Tiểu Muội Không Phải Sợ

Chương 7



A… Đầu đau quá!

Vân tiểu muội nhăn lại lông mày, cảm thấy đầu óc như là có vài chi cái cân đang gõ , đau đến mức nàng muốn…khóc quá… Hơn nữa, ngay cả thân thể cũng vừa chua xót lại đau…

Nàng thống khổ mở hé mắt, mâu nhi mệt mỏi có chút mơ hồ,đồng tử mông mông lung lung mắt ánh vào đập vào khuôn mặt tuấn bàng đang ngủ thật say.

Ơ? Nàng nhìn nhầm sao?

Nàng dụi dụi mắt, tiếp tục tập trung nhìn vào ── chấn kinh phát hiện, khuôn mặt tuấn bàng kia không biến mất,hơn nữa nàng còn trơ trụi nằm tại trên người hắn,thậm chí hắn… Cũng không mặc quần áo.

“A ── nga! Đau…” Nàng sợ đến thét chói tai,nhưng mà mới vừa kêu, đầu say rượu lập tức bùng nổ lên trận sóng đau,khiến nàng khó chịu ôm đầu rên rỉ.

“Đầu rất đau sao? Đáng bị, ai bảo nàng ngày hôm qua muốn uống nhiều rượu như vậy.” Bị thanh âm của nàng đánh thức,Chử Nhật Dương lười nhác mở hé con ngươi đen, thanh âm vi ách, lại gợi cảm mê hoặc được người

“Ngươi, ngươi…” Vân tiểu muội trừng mắt Chử Nhật Dương,nhìn hắn cười giống như con tinh miêu trộm, hiển nhiên nàng chính là cá bị hắn ăn …”Chử Nhật Dương! Ngươi, ngươi dám…”

Đê tiện! Thừa dịp nàng uống rượu lúc giậu đổ bìm leo!”Ngươi, ngươi…” Nàng tức đến mức không nói được, đôi mắt lại lập tức hồng.

Thấy nàng mắt đỏ vành mắt,Chử Nhật Dương lại không thể làm gì, chính là hắn vẫn ác liệt muốn đùa nàng.”Không có cách nào, ai bảo nàng muốn uống say.” Hắn một khuôn mặt vô tội.

Vân tiểu muội trừng lớn mắt.”Ngươi, ngươi…” Bại hoại này, lời nói chính là cái gì quỷ nha?

“Uống rượu coi như xong, nàng còn hấp dẫn ta.” Chử Nhật Dương tiếp theo lên án.( vừa ăn cướp vừa la làng hả ông=’=)

“Hồ đồ, nói bậy!” Vân tiểu muội phản bác, cái miệng nhỏ nhắn cong lên.”Ta, ta nào có…”

Rõ ràng chính là hắn thừa dịp nàng uống rượu chiếm tiện nghi, thế nhưng còn ngay thẳng vậy, đáng giận!

“Có nha…” Hắn nhìn nàng, môi mỏng gợi lên cười, ngón tay khẽ lau đi khóe mắt nhỏ ra lệ của nàng.”Nàng như vậy nhìn ta, hay là đang dẫn dụ ta.”

Lửa nóng con ngươi đen thật sâu liếc theo hắn, ánh mắt Chử Nhật Dương khiến Vân tiểu muội tâm rét run, mặt nhỏ không tự chủ được phiếm hồng.”Ngươi…”

Nàng lại không nói được, tâm nhi nhảy thật nhanh, ánh mắt của hắn làm nàng hoảng loạn, “Ta… Ngươi…” Nói quanh co nửa ngày,lời lại nói không hoàn chỉnh.

Hình dạng ngơ ngác khả ái kia của nàng đem Chử Nhật Dương nở nụ cười đùa, hắn xoay người đưa nàng đè tại dưới thân thể, khiến hai người trần trụi thân thể thân mật cùng áp sát.

