Tiểu Hoa Nhài Lầm Nhập Cạm Bẫy

Chương 4



Chết chắc rồi!

Viên Tiểu Nhi nhắm mắt lại, cắn chặt môi, kêu cũng không kêu

Tiếng gió ào ào ập vào tai, cảm giác rơi xuống làm cho nàng sợ, trái tim kịch liệt nhảy lên.

Đột nhiên, bên hông như là bị con gì bò lên, dùng sức lôi kéo đem nàng hướng lên trên.

Viên Tiểu Nhi sửng sốt, còn chưa mở mắt ra, thanh âm mang theo ý cười theo phía trên mà truyền đến.

“Tiểu Tiểu Nhi, ta đã nói với nàng ngoan ngoan chờ ở trong phòng, nàng a, chính là không chịu nghe ta nói, thật là đáng đánh đòn!”

Thanh âm này……

Viên Tiểu Nhi nhanh chóng mở mắt ra, chỉ thấy thắt lưng chính mình bị một roi da cuốn chặt lấy, mà trên vách núi, Tư Lập Thân chính là cầm một chút cười, ung dung nhìn nàng.

“Tư Lập Thân?!” Nhìn đến hắn, Viên Tiểu Nhi biết chính mình được cứu rồi, nước mắt ngưng tụ ở hốc mắt đã lâu lập tức rớt xuống dưới.

“Oa! Thật đáng sợ! Ngươi mau đỡ ta đi lên!” Nàng oa oa kêu to, nước mắt nước mũi lấm lem thành một đoàn, xem tới thật đáng thương.

Tư Lập Thân nhíu mày, thấy nàng khóc, cũng không trêu cợt nàng nữa, tay khẽ dùng lực, dựa vào nội lực thâm hậu đem roi da vung hướng lên trên

“Oa!” Đột nhiên lắc lư làm cho Viên Tiểu Nhi sợ tới mức đình chỉ tiếng khóc, cả người bị cuốn ở giữa không trung, rồi lại bắt đầu rơi xuống.

“Tư Lập Thân! Ngươi đang làm cái gì…… Oa!” Nàng kêu to, nói còn chưa nói xong, bóng dáng thon dài nhanh chóng phi thân ôm lấy nàng, rồi hướng lên phía trên, chân nhẹ nhàng như tơ liễu mà chạm đất.

“Cứu nàng a! Như thế nào? Cứu nàng thì được gì? hay là nàng vẫn muốn tiếp tục rơi xuống vực sâu?” Sau khi nói xong, hắn thật đúng là đem nàng hướng tới vực thẳm, rồi vứt xuống.

“Oa ── không cần!” Viên Tiểu Nhi thét chói tai, tay nhanh chóng dùng sức ôm lấy hắn “Tư Lập Thân, nếu ngươi dám bỏ ta ra, ta chết cũng kéo ngươi làm đệm lưng!”

Tư Lập Thân tuấn mi ngả ngớn, cười như không cười, khóe môi gợi lên “Tiểu Tiểu Nhi, đây là thái độ của nàng đối với ân nhân cứu mạng sao?”

“Cái gì ân nhân cứu mạng?” Viên Tiểu Nhi ngẩng đầu trừng hắn. “Lời nói như vậy mà ngươi còn mặt mũi nói ra? Nếu không phải tại ngươi đem ta nhốt trong sơn trang, ta cũng sẽ không liều mình trốn ra, lại càng không gặp đến cái lão yêu bà kia…… Nha? Lão yêu bà kia đâu?”

Nói đến lão yêu bà, nàng mới nghĩ đến Tô Mỵ, vừa ngẩng đầu đã thấy, Tô Mỵ đứng ở tại một chỗ, không dám hành động thiếu suy nghĩ và nhìn chăm chăm bọn họ, khuôn mặt quyến rũ mơ hồ dẫn dắt theo một chút sợ hãi.

Ý sợ hãi?

Viên Tiểu Nhi đang nghi hoặc, Tư Lập Thân lại cười mở miệng.

“Tô tiền bối, không đuổi theo khách quý của Tư Minh sơn trang là vì lý do gì?” Tư Lập Thân nhếch môi cười, nhất phái tao nhã, bộ dáng tuấn mỹ nhã nhặn làm cho người ta dễ dàng buông lỏng cảnh giác.

