Tiêu Dao - Truyền Thuyết Thánh Chiến

Chương 1: Ngũ tộc Tinh linh



Một tiếng kêu thê lương vạch ngang bầu trời, phảng phất như từ thượng cổ truyền về. Một đàn chim đen vỗ những đôi cánh khổng lồ che lấp đi ánh mặt trời. Bầu trời Thần tộc dường như bị xé rách, ban ngày chớp mắt biến thành đêm đen, ấm áp bị bao trùm bởi lạnh giá, rặng núi phía xa nứt vỡ thành vụn đá, đám mây hồng nơi chân trời phút chốc nhuộm màu đen. Một đợt sóng kinh khủng bị đóng băng giữa không trung. Ánh dương quang len lỏi được qua khe hở giữa những bộ cánh cũng bị chia năm xẻ bảy.

- Ngự Nô! Đó là loài chim nào?

Một nam tử anh tuấn chỉ tay lên trời hỏi, mái tóc đen dài cùng với trường bào trắng tinh tung bay trong gió. Hắn tên là Trần Phong.

- Thích điểu.

Đứng bên cạnh Trần Phong là một người mặc áo ngắn bằng vải thô, trông như thiếu niên. Hai tay hắn khoanh lại trước ngực, sau lưng có một đôi cánh bạch sắc, vì cúi đầu xuống, giọng nói thoáng như thiếu sức sống.

- Thích điểu?

Trần Phong không hiểu.

- Ta ở Thần tộc đã được một ngàn năm rồi, chưa hề nghe thấy các ngươi đề cập tới.

- Đây là một lời tiên tri viễn cổ. Theo truyền thuyết, Thích điểu xuất hiện sẽ đem đến cho Thần, Ma, Nhân - Tam giới một đợt Vạn thế hạo kiếp. Tính thời gian, bây giờ vừa đúng lúc rồi.

Giọng điệu của Ngự Nô vẫn không thay đổi. Nói xong, hắn hơi hơi ngẩng đầu lên, lông mày khe khẽ nhíu lại. Bầu trời giờ đã quang đãng, Thích điểu đã không thấy đâu, con sóng lớn vốn đóng băng giữa trời cũng tan biến thành bọt nước hòa với biển khơi.

- Có phải đây chính là lời tiên tri của vị Thần số mệnh mà các ngươi vẫn nhắc đến không? Thần số mệnh đích thực đáng sợ như vậy à? Ở phàm trần, ta có thể chạy thoát khỏi số mệnh do Thần số mệnh sắp đặt, tại sao các ngươi không thể?

Trần Phong hỏi.

- Một ngàn năm trước, ta tới phàm trần tìm kiếm Công chúa của Thần tộc chúng ta, nhưng bị Thích khách của Ma tộc là Kinh Thiên đả thương, sau đó được ngươi cứu. Số mệnh của ngươi lúc đó là cùng với ta bị Kinh Thiên sát tử, có điều không nghĩ được ngươi còn mang theo ta phóng đi với tốc độ hơn cả ánh sáng để mà chạy thoát số mệnh, cũng như chạy thoát khỏi sự truy sát của Kinh Thiên. Đây cũng là nguyên nhân ta đưa ngươi tới Thần tộc.

Ngự Nô nhớ lại tình cảnh lúc bấy giờ, rành rành y nguyên trước mắt, mà vẫn còn có cảm giác không dám tin.

- Ngự Nô này, mỗi lần nhớ lại lúc ta mang theo ngươi bỏ chạy, tay trái và tay phải của ta cùng có một nhiệt độ như nhau, phảng phất như tay trái cũng giữ một người, nhưng ta không trông thấy người đó, cũng quên luôn là ai. Ngươi còn nhớ không?

Trần Phong hỏi.

- Ta cũng không nhớ nổi. Chỉ có điều ta và ngươi cùng có một loại cảm giác, là dường như quên mất một số chuyện.

Ngự Nô trả lời.

- Ta đã rất nhiều lần bảo chính bản thân mình không nên nhớ lại nữa, vậy mà rốt cuộc vẫn có điều bận tâm. Cho tới hiện giờ, ta vẫn không hiểu lúc đó làm thế nào mà đạt được tới tốc độ ấy, nhưng ta tin rằng, chúng ta mỗi người đều tự do, ai cũng không có quyền cấm đoán.

- Thần số mệnh quản lý số mệnh của chúng sinh Tam giới. Trong Tam giới, kết cục của người nào cũng đều đã được định sẵn. Nhưng, ngươi là người duy nhất chạy thoát khỏi số mệnh, trong Tam giới đã không còn tên ngươi. Do đó, ngươi có thể bình yên vô sự mà sống tới tận bây giờ. Còn ta, bởi vì cũng theo ngươi chạy thoát số mệnh, nên bộ dạng của ta luôn luôn giữ lại ở trạng thái một ngàn năm trước, không già thêm nữa.

Ngự Nô nói.

- Lời tiên tri của Thần số mệnh về Vạn thế hạo kiếp thực hư sau này ra sao, vẫn còn là ẩn số, mong rằng chúng ta không vì một ẩn số mà bị ảnh hưởng làm cho sợ hãi.

Trần Phong nói.

- Thần Vương đã biết chuyện này rồi, đang gọi chúng ta trở về, may ra có một số vấn đề, ngài có thể làm sáng tỏ được.

Trước ngực Ngự Nô huyễn hóa ra một quả cầu gió trong suốt. Bên trong quả cầu là một cường giả vô cùng cương nghị, đầu đội thần quan, thân mặc thần bào, trên tay cầm thần trượng. Ông ta đang dùng huyễn thuật để gọi người Thần tộc trở về. Ông có một đôi cánh kim sắc, biểu tượng của Hoàng tộc. Ông chính là Chúa tể của Thần tộc - Châu Tế.

Đôi cánh trắng của Ngự Nô biến thành khổng lồ, Trần Phong đứng trên lưng hắn, hai người bay trên bầu trời Thần tộc. Người của Thần tộc sinh sống trên những hòn đảo giữa biển, còn Mị Cảnh thần điện, cũng chính là nơi vua Thần tộc gọi mọi người về nghị sự nằm ở trung tâm biển cả, là một vùng kết giới hoàn toàn dùng huyễn thuật tạo thành.

Bước vào Mị Cảnh thần điện, toàn thân họ được ánh sáng bên trong chiếu vào làm cho sảng khoái phi thường. Châu Tế từ vương ỷ đứng dậy, tay phải giơ thần trượng lên, dùng huyễn thuật huyễn hóa ra một quả cầu thủy tinh kim sắc nơi trung tâm thần điện. Trong thủy tinh cầu hiện ra hình ảnh đàn Thích điểu vỗ cánh che lấp mặt trời mới đây.

- Ta nghĩ mọi người vừa xong đều đã thấy được rồi. Đây chính là Vạn thế hạo kiếp trong lời tiên tri của Thần số mệnh. Sự xuất hiện của Thích điểu có nghĩa là đại nạn bắt đầu, chúng sinh Tam giới đều phải hứng chịu kiếp nạn này, sau kiếp nạn không ai biết được Tam giới sẽ biến thành thế nào. Do đó, chúng ta phải toàn lực ngăn trở trường hạo kiếp này.

Thanh âm hùng hậu của Châu Tế trong thần điện cũng giống như bầu không khí dày đặc, cứ vang vọng mãi.

- Bẩm Thần Vương! Hiện tại các đảo đều có người Thần tộc chết không do số mệnh. Trên mình người chết không có một vệt máu nào, còn vết thương chỉ có hai lỗ nhỏ ở trên cổ.

Một đại thần cao tuổi có đôi cánh nhỏ nói,

- Đây có thể là triệu chứng của của kiếp nạn không?

- Bẩm Thần Vương! Thần còn nhận tin, phía Ma tộc cũng có rất nhiều người chết vì hiện tượng này, không giống như người của Ma tộc làm.

Một đại thần có đôi cánh rất nhỏ ở xa nói.

- Chuyện này ta đã biết rồi. Không chỉ chúng ta Thần Ma lưỡng giới, phàm trần cũng có. Trong Tam giới, có những sự việc tương tự nhau phát sinh, đích thực là quỷ dị.

Châu Tế nói.

- Bẩm Thần Vương! Từ trước tới nay, thần trấn thủ cửa vào của Tam giới, luôn luôn trời yên biển lặng, nhưng gần đây lại cảm giác bên trong phong vân đột khởi, dường như có đại sự gì đó phát sinh.