“Tiểu bất điểm,nàng thực khả ái.” Thật là kỳ quái, khả ái của nàng như là vĩnh viễn không giớn hạn, nhất cử nhất động đều khả ái đến mức khiến hắn tâm động.

“Ngươi, ngươi muốn làm cái gì?” Vân tiểu muội trướng hồng má, không thố nhìn Chử Nhật Dương, hai người làn da cùng áp sát, nàng thậm chí cảm giác được một chút nóng bỏng cứng ngắc ngăn lấy bụng dưới của nàng.

Nàng không ngu ngốc, đương nhiên biết đó là cái gì, mặt nhỏ nở to càng hồng, gần như sắp cháy.

“Nàng nói đi?” Chử Nhật Dương cười nhẹ, nhịn không được muốn đùa nàng, nhìn răng trắng cắn nhẹ cánh môi, cúi đầu liền hướng cái miệng trương dụ người kia nhỏ nhắn nhẹ nhàng một cái.

“A!” Vân tiểu muội vội vã che miệng lại, mắt mở thật to,nhưng mà cánh môi lại vẫn giữ theo mềm mại xúc cảm của hắn.

“Miệng che lại, còn có chỗ khác nha!” Thấy nàng giống con mèo nhỏ meo đơn độc sợ hãi, khiến Chử Nhật Dương thói hư tật xấu hiện cả lên.

Hắn tà tà gợi lên cười, sắc sắc cong lên môi mỏng, tay nhỏ bé thân quen của nàng che lại miệng, tiếp tục chậm rãi đi xuống mơn trớn; mà bàn tay to cũng không lịch sự chút nào nâng…lên một bên tròn đầy,đầu ngón tay nhẹ nhàng gãi đùa, ma sát lấy tuyết trắng nhuyễn nộn, giữa đùi nam giới ngăn lấy tư hoa, một chút một chút cọ nhẹ.

Vân tiểu muội trừng lớn mắt, nhất thời dọa nạt ngây người, vừa vặn thân thể lại thập phần mẫn cảm,hoa khẩu do ướt mềm khi hắn cọ mài, nổi lên một tia khó chịu ngứa ngáy.

“A…” Nàng nhịn không được phát ra anh ninh, kết quả nghe chính mình phát ra thanh âm xấu hổ kia, nàng lập tức xấu hổ không thôi.

“A! Nàng thích ,đúng không?” Chử Nhật Dương cười nhẹ, ngón tay xoa nhẹ theo Bội Lôi. Trải qua một đêm, hắn so với nàng còn tìm hiểu thân thể của nàng, biết mẫn cảm của nàng ở đâu.

Vân tiểu muội lắc đầu muốn phản bác,nhưng mà ngón tay của hắn lại khẽ giật lấy kiều nhụy, ở chỗ kín khẽ để nam giới cũng hơi hơi thăm dò vào hoa khẩu.

Hoa vách tường mẫn cảm co rút, đưa đỉnh nam giới hút chặt, cũng khiến nàng cảm giác được lửa nóng của hắn tồn tại.

Phản bác nếu không tự chủ được hóa thành khinh phì, dưới bụng bởi vì khẩn trương cùng động tình mà dùng sức, lại khiến hoa vách tường súc được chặt hơn.

Khẩn trất của nàng bao vây làm Chử Nhật Dương con ngươi đen chuyển sâu,trêu đùa suy nghĩ bị tình dục thay thế, eo cứng trầm xuống, nam giới to dài cả căn vào một cái hoa huyệt, tiến vào chỗ sâu nhất.

Đột nhiên sung sướng thân thể yêu kiều căng, hoa vách tường chặt chẽ hút chặt nam giới, sướng đẹp khoái ý khiến hai người đều bật ra một tiếng than nhẹ

“Tiểu bất điểm,nàng nói,nàng thật sự không đang hấp dẫn ta sao?” Chử Nhật Dương thấp than, cầm lấy no đủ tay xoa bóp lấy đoàn trơn nhẵn nhuyễn nộn kia, môi mỏng cũng ngậm phong nhuyễn môi dưới.

