Tiểu Khanh

Chương 4



Cố Tiểu Khanh chạy đến tiệm internet gần nhà, trả năm tệ, ngồi vào một máy tính còn trống, mở trang Baidu rồi lập tức gõ vào hàng chữ “Tập đoàn Dụ Long”.

Hơn bốn ngàn kết quả tìm kiếm hiện ra, gần đây tập đoàn Dụ Long có biến động đột ngột về nhân sự cấp cao nên trên mạng đăng tải vô số bản tin về họ. Cố Tiểu Khanh nhấp chuột vào trang Sina, tin tức liên quan đến tập đoàn Dụ Long xuất hiện ngay trên trang chủ kèm theo ảnh chụp của vị chủ tịch tập đoàn hiện thời.

Cô cẩn thận đọc phần tin chi tiết, nội dung đại khái như sau: Bệnh tim của nguyên chủ tịch tập đoàn Dụ Long tái phát nghiêm trọng nên ông đã nhập viện điều trị. Hiện tại, cháu trai Âu Lâm Ngọc đang thay thế vị trí chủ tịch. Sau đó là phần giới thiệu lý lịch vắn tắt: Âu Lâm Ngọc, nam, 23 tuổi, tốt nghiệp đại học tại Mỹ, chuyên ngành kiến trúc, học vị thạc sĩ, sau khi về nước đã đảm nhiệm chức vụ trợ lý chủ tịch tập đoàn Dụ Long trong hai năm. Phía dưới là một bài bình luận rất dài về tương lai phát triển và khả năng sinh tồn của các gia tộc thương nghiệp ở Trung Quốc.

Cô lướt qua phần bình luận, rê chuột đến bức ảnh kia nhìn chăm chú. Bức ảnh đó vốn là ảnh bìa trên một tờ tạp chí. Trong tấm hình, mí mắt người ấy đang rũ xuống, dù đã che lấp được vẻ nghiêm nghị sắc bén nhưng trên người vẫn toát ra khí chất lạnh lùng, nhưng vì sao đôi mắt anh lại khiến người ta có cảm giác bi thương sầu muộn đến vậy? Không hiểu vì lý do gì, Cố Tiểu Khanh cảm nhận được sự cô độc ẩn sâu trong đó.

Cô dán mắt bức ảnh suốt nửa tiếng đồng hồ, sau đó tắt máy đứng dậy ra về.

Cuối cùng Cố Tiểu Khanh điền hai nguyện vọng – cả nguyện vọng loại một và loại hai đều cùng một đại học chính quy chuyên ngành kiến trúc.

Nộp xong tờ đơn nguyện vọng vào mùa hè cuối cùng trước khi bước vào cánh cổng đại học, Cố Tiểu Khanh nhận thức rõ quyết định này có ý nghĩ rất sâu sắc đối với cuộc đời cô.

Vào tháng bảy, Cố Tiểu Khanh dự định đăng ký thi lấy bằng lái xe. Cô xác định, trong thời gian học đại học nếu làm thêm ở Mc Donald, KFC hoặc làm nhân viên tiếp thị, gia sư…những công việc này vất vả cực nhọc mà tiền lương lại chỉ ba cọc ba đồng. Nếu cô muốn làm công cho người khác thì chi bằng làm công cho chính gia đình mình. Trong nhà có hai chiếc taxi, mỗi năm cô có thể lái xe ba tháng vào khoảng thời gian nghỉ đông và nghỉ nghè, ít nhất cũng tự kiếm được sinh hoạt phí. Sau khi nói hết những suy nghĩ này với ba, ông Cố ban đầu tuy do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn tán thành.

Vào tháng tám, cô nhận được giấy báo trúng tuyển vào đại học F, chuyện này khiến ông Cố vui vẻ phấn chấn như ở trên mây mất mấy ngày, nói chuyện với người nào cũng ưỡn ngực thẳng lưng, mở miệng đều khoe con gái tôi như thế này, con gái tôi như thế kia!

¤¤¤

Hậu quả của việc học lái xe dưới ánh nắng tháng bảy gay gắt là, đến ngày nhập học da mặt Cố Tiểu Khanh đã đen ngang ngửa với Bao Công. Ngày ấy những bậc đàn anh trong trường đều nhiệt tình đón tiếp đám tân sinh viên, nhưng không ánh mắt nào dừng lại ở cô quá hai giây. Thật ra làn da Cố Tiểu Khanh rất trắng, với điều kiện không được phơi nắng, bởi một khi đã bị “ăn nắng” thì có dùng bao nhiêu kem chống nắng cũng không hiệu nghiệm.