Người vừa nói tên là Tiên Cụ - Tinh linh thuộc Vương tộc Lôi tộc. Hắn thân mặc giáp sắt, tay phải nắm chặt binh khí, là một thanh đao, điều kỳ dị là trên thân đao có gắn một viên bảo thạch lục sắc. Nghe nói, ngày hắn ra đời, thanh đao đã được nắm trong tay hắn rồi, qua bao nhiêu năm, chưa từng rời ra. Hắn còn có một đôi cánh thép, có thể đập đá phá núi.

- Thông tin về vùng bên ngoài Tam giới, ta nắm được không hề nhiều. Bí mật bên trong đó, không ai biết được. Nhưng, ta nghĩ lời tiên tri của Thần số mệnh phải có liên quan tới vùng ngoài Tam giới, vì trong Tam giới, ta thực không nghĩ ra còn có sức mạnh nào có thể tương ứng với sự đáng sợ như thế trong lời tiên tri về Vạn thế hạo kiếp.

Châu Tế nói.

- Bẩm Thần Vương! Vậy sau đây chúng thần phải làm gì?

- Ta sẽ ước hẹn với Thương Xá tới Túc Mệnh Trủng (ngôi mộ số mệnh). Ta định dùng sức mạnh Thần Ma kết hợp của chúng ta để khai mở Túc Mệnh Trủng, xem xem trên Túc Mệnh Bi (bia số mệnh) về sự việc sau kiếp nạn ra sao, và cả bí mật bên ngoài Tam giới nữa. Nếu như từ ngoài Tam giới có thể xâm nhập vào Tam giới chúng ta, vậy trên Túc Mệnh Bi nhất định có ghi chép lại. Biết trước vấn đề, mới mong phòng bị.

- Thương Xá là Ma Vương. Hắn ta có thể đáp ứng không?

- Ta cho rằng hắn cũng giống như ta, đều là vô cùng muốn biết về sự tình sau kiếp nạn, và cả về bí mật bên ngoài Tam giới. Hơn nữa, kỳ hạn ba trăm năm quyết chiến giữa chúng ta cũng đã đến rồi.

Châu Tế nói rất tự tin, thu lại kim sắc thủy tinh cầu, nói tiếp :

- Trần Phong! Dù cho ngươi tới từ phàm trần, nhưng ngươi có thể chạy thoát khỏi số mệnh được xếp đặt bởi Thần số mệnh, ta nghĩ sức mạnh của ngươi không chỉ có bấy nhiêu. Giờ ta giao cho ngươi ba nhiệm vụ.

- Bẩm Thần Vương! Xin phân phó!

- Thứ nhất, điều tra rõ về những người chết một cách lạ lùng không ai hay. Thứ hai, nghĩ biện pháp tiến nhập vùng ngoài Tam giới, điều tra rõ bí mật trong đó, chúng ta không thể để người Ma tộc đi trước được. Thứ ba, sau khi tới phàm trần, giúp ta tìm con gái của ta, nó giống như ta, có một đôi cánh kim sắc.

Qua giọng nói có thể thấy được, Châu Tế rất nhớ người con gái lưu lạc chốn phàm trần của mình.

- Bẩm Thần Vương! Thần nghe Ngự Nô nói với thần, vùng ngoài Tam giới hợp lực Thần Ma cũng không cách nào tiến nhập. Thần làm sao mà vào đó được?

- Bên trong đó cuối cùng cũng sẽ có biện pháp tiến nhập thôi. Chúng ta Thần Ma đều không cách nào thoát khỏi số mệnh do Thần số mệnh an bài, ngươi chẳng phải là thoát được rồi sao? Trên người ngươi, có một loại sức mạnh siêu việt, khác với các loại sức mạnh khác trên Tam giới.

Biểu tình sau lời nói này của Châu Tế rất thần bí.

- Rõ! Thần nhất định tận tâm kiệt lực điều tra triệt để chuyện này, nhưng mong Thần Vương ban cho thần một chút quyền lực.

- Nói đi! Nếu như có thể được, ta nhất định làm ngươi hài lòng.

- Thần muốn tuyển vài người Thần tộc cùng thần hoàn thành nhiệm vụ này. Thần cảm giác được chuyến đi này tất sẽ gặp trở ngại từ Ma tộc.

- Ngươi muốn tuyển ai bản vương đều có thể cấp cho ngươi. Nói đi!

Trần Phong đưa mắt nhìn Ngự Nô một cái. Ngự Nô liền ngầm hiểu được, rồi dùng huyễn thuật viết lên trên tường thần điện một loạt chữ :

Ngự Nô: Vua của Tinh linh Phong tộc.

Linh Tường: Vua của Tinh linh Vũ tộc.

Lạc Anh: Vua của Tinh linh Hỏa tộc.

Tiên Cụ: Vua của Tinh linh Lôi tộc.

Tế Qua: Vua của Tinh linh Tuyết tộc.

Trần Phong là người phàm trần, nhưng qua thời gian một ngàn năm nơi Thần tộc, có lẽ đằng đẵng suốt một ngàn năm là thời gian quá dài, khiến ký ức của hắn đối với phàm trần dường như không còn, vẻn vẹn chỉ có một điểm là tay trái hắn thấy ấm áp do bị nắm lấy, bởi vì sự ấm áp đó làm hắn nhớ lại đã từng mang theo Ngự Nô đang thụ thương mà bỏ chạy, bởi vì sự ấm áp đó làm hắn nhớ lại phảng phất đã từng thất lạc gì đó, có lẽ là hình ảnh của một người, có lẽ là ký ức về một sự việc.

Trần Phong đã quen thuộc với tất cả Thần tộc. Mỗi người Thần tộc đều có một đôi cánh, cánh của Văn thần nhỏ, có một số người già thậm chí không có cách nào đưa bản thân bay lên được, còn Võ thần đều có một đôi khả dĩ dùng làm binh khí được, bên trong mỗi cặp cánh đó ẩn tàng sức mạnh khủng bố mà cả chủ nhân của nó cũng không biết rõ.

Thần Ma lưỡng giới trừ Vương tộc ra, đều chỉ có sinh mệnh một ngàn năm. Mỗi người sống được một ngàn năm rồi, tự nhiên hồn phi phách tán. Đây chính là số mệnh mà Thần số mệnh đã định ra cho Thần Ma lưỡng giới.

Nhưng Trần Phong mang Ngự Nô chạy thoát khỏi cái loại số mệnh đó của Thần số mệnh. Do đó, trên toàn bộ lãnh địa của Thần tộc, trừ Châu Tế ra, chỉ có sinh mệnh của họ là dài nhất, chứng kiến chiến tranh giữa Thần tộc với Ma tộc nhiều nhất cũng chính là họ.

- Ngự Nô! Với việc hôm nay Thần Vương ban cho ta quyền quản lý Vua của Ngũ tộc Tinh linh ngươi có quan điểm gì không?

Trên lòng bàn tay của Trần Phong được Châu Tế dùng huyễn thuật in lên một đôi cánh kim sắc, đại diện cho quyền lợi chí cao vô thượng. Châu Tế đã đáp ứng yêu cầu của hắn.

- Đây là chuyện nằm trong dự đoán của ta, phóng mắt nhìn khắp Thần tộc, chỉ ngươi mới có được tư cách này.

Ngự Nô nói.

- Nhưng ta dẫu sao cũng không có cánh, không thuộc về Thần tộc các ngươi. Có lẽ, ngươi có tư cách hơn ta.

- Trong mắt người bình thường, e rằng ta có hơn ngươi, nhưng ta cùng Thần Vương đều hiểu rất rõ, ngươi là nhân tuyển duy nhất.

- Tại sao? Trong một ngàn năm, Thần Ma giao chiến vô số, nhưng ta chưa giết một tên Ma tộc nào.

- Nhưng ngươi lại khiến Thần Ma lưỡng giới hòa bình được ba trăm năm rồi. Đây cũng là một kỳ công.

Đích xác. Ba trăm năm trước, chiến tranh Thần Ma rất dồn dập, đồng thời mỗi lần đều máu chảy thành sông lưỡng bại câu thương, chưa có một ai thắng hay thua. Sau đó, Trần Phong hiến kế cho Châu Tế, dừng chiến tranh lại ba trăm năm, trong vòng ba trăm năm nghỉ ngơi dưỡng sức, ba trăm năm sau, sẽ do Chúa tể của Thần Ma lưỡng tộc ra mặt quyết một trận tử chiến.

- Nhưng đây chưa đủ để chứng minh ta là nhân tuyển duy nhất.

Trần Phong nói tiếp.

- Vua của Tinh linh Ngũ tộc bị Thần số mệnh nguyền rủa, số mệnh cuối cùng của họ là bị Thần Vương sát tử, nếu không chết thì sẽ thành ma. Trong các vị Vua của Tinh linh Ngũ tộc chỉ có ta là chưa chết, còn lại tứ tộc đều đã bị Thần Vương giết. Hiện tại trên vị trí của họ là con cháu họ, chúng đối với với Thần Vương, lòng vẫn có oán hận.