Hẹp mông cũng khẽ dời theo, hưởng thụ hoa huyệt ướt nhuyễn khẩn trất, đánh tốc độ dần dần nhanh hơn, đút vào thủy huyệt.

“Ta không có.” Vân tiểu muội phủ nhận, nhưng mà lại ngăn không được đoạn đoạn tục tục rên rỉ,ngay cả thân thể cũng bởi vì hắn nhịp nhàng mà truyền tới tê dại dưỡng khoái ý.

Khoái cảm quen thuộc này nàng không xa lạ gì, mặc dù uống rượu,nhưng mà thân thể của nàng còn nhớ kỹ hắn, trong hoảng hốt, nàng mơ hồ nhớ tới ngày hôm qua hắn cũng là như thế muốn nàng…

Lửa nóng thân cùng nàng cùng áp sát, nam giới một lần lại một lần đi vào thân thể của nàng, mà nàng kêu gào, ngâm vịnh, rất phóng đãng.

Tình cảnh xấu hổ này làm Vân tiểu muội bực dọc khóc, “Không muốn… Ô…” Nàng đẩy hắn ra, muốn hắn rời khỏi.

Thấy nàng khóc,Chử Nhật Dương sửng sốt, trở nên luống cuống, vội vã dừng lại kéo ra đưa vào, đau lòng hống theo nàng.”Tại sao khóc? Ai…nàng tại sao thích khóc chứ?”

“Ngươi… Ngươi bắt nạt ta!” Nàng trừng mắt hắn, mặt nhỏ rất là ủy khuất.”Thừa dịp, thừa dịp người ta uống rượu chiếm tiện nghi, còn, còn ngay thẳng… Hiện, hiện tại lại đối với ta…”

Nàng thút thít nói chẳng được, nước mắt nhất khỏa khỏa rơi xuống, giống trân châu trong suốt, thấy Chử Nhật Dương hoảng hốt lại miễn cưỡng.

“Tiểu đồ đần!” Nghe thấy lên án của nàng, hắn vừa miễn cưỡng vừa buồn cười, lại phản bác không được. Xác thực, hắn là luôn luôn “bắt nạt” nàng nha!

Chính là à, tiểu đồ đần này ngu muội thế nào không biết chứ? Nếu không phải bởi vì thích, hắn làm cái gì khi bắt nạt nàng?Ôi ôi , ngu muội của nàng khiến Chử Nhật Dương không thể làm gì

“Ngươi mắng ta…” Vân tiểu muội hồng theo hốc mắt, tức giận trừng hắn.”Bại hoại! Ngươi bắt nạt ta còn mắng ta… Ngươi đều đối với ta hoại… Đối với Phương Vũ Thiến lại ôn nhu như vậy…”

Nghĩ đến hắn đối Phương Vũ Thiến tốt như vậy, đối với nàng lại hoại như thế, tâm liền một trận chua xót.

Thấy nàng nàng vừa mắng hắn, lại vừa không quên đố kị,Chử Nhật Dương không khỏi nở nụ cười. Ông trời! Nàng có thể nào khả ái như thế?

Nghe tiếng cười của hắn,Vân tiểu muội trừng lớn mắt, càng buồn bực.”Ngươi, ngươi còn cười? Đi khỏi! Cách ta xa một chút, bại hoại!” Nàng tức đến mức đẩy hắn, đánh hắn.

Ô… Nàng đáng ghét chết hắn!

“Thùng dấm chua nhỏ,nàng không hiểu sao?” Hắn chế trụ nàng,hẹp mông hơi hơi di động, nam giới nóng bỏng ở giữa hoa vách tường khẽ đụng.

Hắn di động gây ra đến khinh phì của nàng, vội vã cắn môi, muốn ngừng ngâm nga xấu hổ kia

Nhưng mà hắn lại cúi đầu xuống hôn môi của nàng, thanh âm ôn nhu khẽ than.”Tiểu đồ đần, nếu không phải bởi vì thích, ta làm cái gì bắt nạt nàng?” Nha đầu ngu muội ngu ngốc !

