Tiểu Muội Không Phải Sợ

Chương 8



“Hắc hắc! Không tệ không tệ, nhìn trắng nõn lại thanh tú, loại này trông rất được, nhất định có thể bán giá tốt một chút, Phương tiểu thư, cám ơn người.”

“Nhớ lấy, đem nàng ta bán xa một chút, đừng để ta nhìn thấy nàng ta lần nữa.”

“Ha ha! Đương nhiên đương nhiên…”

Vân Tiểu Muội nhíu mày, lờ mờ nghe tiếng nói chuyện. Nàng chậm rãi mở hé mắt, muốn cử động nhưng lại phát hiện chính mình không cử động được.

Nàng lặng đi một chút, đôi mắt lập tức mở lớn. Đây là đâu?

Nàng nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện chính mình ngồi ở trên một chiếc xe ngựa tồi tàn, hai tay và hai chân đều bị trói chặt, căn bản không thể di chuyển.

“Tỉnh rồi?” Thấy nàng mở hé mắt, Phương Vũ Thiến hơi nhíu mi.

Vân Tiểu Muội trừng mắt nhìn Phương Vũ Thiến, nhớ tới mình đã uống một bát canh hạt sen… Trong canh hạ thuốc mê ư?! “Ngươi bỏ thuốc trong canh, vì cái gì?”

“Vì cái gì ư?” Phương Vũ Thiến lên tiếng nở nụ cười. Đôi mắt đẹp phẫn hận nhìn nàng. “Nha đầu xấu nhà ngươi dựa vào cái gì mà dám tranh nam nhân của ta? Phương Vũ Thiến ta đâu có thể nào thua ngươi!”

“Ngươi…” Vân Tiểu Muội trừng mắt.

“Hừ! Huynh muội? Ta thiếu chút nữa cũng đã tin.” Phương Vũ Thiến hừ lạnh. Khuôn mặt diễm lệ thoáng hiện lên một nét ghen ghét cùng âm mưu khó lường.

Nàng đã sớm hoài nghi quan hệ huynh muội của hai người này, kết quả là hai ngày trước nhân lúc nàng đang vui vẻ, muốn tìm Chử Nhật Dương cùng đi ngắm hoa. Lúc đi qua phòng Vân Tiểu Muội lại nghe thấy tiếng nam nữ rên rỉ to.

Nàng kinh nghi chọc lỗ trên cửa giấy trộm nhìn lên, thấy hai người ở trên giường phiên Vân phúc vũ.

Nàng tức giận, hiểu được chính mình bị Hầu Tử đùa giỡn. Hai người này căn bản là không phải huynh muội!

Nàng không cam lòng! Lần đầu tiên trong đời đối với nam nhân động tâm, cũng chỉ có Chử Nhật Dương mới xứng đôi nàng, chỉ có nàng mới thích hợp hắn.

Nàng nghe Chử Nhật Dương nói thích nha đầu thối này, còn cần cho nàng thời gian ba ngày cân nhắc. Hừ! Nha đầu thối tha miệng còn hôi mùi sữa kia làm sao so được với nàng? Nàng không tin Chử Nhật Dương sẽ vui vẻ thượng nha đầu này!

Lấy dung nhan tuyệt sắc của nàng cùng tài năng, nàng không tin chính mình sẽ thua nha đầu xấu này. Muốn nàng như vậy bỏ cuộc là không thể nào!

Bởi vậy, nàng cũng không vạch trần bọn hắn, theo đó cùng Chử Nhật Dương nói nói đùa cười, cũng đối với nha đầu này tốt lắm, nhưng lại lén ám kế hoạch.

Ngày thứ ba khi Chử Nhật Dương chuẩn bị nói đáp án, nàng cố ý tiếp cận nha đầu này, ở trong canh hạt sen hạ thuốc mê Vân Tiểu Muội.

Nàng phải xử lý nha đầu này, khiến cho Chử Nhật Dương tưởng nha đầu thối này đã rời khỏi, như vậy nàng mới có thể tiếp cận hắn.

Nam nhân mà, hừ! Làm sao có thể kháng cự lại sắc đẹp? Bất kể như thế nào, nàng nhất định phải có được hắn!