Ngự Nô nói chính là về nỗi đau không muốn đề cập tới của Thần tộc, vì lẽ đó mà Trần Phong qua một ngàn năm vẫn không biết, cũng bởi những Tinh linh trong tứ tộc từng biết chuyện do sinh mệnh ngàn năm đã ra đi hết rồi.

- Thế Tiên Cụ thì sao? Ta thấy hắn với Thần Vương một dạ trung thành, chưa hề có nửa điểm oán hận.

- Phụ vương của Tiên Cụ cũng một dạ trung thành với Thần Vương. Ông ta tự sát ngay trước mặt nhi tử của mình, dùng chính thanh đao trong tay hắn. Lúc chết, ông còn nói với Tiên Cụ: “Lôi tộc nhất định đời đời trung lương. Ta chết trong tay con trai mình, nhưng hung thủ không phải là con, kể cả khi ta chết trong tay Thần Vương hay Tinh linh nào khác, hung thủ cũng không phải là Thần Vương. Tâm trạng của Thần Vương lúc này giống như con vậy, đều là khó chấp nhận vô cùng, do đó không được trách Thần Vương. Con phải hỗ trợ Thần Vương, tiêu diệt Ma tộc”.

- Nguyên lai là như vậy. Tam tộc kia thì sao?

- Linh Tường và Lạc Anh là hai nữ tử, từ sau khi phụ vương họ qua đời cũng chưa từng một lần tới Mị Cảnh thần điện. Còn Tế Qua, nghe nói đã biến thành một con thú mà tính chất thần không biết ở đâu nữa, muốn mời mà cũng không cách gì đến gần được, Thần Vương vài lần phái người đi chữa trị cho hắn, nhưng đều bị cự tuyệt.

Ngự Nô trả lời.

- Ba ngày nữa, chính là ngày mà Thần Vương tới Túc Mệnh Trủng cùng Thương Xá quyết chiến. Hy vọng trước đó có thể khai mở Túc Mệnh Trủng, xem ghi chép trên Túc Mệnh Bi. Nếu Vạn thế hạo kiếp đúng như Thần Vương nói, thì bên ngoài Tam giới có liên quan, vậy mong rằng chúng ta có thể cùng nhau liên thủ đối phó với vùng ngoài Tam giới.

- Ta cảm thấy, tất cả đều là không thể ngăn chặn được sự phát sinh của chúng, kể cả lần quyết chiến này hay khởi đầu của hạo kiếp.

- Ngươi cho rằng tiên tri của Thần số mệnh về Vạn thế hạo kiếp chính là Thần Ma chi chiến?

- Không. Đây chỉ là một sự khởi đầu. Mặt sau của Thần Ma chi chiến là nhất định sẽ ảnh hưởng tới phàm trần và vùng ngoài Tam giới, đây mới có thể gọi là Vạn thế hạo kiếp.

Ngự Nô nói xong còn cười lạnh lùng, không hề phát ra thanh âm gì.

- Thưa chủ nhân! Tất cả đều đã chuẩn bị xong rồi.

Trên trời, một đôi cánh bay tới, hạ xuống bên cạnh Trần Phong, quỳ một nửa trên mặt đất, nói.

- Tiên Cụ! Ngươi là niềm tự hào của Lôi tộc, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp để giải trừ lời nguyền của Thần số mệnh trên người ngươi.

Trần Phong vỗ vỗ vào vai Tiên Cụ, nâng hắn đứng dậy.

- Ta cũng phải gọi ngươi là chủ nhân.

Ở bên cạnh, Ngự Nô nói.

- Chúng ta xuất phát thôi.

Ngự Nô giang đôi cánh khổng lồ bạch sắc, Trần Phong đứng trên lưng, bên tai nghe vù vù tiếng gió. Hắn sớm đã quen thuộc rồi.

Tay phải Tiên Cụ nắm lấy đao của hắn thành một khối, hắn vẫy đập đôi cánh thép to lớn đằng sau. Họ cần tìm Vua của ba tộc Tinh linh còn lại. Ngự Nô đã nói với Trần Phong, nếu như muốn hoàn thành nhiệm vụ, không có những người đó không được, bởi vì bọn họ là Tinh linh có linh lực mạnh nhất trong Thần tộc.

Bay qua vô số hải đảo, tựa hồ tới cả biên giới của Thần tộc, cuối cùng thấy được Luyện Hỏa đảo của Lạc Anh - Vua Tinh linh Hỏa tộc.

Vua của Ngũ tộc Tinh linh không ở cùng với các Tinh linh khác. Họ đều là một mình một đảo, mỗi người cần nhẫn nại tĩnh mịch, nhằm tu luyện huyễn thuật mạnh nhất của Tinh linh Vương tộc.

- Thưa chủ nhân! Lạc Anh là Vạn Hỏa Chi Mẫu, lửa do nàng ta triệu hoán có thể thiêu cháy cả nước biển.

Hạ cánh xuống đất xong, Ngự Nô nói.

- Cuối cùng ta cũng biết được vì sao Thần Vương sau khi đáp ứng ta lại có loại biểu tình phức tạp đó, nguyên lai khiến họ đi cùng ta cũng đã là một việc khó khăn phi thường rồi.

Trần Phong nói xong, giơ tay phải ra. Dấu ấn hình đôi cánh kim sắc đó vẫy đập vài cái, lập tức cuồng phong nổi lên, sau đó nhiệt độ của Luyện Hỏa đảo liền hạ xuống.

- Thưa chủ nhân! Thuộc hạ gọi Lạc Anh ra gặp ngài.

Tiên Cụ nói xong tiến vào sâu trong đảo.

- Tiên Cụ!

Ngự Nô gọi hắn lại.

- Cẩn thận. Đừng đề cập tới Thần Vương với nàng ta.

Trần Phong cùng Ngự Nô đứng ở vùng rìa Luyện Hỏa đảo. Lưng họ quay vào đảo, mặt ngoảnh ra biển lớn, trước mắt là một cảnh tượng bát ngát mênh mông vô biên, cuồng phong xoáy động làm sóng biển gầm gừ, từng đợt, từng đợt va đập vào những tảng đá bên bờ biển. Âm thanh đó thực đinh tai nhức óc.

- Ngự Nô này, ngươi cho rằng Tiên Cụ có thể đưa Lạc Anh ra không?

Trần Phong hỏi.

- Được. Nhưng chỉ là đưa ra thôi, chưa thể cùng đi với ngươi.

Ngự Nô nói.

- Thế mà ta thấy ngươi có vẻ rất chắc chắn khiến nàng đi cùng ta.

- Đúng. Nhưng nếu như muốn khiến cho nàng cam tâm tình nguyện đi cùng ngươi, làm việc cho ngươi, tất yếu phải làm cho nàng chân chính thần phục ngươi.

Biểu tình trên mặt Trần Phong trông nặng nề. Hắn đang nghĩ làm sao để khiến Lạc Anh thần phục, làm sao để khiến Linh Tường thần phục, làm sao để khiến Tế Qua thần phục. Mấy người đó đều dồn nén quá nhiều oán hận, nhưng đều là thần tử trung thành, không thì cũng không thể nào tự ép buộc bản thân phải sống cô độc thống khổ nơi này.

- Có Phong Tộc Chi Thần ở đây mà dám càn rỡ!

Ngự Nô kêu lên một tiếng, một cơn gió cực lớn thổi ra từ tay, đem đợt sóng biển bị gió thổi qua đang muốn nhấn chìm Trần Phong lùa ra khỏi tầm nhìn.

Lúc này, Tiên Cụ và Lạc Anh đã từ trong đảo đi ra. Họ là đánh nhau mà ra. Lạc Anh có một đôi cánh hồng sắc tựa lửa, mỗi một lông vũ trên cánh đều là một loại ám khí sát nhân lợi hại, mái tóc dài hồng sắc từ bên mặt hạ xuống, trường bào hồng sắc tung bay trong gió. Trên người nàng phát tán một loại nhiệt khí như lửa, nhưng biểu tình trên mặt lại phảng phất như bị đóng băng.

- Lạc Anh! Đây là chủ nhân của chúng ta.

Tiên Cụ đã ngưng cuộc đấu với Lạc Anh, dừng lại trước mặt Trần Phong, nói.

- Chủ nhân?

Lạc Anh cười một tràng khinh miệt. Dù là đang cười, nhưng mặt nàng không hề có cái vẻ vui cười, ngược lại càng thêm sát khí.