Khả Tô Mỵ cũng không dám khinh thường, nhìn tươi cười của Tư Lập Thân, một tia sợ hãi từ trong lòng dâng lên. Võ lâm minh chủ xưa nay thâm trầm làm cho người ta nghĩ không được ý gì đó trong đầu, càng làm cho người ta không dám khinh thường.

Nàng ngăn chận ý sợ hãi trong lòng, tâm tư vừa chuyển, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ cười quyến rũ, mắt đẹp khinh mở, nũng nịu mở miệng.

“Tư minh chủ, ngươi này, không phải biết rõ sao còn cố hỏi? Trên đời này ai chẳng biết bảo đồ giấu ngay tại trên người Viên Tiểu Nhi? Nhưng thật ra thanh danh như minh chủ ngươi, cảm tình cũng đối bảo tàng có hứng thú? Hoặc là tưởng tư nuốt?”

Lời nói trào phúng làm cho Tư Lập Thân nhẹ giọng nở nụ cười, tuấn mâu khẽ giương cao, cười đến tao nhã, như thanh thanh ánh trăng giống nhau, nhưng mâu quang lợi hại lại che giấu một tia mũi nhọn lạnh lẽo.

Bạc môi tựa tiếu phi tiếu giơ lên, hắn vẻ mặt vô tội nhìn Tô Mỵ. “Tô tiền bối, ai chẳng biết ngọc bội kia là từ Tư Minh sơn trang của ta đi ra? Nói khoa trương hơn, đó vốn là gia sản nhà ta! Tiểu Tiểu Nhi, nàng nói đúng hay không?”

“Đúng đúng đúng, ngươi nói đến rất đúng, làm ơn, ngươi nhanh giải quyết lão yêu bà này, muốn ngọc bội hay là muốn bảo tàng, muốn cái gì đều được, ta đều cho ngươi!”

Viên Tiểu Nhi nhanh nhảu nói, cái gì bảo tàng, ngọc bội, nàng đều không cần! Mạng nhỏ có vẻ trọng yếu hơn, qua kinh nghiệm vài lần bị đuổi giết, nàng đều bị hù đến gần chết.

“Muốn cái gì đều được?” Tư Lập Thân đối với câu trước như tai bị điếc, thật ra một câu này gọi lên hứng thú của hắn, con ngươi đen có chút tà tà nhìn thẳng nàng.

“Đúng! Muốn cái gì đều được!” Viên Tiểu Nhi không nghi ngờ hắn, thật mạnh gật đầu.

“Tốt lắm, đây chính là ngươi nói.” Tư Lập Thân nhếch môi nở nụ cười, con ngươi đen quét về phía Tô Mỵ. “Tiền bối, ngươi thật muốn cùng ta động thủ sao?”

“Ngươi……” Tô Mỵ nhìn Tư Lập Thân, buông tay như vậy, nàng thật sự không cam lòng.

“Mị nhi, đừng sợ, chúng ta cùng nhau động thủ!” Đột nhiên, một giọng nam nhân vang lên, mang theo bóng người lưu loát phi thân xuất hiện tới đây.

“Không thể nào……” Viên Tiểu Nhi chớp mắt mấy cái, nhìn âm nhu (âm hiểm) nam tử đột nhiên đi ra, thanh âm run rẩy hỏi: “Tư Lập Thân, không cần nói cho ta biết, nam nhân kia cùng một ruột với lão yêu bà, được giang hồ xưng tụng “Song ma” lão sắc phôi chứ”

“Song ma” là lão yêu quái hoành hành trên giang hồ mười năm nay, là tà phái nhân vật không ai dám chọc, hẳn là không phải xui xẻo như vậy chứ, một lúc gặp được hai người!

Làm ơn! Trăm ngàn không nên đúng như suy nghĩ của nàng……

Đáng tiếc, Tư Lập Thân ngắm nàng liếc mắt một cái. “Tình báo thư tứ bát quái của nhà nàng thật sự rất chuẩn.” Cho nên, nàng đoán đúng rồi!

