Tiểu Lang Quân

Chương 9: Danh phận (kết thúc)



Nữa năm sau

Đồng học của Diêu Cẩn ở học viện, Lam Y tiểu công tử muốn thành thân, các bạn học rối rít chúc mừng, Diêu Cẩn cũng là vì hắn cao hứng, phía bên kia là biểu tỷ bà con xa của hắn, đến kinh thành buôn bán, hai người thường xuyên qua lại với nhau liền để mắt coi trọng lẫn nhau.

Mọi người ngươi một câu hắn một câu, cũng không biết là người náo nhắc lên cái tên tiểu lang quân này, nhất thời ồ ồ cười vang, bọn họ cũng đều biết, Diêu Cẩn là tiểu lang quân của Công Dã Thanh Quân, dường như Diêu Cẩn đã tròn mười tám rồi, hắn cao lớn không ít, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy tức giận, hướng về phía tiểu công tử còn đang cười quơ quơ nắm đấm, bĩu môi nói: "Cười nữa ta liền tức giận!"

Hàn Nghị ở một bên nhìn hắn chạy tới cùng mấy người kia đùa giỡn, trước còn tức giận, sau đó cũng là cười với nhóm, hắn cúi đầu cười khổ, tiểu lang quân?

Biết được Công Dã Thanh Quân đã đem Diêu Cẩn vào trong phòng, hắn bị kích động rất nhiều chạy đi tìm nàng, lần đầu tiên hắn lớn gan như vậy, cởi quần áo trước mặt nàng, giống như điên hỏi nàng, tại sao không chọn hắn, nếu là nói có thể lên giường, hắn cũng có thể!

Thế nhưng Thanh Quân dùng tay án trụ hắn tiếp tục cởi quần áo, lại nói: "Chỉ vì hắn là Diêu Cẩn."

Nàng không biết lúc nàng nhắc tới Diêu Cẩn, trong mắt hiện lên một chút thùy mị đả thương người đến cở nào, tiểu lang quân thì sao, chính quân thì sao? Trong viện nàng chỉ có một người là Diêu Cẩn, bao nhiêu người hâm mộ cũng không kịp......

Chính là miên man suy nghĩ, trong phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại, Hàn Nghị ngước mắt lên, chỉ thấy Công Dã Thanh Quân không biết xuất hiện ở cửa lúc nào, nàng nhàn nhã mà tựa vào cạnh cửa, cũng không biết nhìn Diêu Cẩn bao lâu.

Tiểu công tử đùa bỡn lập tức buông lỏng Diêu Cẩn ra, Công Dã Thanh Quân thẳng đi về phía hắn, gật đầu cười với mọi người, nàng buồn cười đem mũ quan phù chính méo lệch của Diêu Cẩn, cẩn thận sít chặc mũ quan chút, lại kéo tay hắn, cười nói: "Suốt ngày điên khùng!" Giống như trách cứ, trong mắt lại tràn đầy nụ cười cưng chìu.

Diêu Cẩn cúi đầu xin lỗi, phụ thân quận chúa luôn chê bỏ hắn không đủ chững chạc, hắn thuận theo đi theo Thanh Quân đi ra, đằng sau lại truyền đến tiếng cười, nhịn không được quay đầu lại quơ quơ nắm đấm.

Buổi tối, Công Dã Thanh Quân đang ở trước bàn chuyên tâm điêu khắc, Diêu Cẩn vội vàng chạy đến, hắn nắm đoạt được dao khắc của nàng, tức giận nói: "Ta không muốn làm tiểu lang quân, ta muốn làm chính quân, chính quân!"

Thanh Quân ung dung nhìn vẻ mặt căm phẩn của hắn, bĩu môi nói: "Không biết là người nào vào nữa năm trước chạy đến thanh lâu bao hoa khôi, phụ thân tức giận đến......" Lời còn chưa dứt, nhất thời cười ra tiếng, bộ dáng hối tiếc của Diêu Cẩn, thật sự buồn cười.

Hắn ở sau lưng nàng ôm nàng, ảo não mà nói: "Cuối cùng ta đem chuyện làm cho lôn xộn lung tung......"

Công Dã Thanh Quân nắm lấy tay của hắn để trước ngực, nhẹ nhàng ấn lên một nụ hôn, thở dài nói: "Cho nên ta mới lấy ngươi a, nếu không còn không biết có thể gả đi ra ngoài hay không a!"

Hắn thong đong mà rút tay về, véo hai cái ở hai bên sườn nàng, nàng sợ nhất có người đụng vào cái chỗ này, lập tức trốn tránh cười ra tiếng.

Hai người đang cười đùa ầm ĩ, tiểu Đăng tới truyền lời, nói Liễu Thị muốn gặp Diêu Cẩn.

Diêu Cẩn soi vào gương chải tóc phía dười phất lên, cẩn thận sửa sang lại vạt áo, lúc này mới đi tiền viện.

Nửa năm đã qua, Liễu Thị vẫn đau đầu về nữ nhi cùng Diêu Cẩn, ngược lại vợ chồng người ta cảm thấy không có cái gì không ổn, nếu như nói lấy hắn, chỉ có thể là tiểu lang quân, Diêu Cẩn kia đã gửi đi phong thư cho mẫu thân, một cổ kiệu liền vào phủ tướng quân.

Thanh Quân vẫn là như vậy, đối với người khác lạnh nhạt như thế, hai người ngọt ngọt ngào ngào trải qua cuộc sống không chịu để tâm, nhưng hắn không thể tiếp tục mặc hai người họ như vậy, trước đó vài ngày cũng ám chỉ Thanh Quân nói cho Diêu Cẩn một danh phận, nữ nhi này lại cũng không biết là phủ cùng mình bực bội, mà không để ý hắn, tức chết hắn rồi.