Thấy khuôn mặt Phương Vũ Thiến không có hảo ý, Vân Tiểu Muội không khỏi tâm kinh. Nàng thấy dây thừng trói mình liền liều chết kêu lên “Phương Vũ Thiến, ngươi muốn làm cái gì?”

“Ta muốn làm cái gì ư?” Phương Vũ Thiến kiều thanh nở nụ cười, đôi mắt đẹp vì ghen tị híp lại, “Nha đầu, chỉ cần ngươi biến mất, Chử Nhật Dương sẽ là của ta.”

“Sẽ không đâu!” Vân Tiểu Muội kêu to, trừng mắt với nàng, “Chử Nhật Dương sẽ không bao giờ là của ngươi! Hắn sẽ không vui vẻ bên ngươi!”

Nàng nhầm! Phương Vũ Thiến tuyệt không tốt, căn bản không xứng với Chử Nhật Dương!

“Hừ! Không thích ta? Lẽ nào lại thích nha đầu xấu nhà ngươi ư?” Phương Vũ Thiến liếc Vân Tiểu Muội, khinh thường hừ lạnh một tiếng.

Vân Tiểu Muội trướng hồng má, tức giận kêu: “Đúng vậy! Hắn thích ta, hắn nói hắn thích khi ở cùng ta, hắn sẽ không thích nữ nhân xấu xa như ngươi!”

“Ngươi!” Phương Vũ Thiến phẫn hận trừng mắt nhìn Vân Tiểu Muội, tức giận tát nàng một cái. “Tiện nha đầu đáng chết! Chết đến nơi rồi mà vẫn còn mạnh miệng như thế.”

Đột nhiên bị tát một cái, Vân Tiểu Muội mắt mở to, má trái mơ hồ đau. Nàng trừng mắt Phương Vũ Thiến, gương mặt tràn đầy tức tối.

Từ nhỏ đến lớn, bốn vị tỷ tỷ đều hết sức thương yêu chiều chuộng nàng, cũng chưa từng đánh qua nàng, thế mà xú nữ nhân này lại dám đánh nàng?!

“Ta cắn chết ngươi!” Đành phải vậy! Tay chân bị trói, Vân Tiểu Muội tức giận mất lý trí, phóng người lên muốn cắn Phương Vũ Thiến.

“A!” Phương Vũ Thiến sợ hãi nhảy dựng lên.

Một bên bọn buôn người vội vàng cản Vân Tiểu Muội, tức giận tát Vân Tiểu Muội một cái. “Nha đầu thối, bị trói mà còn không an phận!”

“Đừng!” Nam nhân lực đạo rất mạnh khiến Vân Tiểu Muội bị đánh ngã. Khuôn mặt cũng bị đánh sưng lên, khóe miệng bật ra tơ máu, hốc mắt cũng vì đau đớn mà trở nên hồng.

Nhưng nàng lại quật cường không hề rơi lệ, ngược lại trừng mắt nhìn đám người đứng đối diện.

Phương Vũ Thiến bị Vân Tiểu Muội trừng tâm kinh lại tức tối, cao ngạo nâng lệ nhan lên, căm giận mệnh lệnh cho đám buôn người: “Đem tiện nha đầu này bán xa một chút, tốt nhất bán đến quân doanh đương quân kỹ*, hừ! Nhất định có thể được những binh lính kia yêu thích.”

(doanh đương quân kỹ: kỹ viện trong quân đội)

Nàng cười nhẹ một tiếng, đắc ý liếc Vân Tiểu Muội một cái, mới xoay người rời đi.

“Phương Vũ Thiến! Ngươi đừng đi! Đáng chết, buông ta ta!” Vân Tiểu Muội tức giận vùng vẫy gào to, “Nữ nhân xấu nhà ngươi… đừng,không,không!”

Cái miệng nhỏ nhắn bị bọn buôn người dùng vải điều bịt lại, khiến nàng không cách nào chửi mắng được.

Đáng giận! Vân Tiểu Muội tức đến phát run, nhưng cũng rất sợ hãi.

Xe ngựa đã chuyển động. Nàng nghe thấy tiếng bánh xe chuyển động, nước mắt ở hốc mắt cuối cùng không nhịn được nữa mà rớt xuống.

Ô… Làm sao bây giờ? Ai đến cứu nàng? Chử Nhật Dương…



“Tiểu bất Điểm!”