“Cám ơn khen ngợi của ngươi!” Viên Tiểu Nhi tức giận đáp lời, sợ hãi nhìn “Song ma” “Này! Tư Lập Thân, ngươi được không?”

Tư Lập Thân nhíu mày, tươi cười trở nên ái muội, con ngươi đen tà nghễ hướng nàng. “Tiểu Tiểu Nhi, nàng muốn thử một chút ta “Được không” sao?”

Viên Tiểu Nhi sửng sốt, nhanh chóng hiểu được ý tứ của Tư Lập Thân, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên “Tư Lập Thân, ngươi đi chết đi!” Người này hiểu hay không tình huống nguy cấp hiện tại

Thấy hai người bọn họ còn có thời gian nói giỡn, hoàn toàn không đem bọn họ để vào mắt, “Song ma” tức giận hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng tiến lên công kích.

Tư Lập Thân đôi mắt thâm thúy, ôm lấy Viên Tiểu Nhi, rất nhanh hiện lên công kích “Hai vị tiền bối đột nhiên đánh lén như vậy, tựa hồ như không đúng cho lắm?”

Hắn gợi lên một chút cười, thoải mái mà giơ roi da đánh trả, bóng dáng rất nhanh bay vút, không vì người trong lòng là gánh nặng, khuôn mặt anh tuấn vẫn chuyện trò vui vẻ.

Nhưng di động lần này lại rất nhanh, làm cho Viên Tiểu Nhi không hiểu chút võ công nào sắc mặt lập tức trắng bệch, nội lực lui tới lẫn nhau làm cho nàng khó chịu không thôi.

Nàng cắn môi, gắt gao ôm lấy Tư Lập Thân, chịu đựng không hé răng, nhưng hơi thở có chút suyễn, thấm ra mồ hôi lạnh do không thể thích ứng.

Tư Lập Thân đã nhận ra, phi thân lướt qua, trường tiên vút qua một cái rơi vào khoảng không,ôm nàng cách “Song ma” một khoảng cách, bóng dáng mới dừng lại, cúi đầu quan tâm xem nàng “Tiểu Tiểu Nhi, nàng có khỏe không?”

Viên Tiểu Nhi lắc đầu, ngón tay nhanh cầm lấy quần áo Tư Lập Thân, đầu ngón tay đều trắng bệch, môi cũng trắng bệch đi, mồ hôi lạnh thấm ra rất nhiều.

Tư Lập Thân nhíu mày “Ngoan, nàng nhịn một chút nữa.” Hắn ôn nhu nói, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau đi mồ hôi lạnh trên mặt nàng.

Viên Tiểu Nhi tức giận trừng hắn một cái. Nàng này không phải đang nhịn sao? Còn không dám kêu to làm cho hắn phân tâm, mà hắn còn có thời gian ở đây vô nghĩa!

Nhìn ra mắt hạnh đang lên án, Tư Lập Thân thấp giọng nở nụ cười, bàn tay to nhẹ xoa đầu nàng “Tốt lắm, còn có khí lực trừng người.

Mà lúc này, “Song ma” nhìn bộ dáng hai người vô cùng thân thiết, cả hai cùng liếc mắt một cái, nhanh chóng công kích về phía trước, hơn nữa họ đều hướng tới Viên Tiểu Nhi không hiểu chút võ công nào mà đi.

Nhìn ra tâm tư bọn họ, Tư Lập Thân mau chóng ngăn trở công kích, nhưng là khi hắn ngăn trở Tô Mỵ công kích, thì nam nhân lại tìm đến khe hở, đánh úp về phía Viên Tiểu Nhi.

Đáng chết! Hắn không thể tiếp cận gần bọn họ, bằng không sẽ làm nàng bị thương…..

Tư Lập Thân suy nghĩ sâu xa, đang muốn cách xa khoảng cách ra, “Song ma” lại sớm đoán được tâm tư của hắn, hai người hợp đấu, không cho hắn đem khoảng cách rớt ra.

“Ngô!” Đột nhiên, một đạo chưởng phong đánh úp về phía Viên Tiểu Nhi, tuy rằng Tư Lập Thân đã ngăn, nhưng chưởng phong vẫn là đi đến ngực của nàng.

