Tiểu Lang Quân

Chương 1: Nên cưới



Luật lệ Đại Chu, nữ tử mười ba có thể lấy phu, nam tử mười sáu có thể lập gia đình.

Cháu gái nhà Công Dã—— Công Dã Thanh Quân trong kinh thành kia, dung mạo đoan trang diễm lệ, đức hạnh đa tài, cũng đã hai mươi tuổi hoa, nhưng ngay cả một thông phòng tiểu gia cũng không có, nhớ đến các đại mai mối công khai chuyện chung thân lớn nhất của nàng, sáu năm trước, con gái út nhà Công Dã - Công Dã Nhan Đạm, lúc theo phu quân đi xa Đại Hưng, là lúc nàng mười bốn tuổi, đã để lại ở phía trước cổng thành lưu lại một bài thơ, buông lời nói khát nước ba ngày, chỉ lấy một gáo nước, mỗi phủ đưa tới tiểu công tử xuân tâm nhộn nhạo, cả đời này nhất thế một đôi người, cũng không phải là chỉ có lời nói của nhân vật mới có, tập thể những người mai mối thậm chí đã bắt đầu âm thầm cạnh tranh, nhìn xem một chút Thanh Quân***** tâm hồn thiếu nữ này, rốt cuộc là rơi vào nhà ai.

Bật lên ánh nến, một nữ tử ngồi ngay ngắn trước bàn, nghe trong sân nhà bên cạnh truyền đến tiếng khóc kêu trời gọi đất, nàng buông dao khắc trong tay ra, hơi nhíu mày, đêm đã khuya, nàng có thói quen nhìn về phía cửa sổ, chính là cái ghế đẩu mỗi ngày đặt ở phía dưới cửa sổ không thấy nữa, Thanh Hoa đang gác đêm ở bên ngoài, nàng cao giọng gọi: "Thanh Hoa!"

Chính là đại***** Công Dã Thanh Quân của phủ tướng quân.

Thanh Hoa vội vàng vội vọt tiến vào: "*****, chuyện gì?"

Nàng khắc hoa Tiểu Liên không chút để ý nói: "Cái ghế đẩu dưới cửa sổ kia đi đâu rồi?"

"A," Thanh Hoa đáp: "Sáng nay ta thấy ở trên mặt có vết nứt, cầm đi sửa chữa rồi."

Công Dã Thanh Quân bực mình nói: "Từ nay về sau không có lệnh của ta, không được nhúc nhích gì đó trong phòng của ta."

"Vâng" Thanh Hoa không rõ chân tướng, nhìn thấy***** mặt có vẻ giận, không dám hỏi nhiều.

"Đi xuống đi." Đầu nàng cũng không ngẩng: "Ta đây không cần người hầu hạ, không cần gác đêm."

Thanh Hoa hơi có chút thất vọng, khom người lui ra. Lúc trước hắn vốn là hầu hạ Quận chúa, từ năm trước Nhan Đạm***** gởi thư nói có thai, Quận chúa liền lên đường đi Đại Hưng, tướng quân thấy Thanh Quân***** chung quy cũng không còn mấy gã sai vặt phục dịch, đã sớm nghe nói Thanh Quân***** này giữ mình trong sạch, cũng không cho mấy gã sai vặt gần người, diện mạo hắn hòa nhã thanh tú, nhưng cũng giữ giấc mơ có thể bay lên đầu cành mộng đẹp, dù là, có lúc cũng muốn, chẳng qua là làm một tiểu gia cũng tốt.

Nhưng sau khi cùng mấy gã sai vặt thay phiên gác đêm, hắn đã không dám hy vọng xa vời, Thanh Quân***** đối đãi với mọi người ôn hòa, nhưng cũng không gọi bọn hắn hầu hạ gần người, mấy gã sai vặt kia nào không phải là diện mạo đẹp ưu tú? Nhưng cũng đều giữ khuôn phép làm việc nên làm, nghe nói trước kia có một Khiếu Cầm, ỷ vào vẻ mặt quen thuộc của mình, lại một lần nữa mà thừa dịp lúc Thanh Quân***** tắm rửa xông vào trong quyến rũ nàng, nhưng kết cục cũng là bị tướng quân bán đi ra phủ, về sau không người nào còn dám......