Cái, cái gì? ! Vân tiểu muội trừng lớn mắt, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Chử Nhật Dương.

Nàng hoài nghi chính mình nghe nhầm, hắn, hắn nói thích nàng? Đúng hay sai vậy?

Thấy dáng điệu sự ngu dại của nàng,Chử Nhật Dương cắn môi của nàng, trùng điệp hôn nàng.

“Đừng!” Vân tiểu muội bị đau nhíu mày.

Mà đầu lưỡi bóng láng lại nhân dịp này thăm dò vào,quấy phá theo nước bọt ngọt ngào, liếm qua cái miệng nhỏ nhắn nhuyễn nộn, thít lấy lưỡi của nàng, hôn đến mức nàng thở gấp không thể thở nỗi

Mông hẹp mạnh nhịp nhàng nhanh hơn, giữa nam giới kéo ra đưa vào,quấy phá ra phong bái thủy nhuận ái dịch, tiếng nước tuyệt hảo trạch trạch khiến người má hồng tim đập.

Vân tiểu muội khinh phì,rung động cuồng liệt làm nàng không cách nào suy nghĩ, đầu lưỡi bị quấn mút lấy, càng khiến nàng không cách nào bày tỏ một câu nói đầy đủ. Có, chỉ có người mê hoặc rên rỉ.

Gặp mặt nhỏ triều hồng, mâu nhi khuếch tán theo tình triều mê người,Chử Nhật Dương gợi lên cười, cắn môi của nàng, “Nàng thích ta khi ta bắt nạt nàng như vậy,có đúng không?”

Nam giới to lớn dời đi hoa khẩu, đỉnh xoay tròn giống như sáp nhập, ma sát lấy thủy nộn hoa vách tường,lại tiếp tục va chạm vào chỗ sâu.

Vân tiểu muội căn bản nói không nên lời, tay nhỏ bé chế trụ vai hắn, khoái ý khiến đầu ngón tay lâm vào vai, lưu lại dấu tay vi hồng.

Trên vai đau đớn khiến Chử Nhật Dương nhịp nhàng được nhanh hơn, hắn nâng lên đùi tuyết trắng đặt tại trên khuỷu tay, eo mạnh một cái, thật sâu sáp nhập.

Cường mà mạnh mẽ đút vào một lần lại một lần công kích lấy hoa tâm non nớt, ái dịch hưng phấn bị nam giới kích thích quấy phá mà ra, nhiễm ướt dưới bụng hai người.

“Chử Nhật Dương…” Nàng kiều phì,trải qua hắn mạnh mẽ va chạm không dậy nổi, hoa huyệt lập tức liền nổi lên chấn động ê ẩm tê dại.

Mặt nhỏ phi hồng bởi vì tình dục mà mê loạn, thủy nhuận mâu nhi thẳng tắp nhìn hắn, từ giữa con ngươi của nàng, Chử Nhật Dương nhìn thấy chính mình ── nàng, thuộc về hắn.

Hắn ôm lấy nàng, để nàng giạng chân ở trên người.Tư thế như vậy làm nam giới tiến được càng sâu, hắn dùng lực hướng lên trên một cái, khẩn trất đóa hoa lập tức co chặt, kiều đỗng trong nháy mắt căng, nhấn chìm thực sự ẩm ướt khiến Vân tiểu muội sóng thanh rên rỉ.

Hắn nghiêng thân hôn cái miệng nhỏ nhắn, nhiệt thiết kéo dài công kích lấy chấn động thủy huyệt, “Tiểu bất điểm…Nàng trộm lòng,nên bồi thường ta thế nào?” Hắn cắn môi của nàng, đòi hỏi lòng của nàng.

Vân tiểu muội mê mang nhìn Chử Nhật Dương, tâm bởi vì ánh mắt của hắn mà động đậy, mà thể nội nam giới không ngừng va chạm vực thẩm,làm nàng cả người tê dại.