Viên Tiểu Nhi cắn chặt môi, nhưng máu tươi đã theo khóe miệng chảy ra.

“Tiểu Nhi!” Tư Lập Thân thấp kêu, nhất thời phân tâm “Song ma” liền lợi dụng sơ hở liên thủ hướng tới hai người.

Ngày lúc hết sức nguy cấp, Tư Lập Thân chạy nhanh bảo vệ Viên Tiểu Nhi, lấy lưng ngăn trở công kích của “Song ma”, thâm trầm chưởng phong kia làm cho hắn thét lớn một tiếng, ngực chấn động, cũng làm cho bọn họ lui ra sau một cái, thân thể Viên Tiểu Nhi bị đẩy ra giữa tảng đá của vực thẳm, rất may là cước bộ dừng lại kịp thời.

“Oa!” Viên Tiểu Nhi kinh kêu.

“Tiểu Nhi!” Tư Lập Thân chạy nhanh mới bắt được nàng.

“Tư Lập Thân!” Viên Tiểu Nhi khẩn trương nhìn Tư Lập Thân, bắt lấy tay hắn, nhưng phía sau lại truyền đến công kíchthân mình Tư Lập Thân một cái không xong.

“Đáng chết!” Tư Lập Thân ngưng tụ toàn lực, dùng roi phản kích, đột nhiên phản kích tới làm cho “Song ma” phản ứng không kịp, bị roi đen đụng trúng, hai người rống một tiếng, song song ngã xuống đất.

Đến đây Tư Lập Thân cũng cảm giác ngực ứ huyết, thân mình đi theo mềm nhũn, nôn ra máu tươi.

“Tư Lập Thân!” Thấy hắn hộc máu, Viên Tiểu Nhi tâm hoảng hốt, tảng đá dưới chân cũng bắt đầu nứt ra, thân thể cũng đi theo “Oa ──”

“Tiểu Nhi!” Tư Lập Thân sợ hãi rống.

Viên Tiểu Nhi nhanh bắt lấy Tư Lập Thân, đem hắn đi theo mà lôi kéo xuống.

Thân thể hai người liền theo đó mà đi, Viên Tiểu Nhi gắt gao ôm Tư Lập Thân, trong lòng không ngừng mắng ──

Đáng chết! Nàng chết cũng muốn kéo hắn làm đệm lưng!

*

Đau quá……

Viên Tiểu Nhi chậm rãi mở mắt ra, mới vừa động một cái, liền cảm thấy xương cốt toàn thân của chính mình giống như vỡ vụn ra, đau đến không chịu được.

Mặt nàng nhăn nhó, cắn răng chịu đựng đau đớn, bên tai truyền đến tiếng nước tí tách, ánh trăng nhợt nhạt ẩn ẩn chiếu rọi trên mặt đất.

Đây là thế nào? Nàng nhìn sơn động xa lạ, có một trận hoảng hốt.

Nàng nhớ rõ mình cùng Tư Lập Thân rớt xuống vách núi, rơi vào con sông chảy xiế nước chui vào miệng mũi làm cho nàng sặc nước thở không nổi, hơn nữa va chạm làm nàng đau, khiến cho nàng ngất đi qua.

Chuyện sau này, toàn bộ nàng cũng không biết……

“Tư Lập Thân……” Người khác đâu?

Khởi động thân mình, chịu đựng đau, nàng kinh hoảng ngồi dậy, chỉ thấy có một bóng dáng ngã vào cái động khẩu.

“Tư Lập Thân!” Nàng chạy nhanh về phía hắn, vừa tiếp cận hắn, nàng lập tức hô lên “Ông trời……”

Nàng bịt miệng, sợ tới mức sanh mắt to. Miệng vết thương to nhỏ cắt qua quần áo của hắn, miệng vết thương do dính qua nước nên toàn bộ trở nên trắng, còn dính đá vụn, mau tươi sớm đọng lại.

“Như thế nào nhiều vết thương như vậy……” Viên Tiểu Nhi cắn chặt môi, bị miệng vết thương dọa đến sợ hãi. Khi cả hai cùng rớt xuống, hắn bị thương rất nặng, mà nàng một cọng lông cũng không có bị mất.