Hắn tùy tiện nghĩ tướng môn che đậy tốt, vậy liền đi xuống, thực ra hắn nào đâu biết rằng, Công Dã Nhan Hồng kia, Công Dã tướng quân so với bọn sai vặt này vẫn còn nóng lòng đấy, cũng không biết có phải nữ nhi bị Nhan Đạm ảnh hưởng hay không, chung quy không chịu thành thân, không muốn tìm một người yêu thích, có hỏi mấy năm, đứa nhỏ này từ mười bốn đến hai mươi còn chưa thấy để ý đến công tử nhà nào, đôi phu thê này mới dâng lên lo lắng, không ngừng an bài những gã sai vặt có diện mạo đẹp cho nàng, muốn nàng mở mang thông suốt, người đều đã thu nhận để đi đến chỗ đó để làm đấy!

Từ nhỏ Công Dã Thanh Quân cùng dì Công Dã Nhan Đạm học điêu khắc, sau khi lớn lên lại càng thêm nghĩ đến cho là cuộc sống, mở ra một nhà ngọc thủ phường, hoàn toàn không có nhập chi tâm.

Lăn qua lộn lại nhìn cửa sổ kia mấy lần, nàng không muốn khắc nữa, chọn một cây nến, để nguyên y phục này nằm xuống, nghĩ tới một lát, nếu kẻ ngốc này tới rồi, ngày thường không có cái ghế đẩu kia, tự mình vẫn không thể té ngã?

Cười khẽ một tiếng, nàng âm thầm chờ đợi cho đến khi rơi vào giấc ngủ......

Có thể là mệt mỏi, đúng là một đêm vô mộng, Công Dã Thanh Quân là bị một hồi tiếng động ồn ào đánh thức, nàng mở mắt, Thanh Hoa gõ cửa hai lần, vừa mới lên tiếng, liền đẩy cửa vào, vẻ mặt hắn kỳ lạ, sau khi đi vào thấy nàng hẳn là cùng y phục mà ngủ, chợt ngẫn ra.

"Chuyện gì ầm ĩ như thế?" Nàng hoạt động gân cốt, nhíu mày hỏi.

Sợi tóc của nàng rối loạn, thắt lưng quần áo lại còn rộng mở, Thanh Hoa nhắm mắt nói: "Là cái người ngang ngược nhà bên cạnh.... ..."

Ánh mắt lạnh lùng của Công Dã Thanh Quân đảo qua, hắn lập tức chữa lại: "Là Hạ Như nhà bên cạnh, sáng sớm hắn khóc la to muốn gặp*****, ngay lúc đó bị quản gia cản lại."

Hắn tới làm cái gì? Nhớ lại tiếng khóc trong sân kia tối hôm qua, nàng sinh lòng bất an, liền gọi Thanh Hoa cầm quần áo sạch đến, sau khi rửa mặt vội vàng chạy về tiền sảnh.

Mẫu thân chắc là đã đi vào triều, tiếng động lớn như vậy thể nào cũng là kinh động đến phụ thân rồi, Công Dã Thanh Quân bước nhanh xuyên qua hậu viên, tổ phụ không có ở đây, một mình nàng ở hậu viện, không bao lâu liền đến tiền sảnh, phụ thân Liễu Thị quả nhiên là ở đây, gã sai vặt Hạ Như ở Diêu phủ, anh ta đang quỳ khóc ở trước mặt hắn.

Cũng không biết là xảy ra chuyện gì, thấy nàng đến, lại nhào tới trước mặt nàng, liền khấu đầu thỉnh cầu: "Thanh Quân***** cứu cứu công tử nhà ta đi!"

Diêu Cẩn? Công Dã Thanh Quân vội vàng đỡ hắn dậy, bên trong phòng khách cũng không có người khác, Hạ Như này liền khai ra đầu đuôi gốc ngọn, Diêu Cẩn này là người phương nào, hắn vốn là con của Đa tộc trưởng, năm trước Công Dã Thanh Quân đi thăm dì trên đường về thì quen biết hắn, vốn cũng là một cuộc tình cờ gặp gỡ như dòng chảy hoa rơi hữu tình, hắn hẳn là nổi lên chấp niệm, đuổi theo Thanh Quân đến kinh thành, không chỉ có thế còn tìm mua một căn nhà giá cao bên cạnh sân nàng, lại đối với nàng dây dưa không dứt.