Cố Tiểu Khanh một mình đi đến trường ghi danh, cô không mang theo hành lý gì, chỉ gói ghém vài bộ quần áo mặc theo mùa và cầm theo số tiền học cùng tiền sinh hoạt mẹ cô đưa cho. Mặc dù nhà Cố Tiểu Khanh ở Bản Thành còn trường học tận vùng ngoại ô xa xôi, cô vẫn không có ý định ở lại trường. Nhưng mà, cô mơ hồ cảm thấy mẹ cô có ý muốn cô đăng ký nội trú.

Từ nhỏ Cố Tiểu Khanh đã quen sống độc lập, từ ghi danh, đóng tiền đến việc nhận chăn đệm, chìa khóa phòng ký túc xá, tất cả chỉ mình cô xoay xở. Ngoài cổng trường, từng hàng dài xe hơi nối đuôi nhau san sát, nhìn thấy những đứa con được người thân, cha mẹ chở đến tận nơi, cô bỗng thấy chạnh lòng. Nhưng cô không có đủ thời gian lẫn sức lực để buồn bã, vì sau khi hoàn tất mọi thủ tục giấy tờ cô mệt đã lả đi, đầu tóc bết mồ hôi.

Ký túc xá Cố Tiểu Khanh ở nằm trên lầu ba, cô phải vất vả lắm mới ôm được hết mớ chăn đệm leo lên cầu thang. Lúc tìm được phòng, đẩy cửa vào trong, cô phát hiện bên trong đã có người đến. Một người con gái mặt ửng đỏ đang ngồi trên chiếc giường đã được thu dọn sạch sẽ ngăn nắp. Cố Tiểu Khanh đến giường của mình, đem đồ đạc vứt hết lên rồi ngồi ở mép giường thở hổn hển. Cô chống hai tay lên đầu gối, vừa thở gấp vừa chào hỏi “Hi! Chào cậu!”

Cô gái cũng nói “Chào cậu.” rồi đưa cho cô một ly nước.

Cố Tiểu Khanh nhận ly nước uống sạch, cuối cùng mới cảm thấy dễ chịu, hơi thở thông suốt. Cô trả ly lại, cảm kích nói: “Cám ơn cậu”.

Cô nàng cầm lấy, trả lời bằng giọng mang âm hưởng địa phương đặc sệt: “Đừng khách sáo.”

Ngẩng mặt lên nhìn cô bạn, Cố Tiểu Khanh cảm thấy phong cách ăn mặc của cô ấy rất không hợp thời – chiếc áo sơmi vải sợi tổng hợp thêu hoa kiểu dáng nhiều năm trước kết hợp cùng chiếc quần màu xám nhạt mờ mờ những vết bụi bẩn, nhìn không rõ kiểu dáng. Giờ cô mới nhận ra, khuôn mặt đỏ hây hây cô nhìn thấy khi nãy, chính là dấu hiệu cao nguyên hồng đặc trưng của những người dân sinh sống ở vùng cao nguyên. Cái “ly” cô vừa cầm uống thật ra là một vại trà tráng men đã lâu không còn tồn tại ở thành phố này, mặt trước còn khắc dòng chữ “Đập Nước Công Xã”.

Cố Tiểu Khanh nhìn cô nàng, cười nói: “Tớ tên Cố Tiểu Khanh, nhà ở Bản Thành, tớ đi học lại một năm, mười chín tuổi, chắc lớn hơn cậu phải không?”

Cô gái cười thẹn thùng, trả lời Cố Tiểu Khanh: “Tên tớ là Trần Xuân Huy, nhà chúng tớ ở Thanh Hải, chúng tớ đi học muộn, năm nay tớ hai mươi tuổi.”

Cố Tiểu Khanh đứng dậy, nhoẻn miệng cười: “Phải không đấy? Tớ còn tưởng tớ lớn tuổi hơn cậu.”

Lúc Cố Tiểu Khanh dọn giường, Trần Xuân Huy đi qua giúp cô một tay, thái độ rất tự nhiên, Cố Tiểu Khanh cũng không từ chối, nhìn cô bạn cười thân thiện.

Dọn dẹp xong chỗ ngủ, Cố Tiểu Khanh đi dạo một vòng trong phòng để nhìn ngắm nơi ở mới, phòng trọ ở đây là phòng bốn người, có máy điều hòa, máy nước uống nóng lạnh, bên trong còn có một phòng vệ sinh. Điều kiện vật chất coi như khá tốt.

Sau khi thu xếp đâu vào đấy, Cố Tiểu Khanh cảm thấy mệt không muốn ăn gì. Cô vào phòng vệ sinh rửa mặt rồi lên giường ngủ một giấc suốt buổi trưa. Đến khi tỉnh lại, mặt trời chiều đã ngã về tây, cô mở mắt một lúc lâu mới nhớ ra là không phải đang nằm trên chiếc giường ở nhà. Quay đầu thì thấy Trần Xuân Huy đang ngồi trên giường đối diện, phía trước đặt một hũ dưa muối, tay đang cầm một ổ bánh nướng trông rất cứng và dày, xem chừng là bữa tối của cô nàng.