Thấy nàng chần chờ,Chử Nhật Dương nheo lại con ngươi đen,hẹp mông dùng sức hướng lên trên nhất kích, hoa vách tường theo nhất súc, gắng gượng thắt lại. khoái ý vui sướng kia khiến hắn rét run, nam giới xịt ra theo nhiều dịch nóng bỏng.

Hắn to suyễn hôn lên phấn má ướt át của nàng, ở nàng bên tai khẽ nói nhỏ: Cho nàng ba ngày suy nghĩ, đến lúc đó cho biết ta đáp án.”

Sự chịu đựng của hắn chỉ có ba ngày; hơn nữa, không chấp nhận cự tuyệt.

Thay cho lời nói của tiểu đồ đần này… Hắn đã xác định rồi!

Hắn nói…Hắn thích nàng…

Vân Tiểu Muội bưng lấy mặt nhỏ, ngồi xổm trong đình hoa, nghĩ đến Chử Nhật Dương nói thích nàng, trái tim không khỏi đập nhanh, má nhỏ phát nóng.

Hắn…là nói thật sự sao? Vẫn là đang đùa giỡn nàng?

Nhăn lại mi, Vân Tiểu Muội không ngừng nghi hoặc. Chử Nhật Dương chỉ biết trêu chọc nàng, mỗi lần đều chọc nàng giận đến kêu to, hơn nữa hắn nói muốn đem Thái A kiếm đưa cho một người trọng yếu.

Nghĩ đến sự ôn nhu xuất hiện trên khuôn mặt của Chử Nhật Dương khi nói đến người quan trọng đó, Vân Tiểu Muội không khỏi cong lên cái miệng nhỏ nhắn, một chút ghen tuông thoáng dâng lên trong ngực.

Hắn đã có người quan trọng, làm sao có thể thích nàng. Hơn nữa bên người hắn còn có đại mỹ nhân Phương Vũ Thiến hầu hạ ân cần, hắn làm sao có thể thật sự thích nàng?

Lời nói nghe thật êm tai, nói cái gì cho nàng ba ngày để cân nhắc, hừ! Hôm nay đã là ngày thứ ba, nàng cũng không nhìn thấy bóng dáng của hắn.

Hơn nữa, ba ngày qua nàng nhìn thấy đều là hắn và Phương Vũ Thiến ở cùng một chỗ, hai cái, người người có nói có cười, rất vui vẻ.

”Hừ! Ta thấy hồn của hắn đều bị Phương đại mỹ nhân lấy đi, thích ta? Khư, ta mới không tin!” Vân Tiểu Muội nói thầm, mặt nhỏ tràn đầy ghen tuông nồng đậm.

Nàng tự nhiên hiểu rõ, dung mạo của mình căn bản không bằng Phương Vũ Thiến, là nam nhân đều sẽ chọn một đại mỹ nhân như Phương Vũ Thiến.

Nàng không phải mỹ nữ a!

Mặc dù có một tỷ tỷ sinh đôi, cũng không biết vì sao, hai người rõ ràng nhìn giống nhau như đúc, nhưng đứng chung một chỗ, Huyên Vũ chính là xuất sắc hơn nàng, ở Vân gia, nàng là người không có lực hấp dẫn nhất.

Sự sinh ra của nàng vốn là ngoài ý muốn, mặc dù không đến nỗi cha không thương, nương không thích, nhưng mà có bốn tỷ tỷ xuất sắc như vậy, khiến nàng muốn không bị đem ra so sánh cũng khó khăn.

Vân gia chỉ có tứ “Quỷ” nổi danh, không có nàng Vân Tiểu Muội…

Nàng như vậy, tuyệt đối không xuất sắc, giống một cây cỏ dại, một điểm cũng không thu hút, Chử Nhật Dương thật sự sẽ thích nàng sao?

Vân Tiểu Muội giật lấy đóa hoa, nhăn lại mi, một điểm tin tưởng cũng không có, càng nghĩ càng cảm thấy Chử Nhật Dương đang đùa bỡn nàng.