- Chủ nhân tới là để giết mấy thần dân trung thành chúng tôi đây.

Lạc Anh nói xong, dấu ấn hình đôi cánh ở mi tâm chuyển sang màu huyết hồng.

- Lạc Anh! Bất kể Thần Vương làm gì với Vương tộc Ngũ tộc Tinh linh chúng ta, cũng đều là bất đắc dĩ cả thôi, chính là Thần số mệnh ban cho chúng ta số mệnh, ngươi có hiểu không? Chính ta đã giết chết phụ vương của ta, ông trước khi lâm tử còn dặn dò ta, phải hỗ trợ Thần Vương tiêu diệt Ma tộc.

Tiên Cụ nói.

- Không phải nói nữa. Nếu như không phải vì ta là Vua của Tinh linh Hỏa tộc, ta nghĩ ta đã rời bỏ từ lâu rồi, cũng không làm một kẻ thủ hạ thống khổ trong mâu thuẫn như vậy.

Lạc Anh nói tới câu này thì biểu tình trên mặt tràn đầy phẫn nộ.

- Vậy đi cùng chúng ta. Chúng ta cần hoàn thành một nhiệm vụ có liên quan tới lời tiên tri của Thần số mệnh về Vạn thế hạo kiếp. Chúng ta phải kháng cự lại số mệnh.

Tiên Cụ tiếp tục nói.

- Lại là Thần số mệnh.

Lạc Anh nghiến răng nói ra vài từ.

- Ta không thể dễ dàng đi cùng các ngươi, trừ phi đánh bại được ta. Ta muốn biết chủ nhân này của ta có cái gì có thể khiến ta thần phục?

Trần Phong cùng Ngự Nô đứng bên cạnh vẫn im lặng không nói nửa lời. Trần Phong trong lòng hiểu rõ, hắn lúc này nói lời nào với Lạc Anh cũng đều vô dụng, do đó hắn chọn cách lặng yên. Bởi vì, hắn tin tưởng Ngự Nô.

- Tiên Cụ! Ngươi hãy hạ xuống trước đã!

Ngự Nô cuối cùng nói ra, gọi Lạc Anh đang ở trên cao vài trượng trước mặt.

- Ta nghĩ ngươi muốn thần phục không phải bởi vũ lực, nếu như theo cách đó, Thần Vương có thể dễ dàng chế phục ngươi, nhưng ngươi có thực lòng thần phục ngài không? Tuy nhiên thời gian cấp bách, chỉ có cách này mới khiến ngươi thần phục.

Ngự Nô nói rồi mi tâm xuất hiện dấu hiệu đôi cánh bạch sắc, trong tay cũng huyễn hóa ra binh khí của hắn, là một thanh loan đao dài.

- Ta tin rằng ngươi cũng từng nghe phụ vương ngươi nói, chủ nhân chính là phàm nhân một ngàn năm trước đây đưa ta chạy thoát khỏi số mệnh.

Tinh linh của Thần tộc chỉ khi cần chiến đấu thì mi tâm mới xuất hiện dấu ấn tương đồng với đôi cánh của bản thân. Hiện tại, dấu ấn đôi cánh bạch sắc ở mi tâm của Ngự Nô rất rõ ràng, dấu ấn hồng sắc nơi mi tâm của Lạc Anh phảng phất như lóe lên sắc kim loại. Điều này chứng minh trận chiến này không thể tránh khỏi.

Tiên Cụ đứng cạnh Trần Phong, dấu ấn hình đôi cánh thép trên mi tâm chưa biến mất, điều này biểu thị hắn hiện tại vẫn ở trạng thái tác chiến. Hắn cần bảo vệ Trần Phong, đây là chủ nhân của hắn, khi có yêu cầu là lập tức xuất thủ.

Cánh của Lạc Anh cũng chính là binh khí của nàng, lông vũ hồng sắc đã biến thành dao nhọn đâm thủng mọi lá chắn, đôi cánh biến dài ra như vô hạn, trái phải công kích Ngự Nô. Ngự Nô nắm loan đao đỡ trái gạt phải, phòng thủ từng chiêu, lùi lại từng bước. Ngự Nô chưa hề dùng toàn lực, cũng không tấn công, hắn đang muốn cho Trần Phong thấy được khả năng của Lạc Anh.

- Tại sao lại dừng?

Ngự Nô hỏi Lạc Anh đã dừng lại đợt công kích.

- Ta còn phải hỏi ngươi tại sao không tấn công?

Lạc Anh dường như rất bực tức.

- Ta đợi ngươi dùng Luyện Hỏa Thần Sí của Hỏa tộc, xem xem so với phụ vương ngươi khác biệt bao xa?

- Ngông cuồng! Vậy để ngươi mở rộng tầm mắt với Luyện Hỏa Thần Sí của Lạc Anh ta.

Lạc Anh nói xong kêu lên một tiếng lớn, vẫy động đôi cánh hồng sắc, mỗi một chiếc lông vũ trên cánh đều biến thành ám khí như mưa bay về hướng Ngự Nô. Có tảng đá bị một ít đánh vào, nháy mắt tan thành vụn nhỏ, nơi đó chỉ còn thấy được toàn là một dạng như cát thôi, còn có một chút đánh vào vùng biển, nước biển bỗng chốc sôi lên sùng sục, nổi cả bong bóng lên.

- Chủ nhân! Cẩn thận!

Tiên Cụ giang đôi cánh thép bao bọc lấy Trần Phong vào trong.

Ngự Nô không hề sợ hãi mặt đối mặt với vô số ám khí, bất động đứng ở chỗ đó. Lúc này, nếu có nghĩ tới tránh né cũng đã không kịp nữa rồi, trừ phi có tốc độ như Trần Phong lúc chạy thoát khỏi số mệnh, nhưng điều đó không có khả năng. Khiến người ta kinh ngạc đích thị là, Ngự Nô khép lại đôi cánh, thu lại binh khí, sau đó tay trái chỉ trời, tay phải chỉ đất, đột nhiên một cơn cuồng phong cuộn quanh mình Ngự Nô, càng cuộn càng lớn, càng cuộn càng nhanh, chỗ ám khí đó căn bản không tiếp cận nổi thân hắn, lại còn bị xoáy vào trong cuồng phong mất hút, đá núi cây cỏ xung quanh cũng đều bị xoáy vào bên trong. Tiên Cụ tận lực đâm mạnh đao xuống đất, đôi cánh bao phủ Trần Phong, bảo hộ hắn khỏi bị cuốn vào.

Bây giờ đã không trông thấy Lạc Anh đâu, cũng không thấy cả Ngự Nô. Ngự Nô bị cơn gió bản thân gọi ra bao vây lấy, cơn cuồng phong dường như nối liền trời và đất, ngẩng đầu nhìn, căn bản không thấy được đầu cuối.

Lâu sau, gió yên sóng lặng, Lạc Anh nơi không trung liền rơi xuống. Đúng vào lúc sắp chạm mặt đất, Ngự Nô gọi ra một cơn gió đón lấy nàng, đưa nàng an toàn hạ xuống trước mặt Trần Phong.

Lạc Anh đã không còn một chút khí lực nào để đấu tranh với cơn gió, nhưng Ngự Nô không hề làm tổn hại tới nàng. Trần Phong bảo Tiên Cụ mở đôi cánh đang bảo hộ hắn ra, rồi bước tới trước mặt Lạc Anh, đưa tay ra.

- Đi mà nắm lấy tay mình đi! Không cần ngươi thương hại!

Lạc Anh khó khăn lắm mới nói được một câu.

- Lạc Anh! Ta có quen biết phụ vương nàng. Nàng quá mong thành công sớm, nếu còn tiếp tục luyện Luyện Hỏa Thần Sí theo cách này, nàng sẽ tẩu hỏa nhập ma đó.

Trần Phong nói.

- Đây là việc của ta, không liên quan tới ngươi.

Lạc Anh là loại hài tử quật cường.

- Luyện Hỏa Thần Sí, uy lực vô bỉ, nhưng hỏa khí công tâm, cần nhất là tâm tính bình hòa mới được. Đây chính là lời phụ vương nàng nói với ta.

Trần Phong rút tay về, sau đó nói :

- Nàng thua rồi, phải đi cùng ta.

- Ta chịu thua cuộc. Ta đi cùng ngươi.

...

Trần Phong đứng trên mình Ngự Nô, hiện tại đang bay tới Dực đảo, là nơi Linh Tường - Vua của Tinh linh Vũ tộc ở. Một ngàn năm rồi, Trần Phong từ đó chưa từng được thấy Ngự Nô xuất thủ, thậm chí đến binh khí của Ngự Nô cũng chưa từng được thấy. Mỗi khi Thần Ma đại chiến, Ngự Nô đều giao chiến với Đệ nhất thích khách Kinh Thiên, còn trận quyết chiến của họ thì không ai có thể trông thấy được, hoặc nếu có, người chứng kiến cũng đều chết hết rồi.