Phải nói Diêu Cẩn năm nay mười bảy tuổi, diện mạo ôn nhu, cũng không mất đi diện mạo thiếu niên xinh đẹp, nhưng hắn nào biết đâu rằng cho tới bây giờ Công Dã Thanh Quân cũng không thích nam tử như hắn, nàng vốn là xuyên qua thời không một luồng u hồn, từ nhỏ lớn lên ở phủ Thái Phó, cũng tưởng tìm một một công tử thanh nhã, hoặc là lấy người cường thế làm phu, nhưng hết lần này đến lần khác số phận cùng nàng đối nghịch, lúc gặp Diêu Cẩn, mọi thứ đều bị làm xáo trộn.

Mấy ngày liên tiếp bên trong kinh thành xuất hiện đạo tặc hái hoa, có mấy nhà tiểu công tử đều bị cướp đoạt thân thể thuần khiết rồi, ngày hôm qua Diêu Cẩn đi miếu Nguyệt Lão xin sâm sau đó vẫn chưa về, Hạ Như tưởng rằng hắn lại là lén lút chuồn mất vào phủ Thái Phó đi tìm Thanh Quân*****, nhưng đợi đến nữa đêm thì hắn trở về với cả người đầy vết máu, hắn gặp phi tặc hái hoa kia, may mà có chút công phu quyền cước, mà thừa dịp nàng không đề phòng dùng dao găm trên người đem đâm người nọ bị thương, chạy thoát quay trở về.

Bên trong phủ loạn thành một đoàn, Hạ Như một đêm không ngủ, bản thân công tử cũng không nói một lời, tắm hai canh giờ, thay bộ đồ mới liền nằm ở trên giường, hắn vốn tưởng rằng chẳng qua là bị hoảng sợ, nghĩ tới trấn an vài câu, nhưng sáng sớm tại sao gọi cũng không có người trả lời, hắn xông vào nhìn thấy nước dãi ở khóe miệng của Diêu Cẩn, đã hôn mê bất tĩnh, kêu đại phu đến xem, hắn là uống thuốc độc tự sát!

Thật khó khăn lắm mới đổ thuốc giải độc vào tràng vị (dạ dày), Diêu Cẩn lại thừa dịp hắn không để ý chạy về phía đầu giường, chính là không muốn sống, không có biện pháp Hạ Như không thể làm gì khác hơn là đi cầu xin Thanh Quân, hắn biết rõ, chỉ cần nàng chịu đi, Diêu Cẩn chắc chắn vô sự, bằng không, không chừng tiểu chủ tử này nghĩ không thoáng cứ như vậy mà đi.

Công Dã Thanh Quân không dám trì hoãn, cũng không đi cửa chính, thẳng tấp xông về phía hậu viện, chổ ở của nàng cùng gian nhà Diêu Cẩn chỉ cách một bức tường, trên hai bên tường cao đều có cái thang, nàng tam hạ lưỡng hạ liền đi đến mặt bên kia, Diêu phủ quả nhiên là rối loạn, có rất nhiều gã sai vặt đều ở chung quanh cửa, nàng vung tay áo bực mình nói: "Nên làm cái gì thì làm cái đó đi! Đừng vây quanh ở chổ này!"

Biết đến tâm ý của công tử, thấy Công Dã Thanh Quân từ đầu tường vượt qua đến, liền há hốc mồm, nàng vừa mới vung tay áo, bọn họ liền tản đi sạch sẽ, đồng thời cũng yên tâm, đoán chừng công tử chắc là lại không tự tìm cái chết rồi.

Diêu Cẩn nghe thấy thanh âm của Thanh Quân, hắn bị nằm ở trên giường không thể lộ diện.

Công Dã Thanh Quân vốn là lần đầu tiên tiến vào khuê phòng nam tử, nàng cũng vô tâm quan sát, lập tức ngồi ở bên giường rồi, đưa tay kéo lấy cái chăn trên người hắn, nhưng là kéo cũng kéo bất động.

"Diêu Cẩn, ngươi làm sao?" Nàng nhẹ giọng nói: Hãy cho ta xem, nơi bị tổn thương?"

Giọng Diêu Cẩn buồn buồn được truyền đến: "Ngươi mặc kệ ta, ta sẽ không lại đi làm phiền ngươi, cũng sẽ không tự tìm cái chết, ngươi mau đi đi!"

Thanh Quân dùng sức của mình lôi cái chăn trở lại, hắn không chịu, đang lúc giãy giụa lại lộ ra vết máu dính trên trán.

"Ngươi buông ta ra! Công Dã Thanh Quân! Diêu Cẩn hét to: "Hiện tại ta bị dâm tặc kia hôn một cái dơ bẩn, ngươi thì càng có lý do không quan tâm ta rồi, còn quản ta làm cái gì!"