Chử Nhật Dương đi vào căn phòng, lại không thấy Vân Tiểu Muội.

Hắn nhíu mày. Kỳ quái, người chạy đi đâu rồi?

Hôm nay chính là kì hạn cuối của nàng cho hắn. Hắn đợi nghe câu trả lời của nàng, tiểu nha đầu kia sẽ không cho hắn chạy tới rồi trốn đi chứ?

Hắn không sợ nàng sẽ rời khỏi, Thái A ở trên tay hắn, tiểu nha đầu kia không thể không trở về.

Nhớ đến Vân Tiểu Muội, hắn liền nhịn không được muốn cười.

Tiểu bất Điểm, không chỉ nhìn rất dễ thương, đến ngay cá tính cũng rất dễ thương, hoàn toàn không giấu được tâm tư, biểu tình trên khuôn mặt nhỏ vô cùng sinh động.

Hắn nha, là lần đầu tiên đụng tới nữ nhân. Hắn so với tiểu sư( cháu) còn đơn thuần hơn.

Đơn thuần lại không có dục vọng, nhưng tim của hắn lại bị đánh cắp, khiến hắn trong thời gian ngắn ngủn bị xoay chóng mặt, thậm chí còn không thể tự kềm chế bản thân.

Hắn muốn dẫn nàng chơi Đại Giang Nam Bắc. Có nàng ở bên cạnh nhất định sẽ rất vui vẻ, hơn nữa lúc đến huyệt đi trộm bảo vật…

Nghĩ đến Vân Tiểu Muội sẽ liền có phản ứng, Chử Nhật Dương không khỏi nở nụ cười.

Đến lúc đó, hắn muốn cho biết nàng ── không phải sợ, có hắn ở bên, nàng vĩnh viễn không phải sợ…

Con ngươi đen vì lòng người nhu tình mà cũng trở nên ấm áp. Chử Nhật Dương bước ra khỏi căn phòng, định đi tìm tiểu nha đầu đang trốn.

Mới bước ra khỏi phòng, liền gặp Phương Vũ Thiến đi tới. Một bộ dáng hoa lệ lăng bao trùm thần hình thướt tha, ưu nhã tư thái thực mê người ── đáng tiếc không phải là đồ ăn của hắn.

Mỹ nhân hắn đã gặp qua rất nhiều nhưng dung mạo của Thiến Nhi rất hiếm có. Chỉ tiếc rằng trong lòng hắn thực không có nàng. Bất quá nói thẳng thì Tiểu bất Điểm của hắn còn đẹp hơn.

Này vài ngày, Phương Vũ Thiến càng lúc càng quấn người. Nhưng bởi vì nàng từng cứu hắn và Vân Tiểu Muội một mạng, hắn miễn cưỡng lấy lễ đối đãi.

Nhưng xem ra bọn hắn phải ăn sáng mới có thể rời khỏi. Hắn tìm được tiểu nha đầu kia xong rồi sẽ tính!

Chử Nhật Dương trong tâm tưởng tượng, khóe miệng không nhịn cười nhạt.”Phương tiểu thư, không biết người có thấy tiểu nha đầu nhà ta ở đâu không?”

Phương Vũ Thiến nhẹ nhàng chào, trong nháy mắt, ôn nhu thân thể yêu kiều hướng hắn.”Huynh nói Chử cô nương ư? Ta không gặp nàng, có chuyện gì sao?”

Chử Nhật Dương không tránh được bị Phương Vũ Thiến tiến sát tới, mùi thơm nồng của hương phấn trên người nàng khiến hắn chịu không nổi. Chợt nhớ tới mùi thơm dịu nhẹ trên người của bất Điểm, quả là khác nhau một trời một vực.

Hắn cười, “Không, ta tìm không thấy nàng. Không biết chạy tới nơi nào chơi rồi. Ta phải tiếp tục đi tìm đây.”

Thấy hắn muốn đi, Phương Vũ Thiến híp mắt lại. Đôi mắt đẹp thoáng một nét tức tối, nhưng lệ nhan lại khoe, cười ngọt ngào, làm ra vẻ nhẹ nhàng “A” một tiếng.

“A, đúng rồi… ta mới nghe mấy người gác cổng nói Chử cô nương trông bộ dáng rất tức giận mà bỏ đi rồi… Đã xảy ra chuyện gì ư?”

