta như thế nào sống nữa?”

Đạt Ba lạnh lùng nói, khuôn mặt nhã nhặn mang theo phẫn hận.

“Trừ bỏ phản kháng, cướp đoạt, chúng ta không có lựa chọn khác, nhưng là Hách Liên Sí cũng không để ý đám tham quan này, ngược lại càn quét tộc của ta, những người trong tộc của chúng ta chết đi khiến ta hận hắn, vì thế bọn ta không thể dễ dàng tha thứ cho người của Hãn Long quốc.”

Nghe xong lời hắn nói, trực giác Tần Túy Nguyệt vì Hách Liên Sí nói chuyện “Nhưng các ngươi phản kháng, cướp đoạt, cũng là đối với dân chúng vô tội của Hãn Long quốc mà làm, hơn nữa các ngươi còn chém giết dân chúng, liền bởi vì như thế, Hách Liên Sí mới có thể dẫn binh bình định các ngươi.”

Giải quyết phương thức có rất nhiều loại, không nhất thiết phải lựa chọn cách này.

“Ta nhớ rõ Hách Liên Sí khi xử phạt tham quan, đều cắt chức sung quân biên cương, vĩnh viễn không thể ở lại Hãn Long quốc.”

“Thì tính sao?” Đạt Ba run rẩy nghiêm mặt căm tức nàng “Cái hận trong tộc của ta vẫn đang tồn tại, không báo thù, làm sao nói với những người đã chết đi?”

Tần Túy Nguyệt không đồng ý nhìn Đạt Ba, đang muốn mở miệng, lại nghe đến tiếng vó ngựa.

“Đạt Ba!” Ngồi ở trên ngựa đen khuôn mặt anh tuấn Hách Liên Sí lạnh lùng, theo sau là một đám người vây quanh rừng cây.

“Phượng Nhi, nàng không có việc gì đi?” Hách Liên Sí nhanh chóng đi đến bên người Tần Túy Nguyệt, lo lắng nhìn nàng.

Mới vừa rồi hắn vẫn đi phía sau theo nàng, nhưng nửa đường lại bị bọn người của Đạt Ba vây quanh cản trở, làm cho hắn không nhìn thấy bóng dáng nàng.

Hắn vừa vội vừa giận, rất nhanh giải quyết những người đó, dẫn thủ hạ nơi nơi tìm kiếm bóng dáng của nàng, chỉ sợ nàng gặp chuyện không may.

“Ta không sao.” Tần Túy Nguyệt lắc đầu, nhìn đến binh lính của Hãn Long quốc đã vây quanh rừng cây, không khỏi lo lắng nhìn về phía Đạt Ba. Hắn là bạn còn nhỏ của nàng, nàng không muốn nhìn đến hắn chết đi.

“Lực Khắc.” Hách Liên Sí phân phó thuộc hạ đi đến bên cạnh “Hảo hảo bảo hộ Vương phi.”

“Vâng.” Lực Khắc lập tức suất lĩnh vài người đem Tần Túy Nguyệt canh giữ ở góc.

“Đạt Ba, lần này nhìn ngươi chạy đi đâu!” Hách Liên Sí gợi lên môi, cuồng vọng nhìn Đạt Ba, vừa mới nói, đã vội công kích.

Bọn lính lập tức công hướng địch nhân, mà Hách Liên Sí nhảy xuống ngựa, một mình cùng Đạt Ba đối chiến.

Hai người đao cùng nhau đánh, phát ra thanh âm do đao kiếm va chạm, mạo hiểm chiến đấu làm cho Tần Túy Nguyệt nhìn đến kinh hồn táng đảm.

Nàng xem đến vẻ mặt cuồng ngạo của Hách Liên Sí, chỉ công không tuân thủ đao pháp làm cho người ta sợ hãi, vài giây sau, đao Đạt Ba đều cắt qua quần áo của hắn, nhưng hắn cũng không để ý, ngược lại ôm lấy cười mãnh liệt phản kích.

Chỉ chốc lát sau, tình hình chiến đấu đã rõ ràng, binh lính sớm chế trụ địch nhân, còn lại Hách Liên Sí cùng Đạt Ba đối chiến.

“Hộc!” Đột nhiên tới một kích làm cho Đạt Ba miệng chua xót, đao trên tay rơi xuống, chân nhũn, rơi cả mình xuống thân, ói ra ngụm máu, nhưng hắn không cam lòng yếu thế nhanh chóng nhặt lên dao nhỏ bò lên, lập tức công hướng Hách Liên Sí.

“Tốt lắm.” Hách Liên Sí cười to, đao trên tay lập tức lướt qua, so với vài chiêu nhỏ của Đạt Ba thì hắn sớm cảnh giác.

Ngay tại đao muốn xẹt qua cổ Đạt Ba cổ, Tần Túy Nguyệt rốt cuộc nhịn không được.

“Dừng tay!” Nàng lập tức thi triển khinh công, rất nhanh che ở Đạt Ba trước mặt.

Hách Liên Sí ngẩn ra, lập tức thu hồi đao “Phượng Nhi?” Hắn nheo lam mâu.

“Ngô…… Khụ khụ……” Đạt Ba ôm ngực, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Tần Túy Nguyệt. “Tiểu Nguyệt nhi……”

Đạt Ba xưng hô làm cho Hách Liên Sí nháy mắt lạnh mặt “Phượng Nhi, nàng nhận thức hắn?”

Tần Túy Nguyệt không nói, lo lắng nhìn về phía Đạt Ba “Tiểu Đạt, ngươi không sao chứ?”

Đạt Ba lắc đầu “Tiểu Nguyệt nhi, không cần lo cho ta.”

“Không được!” Hắn từng đã cứu nàng một mạng, nàng không thể trơ mắt nhìn hắn chết. “Hách Liên Sí, ta không cho phép ngươi giết hắn”

“Nàng không cho phép?” Hách Liên Sí lạnh lùng nhíu mày, giọng điệu mềm nhẹ lại rét lạnh, khuôn mặt anh tuấn cũng không mang mỉm cười, lãnh ngao làm cho người ta run rẩy.

Hắn như vậy, là lần đầu tiên Tần Túy Nguyệt nhìn đến, tâm nhịn không được chấn động.

“Không ai có thể ra lệnh cho ta, liền ngay cả nàng cũng không được.” Hách Liên Sí lạnh giọng nói. Đao lập tức giơ lên. Ánh đao bắn về phía Đạt Ba.

“Không!” Tần Túy Nguyệt lập tức dùng tay áo ngăn cản, dưới tình thế cấp bách, đoạt lấy dao nhỏ của Đạt Ba đối với Hách Liên Sí phản kích.

Ánh đao sướt qua. Tần Túy Nguyệt thét lớn một tiếng, dao nhỏ trên tay rơi xuống, miệng bị mạnh mẽ lực đạo động đến vỡ ra “Ngô! Đạt Ba…… Đi mau!” Nàng cầm tay đổ máu rống to.

Đạt Ba chần chờ nhìn Tần Túy Nguyệt một cái, xoay người thoát đi, mà binh lính còn lại lập tức đuổi theo.

“Không cần đuổi theo.” Hách Liên Sí ra tiếng quát bảo ngưng lại, lam mâu âm lãnh bình tĩnh nhìn Tần Túy Nguyệt.

Tần Túy Nguyệt cúi đầu, nắm tay đang chảy máu, không nói một câu.

Nàng không cần nhìn hắn liền có thể cảm giác được lửa giận của hắn, không tự chủ được, thân thể run lên……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.