- Thưa chủ nhân! Luyện Hỏa Thần Sí của Lạc Anh dù chưa luyện thành thục, nhưng uy lực tuyệt đối vượt qua phụ vương nàng, còn nữa, nàng ta có linh lực còn mạnh hơn cả phụ vương nàng nhưng chưa phát huy ra.

Trong không trung, Ngự Nô nói.

- Có thể thấy được, có điều ta lo rằng sức mạnh đó của nàng là do oán hận tích lũy mà thành.

Trần Phong nói.

- Ta tin tưởng chủ nhân có thể khiến nàng ta, oán biến thành đức, hận biến thành ái.

Ngự Nô nói xong cũng không thêm lời nào nữa, bay tiếp.

Đằng sau hai người là Tiên Cụ và Lạc Anh. Trên bầu trời Thần tộc, họ thấy Thần tộc đại địa yên ổn hòa bình. Họ cũng hiểu rằng, sự yên ổn hòa bình ấy sẽ chóng qua, bởi vì không ai ngăn được lời tiên tri của Thần số mệnh, tới từ Vạn thế hạo kiếp. Ngay đến cả trường hợp của Trần Phong cùng Ngự Nô được coi là kỳ tích không giải thích nổi, nhưng kỳ tích như vậy không thể phát sinh lần nữa được.

- Thưa chủ nhân! Phía dưới chính là Dực đảo.

Tiên Cụ nói.

- Chúng ta xuống thôi, hy vọng oán hận của Linh Tường sẽ không lớn như thế.

Trần Phong nói.

Dực đảo một năm chỉ có một mùa, là mùa xuân. Đây là nơi đẹp nhất Thần tộc, có vô số muông thú quý hiếm cùng hoa thơm khiến người say đắm, đi đâu cũng có thể nghe thấy tiếng chim hót, véo von vui tai.

Trần Phong đi qua những bụi hoa, làm kinh động bao nhiêu con bướm sặc sỡ, hương hoa dần dần làm cho hắn say đắm, thậm chí quên luôn mục đích chuyến đi này. Hắn có chút lưu luyến không muốn về, liên tục nhằm phía trước mà tiến, tới được một con suối nhỏ nước trong vắt. Bên bờ suối, trên một phiến đá, một thiếu nữ mỹ lệ đang ngồi, đôi chân trần nhúng dưới nước, hát một khúc sơn ca nghe êm tai. Trần Phong bước tới, ngồi bên cạnh nàng, nhìn, nghe, không nói.

Trần Phong đột nhiên có một cảm giác. Hắn dường như trở lại phàm trần, đoạn này là một khoảng ký ức về phàm trần của hắn. Khóe miệng hắn nhếch lên, nở nụ cười, vẻ mặt tươi cười này là lần đầu tiên của hắn trong một ngàn năm ở Thần tộc. Hắn vô thức chìm vào trong sự ngây ngất.

- Nơi này đẹp không?

Nữ hài mở lời. Thanh âm của nàng khiến Trần Phong tức thì cởi mở cõi lòng.

- Đẹp. Nơi này thực là rất đẹp.

Trần Phong nhìn nữ hài, chưa từng được thấy gương mặt nào tinh tế như vậy, hắn ngẩn ra.

- Thế ta có phải cũng rất đẹp không? Nếu không thì ngươi sao lại nhìn ta như vậy?

Mặt nữ hài hồng lên vì xấu hổ, cười cười, thẹn thùng cúi đầu xuống.

- A! Xin lỗi.

Trần Phong nhận thấy bản thân có điều thất lễ, đưa ánh mắt rời khỏi khuôn mặt nữ hài, nhưng nơi khóe mắt vẫn còn hình ảnh đọng lại, không đồng ý rời khỏi khuôn mặt nữ hài.

- Đây là nơi nàng cư trú à?

- Hứ! Chỉ có ta là người, nhưng có rất nhiều động vật nhỏ khả ái cùng với ta, có điều, ta vẫn cảm thấy cô độc, giờ ngươi đã đến, không được đi nữa, ở lại cùng ta, thiên hoang địa lão.

Đôi mắt hoan hỉ của nữ hài mở to ra nhìn Trần Phong, đợi hắn trả lời.

- Ta?

Trần Phong do dự, chẳng phải gì khác, mà là đang nghĩ, nên cùng với nữ hài xinh đẹp này như thế nào đây.

- Được à?

- Được chứ. Được chứ.

Nữ hài lao tới bên Trần Phong ôm lấy cánh tay hắn, hạnh phúc vui sướng cất tiếng kêu lớn về nơi những động vật nhỏ trong rừng.

- Bắt đầu từ hôm nay, thiếp không còn một mình nữa, thiếp vui quá, giờ đây chúng ta đã ở bên nhau rồi, không được cách xa nữa nhé!

Trần Phong nhìn nữ hài bên mình, nàng cười tinh nghịch ngả đầu vào bờ vai hắn. Trần Phong cảm thấy thật khoan khoái, cảm giác này giống như đã từng trải qua một ngàn năm trước. Tuy vậy, hắn chỉ nhớ nổi là loại cảm giác này thôi, còn lại thì hắn quên mất toàn bộ rồi.

Trần Phong ôm lấy nữ hài, trong lòng dâng lên một thứ hạnh phúc chưa được nếm trải bao giờ. Hắn nhìn vào vẻ đẹp bên cạnh mình, thực sự không muốn rời xa. Hắn thấy rằng, dường như bản thân quên khuấy đi việc gì đó, có điều hắn cũng đâu có muốn nhớ. Vào lúc này, nữ hài mắt đối mắt với hắn, cặp thu ba sáng lên phảng phất muốn nói điều gì, nàng chầm chậm xích lại gần Trần Phong hơn nữa, rồi nhắm mắt lại. Trần Phong trong lòng cực kỳ bối rối, điều quên mất chợt nhớ lại được, nhưng hắn cảm giác được hơi thở nóng hổi gần kề. Hắn trở nên hoang mang, có một loại dục vọng khiến hắn muốn hôn nữ hài, họ dần dần tiến gần đến nhau từ hai hướng, gần đến mức có thể thấy hơi thở của mỗi người phả vào da mặt đối phương, đó là sự quyến rũ và hấp dẫn cháy bỏng.

- Không được! Không được!

Trần Phong đột nhiên đẩy nữ hài đó ra, nét mặt phức tạp, tựa như đau khổ, tựa như mơ màng.

- Ta nhất định đã quên mất một việc, ta tới đây để đưa một người rời khỏi, chứ không phải là ở lại nơi này vĩnh viễn.

Trần Phong từ từ tỉnh táo lại. Hắn nhìn vào dấu ấn đôi cánh kim sắc trên tay phải, sau đó hướng về nữ hài, nói :

- Ta phải đưa Linh Tường đi.

- Nghe nói phàm trần còn gọi là hồng trần, nhưng hồng trần cao vạn trượng như thế, ai nhảy vào rồi không cách gì nhảy ra được. Ngươi quả nhiên có sức mạnh phi phàm.

Trong chớp mắt, nữ hài biến thành một dáng vẻ khác hẳn, đôi cánh lam sắc giang rộng, mái tóc dài tết đuôi sam, những đường cong rất mỹ lệ vẽ nên gương mặt, chiếc váy ngắn trắng tinh phía trên đôi giày ống cũng màu trắng, đầu gối lộ ra bên mép giày, khoác lên mình trường bào lam sắc, tay cầm một chiếc thần cung. Nàng chính là Linh Tường.

- Sức mạnh này phi phàm hay không phi phàm cũng không liên quan. Đây là trách nhiệm của ta, ta nhất định phải hoàn thành.

Trần Phong nói.

- Bước vào mộng cảnh do ta tạo ra mà còn có thể tỉnh lại được, hiện chỉ có mình ngươi. Đây còn không phải là phi phàm sao?

- Đây là lý giải của nàng, ta không có quyền can thiệp. Nhưng hiện tại ta cần sự hỗ trợ của nàng, rất có khả năng liên quan tới lời tiên tri của Thần số mệnh về Vạn thế hạo kiếp.

Trần Phong nói rồi giơ tay lên, đưa dấu ấn đôi cánh kim sắc ra trước mặt Linh Tường.

- Muốn ta đi cùng ngươi? Được.

Linh Tường mỉm cười, sau đó nói :

- Nhưng phải tiếp một mũi tên của ta.