Chử Nhật Dương dừng bước chân, tuấn mi hơi nhíu, “Đi rồi?” Hắn không tin, nhìn về phía Phương Vũ Thiến. Không biết vì sao, hắn cảm giác vẻ mặt của Phương Vũ Thiến có điểm lạ.

“Đúng mà nha!” Phương Vũ Thiến lại nhìn về hướng Chử Nhật Dương, mắt đẹp nhìn hắn.”Thế nào? Hai huynh muội các người cãi nhau à?”

Chử Nhật Dương nhìn Phương Vũ Thiến, đang muốn lên tiếng, khóe mắt dư quang lại thấy một vật nhỏ phát hồng quang ở bậc tam cấp Lương Đình .

Hắn chau mày, nhẹ lách người qua Phương Vũ Thiến, đi về hướng Lương Đình, cúi người nhặt lên kẹp tóc san hô của Vân Tiểu Muội.

Phương Vũ Thiến cũng nhìn thấy. Sắc mặt nàng hơi có ý cười nhưng lại ra vẻ trấn định, “Ý? Vật này không phải là của Chử cô nương ư? Thế nào rớt ở chỗ này?”

Chử Nhật Dương nhìn về phía Phương Vũ Thiến, phát hiện trong mắt nàng có một tia hoảng loạn lóe lên. Tuấn mâu lạnh lùng, tiếng nói trở nên lạnh như băng.”Tiểu Muội đâu?”

Phương Vũ Thiến sửng sốt, kiều mỵ tươi cười, khó hiểu hỏi lại.”Chử đại ca, ta làm sao mà biết Chử cô nương ở chỗ nào?”

Vừa dứt lời, ngân quang lóe lên, Phương Vũ Thiến cảm giác có gì vừa sượt qua má, một lọn tóc rơi xuống.

“A!” Nàng một khuôn mặt kinh hãi, trừng mắt ngăn lấy nhuyễn kiếm kề bên cổ họng, sợ hãi đến phát run.”Chử, Chử đại ca, huynh làm cái gì vậy?”

“Nói! Tiểu Muội đâu?” Chử Nhật Dương thu hồi nụ cười, lạnh lùng nhìn Phương Vũ Thiến. Rốt cuộc không có bộ dạng ôn văn nhĩ nhã ngày thường.

Lần đầu tiên gặp bộ dạng này của hắn, Phương Vũ Thiến không khỏi sợ hãi. Nhưng nàng lại không muốn cứ như vậy mà chịu thua, nàng bày ra một khuôn mặt nhu nhược, ủy khuất nhìn hắn.”Sảnh, Sảnh Nhi không hiểu ý của Chử đại ca, ta thật sự không biết Chử cô nương ở đâu!” Nàng cắn môi, ủy khuất rơi lệ.

“Vậy sao?” Chử Nhật Dương nheo mắt, lạnh như băng vạch thần.”Chử mỗ ta luôn không thích động đao động kiếm, cũng không động thủ với nữ nhân, ngươi muốn khiến ta tạo ngoại lệ sao? Hừm?”

Hắn khẽ nói, nhuyễn kiếm kề vào cổ họng Phương Vũ Thiến, máu tươi hơi thấm ra.

Cảm giác được đau đớn, Phương Vũ Thiến hiểu được Chử Nhật Dương là thật, không khỏi sợ hãi.

“Nói! Ngươi đem Tiểu Muội đi đâu rồi?” Chử Nhật Dương lãnh thanh hỏi: “Hay là muốn ta từng đao từng đao rạch má ngươi ra, ngươi mới thành thật lên tiếng?”

“Không!” Nghe hắn muốn hủy dung mạo của nàng, Phương Vũ Thiến sợ đến vội vã che ở má, phẫn hận trừng mắt hắn.” Nha đầu thối kia có cái gì tốt? Nàng so được với ta sao?”

Chử Nhật Dương không muốn cùng nàng nhiều lời.”Người ở đâu?”

Phương Vũ Thiến cắn môi, “Ta cứu ngươi một mạng, ngươi lại cùng nha đầu kia giả vờ làm huynh muội lừa ta, ngươi là như vậy đối đãi ân nhân cứu mạng của ngươi ư?”

