Tiểu Khanh

Chương 2



Đọc xong tin nhắn, Cố Tiểu Khanh đứng bật dậy khỏi giường, cầm điện thoại nhét vào trong túi quần rồi đi ra cửa trước đổi giày.

Ba mẹ cô đang vai kề vai ngồi trên sô pha xem tivi trong phòng khách, Cố Tiểu Khanh vừa mở cửa chính vừa lớn tiếng nói vọng vào: “Ba, mẹ, con ra ngoài một lát!” Cửa vừa khép, tiếng của ba cô từ trong khe cửa truyền ra: “Về sớm chút nha con.”

Đóng cửa xong, Cố Tiểu Khanh bước lên tầng trên. Nơi họ sống thực chất là khu chung cư của những hộ gia đình làm việc trong nhà máy cơ khí ở thành phố C nhiều năm về trước. Khu nhà này đã dần trở nên cũ kỹ dưới sự bào mòn của thời gian, khắp các bức tường bị bao phủ bởi những mẩu quảng cáo chữa trị bệnh vảy nến và những dấu giày xám đen loang lổ. Trên các dãy hành lang, vài ngọn đèn tỏa ra thứ ánh sáng mờ mịt u ám không đủ để thắp sáng một tầng lầu. Nhà Cố Tiểu Khanh ở tầng hai, cô lên đến tầng cao nhất, rồi lại qua một dãy cầu thang, cuối cùng dừng lại đẩy cánh cổng sắt đã cũ nát dẫn ra sân thượng.

Quả đúng như cô nghĩ, Quả Quả đang ngồi trên một băng ghế dài nứt nẻ đặt giữa tầng thượng. Quả Quả tên đầy đủ là Đường Quả, người bạn thân duy nhất suốt từ thời thơ ấu đến khi trưởng thành của Cố Tiểu Khanh. Ba Đường Quả và ba Cố Tiểu Khanh trước đây đều làm công nhân trong nhà máy, hai nhà vốn là hàng xóm láng giềng nhiều năm, nhà Cố Tiểu Khanh ở tầng hai còn nhà Đường Quả ở tầng bốn. Hai người bằng tuổi, hồi còn bé học chung nhà trẻ, rồi đến tiểu học, trung học, bây giờ cả hai đều đến tuổi vào đại học. Từ khi bắt đầu đi nhà trẻ, Cố Tiểu Khanh đã là một cô bé tính tình trầm lặng, cô ít nói chuyện, ít tiếp xúc với các bạn cùng lứa, bao nhiêu năm nay cô cũng chỉ có một người bạn thân là Đường Quả.

Cố Tiểu Khanh bước đến ngồi xuống cạnh Đường Quả, Đường Quả lấy lon bia sau lưng đưa cho cô.

Cố Tiểu Khanh cầm lấy mở nắp uống một ngụm nhỏ, rồi lui ra sau ngồi dựa thẳng lưng vào ghế, ngước mặt nhìn bầu trời đêm. Đường Quả ghé sát đến, tựa người vào vai cô, từng đợt gió đêm mát mẻ nhẹ nhàng thổi những sợi tóc của Đường Quả lướt qua khuôn mặt Cố Tiểu Khanh.

Đường Quả hớp một ngụm bia rồi nói với Cố Tiểu Khanh: “Hôm nay tớ đã gây sự với lão sếp.”

Cố Tiểu Khanh nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”

Đường Quả nhấc đầu lên khỏi vai Cố Tiểu Khanh, ngồi nhổm dậy, kích động nói: “Hôm nay lão già Vương định giở trò đồi bại với tớ! Bị tớ lấy gót giày nện cho lão một trận. Gót giày bị đứt rồi, đôi giày đó tớ mua hết bốn mươi tệ, thật lãng phí quá đi mất.”

Cố Tiểu Khanh quay sang cau mày nhìn cô, hỏi: “Cậu không sao chứ?”

“Không, vừa đánh lão ta xong là tớ đã bỏ chạy rồi, tiền lương cũng chưa lãnh nữa, nửa tháng lương của tớ coi như đi tong rồi.” Đường Quả nói xong bĩu môi, mệt mỏi chán chường ngã người ra sau.