Sắc mặt trắng nhợt, nàng tựa hồ biết vì sao……

Hắn nhất định là che chở cho nàng, toàn bộ va chạm đều do hắn đỡ lấy, những tảng đá bén nhọn nhô ra cũng toàn từ hắn chống đỡ.

Mà hắn bị thương nặng như vậy, lại còn có thể chống đỡ hết mình, tìm được cái sơn động này, nên người vô lực mà ngã vào trước cửa sơn động.

Mà nàng, trước khi rớt xuống vách núi còn gắt gao ôm hắn, nghĩ xấu là ── chết cũng muốn kéo theo hắn chôn cùng!

Nếu không phải nàng, hắn cũng sẽ không rớt xuống vách núi; So sánh như vậy, nàng tốt xấu

Viên Tiểu Nhi hồng hốc mắt, khổ sở nhìn hắn. “Tư Lập Thân……” Nàng đụng nhẹ hắn một cái, rồi nhẹ nhàng đẩy ra tóc trên mắt hắn.

Khuôn mặt anh tuấn tái nhợt không hề có huyết sắc, bạc môi kia không hề nhếch môi cười lên, con ngươi đen thâm thúy nhắm chặt, như là không có hô hấp…… Viên Tiểu Nhi không khỏi một trận kinh hãi.

“Ông trời!” Nàng nhẹ nhàng di chuyển, đưa tay dựa vào gần mũi của hắn, cảm giác được còn có hô hấp rất nhỏ, nàng mới nhẹ nhàng thở ra.

“Ô……” Buông lỏng khẩu khí, nàng liền nhịn không được khóc “Không chết…… Thật tốt quá……”

Nàng vừa khóc vừa cười, tay nhỏ bé nhẹ nhàng phụ giúp hắn.

“Tư Lập Thân…… Ngươi có khỏe không? Ngươi tỉnh tỉnh a!” Viên Tiểu Nhi ngạnh thanh, không ngừng kêu hắn.

“n……” Tư Lập Thân chậm rãi mở mắt ra, khi ánh mắt mở ra, nhìn đến cặp hạnh mâu hồng hồng đáng thương hề hề nhìn hắn.

Liền ngay cả khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế cũng rất thê thảm, toàn là bùn, lại có nước mắt, nước mũi, thật chật vật!

Hắn nhẹ nhàng xả môi “Nàng khóc quá xấu.”

Viên Tiểu Nhi sửng sốt, dùng sức lau đi nước mắt trên mặt, tức giận trừng hắn “Liên quan cái rắm gì tới nhà ngươi!” Người này, lời vừa nói ra đều là lời nói không hay.

Thấy nàng dừng lại nước mắt, bộ dạng lại khôi phục lại sức sống, Tư Lập Thân nhẹ giọng nở nụ cười, nhưng là tiếng cười này lại khẽ động đến miệng vết thương trên người.

“Tê ──” Hắn nhịn không được nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng.

“Đau sao? Đáng đời!” Viên Tiểu Nhi tâm địa không đồng tình hừ nhẹ một tiếng, có thể thấy được Tư Lập Thân mặt mày vẫn nhăn, lại lo lắng nhìn hắn, khẩn trương toái toái nói: “Rất đau sao? Làm sao bây giờ? Ngươi bị thương rất nặng nha! Trong cái sơn động này căn bản không có dược liệu, làm sao bây giờ……”

“Ngừng!” Tư Lập Thân nhắm mắt lại, ngừng lại lời nói của nàng “Nàng ra bên ngoài nhìn xem có hay không có nhánh cây, nếu có, nhặt một ít trở về.”

“Nga!” Viên Tiểu Nhi ngoan ngoãn gật đầu, chạy nhanh đứng lên, chịu đựng đau đớn từ xương cốt truyền đến, đi ra ngoài động.

Thấy nàng chậm rãi rời đi, rõ ràng rất đau, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn là rất quật cường, cánh môi nhếch lên, thông cổ họng một tiếng, Tư Lập Thân hơi hơi xả môi, trong lòng mềm nhũn “Thật sự là quật cường vật nhỏ!” Hắn nói nhỏ, mâu quang xẹt qua tia nhu ý.

