Tiểu Hoa Nhài Lầm Nhập Cạm Bẫy

Chương 1: Mở đầu



Nhà các nàng rất nghèo ── từ nhỏ đến lớn, tỷ tỷ luôn không ngừng nói cho nàng một câu này.

Bởi vì phụ thân nàng cái gì cũng không biết, chỉ biết chi, hồ, giả,(*) dã thư sinh yếu đuối, tay không thể cầm, vai không thể gánh, càng không phải nói kiếm tiền nuôi gia đình.

chi, hồ, giả,(*):dung trong văn ngôn ý những từ này khi người ta ngâm thơ hay đối đáp.

Về phần nương, sau khi hạ sinh nàng vì sinh khó mà chết, cho nên có thể nói tỷ tỷ lớn hơn nàng năm tuổi là người nuôi lớn nàng, tỷ như mẫu thân, cho nên lời nói của tỷ tỷ, nàng đều nghe.

Hơn nữa tỷ tỷ phụ giúp cho sinh kế của gia dình, thực cố gắng kiếm tiền nuôi sống nàng cùng thư sinh vô dụng như phụ thân, cho nên Viên Tiểu Nhi đối tỷ tỷ là thực sùng bái.

Bởi vậy, lời nói của tỷ tỷ chính là thánh chỉ.

Thánh chỉ thứ nhất là ── nhìn thấy nguy hiểm phải tránh, không cần mang mấy thứ hỗn tạp về nhà. Động vật có thể đem trở về ăn, về phần người, bởi vì trong nhà nghèo túng, không có tiền cứu người không quen biết, nếu gặp được coi như cái gì cũng chưa nhìn đến!

Viên Tiểu Nhi thực ngoan, lời nói của tỷ tỷ nàng đều nhớ rõ, cũng thực cố gắng thi hành theo.

Bởi vậy, khi nàng lên núi hái rau dại, trên đường gặp được người đang đánh nhau, nàng lập tức tỉnh táo trốn đi, ngay cả hô hấp cũng không dám thở mạnh, bịt lỗ tai, làm cho chính mình cái gì cũng đều nghe không được.

Tuy rằng nàng rõ ràng sợ phát run, cũng sợ tới mức mau khóc, nhưng nàng đây chịu đựng sợ hãi, ngoan ngoãn trốn hảo, thậm chí ở trong lòng không ngừng mặc niệm ── làm ơn! Trăm ngàn không cần phát hiện nàng, nàng cũng không muốn gặp tai họòn muốn về nhà nhìn đến tỷ tỷ cùng phụ thân.

Ô…… Nàng như thế nào lại xui như vậy, chính là lên núi tìm xem có rau dại hay không, như thế nào lại gặp gỡ loại sự tình này? Ô ô…… Nàng không muốn chết!

Cắn cánh môi, Viên Tiểu Nhi sợ hãi thẳng phát run, lỗ tai bịt quá chặt chẽ, sợ hãi lại khẩn trương lui vào trong bụi cỏ.

Không biết qua bao lâu, nàng cảm thấy bốn phía giống như bình tĩnh trở lại, mới chậm rãi buông hai tay đang bịt lỗ tai.

Bốn phía im ắng, không có thanh âm…… Đã xong sao?

Khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, Viên Tiểu Nhi chậm rãi đứng dậy, hai chân không ngừng run, thiếu chút nữa chân mềm đến đứng dậy không được. Nàng gắt gao ôm cái rổ trúc trong lòng chậm rãi thò đầu ra……

“A…… Ô!” Nàng vươn tay bịt miệng, ngừng thét lên tiếng choi tai, mở to mắt ra, nhìn thi thể phía trước .

Mùi máu tươi vươn vào chóp mũi làm cho nàng thật muốn nôn, nước mắt nhẹ nhàng thi nhau rơi xuống.

Thở sâu, nàng chậm rãi đi đến hướng thi thể. Không trả lời, hẳn là đã chết đi?

Đứng ở trước thi thể nàng mới nghĩ như vậy, một cái tay máu chảy đầm đìa phút chốc bắt lấy chân của nàng.

“Oa ──” Nàng rốt cuộc nhịn không được lên tiếng kêu to “Tránh ra ── không nên đụng ta a ──”

Nàng khóc hô dùng sức đá chân, muốn bỏ ra cái tay kia.

“Tiểu, tiểu cô nương……” Thanh âm đứt quãng mỏng manh phát ra “Ngươi, ngươi đừng sợ…… Ta

Nghe được có thanh âm, Viên Tiểu Nhi phút chốc chớ có lên tiếng, trừng mắt kia cổ thi thể.

“Ngươi, ngươi còn sống?” Nàng nhẹ nhàng thở ra. May mắn không phải là thi biến (*).

( Thi biến (*): cương thi )

“Tiểu, tiểu cô nương……” Thanh âm suy yếu cho nàng đáp án, nam nhân chậm rãi nâng lên mặt đầy máu, ánh mắt vẩn đục nhìn nàng.

“Đại, đại thúc, ngươi có khỏe không?” Nuốt nuốt nước miếng, Viên Tiểu Nhi ngồi xổm xuống thân, nhìn đến trên người đại thúc có vết thương thật to đến nho nhỏ, kia không ngừng chảy ra máu, có điều là biểu tình cầu xin, và làm cho trong lòng nàng có dự cảm không hề tốt.