- Chủ nhân! Không nên!

Tiên Cụ bất thình lình xuất hiện.

- Vũ Linh cung và Vũ Tường tiễn của Linh Tường tề danh cùng Thần Tiễn của Xạ Nhật. Tên của nàng có thể xuyên qua Tam giới, có thể đuổi theo một người từ lúc sinh ra cho tới lúc chết đi, thậm chí chết rồi mà linh hồn cũng không được bỏ qua, kể cả tốc độ của ngài nhanh hơn tên bắn cũng không có tác dụng.

- Tiên Cụ!

Trần Phong vẫy tay ngăn hắn lại, rồi đối mặt với Linh Tường.

- Chính ta tiếp một mũi tên của nàng. Ta đứng đúng ở chỗ này, không tránh, không chạy, không che chắn.

- Bị mũi tên của ta bắn trúng rồi, dù cho ngươi đã không còn tên trong Tam giới nữa, ngươi cũng sẽ hồn phi phách tán. Ngươi không sợ à?

Linh Tường hỏi.

- Ta nói rồi. Đây là trách nhiệm của ta, ta nhất định phải hoàn thành, còn sợ hay không sợ không có liên quan gì cả.

- Sau khi ngươi chết đi, trách nhiệm của ngươi trở nên không cách gì hoàn thành nổi.

- Đây là con đường duy nhất, không còn lựa chọn khác. Tới đi!

Trần Phong đứng ở nơi đó, hai cánh tay giang rộng, cả người lộ ra hàng trăm chỗ sơ hở, không có một chút phòng ngự nào.

- Được. Vậy thì thành toàn cho ngươi đây.

Linh Tường kéo căng Vũ Linh cung bắn ra một mũi tên. Mũi tên bay trong không khí, những cây gỗ xung quanh bị tiễn phong đồng loạt chặt đứt, cả mặt đất cũng bị tiễn phong đánh cho thành một rãnh sâu, trông như vết sẹo không thể lành lại được.

Quả nhiên, Trần Phong bất động, nét mặt không chút e sợ, mắt cũng nhìn thẳng vào mũi tên đang đến. Mũi tên đó càng lúc càng gần, một luồng tiễn phong mãnh liệt muốn đẩy hắn ra sau, có điều, hắn hai chân bám chặt lấy mặt đất, dùng toàn lực đứng yên tại chỗ. Mũi tên đã áp sát tới tim hắn.

Mắt thấy tiếp tục không xuất thủ, Trần Phong nhất định chết vì tên bắn, nhưng Tiên Cụ không thể làm trái với mệnh lệnh của chủ nhân, chủ nhân bảo hắn chớ động, hắn tự nhiên không được phép manh động. Còn Ngự Nô cũng điềm tĩnh giống y như Trần Phong, thậm chí không hề nhìn Trần Phong và mũi tên đó, chỉ dửng dưng nhìn về nơi xa. Luôn luôn trầm lặng như Lạc Anh lại không kiềm chế nổi nữa, nàng đang muốn dùng đôi cánh của mình để che chắn mũi tên đó cho hắn liền bị Ngự Nô ngăn lại. Hai người không nói gì tiếp nữa. Mũi tên đã xuyên qua tim Trần Phong.

- Chủ nhân!

Đương nhiên, kẻ xông tới là Tiên Cụ.

Trần Phong đứng nguyên tại chỗ, vùng ngực trái bị tên xuyên qua tạo thành một cái lỗ, mũi tên này thực sự rất nhanh, nhanh tới mức không làm chảy ra một giọt máu. Lạc Anh vẻ mặt phức tạp nhìn Trần Phong. Linh Tường bật cười, Trần Phong cũng bật cười, sau đó kỳ tích xuất hiện, lỗ trên ngực trái Trần Phong từ từ nhỏ lại, cuối cùng biến thành da thịt nguyên vẹn không thương tích, cả trường bào của hắn cũng không hề hư hại.

- Ngài đích thực có tư cách làm chủ nhân của ta. Ta đi cùng ngài.

Câu này của Linh Tường làm cho Tiên Cụ và Lạc Anh cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Mũi tên này của Linh Tường vốn không phải là Vũ Tường tiễn, mà là nàng dùng ý niệm của bản thân làm thành tên. Sau khi phụ vương qua đời, nàng không hề tới Mị Cảnh thần điện không phải vì oán hận Châu Tế, mà vì phụ vương nàng trước khi lâm tử đã nói, phụ vương nàng bảo nàng lưu lại nơi này, mai sau có một người sẽ đưa nàng đi hoàn thành một nhiệm vụ vĩ đại.

Do đó, bao nhiêu năm rồi, nàng luôn luôn đợi người đó, cũng chính là Trần Phong. Nàng biết Trần Phong tới từ phàm trần, càng biết hắn đã từng mang Ngự Nô chạy thoát khỏi Thần số mệnh. Nàng muốn thử xem người này, rốt cuộc có năng lực lớn như thế nào, để có thể giao phó toàn bộ bản thân, bao gồm cả tính mạng.

Dục vọng, trí tuệ và dũng cảm nàng đều đã thử qua. Nàng rất hài lòng, tự nhiên rất nguyện ý đi cùng Trần Phong.

...

Trên đường đi tới Tuyết Ẩn đảo, Trần Phong hỏi Ngự Nô :

- Khi Linh Tường đưa ta vào mộng cảnh, các ngươi có phải cố ý đứng ngoài mộng cảnh không?

Mặc dù là câu hỏi, nhưng tâm lý cùng giọng nói sớm đã khẳng định.

- Phải. Ta muốn khiến Lạc Anh hoàn toàn thần phục ngươi.

Ngự Nô trả lời rất thẳng thắn.

- Trong lòng ngươi sớm nắm chắc rằng, ta có thể thoát ra được.

- Đúng. Vì ngươi là Trần Phong. Vì ngươi là người duy nhất chạy thoát Thần số mệnh. Vì ngươi cần lãnh đạo Vương tộc Tinh linh Ngũ tộc. Vì ngươi phải hoàn thành một nhiệm vụ vĩ đại phi thường. Do đó, ngươi nhất định thắng mà thoát ra được.

- Không phải chỉ như vậy chứ? Còn có một chút là vì Linh Tường.

- Ta hiểu rất rõ phụ vương của Linh Tường, còn Linh Tường, là con gái ông ta.

- Do đó, nàng tuyệt đối sẽ không bắn chết ta, còn nữa, qua việc ngươi không làm gì khiến cho ta càng chứng minh được một điểm.

- Đây chính là thử thách Linh Tường dành cho ngươi, có điều còn Tế Qua nữa, mới khá là khó thu phục.

Ngự Nô nói câu này lộ ra một chút khó chịu và bất lực.

Trên Tuyết Ẩn đảo không thấy được đá sỏi, cây cối, vì toàn bộ dều bị tuyết che phủ. Vào lúc này, một đợt những bông hoa tuyết lay động trên không, từng lớp từng lớp dính lên người họ.

Họ đi thẳng vào trong đảo không dừng chân, bước một bước, nhấc chân lên, đã không thấy được dấu chân mình vừa dẫm lên, càng đi vào trong, tuyết càng dày, mỗi bước chân đều rất gian nan. Tiên Cụ định dùng huyễn thuật mở ra cho Trần Phong một con đường dễ đi, nhưng bị Trần Phong cự tuyệt. Hắn nói muốn dùng đôi chân mà bước cho tới khi khiến Tế Qua đi cùng hắn.

Vì cảnh sắc xung quanh đều cùng một vẻ, đều là khoảng trắng vô biên, do đó cũng không có điểm đầu mút hay biên duyên gì hết, đứng ở nơi này, rất dễ dàng làm cho con người tuyệt vọng, vì thấy được rằng hy vọng dường như vĩnh viễn không đạt được.

Một cơn gió, không, phải là một cơn bão tuyết mới đúng. Tuyết xoay xoay trước mặt họ, tuyết trên mặt đất cùng trong không trung đều bị cuộn vào, che hết cả ánh mặt trời. Tiên Cụ bảo hộ bên cạnh Trần Phong, bất kể lúc nào cũng có thể xuất thủ. Đôi cánh hồng sắc của Lạc Anh giang rộng, tuyết cũng không cách nào lưu lại trên người nàng, vì nàng là Vạn Hỏa Chi Mẫu. Linh Tường thu binh khí, khép cánh lại, nàng cũng giống như Ngự Nô, không cảm giác được chút sát khí nào.

- Điệp Vĩ - Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc xin ra mắt chủ nhân.

Sau khi tuyết lắng xuống, một nữ tử xinh đẹp xuất hiện trước mặt họ.

- Điệp Vĩ?

