Tiểu "Đệ Đệ" Của Hoàng Đế

Chương 18



“Bảo Bảo, không sao chứ!?”

Độc Cô Tuyệt ôm lấy Bảo Bảo sắc mặt tái nhợt, đau lòng lại lo lắng.

” Ta không sao…”

Bảo Bảo buồn nôn vô cùng, nhưng vẫn miễn cưỡng cười một cái để dỗ dành Độc Cô Tuyệt, lại không biết nụ cười thảm như vậy sẽ chỉ làm Độc Cô Tuyệt tâm càng đau.

“Ọe —”

Chỉ một lát sau nôn mửa lại bắt đầu, Độc Cô Tuyệt quyết định thật nhanh, lập tức cho người gọi thái y, cũng gọi cung nữ bưng tới nước ấm, ôn nhu giúp Bảo Bảo lau sạch.

Bảo Bảo chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, mềm nhũn dựa vào trên giường, nhìn Độc Cô Tuyệt vội vội vàng vàng.

Nó xảy ra chuyện gì?

Chẳng lẽ ăn phải cái gì không tốt sao?

Cơ hồ là lập tức, Bảo Bảo bác bỏ khả năng này.

Quá khứ khi nó còn là một tên ăn mày, cũng chỉ ăn chút ít cơm thừa canh cặn nhưng vẫn an ổn lớn lên, mà bây giờ thức ăn nó ăn đều là Tuyệt đặc biệt phân phó ngự thiện phòng để bồi bổ, làm gì có chuyện ảnh hưởng đến thân thể được.

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Bảo Bảo suy tư khó hiểu.

Thái y rất nhanh liền đến, đang muốn quỳ lạy hoàng đế lại bị Độc Cô Tuyệt một tay giữ chặt kéo dài tới bên giường vì Bảo Bảo xem bệnh.

“Hắn xảy ra chuyện gì?”

Chứng kiến sắc mặt của thái y liên tục thay đổi, Độc Cô Tuyệt tâm đập càng nhanh, chắc không phải tin dữ gì đâu ha…

“Ngài ấy…”

Thái y không muốn mở miệng, nhưng dưới ánh mắt soi mói ngoan lệ của Độc Cô Tuyệt đành phải nói ra cái tin không thể tưởng tượng nổi.

“Ngài ấy có tin vui.”

Những lời này như bình địa kinh lôi, chấn kinh Độc Cô Tuyệt cùng Bảo Bảo.

“Ngươi… Ngươi nói…”

Cực đại mừng rỡ khiến cho Độc Cô Tuyệt có chút nói lắp, hắn không có nghe lầm chứ!?

Bảo Bảo có hài tử?

“Vâng ạ.” Dù gì cũng đã nói, thái y cũng không cố kỵ nữa, nhìn thái độ của hoàng thượng, hắn tựa hồ cao hứng phi thường, có lẽ sẽ không giáng tội y, “Vi thần cũng là lần đầu tiên nhìn thấy động mạch kỳ lạ như vậy, rõ ràng là nam tử nhưng lại có hỉ mạch, thật sự là làm cho người ta không thể tưởng tượng.”

Quản hắn khỉ gió, cái gì không thể tưởng tượng!

Độc Cô Tuyệt chỉ biết là Bảo Bảo có hài tử, có hài tử của hai người bọn họ!

Trời xanh a, chẳng lẽ là ông nghe được chúng ta cầu khẩn, nên mới cho chúng ta một tân sinh mệnh trân quý như thế!?

Ôm chặt lấy Bảo Bảo nước mắt đang rơi liên tục vì cao hứng, Độc Cô Tuyệt cảm tạ trời xanh, đã cho hắn gặp được người mình yêu, có được kết tinh của bọn họ…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.