Nghe cô bạn bảo không hề hấn gì, Cố Tiểu Khanh yên lòng tiếp tục tựa trở lại vào ghế. Cô đã sớm biết Đường Quả không thể duy trì công việc này lâu dài. Đường Quả chỉ tốt nghiệp trung học, ngay cả fax văn bản cũng không biết, thế nhưng lại nhận được lời mời đảm nhiệm vị trí thư ký ở một công ty nọ. Tuy rằng công ty quy mô nhỏ, nhưng đây chính là công việc đáng mơ ước của hầu hết sinh viên chưa tốt nghiệp, trình độ Đường Quả như vậy vẫn được ông chủ coi trọng, bên trong nhất định có nguyên nhân sâu xa. Bây giờ cô nàng không làm việc này nữa, Cố Tiểu Khanh cũng bớt lo lắng phần nào.

Sau khi uống tiếp một ngụm bia, Cố Tiểu Khanh hỏi Đường Quả: “Vậy sau này cậu có dự định gì không?”

Đường Quả quệt miệng nói: “Tìm công việc khác, trước mắt có một khách sạn đang tuyển phục vụ phòng, ngày mai tớ đi phỏng vấn. Nếu thật sự không tìm được việc gì, chắc phải tới nhà nghỉ của mẹ tớ làm thôi.”

“Vậy cũng được.” Cố Tiểu Khanh trả lời.

Cô uống một hơi hết sạch bia, cầm cái lon rỗng trong tay khẽ lắc qua lắc lại, nhìn Đường Quả chậm rãi nói: “Quả Quả, tớ định đi học lại.”

Đường Quả ngạc nhiên mở to mắt nhìn cô thật lâu, sau đó nằm xuống, gối đầu lên đùi Cố Tiểu Khanh nói :“Được đó, Tiểu Khanh, cậu đi đi, đời tớ đã học hành không ra gì, tớ cũng chẳng hy vọng vào được cổng trường đại học. Sau này cậu học đại học, tớ cũng có thể vào để nhìn xem đại học trông như thế nào.”

Cố Tiểu Khanh khẽ cười: “Cậu nói vớ vẩn cái gì thế? Bây giờ trường đại học nào chẳng mở rộng cửa, ai cũng có thể vào cơ mà. Mà thôi, để sau hẵng tính, tớ không chắc mình có thể thi đậu hay không.”

Đường Quả kề má lên đùi cô, thoáng cười hiền lành, không nói gì.

Đường Quả tin chắc, chỉ cần Cố Tiểu Khanh quyết tâm, nhất định có thể thi vào đại học. Bởi cô cảm nhận được bên trong con người Cố Tiểu Khanh luôn có một luồng nhiệt huyết chảy âm ỉ, nhìn cô nàng bình thường đối với việc gì cũng thờ ơ lãnh đạm như vậy đấy, thế nhưng với những việc cô nàng đã muốn thì sẽ trở nên vô cùng cố chấp, bất cứ ai cũng không thể ngăn cản.

Ví như thời điểm hai cô học trung học, Đường Quả vốn rất xinh xắn, khoảng thời gian ấy có những cậu con trai thầm mến cô bạn cùng lớp, lúng túng không biết bày tỏ tình cảm thế nào, trái lại suốt ngày bám theo người ta để chọc phá.

Một lần trong lớp học, có cậu bạn nghịch ngợm kéo bím tóc của Đường Quả, giữa lúc lôi lôi kéo kéo, băng vệ sinh từ trong học bàn Đường Quả rớt ra ngoài, thế là một đám con trai cầm băng vệ sinh của Đường Quả vừa chuyền tay qua lại, vừa trêu chọc, bỡn cợt. Đường Quả đứng trong phòng học òa lên khóc nức nở. Lúc đó Cố Tiểu Khanh không học cùng lớp với Đường Quả, vừa lúc đi vệ sinh ngang qua thì cô chứng kiến cảnh Đường Quả tóc tai bù xù rối loạn đứng tại đó khóc đến nhòe nhoẹt nước mắt. Ngay lập tức máu nóng tràn lên não, cô nhào tới túm cái tên đang cầm băng vệ sinh, đấm mặt vào cậu ta, mạnh đến mức cậu ta chảy cả máu mũi. Có vài nam sinh muốn xông vào giúp đỡ cậu ta, Cố Tiểu Khanh không quan tâm, chỉ nhằm vào tên con trai nọ đánh đấm điên cuồng. Cuối cùng những người ở đó đều bị bộ dạng đánh người của Cố Tiểu Khanh dọa chết khiếp nên chỉ đứng một bên nhìn mà không dám ngăn cản.