Tên bại hoại kia chiếm thân thể của nàng còn không đủ, ngay cả lòng của nàng cũng muốn trộm sao?

Nàng chống má, tâm tình từ e lệ rụt rè vui mừng chuyển thành buồn bực, cắn môi, dùng sức giật lấy đóa hoa, trên mặt đất đều là hoa hỏng bị nàng giật rơi.

Đến nỗi nàng thích hay không thích hắn…

Nàng có thể nói không thích sao? Nếu không thích, nàng cũng sẽ không giận hắn trêu chọc nàng, cũng sẽ không giận hắn đối tốt với Phương Vũ Thiến, lại càng sẽ không để ý “Người quan trọng” trong miệng hắn.

Đối với lòng mình, nàng không ngu muội, lúc đối diện hắn sớm nói lên, báo cho nàng – đối với hắn, nàng động tâm.

Ở trong mộ, mặc dù hắn luôn dọa nạt nàng, bực mình rống to với nàng, nhưng hắn lại luôn luôn canh giữ ở phía trước, cẩn thận bảo vệ nàng; mà nàng, nắm lấy áo quần của hắn, nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng ấm áp, nhịn không được lén nở nụ cười.

Không biết vì sao, có hắn ở bên cạnh, nàng sẽ không sợ hãi.

Mà lúc mộ sụp đổ, hắn cũng bảo vệ nàng, từ trong hôn mê tỉnh lại, nàng ngay cả một cọng tóc cũng không bị thương, mà trên người hắn lại có vết thương nhỏ, vết thương lớn, nếu không có hắn bảo hộ nàng, nàng làm sao có thể một chút thương tổn đều không có?

Bất tri bất giác, một tấm lòng, dần dần dừng ở trên người hắn, đợi nàng phát hiện ra, đã không còn kịp.

Mà tên bại hoại kia, lại tuyệt không biết, chỉ biết trêu chọc nàng, ngay cả nói thích nàng…cũng khiến người không thể tin được!

”Đáng ghét! Chử Nhật Dương, tên bại hoại này!” Vân Tiểu Muội oán hận bẻ gãy cành hoa, phiết cái miệng nhỏ nhắn, bực mình nói nhỏ.

”Da? Chử cô nương, sao ngươi lại một mình ngồi ở đâu?” Phương Vũ Thiến trải qua vườn hoa, thấy Vân Tiểu Muội, khuôn mặt kinh ngạc.

”Ách…” Vân Tiểu Muội vội vã đứng dậy, nhìn đóa hoa trên đất bị nàng thương tổn, nàng ngượng ngùng kéo kéo bím tóc.

Phương Vũ Thiến cười với nàng, tiến lên thân mật giữ chặt tay nàng, khuôn mặt nhiệt tình. “Chử cô nương, hiếm khi một mình gặp được cô nương, chúng ta đến lương đình ngồi một chút đi! Ta có chuẩn bị canh hạt sen nga!”

”Ách…không cần…” Vân Tiểu Muội muốn cự tuyệt, nàng không quen sự nhiệt tình của Phương Vũ Thiến, nàng cùng Phương Vũ Thiến không quen thuộc đến như vậy chứ? Hơn nữa… Nàng nhìn phía sau Phương Vũ Thiến, đầu lông mày hơi nhíu.

”Chử Nhật Dương đâu?” Vài ngày nay thấy Phương Vũ Thiến, liền nhất định sẽ thấy Chử Ngày Dương, tại sao hôm nay không thấy?

“Chử đại ca nói có việc gấp cần phải làm.” Phương Vũ Thiến cười, nhắc tới Chử Nhật Dương, khuôn mặt liền hiện lên thẹn thùng đáng yêu, nàng nhìn Vân Tiểu Muội, có chút nghi hoặc hỏi: “Bất quá, Chử cô nương, Chử đại ca không phải là huynh trưởng của cô nương sao? Tại sao nàng luôn gọi tên của hắn, không gọi là đại ca?”