Cố Tiểu Khanh ngồi dậy, nhìn cô bạn hỏi: “Đang ăn hả?”

Trần Xuân Huy giật thót một cái, hệt như vừa bị hù dọa, bối rối giơ cái bánh nhìn cô. Cố Tiểu Khanh hiếu kỳ hỏi: “Ôi! Nhìn cậu ăn bánh ngon quá, cho tớ nếm thử một miếng được không?”

Trần Xuân Huy lập tức thả lỏng, tươi cười đáp: “Được chứ, cậu đợi một chút nha.” Nói xong, tức thì cô nàng bước ngay xuống giường, khom lưng kéo ra một bọc vải từ dưới gầm giường, tháo sợi dây thừng cột phía trên, lấy một cái bánh ở bên trong đưa cho Cố Tiểu Khanh: “Bánh này mẹ tớ làm cho tớ mang theo, bánh làm bằng bột mì, thơm lắm, cậu ăn thử nhé?”

Cố Tiểu Khanh cầm lấy cắn một miếng thật to, cố gắng dùng sức để nhai, liếc mắt nhìn vào bao vải, bên trong vẫn còn một xấp bánh. Cô đứng lên nói liến thoắng: “Ừ, đúng là ngon thật, tớ đói bụng quá, đến căn tin ăn cơm đây!”, vừa dứt lời liền cất bước về phía cửa phòng. Trần Xuân Huy ở đằng sau “Ừa” một tiếng.

Từ ký túc xá đi ra, Cố Tiểu Khanh đến cửa hàng trước cổng trường mua một chai nước. Cô ngửa đầu uống ừng ực liên tục mới có thể làm trôi chỗ bánh kia. Cổ họng đã thông trở lại, cô nhìn cái bánh nướng đang cầm trong tay, quyết định tiếp tục ăn, vừa cắn một miếng vừa uống một ngụm nước, rốt cuộc cũng vất vả xử lý xong xuôi.

Đến căntin, Cố Tiểu Khanh tùy tiện ăn một phần cơm rang, sau đó theo con đường nhỏ trở lại trường tản bộ một vòng.

Màn đêm dần dần buông xuống, những ngọn đèn đường chiếu sáng khắp nơi trong sân trường. Dọc đường đi đôi khi cô thấy một đôi tình nhân đang hò hẹn, thỉnh thoảng còn có vài người chạy bộ ngang qua. Lòng chợt dâng lên những cung bậc cảm xúc khó tả, Cố Tiểu Khanh thầm nghĩ: “Đại học đúng là nơi tràn đầy sức sống tuổi trẻ.”

Đại học F rất rộng lớn, Cố Tiểu Khanh chỉ đi dạo qua loa sơ sài cũng mất hơn một giờ đồng hồ. Lúc đến sân thể thao đã thấm mệt, cô ghé đến dưới cột bóng rổ nghỉ ngơi. Cô ngồi xuống, chống hai tay ra phía sau, ngước mắt ngắm nhìn bầu trời đêm rộng lớn. Thời tiết hôm nay rất đẹp, phảng phất có thể thấy vài ngôi sao nhỏ lung linh, nhấp nháy trên nền trời xanh thẫm.

Chợt nhớ về bức hình Âu Lâm Ngọc ở trên mạng. cô cảm thấy người kia tựa như ánh sao trên trời cách cô rất xa, không thể nào với tới. Kỳ thực trái tim non trẻ của nàng thiếu nữ vẫn mơ hồ không thể phân định rõ đó là thứ tình cảm gì, khi ấy, đơn giản chỉ là sự cố chấp.

Đến khuya, khi Cố Tiểu Khanh quay về ký túc xá, Trần Xuân Huy đã ngủ say, cô nhón chân vào nhà vệ sinh tắm rửa, sau đó lên giường nằm yên lặng, trằn trọc nhìn khoảng trời qua khung cửa sổ suốt đêm dài rồi mới khó khăn ru mình vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau Cố Tiểu Khanh bị đánh thức bởi một tràng âm thanh ồn ào huyên náo. Đang mơ mơ màng màng tỉnh dậy, cô trông thấy hai người phụ nữ trung niên lao vào phòng, cầm trong tay một đống đủ thứ đồ vật, một cô gái cao gầy đứng ở cửa chỉ huy họ sắp xếp từng món từ Đông sang Tây.