Lớp trưởng thấy vậy vội ba chân bốn cẳng chạy đi gọi giáo viên, nhưng có mặt giáo viên cũng vô ích, bởi hô to gọi nhỏ như thế nào Cố Tiểu Khanh vẫn nhất quyết không buông tay. Rốt cuộc giáo viên và vài người nữa cùng hợp sức mới có thể lôi được Cố Tiểu Khanh ra. Cô bị kéo ra phía sau còn trừng mắt hung hăng nhìn nam sinh nọ, lúc ấy khuôn mặt cậu ta đã bị Cố Tiểu Khanh đánh thành cái đầu heo, máu mũi chảy ròng ròng, bộ dạng hết sức thê thảm. Sau sự việc này, mặc dù Cố Tiểu Khanh bị nhà trường xử phạt nhưng kể từ đó trong trường không còn một ai dám ức hiếp Đường Quả nữa.

Đêm hôm ấy hai người trò chuyện tán gẫu đến khuya, khi Cố Tiểu Khanh về đến nhà, ba mẹ cô đã ngủ say, cô cũng tắm rửa rồi trở về phòng lập tức lên giường ngủ để sáng sớm thức dậy đi làm.

Trong nhà Cố Tiểu Khanh tất cả mọi việc từ nhỏ đến lớn trên cơ bản đều do mẹ cô định đoạt. Đối với chuyện đi học này, cô vừa muốn làm rõ rốt cuộc mẹ cô có chấp thuận hay không vừa ngại ngần không dám. Suy cho cùng, khi ấy cô đã từng có cơ hội học hành tử tế, chỉ vì bản thân chểnh mảng nên thành tích mới trượt dốc đến mức bê bết như vậy.

¤¤¤

Thấy ngày khai giảng cấp ba đã gần kề, Cố Tiểu Khanh định nghỉ việc để ghé trường hỏi thăm về học phí. Mấy năm nay cô tự dành dụm được một khoản tiền lì xì và tiền tiêu vặt, cộng thêm hai tháng tiền lương, tất cả cũng được hơn bốn ngàn tệ, cô ước chừng số tiền này ắt hẳn là đủ.

Bữa sáng tại bàn ăn, Cố Tiểu Khanh ngồi một chỗ cúi đầu uống sữa đậu nành, mẹ cô ngồi đối diện gắp những chiếc quẩy giòn xốp vào trong bát của ba.

Rửa mặt xong xuôi, ông Cố cầm một gói giấy từ trong phòng đi ra đặt trước mặt Cố Tiểu Khanh nói: “Con gái, muốn đi học thì chúng ta chọn trường tốt một chút. Hai hôm nay ba hỏi được ở Nhất Trung còn chỉ tiêu cho học sinh bán chính thức. Nhưng mà bữa nay ba bận lái xe rồi, con mang tiền đi đóng trước nhé?”

Cố Tiểu Khanh sửng sốt, hết nhìn ba lại quay sang nhìn mẹ, vẻ mặt mẹ cô vẫn dửng dưng như không, bà cầm bát đưa cho ông Cố rồi cúi đầu sữa đậu nành.

Ông Cố vuốt vuốt tóc Cố Tiểu Khanh: “Đừng lo gì hết, ăn đi, đồ ăn nguội rồi kìa.”

Ngược với những gì Cố Tiểu Khanh lo âu, ba mẹ cô không một lời quở trách hay cằn nhằn. Đối với ông bà Cố mà nói, từ trước đến giờ vẫn luôn mặc kệ, không quan tâm, cũng chưa bao giờ nuông chiều cô con gái này, cho nên Cố Tiểu Khanh vốn tưởng sự việc lần này hai người sẽ không đoái hoài đến, không ngờ lần này ba mẹ lại giúp cô vào học bán chính thức ở Nhất Trung. Nhất Trung là trường tốt nhất so với tất cả các trường trung học trong thành phố hiện nay, khả năng để tiếp tục học lên cao là 98%, nói cách khác, chỉ cần điểm học tập không quá kém là có thể bước vào cổng trường đại học. Nhưng, cô muốn vào học trong ngôi trường trọng điểm này thì phải cần bao nhiêu tiền mới đủ?

Lúc ra cửa, Cố Tiểu Khanh mở gói giấy nhìn một chút, bên trong là năm xấp tiền loại giấy một trăm tệ còn mới nguyên, mỗi xấp phải đến một vạn tệ. Cố Tiểu Khanh không biết gia đình cô thu nhập hàng tháng cụ thể là bao nhiêu, nhưng có một điều chắc chắn, năm vạn đồng tiền này cả nhà họ khó có thể kiếm được trong thời gian một, hai năm.

Đến Nhất Trung đóng tiền xong, Cố Tiểu Khanh thở phào một hơi. Cô quay đầu nhìn về phía cổng trường nghĩ: “Đây là nơi khởi đầu của mình!”