Phiền!

Chử Nhật Dương mất kiên nhẫn, trên tay kiếm run lên ──

“A!” Phương Vũ Thiến kinh kêu, lần này không chỉ tóc rơi xuống, trên khuôn mặt cũng xuất hiện một vết máu, nàng sợ đến mức ngã ngồi trên mặt đất.

“Ngươi, ngươi…” Nàng kinh giận trừng mắt nhìn Chử Nhật Dương.

“Nói! Người đâu?” Chử Nhật Dương quát lạnh, lợi hại kiếm kề bên cổ Phương Vũ Thiến.”Xem mà giữ lấy cái mạng của ngươi, đừng có mà nhiều lời với ta.”

Phương Vũ Sảnh bị hắn khủng bố sợ đến phát run, không dám nhiều hơn nữa nói, “Ta, ta đem nàng bán, bán cho bọn buôn người…”

Bọn buôn người?! Chử Nhật Dương tức tối lên tiếng.”Bán đến đâu?”

“Không, không biết…” Phương Vũ Thiến vừa khóc vừa lắc đầu.

“Nếu Tiểu Muội xảy ra sự cố, ta sẽ đem cả nhà ngươi đến chôn cùng!” Chử Nhật Dương lãnh thanh nói, hận không thể lập tức giết nữ nhân này.

Hắn nhanh chóng thu hồi nhuyễn kiếm, phi thân rời khỏi Phương gia trang.

Bọn buôn người kia không biết đã đi bao xa… Đáng chết!

Chử Nhật Dương thấp giọng nguyền rủa. Nghĩ đến Vân Tiểu Muội hiện tại không biết có bình an hay không, hắn trong lòng không khỏi nóng như lửa đốt, khiến khinh công bước đi cũng nhanh hơn.

Tiểu bất Điểm, nàng nhất định đừng xảy ra chuyện!



Không được! Nàng không thể ngồi chờ được cứu, nàng phải trốn!

Vân Tiểu Muội dò xét bốn phía, tay bị trói ở sau lưng liều mình lay động, cố gắng thoát ra khỏi dây thừng. Dây thừng này trói nàng lâu lắm, Vân gia các nàng có đặc chế Giải thằng pháp*, chính là nàng học nghệ không tinh, muốn cởi phải tốn không ít thời gian.

(Giải thằng pháp: là phương pháp giúp mình tự cởi trói)

May mắn, dây thừng ở chân đã được cởi bỏ, giúp nàng bớt hao tổn không ít sức.

Vừa cởi dây thừng, Vân Tiểu Muội vừa chú ý bốn phía.

Ra khỏi thành, phiến tử sẽ hợp với một đồng bọn khác, vừa rồi không biết xe ngựa đi về hướng nào, tóm lại, hiện tại là đang ở trong một tòa miếu đổ . Hai người kia vừa ăn vừa nói chuyện, không chú ý tới nàng.

“Lão đại, nha đầu người cần bán đến đâu?” Cắn bánh bao, gương mặt bỉ ổi của tên nam tặc hướng về phía Vân Tiểu Muội liếc một cái.

Ánh mắt tục tĩu kia khiến Vân Tiểu Muội muốn…nôn. Nàng nhắm mắt lại, tay nhỏ bị trói sau lưng cử động được nhanh hơn.

“Tiểu oa nhi này tuy tuổi nhỏ, nhưng mà nhìn vẫn trắng nõn nà, có thể bán với giá rất cao. A Bang, ngươi đừng có mà không có đầu óc như thế.” Hồng Hổ trừng mắt nhìn thủ hạ một cái.

“Hắc hắc!” A Bang nuốt nước miếng, đôi mắt dâm đãng trượt trên người Vân Tiểu Muội một cái. “Lão đại, dù sao cũng phải bán, không bằng chúng ta thử qua một lần trước đi! Dù sao món hàng đẹp như thế này cũng là hiếm thấy nha!”

Hồng Hổ cũng liếc mắt nhìn Vân Tiểu Muội một cái.

“Lão đại, người cũng rất lâu không bính qua kẻ nào có sắc như thế này! Hay là…lão đại người thượng trước, tiểu nhân thượng sau?” A Bang cười dâm đãng đề nghị.