Không chỉ có Trần Phong không biết người này là ai, cả tứ tộc Tinh linh cũng đều không biết.

- Ta tới đây lần này để tìm Tế Qua - Vua của Tinh linh Tuyết tộc, chưa hề nghe nói tới nàng, còn nữa, cánh của nàng?

Trần Phong chưa nói tiếp, hắn trông thấy người tự xưng là Điệp Vĩ - Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc này không ngờ không có cánh.

- Thiếp là tỷ tỷ của Tế Qua. Sau khi phụ vương qua đời, Tế Qua đột nhiên phát điên, rồi bị Thú Lang cắn, hiện tại đã biến thành một quái vật nửa người nửa thú rồi. Để ngăn không cho thú tính trong cơ thể của tiểu đệ lan rộng ra, thiếp đã cắt đôi cánh của thiếp gắn cho y, như vậy y có thể sở hữu sức mạnh của Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc cường đại hơn nữa. Từ lúc đó, thiếp đã mất đi thân phận Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc rồi, do vậy mà trên bảng Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc không có tên thiếp.

- Tế Qua giờ ở đâu?

Trần Phong hỏi.

- Bị thiếp giam trong Tuyết Thần Quật.

Điệp Vĩ trả lời.

- Đưa chúng ta đi gặp y được không?

- Được.

Điệp Vĩ dù mất đi thân phận Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc, nhưng nàng trước sau vẫn là Tinh linh Tuyết tộc. Nàng đi trước dẫn đường, lớp tuyết tích tụ dày đặc tự động rẽ sang hai bên, tới khi mọi người đi qua rồi, tuyết lại tự động khôi phục lại dạng cũ.

Nơi này là ngọn núi cao nhất tại Tuyết Ẩn đảo, dưới chân nhìn bằng mắt không thể thấy đỉnh, đương nhiên, núi này xem ra hình như là bị tuyết chồng lên mà thành. Điệp Vĩ đưa mọi người tới ngọn núi này thì dừng lại.

- Tuyết Thần Quật ở ngay dưới đáy núi. Lúc đó, thiếp dùng hết toàn bộ sức mạnh còn lại để đem ngọn núi này ép lên trên Tuyết Thần Quật, bởi sợ Tế Qua ra ngoài đả thương người.

Điệp Vĩ nói tới đây trong lòng vô cùng buồn bã, vì quái vật nửa người nửa thú dưới đáy núi chính là đệ đệ duy nhất của nàng, họ đã từng có một thời gian sống rất hạnh phúc.

- Thưa chủ nhân! Ta tới dời ngọn núi này đi đây.

Tiên Cụ nói xong tỏ ra vẻ muốn động thủ.

- Khoan đã!

Điệp Vĩ ngăn lại.

- Chỉ cần ngọn núi này dời đi thôi, đệ đệ ta - Tế Qua sẽ ra được ngay. Y hiện tại đánh mất bản tính, lại còn có hai đôi cánh của Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc, hơn nữa bị Thú Lang cắn khiến y điên cuồng cùng cực. Các vị nếu như không xuất thủ, y sẽ làm bị thương các vị, còn ta, ta cũng không muốn các vị làm y bị thương.

- Điệp Vĩ, Vương tộc Tinh linh Ngũ tộc, không thể thiếu một, giờ chỉ còn chênh một người Tế Qua, chúng ta không thể bỏ cuộc giữa đường.

Trần Phong nói.

- Đệ đệ của thiếp vốn rất đáng thương rồi, nếu lại bị các vị làm bị thương nữa, thiếp thực là không biết phải làm sao có thể đứng trước mặt phụ vương đã qua đời.

- Điệp Vĩ, đây là kiếp nạn của Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc các người, nếu Trần Phong đích thực có thể làm chủ nhân của Tế Qua, vậy ngài nhất định sẽ thần phục được y, vì Tuyết tộc các người mà hóa giải kiếp nạn.

Ngự Nô nói.

- Chủ nhân!

Điệp Vĩ chạy tới trước mặt Trần Phong, trong mắt nhu tình vạn chủng, nói :

- Trần Phong, ngài có thể vì đệ đệ ta mà chết không?

- Không chỉ đệ đệ nàng, mỗi người Thần tộc ta đều có thể chết vì họ, nhưng nhất định cái chết phải có giá trị, vì hiện tại là giây phút nguy hiểm, không thể hi sinh vô nghĩa được.

Lời Trần Phong nói đanh thép từng từ như đinh đóng cột.

- Được. Thiếp sẽ canh giữ cho ngài, Thưa chủ nhân.

Điệp Vĩ nói xong nhường lối cho Tiên Cụ động thủ.

Tiên Cụ bay lên trời tiếp cận núi tuyết, rồi vẫy đập đôi cánh thép, một tiếng sấm đinh tai vang lên, đánh cho quả núi cao tới không nhìn thấy đỉnh thành những mảnh vụn. Trong khối đá vỡ nhảy ra một quái vật, y có hai đôi băng sí (cánh băng), một cái đầu sói hung ác, trên người bao bọc một ít da thú, kẻ này chính là Tế Qua.

- Chủ nhân! Cẩn thận!

Tiên Cụ ở trước mặt Trần Phong, vì hắn ngăn lại sự tấn công từ Tế Qua.

Hai đôi băng sí có thể biến thành bốn ngọn băng liên (roi băng, xích băng), giống như con nhện cắm xuống mặt đất, còn hắn thì được giữ ở bán không trung, tay, chân và đầu đều đã biến thành thú. Trước khi bị nhốt vào Tuyết Thần Quật, chỉ có đầu là đầu sói, từ đó về sau, Tế Qua càng thêm bị phần thú chiếm cứ.

- Tế Qua! Không được làm càn! Đây là chủ nhân của chúng ta.

Tiên Cụ giơ đao lên, nói với hắn.

- Ta xem y thú tính khó thuần.

Lạc Anh nói.

Tế Qua căn bản như không nghe được những lời họ nói, dáng vẻ hung ác càng thêm đáng sợ, trực tiếp áp sát hơn về phía Trần Phong. Tiên Cụ vẫy cánh thép về phía trước chặn lại, nhưng bị một ngọn băng liên của Tế Qua đẩy văng ra rất xa. Ám khí trên đôi cánh hồng sắc của Lạc Anh vừa mới định phát xuất, liền bị Ngự Nô ngăn cản, Ngự Nô nói không được làm Tế Qua bị thương.

- Tế Qua! Thú tính trong cơ thể ngươi chưa hoàn toàn xâm thực được, nếu như ngươi hiện tại dùng lực đối kháng, vẫn còn có thể thức tỉnh Thần tính của Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc sẵn có.

Trần Phong nói.

- Toàn là lời thừa. Ta đâu chỉ một lần thử qua, nhưng sau mỗi lần thử, thú tính xâm nhập càng sâu, hiện tại tay chân ta chính là hậu quả của thử nghiệm.

Giọng nói của Tế Qua rống lên như dã thú.

- Đó là vì ngươi trước sau không cởi bỏ được nỗi oán hận với Thần Vương, do đó mỗi lần thử đồng thời đều có thể lún sâu thêm vảo bản tính của thú, khiến cho thú tính càng lúc thâm nhập càng sâu.

Trần Phong nói tiếp.

- Oán hận của ta với Thần Vương không thể biến mất được, vì ông ta đã giết chết phụ vương, người một dạ trung thành với ông ta, một vị Vua ưu tú nhất của Tinh linh Tuyết tộc.

- Ngươi trách lầm Thần Vương rồi, nếu Thần Vương lúc đó không giết phụ vương ngươi, ông ấy đã biến thành ma. Phụ vương ngươi trọn một đời coi việc tiêu diệt Ma tộc làm nhiệm vụ của mình, nếu bản thân biến thành Ma rồi, so với chết còn khó chịu hơn.

Trần Phong nói.

- Ta không quan tâm cái đó. Ta chỉ biết, là Thần Vương đã giết cha ta, phụ vương yêu kính nhất của ta.

- Ông ta cam lòng vì Thần Vương mà chết, hy vọng ngươi có thể kế thừa nguyện vọng chưa hoàn thành của ông, chứ không phải là để cho ngươi mang lòng oán hận rồi không chế không nổi phần thú trong con người mình. Chớ có quên, tỷ tỷ ngươi vì ngươi mà đã mất đi đôi cánh và thân phận Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc. Ngươi hiện tại là Vương tộc Tinh linh duy nhất của Tuyết tộc, nếu ngươi cứ tiếp tục cái kiểu này, Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc sẽ diệt vong trên chính thân thể của ngươi.