Cố Tiểu Khanh nộp học phí trễ, khối cấp ba Nhất Trung khi đó đã khai giảng được ba ngày. Thế cho nên cô không có nhiều thời gian để thích ứng, xế chiều đến chỗ làm xin nghỉ, tối về cô sắp xếp thu dọn một số sách vở lúc còn học cấp ba đã dùng qua, ngày hôm sau thì xách cặp đi học. Thế là hai tháng sau khi rời ghế nhà trường, cô quay về làm học sinh một lần nữa.

Trường Nhất Trung chia cấp ba thành năm ban, Cố Tiểu Khanh được phân vào ban hai, trong ban này có năm học sinh bán chính thức. Kỳ thi khảo sát tháng đầu tiên, hai người đứng hạng nhất đều nằm trong số học sinh bán chính thức. Cố Tiểu Khanh đạt hạng nhất, nhưng là nhất “từ dưới đếm lên”, còn người tên gọi Tô Mục kia mới thật sự hạng nhất đúng nghĩa. Đối với hạng nhất ngược đời của Cố Tiểu Khanh, không ai cảm thấy bất thường. Trong khi đó, thành tích của Tô Mục làm mọi người kinh ngạc tột độ đến mức muốn nổ cả mắt kính.

Nói đến Tô Mục, Cố Tiểu Khanh thấy được sự khác người ẩn bên trong cậu học sinh này. Cậu ta có dáng vóc cao gầy mảnh khảnh dung hòa cùng khí phách của tuổi trẻ và nét ngây ngô của chàng trai mới lớn, từ ngũ quan có thể thấy được sau này nhất định là một anh chàng cực kỳ điển trai, rất hiếm khi cậu ta khoác lên người bộ đồng phục rộng thùng thình của Nhất Trung, mỗi ngày đều ăn mặc sạch sẽ tươm tất, với ai cũng tươi cười, cư xử hòa đồng thân thiện. Ở cái tuổi này không một nam sinh nào thích vẻ giả vờ lạnh lùng. Chỉ mới đến đây một hai ngày, cậu ta tựa như cá gặp nước, từ thầy cô giáo đến các bạn học ai gặp cũng mến. Cố Tiểu Khanh thấy có chút khó hiểu, thành tích cậu ấy tốt như vậy hà cớ gì phải đi học lại?

Điểm thi Cố Tiểu Khanh lần này xếp hạng cuối lớp, thật ra, cô không cảm thấy lo lắng. Cấp ba năm ngoái, Cố Tiểu Khanh căn bản không học hành nghiêm túc, cho nên kiến thức nền tảng tiếp thu được hoàn toàn giống con số không tròn trĩnh, hơn nữa sức học của Cố Tiểu Khanh so với những học sinh ở đây chênh lệch không phải ít.

Tính Cố Tiểu Khanh ít khi thật nghiêm túc đối với bất cứ chuyện gì, giờ đây một lần nữa cầm sách chăm chỉ học tập, cô phát hiện một điều rằng khi chuyên tâm vào một việc nào đó, cảm giác trong lòng thật sự rất tốt. Không cần phải so bì với bất kỳ ai, vì cô biết mình sẽ mau chóng tiến bộ, có điều xuất phát điểm quá thấp, muốn đuổi kịp người khác đòi hỏi phải có thời gian, việc nâng cao thứ hạng chẳng qua là vấn đề sớm muộn mà thôi.

Đến bây giờ Cố Tiểu Khanh ở Nhất Trung vẫn chỉ đơn độc một mình, bình thường cô đã ít nói, hiện tại càng tập trung tinh thần cho việc học, mỗi ngày trừ những khi đi vệ sinh, cô luôn luôn ngồi tại chỗ, thậm chí ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nói gì đến việc chủ động giao du với người ta.

Học sinh ở đây đều tụ hợp thành từng nhóm nhỏ, ngoài vòng tròn đó là những học sinh bán chính thức – được xem như những kẻ ngoại đạo. Đại bộ phận trong số họ học tập chỉ ở mức bình thường, vào đây với mục đích tiêu tiền là chính, cho nên những người khác đều nhìn họ bằng ánh mắt ẩn chứa sự khinh thường, “cậu không chủ động nói chuyện với tôi thì tôi càng không việc gì phải đếm xỉa đến cậu”.

Năm cấp ba ở Nhất Trung, mỗi tuần ngoài hai tiết thể dục ngoại khóa thì không có khóa học phụ nào, ngay cả hai tiết thể dục này sĩ số học sinh cũng không đồng đều, đa số đều ở tại lớp tranh thủ hoàn tất bài vở trong giờ học, bởi vì đây là lớp cuối cấp nên đối với hiện tượng này giáo viên hầu hết đều mắt nhắm mắt mở không quá quản thúc.