Mà một trận choáng váng cũng theo trước mắt hắn hiện lên, hắn thở sâu, cứng rắn chống tan rã thần trí, hắn muốn thật sự ngủ một giấc, nhưng lại sợ không thể tỉnh lại được nữa.

“Tư Lập Thân, ngươi xem! Có nhánh cây khô nha!” Chỉ chốc lát sau, ngoài động liền truyền đến tiếng hô, Viên Tiểu Nhi hưng phấn mà ôm lấy một đống nhánh cây chạy vào.

“n!” Thấy nàng vẻ mặt vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem nhưng tươi cười thật to, mắt sáng ngời, làm cho Tư Lập Thân nhịn không được cũng đi theo giơ lên khóe môi.

“Ngươi chờ một chút nga! Ta lập tức nhóm lửa.” Buông đống nhánh cây ra, Viên Tiểu Nhi tìm hai khối tảng đá, lưu loát phát lên lửa. Hoàn hảo nhà nàng nghèo, muốn sống thì cái gì cũng phải học, cho nên có thể tự nhóm lửa lên đối với nàng mà nói không phải việc khó.

Chỉ chốc lát sau, ánh lửa sáng lên, chiếu sáng toàn bộ sơn động.

“Ngươi xem, có lửa rồi!” Viên Tiểu Nhi cao hứng quay đầu nhìn Tư Lập Thân, lại phát hiện sắc mặt của hắn càng tái nhợt.

“Này! Ngươi có khỏe không?” Nàng khẩn trương nhìn hắn.

“n……” Tư Lập Thân chống đỡ thần trí, gật đầu “Trên người ta có một con dao, nàng cầm nướng một chút.”

“Nga!” Viên Tiểu Nhi chạy nhanh động thủ theo trên người hắn lục ra một con dao, lại ở hắn trên người đụng đến một lọ dược.

“Đây là……” Nàng mở bình ra ngửi một chút, mắt lập tức sáng lên “Là kim sang dược, thật tốt quá! Ta lập tức giúp ngươi bôi thuốc.”

“Đợi chút!” Tư Lập Thân ngăn cản nàng “Trước đem dao nướng một chút, đem thịt thối trên miệng vết thương loại bỏ, rồi mới bôi thuốc”

“Cái gì?!” Sắc mặt Viên Tiểu Nhi trắng nhợt. “Đem thịt thối loại bỏ?”

Nàng một bên nhẹ kêu, một bên lắc đầu. “Không cần! Ta không dám.” Vừa nghĩ đến đã thấy thật là khủng khiếp, nàng không dám làm.

Tư Lập Thân thản nhiên ngắm nàng liếc mắt một cái. “Không dám phải không? Vậy thì chờ ta trọng thương chết đi, sau đó một mình nàng ở trong sơn động, không có đồ ăn, không ai tới cứu nàng, nàng chỉ có thể một người ở trong này cùng thi thể của ta, sau đó cùng chết……”

“Oa! Không cần nói!” Viên Tiểu Nhi cầm lệ rống lên. “Ta…… Ta làm là được thôi!”

Nàng bĩu môi, đáng thương trừng mắt hắn “Trứng thối! Trên đời này như thế nào có loại trứng thối giống như ngươi” Ác liệt

Tư Lập Thân lạnh lạnh nhíu mày. “Đúng, ta – trứng thối này còn không để ý nàng dùng ta làm đệm lưng, giúp nàng không mất cọng lông nào ngồi ở đây, mở miệng mắng ta”

Nói mấy câu liền giẫm lên tử huyệt của Viên Tiểu Nhi, nàng bị đánh bại!

Trừng mắt hắn một cái, nàng xoay người dùng lửa nướng dao nhỏ. “Hỗn đản! Ta nhất định phải làm cho ngươi đau đến kêu oa oa, đại hỗn đản!”

Nghe tiếng mắng của nàng, Tư Lập Thân khẽ cười, ánh mắt chậm rãi nhắm lại, mệt mỏi làm cho hắn rốt cuộc chống đỡ không được, cơn mệt mỏi dần dần đánh úp lại.