Nếu là có thai rồi, phụ thân đứa bé kia cũng không thể là tiểu lang quân, hắn đối với nữ nhi thật sự vô phương, liền gọi người kêu Diêu Cẩn đến.

Đang suy nghĩ làm sao mở miệng, Diêu Cẩn lo lắng không yên mà tới, hắn luôn luôn sợ ông, lúc này lại càng cúi đầu đứng ở một bên.

"Phụ thân." Tiếng nhỏ như muỗi.

"Uh,"Liễu Thị ho nhẹ một tiếng, vẫy tay nói: "Sang đây ngồi xuống." Hắn vốn đã ngủ, chính là chợt có ý nghĩ gọi bằng được Diêu Cẩn, lúc này đang nằm trên giường.

Diêu Cẩn nghe lời đi tới, ngồi ở bên giường.

Liễu Thị mở ra đề tài câu chuyện: "Ngươi vào phủ đã nữa năm?"

Diêu Cẩn gật đầu: "Vâng"

Liễu Thị không chút để ý nói: "Ngươi nhớ nương sao?"

Diêu Cẩn gật đầu: "Nhớ."

Liễu Thị trầm mặc một hồi lại nói: "Thế nào, ở tướng quân phủ còn chưa quen sao?"

Diêu Cẩn tiếp tục gật đầu: "Ân."

Liễu Thị im lặng..... Qua một hồi lâu, hắn thấy sau lưng Diêu Cẩn thẳng tắp, âm thầm cười trộm, hài tử này, vừa thấy mình liền đàng hoàng như vậy, đến chổ Thanh Quân kia, vô cùng sôi nổi.

"Diêu Cẩn ~" nói đến việc này hắn hơi có chút không được tự nhiên: "Có muốn làm chính quân của Thanh Quân hay không?"

Diêu Cẩn lặng đi một chút, rất nhanh đáp: "Muốn!"

Liễu Thị nói: "Thực ra thì ta sớm cùng Thanh Quân nói rồi, bảo nàng cho ngươi một danh phận, nhưng cũng không biết nàng làm sao còn giống như tức giận với ta, tựa như không nghe thấy." Hắn cẩn thận đánh giá khí sắc Diêu Cẩn, chỉ thấy hai mắt hắn trợn tròn, hai gò má tức tận đến phồng lên, chỉ chốc lát lại nản lòng, nhìn về hướng ông, vâng dạ nói: "Phụ thân ~ ta còn tưởng rằng là người không thích ta chứ, lát nữa ta đi về hỏi nàng, xem nàng nói như thế nào!"

Nói xong liền đứng dậy, Liễu Thị nắm túm hắn lại: "Cái hài tử ngốc nhà ngươi, hỏi nàng làm cái gì!"

A? Diêu Cẩn ngây người: "Vậy làm sao bây giờ?"

Liễu Thị gọi hắn lại gần chút, hắn hạ giọng nói: "Đây không còn đơn giản? Đi phủ nha thay đổi hộ tịch, không được sao!"

Diêu Cẩn khó hiểu nói: "Vậy phải cần dấu tay Thanh Quân, còn có đại ấn trong nhà mới được a!"

Liễu Thị từ dưới gối lấy ra đại ấn, cười nói: "Cái khác ta cũng chuẩn bị cho tốt rồi, một lát ta cho ngươi đóng dấu cái này, buổi tối ngươi len lén cầm tay Thanh Quân, ấn một dấu vân tay, ngày mai sẽ đi một chuyến đến phủ nha thì tốt rồi."

"A! Phụ thân!" Diêu Cẩn thiếu chút nữa nhảy dựng lên: "Tạ ơn phụ thân!"

"Trước tiên đừng cảm tạ ta," Liễu Thị nhíu mày mà nhìn vẻ mặt hưng phấn của hắn: "Đây chính là có điều kiện."

"Cái gì?" Diêu Cẩn sững sờ.

"Ngươi phải nhanh lên một chút cho ta ẩm đại tôn tử!" Hắn nói năng có khí phách.

Đêm hôm đó, Diêu Cẩn lăn qua lộn lại gãy vọt lên Công Dã Thanh Quân, sau khi nàng ngủ, len lén mà ấn dấu tay, đại công cáo thành!

Sáng ngày hôm sau, Công Dã Thanh Quân có việc đi ra ngoài, Diêu Cẩn cùng Liễu Thị hai người vội vàng ngồi xe ngựa chạy đến phủ nha, kết quả, hai người giật nảy mình, Công Dã Thanh Quân chính quân, Diêu Thị, tên Cẩn.

Nàng đã sớm chuẩn bị tốt phần văn thư này, nhưng không nói, Liễu Thị lại càng âm thầm mắng Thanh Quân, hại mình mù quán lo lắng, nàng tốt hơn, không biết từ lúc nào trộm đại ấn của nhà mình rồi.

Vừa ra phủ nha, hai người lại càng ngượng ngùng, Công Dã Thanh Quân tựa vào bên cạnh xe ngựa, gặp dịp cười nhìn hai người bọn họ.

"Phụ thân, người mang Diêu Cẩn đến đây làm cái gì a!" Liễu Thị lườm nàng một cái, lên xe ngựa, Diêu Cẩn chầm chậm đi tới, nàng duỗi ngón tay đánh ở trên trán của hắn một cái phát ra tiếng, tiến đến trước mặt thấp giọng nói: "Tiểu lang quân! Ấn dấu tay như thế nào cũng không cho ta lau tay?"

"Ngươi!" Nàng biết! Diêu Cẩn sợ hãi kêu ra tiếng.

Công Dã Thanh Quân cười khẽ một tiếng, bỗng chốc hắn thẹn quá hóa giận cắn lên một cái!

"A-!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.