Cố Tiểu Khanh lập tức hoàng hồn, nhanh chóng mặc vội quần áo rồi nhảy xuống giường. Cô đứng ngây ra một lúc mới hiểu được, thì ra trong phòng có người mới đến. Nhìn dáng vẻ người mới này cũng không giống một cô bé con, vậy mà vẫn dẫn theo hai bà dì giúp việc để thu xếp tất tần tật mọi thứ cho cô nàng. Sau một hồi tung hoàng ngang dọc, những chiếc thùng giấy trên mặt đất chẳng mấy chốc chất đầy dưới chân Cố Tiểu Khanh.

Cố Tiểu Khanh nhìn cả phòng lộn xộn bừa bãi, chạy nhanh vào nhà vệ sinh rửa mặt sạch sẽ. Sau khi đã tỉnh táo, cô vượt qua hàng lớp chướng ngại vật trên mặt đất để trốn ra bên ngoài.

Vừa thoát ra được, đứng ở cổng thở phào một hơi, cô thình lình nghe thấy tiếng thở phì phò tức giận từ phía sau. Cố Tiểu Khanh ngoảnh lại thấy một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn với kiểu tóc như cậu nhóc đang nhìn cô nhếch môi cười, phất bàn tay nhỏ bé, nói: “Hi! Tớ là Lý Triết, bạn cùng phòng của cậu.”

Cố Tiểu Khanh ngạc nhiên nhìn cô nàng: “Lúc nãy cậu đi từ đâu ra đây?”

Lý Triết buồn bực bĩu môi: “Cửa sau”.

Cố Tiểu Khanh thấy cô nàng cau có bèn rủ rê: “Tớ khao cậu ăn kem, đi không?”

Lý Triết cười toe toét ngay tức khắc: “Đi, đi chứ! Mau lên!”

Trên khán đài sân thể thao, Lý Triết ngồi xổm xuống bậc thang, vừa mút mút que kem, vừa hỏi Cố Tiểu Khanh: “Nè! Cậu tên là gì?”

Cố Tiểu Khanh ngồi bên cạnh, đang cắn cây kem: “Cố Tiểu Khanh.”

“Ừm, Cố Tiểu Khanh, cậu thật tốt!”

Cố Tiểu Khanh nhìn cô bạn mới quen, chỉ cười không nói gì.

“Mà này, cậu ngủ say thật đấy, tớ đã đến từ sáng sớm để sắp xếp đồ đạc, tiếng động lớn như thế mà cũng không đánh thức được cậu.”

Cố Tiểu Khanh xấu hổ nghĩ: “Thật may là đêm qua mình mặc quần ngủ.”

Hai người quấn quít suốt một ngày, Cố Tiểu Khanh biết được Lý Triết người Hải Nam, cũng tự mình đến trường ghi danh. Cô thấy tính nết Lý Triết rất giống trẻ con, chỉ cần có người tốt với mình, cô nàng sẽ không ngần ngại lập tức dựa dẫm vào người đó, điểm này tương tự như Đường Quả, nhưng tính cách hai người vẫn có sự khác biệt, nếu Đường Quả giống như thanh kẹo cao lương mềm mại thì Lý Triết chính là viên kẹo hoa quả giòn tan.

Buổi tối hai người đi tận hưởng bầu không khí trong căntin của đại học nổi tiếng, mỗi người ăn một phần cơm hộp rồi trở về ký túc xá. Lúc về đến nơi, họ phát hiện cô gái ban sáng đã đi mất, không khó khăn gì để nhận ra bọn họ và cô bạn ấy không cùng một thế giới.

Trần Xuân Huy đang ngồi trên giường đọc sách, thấy hai người bước vào liền nở nụ cười. Cả hai kinh ngạc phát hiện trong phòng có thêm một máy giặt, trên bồn rửa tay để đầy đồ trang điểm và những lọ sơn móng tay nhiều màu sắc. Hai cô nhìn nhau và đều đọc được suy nghĩ từ trong ánh mắt của đối phương: Về sau trong phòng có thêm một “bà hoàng”, ngày tháng sắp tới không dễ gì được yên ổn!

Cho dù mọi thứ hỗn loạn đến thế nào đi nữa, cuộc sống đại học của Cố Tiểu Khanh cứ thế bắt đầu. Vài ngày sau họ cuối cùng cũng biết được cô bạn mới chưa từng xuất hiện trong phòng một ngày nào tên Trâu Tĩnh, người Thâm Quyến.

Cô bạn Trâu Tĩnh này khá kiêu căng, trước ngày khai giảng vài ngày không một lần ở ký túc xá, ngoại trừ lúc Trần Xuân Huy hỏi, cô nàng có miễn cưỡng nói qua loa một chút về bản thân, còn thì những lúc khác không thèm nhìn họ nửa con mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.