Công Dã Thanh Quân ngớ ra, nàng không có nghĩ tới việc này, hắn ngang ngược chịu đựng nước mắt hung hăn trừng mắt nhìn nàng, nàng nhìn hắn chạm vào vết máu đột nhiên đã cảm thấy rất là đau lòng.

"Nói nhăng gì đấy!" Nàng nhíu mày, lấy khăn lau mặt cho hắn.

"Vốn là đúng vậy a," Diêu Cẩn xoay mặt đi: "Ta thích ngươi, một lòng liền muốn gả cho ngươi, nhưng ngươi chán ghét ta, hôm nay lại bị dâm tặc kia cướp đi, mặc dù không có phát sinh cái gì, thế nhưng ngày mai lại không biết truyền ra bao nhiêu lời khó nghe, ngươi bảo ta làm thế nào để sống!"

Mang cái trán bị thương kia đối diện nàng, Công Dã Thanh Quân nhìn chằm chằm một hồi lâu, chỉ nghe Diêu Cẩn lẩm bẩm nói: "Ngươi đi đi, sẽ không có ai muốn ta rồi, ta không trách ngươi, thực sự...... Vốn dĩ ta là như vậy muốn gả cho ngươi...... Hiện tại cũng muốn, nhưng không thể rồi, không ai muốn ta rồi......"

"Đừng nói nhảm," Công Dã Thanh Quân thở dài nói: "Cứ như vậy muốn gả cho ta?"

Diêu Cẩn buồn bã nhìn nàng, đôi mắt đau lòng của nàng cũng không phải là làm bộ, trong lòng âm thầm vui mừng, nín nữa ngày một giọt nước mắt toan tính sớm không có, hắn ở trong chăn dùng sức véo bắp đùi của mình, chậc chậc rơi xuống hai giọt nước mắt.

"Ngươi cứ nói đi! Ngươi không có lương tâm!" Diêu Cẩn hét lớn: "Đừng thương hại ta, ta không gả cho ngươi nữa!......"

"Ta lấy ngươi." Công Dã Thanh Quân nhìn bộ dáng cả kinh của hắn đến cái miệng cũng không có khép lại, hơi có vẽ buồn cười.

Đợi một trận tính khí trong lòng của nàng tốt lên, lúc này nàng mới cáo từ đi ra, vẫn như cũ là trèo tường đi, bên này Công Dã Thanh Quân mới vừa đi, Hạ Như liền vội vàng tiến vào, chỉ thấy công tử nhà mình ôm chăn cười khúc khích không dứt.

Hắn vội la lên: "Như thế nào a, công tử!"

Hai gò má Diêu Cẩn ửng đỏ, thậm chí toét cả đến mang tai: "Đương nhiên là thành công rồi a! Ta biết cách làm cũ rích này sẽ rất thu hút nàng, hắc hắc, cũng không uổng công ta đâm vào một cái!"

Hạ Như đau lòng tiến đến gần nhìn hắn: "Cái này thật là lớn, cũng thiếu chút nữa mặt mày hốc hác rồi."

Diêu Cẩn từ trên giường nhảy xuống, đăng đăng trợn mắt chạy đến trước kính nhìn qua nhìn lại, kêu rên nói: "Dáng vẻ xấu xí vừa rồi tất nhiên là gọi nàng đi đến nhìn, ai nha!"

Hạ Như vội vàng nắm chắc khăn thấm nước lạnh phủ lên cho hắn: "Công tử mau chóng nằm trên giường đi, đợi ta đi mua chút dược, vài ngày sẽ đi xuống được ngay."

"Uh," Diêu Cẩn giữ lấy khăn nằm về trên giường nhìn Hạ Như vội trước vội sau, hỏi: "Như thế nào? Việc treo giải thưởng bắt dâm tặc tiền thưởng cầm về chưa?"

Cầm về rồi, có ba ngàn lượng a!"

"Ha Ha, quả thật là nam tử hán ta vừa ra tay, đã bắt nàng hiện hành!"

"Đúng a, công tử ngươi thật lợi hại! Còn có thể khổ nhục kế, Thanh Quân***** đã đau lòng!"

"Xuỵt...... Ngươi nói nhỏ chút."

"Không có việc gì, Thanh Quân***** tự mình cất bước.... ...."

Bên trong phòng lại truyền đến từng trận tiếng cười, bên tường một người tóc đen nhẹ phát ra than vãn, chính là dựa vào cái thang vỗ trán, không phải là Công Dã Thanh Quân lại là người nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.