Bởi vì hắn mới không phải đại ca của nàng! Nàng mới không cần gọi hắn là đại ca đâu! Vân Tiểu Muội nói nhỏ trong lòng, gặp Phương Vũ Thiến cười đến ngọt ngào ôn nhu, khiến nàng có chút áy náy, lầm bầm nói: “Ách…chính là không quen gọi hắn là đại ca, ha ha!”

Nàng không quen nói dối, chỉ có thể cười gượng, ánh mắt có chút hoảng hốt liếc xung quanh, mặt nhỏ có chột dạ.

”Hóa ra là như vậy nha!” Phương Vũ Thiến hiểu rõ gật đầu, kéo lấy Vân Tiểu Muội đi tới lương đình. “Đến, cô nương nếm thử canh hạt sen ta nấu.”

Nàng ôn uyển (ôn nhu, uyển chuyển) hướng Vân Tiểu Muội mỉm cười, ý bảo tỳ nữ đi theo một bên đưa canh hạt sen để lên bàn.

”Đến đây, cô nương uống thử xem.” Phương Vũ Thiến chờ mong nhìn Vân Tiểu Muội, mặt nhỏ hiện lên một nét thẹn thùng đáng yêu, nhìn xem vỹ mỵ lại động lòng người. “Canh hạt sen này là ta nấu riêng cho Chử đại ca uống, hắn là đại ca của cô nương, cô nương nhất định hiểu biết khẩu vị của hắn, cô nương thử xem canh hạt sen này có được hay không được Chử đại ca yêu thích.”

”Nha…” Nghe là nấu riêng cho Chử Nhật Dương, Vân Tiểu Muội liền cảm thấy không có hứng ăn, nàng mới không muốn ăn.

Chính là…dò xét liếc mắt Phương Vũ Thiến một cái, gặp đối phương ý cười nhẹ nhàng, khiến Vân Tiểu Muội không có cách nào cự tuyệt sự nhiệt tình của nàng, chỉ phải miễn cưỡng uống một ngụm.

”Thế nào? Ăn ngon sao?” Phương Vũ Thiến cười nhìn nàng.

”Ân…” Vân Tiểu Muội gật đầu, canh hạt sen độ ngọt vừa phải, hạt sen cắn nhẹ liền nát, ăn xong cảm thấy mát mẻ cả người.

Uống xong canh hạt sen, nàng yên lặng liếc mắt nhìn Phương Vũ Thiến một cái.

Người nhìn đẹp, nấu đồ ăn cũng ngon, cầm kì thư họa đều tinh thông, nam nhân nào sẽ không thích? Nam nhân bình thường đều sẽ chọn Phương Vũ Thiến, mà sẽ không chọn nàng.

Cắn môi, Vân Tiểu Muội mất mát cúi đầu xuống. Xem ra, Chử Nhật Dương nói thích, quả nhiên chỉ có thể để nghe mà thôi…

”Ta ăn xong rồi, cám ơn canh hạt sen của cô nương, ta về phòng trước.” Vân Tiểu Muội không có cảm giác ăn hết canh hạt sen, đứng dậy cười với Phương Vũ Thiến.

Nhưng mới đứng dậy, nàng liền cảm thấy đầu có chút mơ hồ, thân mình hơi lung lau. “Kỳ quái…” Nàng lắc lắc đầu, nhưng đầu lại càng mơ hồ, nàng chỉ có thể dùng tay giữ lấy cái bàn, mắt tràn ngập sương mù nhìn hướng Phương Vũ Thiến.

Thấy Phương Vũ Thiến lộ ra tươi cười, âm lãnh nhìn nàng.

“Ngươi…Canh…” Vân Tiểu Muội trừng mắt canh hạt sen vừa uống, nói chưa xong, trí óc mơ hồ hoa mắt rốt cuộc chống đỡ không được.

Thân mình ngã xuống, nàng ngất đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.