Hắn vô lực kháng cự, cũng nghe không thấy nàng kinh hoảng vừa khóc lại kêu……

*

Khi tỉnh lại, miệng vết thương trên người đã không còn đau như ban nãy.

Tư Lập Thân sửng sốt, vừa cúi đầu, chỉ thấy vết thương chính mình trên người đã xử lý tốt, trên người còn quấn quít một mảnh vải bị xé ra.

Hắn nâng mắt, chỉ thấy thiên hạ kiều nhỏ (kiều mỵ+nhỏ nhắn) nằm ở kế bên đống lửa, chỉ mặc một cái áo màu trắng, nặng nề ngủ ở bên cạnh.

Tay nhỏ bé nắm chặt hắn, cái miệng nhỏ nhắn nhẹ mím lại, trên gương mặt còn giữ chút thản nhiên, nước mắt chưa khô.

Ánh lửa chiếu ánh vào, khuôn mặt nhỏ nhắn càng hiện lên làn da trắng noãn, tinh tế đến không tỳ vết,hô hấp nhợt nhạt, một cỗ hương thơm hoa nhài thản nhiên từ người nàng lặng lẽ tản ra.

Mâu quang hắn phóng ra nhu tình, bàn tay to nhẹ nhàng cầm lấy tay tuyết trắng mềm mại

Y phục màu trắng đơn độc ở dưới ánh lửa che giấu không được những đường cong mê người, áo lót màu anh đào ẩn ẩn lộ ra, buộc vòng quanh độ cong mê người. Con ngươi đen chuyển thâm, tay hắn nhẹ nhàng đem nàng kéo vào trong lòng.

“n……” Nàng lẩm bẩm một tiếng, phát ra tiếng mệt mỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ cọ trong ngực của hắn, miệng hô nhẹ, càng ngủ càng sâu.

Tiểu vật nhỏ không có phòng bị!

Bạc môi nhẹ mím lại, ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng “Tiểu Tiểu Nhi, nàng ngủ không có phòng bị như vậy, không sợ bị ta ăn sao?”

Hắn nói nhỏ, đầu lưỡi khẽ liếm cánh môi phấn nộn, nhẹ nhàng cạy ra hơi thở mùi đàn hương từ miệng, linh hoạt tham nhập, thưởng thức miệng nhỏ ngọt.

“Ngô……”

Viên Tiểu Nhi ngủ đến mơ hồ, phấn lưỡi theo trực giác khẽ liếm cánh môi, lại tiếp xúc qua lưỡi của hắn, làm cho của hắn hô hấp biến nặng, cuồng mạnh bắt lấy lưỡi thơm tho, làm càn dây dưa quấn mút.

Hô hấp của nàng càng lúc càng trầm, hơi thở từ cái miệng nhỏ nhắn phát ra bị hắn cướp lấy, thân thể hai người kề sát, dục vọng của hắn gắt gao chỉa vào nàng.

Thực nóng…… Viên Tiểu Nhi nhẹ nhàng nhăn mày, mắt tiệp hơi run rẩy, dần dần thở dốc.

Tư Lập Thân buông ra môi thơm mê người, hơi thở dồn dập thở hào hển.

“n……” Nàng cũng khẽ thở hổn hển, hạnh mâu buồn ngủ hơi mở, tiếp xúc đến cặp con ngươi đen lửa nóng kia. “Thân……”

Thấy hắn tỉnh, nàng an tâm nở nụ cười. Mà sự tươi cười vô tà lại mê người, hung hăng va chạm ngực của hắn.

Mà nàng, nhưng không có tự giác đánh một cái ngáp, mắt ngây thơ nhu nhu, mệt quá không rảnh nghĩ nhiều, lại tiến vào trong lòng hắn, nhắm mắt ngủ thật sâu.

Mà hắn, liền nhìn nàng không hề phòng bị ngủ ở trong lòng hắn.

Một hồi lâu, hắn nhịn không được nở nụ cười, trong óc bị sự tươi cười hồn nhiên ban nãy chiếm hết.

“Xong đời!” Hắn nói nhỏ, đầu ngón tay nhẹ vỗ về cánh môi bị hắn hôn đến hồng.

Thực không xong! Hắn tựa hồ thật sự động tâm

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.