- Được. Vậy ngươi hãy giúp ta giải khai mối khúc mắc này, nếu ngươi cam lòng chết vì ta, ta nguyện cam lòng cởi bỏ oán hận, để xem ngươi có làm nổi không.

- Được. Ta đáp ứng ngươi.

Trần Phong nói rồi bước tới vài bước, khiến người bảo hộ hắn nhường đường, cuối cùng nhìn lướt qua Điệp Vĩ, trong đôi mắt nàng lấp lánh lệ thủy cảm kích.

- Mấy người các ngươi, đều chỉ đứng ở vị trí của mình mà nói người khác như thế nào, ra làm sao được thôi. Xem các người làm được gì? Đúng hay sai thực chất là theo như cách ngươi nghĩ ra. Cởi bỏ oán hận?

Tế Qua nói xong, hai ngọn băng liên cuốn lấy Trần Phong rồi đưa về phía cái đầu sói của mình.

- Nhớ lấy! Ngươi là Vương tộc Tinh linh Tuyết tộc, là thần, không phải là thú.

Trần Phong không chút e sợ, rất bình tĩnh nói với hắn.

- Ta xé nát ngươi ra trước rồi nói tiếp.

Hai ngọn băng liên của Tế Qua dụng lực, Trần Phong cảm giác thân thể chịu cái đau đến tê liệt, nhưng hắn không hề kêu lên.

Một ngọn băng liên của Tế Qua đột nhiên bị đánh văng ra, là Ý Niệm tiễn của Linh Tường.

- Linh Tường! Đừng có cản trở!

Trần Phong nói.

- Chủ nhân! Bất kể hi sinh của ngài có xứng đáng hay không, hiện tại cũng hoàn toàn không thể hi sinh, vì còn sự việc quan trọng hơn đang đợi ngài lãnh đạo chúng tôi làm. Tính ra với Tế Qua thần phục chúng ta, không có ngài lãnh đạo, sức mạnh của chúng ta là một thể không hoàn chỉnh, vậy ngài hi sinh bây giờ là không có ý nghĩa rồi.

Linh Tường nói.

- Linh Tường nói đúng. Chúng ta Vương tộc Tinh linh Ngũ tộc có thể không hoàn chỉnh, nhưng tuyệt đối không thể không có ngài.

Lạc Anh nói.

- Theo truyền thuyết, Vương tộc Tinh linh của Ngũ tộc là Thủ hộ Thánh chiến sĩ của Thần tộc, còn hiện tại Trần Phong chính là chủ nhân của Vương tộc Tinh linh Ngũ tộc, vậy ngài chính là Thủ hộ Thánh chiến thần. Do đó, Vương tộc Tinh linh Ngũ tộc một người cũng không được thiếu, thiếu một là không thể hoàn thành được phương vị của Thủ hộ Thánh chiến sĩ.

Ngự Nô nói.

- Thế phải làm sao? Nếu chúng ta không xuất thủ, chủ nhân sẽ bị Tế Qua sát tử mất.

Tiên Cụ nói.

- Không có mệnh lệnh của ta, không ai được phép xuất thủ!

Trần Phong vẫn bị một ngọn băng liên nắm lấy.

- Nhiệm vụ này cực kỳ gian khổ, tồn vong của Tam giới đều có khả năng nằm trong tay chúng ta, do đó, Vương tộc Tinh linh Ngũ tộc nhất định phải hoàn thành phương vị Thủ hộ Thánh chiến sĩ.

- Chớ nói lời thừa nữa!

Tế Qua rống lên một tiếng như thú, sau đó một ngọn roi thép xuyên qua thân thể Trần Phong.

Vua của tứ tộc Tinh linh kinh hãi ngây ra, Trần Phong kinh hãi ngây ra, Tế Qua cũng kinh hãi ngây ra. Người đó bị Tế Qua đâm xuyên qua thân thể, máu đỏ tươi rơi xuống mặt tuyết trắng ngần, làm thành những đóa hoa trông như lửa.

Bị đâm xuyên thân thể không phải là Trần Phong, mà là Điệp Vĩ. Nàng xông tới đúng vào lúc Tế Qua dùng băng liên chọc về hướng Trần Phong, chặn trước mặt Trần Phong. Miệng nàng thổ ra một ngụm máu, khó nhọc nở nụ cười.

- Ngài thực sự đã làm được một điều là, ngài sẵn lòng chết vì đệ đệ thiếp.

Điệp Vĩ nói với Trần Phong.

- Điệp Vĩ! Ta vẫn chưa làm được, thì nàng đã làm rồi.

Trần Phong đỡ Điệp Vĩ dậy, nói.

- Tỷ tỷ! Tại sao lại là tỷ?

Trong con mắt sói đã ngấn lên những giọt nước mắt.

- Đệ đệ! Cái chết của phụ vương khiến đệ trong lòng sinh oán hận, vậy cái chết của tỷ tỷ hy vọng có thể làm tiêu đi nỗi oán hận đó, nỗ lực trừ đi thú tính trong người đệ. Đệ phải nhớ rằng, đệ là Vương tộc Tinh linh cuối cùng của Tuyết tộc chúng ta, thà hi sinh trên chiến trường, chứ không được chết trong nỗi oán hận, càng không được phép chết khi bị thú tính chiếm cứ thân thể.

- Tỷ tỷ! Tỷ không được chết!

Tế Qua ôm giữ lấy thân thể đang từ từ nhũn xuống của tỷ tỷ.

- Tỷ tỷ! Tỷ là người thân cuối cùng của đệ. Đệ đã mất phụ vương rồi, không thể lại mất nốt tỷ.

Mắt lệ Tế Qua như nguồn nước, tẩy sạch nỗi oán hận tích lũy bao năm. Chiếc đầu sói và tay chân thú cũng dần dần hồi phục lại, biến thành một thiếu niên anh tuấn.

- Đệ đệ. Đệ cuối cùng đã hồi phục rồi. Những năm qua tỷ tỷ đối xử với đệ thật không tốt, giam đệ ở nơi Tuyết Thần Quật không ánh mặt trời, đã làm khổ đệ rồi.

Điệp Vĩ mừng quá hóa khóc, bàn tay lần tìm trên khuôn mặt anh tuấn, giống y như xưa của Tế Qua.

- Đệ không hề đơn độc đâu, đệ còn có bằng hữu và chiến sĩ tốt nhất, còn có... còn có người mà tỷ tỷ có thể đem trái tim mình mà trao cho anh ta.

Điệp Vĩ nói xong nhìn vào Trần Phong bên cạnh, nét mặt hạnh phúc ngọt ngào. Trần Phong tới sát bên Điệp Vĩ, đỡ lấy nàng. Điệp Vĩ chuyển thân sang, giữ lấy tay Trần Phong, nói tiếp :

- Trần Phong. Gặp được chàng cũng chính là số mệnh mà Thần số mệnh ban cho thiếp, ái tình của thiếp bắt đầu cũng là lúc sinh mệnh thiếp kết thúc. Thiếp sớm hiểu rằng, dùng sinh mệnh của thiếp nhất định có thể làm tỉnh lại đệ đệ, có điều, thiếp luôn luôn đợi một người, một người có thể vì đệ đệ thiếp mà chết. Bởi vì, chỉ có người như vậy mới có tư cách lấy đi trái tim thiếp, chỉ có người đó thôi, mới có thể làm thiếp cảm động, khiến thiếp vì anh ta mà chết, người đó, chính là chàng.

- Điệp Vĩ...

Thiên ngôn vạn ngữ, Trần Phong lúc này đã không còn biết phải nói điều gì.

-Trần Phong. Giúp thiếp chiếu cố cho đệ đệ thiếp. Cuối cùng, thiếp muốn nói với chàng, yêu chàng, không chỉ bởi chàng là người có thể vì đệ đệ thiếp mà chết, càng hơn thế nữa là vì... là vì chính con người chàng.

Điệp Vĩ đã dùng hết hơi thở cuối cùng để nói điều nàng muốn nói, nhắm đôi mắt lại, sau đó thân thể huyễn hóa thành một sợi dây chuyền có mặt là một trái tim từ từ quàng quanh cổ Trần Phong. Lúc này trên trời, tuyết trắng tung bay, dường như đang múa một điệu múa tiễn đưa, hoặc là một điệu múa hạnh phúc.

Nữ tử Thần tộc sau khi qua đời có thể đem trái tim mình trao cho nam tử mà mình yêu. Nam tử có được trái tim của nữ tử đồng thời cũng có được sự chúc phúc vô tận của nữ tử, còn hạnh phúc của nữ tử cũng có thể theo đó mà tiếp tục mãi.

Kinh qua việc thu phục Linh Tường và Tế Qua, Lạc Anh đối với Trần Phong đã hoàn toàn thần phục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.