Hôm nay học môn nhảy ngựa, đến lượt Cố Tiểu Khanh và các nữ sinh khác đến nhà kho để lấy tấm đệm. Tổ của Cố Tiểu Khanh ngoài cô ra còn hai nữ sinh khác, trong đó một người không đi học còn một người đang đau bụng ngồi cạnh sân thể dục. Cố Tiểu Khanh nhìn nhìn nữ sinh đang ngồi ở kia rồi một mình đi về phía nhà kho.

Đặt trường hợp nếu nữ sinh khác gặp phải tình huống này, họ sẽ rủ rê bạn bè đi cùng. Thế nhưng Cố Tiểu Khanh không thích nhờ vả người khác. Cô nghĩ, dù sao thì những tấm đệm lớn đã được các bạn nam mang đến đây, chỉ còn mấy tấm nhỏ, cô chạy vài lượt là xong.

Kho chứa dụng cụ thể dục thể thao của trường nằm ở cuối hành lang lầu một, lúc Cố Tiểu Khanh đến, cửa kho đang khép nhưng không khóa, cô vừa đẩy nhẹ, cánh cửa lập tức mở ra.

Ánh sáng bên trong có phần tối tăm u ám, mùi bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Cô lấy tay phẩy phẩy ở phía trước, đang định vào trong thì bỗng nhiên một giọng nam trong trẻo truyền đến làm cô dừng bước: “Bạn học Mạc, chúng ta vẫn còn là học sinh, bây giờ đang là thời điểm quan trọng, không nên phân tâm, được không? Tương lai chúng ta sau này rất dài, giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này…”

Cố Tiểu Khanh nghe ra có người đang ở đây thổ lộ nhưng lại bị cự tuyệt. Cô vội vã chạy ra ngoài rồi dừng ở đó, ngẫm nghĩ đợi lát nữa sẽ đi vào.

Đứng trước cửa, cô thầm suy đoán không biết nam sinh này là nhân vật nào mà có thể từ chối người khác vừa thẳng thắn vừa không kém phần cao ngạo như thế.

Cố Tiểu Khanh chờ một lúc thì cánh cửa mở ra từ bên trong, cô đinh ninh sẽ nhìn thấy một nữ sinh, không ngờ người đó là Tô Mục.

Tô Mục trông thấy cô ngây người một lúc, rồi liền nhoẻn miệng cười, nói: “Cố Tiểu Khanh, cậu tới lấy tấm đệm à?”

Cố Tiểu Khanh bỗng chốc ngẩn ngơ, lúng túng đáp: “Hả? Ờ, phải.”

“Đến đây, tôi giúp cậu.” Tô Mục vừa nói xong, chớp mắt đã xoay người bước đi.

Cố Tiểu Khanh vừa cất bước theo Tô Mục vào nhà kho đã thấy cô bạn Mạc Vân cùng tổ đang cầm trong tay vài tấm đệm chuẩn bị đi ra, thấy họ tiến vào vẫn nhìn họ thản nhiên nở nụ cười rồi ung dung rời đi.

Cố Tiểu Khanh tùy ý chọn vài tấm đệm sạch sẽ, gấp vào với nhau, ôm hết vào lòng. Mới xoay người, cô nghe tiếng Tô Mục hỏi phía sau: “Cố Tiểu Khanh, trước đây cậu học trường trung học nào?”

Cố Tiểu Khanh ngoảnh nhìn cậu ta: “Ngũ Trung.”

“Tôi thấy bình thường cậu học hành rất chăm chỉ, khi nào có dịp chúng ta có thể nói trao đổi nhiều một chút.”

Cố Tiểu Khanh cố ý dùng tấm nệm để che khuất khuôn mặt, trả lời ngắn gọn: “À, được.”, nói xong cũng không đợi Tô Mục đáp lại cô vội vàng hấp tấp chạy ra ngoài.

Cố Tiểu Khanh không tài nào nghĩ được có thể trao đổi gì với một người nổi tiếng, kiểu người như Tô Mục không phải là người cô có thể ứng phó bởi họ căn bản là hai đường thẳng song song, một người sành sõi khôn ngoan, còn một người cù lần như khúc gỗ. Cố Tiểu Khanh cảm thấy tương lai Tô Mục sẽ trở thành một nhân vật tầm cỡ, người như vậy biết mình muốn gì và biết phải làm gì để đạt được mục đích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.