Quả nhiên……

“Tiểu cô nương…… Có thể hay không phiền toái ngươi…… Một chuyện……” Nam nhân khó khăn thở dốc, đưa ra yêu cầu.

“Không thể!” Viên Tiểu Nhi không chút nghĩ ngợi liền nhanh chóng cự tuyệt, nghĩ thôi cũng biết người bị đuổi giết nhất định là có đại phiền toái, nàng mới không nghĩ đem người phiền toái mang về nhà.

Tỷ tỷ cùng nàng nói qua, yêu cầu của người trước khi chết, chết cũng không thể đáp ứng, bởi vì kia tuyệt đối là phiền toái.

“Ta phải đi, đại thúc chính ngươi bảo trọng.” Viên Tiểu Nhi không muốn nghe bất cứ loại yêu cầu nào, nhanh chóng xoay người, nam nhân lại mở miệng.

“Tàng, tàng bảo đồ……”

Phía sau truyền đến lời nói suy yếu vô lực, Viên Tiểu Nhi sửng sốt lên, tâm cũng thật to nhảy lên

Tàng bảo đồ?! Kia…… Đó không phải là bạc sao?

Nghe được có bạc, nàng liền chần chờ. Từ nhỏ bị tỷ tỷ giáo dưỡng, nàng biết bạc rất trọng yếu, phi thường phi thường trọng yếu, trọng yếu đến nàng vừa nghe đến hai chữ “Bạc” ánh mắt sẽ tỏa sáng.

“Cầu, cầu ngươi……” Nam nhân khó khăn đem ngọc bội trên cổ nhổ xuống, cường thế nhét vào trong tay Viên Tiểu Nhi.

“Ngọc bội…… Giao…… Minh trang……” Chưa kịp nói hoàn chỉnh, nam nhân ngạnh khẩu khí, nhắm mắt lại, không còn có hô hấp.

“Này! Này! Đại thúc……” Viên Tiểu Nhi ngây ngẩn cả người, nhìn đến đại thúc không còn khí, lại nhìn ngọc bội trên tay.

Ngọc bội nho nhỏ, không thế nào thu hút, nhan sắc thực đạm, vừa thấy sẽ không cảm thấy là cái loại bảo vật khiến người ngạc nhiên nào cả.

Không phải nói tàng bảo đồ sao? Đại thúc đưa nàng một cái ngọc bội một chút cũng không đáng giá là làm sao?

Không đúng! Viên Tiểu Nhi trừng lớn mắt “Xong rồi!”

Nàng cầm ngọc bội, cầm đồ của người chết, còn nghe được cái di ngôn không minh bạch kia…

Mặc kệ “Minh trang” là cái gì đi chăng nữa, dù sao nhất định là chuyện phiền toái, nếu bị tỷ tỷ biết, nàng nhất định sẽ bị chết thực thảm!

Làm sao bây giờ? Nàng muốn đem ngọc bội vứt bỏ, làm như chuyện gì cũng chưa phát sinh sao?

Nhưng là tàng bảo đồ…… Bạ

Tuy rằng không biết ngọc bội này có quan hệ gì đó, nhưng nếu như trong lời nói kia là cùng bạc có quan hệ, vậy vứt bỏ không phải thực đáng tiếc sao?

Viên Tiểu Nhi cắn môi, khi đan do dự, lại nghe thấy phía trướctruyền đến tiếng người.

Nàng cả kinh, sợ lại là đám sát hại đại thúc trở về, nếu như bị bọn họ nhìn đến, vậy thì mạng nhỏ của nàng nhất định khó giữ được!

Khẩn trương làm cho nàng không rảnh tự hỏi, theo bản năng đem ngọc bội bỏ vào trong lòng, ôm rổ trúc chạy nhanh mà đi.

Chỉ chốc lát sau, một gã hắc y thăm dò đi vào trước thi thể, cung kính đối một gã thân nam tử y phục đen nói: “Thiếu chủ, tìm được Lưu tổng quản!”

Nam tử nhìn thi thể, tuấn mi nheo lại.

“Thiếu chủ, thi thể bên cạnh có này.” Thám tử đưa tay dâng lên khăn tay trắng đưa cho hắn.

Nam tử tiếp nhận khăn tay, nhìn đến góc khăn tay có thêu đóa hoa nhài, ngón cái khẽ vuốt quá đóa hoa nhài kia, trầm ngâm một cái.

Thuộc hạ bên cạnh không dám quấy rầy, đứng im lặng.

Một hồi lâu, nam tử mới mở miệng “Đem Lưu tổng quản mang về trang an táng thật tốt.”

Về phần này khăn tay……

Hắn quay đầu nhìn thành trấn ở dưới núi, ngón tay tiếp tục vỗ về hoa nhài thêu trên đó, một cổ hương hoa nhài thản nhiên từ khăn lan tỏa ra

“Phái người đến thành trấn phía dưới điều tra xem, có người nào đã từng lên ngọn núi này.” Hắn nghĩ ngọc bội hẳn là không bị cướp đi, mà là Lưu tổng quản đã giao cho người khác.

Nếu hắn không đoán sai, là chủ nhân của chiếc khăn tay này.

Con ngươi đen thâm trầm híp lại, nam nhân khẽ cười.

Xa xa, Viên Tiểu Nhi đang vội vàng chạy đi, bất giác rùng mình một cái, dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn về phía sau một cái. Không biết vì sao, trong lòng nàng mơ hồ dâng lên một loại dự cảm không tốt….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.