Hồng Hổ sờ má, cũng cười.

Vân Tiểu Muội hoàn toàn không nói lời nào, dây thừng trên tay được cởi xong, lập tức hướng ngoài cửa chạy.

Thấy nàng đột nhiên hướng ra ngoài cửa chạy, hai người sửng sốt.

“Đáng chết!” Hồng Hổ định thần, thấp giọng rủa một tiếng, vội vã chạy đi bắt người.”Nha đầu thối, ngươi muốn chạy đi đâu?”

Hắn gầm lên giận dữ một tiếng, bắt lấy Vân Tiểu Muội. Vân Tiểu Muội nhanh chóng xoay người, khuỷu tay dùng sức hướng bụng của hắn đánh tới, tiếp tục đá hắn một cước.

“Nga! Đáng chết!” Hồng Hổ trầm giọng kêu lên, ngồi quỳ gối, bên rống to: “A Bang, còn không mau bắt lấy nàng? Cẩn thận một chút, con mẹ nó! Con ranh này không đơn giản đâu.”

Đánh lại Hồng Hổ một cái, Vân Tiểu Muội nhanh chóng chạy đi, nhưng A Bang sớm đã tiến lại.

“A!” Vân Tiểu Muội thét chói tai một tiếng. Nắm tay hướng khuôn mặt A Bang mà đấm một quyền, xoay người muốn chạy.

“A! Tiện nha đầu đáng chết!” A Bang hét to, không cam lòng yếu thế, túm lấy chân của nàng.

Vân Tiểu Muội không kịp phản ứng, cả người ngã về phía trước.

“Tiện oa nhi, xem ngươi chạy đi đâu!” Hồng Hổ đuổi theo, một phát liền bắt được nàng.

“Buông ta ra!” Vân Tiểu Muội dùng sức vùng vẫy, thân cước hướng đến người Hồng Hổ mà đá, tay cũng liều mình mà đánh theo, cố gắng thoát khỏi sự kiềm chế.

“Tiện nha đầu, ngươi còn dám động!” A Bang tức giận tát nàng một cái.

Bị tát một cái, Vân Tiểu Muội vẫn không ngừng đánh lại. Đôi mắt chứa đầu phẫn hận trừng bọn hắn. Nàng vừa đá vừa hét: “Buông ta ra! Đáng chết các ngươi, buông ra!”

Hồng Hổ khí được rống to: “Tiểu oa nhi thực thanh cao a! Lão tử liền thưởng thức hương vị của ngươi, xem có bao nhiêu thanh cao!” Hắn đè lên người Vân Tiểu Muội, bàn tay to giật lấy y phục của nàng.

“Cút đi!” Vân Tiểu Muội kinh hoảng hét to, khom gối dùng sức hướng tới ‘sinh mạng’ của Hồng Hổ mà đá một cước.

“Nga!” Hồng Hổ lập tức biến sắc mặt, thống khổ che hạ thể lăn lộn trên mặt đất.

Vân Tiểu Muội vội vã xoay người muốn bò lên, A Bang lập tức bắt lấy nàng.”Nha đầu thối, ngươi thực là muốn chết!” Hắn dùng lực xé y phục trên người của Vân Tiểu Muội, muốn dùng vải điều trói nàng lại.

“Cút đi!” Vân Tiểu Muội né tránh, gắng sức chống cự, nhưng lúc này Hồng Hổ cũng tới, tức tối áp ở trên người nàng.

“A Bang, bắt lấy tiện nha đầu này cho ta!” Hồng Hổ thaanh âm tức giận phân phó.

“Dạ.” A Bang lập tức dùng sức bắt lấy tay Vân Tiểu Muội.

“Tiện nha đầu, xem ngươi có thể chạy đi đâu!” Hồng Hổ tháo dây thắt lưng, hí mắt nhìn Vân Tiểu Muội làn da tuyết trắng mịn màng, dâm tà liếm liếm môi.

“Không cần! Cút đi…” Vân Tiểu Muội trừng mắt, dùng sức đá theo nhưng Hồng Hổ lại lập tức chế trụ được, dùng thân người to lớn đè lên người nàng.

“Cút đi!” Vân Tiểu Muội sợ đến khóc lớn to, “Tỷ tỷ cứu ta… Chử Nhật Dương…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.